Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 38


Tối thứ 6 Tạ Tranh đi xã giao, về có chút muộn.


Sáng sớm thứ 7 đang ngủ say thì bị động tĩnh bên cạnh đánh thức.


Vừa mở mắt Tạ Tranh phát hiện Tạ Tích ngồi thành một cục nhỏ trong chăn, ôm bình sữa dán sticker lên người anh.


Trên cánh tay Tạ Tranh đã bị dán mười mấy miếng rồi, hoa nhỏ, cỏ nhỏ, mặt trời, mặt trăng, cả Ultraman nữa, màu hồng nhạt phủ lên hình xăm màu mực đen, tạo ra cảm giác buồn cười như thể ông trùm xã hội đen giắt bên hông lại là một khẩu súng nước đồ chơi bằng điện.


Nhìn dáng vẻ Tạ Tích đang cẩn thận chọn lựa sticker để dán, Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc nói không sai, trẻ con đúng là thích ai mới dán những thứ này cho người đó.


Tạ Tích hì hục bận rộn thêm một lúc lâu, mới nhận ra Tạ Tranh đã tỉnh dậy. Hai đôi mắt đen sáng nhìn nhau, khóe mắt Tạ Tích cong lên, vui mừng nâng cao giọng: “Ba ba!”


Trong lúc Tạ Tranh đi vệ sinh cá nhân, Tạ Tích cứ như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sát chân anh, Tạ Tranh thực sự sợ vô ý giẫm phải cậu bé, liền xách Tạ Tích lên, để cậu bé ngồi trên vai mình.


Tạ Tích ôm cổ Tạ Tranh, hỏi: “Đi làm? Đi làm?”


“Hôm nay không đi. Buổi sáng ở nhà, buổi chiều ra ngoài một chuyến.”


Vốn từ của Tạ Tích còn chưa nhiều lắm, mỗi lần nghe người khác nói chuyện đều phải phản ứng một lúc; khi cậu bé hiểu ý Tạ Tranh, liền vui vẻ cười, trượt xuống khỏi người Tạ Tranh, đi vào thùng lật tìm đồ chơi của mình muốn chơi cùng Tạ Tranh.


Đôi khi Tạ Tranh thực sự không hiểu trẻ con thích chơi cái gì, hai món đồ chơi chạm đầu nhau là có thể biên ra một đoạn chuyện luyên thuyên dài, nghe cũng không hiểu gì, lại còn có logic riêng của chúng.


Bình thường đều là Lộ Lộc và bảo mẫu chơi cùng Tạ Tích trò này, Tạ Tranh còn chưa hiểu rõ luật chơi, nhưng cách đánh rất mạnh mẽ, con rắn nhồi bông trong tay anh đã “ăn thịt” khủng long của Tạ Tích ba lần.


Người chiến thắng Tạ Tranh nhếch mép cười đắc ý, bảo mẫu ở bên cạnh nhắc nhở: “Thưa ngài, ngài nên nhường bé con một chút.”


Tạ Tranh nhướng mày, cảm thấy hình như đúng là như vậy.


Đến khi vòng chiến đấu tiếp theo bắt đầu, Tạ Tranh liền lấy điện thoại ra, vừa trả lời tin nhắn vừa chơi với Tạ Tích, coi như là nhường cho cậu bé.


Tin nhắn chưa đọc không ít, phần lớn là do mấy cô trợ lý nhỏ gửi đến.


Tạ Tranh có ý định đưa Tinh Nhận lên sàn chứng khoán trong vài năm tới, lệnh vừa ra, cả công ty trên dưới đều bận tối mắt tối mũi, Tạ Tranh xem báo cáo đến chóng mặt, bộ phận tài chính thì ngày nào cũng phải tăng ca đến rạng sáng.



Tạ Tranh cuối cùng cũng trả lời xong lời nhắn của trợ lý, kéo xuống dưới, nhìn thấy tin nhắn Lộ Lộc gửi cho mình.


[Nai Ngốc]: Chú Tạ


[Nai Ngốc]: Hôm nay em có chút việc, ngày mai em sẽ đến lấy đồ


Tạ Tranh trả lời một chữ “ok”.


