Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 29
Không khí học tập của sinh viên mỹ thuật khá thoải mái.
Tống Thanh Viễn mang đặc sản quê hương cho mọi người, mấy sinh viên vây quanh cậu ta nặn đất sét, vừa ăn vừa trò chuyện.
“Bây giờ các em đều là sinh viên năm ba rồi. Không thể cứ cười đùa như năm nhất năm hai nữa.” Tống Thanh Viễn nói: “Dự định học lên thạc sĩ hay đi làm, trong lòng đều phải có tính toán.”
“Em định học lên thạc sĩ,” một nữ sinh cùng lớp thở dài: “Nhưng em phải đổi chuyên ngành, điêu khắc không có tương lai.”
Một bạn học khác an ủi cô: “Đừng nói vậy chứ. Ít nhất cũng có thể mở một quầy nặn tượng đất sét cơ mà.”
“Ha ha.” Tống Thanh Viễn dở khóc dở cười, hỏi Lộ Lộc: “Tiểu Lộc thì sao?”
Lộ Lộc chớp mắt: “Em không biết ạ.”
“Giáo viên vẫn có lời khuyên đó,” Tống Thanh Viễn nói: “Em có thể cân nhắc việc học chuyên sâu hơn.”
Lộ Lộc cười tủm tỉm đáp lời.
Tống Thanh Viễn nhìn Lộ Lộc như vậy lại muốn thở dài.
Thực ra, ngay từ khi Lộ Lộc mới nhập học, anh ta đã khuyên cậu nên học tiếp, thi thạc sĩ gì đó, và cũng giới thiệu Lộ Lộc cho vài tiền bối trong ngành. Nhưng rõ ràng Lộ Lộc là một người thông minh, lanh lợi như vậy, thái độ đối với tương lai của mình lại cứ thờ ơ. So với tương lai, cậu thậm chí còn quan tâm đến việc trưa nay căng tin có món trứng xào cà chua để ăn hay không.
Thôi Tùng Bách nói: “Em chắc là đi làm thẳng luôn.”
Cậu ta “hề hề” cười: “Kỳ nghỉ hè thực tập ở chỗ chú Tạ, thấy đi làm cũng không tệ.”
“Thầy cũng không ngờ tụi em lại đến chỗ của cậu ấy.” Tống Thanh Viễn nói: “Tạ Tranh trông có vẻ hung dữ thế thôi, chứ thực ra rất nghĩa khí.”
Nghe thấy tên Tạ Tranh, Lộ Lộc bừng tỉnh.
Cậu chống cằm cười tủm tỉm nghe mọi người nói về Tạ Tranh, lại nhìn Tống Thanh Viễn một cái.
Khi nhắc đến Tạ Tranh, thái độ của thầy Tống rất tự nhiên, thẳng thắn, không chút mập mờ nào.
Nhưng tình cảm vốn là thứ không có lý lẽ, Lộ Lộc không thể đảm bảo sự quan sát của mình là đúng.
Cậu chỉ biết Tạ Tranh đã hứa với cậu, trong vòng hai năm sẽ không tìm người khác. Lại còn biết Tạ Tranh đang mang thai đứa con của hai người bọn họ, đó là mối liên hệ ngàn sợi vạn tơ, không thể cắt đứt, khiến một phần của bọn họ thuộc về nhau.
Một sinh viên thực tập khác hỏi: “Phải rồi, thầy Tống, hình xăm trên người chú Tạ rốt cuộc là gì vậy ạ? Thầy có biết không? Em tò mò chết đi được.”
“Hình con rắn và con chó thì phải, thầy không nhớ rõ lắm.” Tống Thanh Viễn nói: “Là lúc đó có một người bạn cùng khoa muốn đi xăm, Tạ Tranh đi cùng. Kết quả là người bạn đó sợ quá, bỏ chạy trước khi xăm, ngược lại Tạ Tranh lại xăm.”
Lộ Lộc nghĩ đến hình xăm trên người Tạ Tranh.
Cậu nhớ rất rõ hình dạng của hai hình xăm mực đen đó: Dưới xương quai xanh là con rắn uốn lượn, từ cánh tay phải đến xương bả vai là bộ xương chó.
Con chó là Mễ Đoàn, vậy con rắn có nguồn gốc từ đâu?
Lộ Lộc không khỏi tò mò, nghĩ bụng lần sau gọi điện thoại cho Tạ Tranh sẽ hỏi anh.
Ngày hẹn gọi điện thoại với Tạ Tranh vừa đúng vào thứ Sáu.
