Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 37
Lộ Lộc “ừm” một tiếng, đi xuống đất tìm kiếm quần áo.
Tạ Tranh dựa người vào tường, th* d*c vô cùng kìm nén nhìn hành động của Lộ Lộc, làn da màu lúa mạch nhạt toát ra vẻ khỏe khoắn và ngọt ngào trong căn phòng mờ tối.
Nhìn Lộ Lộc tìm mãi không thấy, Tạ Tranh cười khẽ nhắc nhở: “Túi bên phải.”
Kể từ khi tự mình trải nghiệm cái kiến thức lạnh lùng rằng alpha cũng có thể mang thai, Tạ Tranh cũng không dám không kiêng kị gì như trước nữa, luôn mang theo bao cao su bên mình, đề phòng trường hợp cần thiết.
Ngón tay Tạ Tranh đặt hờ lên khóa thắt lưng của mình, gảy nhẹ từng cái một, phát ra tiếng kim loại va chạm thanh thúy, đến khi Lộ Lộc quay lại, Tạ Tranh liền giữ lấy gáy của cậu, tiếp tục nụ hôn còn đang dang dở.
Lộ Lộc gần như đã biết hết mọi sở thích của Tạ Tranh, cậu cắn vai Tạ Tranh với một chút lực, quả nhiên nghe thấy Tạ Tranh phát ra âm thanh vô cùng dễ chịu từ cổ họng.
Môi trường nhà nghỉ thực sự quá tệ, Tạ Tranh không muốn chạm vào giường, sau khi c** q**n áo cũng không muốn dựa vào tường nữa, vì vậy chỗ dựa duy nhất trở thành Lộ Lộc, anh dùng lực dựa vào người Lộ Lộc, nhưng cũng vì thế mà nảy sinh vấn đề mới.
“Đệch, con Nai đần này, đệch!” Tạ Tranh gần như muốn nôn khan: “Em nhẹ tay một chút coi!”
Lộ Lộc cụp mắt nhìn xuống.
Tạ Tranh cũng nhìn theo ánh mắt của Lộ Lộc, nhìn thấy bụng dưới của mình đang co thắt, hình dáng bên dưới cơ bụng như ẩn như hiện.
Lộ Lộc ôm anh chặt hơn một chút, hình dáng đó từ từ di chuyển, Tạ Tranh có cảm giác mình bị “cạy mở”.
“A…” Tạ Tranh hoàn toàn không nói nên lời, gục đầu lên vai Lộ Lộc, những giọt nước mắt sinh lý làm ướt một mảng nhỏ vải trên vai cậu.
Mãi một lúc sau Tạ Tranh mới lấy lại được tinh thần.
“Đồ khốn,” Tạ Tranh có vẻ mặt âm trầm, nhưng vì giọng khàn đặc nên thiếu đi rất nhiều uy lực: “Mả mẹ nhà mày… phản trời rồi…”
Tay Lộ Lộc ấn nhẹ lên bụng dưới Tạ Tranh, cậu hỏi: “Không thích à?”
“… Đau chết đi được.” Tạ Tranh nói: “Cũng yêu chết đi được.”
Lộ Lộc cười khẽ.
Xong xuôi Lộ Lộc đi tắm, Tạ Tranh ngồi yên tại chỗ nghỉ ngơi phải đến hai mươi phút.
Không phải thể lực anh giảm sút, mà thực sự cách làm này quá tốn thể lực. Không biết từ khi nào, Lộ Lộc bắt đầu thích kiểu làm chậm rãi nhưng sâu sắc, vừa sướng vừa hành hạ người này.
Khi Tạ Tranh hút đến điếu thuốc thứ hai, anh nghe thấy Lộ Lộc khẽ gọi từ phòng tắm.
“Sao thế?”
Bóng người trong phòng tắm chớp lắc lư, rồi cánh cửa kính mờ được mở ra.
Đầu Lộ Lộc vẫn còn bọt xà phòng, cậu tố cáo với Tạ Tranh: “Nước đột nhiên lạnh ngắt.”
Nước nóng lạnh thay đổi đột ngột cũng là một trong những “đặc sản” của nhà nghỉ giá rẻ, trước đây Tạ Tranh cũng không ít lần bị bỏng. Anh cười: “Chắc là có người khác đang tắm. Đợi thêm chút đi.”
