Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 27


Mấy ngày tiếp theo nhanh chóng trôi qua, Tống Thanh Viễn về quê một chuyến.


Anh ta mua quà cho Tạ Tranh và hai người bạn cùng phòng khác ở Thần An, và hẹn đi ăn trước. Sau đó, chuyện này được bạn cùng phòng kể ra ngoài, nhóm chat đại học im ắng bấy lâu nay lập tức sôi nổi trở lại, cuối cùng lại biến thành một buổi họp lớp.


Khi Tạ Tranh đi dự họp lớp còn dẫn theo Lộ Lộc và mấy đứa nhóc thực tập sinh khác đang làm việc cho anh.


Các bạn học ngày xưa có rất ít người làm công việc đúng với chuyên ngành đã học, không ít người thi công chức, cũng có người tự mình khởi nghiệp.


Hầu hết mọi người ở đây, Tạ Tranh đều không thể nhớ rõ khuôn mặt và tên mơ hồ trong ký ức, nhưng mọi người lại có ấn tượng vô cùng sâu sắc về Tạ Tranh, đều nói anh hoàn toàn không thay đổi gì, vẫn như trước.


Tạ Tranh ngậm kẹo m*t cười cười.


Phần lớn bạn học của anh đều đã kết hôn sinh con, thậm chí có vài người còn đưa con đến.


Những đứa trẻ lớn nhỏ tụ tập lại một góc chơi đồ chơi, đứa nào la hét Tạ Tranh liền cười nhìn đứa đó, hiệu quả cực kỳ tốt.


Tạ Tranh nghĩ, theo tần suất họp lớp của bọn họ, có lẽ lần họp lớp tiếp theo cái cục mờ trong bụng anh đã lớn bằng thế này rồi, biết nói, biết đi, biết chơi đồ chơi.


Đang nghĩ, bụng dưới Tạ Tranh giật nhẹ một cái.


Cảm giác giống như lần trước, như mí mắt co giật. Tạ Tranh giơ tay ấn bụng dưới, lần đầu tiên cảm nhận được sự tồn tại của một sinh mệnh sống động khác một cách rất chân thật.


Lộ Lộc đang ngồi xổm ở góc phòng chơi với bọn trẻ. Tạ Tranh liếc nhìn cậu một cái, rồi thu lại ánh mắt, nghe Tống Thanh Viễn hỏi mình: “Bia hay rượu trắng?”


“Không uống được.” Tạ Tranh nói.


“Phải họp à?”


Tạ Tranh không trả lời, nhếch khóe môi.


Tống Thanh Viễn cũng không truy hỏi đến cùng, ánh mắt lại nhìn về phía mấy đứa nhóc lớp mình: “Làm việc với Tạ Tranh có mệt không?”


Mấy đứa học sinh đều lắc đầu, thậm chí còn tỏ ra khá hào hứng: “Đi làm cũng khá thú vị ạ.”


Tống Thanh Viễn: “…”


Anh ta hạ giọng nói với Tạ Tranh: “Xem cậu biến học trò của tôi thành cái gì rồi?”


Tạ Tranh giơ tay làm ký hiệu: “Tôi đâu có bắt nạt bọn nó. Một tháng tôi trả cho bọn nó chừng này tiền.”



Lộ Lộc thì nhiều hơn, gấp đôi.


Móc ở đâu ra một  ông chủ có lương tâm hơn anh?


Tống Thanh Viễn: “…Biết thế tôi đã không nói nhiều, giờ lòng tôi cảm thấy không cân bằng chút nào.”


Tạ Tranh lại trò chuyện vài câu với Tống Thanh Viễn, rồi đứng dậy đi vệ sinh.


Đang rửa tay, Tạ Tranh ngửi thấy mùi bưởi nhàn nhạt phía sau lưng.


Tạ Tranh quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Lộ Lộc.


Hôm nay Lộ Lộc mặc chiếc áo phông màu xanh nhạt, trước ngực và cổ áo bị bọn trẻ dán đầy sticker. Tạ Tranh không kìm được cười thành tiếng: “Cái gì thế, xanh xanh đỏ đỏ một bầy.”


