Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 39


Đồ đạc của Lộ Lộc cũng không nhiều lắm, mấy bộ quần áo trong tủ, một chút đồ dưỡng da trên kệ, một vài cuốn sách, bàn vẽ và bút vẽ cùng các dụng cụ vẽ khác trong phòng làm việc.


Nhưng dọn dẹp cũng tốn công, Tạ Tranh ngâm mình xong bước ra đã là ba giờ sáng rồi, Lộ Lộc vẫn đang ngồi xổm dưới đất dọn đồ.


Tạ Tranh vừa lau tóc vừa hỏi cậu: “Hôm nay có dọn xong được không?”


“Chắc không được,” Lộ Lộc nói: “Mai em lại đến một chuyến nữa vậy.”


“Sao phải phiền phức như thế.” Tạ Tranh cười: “Ngủ luôn ở đây đi, có phải chưa từng ngủ đâu.”


Lộ Lộc ngước mắt lên nhìn Tạ Tranh.


Tạ Tranh lúc này mới nhận ra lời mình nói nghe có vẻ mang ý ám chỉ t*nh d*c một chút, anh giơ cao hai tay lên, cười: “Không có ý đó.”


Lộ Lộc cười: “Vậy em ngủ sofa.”


“Được.” Tạ Tranh mở cửa phòng ngủ để Lộ Lộc vào ôm chăn gối ra, lúc Lộ Lộc quay người rời đi anh đột nhiên lên tiếng: “À đúng rồi.”


Lộ Lộc quay đầu lại nhìn Tạ Tranh.


Tạ Tranh nói: “Sinh nhật vui vẻ.”


Sinh nhật của Lộ Lộc thực sự rất dễ nhớ, mùng 1/6, Tết Thiếu nhi, khi cả con phố đầy trẻ con đi lại, tường và cửa sổ các cửa hàng dán đầy tranh hoạt hình ngộ nghĩnh, đó chính là sinh nhật của Lộ Lộc.


Lộ Lộc nở một nụ cười rất tươi: “Cảm ơn chú.”


Tạ Tranh “ừm” một tiếng: “Ngủ đi.”


Đóng cửa lại, Tạ Tranh nằm trên giường trằn trọc một lúc lâu.


Anh thề, lúc để Lộ Lộc ngủ lại tuyệt đối không có ý đồ gì khác, nhưng khi nằm trên giường, nhận ra người tình bé đã chia tay trong hòa bình của mình đang ngủ ngay phòng bên cạnh cách mình một bức tường, bụng dưới liền bắt đầu có lửa cháy.


Anh mặt lạnh tanh, tìm trong tủ ra lọ gel bôi trơn còn nửa chai mà hai người dùng trước đây bóp ra lòng bàn tay, rồi đưa tay xuống phía dưới.


Tạ Tranh không muốn phát ra tiếng động, híp mắt cắn vào hổ khẩu; gân xanh trên cánh tay kia càng lúc càng rõ ràng, đến cuối cùng, cả người Tạ Tranh uốn cong như dây cung căng chặt, hơi thở cố gắng kìm nén càng lúc càng rối loạn.


“Đệch… mẹ nó…” Tạ Tranh trầm giọng nguyền rủa một cách lầm bầm, vì thấy rất sướng, nhưng lại cảm thấy không đủ sướng.


Ngày hôm sau thức dậy, Tạ Tranh cảm thấy có chút đau đầu, vì cơn say rượu đêm qua.


Anh xoa xoa thái dương bước ra khỏi phòng, nhìn thấy Lộ Lộc và Tạ Tích đang ngồi trên tấm thảm dài, trước mặt mỗi người có một tờ giấy trắng, đang vẽ tranh.



Tạ Tích cầm bút sáp màu nguệch ngoạc, vẽ một hình tròn méo mó trên giấy, chỉ vào hỏi Lộ Lộc: “Huy chương?”


Lộ Lộc nhét thêm một chút dải lụa của tấm huy chương lấp ló trong túi quần vào trong, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng khóe mắt lại cong lên nụ cười không thể giấu được: “Không phải ba lấy đâu.”


Tạ Tích phì phì mũi rồi dán một miếng sticker hoa nhỏ lên người Lộ Lộc.


Tạ Tranh cười một cái, Lộ Lộc và Tạ Tích cùng ngẩng đầu nhìn anh, hai đôi môi nhạt màu với độ cong tương tự cùng cong lên, Tạ Tích vui vẻ nói: “Ba ba!”