Những người khác trong ký túc xá đi quán net chơi game, chỉ còn lại một mình Lộ Lộc. Cậu đi tắm, rồi gọi điện thoại cho bà trước.
Sau khi cúp máy với bà, Lộ Lộc thấy thời gian đã gần đến, liền gọi video cho Tạ Tranh.
Gần như ngay lập tức, Tạ Tranh từ chối cuộc gọi, gửi lại hai chữ: Đợi đã
Năm phút sau, Tạ Tranh lại gửi tin nhắn: 1
Lộ Lộc lại gọi video cho Tạ Tranh.
Lần này Tạ Tranh bắt máy.
Lúc này anh vẫn còn ở công ty, đang nghiên cứu tài liệu do bộ phận nghiên cứu phát minh gửi đến. Dữ liệu quá nhiều cần phải tính toán, Tạ Tranh không giỏi cái này. Não bộ hoạt động nhanh chóng, anh liếc nhìn Lộ Lộc trên màn hình: “Đợi một chút.”
Lộ Lộc “ừm” một tiếng, Tạ Tranh tiếp tục cúi đầu xem tài liệu, khóe mắt có thể thấy được bóng dáng Lộ Lộc trong màn hình điện thoại sáng rực.
Đến khi Tạ Tranh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu đã là hơn mười phút sau. Anh liếc nhìn màn hình, thấy mặt Lộ Lộc áp rất gần camera, đang nhìn mình với biểu cảm “0_o”.
Chụp màn hình lại là có thể làm meme được rồi.
Tạ Tranh bật cười bất ngờ: “Em làm gì thế?”
“Đang xem thuốc lá có châm lửa không.” Lộ Lộc nói: “Không nhìn rõ.”
Tạ Tranh nhướng mày, lấy điếu thuốc trong miệng ra, lắc lắc trước ống kính.
Anh tàn nhẫn với người khác, lại càng tàn nhẫn với bản thân hơn. Cơn nghiện thuốc lá rõ ràng rất đáng sợ, nhưng sau khi quyết định giữ lại cái cục mờ trong bụng, anh không hút thêm điếu thuốc nào nữa, hôm nay là thói quen ngậm thuốc trong miệng, ngửi mùi.
Lộ Lộc vẫn còn nhớ đến cuộc trò chuyện vu vơ trong lớp hôm đó, hỏi: “Chú Tạ, hình xăm của chú—”
Chưa nói hết lời, Tạ Tranh giơ tay cởi ba cúc áo xuống, lộ ra hình xăm: “Sao thế?”
Ánh đèn sáng trong văn phòng phủ lên làn da màu mật ong của Tạ Tranh một lớp ánh sáng ẩm ướt. Con rắn uốn lượn quấn quanh xương quai xanh của Tạ Tranh, đuôi rắn rủ về phía cơ ngực, vừa ám muội vừa xinh đẹp.
Lộ Lộc hỏi: “Cũng là thú cưng chú từng nuôi ạ?”
Tạ Tranh cúi đầu nhìn một cái.
Con rắn này là do đám bạn chó má của anh gom tiền mua hồi cấp ba. Vảy đen, thân hình mảnh dẻ cân đối, có độ bóng đẹp mắt.
Nhưng mua chỉ vì hứng thú nhất thời, căn bản không ai biết phải nuôi và cho nó ăn thế nào. Đám bạn của anh thậm chí còn không dám mang con rắn này về nhà. Mấy người đẩy qua đẩy lại một hồi, cuối cùng Tạ Tranh nói: “Đưa tao.”
Anh nuôi vài tháng, sinh vật máu lạnh, lạnh lẽo, khó hiểu hơn Mễ Đoàn rất nhiều. Cũng không biết nó đang nghĩ gì, sau này thấy Tạ Tranh là biết ngóc đầu đòi ăn. Cuối cùng không hiểu sao đột nhiên chết, Tạ Tranh nhận ra một điều sâu sắc là mình không hợp nuôi thú cưng.
Tạ Tranh: “Không hẳn.”
Lộ Lộc nhìn vẻ mặt thản nhiên của Tạ Tranh, nghiêng đầu, đột nhiên hỏi: “Nếu như em—”
Lộ Lộc vừa nói ba chữ, Tạ Tranh đã biết con nai thiểu năng này đang định nói gì rồi.
—Nếu như em chết, chú Tạ có xăm em lên người không?
“Cái con mẹ mày ngậm chặt miệng lại cho ông.” Tạ Tranh hiếm khi trở nên nghiêm túc, còn lộ ra vẻ bực bội: “Đừng có nói chuyện kiểu này với ông, đừng đưa ra những giả thuyết ngu xuẩn đó, nghe chưa?!”
