Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 40
Hai ngày sau Tạ Tranh đưa Tạ Tích trở về Thần An, không về nhà, mà đi thẳng đến bệnh viện.
Lần trước Tạ Tranh gặp Tạ Tiến Đức đã là hai tháng trước, lúc đó mặc dù tình trạng của cha anh không được tốt cho lắm, cần phải ngồi xe lăn mới có thể di chuyển được, nhưng ít nhất vẫn có tinh thần.
Bây giờ ông nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đủ loại ống, thần hình gầy gò.
Ấn tượng của Tạ Tranh về Tạ Tiến Đức vẫn dừng lại ở thời điểm anh vừa mới phân hóa, lúc đó Tạ Tranh đã cao hơn ông, nhưng Tạ Tiến Đức cường tráng hơn anh rất nhiều, giọng mắng chửi người rất có khí lực, tư thế bóp gáy Mễ Đoàn nhấc nó lên rồi quăng xuống đất mạnh mẽ vô cùng.
Tạ Lý hai ngày hôm nay vẫn luôn giúp đỡ chăm sóc, hôm qua thì ngủ thẳng ở bệnh viện, quần áo trên người bị nhàu đi một chút.
Anh ta hạ thấp giọng nói với Tạ Tranh tất cả những điều bác sĩ nói về bệnh tình của Tạ Tiến Đức, Tạ Tranh gật đầu: “Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo.” Tạ Lý nói: “Em và bác vẫn luôn rất thân thiết, anh cũng biết mà.”
Lời này quả không sai, Tạ Tiến Đức và Mạnh Hải Anh thực ra có quan hệ khá tốt với Tạ Lý, hồi nhỏ cha mẹ Tạ Lý đi vắng, đều gửi Tạ Lý ở nhà Tạ Tranh, do hai người bọn họ nuôi nấng.
Tạ Tiến Đức ác thì thật sự ác, nhưng tốt thì cũng thật sự tốt.
Tạ Tích cứ lên xe là thích ngủ, trên đường về Thần An vẫn luôn ngủ say, giờ này mới mơ mơ màng màng mở mắt ra. Cậu bé kéo cà vạt Tạ Tranh dụi dụi mắt, vừa mở mắt ra phát hiện mình đang ở bệnh viện, ngẩn người, miệng mếu máo.
“Lần này không phải đi tiêm cho con đâu.” Tạ Tranh nói: “Đến thăm ông nội.”
Tạ Tích lặp lại: “Da da.”
Tạ Lý nhìn Tạ Tích có cảm giác vô cùng mới lạ: “Giống như đồ chơi điện tử ấy, vậy mà cũng biết nói chuyện nữa.”
Tạ Tranh: “……………”
Tạ Tích cũng tò mò nhìn Tạ Lý, Tạ Lý hỏi cậu bé: “Còn nhớ chú là ai không? Chú là chú út của con, chú tên là Tạ Lý.”
Tạ Tích tiếp tục lặp lại: “Shirley.”
Tạ Lý: “……………”
Tạ Tranh “ha” một tiếng cười ra tiếng.
Việc Tạ Tích tỉnh giấc đã mang lại chút màu sắc tươi sáng cho căn phòng bệnh u ám, Mạnh Hải Anh bế cậu bé qua, dạy gọi ông nội, Tạ Lý khựng lại, nói: “Tình trạng của bác cả… nói tóm lại chúng ta nên chuẩn bị tâm lý.”
Tạ Tranh gật gật cằm: “Biết.”
Phòng bệnh của Tạ Tiến Đức còn có những người khác ra ra vào vào, đa phần là bạn bè của ông, hầu hết do Mạnh Hải Anh tiếp đón, nhưng Tạ Tranh cũng không rảnh rỗi.
Đến khi hết giờ thăm viếng mới có thời gian uống một ngụm nước.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, liên tiếp mấy ngày sau đều như vậy, Tạ Tranh cũng không biết những ngày này khi nào mới có thể kết thúc.
Nhưng kết thúc có nghĩa là gì? Bệnh tình của Tạ Tiến Đức chuyển biến xấu đi rất đột ngột và nghiêm trọng, hai chữ “kết thúc” chỉ đại diện cho một khả năng.
Bản thân Tạ Tiến Đức lại không biết những chuyện này, ý thức của ông mơ hồ, không còn nhận ra người nữa, hôm qua còn chỉ vào Tạ Tranh gọi là ba.
Hôm đó Tạ Tranh đi mua bữa tối về, hộ lý nhận lấy, Mạnh Hải Anh nói: “Con đã ở đây mấy ngày rồi, về nghỉ ngơi đi. Chơi với Tiểu Tích một chút, không thì nó ở nhà chơi với bảo mẫu cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Tạ Tranh gật đầu, cầm áo khoác quay người định rời đi, lại nghe thấy Tạ Tiến Đức gọi mình từ phía sau: “Tạ Tranh.”