Một lát sau, Tạ Tích cuối cùng cũng thắng Tạ Tranh được một lần, bò dậy lảo đảo đi vào phòng, lúc đi ra thì trên cổ đeo một tấm huy chương lấp lánh.


Tạ Tranh cười phá lên: “Lấy ở đâu ra thế hả? Còn biết tự trao giải cho mình nữa chứ. Thằng nhóc này.”


Buổi chiều Tạ Tranh xem hoạt hình với Tạ Tích một lúc.


Giây trước Tạ Tích còn xem rất say sưa, giây sau đã chui vào lòng Tạ Tranh bắt đầu ngủ gà ngủ gật.


Tạ Tranh bế cậu bé về giường, thay quần áo rồi ra ngoài.


Anh vừa kết thúc một dự án cách đây không lâu, mấy bên hợp tác khác trong dự án đều bị anh hành hạ không ít, bữa tiệc đêm nay là do Tạ Tranh tổ chức, để đãi mấy người ông chủ trong thương hội.


Địa điểm ăn uống được chọn ở quán rượu lớn nhất Lâm Uyên, nhưng lớn thì lớn, khẩu vị món ăn chỉ ở mức bình thường, là hương vị không không có gì khác biệt.


Tạ Tranh uống không ít rượu, đi vào nhà vệ sinh giải quyết, rồi đứng ở ban công hút một điếu thuốc rồi mới quay lại.


Mở cửa phòng bao ra thì anh sững người.


Trong phòng có thêm mấy người nữa, tám chín người lớn tuổi và ba người trẻ tuổi. Ông lão dẫn đầu nhìn thấy Tạ Tranh, cười ha hả đứng dậy tự giới thiệu: “Tôi là Trần Kiến Văn của Cục Hai.”


Tạ Tranh vừa nghe thấy hai chữ “Cục Hai” là đã biết.


Cơ quan cốt lõi chuyên về xây dựng và thi công, có sự trùng lặp nhất định với lĩnh vực kinh doanh của Tạ Tranh, nhưng bình thường không có giao thiệp gì.


Gần đây anh cũng biết bọn họ đang đấu thầu, Tạ Tranh đã tách một nhóm dự án nhỏ ra để làm, thành công hay không cũng được, trọng tâm là thiết lập mối quan hệ với bọn họ.


Người mời Trần Kiến Văn đến cười cười: “Vừa hay gặp thầy Trần và mọi người cũng đến đây ăn cơm, tôi nghĩ đây chẳng phải là trùng hợp quá sao! Mọi người đều là người quen, sao không cùng nhau ăn uống vui vẻ?”



Mấy người mới lần lượt mời rượu các người ông chủ, còn non nớt muốn hòa nhập vào thế giới người lớn. Đến lượt người mới cuối cùng, cậu ấy nói: “Cháu thực sự không thể uống rượu, xin phép thay bằng trà ạ.”


Có người cười: “Uống rượu thì cứ luyện tập nhiều sẽ quen thôi, alpha mà không biết uống rượu thì còn ra thể thống gì nữa.”


Trần Kiến Văn vô cùng bênh vực: “Tiểu Lộc là người được cục chúng tôi trọng dụng, không uống thì thôi.”


Tạ Tranh cụng ly với Lộ Lộc, cảm thấy khá bất ngờ.


Cục Hai chủ yếu làm về xây dựng đô thị, nhưng đơn đặt hàng điêu khắc nói cho cùng đã ít hơn so với vài năm trước, Lộ Lộc vào Cục Hai, có lẽ vài năm cũng không nhận được một công việc nào, chỉ có thể nhận mức lương cơ bản thấp nhất.


Lộ Lộc luôn nói với anh là thiếu tiền, không ngờ cuối cùng lại tìm một công việc không có nhiều tiền như vậy. Vì cái gì? Vì rảnh rỗi sao?


Mời rượu một vòng xong mọi người đều ngồi xuống lại, không ai nói chuyện công việc, chỉ trò chuyện phiếm, ai vừa kết hôn, ai vừa ly hôn. Trần Kiến Văn nhìn Tạ Tranh, người đàn ông vắt chéo hai chân dài, cúc áo sơ mi cởi một chiếc, khóe miệng nở nụ cười như có như không, toàn thân toát ra một sức hấp dẫn đầy tính công kích.


