Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 36
Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn Lộ Lộc một cái: “Sao thế, ai giẫm phải đuôi em rồi?”
“…” Lộ Lộc hỏi Tạ Tranh: “Sao tự dưng chú lại cảm thấy như vậy?”
Tạ Tranh hỏi: “Chẳng lẽ không giống à?”
Lộ Lộc đưa tay lên, giữ lấy bàn tay Tạ Tranh đang nhẹ nhàng xoa xoa đầu mình, những ngón tay thon dài siết lấy cổ tay săn chắc của Tạ Tranh, dùng lực có chút mạnh.
Lộ Lộc áp tay Tạ Tranh lên khuôn mặt của mình, Tạ Tranh có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của alpha trẻ tuổi phả lên mu bàn tay của mình. Trong bóng tối, lồng ngực Lộ Lộc phập phồng dữ dội, cậu hỏi lại: “Sao chú lại cảm thấy như vậy? Chú Tạ, chú—”
Tạ Tranh: “Con cái đều đã có rồi, tôi còn đến nhà của em chúc Tết, tại sao lại không giống?”
Lồng ngực Lộ Lộc phập phồng càng mạnh hơn một chút.
Câu hỏi của cậu hiển nhiên có rất nhiều câu trả lời, và câu trả lời của Tạ Tranh cũng không nghi ngờ gì là phù hợp nhất với tình huống hiện tại.
Lộ Lộc biết mình muốn nghe điều gì, điều duy nhất cậu muốn nghe chỉ là một câu nói đơn giản, ba chữ hoặc bốn chữ đó.
Lộ Lộc biết mình không nên tiếp tục truy vấn, nhưng cậu lại luôn cảm thấy có chút không cam lòng. Có lẽ vì ngón tay Tạ Tranh xoa nhẹ thái dương cậu quá đỗi dịu dàng, khiến Lộ Lộc không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Cậu cong khóe môi lên cười một chút: “Có phải chú đột nhiên cảm thấy em đặc biệt đẹp trai, thấy cứ thế này tiếp diễn cũng rất tốt phải không? Ừm… nhưng mọi người chẳng phải nói, ý thức là mẹ của tư tưởng sao? Có suy nghĩ như vậy, liệu có phải bản thân suy nghĩ đó vốn dĩ đã, đã tồn tại vì một nguyên nhân nào đó rồi không?”
Giọng điệu của Lộ Lộc vô cùng thoải mái và hoạt bát, giống như một đứa trẻ lanh lợi đang xin phần hưởng từ người lớn, nhưng bàn tay nắm cổ tay Tạ Tranh lại siết càng lúc càng chặt.
Ý thức mẹ, ý thức cha là cái quái gì?
Tạ Tranh lật tay giữ lấy cổ tay của Lộ Lộc, vừa dở khóc dở cười vừa khóe miệng giật giật: “Nửa đêm nửa hôm không ngủ lại bắt đầu giác ngộ đạo lý rồi hả, nhà triết học vĩ đại?”
Lời anh vừa dứt, từ chiếc giường nhỏ truyền đến tiếng khóc như mèo con của Tạ Tích.
Lộ Lộc lập tức lật người ngồi dậy.
Tạ Tích giờ đã lớn hơn một chút, nhưng vẫn cần bú sữa mỗi năm sáu tiếng một lần; bây giờ đúng lúc cho cậu bé ăn, Lộ Lộc cầm bình sữa đã được ủ ấm sẵn bên cạnh, bế Tạ Tích vào lòng cho ăn.
Quả nhiên Tạ Tích ngậm được sữa thì không r*n r* nữa, sau khi m*t hết nửa bình sữa nhỏ, cậu bé nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ xíu nắm chặt vạt áo trước ngực Lộ Lộc.
Lộ Lộc ngẩn người dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc vào má Tạ Tích, tự lẩm bẩm một mình: “Khi nào con mới biết nói đây? Khi nào con gọi được ba đây?”
Lần đầu tiên Tạ Tranh nhận ra hành động cho con bú này thực ra cũng rất có sức hút, chỉ là anh hiện vẫn đang trong giai đoạn kiêng khem theo quy định nghiêm ngặt của bác sĩ, Tạ Tranh “chậc” một tiếng, cong ngón trỏ lên cắn mạnh bằng răng nanh, cảm giác đau đớn cuối cùng cũng khiến Tạ Tranh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Tính cả ngày hôm nay, Tạ Tranh đã ở nhà Lộ Lộc được ba ngày.
