Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 41


Đúng vị rồi.


Ba chữ này xuất hiện trong lòng Tạ Tranh.


Cảm giác khát khô được xoa dịu trong nháy mắt, Tạ Tranh thoải mái đến mức gần như muốn thở dài một hơi.


Anh nhếch khóe môi, Lộ Lộc cũng cảm nhận được ý cười của anh, đôi môi hơi rời ra một chút.


“Chú Tạ, chú thế này…”


Giọng Lộ Lộc mang theo tiếng thở dài: “Thuộc dạng chơi xấu.”


Tạ Tranh hỏi: “Tôi chơi xấu chỗ nào?”


Lộ Lộc không nói gì, duỗi dài cánh tay, từng chút một ôm Tạ Tranh vào lòng.


Đây là một cái ôm rất mạnh, Tạ Tranh thậm chí bị siết có chút đau. Anh vẫn không quen tiếp xúc cơ thể với người khác, trong lòng cảm thấy khó chịu, nhưng Tạ Tranh không nói gì, mặc cho pheromone hương bưởi của Lộ Lộc nhẹ nhàng bao bọc lấy mình.


Cái ôm này kéo dài rất lâu. Mười phút? Hai mươi phút? Dòng sông chảy chậm trong mắt Lộ Lộc đang rửa trôi Tạ Tranh.


Tạ Tranh đưa tay đẩy Lộ Lộc ra: “… Được rồi.”


Lộ Lộc lúc này mới buông tay.


Tạ Tranh nhướng mày nhìn Lộ Lộc.


Kiểu tóc này của Lộ Lộc, anh vẫn chưa nhìn quen, luôn cảm thấy khó chịu. Đưa tay nhéo nhéo gáy Lộ Lộc, cảm giác tóc sờ vào cứng cứng, rất xa lạ.


Tạ Tranh lại sờ sờ thái dương Lộ Lộc, cái cảm giác mềm mại gần như lông của động vật nhỏ cũng không còn nữa.


Ngón cái của Tạ Tranh vô định v**t v* khuôn mặt Lộ Lộc, đuôi lông mày, sống mũi, khóe môi. Lộ Lộc cong mắt cười mỉm, không nhúc nhích.


Khi phần thịt ngón tay hơi thô ráp lướt qua đôi môi, Tạ Tranh cảm thấy hơi thở Lộ Lộc gấp gáp hơn. Anh ngước mắt nhìn, Lộ Lộc đối diện với anh một lúc, lại hôn lên như vừa nãy, môi cậu dán chặt lên đôi môi mỏng của Tạ Tranh, nhẹ nhàng chạm vào.


Sau một nụ hôn lướt qua như chuồn chuồn đạp nước, Lộ Lộc nói: “Gian lận.”


“…” Tạ Tranh bật cười, giọng nghe rất thoải mái: “Hết chơi xấu rồi lại đến gian lận. Tôi làm sao cơ?”


… Chú đã hít thở.


Lại còn nhìn em nữa.


Nhưng câu trả lời này nghe quá ngu, Lộ Lộc chọn cách chuyển đề tài: “Có muốn ăn chút gì không?”



“Không cần.”


Tạ Tranh cảm thấy mình nên về nhà rồi, nhưng nghĩ đến lúc mình ra khỏi cửa, Mạnh Hải Anh ngồi trong phòng khách không bật đèn, dáng vẻ u uất. Tạ Tranh liền nói: “Mượn chỗ của em ngủ một đêm.”


Lộ Lộc đáp một tiếng.


Tạ Tranh đi tắm, lúc đi ra thì thấy Lộ Lộc đang ôm laptop gõ lách cách, Tạ Tranh đứng phía sau lưng nhìn, phát hiện Lộ Lộc đang tăng ca làm báo cáo, không dùng chuột, đầu ngón tay trái đặt trên bàn di chuột, tay phải gõ chữ, ngón tay linh hoạt như đang chơi đàn piano.


Trước đây khi Lộ Lộc vẽ tranh, Tạ Tranh từng đứng sau xem một lúc, bàn tay đó kẹp mấy cây bút và một cục tẩy giống như đất sét, lướt vài cái trên toan là có thể phác họa ra một hình dáng chính xác.


Bây giờ Lộ Lộc đi làm ở Cục Hai, cơ bản không liên quan gì đến chuyên ngành của cậu, người đau lòng nhất hẳn là Tống Thanh Viễn.


Anh vỗ vỗ Lộ Lộc: “Đi đi.”


Lộ Lộc đáp một tiếng, đứng dậy đi về phía phòng tắm.


