Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 28
Sau khi đưa tiễn mấy đứa nhóc đi, Tạ Tranh chạy về nhà một chuyến.
Sức khỏe của Tạ Tiến Đức dường như lại có vấn đề, cơ thể vốn hồng hào được tịnh dưỡng lại trở nên xanh xao, người gầy đi một vòng, quần áo trông rộng thùng thình.
Tạ Tranh nhờ bác sĩ Trương Tuyết Ý sắp xếp cho Tạ Tiến Đức một giường bệnh, lại liên hệ với vài bác sĩ hàng đầu, dự định lần này sẽ kiểm tra tổng quát một lượt cho ông.
Bữa tối do người giúp việc làm, cả nhà ba người im lặng ăn cơm. Tạ Tranh múc một muỗng gạch cua tôm, vừa đưa vào miệng thì sắc mặt đã thay đổi.
Ọe.
Quá tanh. Buồn nôn.
Tạ Tranh nghiến răng, khó khăn lắm mới kìm nén được cảm giác buồn nôn đó, thì nghe thấy Mạnh Hải Anh hỏi mình: “Mấy đứa nhóc kia của con về trường rồi à?”
Tạ Tranh nhướng mày nhìn bà Mạnh: “Gì cơ?”
“Thì là mấy đứa thực tập sinh đó. Chẳng phải con luôn đưa chúng đi chơi, về trường còn tự lái xe đưa tiễn nữa à.” Bà Mạnh hỏi: “Trong đó có phải có một cô bé omega không? Thích nó à?”
Tạ Tranh: “…”
Thói quen kiểm soát của cái nhà này là truyền thống, Tạ Tranh lười hỏi Mạnh Hải Anh biết bằng cách nào, cười cười: “Cái gì với cái gì vậy? Bọn nó là học trò của bạn học đại học của con, vừa hay chỗ con thiếu người.”
Mạnh Hải Anh “ồ” một tiếng, hỏi: “Bạn học đại học của con? Omega hay alpha?”
Tạ Tranh: “…………”
Tạ Tranh cười mà không đáp, nhìn bà Mạnh. Bà Mạnh nói: “Mẹ chẳng phải là đang sốt ruột à.”
Ra khỏi nhà, Tạ Tranh ngồi trên xe rất lâu không nhúc nhích, màn đêm bao trùm lấy khuôn mặt của anh, khiến cả người anh trông rất âm u.
Một lúc sau, Tạ Tranh mở ngăn kéo xe, rút một điếu thuốc ra, anh không châm lửa, chỉ đặt trước mũi xoay xoay ngửi.
Điện thoại lúc này reo lên, tin nhắn của Lộ Lộc gửi đến: Bọn em đã đến trường rồi ạ.
Tin nhắn của mấy học sinh khác cũng lần lượt được gửi đến, bày tỏ lòng cảm ơn với Tạ Tranh.
Tạ Tranh cúi đầu lướt qua, không trả lời.
Anh lái xe một đường trở về căn hộ, trong gara, anh đột nhiên chụp lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho Lộ Lộc.
[Tạ]: Muốn làm
[Tạ]: Rất muốn làm
Bây giờ đã gần mười giờ tối. Năm phút sau Lộ Lộc hỏi anh có tiện nghe điện thoại không, sau khi được đồng ý thì gọi một cuộc gọi thoại đến: “Chú Tạ.”
Giọng nam sinh có chút th* d*c, âm thanh nền rất tĩnh lặng và trống trải, từ xa truyền đến tiếng ve kêu chim hót. Tạ Tranh hỏi cậu: “Em đang ở đâu thế?”
Lộ Lộc còn chưa thở đều, cười: “Sân vận động ạ.”
Cậu hỏi Tạ Tranh: “Có phải dì lại nói gì rồi không?”
Hai hôm trước Mạnh Hải Anh gọi điện thoại bảo Tạ Tranh về nhà, Lộ Lộc ở ngay bên cạnh. Cậu biết hôm nay Tạ Tranh phải về nhà, không khó để đoán ra nguyên nhân khiến tâm trạng Tạ Tranh trở nên khác thường.
Tạ Tranh chuyển cuộc gọi sang tai nghe, tiện tay ngả ghế ra phía sau: “Ngoan, nói gì đó đi.”
Anh nhớ ra điều gì đó, cảnh cáo Lộ Lộc: “Lần này không được kể chuyện hồi nhỏ của em nữa, cũng không được phát ra cái giọng giống như bị cảm lạnh nặng đó.”