Thế là Lộ Lộc quấn khăn tắm, đội bọt đứng ở cửa phòng tắm làm người rơm.
Đợi thêm một lát, người rơm chui lại vào phòng tắm, nâng giọng nói với Tạ Tranh: “Nước ổn rồi.”
Tạ Tranh đáp lại từ bên ngoài.
Môi trường phòng tắm hơi tệ, vòi hoa sen và bồn cầu không có vách ngăn, nước bắn tung tóe làm ướt cả căn phòng. Lộ Lộc nhanh chóng tắm xong, mặc quần vào, cầm vòi hoa sen bắt đầu dọn dẹp, cố gắng để Tạ Tranh thoải mái hơn một chút khi anh vào tắm.
Đang bận rộn trước sau, cửa phòng tắm bị mở ra, Tạ Tranh bước vào.
Vẻ mặt Tạ Tranh tươi cười, nhưng ánh mắt hơi trầm xuống, Lộ Lộc rất nhạy cảm với cảm xúc của người khác, đoán rằng Tạ Tranh có lẽ đã gặp chuyện không vừa ý.
Cậu đưa tay muốn tắt nước, nhưng Tạ Tranh lại cúi đầu cởi cúc áo; quần áo vốn chỉ mặc tạm vào, rất nhanh đã được c** s*ch. Anh đặt quần áo vào giỏ bên cạnh, rồi đưa tay về phía Lộ Lộc.
Lộ Lộc đưa vòi hoa sen trong tay cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh “ừm” một tiếng, Lộ Lộc chớp chớp mắt, đang định lùi ra ngoài, Tạ Tranh nói: “Bảo bối, có chuyện muốn hỏi em.”
Lộ Lộc liền dừng lại.
Tạ Tranh bóp sữa tắm vào lòng bàn tay, một khối chất lỏng màu xanh lá cây kỳ quái, nhớt nháp b*n r* từ miệng cái chai nhỏ. Tạ Tranh nhíu chặt mày: “Đệch… Ông đây dùng cái này xong không lẽ biến thành dạ quang luôn à??”
Lộ Lộc cố gắng nhịn cười rất khổ sở.
Không chỉ vì nghĩ đến cảnh Tạ Tranh biến thành dạ quang, mà còn vì thấy cảnh tượng này rất buồn cười: trong phòng tắm của một nhà nghỉ tồi tệ như vậy, hai người đều mặc đồ không chỉnh tề, Tạ Tranh còn có một ít sữa tắm màu xanh lá cây rất đáng ngờ trong tay. Thế mà Tạ Tranh lại muốn nói chuyện nghiêm túc trong khung cảnh này.
Có cảm giác như đi ăn ở một nhà hàng Tây đắt tiền, nhưng trên chiếc đĩa bạc tinh xảo được bưng ra lại là một hạt đậu phộng bị chiên cháy khét.
Nhưng khi Tạ Tranh mở lời, Lộ Lộc không cười nổi nữa.
Tạ Tranh hỏi cậu: “Hai năm, đã hết rồi phải không? Chắc là chuyện của mấy ngày này.”
Lộ Lộc há to miệng, muốn nói, nhưng không phát ra âm thanh.
Những giọt nước từ vòi hoa sen bắn lung tung không theo quy luật, một phần rơi lên cánh tay Lộ Lộc, rất lạnh, Lộ Lộc có cảm giác muốn run rẩy.
Cậu lại há miệng lần nữa, lần này thì có thể phát ra tiếng rồi. Cậu hỏi: “Chú… không cần em nữa sao?”
“Hai năm là em tự đề nghị mà, bảo bối.”
Tạ Tranh cuối cùng bỏ cuộc không bôi cái đống sữa tắm đó lên người nữa, anh hất đi chất lỏng, cười cười: “Hay là em muốn gia hạn hợp đồng? … Thực ra tùy em thôi, chú luôn luôn tôn trọng ý kiến của nhân viên.”
Nói rồi, Tạ Tranh nhìn Lộ Lộc qua những sợi tóc ướt át.
Thực ra cho đến bây giờ Lộ Lộc vẫn rất hợp khẩu vị của anh, khuôn mặt đó vẫn hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của anh, nhìn thế nào cũng không cảm thấy chán. Lộ Lộc muốn kết thúc, thực sự anh có chút tiếc nuối, nhưng không sao, chẳng qua chỉ là d*c v*ng không thể lấp đầy, anh vẫn luôn sống như thế.