Đến ngày thứ ba, Lộ Lộc khai giảng trở lại trường báo danh.
Tạ Tranh đưa cậu trở lại trường, Lộ Lộc cúi xuống hôn một cái lên má Tạ Tích, rồi mới xuống xe.
Hiện giờ cậu đã là sinh viên năm ba học kỳ hai, các bạn cùng lớp đều đã quyết định sẽ ôn thi thạc sĩ hay đi làm.
Những người chọn đi làm phần lớn đã tìm được chỗ thực tập, những người sớm hơn đã bắt đầu đi làm từ kỳ nghỉ đông; những người chọn thi thạc sĩ thì đã bắt đầu xem tài liệu và làm đề.
Nhưng cho dù chọn con đường nào, bọn họ cũng đã ít có cơ hội gặp gỡ nhau.
Cũng chính vì vậy, nhân dịp khai giảng mọi người đều có mặt đông đủ, Tống Thanh Viễn đã đặt một phòng riêng trong nhà hàng để mọi người tụ họp.
Chuyên ngành điêu khắc chỉ có tổng cộng 9 người, nhưng vì Tống Thanh Viễn còn dẫn dắt điêu khắc các khóa khác và các chuyên ngành khác đến, cộng thêm bạn bè mà các sinh viên quen biết ở các chuyên ngành khác, cuối cùng số người đến dự bữa tiệc lên đến 42 người.
Lộ Lộc báo danh xong mới đến, coi như là đến khá muộn, trong phòng riêng đã có không ít người.
Thôi Tùng Bách gọi cậu: “Đến đây, ngồi đây này.”
Lộ Lộc nhìn Thôi Tùng Bách với vẻ mới lạ, bạn học Thôi đã tìm được công việc trong kỳ nghỉ đông, làm trợ lý ở một xưởng phim Anime, hợp tác với đạo diễn vẽ phân cảnh. Cậu ấy mặc một bộ vest, tóc chải ngược ra phía sau, trông rất có tinh thần, so với trước kỳ nghỉ, có vẻ trưởng thành hơn nhiều.
Mấy người bạn khác chọn đi làm cũng có vẻ trưởng thành hơn một chút.
Tuy nhiên, nói về trưởng thành…
Lộ Lộc nghĩ, cậu đã có cả con rồi.
Nói ra điều này chắc sẽ khiến các bạn học kinh hãi mất thôi?
Thôi Tùng Bách hít hà cái mũi: “Trên người mày có mùi gì thế? Mùi sữa à?”
Lộ Lộc làm bộ làm tịch đưa tay áo lên ngửi ngửi: “Có hả? Sao tao không ngửi thấy… phù…”
Thôi Tùng Bách: “? Mày cười cái gì?”
Lộ Lộc nghiêm mặt: “Không cười.”
Thôi Tùng Bách: “?”
Cậu ấy hỏi Lộ Lộc: “Mày đã quyết định được chưa? Thi thạc sĩ hay đi làm? Vừa nãy thầy Tống có nói trong lớp chỉ còn mình mày là chưa nộp phiếu điều tra ý định.”
Lộ Lộc chớp chớp mắt mấy cái, cười.
Thôi Tùng Bách thấy cậu như vậy còn sốt ruột thay chính chủ: “Ngày thường mày đâu có lề mề như thế? Dù sao cũng phải đưa ra quyết định chứ. Mày là đứa triển vọng nhất thôn của chúng ta, tương lai tươi sáng đấy.”
Tiền đồ. Tương lai.
Lộ Lộc mím môi cười, Thôi Tùng Bách nói: “Nếu mày vẫn chưa quyết định được, thì tìm người hiểu biết mà hỏi thêm đi.”
Lời này quả thật đã nhắc nhở Lộ Lộc.
Sau khi đồ ăn được dọn ra, nhân lúc mọi người đang bận rộn nhét thức ăn vào miệng, Lộ Lộc giấu điện thoại dưới bàn nhắn tin cho Tạ Tranh.
[Deer]: Chú ơi
Vài phút sau Tạ Tranh mới trả lời: Sao thế
[Deer]: Muốn tư vấn một chuyện
[Tạ]: Nói đi
[Deer]: Chú cảm thấy, em nên đi thực tập hay thi thạc sĩ?
[Tạ]: Hướng nghiệp đấy à? Đây không phải công việc của thầy Tống ư?