Lộ Lộc bị chọc cười, trong tai nghe Tạ Tranh truyền đến tiếng cười khẽ của alpha trẻ tuổi.
Tạ Tranh có thể cảm nhận được Lộ Lộc đang đi bộ. Sau khi đi đi lại lại một lúc, Lộ Lộc nói: “Chú Tạ, em muốn ôm chú.”
“Muốn hôn chú.”
“Cũng muốn đánh dấu chú.”
Tạ Tranh nghe, khóe môi từ từ nở nụ cười. Anh đưa tay xuống dưới, một tay chậm rãi mở thắt lưng.
**
Ngày hôm sau Tạ Tranh đưa Tạ Tiến Đức đi làm thủ tục nhập viện.
Lần này bác sĩ Trương Tuyết Ý cũng giúp đỡ, Tạ Tranh mang quà đến tìm anh ta. Bác sĩ Trương nhận quà, không thèm nhìn lấy một cái, mà nhìn chằm chằm vào bụng dưới của anh: “Không nhìn ra.”
Rồi hỏi: “Ngày dự sinh khi nào vậy?”
Tạ Tranh dựa vào bậu cửa sổ, ngón tay nghịch cái cây xanh trên đó, thản nhiên trả lời: “Tháng Hai.”
“Lúc đó đến bệnh viện chúng tôi đi.” Trương Tuyết Ý nói: “Trưởng khoa sản có kinh nghiệm đỡ đẻ cho alpha.”
Tạ Tranh cười: “Không đến được.”
Thần An quá nhỏ, Mạnh Hải Anh ngay cả việc anh tuyển mấy thực tập sinh cũng biết, nếu thực sự sinh con, chẳng phải sẽ nổ tung luôn sao?
Ra khỏi văn phòng của Trương Tuyết Ý, Tạ Tranh chú ý thấy có một cậu bé trên hành lang cứ nhìn mình chằm chằm.
Anh cũng thấy cậu bé đó có chút quen quen, cũng nhìn thêm hai lần, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.
Lúc xuống thang máy cậu bé cũng ở đó, co ro ở trong góc, nhìn Tạ Tranh qua tường thang máy bằng gương.
Tạ Tranh liền hỏi cậu bé: “Sao thế?”
Cậu bé chớp chớp mắt, rõ ràng sợ Tạ Tranh, nhưng vẫn lấy hết can đảm: “Chú ơi, anh Tiểu Lộc đâu rồi ạ?”
Cậu bé vừa nhắc đến Lộ Lộc, Tạ Tranh đột nhiên nhớ ra cậu bé này là ai.
Cậu là một trong những đứa trẻ trong buổi họp lớp hôm đó.
Tạ Tranh hỏi: “Sao cháu lại ở bệnh viện? Mẹ cháu đâu rồi?”
“Cháu và mẹ đến thăm ông ngoại.” Cậu bé giơ tay lên cho Tạ Tranh xem nắm tiền trong tay: “Cháu đi mua cơm trưa!”
Thang máy “ting” một tiếng đến tầng một. Tạ Tranh bước ra ngoài, cậu bé đuổi theo anh, lại hỏi: “Chú Tạ, anh Tiểu Lộc đâu rồi ạ?”
“Về trường rồi.”
“À,” cậu bé hơi thất vọng: “Cháu còn đồ muốn đưa cho anh Tiểu Lộc.”
Tạ Tranh nhướng mày: “Cái gì thế?”
“Kẹo m*t, kẹo sữa, kẹo cao su, có cả kẹo bông gòn, còn có một cái bút chì tự động biết lắc đuôi.”
Tạ Tranh: “…………”
Cái quái gì vậy, lộn xộn hết cả, ai không biết còn tưởng Lộ Lộc sắp mở tiệm tạp hóa.
Anh nhếch khóe môi: “Cậu ấy không thiếu mấy thứ này đâu, cháu cứ giữ lại đi.”
Cậu bé bĩu môi: “Mấy thứ này là anh Tiểu Lộc cho cháu, cháu phải trả lại cho anh ấy. Hôm đó anh ấy dùng mấy thứ này đổi lấy sticker của cháu, sau đó mẹ cháu nói không được nhận nhiều đồ của người khác như vậy…”
Bước chân Tạ Tranh dừng lại một chút, nghĩ đến hôm đó lúc ăn uống, sau khi anh và Lộ Lộc hôn nhau, cái sticker hoạt hình màu vàng đó đột nhiên xuất hiện trên vạt áo sơ mi của mình.
