Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 43
Tạ Tranh: “…………”
Anh đưa tay, lấy thêm một điếu thuốc, ngậm vào miệng.
Chiếc bật lửa không biết đã đi đâu, Tạ Tranh quay đầu tìm kiếm, Lộ Lộc đã tìm thấy, “tách” một tiếng mở nắp, tay che ngọn lửa châm thuốc cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh xuyên qua làn khói nhìn đôi mắt Lộ Lộc.
Anh đã nói tôi yêu em với Lộ Lộc rất nhiều lần, hầu hết đều là ở trên giường, mang ý vị trêu chọc, nói cùng với những lời v* v*n khác, rất k*ch th*ch, rất có không khí. Sau này Lộ Lộc không thích nghe, anh cũng ít nói hơn.
Lộ Lộc thì chỉ nói với anh hai lần, lần đầu tiên cũng là trên giường, nói bằng cái giọng như chú chó nhỏ bị giẫm phải chân, Tạ Tranh thấy kỳ lạ, sau đó Lộ Lộc cũng không nói nữa.
Đây là lần thứ hai.
Tóc Lộ Lộc vẫn còn rối tung rối mù, trên cổ tay còn có vết hằn ngón tay cậu tự véo, nói bằng giọng như đang thuật lại sự thật, kiểu như “đêm nay có nhiều sao quá”: “Bởi vì em yêu chú.”
Yêu. Yêu là gì?
Tạ Tranh tin Mễ Đoàn yêu anh, tin Tạ Tích yêu anh, vì thế giới của chúng còn quá nhỏ.
Nhưng là một người trưởng thành, sau khi đã nhìn thấy thế giới phong phú đa dạng, còn sẽ dồn nén tình cảm mãnh liệt lên một người khác sao?
“Chú Tạ, chú không tin ạ?”
Lộ Lộc quá nhạy bén, chỉ nhìn một cái đã biết Tạ Tranh đang nghĩ cái gì. Cậu cong mắt cười, là vẻ mặt lanh lợi và tinh nghịch mà Tạ Tranh rất thích. Cậu nói: “Em chọn dùng hai năm cuối đời để yêu chú đấy.”
Tạ Tranh: “…………”
Thằng nhóc thối đáng ghét. Thằng nhóc quỷ thông minh.
Lời tỏ tình bất ngờ của Lộ Lộc khiến Tạ Tranh bắt đầu cảm thấy bực bội, không phải vì bực Lộ Lộc, mà là nhiều cảm xúc lẫn lộn với nhau, khiến Tạ Tranh cảm thấy rối bời.
Anh đột nhiên ấn gáy Lộ Lộc kéo cậu lại gần mình hơn, cắn lấy đôi môi Lộ Lộc như cắn con mồi, hôn cậu rất hung dữ.
Khác hoàn toàn với nụ hôn như trút giận của anh, môi lưỡi Lộ Lộc cử động chậm rãi, mang theo chút mùi vị an ủi.
Điều này lại càng khiến Tạ Tranh cảm thấy khó chịu hơn, cứ như anh hùng hổ chạy đi đánh nhau, đối phương lại không dám nói một câu chửi thề nào với anh, chỉ lo bỏ chạy. Tạ Tranh dùng sức c*n m** d*** Lộ Lộc một cái, sau đó anh cảm nhận được khóe môi Lộ Lộc có một độ cong nhếch lên.
Có gì mà đáng cười cơ chứ???
Tạ Tranh đột ngột kết thúc nụ hôn này. Anh nhìn Lộ Lộc với ánh mắt âm u, Lộ Lộc vẫn chưa hoàn hồn hẳn, đôi mắt màu nhạt di chuyển theo môi của anh, ánh mắt vô cùng khát cầu, cơ thể còn theo bản năng có động tác muốn đuổi theo về phía trước.
Tạ Tranh đưa tay vỗ vỗ vào mặt Lộ Lộc hai cái, điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay chỉ còn lại hơi tàn cuối cùng.
Anh ngậm điếu thuốc vào miệng, đầu lưỡi l**m từng chút một đầu lọc thuốc. Đợi hút xong điếu thuốc này, Tạ Tranh đã lấy lại bình tĩnh.
