Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 35


Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức đứng ở cửa đón Tạ Tranh.


Hai người nhìn chằm chằm vào Tạ Tích trong vòng tay Tạ Tranh, vẻ mặt có chút đờ đẫn.


Cuối cùng là Tạ Tiến Đức là người mở lời trước: “Đứa trẻ này trông giống hệt Tạ Tranh hồi nhỏ.”


Tạ Tranh nghe vậy thì đưa mắt liếc nhìn Tạ Tích.


Mấy ngày nay thằng bé đã lớn hơn nhiều, không còn đỏ như lúc mới sinh, làn da trắng trẻo, ngũ quan cũng trở nên rõ nét hơn.


Bất cứ ai nhìn thấy Tạ Tranh và Tạ Tích đều có thể dễ dàng nhận ra hai người này chắc chắn có quan hệ huyết thống, đôi mắt như đúc ra từ một khuôn.


Nhưng cũng có những điểm không giống, miệng Tạ Tích lại giống Lộ Lộc hơn, dường như trời sinh đã mang theo ý cười.


Quả nhiên bà Mạnh cũng phát hiện ra điểm này: “Miệng thì không giống. Khóe miệng Tạ Tranh hơi trễ xuống, lại quá mỏng, khóe miệng Tiểu Tích thì cong lên.”


Bà hỏi Tạ Tranh: “Phải chăng miệng giống mẹ hơn?”


Tạ Tranh nhếch khóe môi cười cười: “Có lẽ vậy?”


Bà Mạnh lắc đầu: “Đã làm cha rồi, vẫn không đứng đắn.”


Bà đưa một ngón tay lắc lư trước mắt Tạ Tích. Đôi mắt đen láy như quả nho của Tạ Tích liền di chuyển theo ngón tay của bà, độ cong khóe miệng cũng lớn hơn một chút.


Tính cách của Tạ Tích được cả bảo mẫu khen ngợi. Ăn no thì ngủ, ngủ dậy thì ngơ ngác, chọc là cười, bình thường ít khi khóc, dù có khóc thì cũng chỉ là những tiếng hừ hừ rất nhỏ.


Chỉ cần như vậy, Tạ Tích đã chinh phục được Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức, Tạ Tranh nhờ con mà quý, kéo theo đãi ngộ trong nhà cũng tốt hơn trước rất nhiều.


Tối đến, Tạ Tranh cho Tạ Tích ăn sữa bột, nhưng thằng bé lại không chịu đi ngủ, mở to hai mắt nhìn Tạ Tranh như sắp khóc nhưng lại không khóc.


Tạ Tranh vỗ đến mỏi cả tay, cuối cùng không còn kiên nhẫn, liền nhắn tin cho Lộ Lộc.


[Tạ]: Bạn học Nai nhỏ


[Deer]: Dạ


Tạ Tranh dùng sức ấn mạnh bàn phím, lên án: Nó không ngủ


Sau khi xác nhận Tạ Tích đã ăn no uống đủ và tâm trạng ổn định, Lộ Lộc nói: Có phải vì em luôn kể chuyện trước khi ngủ cho bé con không? Hôm nay không nghe được nên không ngủ?


Lộ Lộc kể chuyện trước khi ngủ cho Tạ Tích, chuyện này Tạ Tranh mới biết lần đầu.



Anh hỏi: Kể chuyện gì?


Khung trò chuyện của Lộ Lộc liên tục hiển thị chữ “Đối phương đang nói…”, sau một lúc chờ đợi, Tạ Tranh nhận được một tin nhắn thoại dài một phút của Lộ Lộc.


Tạ Tranh chỉnh nhỏ âm lượng điện thoại, mở tin nhắn thoại.


Giọng Lộ Lộc nghe như đang chui ở trong chăn, có chút nghèn nghẹn, quả thực là đang kể chuyện, chuyện về hoa nhỏ, cây nhỏ, cỏ nhỏ, cuối cùng mọi người cùng nhau sống một cuộc sống hạnh phúc.


Tạ Tích nghe xong liền nhắm mắt lại, Tạ Tranh vừa định đứng dậy, lại nghe thấy giọng Lộ Lộc truyền đến từ điện thoại.


Cậu nhẹ nhàng nói: “Bé con, bé con kỳ tích. Con lớn lên trong tình yêu của hai người ba.”