Tạ Tranh nằm ở mép giường ngoài, ngửi thấy mùi bưởi của Lộ Lộc trên gối.


Anh đã chạy đi chạy lại giữa công ty và bệnh viện suốt nửa tháng nay, cộng thêm mấy ngày thức đêm trước đó, thực sự là gần như không chợp mắt đúng nghĩa. Vừa nãy còn cảm thấy không sao, vừa nằm xuống là đã không mở nổi mắt.


Tạ Tranh híp mắt gửi cho Mạnh Hải Anh một tin nhắn nói mình sẽ về vào ngày mai, sau khi nhấn nút gửi thì ngủ thiếp đi.


Đang mơ mơ màng màng trong giấc mộng, Tạ Tranh đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn từ phòng tắm truyền ra.


Tạ Tranh bỗng lật người ngồi bật dậy: “Sao thế?”


“Không sao.” Giọng Lộ Lộc vọng ra: “Em làm đổ đồ thôi.”


Một lúc sau, Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc từ phòng tắm đi ra, nằm lên giường. Lưng Tạ Tranh áp vào ngực Lộ Lộc, tạo thành một đường cong vừa khít, giống như hai mảnh ghép nối liền nhau.


Đây là cái gì?


Đây là mối quan hệ gì? Anh và Lộ Lộc?


Không phải người yêu, nhưng lại hôn nhau rồi, còn ngủ chung một giường. Đây là mối quan hệ gì? Anh có nên tiếp tục đưa tiền cho Lộ Lộc hay không? Đây là gia hạn thành công rồi sao? Nếu Lộ Lộc không cần tiền của anh thì phải sao? Hẹn hò? Bạn tình?


Lựa chọn nào cũng khiến Tạ Tranh cảm thấy khó chịu chết đi được. Anh khe khẽ “đệch” một tiếng, nghe thấy tiếng Lộ Lộc nín cười: “Ngay cả trong mơ cũng mắng người à?”


Tạ Tranh nhắm mắt lại, giọng nói lạnh lùng: “Câm miệng.”


“Ể?” Lộ Lộc ngồi thẳng dậy chồm về phía trước nhìn Tạ Tranh: “Chú Tạ vẫn chưa ngủ à?”


Tạ Tranh vẫn nhắm mắt, ngữ khí vô cùng mạnh mẽ: “Qua đây. Hôn ông đây một cái.”


Lộ Lộc hoàn toàn không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.



Lộ Lộc nên là của anh, nên thuộc về anh. Người này bây giờ đã toàn là mùi của anh, hai năm rồi, còn có thể đi đâu được nữa? Cần phải ở bên cạnh anh, một cách sảng khoái, giống như hôn nhau, lưỡi nên quấn lấy lưỡi, chỉ chạm môi một cái thì có ý nghĩa gì chứ, mẹ nó.


Anh bóp cằm Lộ Lộc làm sâu thêm nụ hôn này, cho đến khi cả hai đều th* d*c. Lộ Lộc đưa tay lau khóe miệng ướt át của Tạ Tranh, Tạ Tranh nắm lấy tay cậu, mở mắt ra: “Không có chồng thì không được à?”


Lộ Lộc mím môi cười.


Cậu vừa cười như vậy, cảm giác xa lạ mà Tạ Tranh có vì cậu cắt tóc liền biến mất. Tạ Tranh bóp mặt cậu, cái má mềm mại ửng hồng dưới ngón tay anh, Tạ Tranh hỏi cậu: “Không định quen người khác, đúng không?”


Giọng Tạ Tranh còn mang theo vẻ ngái ngủ, trầm trầm khàn khàn, khác hẳn với giọng nói thường ngày, đặc biệt quyến rũ. Có lẽ vì quá thích người đang nói chuyện lúc này, trái tim Lộ Lộc không chịu sự kiểm soát của cậu, gần như mang tính sinh lý mà cuộn lại thành một khối, có một cảm giác chua xót tê dại khiến người ta không thở được nhưng lại rất dễ chịu.


Lộ Lộc gật đầu: “Không có.”


Tạ Tranh “ừm” một tiếng: “Tôi tự mình làm, không sướng bằng em làm cho tôi.”


Lộ Lộc bị nước miếng của mình sặc một cái: “Khụ khụ…”


Tạ Tranh cười rất xấu xa nhìn cậu.


Đây là phong cách của người lớn tuổi sao? Nói chuyện cứ vòng vo. Thực ra Tạ Tranh chỉ cần nói “Em ở lại bên tôi” là được rồi, cậu không thể từ chối được, giống như chỉ cần Tạ Tranh nhìn vào mắt cậu, lộ ra chút tín hiệu muốn thân cận, cậu sẽ biến cái đuôi thành cánh quạt, nhảy chồm lên hôn anh.