Anh không thúc giục Lộ Lộc, cho cậu thời gian suy nghĩ kỹ.
Lộ Lộc cắn môi, cảm thấy đau ở môi dưới.
Sao lại như thế này? cậu nghĩ.
Sao con người lại là sinh vật tham lam đến vậy?
Ban đầu cậu chỉ muốn quen biết Tạ Tranh, nói vài câu với anh, sau đó cậu không muốn thấy người khác bên cạnh Tạ Tranh, nên đã thỏa thuận hai năm bầu bạn này với Tạ Tranh.
Bây giờ thời hạn hai năm đã đến, Lộ Lộc vẫn cảm thấy chưa đủ, cậu muốn mãi mãi ở bên Tạ Tranh, ở bên bé con. Cậu còn muốn nghe bé con gọi mình là ba, rất muốn rất muốn rất muốn thấy một ngày nào đó Tạ Tranh có thể thích mình.
Hay là gia hạn hợp đồng đi, tiếp tục làm người tình nhỏ của Tạ Tranh, Tạ Tranh đã nói rõ là sẽ không từ chối cậu, lần này chi bằng sư tử mở miệng ngoạm một chút, nói là hai mươi năm đi, sao lại không tính là ở bên nhau chứ?
Cánh tay phải rung lên khiến Lộ Lộc bừng tỉnh ra khỏi suy tư.
Khí nóng trong lồng ngực Lộ Lộc đột nhiên tan biến hết sạch, cậu tỉnh táo lại: “… Vậy thì cứ làm theo những gì đã nói đi ạ.”
“Được. Lát nữa tôi bảo Tiểu Hoàng chuyển tiền lương tháng này trước cho em.”
“Không cần đâu.” Lộ Lộc nói: “Điêu khắc của em có người muốn mua, số tiền chú Tạ cho em, lát nữa em sẽ chuyển lại cho chú.”
Tạ Tranh: “…”
“Ý của em là, muốn chuyển lại tất cả số tiền tôi cho em trong hai năm này??” Tạ Tranh gần như không thể tin vào tai mình: “Nói em là con Nai dần, em bị đần thật đấy à? Số tiền đó là của em, không cần trả lại, tôi không lấy.”
Tạ Tranh bị hành động của Lộ Lộc làm cho kinh ngạc: “Em hào phóng thật đấy.”
Hào phóng sao? Cậu ư?
Thực ra không phải.
Cậu nên được coi là người ích kỷ nhất.
Tạ Tranh tắt nước, đưa tay ra: “Khăn tắm.”
Lộ Lộc đưa khăn tắm cho Tạ Tranh, nhìn động tác anh lau người, lại hỏi: “Em còn có thể đến thăm bé con được không ạ?”
“Nói cái gì thế?” Tạ Tranh cười: “Đương nhiên có thể, muốn đến lúc nào thì đến.”
Lộ Lộc lại nói: “Vậy đồ đạc của em…”
Năm nay Tạ Tranh dành nhiều tâm trí hơn cho chi nhánh công ty, ở lại Lâm Uyên khá nhiều, Lộ Lộc thỉnh thoảng lại ghé qua, trong căn hộ chất đống không ít đồ của cậu.
Tạ Tranh nhún nhún vai: “Em đến lấy? Hay để tôi cho người gửi qua cho em?”
Lộ Lộc: “… Cuối tuần nay em qua dọn dẹp ạ.”
Tạ Tranh gật đầu.
Trong lúc anh mặc quần áo, Lộ Lộc cũng mặc quần áo bên cạnh, căn phòng vừa nãy còn ẩm ướt mờ ám giờ đây trở nên yên tĩnh, tĩnh mịch như hiện trường ly hôn của một cặp vợ chồng.
Tạ Tranh thắt cà vạt xong, quay lại thấy Lộ Lộc cũng đang thắt cà vạt.
Bàn tay người trẻ tuổi quả thực khéo léo, nhưng dù sao bình thường cũng không mặc vest, động tác rất vụng về.
Tạ Tranh lại ngậm một điếu thuốc vào miệng, vẫy tay với Lộ Lộc: “Lại đây.”
Tạ Tranh nghiêng đầu thắt cà vạt cho Lộ Lộc, Lộ Lộc nói: “Cái này.”