[Deer]: Muốn nghe ý kiến của chú
[Tạ]: Muốn đi làm thì đi làm, muốn thi thạc sĩ thì yên tâm ôn thi
[Tạ]: Chồng của em đâu có nuôi không nổi em
Giọng điệu nhẹ bẫng, xuyên qua những dòng chữ này, Lộ Lộc dường như có thể thấy được dáng vẻ Tạ Tranh nhếch mép thảnh thơi trả lời tin nhắn. Tạ Tranh luôn như vậy, không bao giờ mơ hồ, cho dù trời có sập đối với Tạ Tranh cũng chỉ là chuyện nhỏ cần tránh sang một bên là được.
Buổi tối Lộ Lộc ghé qua văn phòng Tống Thanh Viễn một chuyến, đưa phiếu điều tra ý định đã điền xong cho Tống Thanh Viễn.
Tống Thanh Viễn nhìn dấu tích Lộ Lộc đánh trên mục “Thực tập”, thở dài: “Cũng tốt.”
Lại hỏi: “Đã tìm được chỗ thực tập chưa?”
Lộ Lộc nhếch khóe môi: “Tinh Nhận.”
Tống Thanh Viễn ngẩn người: “Em tự ứng tuyển à? Hửm? Tạ Tranh đích thân đồng ý sao?”
Anh cười: “Quan hệ của em với Tạ Tranh tốt thật đấy. Thầy còn không biết hai người thân nhau từ khi nào.”
Chỉ là Tạ Tranh làm về trí năng phần cứng, hoàn toàn không liên quan gì đến điêu khắc, với trình độ và các giải thưởng Lộ Lộc đã đạt được, cậu hoàn toàn có thể tìm một chỗ thực tập đúng chuyên ngành hơn, làm cho hồ sơ của mình đẹp hơn.
Dường như nhìn thấy sự do dự của Tống Thanh Viễn, Lộ Lộc lại nói: “Thầy Tống, em muốn yên tâm chuẩn bị đồ án tốt nghiệp trước ạ.”
Khoa Nghệ thuật tốt nghiệp đều tổ chức triển lãm thống nhất, mỗi người đều phải ra một loạt tác phẩm, những tác phẩm xuất sắc qua các năm thậm chí có thể bán với giá hàng triệu tệ, Tống Thanh Viễn đoán Lộ Lộc muốn hy sinh cơ hội thực tập, đổi lấy sự nổi bật lớn tại buổi triển lãm.
Hướng đi tác phẩm của Lộ Lộc là do anh thông qua, Tống Thanh Viễn đã hiểu rõ trong lòng, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: “Tốt.”
Rời khỏi văn phòng Tống Thanh Viễn, Lộ Lộc lại đi đến studio.
Chủ đề điêu khắc của cậu là “Chí nhu chí cương”, tác phẩm điêu khắc đầu tiên đã gần thành hình, là tác phẩm cậu đã bắt đầu làm từ cuối học kỳ trước — một cơ thể người mềm mại uốn lượn như dải lụa, đang nhảy múa, mềm mại yêu kiều, nhón chân đứng trên chiếc ghế mây, duy trì sự cân bằng, tràn đầy sức sống.
Lộ Lộc đứng dậy đi lấy bản vẽ, khi quay lại thì chân bất ngờ loạng choạng, cả người ngã nhào xuống đất, giấy bút rơi lả tả khắp sàn.
“…” Lộ Lộc ngồi xổm dậy, phát hiện chiếc bút chì bấm đắt nhất của mình đã bị rơi đến biến dạng.
Cậu nhặt chiếc bút chì bấm méo mó lên, nhìn thấy ngón trỏ của mình co rút bất thường.
“Ôi,” Lộ Lộc hít sâu một hơi, rồi cười mà thở dài: “Ôi ôi ôi.”
**
Thời gian trôi qua thật nhanh khi người ta bận rộn.
Tạ Tranh theo dõi mấy cái dự án; Lộ Lộc nhuộm tóc một lần, bị Tạ Tranh mắng một trận vì cảm giác sờ vào không còn tốt như trước nữa, giờ thì tóc đã khôi phục lại trạng thái như ban đầu; Tạ Tích cũng đã từ chỗ chỉ biết rên hừ hừ như mèo con mà biết gọi ba.
Một năm trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng, để lại những dấu vết không quá rõ ràng trên tất cả mọi người.