Lộ Lộc lập tức nói: “Nghe rồi ạ.”
Lại ghé sát vào camera hơn một chút: “Chú đừng giận mà.”
Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lộ Lộc trên màn hình.
Khuôn mặt này thực sự rất hợp ý anh, sạch sẽ, cương nghị, mang theo khí chất của tuổi trẻ. Cho dù có tức giận lớn đến mấy, khi nhìn khuôn mặt này một lúc cũng tan biến hết, huống chi hiện tại Lộ Lộc còn cố ý làm lành. Tạ Tranh l**m răng: “Làm cho tôi xem.”
Lộ Lộc mở to hai mắt.
Tạ Tranh ngả người ra phía sau dựa vào ghế da, cười cười nhìn Lộ Lộc trên màn hình.
Lộ Lộc há miệng, nhưng không nói gì, bàn tay thon gầy chậm rãi luồn xuống phía dưới.
Trong tai nghe của Tạ Tranh truyền đến tiếng th* d*c ngày càng nặng nề của Lộ Lộc.
Vào giây phút cuối cùng, Tạ Tranh rất lâu rồi mới lại nghe thấy Lộ Lộc phát ra cái âm thanh giống như chó con bị dẫm phải đuôi, trong hơi thở hỗn loạn Lộ Lộc liên tục gọi tên anh một cách mơ hồ.
Tạ Tranh nghe mà toàn thân nóng ran, nhìn chằm chằm vào Lộ Lộc mà màn hình chỉ thấy đỉnh đầu đầy tóc rối tung rối mù, mùi tiêu hun khói dần dần lấp đầy cả văn phòng.
Cúp điện thoại xong, Tạ Tranh vừa chỉnh lại trang phục vừa suy nghĩ rất nghiêm túc, cảm thấy với tần suất Lộ Lộc giúp mình giải quyết nhu cầu, đây nên được coi là làm việc từ xa/tại nhà, ông chủ Tạ vẫn phải tiếp tục trả lương cho Lộ Lộc.
Nếu không thì quá là vi phạm luật lao động rồi.
Sau đó Tạ Tranh đứng dậy, đi đến chiếc gương đứng ở cửa.
Anh kéo cổ áo xuống, nhìn hình xăm trên người mình.
Người xăm cho anh là một thợ xăm rất nổi tiếng ở Lâm Uyên, nhiều năm trôi qua hình xăm vẫn còn tươi tắn và rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên có người biết ý nghĩa của hai hình xăm này, Mễ Đoàn và con rắn nhỏ, những sinh mệnh đã trôi qua bên cạnh anh, khiến Tạ Tranh biết mình vẫn chưa đủ mạnh mẽ, cảm thấy bất lực và vô dụng.
Gió đêm mùa hè oi bức ẩm ướt, thổi qua cửa sổ vào văn phòng, khiến người ta cảm thấy không thoải mái. Tạ Tranh nhớ đến giọng điệu đầy khao khát của Lộ Lộc khi gọi tên mình, cảm thấy sự tươi mới của mình đối với Lộ Lộc vẫn chưa qua đi, chú nai lanh lợi này vẫn rất hợp ý anh.
Anh chụp lấy điện thoại, tìm kiếm một hồi, gửi một bức ảnh cho Lộ Lộc.
[Deer]: ^ ^
[Deer]: Xin chào Mễ Đoàn, tớ là người tình nhỏ của ba cậu
[Tạ]: …………
Đần đến mức không giới hạn, sinh viên đại học đều như thế này ư?
**
Sau khi bước sang tháng 10, thời tiết dần dần trở lạnh.
Ngày 15/10 là sinh nhật của Tạ Tranh, nhưng sinh nhật đối với Tạ Tranh chỉ là một ngày, không có ý nghĩa đặc biệt.
Không đúng, vẫn có ý nghĩa.
Đủ các thành phần lợi dụng sinh nhật anh để tổ chức tiệc, hẹn gặp mặt, cố gắng hết sức để tạo dựng mối quan hệ tốt với anh. Mấy ngày này Tạ Tranh bận tối mắt tối mũi.
Vào ngày 15, Tạ Tranh trở về từ phòng thương hội, rồi không ngừng nghỉ phóng xe về nhà cha mẹ.
Xe đi ngang qua tòa nhà công ty, Tạ Tranh đang híp mắt gần như ngủ gật đột nhiên nhận ra điều gì đó: “Lão Điền, đánh xe qua đó.”