Trẻ con và động vật nhỏ, có lẽ vì thế giới quá nhỏ, hiểu biết còn quá ít, ngay cả việc thấy người thân thiết mở mắt mỗi sáng cũng trở thành một điều bất ngờ. Tạ Tranh rất thích Tạ Tích chào anh mỗi sáng như thế này, điều đó khiến anh nhớ đến Mễ Đoàn, hễ thấy anh thức dậy, đuôi chú chó nhỏ lại vẫy nhanh như cánh quạt.


Tạ Tranh sải bước tiến lên, xách Tạ Tích lên đặt cậu bé cưỡi trên cổ mình, Tạ Tích cười khúc khích, lại nhổm người về phía Lộ Lộc, ôm đầu Tạ Tranh nói với anh: “Ba ba!”


Tạ Tranh biết Tạ Tích muốn nói với mình rằng người ba kia của nó đã về rồi.


Tạ Tranh cười: “Đêm qua đã đến rồi, lúc đó con ngủ rồi, nên không gọi con dậy.”


Sự xuất hiện của Lộ Lộc rõ ràng khiến Tạ Tích rất vui, cậu bé chụt chụt hôn lên mặt Tạ Tranh mấy cái, rồi muốn trượt xuống để tiếp tục chơi với Lộ Lộc.


Tạ Tranh hỏi Lộ Lộc: “Hai đứa ăn cơm chưa?”


Lúc Tạ Tranh và Tạ Tích đang quấn quýt, Lộ Lộc vẫn ngồi dưới đất, mỉm cười ngẩng đầu nhìn.


Tạ Tranh luôn rất thích biểu cảm này của Lộ Lộc, vừa ngoan vừa tinh nghịch, mang vẻ tươi tắn của tuổi thiếu niên. Anh khẽ nghiến răng, nghe Lộ Lộc nói: “Chưa ạ.”


Tạ Tranh dời ánh mắt khỏi khuôn mặt cậu: “Vậy ăn cơm trước đã.”


Bảo mẫu đã làm xong thức ăn, phần ăn cho hai người, lúc hai người ăn cơm thì Tạ Tích ở bên cạnh ôm bình sữa cho có.


Tạ Tranh gắp một quả ớt đỏ trêu cậu bé: “Ăn không?”


Tạ Tích nhăn mặt ra sức lắc đầu.


Nghĩ nghĩ, lại đưa ngón tay ra: “Cái này.”


Tạ Tranh nhìn theo ngón tay ngắn cũn của Tạ Tích, phát hiện cậu bé chỉ miếng dâu tây thái lát bên tay Lộ Lộc.


Lộ Lộc cười: “Được.”


Tạ Tích đã biết Lộ Lộc sẽ đút cho mình, há miệng ngoan ngoãn chờ đợi.


Lộ Lộc gắp một miếng, giữa đường cổ tay lại đột ngột run lên. Miếng dâu tây “tạch” một tiếng rơi xuống đất.


Tạ Tích mở to hai mắt, kinh ngạc hít vào một hơi lạnh.



Tạ Tranh cảm thấy buồn cười: “Không sao, còn nữa mà.”


Lộ Lộc lại gắp, nhưng bàn tay cầm đũa của cậu run rẩy rất rõ ràng, cố gắng mấy lần, vẫn không gắp được miếng dâu tây lên. Ngược lại, đầu đũa liên tục chạm vào đáy đĩa, phát ra tiếng va chạm sứ khá chói tai.


“…” Tạ Tranh nhìn tay Lộ Lộc: “Em làm sao thế?”


“………… Bị chuột rút.”


“Nói bậy. Coi ông mày chưa từng bị chuột rút đấy à?” Trực giác nói cho Tạ Tranh biết có điều không ổn, anh nhíu mày, đưa tay nắm lấy cổ tay Lộ Lộc, nhưng ngay lúc đó, hành động run rẩy liên tục của Lộ Lộc dừng lại, Tạ Tranh lật xem tay Lộ Lộc, cảm thấy kỳ lạ: “Chuyện gì vậy?”


Lộ Lộc rụt tay lại.


Tạ Tranh không buông ra.


Kiểu run rẩy vừa rồi của Lộ Lộc giống như sự run rẩy xảy ra khi người ta rất sợ hãi, hoặc giống bà cụ. Vấn đề là Lộ Lộc không phải cả hai trường hợp đó.


Tạ Tranh hỏi: “Mệt vì dọn đồ hôm qua à?”


Lộ Lộc cười: “… Chắc thế?”


Ăn sáng xong, Lộ Lộc tiếp tục dọn đồ, Tạ Tích quấn quýt bên cạnh Lộ Lộc, lúc Tạ Tranh ngồi trước laptop xem PPT vẫn có thể nghe thấy tiếng hai người nói chuyện.