Lộ Lộc kéo vạt áo lên nhìn những sticker đó, vẻ mặt cũng muốn cười, nhưng giọng điệu lại nghiêm túc nói: “Chú Tạ không hiểu đâu. Bọn chúng thích ai mới dán sticker cho người đó. Điều này chứng tỏ hôm nay em rất được hoan nghênh.”


Tạ Tranh: “…”


Chủ đề này quá vô vị, khiến hai người giống như giáo viên mẫu giáo, phù hợp với con nai đần này, nhưng không phù hợp với anh. Tạ Tranh quyết định chủ động kết thúc chủ đề.


Anh cúi đầu rửa tay, khi tắt vòi nước chuẩn bị đi ra ngoài, Lộ Lộc đột nhiên đến gần anh, môi chạm vào má Tạ Tranh một cách nhẹ nhàng và nhanh chóng.


Khi Lộ Lộc định rời đi, Tạ Tranh nắm cằm cậu lại, đầu lưỡi thăm dò vào khoang miệng Lộ Lộc.


Nhưng vừa hôn được một lúc, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Hai người không chút động tĩnh tách nhau ra, giây tiếp theo, cửa phòng vệ sinh bị đẩy mở ra.


Tạ Tranh mở vòi nước lần nữa, hứng chút nước lạnh làm dịu môi, rồi đi ra khỏi phòng vệ sinh trước.


Vừa ngồi xuống ghế, đã nghe thấy Tống Thanh Viễn “Hả” một tiếng: “Cái gì đây?”


“Cái gì?”


Tạ Tranh nhìn theo hướng ngón tay Tống Thanh Viễn chỉ xuống, phát hiện vạt áo sơ mi của mình không biết từ lúc nào đã bị dán một cái sticker, là một chú nai hoạt hình màu vàng non nớt.


Chắc là vô tình dính vào khi hôn Lộ Lộc khi nãy.


Tạ Tranh “ồ” một tiếng, đưa tay gỡ sticker xuống.


**


Tạ Tranh cũng không nói dối, buổi tối anh quả thực có một cuộc họp cần phải tham dự.



Lộ Lộc gọi anh: “Phải rồi, chú Tạ.”


“Sao thế?”


“Đứa bé mặc áo đỏ hôm nay, chú còn nhớ không? Em đã trò chuyện với mẹ của cậu bé.”


Thang máy “ting” một tiếng đến tầng, Tạ Tranh bước ra ngoài, nhìn thoáng qua Lộ Lộc một cách nhẹ nhàng: “Nói cái gì?”


“Cô ấy nói có con thì nên chuẩn bị mọi thứ từ sớm. Phòng em bé, nôi, thai giáo… Đợi đến khi sắp sinh hoặc đã sinh rồi mới chuẩn bị, kiểu gì cũng luống cuống, dễ xảy ra sai sót.”


“Chúng ta cũng nên bắt đầu chuẩn bị rồi chứ ạ?” Lộ Lộc giơ ngón tay: “Dù sao tháng sau em cũng phải nhập học rồi.”


Tính ra, cho đến khi bé con chào đời, thời gian Lộ Lộc có thể ở bên cạnh Tạ Tranh thực sự không có nhiều.


Lộ Lộc rất mong kỳ nghỉ hè này có thể dài hơn một chút, lâu hơn nữa.


Tạ Tranh: “Được chứ. Em chọn một phòng ngủ phụ rồi trang trí đi.”


Lộ Lộc cong khóe môi lên, nụ cười vui vẻ: “Thật ạ?”


Tạ Tranh bóp mặt cậu: “Cái này có gì thì mà thật với chả giả?”


Tính tình của anh không tốt, nhưng chủ yếu là với người ngoài, đối với người của mình thì sự kiên nhẫn tăng gấp đôi. Tất nhiên Lộ Lộc có thể được tính vào phạm vi “người của mình”. Cậu muốn chuẩn bị một số thứ cho cục mờ đó, Tạ Tranh cũng không có lý do gì để không cho phép, dù sao tiền anh có thừa, đồ đạc sớm muộn gì cũng phải mua.


Trông Lộ Lộc thực sự rất vui, nụ cười càng lớn hơn, cúi người về phía Tạ Tranh.


Ngay khi môi cậu sắp chạm vào Tạ Tranh, Tạ Tranh đưa tay ra, dùng ngón tay ngăn cậu lại.