Giọng nói khô khốc, cứ như tiếng móng tay cào bảng đen vậy, Tạ Tranh thậm chí không thể nhận ra ngay đó là giọng của cha mình.
Anh quay đầu lại, nhìn thấy Tạ Tiến Đức đang nhìn thẳng vào mình: “Ba có chuyện muốn nói với con.”
Mạnh Hải Anh và hộ lý nhìn nhau, đều đứng dậy đi ra ngoài phòng bệnh. Tạ Tranh khoác áo khoác lên cánh tay, ngồi xuống chiếc ghế trước giường.
Tạ Tiến Đức rất chậm rãi nói: “… Đôi mắt đen láy, tai lớn, giữa trán có một nhúm lông trắng, ai nhìn thấy cũng khen thật đáng yêu.”
Tạ Tranh: “…”
Anh không nói gì, Tạ Tiến Đức nói: “… Ba xin lỗi. Lúc đó ba cũng quá vội vàng. Tạ Tranh… con tha thứ cho ba có được không?”
Tạ Tranh: “……………”
Thực ra bây giờ nói những điều này có ý nghĩa gì nữa đâu? Cầu xin sự an ủi tâm lý sao? Tạ Tranh đã không còn bận tâm nữa rồi, Tạ Tiến Đức đối xử tốt với anh cũng có, mà không tốt cũng có, đây không phải là chuyện đơn giản và rõ ràng như một cộng một bằng hai mà có thể bẻ ngón tay tính ra kết quả.
Tạ Tiến Đức chờ một lúc lâu, không đợi được Tạ Tranh nói gì. Môi ông mấp máy hai lần, rồi lại nói: “Nên chuẩn bị hậu sự rồi.”
Tạ Tranh đột nhiên nói: “Con chưa chữa khỏi. Con vẫn thích alpha.”
Tạ Tiến Đức khựng lại, “ừm” một tiếng.
Cơ thể Tạ Tiến Đức đã kiệt quệ, thiết bị và bác sĩ tốt đến mấy cũng không thể cứu vãn.
Trong lễ đường, Tạ Tranh đứng trước nhiều người, nói: “Ông ấy là một người cha, người chồng và người đồng nghiệp đáng kính.”
Sau khi tang lễ kết thúc, mọi người đi ra ngoài, Tạ Tranh và Mạnh Hải Anh đứng ở cửa tiếp khách, Tạ Tranh nghe thấy ai đó nói nhỏ: “Cháu trai còn khóc, vậy mà nó không rơi một giọt nước mắt nào.”
Thời tiết giữa tháng 6, vẫn chưa quá nóng, buổi tối đổ một trận mưa, không khí càng thêm mát mẻ hơn.
Tạ Tích còn chưa biết chuyện gì xảy ra, ôm cổ Tạ Tranh hỏi anh: “Da da?”
“Hôm nay không cần đến bệnh viện.” Tạ Tranh nói.
Tạ Tích ngẩng đầu lên nhìn bầu trời phản ứng một lúc, cũng không biết rốt cuộc có hiểu ý Tạ Tranh nói là cái gì hay không. Tạ Tranh thấy cậu bé ngây ngốc như con ngỗng trời thì cảm thấy buồn cười, đưa tay chọc chọc trán Tạ Tích.
Tạ Tích đột nhiên vùi đầu vào hõm cổ Tạ Tranh dụi mạnh mấy cái, Tạ Tranh cảm thấy da truyền đến cảm giác ẩm ướt.
Tạ Tranh theo bản năng tưởng Tạ Tích đang dụi mũi vào người mình, nắm lấy gáy áo sau của cậu bé nhấc lên xem, mới phát hiện Tạ Tích lại khóc, mắt đỏ hoe, mũi cũng đỏ, lông mi dày ướt đẫm nước mắt thành từng lọn lớn.
Tạ Tranh rất kinh ngạc nhìn Tạ Tích.
Đứa trẻ nhỏ như vậy cũng có thể hiểu về cái chết sao? Hay chỉ là cảm nhận được cảm xúc của anh? Tạ Tranh cảm nhận cơ thể nhỏ bé và mềm mại của Tạ Tích, cảm thấy rất kỳ diệu.
Buổi tối, Tạ Tích ngủ rồi, Tạ Tranh trốn ở ban công hút thuốc, bà Mạnh đến đứng cùng anh một lúc, kể với Tạ Tranh về chuyện Tạ Tiến Đức thời trẻ, Tạ Tranh vừa hút thuốc vừa lắng nghe, đợi bà Mạnh vào phòng, Tạ Tranh mới lấy điện thoại ra trả lời tin nhắn.