**


Tạ Tranh ăn Tết ở nhà, ngày mùng 1 Tết, không ít bạn bè, người thân mang quà đến chúc Tết.


Khi Tạ Lý đến, Tạ Tranh đang gọi điện thoại cho ông chủ công ty mới hợp tác, nói những lời xã giao khách sáo. Tạ Lý cẩn thận cúi xuống trước mặt Tạ Tích, nhìn thằng bé bằng ánh mắt như nhìn gấu trúc lớn.


Đợi Tạ Tranh nói chuyện xong cúp điện thoại, Tạ Lý tiến lên, hỏi: “Rốt cuộc đây là con của anh với ai?”


Anh ta biết chuyện Tạ Tranh điều trị, cũng có thể đoán được chuyện gì đã xảy ra. Nhưng khác với cha mẹ Tạ Tranh, anh ta luôn giữ thái độ nghi ngờ về việc Tạ Tranh có “bị chữa khỏi” hay không.


Tuy nhiên, việc Tạ Tranh có thích alpha hay không, thực ra không ảnh hưởng nhiều đến Tạ Lý.


Từ góc độ của anh ta, anh ta và Tạ Tranh là “đồng đội” cùng bị thúc giục kết hôn, cùng chiến đấu trong cùng một chiến hào. Chỉ cần Tạ Tranh là người cao hơn đứng chắn trước mặt anh ta, áp lực của anh ta sẽ càng ít đi.


Tạ Tranh đột nhiên có con, tâm trạng Tạ Lý vô cùng phức tạp. Theo anh ta thấy, anh trai của mình phải là một người đàn ông cứng rắn, không bao giờ chịu thỏa hiệp, đầu đạp trời chân đạp đất. Khi cả thế giới đều cúi đầu, Tạ Tranh vẫn phải đứng thẳng.


Anh ta hỏi Tạ Tranh: “Anh thực sự đã bước ra rồi à?”


Tạ Tranh liếc nhìn Tạ Lý một cái.


Mấy ngày nay mọi người đều rất vui vẻ.


Nhưng niềm vui của Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức được xây dựng trên sự hài lòng của bọn họ đối với việc Tạ Tranh đã tuân thủ quy tắc; niềm vui của cha mẹ Tạ Lý là vì tấm khiên của Tạ Lý cuối cùng đã biến mất.


Tạ Tranh nghĩ đến giọt nước mắt của Lộ Lộc, một cảm xúc vô cùng thuần khiết, vui mừng vì sức khỏe của Tạ Tranh và sự ra đời của Tạ Tích.


Sự lo lắng của Tạ Lý khiến Tạ Tranh không muốn tiếp tục trò chơi gia đình này nữa. Tối hôm đó, sau khi khách khứa rời đi, anh dựa người vào khung cửa, nói với Mạnh Hải Anh: “Ba, mẹ, con có chuyện này cần bàn.”


Bà Mạnh ngẩng đầu nhìn anh.


Tạ Tranh nói: “Bây giờ con đã có con rồi, hai người cũng đừng tò mò là con của con và ai, cũng đừng thúc giục con kết hôn nữa.”



Tạ Tranh gật đầu.


Sau khi rời khỏi phòng ngủ của cha mẹ, Tạ Tranh ra ban công hút một điếu thuốc.


Lâu rồi không tiếp xúc với nicotine, anh lại cảm thấy có chút không quen, ho nhẹ hai tiếng, điện thoại nhận được tin nhắn thoại từ Lộ Lộc gửi đến.


Tạ Tranh mở ra, phát hiện Lộ Lộc đang kể chuyện cho Tạ Tích.


Nhân vật chính của câu chuyện đã chuyển thành mèo con, chó con, cá sấu con, cuối cùng mọi người cùng nhau sống một cuộc sống hạnh phúc. Và Tạ Tích, bé con kỳ tích sẽ lớn lên trong tình yêu của hai người ba.


Tạ Tranh nghe xong, gọi video lại cho Lộ Lộc: “Làm cái gì đấy? th* d*c thế?”


“Bà của em gói ba mươi cân sủi cảo… ba mươi cân lận!” Mắt Lộ Lộc mở to, dùng tay khoa tay múa chân cho Tạ Tranh xem: “Không để vừa tủ lạnh, em phải loay hoay mãi đến giờ, vừa chia thành từng gói nhỏ treo ở bên ngoài.”