Tạ Tranh cảm thấy bí bách chết đi được. Có cảm giác như người sắp chết khát, nước ở ngay trước mặt mình, nhưng lại bị khóa lại.


Anh đi đến tủ lạnh nhỏ lấy hai lon bia uống, sau khi lon thứ hai đã cạn, đang định lấy thêm thì cửa phòng bị gõ hai cái.


Tạ Tranh: “Vào đi.”


Lộ Lộc đẩy cửa bước vào.


“Tạ Tích đâu rồi?”


“Đọc cho nó hai trang sách, nó ngủ luôn rồi.”


Tạ Tranh “ha” một tiếng cười ra tiếng: “Giống tôi y hệt.”


Anh nói với Lộ Lộc: “Đồ của em tôi không động vào, vẫn ở chỗ cũ, tự lấy đi.”


Lộ Lộc “ừm” một tiếng, đi vào tủ quần áo dọn dẹp.


Tạ Tranh nhìn cậu hết lấy cái này đến cái kia ra, nhếch mép hỏi: “Hay là để lại cho tôi một cái đi?”


Lộ Lộc chớp chớp mắt, thành thật lại treo một chiếc áo khoác trở lại.



Lon thứ ba uống hết trong vài ngụm, khi Tạ Tranh đi lấy lon thứ tư, một bàn tay giữ lấy anh: “Uống nhiều quá, dễ đau đầu.”


Tạ Tranh “cà lách cà lách” bóp vỏ lon bia, giọng điệu tùy tiện: “Không sao.”


Lộ Lộc đột nhiên ôm gối ngồi xổm xuống bên cạnh Tạ Tranh.


Cậu hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, chú có cảm thấy em là một người ích kỷ không?”


Câu hỏi này quá đột ngột, Tạ Tranh ngà ngà say nhìn Lộ Lộc, trên gương mặt alpha trẻ tuổi không có nụ cười ấm áp thường thấy, vẻ mặt vô cảm, đôi mắt nhạt màu đối diện với anh, như mặt hồ tĩnh lặng, không thể nhìn ra đang suy nghĩ cái gì.


Tạ Tranh châm một điếu thuốc, đôi môi mỏng nhả ra một làn khói trắng: “Không, em thậm chí còn muốn trả lại hết tiền ông đây đã cho em. Có đôi khi tôi đặc biệt muốn phát cho em cái giấy khen ‘vô tư hiến dâng’ đó.”


Lộ Lộc lại hỏi: “Chú có nghĩ về tương lai không, chú Tạ, tương lai của chú sẽ như thế nào?”


Tạ Tranh cụp mắt nhìn Lộ Lộc.


Góc nhìn này Tạ Tranh thỉnh thoảng có thấy, là khi cậu dùng miệng giúp Tạ Tranh giải quyết d*c v*ng. Mí mắt mỏng, sống mũi cao thẳng, sẽ ngước mắt nhìn xem Tạ Tranh có thoải mái hay không.


Tạ Tranh gần như cảm thấy nóng bức theo sinh lý, nhưng vì dáng vẻ Lộ Lộc bây giờ thực sự rất giống một thanh niên mờ mịt về tương lai đang cầu cứu người lớn, Tạ Tranh cố sống cố chết đè nén sự bồn chồn đó xuống.


Tạ Tranh nói: “Không mấy khi nghĩ đến.”


Mười năm trước anh còn đánh nhau ngoài phố, ai có thể ngờ được bây giờ anh lại làm ông chủ. Vận mệnh thay đổi quá nhiều, triết lý của Tạ Tranh là đi một bước tính một bước.


Lộ Lộc lại nói: “Em có nghĩ. Mỗi tối trước khi đi ngủ đều nhắm mắt lại, tưởng tượng rất lâu. Tưởng tượng bà của em lớn tuổi rồi mà không bị bệnh, tưởng tượng bé con lớn lên sẽ như thế nào, nó sẽ thích cái gì, làm công việc gì.”


Còn nghĩ đến những điều khác nữa, ví dụ như cậu và Tạ Tranh ở bên nhau, nghĩ Tạ Tranh thực ra đã sớm thích cậu rồi, nếu mấy chục năm sau hai người vẫn còn ở bên nhau, Tạ Tranh liệu có còn coi cậu là trẻ con nữa hay không? Dù sao lúc đó cũng đã lớn tuổi lắm rồi. Nghĩ rồi cứ thế mà ngủ, trong lòng thì đầy rẫy sự trống rỗng.