Những người không thể đến dự tang lễ sau khi thấy tin nhắn đều lần lượt chuyển tiền phúng viếng cho anh, vừa mở WeChat đã thấy một màu đỏ rực “Chờ nhận tiền”, Tạ Tranh lướt một vòng, thấy Lộ Lộc gửi tin nhắn cho mình hai tiếng trước: Chú Tạ, em đang ở Thần An rồi.
Tạ Tranh gõ bàn phím, muốn nói gì đó nhưng lại thấy nói gì cũng kỳ lạ, dứt khoát gọi điện thoại thẳng cho Lộ Lộc.
Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, trong ống nghe truyền đến giọng nói có phần biến âm của Lộ Lộc: “Chú Tạ.”
Tạ Tranh cười hỏi cậu: “Em đến Thần An rồi? Đến làm gì? Đi công tác hay đến tìm tôi?”
Anh hỏi thẳng thắn, Lộ Lộc khựng lại một chút mới trả lời: “Em sợ chú Tạ muốn tìm người nói chuyện.”
“Ồ, vậy là đến tìm tôi.” Khóe môi Tạ Tranh cười rõ hơn một chút.
Thực ra từ khi Tạ Tranh về Thần An vẫn luôn nghĩ đến Lộ Lộc, có lẽ vì trong hai năm này, hầu như mỗi khi có chuyện không vui xảy ra trong nhà, đều là Lộ Lộc ở bên cạnh anh, an ủi anh, xoa dịu cảm xúc của anh, giống như một sợi dây, kéo anh ra khỏi đầm lầy.
Bây giờ vừa nghe thấy giọng nói của Lộ Lộc, Tạ Tranh mới phát hiện mình có một nhu cầu rất rõ ràng.
Anh cần Lộ Lộc ở bên cạnh anh. Bây giờ. Ngay lập tức.
Tạ Tranh hỏi: “Em đang ở đâu? Tôi đến tìm em.”
Lộ Lộc báo tên một khách sạn.
Tạ Tranh cất điện thoại đi ra ngoài, Mạnh Hải Anh ở phòng khách, hỏi: “Đi đâu?”
“Có việc ra ngoài một chuyến.”
Lão Điền đi đưa tiễn khách rồi, Tạ Tranh lại uống rượu, nên anh gọi một chiếc taxi. Bất đắc dĩ ban đêm ít xe, Tạ Tranh phải tăng giá gấp mấy lần mới có tài xế chịu nhận đơn, đến được khách sạn Lộ Lộc đang ở đã là gần hai tiếng sau.
Tạ Tranh tìm đến phòng giơ tay gõ cửa, bên trong tấm cửa mỏng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, sau khi cửa được mở ra, Tạ Tranh liền nhìn thấy Lộ Lộc.
Tạ Tranh nhích lông mày lên, có chút ngạc nhiên: “… Cắt tóc?”
Mái tóc của Lộ Lộc trước đây là cỡ trung bình dài, giờ cắt ngắn đi nhiều, thành tóc ngắn gọn gàng, cảm giác mềm mại như nhung ban đầu bớt đi một chút, ngược lại tăng thêm vẻ đẹp trai rạng rỡ.
Lộ Lộc chớp chớp mắt: “Chú cảm thấy thế nào?”
Tạ Tranh thẳng thắn: “Tôi thích kiểu tóc trước đây hơn.”
Lộ Lộc cười cười, nghiêng người mời Tạ Tranh vào phòng.
Trên bàn bày biện một ít đồ ăn và bia, tất cả đều chưa mở, rõ ràng là Lộ Lộc cố ý chuẩn bị cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh ngồi xuống ghế sofa, vắt chân chữ ngũ mở một lon bia uống một ngụm.
Lộ Lộc ngồi xuống bên cạnh anh, Tạ Tranh cũng không hỏi cậu có uống hay không — thói quen sinh hoạt của Lộ Lộc luôn rất lành mạnh, không đụng đến thuốc lá rượu bia, khẩu vị ăn uống cũng thanh đạm, hoàn toàn trái ngược với anh.
Tạ Tranh cầm lon bia nhìn Lộ Lộc, trong lòng có chút tò mò Lộ Lộc sẽ mở lời với mình như thế nào. Liệu có giống như những người khác nói “Xin chia buồn”, hay là điều gì khác? Lộ Lộc luôn rất lanh lợi, cũng rất biết cách chăm sóc cảm xúc người khác, trực giác của Tạ Tranh cho anh biết Lộ Lộc sẽ nói ra điều gì đó khác biệt.