Vẻ mặt Lộ Lộc đầy sợ hãi với sủi cảo. Tạ Tranh bị chọc cười: “Bà em sức khỏe còn tốt không?”


“Rất tốt, nếu không thì sao có sức gói nhiều sủi cảo như thế được?”


Đang nói chuyện, vẻ mặt Lộ Lộc đột nhiên khựng lại, gọi Tạ Tranh: “Chú Tạ, em đã nói với bà rồi.”


Tạ Tranh nhướng mày: “Nói cái gì?”


Lộ Lộc: “Nói em có bé con rồi. Với chú.”


Đôi mắt sắc bén của Tạ Tranh mở to vì kinh ngạc: “…Hay thật đấy. Em to gan đấy, không sợ bị đánh à.”


Lộ Lộc cười.


Thực ra cậu không định nói, ban ngày câu nói “Lộ Lộcc đã yêu đương chưa?” của bà cũng chỉ là chuyện phiếm bâng quơ.


Nhưng Lộ Lộc không thể kiểm soát được nụ cười của mình, không nhịn được. Bà cụ liền phát hiện ra manh mối ngay lập tức.


Tạ Tranh: “…Rồi sao nữa? Bà em nói gì?”


Rồi sao nữa? Rồi Lộ Lộc nói với bà rằng mình đã có người mình thích, và còn có con với người mình thích.


Bà cụ nhìn ảnh Tạ Tích trong album của cậu, đưa tay xoa đầu Lộ Lộc, thở dài. Bà nói: “Lộ Lộcc hạnh phúc là được.”


Lộ Lộc: “Tóm lại bà em chấp nhận rất tốt.”


Tạ Tranh khen ngợi một cách nghèo nàn: “…Đỉnh.”


Lộ Lộc: “Bà em còn hỏi liệu bà có thể gặp bé con một lần được không.”



Một yêu cầu hợp lý, Tạ Tranh không có lý do để từ chối. Anh suy nghĩ một chút: “Mùng 5 đi.” — Lão Điền đưa vợ con về quê ngoại, mùng 5 mới quay lại.


Lộ Lộc cười: “Vâng.”


Đúng mùng 5, Lão Điền đến, mang theo một đống đặc sản trái cây sấy khô ở quê vợ anh ta, và hai bộ quần áo trẻ con.


Sự xuất hiện của anh ta đồng nghĩa với việc Tạ Tranh phải rời khỏi nhà. Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức đều vô cùng luyến tiếc. Bà Mạnh nói: “Mẹ còn chưa nhìn Tiểu Tích đủ.”


“Có gì mà nhìn?” Tạ Tranh cười không đứng đắn: “Bánh bao trắng đục hai con mắt, giống hệt với nó”


Bà Mạnh: “…………”


Hai người luyến tiếc bóp cánh tay, chân Tạ Tích, xoa đầu thằng bé, cho đến khi Tạ Tranh hứa sẽ đưa Tạ Tích về thăm nhà thường xuyên, bọn họ mới chịu buông tha.


Sau khi lên xe, Lão Điền hỏi Tạ Tranh: “Anh Tạ, chúng ta về căn hộ ở đây hay đi Lâm Uyên?”


Tạ Tranh nói: “Đi Hoài Lưu.”


Lão Điền “Ồ!” một tiếng, cười hề hề: “Biết rồi.”


Đi Hoài Lưu phải mất vài giờ lái xe. Lão Điền chọn một danh sách nhạc, khi xe rẽ lên đường lớn, anh ta nhớ ra điều gì đó: “À mà anh Tạ, em nhớ ra một chuyện.”


Tạ Tích bắt đầu tỏ ra hứng thú với kẹp cà vạt của Tạ Tranh, há miệng muốn ăn. Tạ Tranh đặt Tạ Tích ra xa hơn một chút: “Nói đi.”


Lão Điền: “Mấy hôm trước bà Mạnh gọi điện thoại cho em, hỏi có biết mẹ của Tiểu Tích là ai hay không.”


“Mẹ tôi tìm chú? Chuyện khi nào?”


“Hôm mùng 1 Tết.”


Tạ Tranh nhướng mày, hỏi: “Chú nói thế nào?”