“Trương Tuyết Ý nói bệnh tự phệ đã có tiến triển mới ở nước ngoài hai năm trước. Tôi đã liên lạc được với một chuyên gia, cô ấy sẽ đến nước chúng ta vào ngày mai, cần biết một số dữ liệu về em, em đi cùng tôi đến bệnh viện làm kiểm tra.”
Lộ Lộc: “Thực ra em có một bác sĩ. Ông ấy rất tốt.”
“Bác sĩ Lý, đúng không?” Tạ Tranh cười: “Bảo bối, người tốt thì vô dụng, bệnh viện của ông ấy quá nhỏ, tài nguyên ít, em theo ông ấy uống thuốc nằm viện thì vô ích, ít nhất thì tôi còn có thể giúp em sống thêm được vài năm nữa.”
Giọng Tạ Tranh rất mạnh mẽ, là kiểu giọng nói như thể dù trời có sập xuống cũng có anh chống đỡ. Giống như ngày phát hiện mang thai hai năm trước, Tạ Tranh chỉ dùng thời gian của một điếu thuốc để bình tĩnh lại, đưa ra quyết định giữ lại đứa bé.
Lộ Lộc chớp chớp mắt.
Phản ứng của Tạ Tranh gần như hoàn toàn giống với dự đoán của Lộ Lộc, trước tiên là tức giận với cậu, sau đó nói sẽ giúp cậu điều trị. Tạ Tranh chính là một người có trách nhiệm như vậy, ngay cả khi cậu không phải là người đặc biệt của Tạ Tranh.
Nhưng việc điều trị có nghĩa là Tạ Tranh sẽ tận mắt chứng kiến cậu suy yếu từng chút một, cậu không thể giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất của mình trong ký ức của Tạ Tranh. Rõ ràng Tạ Tranh thích khuôn mặt cậu nhất.
Ôi, ôi, ôi. Lộ Lộc lại muốn thở dài, nhưng vừa nghĩ đến những ngày cuối cùng của mình có thể ở bên người mình yêu, không cần phải chịu đựng một mình nữa, sâu thẳm trong lòng cậu lại có một cảm giác hạnh phúc đến kỳ lạ.
Từ lần đầu tiên gặp Tạ Tranh ở trường, Lộ Lộc càng ngày càng cảm nhận được sự kỳ tích của tình yêu, cảm giác phong phú đa dạng, khiến người ta vui vẻ mà cũng khiến người ta buồn.
Cuối cùng Lộ Lộc nói: “Em nghe chú, chú Tạ.”
Buổi tối, Tạ Tranh nằm bên cạnh Lộ Lộc trên giường. Đây chắc hẳn là lần đầu tiên Tạ Tranh không có bất kỳ h*m m**n nào, giống như một nhà sư thanh tâm quả dục, Lộ Lộc thì khá tỉnh táo, cọ qua cọ lại hôn anh, l**m khóe môi của anh.
Tạ Tranh lật người nằm sấp trên giường: “Cút đi cho ông.”
Cả người Lộ Lộc nằm sấp trên lưng Tạ Tranh, lại hôn anh, Tạ Tranh gối nghiêng mặt trên gối, môi lưỡi cử động rất khó khăn, thế là có nước miếng chảy dọc theo khóe môi anh xuống dưới, yết hầu Tạ Tranh chuyển động hai cái, nuốt xuống, nghe tiếng Lộ Lộc th* d*c bên tai mình, cơ thể cũng bắt đầu nóng lên từng chút một.
“Nai ngốc, nai con, thằng nhóc thối… thằng nhóc quỷ hay nói dối… ông đây làm chết em trên giường cho xong…” Tạ Tranh vùi mặt vào gối, giọng nói vì đứt quãng mà bớt đi nhiều phần đe dọa.
Lộ Lộc từ trước đến nay chưa từng sợ những lời tục tĩu này của Tạ Tranh, cậu cười cười duỗi tay với vào ngăn kéo đầu giường tìm bao cao su, nhưng lại sờ vào một khoảng không.
“Hết rồi à?” Lộ Lộc hỏi Tạ Tranh.
Tạ Tranh hơi cong lưng, gân xanh trên cánh tay nổi lên nắm chặt ga giường, anh không nghe rõ Lộ Lộc đang nói điều gì, nhưng lại rất không hài lòng với việc Lộ Lộc rời đi, anh lật tay ôm lấy gáy Lộ Lộc kéo xuống, tiếp tục hôn nhau với cậu.