Anh để nó ở đâu rồi? Thành thật mà nói, không nhớ nữa, gỡ xuống là tiện tay vứt đi rồi.
Tạ Tranh cười một tiếng, lại nói với cậu bé đó: “Cháu cứ giữ lại đi.”
Tối về căn hộ, Tạ Tranh lại nhớ đến cậu bé ở bệnh viện ban ngày.
Đưa cho cậu bé nhiều thứ như vậy, chỉ để đổi lấy một miếng sticker?
Chẳng trách trên mạng đều nói sinh viên đại học toàn bọn ngu.
Tạ Tranh nhớ ra điều gì đó, đứng dậy đi về phía căn phòng bên cạnh phòng ngủ. Kéo cửa ra, anh nhìn thấy thành quả trang trí của Lộ Lộc mấy ngày nay.
Căn phòng này không còn là hình dáng chất đầy đồ lặt vặt, tài liệu trong ký ức của Tạ Tranh, hay hình dáng trống trải sau khi Lộ Lộc dọn dẹp nữa.
Trên bức tường màu xanh nhạt vẽ hoa cỏ trăng sao phim hoạt hình. Chiếc nôi em bé đã được lắp đặt, trên đó treo một chiếc chuông gió chưa bóc tem; trong góc còn có thêm một cái tủ, bên trên đủ loại đồ chơi, và những chiếc bình sữa hình thù kỳ lạ chưa bóc tem.
Tạ Tranh nhìn thấy một vật khác trong góc, chụp ảnh gửi cho Lộ Lộc.
[Tạ]: Em nghĩ tôi sẽ dùng đến cái này à?
**
Tượng Venus bằng xương của Lộ Lộc cuối cùng cũng hoàn thành sau bốn tháng, bức tượng điêu khắc trắng muốt và to lớn, mỗi khối xương đều có vân thực tế, tấm vải quấn quanh eo trông rất mềm mại, sự tương phản giữa cứng và mềm vô ùng mạnh mẽ. Bức tượng điêu khắc này của cậu có độ hoàn thiện rất cao, không ít bạn bè, thầy cô trong khoa đều đến studio tham quan.
Tống Thanh Viễn đặc biệt thích tác phẩm này, vừa hay cậu ta biết có một cuộc thi, quyết định để Lộ Lộc thử sức. Hôm nay Lộ Lộ Lộcay hoay cả buổi chiều để đóng gói bức tượng, cùng mấy người bạn học chuyển đến bưu cục gửi đi.
Khi nhận được tin nhắn của Tạ Tranh, cậu vừa mới tắm xong, đã lấy lại sự sảng khoái.
Thôi Tùng Bách và mấy người bạn cùng phòng khác đang chơi game: “A chết rồi chết rồi, sao bên kia mạnh thế, chắc là dân chuyên đi nổ cá* đấy à — Tiểu Lộc, mày vào chơi không?”
(*Câu này giống việt nam mình dùng là thách đấu xuống rank dưới đi hành gà ấy.)
Lộ Lộc xua tay lia lịa: “Trình độ chơi game của tao tụi mày đâu phải không biết.”
Dừng một chút, lại nói: “Tao đi gọi điện thoại.”
Lộ Lộc thường gọi điện thoại và gọi video cho bà, mấy người bạn cùng phòng cũng biết, cười hì hì vỗ cậu: “Tiểu Lộc gửi lời hỏi thăm bà đi, hỏi bà có nhớ mấy đứa cháu trai tốt này không.”
“Ừm ừm.”
Mấy người bạn cùng phòng càng lúc càng tập trung vào trò chơi. Lộ Lộc trèo lên giường tầng trên. Cậu đeo tai nghe, chui vào chăn trùm kín đầu, gọi điện thoại thoại cho Tạ Tranh.
Nhiều bạn bè của Tạ Tranh cũng sẽ làm như vậy. Gọi điện cho Tạ Tranh mà không báo trước, Tống Thanh Viễn cũng như thế.
Nhưng đây là lần đầu tiên cậu làm như vậy. Lộ Lộc cũng không biết Tạ Tranh có nghe máy hay không.
Sau hai tiếng “tít tít”, trong tai nghe truyền đến giọng nói lười biếng của Tạ Tranh: “Bảo bối.”
Lộ Lộc rúc trong chăn cười rất khẽ.
Tạ Tranh hỏi cậu: “Âm thanh gì thế?? Thằng nhóc em không phải đang tự làm đấy chứ??”