Khi Lộ Lộc tốt nghiệp, Tạ Tranh đã dành thời gian đến xem triển lãm tốt nghiệp của Đại học Y.
Các tác phẩm điêu khắc của Lộ Lộc được đặt ở sảnh chính giữa, bức tường tối màu, chỉ có ánh sáng trắng lạnh từ trên đỉnh rọi xuống.
Con người đang nhảy múa, con hạc dang cánh, lụa là bay lượn như mây, đứng sừng sững trên bục đá cứng, toàn bộ sảnh được tô điểm trở nên yêu kiều, như thể có tinh quái đang nhảy múa.
Những người đến xem triển lãm ai nấy đều kinh ngạc, nhỏ giọng bàn tán xôn xao.
Tạ Tranh dựa người vào tường, khoanh tay trước ngực: “Bạn học Nai nhỏ, trông em rạng rỡ thế này, tại sao tác phẩm lại u ám như vậy?”
Lộ Lộc nhếch khóe mắt: “Thực ra là do ánh đèn chiếu vào, trước đây Thôi Tùng Bách còn nói, nếu đổi sang ánh đèn màu hồng, mấy bức điêu khắc này trông sẽ rất gợi cảm.”
Thực ra Tạ Tranh chẳng hề nghe Lộ Lộc nói cái gì.
Alpha trẻ tuổi hôm nay lần đầu tiên mặc vest, thẳng thớm thanh tú, tóc buộc thành một búi nhỏ mềm mại phía sau gáy, trông như một nghệ sĩ thực thụ.
Tạ Tranh ngước mắt nhìn xung quanh một lượt, thấy không có ai chú ý đến góc này. Anh giơ tay lên, tháo chiếc kẹp cà vạt đính hồng ngọc của mình xuống, hôn một cái lên đó, rồi kẹp lên cà vạt của Lộ Lộc.
Yết hầu Lộ Lộc cuộn lên hai cái.
“Muốn làm, Nghệ sĩ lớn ơi.” Giọng Tạ Tranh rất khẽ, khàn khàn: “Tìm một chỗ nào đó đi.”
Dù Tạ Tranh có phóng khoáng đến đâu, cũng không đến mức làm chuyện đó ngay trong trường học.
Hai người một trước một sau bước ra khỏi sảnh, tùy tiện tìm một nhà nghỉ ở bên ngoài trường.
Nhà nghỉ này rất rẻ, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi ẩm mốc. Hành lang chất đống vali, quần áo và giày dép, không ít người là đến để xem triển lãm.
Sâu trong hành lang cũng có tiếng động khác, những cặp đôi trẻ tuổi tràn đầy sức sống không thể kiềm chế được giọng nói, làm tăng thêm sự mờ ám cho nhà nghỉ ẩm ướt này.
Tạ Tranh bước vào phòng, túm lấy cà vạt của Lộ Lộc kéo cậu về phía mình, cắn xé đôi môi Lộ Lộc như một con báo săn mồi.
Lộ Lộc cười khẽ, hai tay ôm lấy eo Tạ Tranh nâng anh lên một chút.
Cánh cửa gỗ lập tức phát ra tiếng “kẽo kẹt” chói tai.
Tạ Tranh giật mình, cười mắng: “Mẹ.”
Anh đổi sang chỗ khác để dựa vào, Lộ Lộc hôn từ cằm anh xuống phía dưới, chiếc lưỡi mềm mại ấm áp lướt qua yết hầu của anh, rồi ngậm chiếc cúc áo trên cùng vào miệng, dùng răng cắn.
Tạ Tranh ngẩng đầu lên, trong cổ họng phát ra tiếng r*n r* trầm thấp và không rõ ràng, hệt như một con mèo lớn đang được gãi sướng.
Hai người quấn quýt thêm một lúc, chiếc áo sơ mi đen của Tạ Tranh buông thõng treo trên người, anh dùng cánh tay vòng qua cổ Lộ Lộc, th* d*c đầy sảng khoái: “… Bao cao su, trong túi quần tôi, đi lấy đi.”
**
Weibo Lộ Lộc
[Đã đăng cách đây năm tháng]
@Deer: Con của chúng tôi, biết gọi ba rồi.
X đề nghị để con phân biệt cách gọi, tôi nói cứ thế này là tốt rồi, ba là chú, cũng là em, một từ gọi hai người, tiện lợi biết bao.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 36
10.0/10 từ 32 lượt.