Lộ Lộc nói: “Khi cha mẹ em chết vì tai nạn xe, em mới mười tuổi, nhà nghèo quá, vẫn là ông bà đi vay tiền để lo tang lễ. Lúc đó em đã nghĩ, nếu chúng ta có tiền thì tốt quá rồi, có thể tổ chức cho cha mẹ một tang lễ tử tế hơn.”
“Sau này ông nội qua đời, trong nhà chỉ còn em và bà, em lại nghĩ, nếu em có anh chị em thì tốt quá rồi, nhà có thể trở nên náo nhiệt hơn.”
Lộ Lộc: “Chú Tạ, nếu em là anh trai giàu có của chú thì tốt quá. Hôm nay có thể đứng bên cạnh chú, cùng chú đau buồn.”
“…” Tạ Tranh dùng ngón cái xoa xoa lon bia, không nhịn được mà bật cười: “Thằng nhóc này giỏi lợi dụng ông đây ghê.”
Tâm trạng Tạ Tranh đã trở nên bình tĩnh hơn, hai người lại tùy ý nói chuyện phiếm về vài chuyện khác, tình trạng của Tạ Tích mấy ngày này, có người ở tang lễ cứ nấc mãi không ngừng, Tạ Tranh duỗi đôi chân dài về phía trước, gác lên bàn trà, lưng hoàn toàn lún sâu vào lưng ghế sofa mềm mại, tư thế vô cùng thư giãn.
Lộ Lộc hỏi: “Bị bệnh gì vậy ạ?”
“Một loại bệnh thoái hóa thần kinh.” Tạ Tranh nói: “Tương tự Parkinson. Đến cuối cùng đều là không nhớ được sự việc, cơ bắp teo lại.”
Lộ Lộc sững người một thoáng: “À.”
“Sao thế?”
Lộ Lộc nói: “Hình như không ít bệnh đều có triệu chứng như này.”
“Vậy à?” Tạ Tranh không hiểu rõ về chuyện này.
Lộ Lộc khẽ “ừm” một tiếng, rồi cong khóe mắt hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, chú có muốn khóc không? Vai em có thể cho chú mượn.”
“…” Tạ Tranh cười nhẹ: “Từ khi tôi biết chuyện đến giờ chưa từng khóc.”
Lộ Lộc kinh ngạc: “Thật hay giả?”
Tạ Tranh nhìn cậu: “Lừa em làm gì?”
Hai người một người nhìn sang trái, một người nhìn sang phải, Lộ Lộc có vẻ có lời muốn nói, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tạ Tranh thì lại im lặng.
Tạ Tranh nhìn đôi mắt nhạt màu của Lộ Lộc, bên trong trôi nổi những cảm xúc rất tĩnh lặng, mang theo ý cười ấm áp ẩn hiện, như một con sông chảy chầm chậm dưới bóng râm rừng cây.
Trong phòng nhất thời yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ nghe thấy tiếng bia sủi bọt trong lon.
Mùi pheromone tiêu hồ không chịu sự kiểm soát của Tạ Tranh mà tuôn ra ngoài, Tạ Tranh giơ tay lên, đặt tay lên gáy Lộ Lộc.
Tóc Lộ Lộc vừa cắt ngắn, sờ vào hơi cứng, không còn cảm giác mềm mại như trước nữa.
Tạ Tranh ấn Lộ Lộc về phía mình, sống mũi hai người chạm vào nhau, Tạ Tranh có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của Lộ Lộc, thậm chí cảm nhận được nhiệt độ môi của cậu.
Nhưng anh không hôn.
Bây giờ anh không phải là ông chủ của người ta nữa, không có lý do để hôn người ta, quyền quyết định nằm ở Lộ Lộc, không phải là ở anh.
Cảm giác chờ đợi người khác đưa ra quyết định này rất mới lạ, Tạ Tranh mỉm cười buông tay đang ấn sau gáy Lộ Lộc ra, để lại đủ không gian cho Lộ Lộc lùi lại phía sau.
Vài giây trôi qua, Lộ Lộc vẫn không nhúc nhích, ý cười trong mắt cậu đã biến mất, sống mũi vẫn dán vào sống mũi Tạ Tranh. Hơi thở của cậu lại trở nên gấp gáp, từng hơi từng hơi phả lên da Tạ Tranh.
Thêm vài giây nữa trôi qua, Tạ Tranh cảm thấy một thứ mềm mại ấm áp dán lên môi mình, bao bọc lấy môi dưới của anh. Cùng lúc đó, Tạ Tranh lại nghe thấy tiếng tim đập của Lộ Lộc, truyền ra rất rõ ràng xuyên qua lồng ngực của cậu, như tiếng trống trận, vừa dồn dập vừa vang vọng.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 40
10.0/10 từ 32 lượt.