Lộ Lộc học theo giọng điệu của Tạ Tranh vừa nãy “ừm” một tiếng.


Nụ cười ở khóe miệng Tạ Tranh càng sâu hơn một chút.


Lộ Lộc đang chống tay hai bên cơ thể của Tạ Tranh, trong giây phút này đột nhiên thả lỏng lực tay, toàn bộ cơ thể đè lên Tạ Tranh.


Tạ Tranh: “…”


“Dậy đi,” Tạ Tranh đẩy vai cậu: “Nặng chết đi được.”


Lộ Lộc cười thầm trong lòng, nhưng cơ thể không nhúc nhích, rõ ràng là muốn đè Tạ Tranh như vậy.


Tạ Tranh: “……………”


Cái con nai ngu này.


Tạ Tranh buồn ngủ dữ dội. Anh đẩy Lộ Lộc thêm hai cái, thấy Lộ Lộc không có ý định nhúc nhích thì cũng mặc kệ, buông tay ra ngủ thẳng cẳng.


Giấc ngủ này Tạ Tranh ngủ rất sâu, rất bình yên.


Sáng hôm sau, Tạ Tranh bị tin nhắn của Tạ Lý đánh thức.


Anh ta gửi cho Tạ Tranh một loạt video, bìa của các video đều là cùng một cục bột nếp.


Giọng ngoài của Tạ Lý vang lên: “Nói đi.”



Tạ Tranh không nhịn được mà cười thành tiếng, Lộ Lộc ngái ngủ từ trong chăn chui ra, như một con gấu Koala ôm eo Tạ Tranh leo lên trên, đầu bù tóc rối cùng Tạ Tranh xem video.


Cậu đặt tay lên bụng dưới của Tạ Tranh: “Em vẫn cảm thấy thật là thần kỳ.”


Tạ Tranh ngước mắt liếc Lộ Lộc một cái, lòng bàn tay đè lên mu bàn tay của Lộ Lộc, kéo tay cậu xuống phía dưới. Ngón tay linh hoạt nắm lấy cậu, nhịp thở của Tạ Tranh đột nhiên tăng lên rất nhiều, anh không ngờ mình chỉ bị chạm một cái thôi mà đã không ổn rồi.


Tạ Tranh cắn răng nhịn, Lộ Lộc ngẩng đầu hôn anh, nhẹ nhàng cắn đầu lưỡi của anh, Tạ Tranh chỉ cảm thấy da đầu mình nổ tung. Anh đột nhiên run rẩy một cái, rút lưỡi ra khỏi dưới răng nanh của Lộ Lộc: “… Giấy. Em cười cái quái gì hả?”


Tạ Tranh không để Lộ Lộc tiếp tục, anh sợ ở bên ngoài quá lâu sẽ bị bà Mạnh phát hiện ra điều bất thường, sau khi tắm rửa sạch sẽ mùi pheromone của Lộ Lộc trên người thì rời đi.


Về nhà Tạ Tranh thấy Tạ Lý đang chơi với Tạ Tích.


Tạ Lý không biết lấy từ đâu ra một con vịt cao su dùng khi tắm, anh ta bóp một cái, con vịt “quạc” một tiếng, Tạ Tích liền giật mình. Tạ Lý bóp hai cái, Tạ Tích liền giật mình hai lần, mắt tròn xoe nhìn chằm chằm.


Nhìn thấy Tạ Tranh, Tạ Tích đưa tay ra: “Ba!”


Tạ Tranh nhấc cậu bé lên để nó cưỡi trên vai mình, Tạ Lý hơi chua chát: “Cho em nuôi mấy ngày đi.”


Tạ Tranh: “…”


Anh rút một điếu thuốc ra: “Chú mày tự đẻ một đứa đi.”


Tạ Lý bĩu môi: “Em lại không giống anh, chưa kết hôn mà đã có con.”


Bà Mạnh bưng đĩa trái cây từ bếp ra, cười: “Nói cái gì thế?”


“Không có gì.” Tạ Tranh chọn một múi bưởi ăn, vị trái cây tươi mát bùng nổ trong khoang miệng.


Bà Mạnh hỏi anh: “Chuyện hôm qua của con xong rồi chứ?”


Tạ Tranh gật đầu.