Lộ Lộc: “…………”
Cậu sặc một cái: “Không phải.”
Tạ Tranh vừa nghe thấy giọng cậu cố ý hạ thấp, lại thêm tiếng ồn ào không rõ ràng phía sau liền hiểu ra: “Ở ký túc xá à? Có bạn cùng phòng à?”
“Vâng vâng.”
Lộ Lộc hạ giọng thấp hơn một chút: “Không phải đã nói là đừng vào căn phòng đó trước rồi mà? Em còn chưa làm xong nữa.”
“Trang trí đẹp lắm mà, có gì mà không cho xem.” Tạ Tranh cười: “Hơn nữa tôi không vào, làm sao thấy cái máy hút sữa đó được. Nai Ngốc, em không thật sự nghĩ tôi sẽ dùng đến nó đấy chứ?”
Lộ Lộc nghiêm túc giải thích: “Em đã tìm hiểu rồi, alpha cũng có thể tiết… sữa đấy, nếu không hút ra sẽ rất đau, dù sao em cứ chuẩn bị trước. Đến lúc không dùng đến thì đăng lên nền tảng đồ cũ bán lại thôi mà.”
Tạ Tranh “ồ” một tiếng: “Suýt nữa còn tưởng em có sở thích b**n th** về mặt đó.”
Lộ Lộc: “…”
Trời đất ơi, người có sở thích linh tinh rõ ràng là Tạ Tranh. Vừa nãy khi tắm cậu còn nhìn thấy vai của mình có hai vết răng in hằn nữa mà.
Như thể biết Lộ Lộc đang nghĩ cái gì, Tạ Tranh nói: “Nói trước, tôi không hứng thú với đồ chơi. Tôi chỉ thích làm thật.”
Tạ Tranh nói vậy, Lộ Lộc liền nhớ đến mỗi lần Tạ Tranh trên giường, khi bị thâm nhập sâu nhất, khuôn mặt anh chính là loại kh*** c*m tột độ pha lẫn đau đớn và sung sướng.
Nhưng chủ đề này thực sự không thích hợp để thảo luận trong ký túc xá. Lộ Lộc liền hỏi: “Hai hôm nay chú còn buồn nôn không ạ?”
“Cũng tạm. À này,” Tạ Tranh nói: “Hôm nay tôi gặp lại cậu bé mà em dùng kẹo m*t đổi lấy sticker rồi.”
Lộ Lộc “à” một tiếng, nghe Tạ Tranh cười mắng mình: “Thằng nhóc thối lén lút . Nhiều tâm cơ quá đấy.”
Hai người lại trò chuyện vài câu tùy hứng, Tạ Tranh nói: “Cúp máy đây. Tôi đi tập gym.”
Lộ Lộc “ừm” một tiếng, đột nhiên lại hỏi: “Ngày mai có thể gọi điện nữa không ạ?”
“Ngày mai phải đi ăn tối xã giao.”
“Vậy ngày mốt thì sao?”
“Ngày mốt cũng không được.”
Lộ Lộc hỏi: “Ngày kìa thì sao?”
Tạ Tranh suy nghĩ một chút: “Ngày đó chắc không có việc gì.”
Lộ Lộc nhếch mắt lên: “Chúc ngủ ngon.”
Cúp điện thoại, Lộ Lộc mạnh mẽ thò đầu ra khỏi chăn, hít thở không khí trong lành.
Đợi đến khi thở đều, cậu thò đầu xuống hỏi mấy người bạn cùng phòng: “Ván sau cho tao chơi cùng đi?”
Thua liên tiếp mấy ván game, bị mấy người bạn cùng phòng đánh đập tơi bời, sự hưng phấn của Lộ Lộc cuối cùng cũng được dập tắt. Đèn đã tắt, sáng sớm mai còn có tiết học, các bạn cùng phòng đều đã nằm xuống chuẩn bị đi ngủ.
Lộ Lộc chuyển khoản 4500 cho bác sĩ Lý, rồi tìm đoạn ghi âm cuộc gọi hôm nay. Ngón tay thon dài lướt đi lướt lại thanh tiến độ, giọng nói trầm ấm của người đàn ông lặp đi lặp lại trong tai nghe.
“Bảo bối.”
“Trang trí đẹp lắm mà.”
“Thằng nhóc thối lén lút.”
“Nhiều tâm cơ quá đấy.”
“…”
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 28
10.0/10 từ 32 lượt.