Lộ Lộc nghiêng đầu, đầu tựa vào mặt ngoài đùi của Tạ Tranh, cậu đột nhiên hỏi: “Nếu em chết, chú Tạ có xăm em lên người không?”


Tạ Tranh chỉ cảm thấy máu nóng toàn thân lạnh ngắt ngay lập tức, bia lạnh vừa uống hình như biến thành hình dạng quả sầu riêng, dùng gai đâm chích vào từng mạch máu và nội tạng trong cơ thể anh.


Tạ Tranh cố nén cơn giận của mình: “E, nói cái lời chó má gì đấy?!! Trước đây em đã hứa với tôi sau này không nói mấy lời ngu ngốc đó nữa rồi cơ mà??”


Khi Tạ Tranh phát cáu trông vô cùng u ám đáng sợ, Lộ Lộc không sợ hãi, thậm chí không thèm nhúc nhích, vẫn tựa vào chân Tạ Tranh.


Cậu nói: “Hay là đừng xăm, đau lắm. Em tra rồi, xăm đau lắm.”


Tạ Tranh: “……………”


Tạ Tranh vừa bực bội, cũng vừa nhận ra trạng thái của Lộ Lộc rất không ổn, nếu phải diễn tả thì chính là có chút tự hủy hoại bản thân.


Nhưng Tạ Tranh không biết tại sao Lộ Lộc lại như vậy.



Một thanh niên như cậu, được mọi người chú ý đến, có tiền đồ và tương lai tươi sáng, tại sao tâm trạng lại buồn bã đến thế?


Trực giác nói cho anh biết Lộ Lộc đã gặp phải chuyện gì đó.


Bắt nạt nơi làm việc? Hay chuyện gì khác?


Tạ Tranh không moi ra được gì từ Lộ Lộc, đợi Lộ Lộc dọn dẹp đồ xong rồi đi, liền gọi điện cho Lão Điền.


“Anh, sao thế?”


Tạ Tranh nói ngắn gọn: “Điều tra Lộ Lộc một chút đi.”


“Cậu nhóc đó? Cậu ta sao rồi?”


“Không biết.” Tạ Tranh nhíu mày: “Kiểm tra xem có ai bắt nạt nó không.”


“Mẹ kiếp, đứa nào bắt nạt nhóc đó?” Lão Điền hồi trẻ không ít lần theo Tạ Tranh đánh nhau, giọng nói vừa hạ xuống, nghe cũng rất âm trầm: “Em thấy nó muốn chết rồi đấy.”


Sau khi cúp điện thoại Tạ Tranh nghe thấy có người bấm chuông cửa.


Anh đi đến cửa nhìn, phát hiện người bấm chuông lại là Mạnh Hải Anh.


Anh mở cửa: “Mẹ, mẹ sao lại đến đây?”


Bà Mạnh cười cười: “Biết ngay con không xem WeChat mà. Mẹ nói với con hôm qua rồi, hôm nay đến đây tham dự tang lễ, tiện đường ghé thăm con.”


Tạ Tranh nhận thấy bà đúng là đang mặc một bộ đồ đen.


Bà Mạnh hít hít mũi, hỏi Tạ Tranh: “Uống rượu à? Giữa ban ngày ban mặt. Hừm… sao lại có mùi trái cây nhỉ? Bưởi?”


Mũi của bà Mạnh vốn dĩ rất thính, nhưng Tạ Tranh cũng không ngờ Lộ Lộc đi khỏi đã lâu như vậy rồi, bà vẫn có thể ngửi thấy mùi pheromone còn sót lại của cậu.


Tạ Tranh dùng giọng điệu nhàn nhạt: “Chắc là dính phải từ bữa rượu hôm qua?”


“Ồ,” Bà Mạnh cũng không để ý: “Tiểu Tích đâu rồi?”


“Ngủ rồi.”


“Vậy cứ để nó ngủ đi. Giấc ngủ của trẻ con là quan trọng nhất.” Bà Mạnh hỏi Tạ Tranh: “Con biết mẹ đến dự tang lễ của ai không? Quách Húc Dương, chính là người bệnh mà ba con liên lạc được năm ngoái. Bệnh của ông ấy còn nhẹ hơn của ba con, mà vẫn ra đi rồi.”


Nói đến đây, bà Mạnh thở dài.


“Thực ra… tình trạng của ba con dạo này cũng không được tốt cho lắm, có thời gian thì đưa Tiểu Tích về nhà ở vài ngày đi.”


Động tác của Tạ Tranh dừng lại, gật đầu: “Được. Con giải quyết chút việc ở đây, hai ngày nữa sẽ về.”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 39
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...