Lão Điền làm theo chỉ dẫn của Tạ Tranh quay đầu xe. Sau khi rẽ qua, anh ta cũng biết Tạ Tranh nhìn thấy gì: “Ối chà!”
Lộ Lộc đeo balo đứng ở bên đường, cúi người cười tủm tỉm nhìn vào cửa sổ xe: “Chú Tạ?”
Tạ Tranh hạ cửa kính: “Sao lại ở đây?”
“Qua sinh nhật ạ.” Lộ Lộc giơ túi giấy trong tay cho Tạ Tranh xem: “Em mua bánh sinh nhật.”
Tạ Tranh hất cằm: “Lên xe.”
Lộ Lộc lên xe rồi nói: “Em vốn dĩ chỉ định gửi bánh kem đến công ty của chú thôi, không ngờ lại gặp được chú. Biết thế em đã không mua vé sớm như vậy.”
“Vé lúc mấy giờ?”
“Chỉ còn có thể ở lại một tiếng nữa.”
“Vậy thời gian của em nhiều hơn của tôi.” Tạ Tranh nói: “Tôi chỉ ở lại nhiều nhất nửa tiếng, tôi còn phải về nhà một chuyến.”
Lão Điền lái xe vào bãi dừng xe, rồi tự mình xuống xe. Tạ Tranh nhìn đồng hồ, bảo Lão Điền: “Nửa tiếng nữa quay lại.”
Lão Điền đáp lời, Tạ Tranh thu lại ánh mắt, nhìn Lộ Lộc.
Tạ Tranh luôn cảm thấy quần áo mùa thu đông đẹp hơn mùa xuân hè, khoác thêm áo ngoài là nhìn thời trang hơn hẳn.
Lộ Lộc mặc chiếc áo khoác màu vàng tươi mà Tạ Tranh vẫn còn rất ấn tượng, cả người trông rất sáng sủa và trẻ trung.
Tạ Tranh kéo chiếc đuôi tóc nhỏ phía sau gáy của cậu, cười xấu xa: “Thích chồng đến thế cơ à? Còn đặc biệt mua vé đến đây một chuyến?”
Lộ Lộc nghiêng người qua, hôn lên môi Tạ Tranh, môi lưỡi quấn quýt lấy nhau.
Sống mũi Lộ Lộc cấn vào sống mũi Tạ Tranh, góc độ khiến người ta cảm thấy khó chịu vô cùng. Tạ Tranh hơi nghiêng đầu để hai người tách ra một chút, Lộ Lộc cũng nghiêng theo sang phía bên kia. Tạ Tranh vì cơn buồn ngủ còn chưa tan hết, yết hầu phát ra tiếng rên khẽ khàn đặc. Anh cảm thấy nước miếng của mình đang chảy xuống khóe miệng.
Tạ Tranh đưa tay ấn vào gáy Lộ Lộc siết mạnh: “Em cẩn thận một chút cho ông đây, đừng làm nhăn áo của tôi.”
Lộ Lộc nghe vậy, cúi xuống nhìn chiếc áo khoác dài của Tạ Tranh.
Áo khoác trông khá đứng dáng, như thể được may đo riêng cho Tạ Tranh, màu đen đậm, làm nổi bật thêm những đường nét vốn đã tuấn tú của Tạ Tranh. Cổ áo cọ vào cửa kính bị lật lên một nửa, che đi khóe môi đang cười của Tạ Tranh, trông hệt như người mẫu trên tạp chí.
Lộ Lộc đưa tay chỉnh lại cổ áo Tạ Tranh, rồi cởi cúc áo khoác dài của anh ra.
Tiếp theo là cúc áo vest, cuối cùng rút vạt áo sơ mi ra khỏi thắt lưng, Lộ Lộc nhìn thấy bụng dưới của Tạ Tranh.
Bụng mang thai gần sáu tháng, vì tập gym thường xuyên nên nhỏ hơn nhiều so với những thai phụ cùng tháng khác, nhưng đã trở nên rõ ràng. Nổi lên rõ rệt. Lộ Lộc áp mặt vào bụng dưới Tạ Tranh, cong mắt: “Bé con.”
“Còn hai mươi phút.”
Tạ Tranh nhìn đồng hồ, bình tĩnh như một trọng tài đếm ngược thời gian cho võ sĩ trên sàn quyền anh: “Em định nói chuyện tâm sự với nó, hay là thỏa mãn với tôi một chút?”
**
Weibo Lộ Lộc
[Đăng cách đây một tháng]
@Deer: Xăm hình đau đến mức nào nhỉ?
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 29
10.0/10 từ 32 lượt.