Nhìn theo đầu ngón tay Lộ Lộc, Tạ Tranh biết Lộ Lộc đang hỏi về chiếc kẹp cà vạt hồng ngọc mà anh đã kẹp lên cà vạt của cậu. Tạ Tranh cười: “Tặng cho em đó.”
Tạ Tranh muốn đi rồi. Nhưng lại cảm thấy nên nói một câu kết thúc nào đó. Giống như kết thúc cuộc họp, anh phải nói “Tan họp.”
Nhưng nói cái gì đây? Đệch, không lẽ lại nói tan họp sao? Anh đâu có điên.
Đầu lưỡi Tạ Tranh từ từ lướt qua đầu lọc thuốc lá, cuối cùng đưa tay ra với Lộ Lộc: “Bắt tay một cái nhé, bạn học Tiểu Lộc. Cảm ơn em đã bầu bạn trong hai năm này.”
Lộ Lộc liền đưa tay ra, bắt tay với anh. Tạ Tranh cụp mắt nhìn bàn tay Lộ Lộc. So với làn da màu lúa mạch của anh, da tay Lộ Lộc có vẻ nhợt nhạt, những ngón tay thon dài, gầy guộc bao bọc lấy mu bàn tay Tạ Tranh.
Haizz, sau này không được ăn nữa sao? Thật sự quá đáng tiếc.
Tạ Tranh dặn dò Lộ Lộc như một người lớn trong nhà: “Mấy bức điêu khắc của em chắc bán được khá nhiều tiền. Nhưng để tiêu xài thì được, đừng đụng vào đầu tư, cũng đừng đụng vào cổ phiếu. Nước sâu lắm, không hiểu rõ là mất hết đấy. Về công việc thì hỏi thêm thầy Tống của em, không thì hỏi tôi cũng được.”
Nói xong, Tạ Tranh cảm thấy mình thật vô vị. Anh bộc lộ bản tính, kéo tay Lộ Lộc lên, đặt bên môi hôn một cái, cười xấu xa: “Lăn lộn ngoài xã hội không nổi thì cứ đến tìm chú.”
Sau khi ra khỏi nhà nghỉ, trời đã hơi tối. Tạ Tranh cũng không làm gì khác, trực tiếp về căn hộ ở Lâm Uyên.
Vừa mở cửa, Tạ Tranh đã thấy một cục bột nếp có chân đang chập chững đi về phía mình dưới sự trông nom của bảo mẫu: “Ba ba… ba… pa pa… ba ba~”
Tạ Tranh nhấc Tạ Tích lên, để cậu bé ngồi trên cánh tay mình. Tạ Tích ôm cổ Tạ Tranh hôn lên má anh, tiếp tục thổi bong bóng bên tai anh, giọng nói mềm mại và nhỏ nhẹ: “Ba ba… ba….pa pa… ba ba~”
Tóc Tạ Tích hơi dài, chất tóc rất giống Lộ Lộc, mềm mại như lông của loài động vật nhỏ nào đó. Cọ vào mặt Tạ Tranh, vừa lành lạnh vừa thoải mái.
Đợi cậu bé làm nũng đủ, lại thò đầu nhìn ra sau lưng Tạ Tranh: “Ba ba.”
Tạ Tranh biết Tạ Tích đang tìm Lộ Lộc.
Tạ Tranh rất khó giải thích với Tạ Tích rằng “ba ba và người tình đã chấm dứt hợp đồng” là cái gì, trong lòng đột nhiên cảm thấy Lộ Lộc để Tạ Tích dùng một từ “ba” để gọi cả hai người thật sự quá thông minh.
Tạ Tranh “aiz” một tiếng: “Không phải đang ở đây rồi sao?”
Với trí tuệ hiện tại của Tạ Tích, vẫn rất khó thoát ra khỏi logic “gọi ba kia nhưng ba này lại đáp lời vì ba là tên chung của hai người”, cậu bé hừ một tiếng ấm ức, tựa đầu lên vai Tạ Tranh.
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Mười năm trước]
Hôm nay Lão Điền bị tai nạn xe, thấy tin tức có người thương vong vì tai nạn giao thông tôi sợ hết hồn, vội vã chạy đến bệnh viện mới phát hiện ra gã đó không những không sao, mà còn đang tranh ăn quả mận của đứa bé phòng bên cạnh
Mẹ.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 37
10.0/10 từ 32 lượt.