Lộ Lộc thì nhớ ra Tạ Tranh cũng có để bao cao su ở những chỗ khác, nên đi tìm ở tủ bên kia, Tạ Tranh lầm bầm mắng cậu, Lộ Lộc mồ hôi chảy xuống, rơi trên xương bả vai Tạ Tranh, cậu đưa tay lau đi.
Tạ Tranh bắt lấy tay Lộ Lộc cắn lên mu bàn tay cậu, không biết vì sao đột nhiên lại nghĩ đến lời tỏ tình của Lộ Lộc vài giờ trước.
Bởi vì em yêu chú…
Em yêu chú…
Yêu chú…
Yêu chú…
Tạ Tranh khàn giọng rên lên một tiếng dài, cơ bắp toàn thân run rẩy, anh co người trên giường, nghe thấy giọng Lộ Lộc có phần ngạc nhiên: “Như vậy cũng được ư?”
Tạ Tranh lật người lại, ôm lấy cổ Lộ Lộc cắn mạnh vào cổ của cậu.
Lộ Lộc ngửi mùi pheromone vị hồ tiêu vô thức tỏa ra từ Tạ Tranh, nhìn stickerg cơ thể săn chắc của Tạ Tranh được phác họa trong bóng đêm, cậu học theo cách Tạ Tranh thường âu yếm mình, ngón tay cái lướt qua lông mày, mắt, má của Tạ Tranh, khi chạm vào môi Tạ Tranh, Tạ Tranh ngậm lấy đầu ngón tay củacậu, cười trêu chọc hỏi: “Em không ổn nữa rồi à, bảo bối?”
Thực ra người luống cuống là Tạ Tranh mới đúng, Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh, cảm thấy Tạ Tranh tuyệt đối không biết mình lúc này trông như thế nào, rồi Lộ Lộc nhìn thấy khuôn mặt của mình trong ánh phản chiếu của chụp đèn ngủ, vẻ mặt say đắm, cậu cảm thấy mình cũng chẳng khá hơn là bao.
Hai người dày vò nhau đến gần nửa đêm, sáng hôm sau khi Tạ Tranh mở mắt ra, vẫn cảm thấy đau nhói ở sâu trong bụng dưới.
Anh nằm dang rộng tay chân trên giường, nghiêng đầu nhìn thấy một đôi mắt đen như quả nho.
Tạ Tích nằm bên cạnh anh ôm bình sữa uống, thấy anh đã tỉnh dậy, đôi mắt to tròn đó vui vẻ cong lên.
Tạ Tích cũng ngồi dậy theo anh, đang uống sữa nên không nói được, bèn cầm lấy con mèo nhồi bông bên cạnh, để nó hôn Tạ Tranh một cái.
Tạ Tranh nhìn Tạ Tích một lúc lâu, đợi đến khoảnh khắc Tạ Tích uống xong sữa và đặt bình xuống, anh dùng hai tay bóp khuôn mặt Tạ Tích làm một khuôn mặt xấu xí khổng lồ.
Tạ Tích nhăn mày, nhìn Tạ Tranh đầy vẻ lên án.
Tạ Tranh cười vui vẻ: “Ha ha.”
Anh kẹp Tạ Tích đứng dậy, ra khỏi phòng ngủ thì thấy Lộ Lộc đang bận rộn làm bữa sáng trong bếp. Trước chỗ ngồi của Tạ Tranh đã bày sữa, trứng ốp la lòng đào, và hai viên thuốc.
Tạ Tranh đưa tay gạt nhẹ: “Cái gì thế?”
Anh nhớ thuốc của Lộ Lộc không phải hình dạng này.
Lộ Lộc ngước mắt nhìn lên trần nhà, giọng rất nhỏ: “… Thuốc tránh thai khẩn cấp.”
Tạ Tranh: “…”
Anh nhìn chóp tai Lộ Lộc ửng đỏ, không kìm được tưởng tượng cảnh Lộ Lộc sáng sớm chạy đi nhà thuốc mua thuốc, Tạ Tranh nhướng mày, cười xấu xa nuốt viên thuốc xuống bụng.