Ông hỏi Tạ Tranh: “Em trai Tạ, chắc là chưa kết hôn nhỉ?”


“Chưa.” Tạ Tranh nói.


“Nhưng có con rồi,” người khác bổ sung giúp Tạ Tranh: “Cực kỳ đáng yêu.”


Trần Kiến Văn và mấy người mới đều tò mò, nhao nhao đòi xem, Tạ Tranh tìm video bảo mẫu gửi cho mình. Tạ Tích đang nằm sấp trên ghế sofa chơi xe đồ chơi, miệng lẩm bẩm hát: “Hừ hừ hừ papa, ba ba hừ hừ hừ~”


“Dễ thương quá đi! Trẻ con tầm tuổi này là đáng yêu nhất đấy.” Trần Kiến Văn quay đầu nhìn Lộ Lộc: “Mắt nhìn thẳng luôn kìa, thích thế à? Tìm một cô đi? Hai năm nữa cậu cũng có.”


Lộ Lộc im lặng, yết hầu liên tục trượt lên trượt xuống.


Trần Kiến Văn: “Con gái út của tôi rất thích cậu, cậu còn nhớ không? Hôm đó cậu đến báo danh, vừa lúc nó đến đưa cơm cho tôi, về nhà cứ khen cậu đẹp trai mãi. Hai mươi mốt rồi, cũng nên bắt đầu nghĩ đến chuyện hẹn hò rồi chứ.”


Tạ Tranh “tách” một tiếng bật lửa, nhả ra một làn khói ra từ miệng.


Trần Kiến Văn và đám người của mình cũng không ở lại quá lâu, ăn uống một chút thì đứng dậy cáo từ, để Tạ Tranh và những người khác tiếp tục.


Khi bữa tiệc kết thúc đã là nửa đêm mười hai giờ, Tạ Tranh ngậm thuốc lá bước ra ngoài, từ xa đã nhìn thấy một người đứng cạnh xe. Ban đầu Tạ Tranh còn tưởng là Lão Điền, nhưng đi đến gần hơn mới nhận ra vóc dáng và chiều cao của người đó là Lộ Lộc.


“Lão Điền đâu?”



“Vừa hay,” Tạ Tranh nói: “Em đến chỗ tôi lấy đồ luôn đi.”


Lộ Lộc khẽ “ừm” một tiếng: “Em cũng nghĩ như vậy.”


Lộ Lộc lái xe rất cẩn thận, chậm hơn Lão Điền một chút, dù bây giờ trên đường không có một chiếc xe nào.


Hơi men dâng lên, Tạ Tranh có chút buồn ngủ, nhắm mắt nghỉ ngơi.


“Con gái út của tôi rất thích cậu”


“Về nhà cứ khen cậu đẹp trai mãi”


“Cũng nên bắt đầu nghĩ đến chuyện hẹn hò rồi chứ”


Mẹ.


Mới có mấy ngày chứ? Đã tìm được một công việc tốt, còn có một cử ứng viên bố vợ có địa vị khá ổn rồi cơ à?? Mới trôi qua mấy ngày chứ??


Tạ Tranh có lòng chiếm hữu và kiểm soát tuyệt đối đối với những thứ thuộc về mình, chỉ là Lộ Lộc bây giờ đã không còn thuộc về anh nữa.


Mẹ nó, muốn tìm ai thì tìm, đó là tự do của Lộ Lộc.


Mẹ. Mẹ mẹ mẹ mẹ mẹ. Mặc kệ nó. Cái quái gì vậy, mới có mấy ngày chứ? Đã bắt đầu đi quyến rũ người khác rồi à? Cái thứ gì. Lúc ở bên anh thì không cho phép tìm người khác, vừa rời đi thì ngược lại tự mình đi quyến rũ người khác. Cái thứ gì. Mặc kệ mẹ nó đi.


Xe dừng đèn đỏ, Tạ Tranh thực sự không thể nhịn được nữa, nhấc chân lên đá mạnh một cái vào lưng ghế của Lộ Lộc.