“Em nói mình không biết chứ sao!” Lão Điền nói: “Em bảo anh Tạ căn bản không nói với mình, bà ấy còn không tin! Nhưng anh Tạ, em thật sự không biết mà!”


Tạ Tranh: “…”


Câu trả lời đúng ở ngay trước mắt Lão Điền, nhưng Lão Điền lại để nó trôi tuột qua cái vỏ não trơn láng của mình.


Điều này ngược lại là chuyện tốt. Tạ Tranh liếc nhìn Lão Điền đang lo lắng qua gương chiếu hậu, cười: “Không sao.”


Lão Điền thở phào nhẹ nhõm.


Buổi tối, xe đến trước cửa nhà Lộ Lộc.



Lão Điền còn căng thẳng đến đổ mồ hôi đầm đìa thay Tạ Tranh.


Nhưng bà của Lộ Lộc không nói gì, vẫn hiền từ và ôn hòa như cũ. Bà đón Tạ Tích qua xem xét kỹ lưỡng, nói: “Lớn lên nhất định là một đứa nhóc đẹp trai.”


Sau khi ăn tối, Tạ Tranh trốn ra ngoài hút một điếu thuốc, khi quay lại, anh thấy bà của Lộ Lộc.


Bà cụ đứng cạnh anh một lúc, nói: “Thầy Tạ, thay Lộ Lộc cảm ơn cậu. Bình thường may mà có cậu chăm sóc Lộ Lộc.”


Những lời này khiến Tạ Tranh thấy rất khó chịu. Nhưng thái độ của bà cụ lại rất nghiêm túc. Bà lại nói: “Lộ Lộc đã làm phiền cậu rồi.”


Tạ Tranh: “Không có phiền phức.”


Bà cụ mở miệng, dường như còn muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói gì cả.


Tạ Tranh đứng thêm một lúc nữa, rồi quay người đi vào nhà.


Anh và Lộ Lộc chen chúc ngủ trên chiếc giường nhỏ trong phòng cậu, Tạ Tranh gối tay, suy ngẫm.


Những ông chủ tà ác giống như anh, những người bao nuôi người tình, họ sống với người tình của mình như thế nào?


Hôn môi, ôm nhau ngủ, điều đó là chắc chắn.


l*m t*nh, điều đó cũng là chắc chắn, có lẽ còn chơi nhiều trò hơn anh.


Nhưng họ có đi thăm gia đình của người tình không?


Điều này thì chưa chắc.


Tạ Tranh trở mình, đưa tay cuộn lọn tóc hơi dài của Lộ Lộc vào ngón tay.


Sợi tóc mềm mại, chạm vào giống như lông tơ của loài động vật nhỏ nào đó, mang theo chút hương bưởi tươi mát.


Người tình, người tình, mang chữ “Tình”, thì quả thực có thêm chút tình cảm.


Giống như trên thế giới có rất nhiều chó, chỉ có “Mễ Đoàn” là chó của Tạ Tranh; trên thế giới có rất nhiều alpha, chỉ có “Lộ Lộc” là người tình của Tạ Tranh.


Không bận tâm đến thỏa thuận hai năm đó, nhận thức rằng “bây giờ Lộ Lộc là của anh” khiến Tạ Tranh cảm thấy rất vui, anh cười khẽ một tiếng.


Lộ Lộc cũng chưa ngủ, biết Tạ Tranh trở mình là đang suy nghĩ nên không làm phiền anh. Nghe thấy Tạ Tranh cười, biết anh đã suy nghĩ xong, liền hỏi: “Sao vậy?”


Ngón tay Tạ Tranh luồn vào tóc Lộ Lộc, chậm rãi xoa bóp. Anh hỏi: “Bảo bối, chúng ta thế này có giống một cặp vợ chồng không?”


Lộ Lộc: “…”


Cậu có ngàn nghĩ vạn tính thì cũng không ngờ Tạ Tranh lại nói ra câu này. Trái tim đột nhiên tê dại, ngọt ngào và râm ran. Lòng bàn tay ngứa ngáy, cảm giác nhồn nhột lan lên trên, tích tụ lại ở đỉnh đầu. Lộ Lộc cong người lên vì bối rối, không kiểm soát được mà phát ra tiếng hừ khẽ bằng mũi


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 35
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...