Ăn sáng xong hai người chuẩn bị ra ngoài, Lão Điền lái xe chở hai người đến bệnh viện Thần An, nửa đường đi, Lộ Lộc phát bệnh hai lần, lần thứ hai liền ngay sau lần thứ nhất, cậu dựa vào Tạ Tranh mà run rẩy.
Tạ Tranh ấn gáy Lộ Lộc, cảm thấy bệnh này quả thật nặng lên rất nhanh, một người khỏe mạnh như vậy chỉ vài tháng trước, giờ đây ngày nào cũng đau mấy lần, sau này mấy tháng nữa có thể còn thường xuyên hơn.
Chuyên gia mà Trương Tuyết Ý tìm kiếm qua những mối quan hệ là một nữ alpha khoảng hơn bốn mươi tuổi, có vẻ đẹp lai, tên là Natalie, được Tạ Tranh dùng tiền mời từ nước ngoài về.
Cô ấy sắp xếp cho Lộ Lộc làm một loạt kiểm tra, rút mấy ống máu khiến khuôn mặt Lộ Lộc tái đi, cộng thêm rối loạn đông máu, cầm máu có chút khó cầm, bông gòn thay phải mấy lần, đều bị máu thấm đỏ.
Cậu ngồi bên cạnh Tạ Tranh vừa ấn vết thương vừa ăn socola để bổ máu, Natalie và mấy trợ lý của cô nhăn mày xem tờ phân tích.
Tạ Tranh hỏi: “Tôi biết đội ngũ của cô đã có đột phá trong việc điều trị bệnh tự phệ hai năm trước.”
“Hiện tại có ba phương pháp điều trị bệnh tự phệ.”
Natalie không nói nhiều như Trương Tuyết Ý, đi thẳng vào vấn đề: “Phương pháp thứ nhất là loại thuốc cậu ấy đang uống, tăng cường khả năng miễn dịch của hệ thống miễn dịch, giảm tiết pheromone, nhưng hiệu quả — chỉ đến thế thôi.”
“Phương pháp thứ hai là thuốc nhắm trúng đích. Giá rất đắt, vẫn chỉ có thể kéo dài sự sống, không thể chữa khỏi.”
“Cuối cùng là phẫu thuật mà bác sĩ Trương đã hỏi tôi trước đây.” Natalie nói: “Về mặt lý thuyết, loại bỏ pheromone, cấy ghép tuyến thể quả thật có thể chữa khỏi bệnh tự phệ. Nhưng chỉ là về mặt lý thuyết. Mức độ rủi ro tương đương với việc cấy ghép tim ba trăm năm trước, anh hiểu chứ?”
Tạ Tranh vắt chân chữ ngũ.
Anh là người theo chủ nghĩa cơ hội, tin rằng không có rủi ro thì không có thu hoạch. Phương án hai và ba chính là lý do anh tìm Natalie. Cũng trùng hợp là lý do Natalie sẵn lòng đến đây.
Phẫu thuật thành công, chuyện tốt.
Thất bại, đó là Lộ Lộc không may mắn, anh chấp nhận thua cuộc.
“Tiền, có rất nhiều.” Tạ Tranh cười, giọng nói cứng rắn như sắt thép trong mùa đông: “Thuốc, phải uống. Phẫu thuật, cũng phải làm.”
Natalie hỏi: “Ý kiến của bệnh nhân thì sao?”
Tạ Tranh: “Cậu ấy không có ý kiến.”
Natalie nhìn Lộ Lộc với ánh mắt dò hỏi.
Lộ Lộc nuốt miếng socola trong miệng, chớp chớp mắt, cười: “Ừm.”
Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc nghe nói về những điều này, thực ra cậu rất khó tin bệnh của mình còn có khả năng chữa khỏi, nhưng ông chủ Tạ đã lên tiếng, cậu sắp bị mê hoặc chết rồi, đâu còn tâm trí mà có ý kiến gì nữa.
**
Nhật ký Tạ Tranh
[Chín năm trước]
Công ty nộp đơn khi say rượu lại được đăng ký
Tôi mở công ty? Làm ông chủ???
Thật lố bịch
Ngày mai sẽ đi hủy giấy phép
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 43
10.0/10 từ 32 lượt.