Anh đột nhiên cảm thấy hành vi của mình giống hệt như đang lén lút vụng trộm với Lộ Lộc, sau khi về phòng liền tìm cách liên lạc của Lộ Lộc gửi cho cậu hai chữ: Gian phu


Gửi tin nhắn xong, Tạ Tranh tiện tay lại ghim cách liên lạc của Lộ Lộc lên trên cùng.


Thiết lập xong đi ra Tạ Tranh thấy Lộ Lộc đã trả lời tin nhắn:


[Nai Ngốc]: -ω-


Tạ Tranh: “…”


Đợi luật sư xử lý xong việc phân chia tài sản thừa kế của Tạ Tiến Đức, Tạ Tranh trở lại Lâm Uyên.


Mấy ngày nay mọi người đều mệt mỏi, ngay cả Lão Điền cũng phải liên tục đưa đón khách, Tạ Tranh đặc biệt cho anh ta nghỉ hai ngày để nghỉ ngơi.



Tạ Tranh sững người, mãi sau mới nhớ ra trước đó mình đã sắp xếp Lão Điền đi điều tra Lộ Lộc.


Anh hỏi thăm Lão Điền về các mối quan hệ xã hội của Lộ Lộc. Biết được Lộ Lộc ở trường học được xem là cục cưng của cả nhóm, ở nhà là cháu cưng của bà, bạn tốt của bạn bè, cấp dưới giỏi của lãnh đạo, chưa từng kết thù với ai.


Tạ Tranh vẫn nhớ rất rõ dáng vẻ của Lộ Lộc ngày hôm đó, mặt áp vào quần tây của anh, ôm đầu gối ngồi xổm, yếu ớt như nhân vật chính trong phim thần tượng chạy dưới mưa, chạm nhẹ một cái là sẽ vỡ vụn.


Vậy rốt cuộc là chuyện gì?


Thằng nhóc thối này còn chơi trò có bí mật nhỏ với anh nữa.


Lão Điền vẫn đứng yên tại chỗ, muốn nói gì đó lại thôi. Tạ Tranh hỏi: “Sao thế?”


“…………” Lão Điền im lặng rất lâu, nói: “Anh, cậu nhóc có bệnh.”


Phản ứng đầu tiên của Tạ Tranh là không thể hiểu nổi.


Mặc dù đến giờ Lão Điền vẫn không biết Lộ Lộc là người cha còn lại của Tạ Tích, nhưng anh ta luôn có ấn tượng tốt về Lộ Lộc, đột nhiên nói ra câu này, cứ như bị người khác đoạt xác vậy.


Nhưng khi anh nhìn Lão Điền, thấy vẻ mặt anh ta như vừa nuốt một chuỗi trứng ốc bươu vàng tươi còn đang dính bùn, Tạ Tranh biết đây là một chuyện rất nghiêm trọng.


“… Chuyện gì đã xảy ra?”


“Tự phệ pheromone.” Lão Điền trưng ra vẻ mặt nhăn nhó khó coi hồi tưởng lại cái tên này.


Tạ Tranh nhập mấy chữ này lên laptop.


Kết quả tìm kiếm hiện ra cho Tạ Tranh biết, đây là một căn bệnh hiếm gặp, cơ bản chỉ xảy ra khi cả người cha và người mẹ đều mang gen lặn nào đó.


Bệnh nhân xung khắc với pheromone của chính mình, bệnh tình càng ngày càng trở nên trầm trọng theo tuổi tác.


Mấy trường hợp đính kèm phía dưới trang web, vài bệnh nhân phát sinh triệu chứng rối loạn đông máu trong giai đoạn thơ ấu, thông qua việc uống thuốc để kiểm soát làm chậm các triệu chứng, nhưng khi tuổi tác càng tăng lên, bệnh nhân tiến hành phân hóa, từ biệt thời kỳ ủ bệnh, chào đón thời kỳ bùng phát, pheromone bắt đầu tấn công và can thiệp vào hệ thống miễn dịch, các cơ quan của bệnh nhân sẽ nhanh chóng suy yếu, cơ bắp cũng sẽ nhanh chóng teo lại.


Tạ Tranh mặt mày nặng trịch, ngón tay lướt chuột, ánh mắt nhìn đi nhìn lại dòng chữ “tuổi thọ trung bình của bệnh nhân là 22 tuổi”.


“…………”


Thằng ngu.


Thằng ngu Lộ Lộcc.


**


Weibo của Lộ Lộc


[Đăng ba tháng trước]


@Deer: Lần đầu tiên phát bệnh, hóa ra thật sự đến rồi, mình còn tưởng bác sĩ lừa mình nữa chứ.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 41
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...