Lộ Lộc không chút phòng bị, cả người chúi về phía trước, đập vào vô lăng, chiếc xe vì thế phát ra một tiếng còi ngắn ngủi trong đêm yên tĩnh.


Lộ Lộc giật mình, ngước mắt nhìn Tạ Tranh qua gương chiếu hậu, ánh mắt Tạ Tranh đã chờ sẵn ở đó, như một kẻ săn mồi, rất u ám và hung dữ.


Lộ Lộc hỏi: “Sao thế, chú Tạ?”


Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào cậu: “Trong vòng ba tháng, đừng để ông đây nhìn thấy có người khác ở bên cạnh mày.”


Lộ Lộc ngẩn người đối mắt với Tạ Tranh.



Đèn đỏ chuyển sang đèn xanh, Lộ Lộc cúi đầu khởi động xe, rồi ngước mắt nhìn lại Tạ Tranh trong gương chiếu hậu.


“Vâng.” Lộ Lộc mở miệng, cùng lúc đó cũng cảm thấy vùng mắt của mình trở nên ẩm ướt, không phải muốn khóc, mà là có một cảm xúc rất ẩm ướt bao bọc lấy cậu, Lộ Lộc không thể nói rõ mình cảm thấy thế nào, hình như khá buồn, cũng khá vui, vì Tạ Tranh quan tâm cậu hơn cậu tưởng tượng.


Lộ Lộc khẽ nói: “Em sẽ không tìm người khác.”


Đợi một lúc lâu, Tạ Tranh lại không nói gì. Lộ Lộc ngước mắt nhìn vào gương chiếu hậu, Tạ Tranh thì chưa ngủ, vẫn đang nhìn cậu, sự hung dữ trong ánh mắt đã phai nhạt, chỉ là không biết anh có nghe rõ những gì cậu vừa nói hay không.


Về đến căn hộ, khi bước vào cửa cả hai đều đồng loạt nhẹ nhàng động tác — giờ này Tạ Tích đã ngủ rồi, nếu đánh thức cậu bé thì cậu bé cũng không khóc, chỉ là làm thế nào cũng không chịu cci ngủ tiếp, cứ thích kéo người khác chơi cùng với mình.


Lộ Lộc lấy dép từ tủ giày ra thay vào, chỉ tay về hướng phòng của Tạ Tích, ý bảo mình đi xem trước; Tạ Tranh gật đầu, đi cùng Lộ Lộc đến phòng của Tạ Tích.


Nhìn thấy Tạ Tích, Tạ Tranh suýt chút nữa thì bật cười.


Cậu nhóc này không biết vì sao lại lục ra tấm huy chương đó, một cái huy chương vô cùng lấp lánh nắm chặt trong tay, ngay cả lúc ngủ cũng không buông ra.


Thích đến mức đó sao?


Lộ Lộc cũng cố nhịn cười, cậu tiến lên phía trước, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng cù lòng bàn tay Tạ Tích, Tạ Tích liền lật người, thả lỏng tay ra.


Lộ Lộc cầm tấm huy chương từ tay Tạ Tích lên: “Đây là…”


Tạ Tranh: “Quên mua từ khi nào rồi.”


Lộ Lộc cười: “Không phải đồ chơi của bé con đâu. Cái này là của chú.”


Cậu đưa cho Tạ Tranh xem dòng chữ in trên huy chương, mấy chữ hệ thống đơn giản xấu xí, được làm theo kiểu chạm nổi: “Vô địch chạy 1000 mét”


“Còn phát cả huy chương nữa cơ à?” Tạ Tranh hoàn toàn không có chút ấn tượng nào: “Tôi không nhớ.”


Lộ Lộc “ừm” một tiếng, lại cúi đầu nhìn tấm huy chương đó.


Cảm giác nhẹ bẫng, sờ vào thấy chất lượng không được tốt lắm. Lộ Lộc hỏi: “Có thể tặng cho em không?”


“…?” Tạ Tranh nhún vai, nói: “Em muốn thì cứ lấy đi.”


Lộ Lộc liền cẩn thận cất tấm huy chương đó vào túi áo khoác của mình, cong mắt cười: “Cảm ơn chú.”


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 38
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...