“Đi tắm đi.” Tạ Tranh bóp cằm cậu: “Sau này nếu còn để ông đây còn ngửi thấy mùi pheromone của người khác trên người em, ông đây sẽ không dễ nói chuyện như vậy nữa đâu.”


Lộ Lộc vén vạt áo mình lên ngửi ngửi, đột nhiên nhận ra có lẽ mình đã bị dính mùi trong lúc trò chuyện với người mẹ là bạn học của Tạ Tranh đó.


Trời đất chứng giám, bọn họ thực sự chỉ nói về chủ đề mẹ và bé, ấn tượng của người phụ nữ đó về cậu đã trở thành “người kỳ quái có lòng ham học hỏi phong phú.”


Nhưng việc Tạ Tranh quản lý cậu như vậy, Lộ Lộc thực sự rất vui.


Cậu khẽ “vâng” một tiếng.


Lúc Lộ Lộc đi tắm, Tạ Tranh đã nằm trên giường chuẩn bị ngủ.


Từ nhỏ đến lớn anh hầu như không đi ngủ sớm bao giờ, không ngờ sau khi có cái cục mờ đó trong bụng, giờ giấc sinh hoạt lại kỳ kỳ quái quái mà trở lại như bình thường, cũng coi như là một điều tốt.



Trong lúc mơ mơ màng màng, Tạ Tranh nghe thấy tiếng dọn dẹp đồ đạc ở phòng bên cạnh. Sáng hôm sau khi thức dậy, anh thấy Lộ Lộc đã dọn dẹp xong căn phòng vốn là phòng chứa đồ đó.


Căn phòng trống trải, thoang thoảng mùi bụi. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, khiến Lộ Lộc trông vô cùng sáng sủa.


Tạ Tranh nhìn vết thâm quầng dưới mắt cậu: “Tối qua em dọn dẹp đến mấy giờ?”


Lộ Lộc mím môi cười cười, không trả lời.


Một lúc sau, cậu đi vài bước về phía trước, ngón tay v**t v* bức tường trắng tinh.


“Em đã nghĩ xong sẽ trang trí căn phòng này theo phong cách gì rồi. Chỗ này là để nôi em bé, chỗ này để đồ chơi, sơn tường màu xanh nhạt có được không ạ? Bé con sẽ sinh vào mùa xuân, mùa xuân thì nên là màu xanh lá.”


Đôi mắt Lộ Lộc rất sáng, mỗi khi nói một câu, tay lại theo đó mà cử động về phía đó.


Cậu hỏi Tạ Tranh: “Chú Tạ, chú có thể tưởng tượng được không? Bé con sẽ sinh ra vào mùa xuân, chú có thể tưởng tượng được không?”


Tạ Tranh đưa tay búng trán cậu: “Nai Ngốc.”


Ra khỏi căn phòng trống trải này, Tạ Tranh gửi một tin nhắn cho trợ lý, bảo cô ấy chuyển một khoản chi phí trang trí cho Lộ Lộc theo tiêu chuẩn cao nhất để trang trí một căn phòng.


Tối hôm đó, Lộ Lộc đã bắt đầu sơn tường.


Màu xanh nhạt đẹp mắt, Lộ Lộc còn vẽ thêm bầu trời, hoa và cỏ lên trên, chúng hơi cong cong, như thể có gió thổi qua.


Tạ Tranh khen ngợi cậu: “Bảo bối, quả nhiên là chuyên ngành mỹ thuật.”


Lộ Lộc không biết Tạ Tranh vào từ lúc nào, cậu giật nảy mình, vội vàng đẩy Tạ Tranh ra ngoài: “Chú Tạ chú mau ra ngoài đi.”


Mặc dù cậu mua toàn bộ vật liệu xanh* và tuyệt đối an toàn, nhưng tốt nhất vẫn không nên để Tạ Tranh tiếp xúc quá gần với chúng.


(*Vật liệu xanh cho phụ nữ mang thai là các loại thực phẩm tự nhiên, lành tính làm từ thành phần an toàn, không chứa hóa chất độc hại,…)


Những ngày tiếp theo, mỗi lần Tạ Tranh về nhà đều thấy một đống hộp chuyển phát nhanh đã bóc hoặc chưa bóc.


Lộ Lộc về từ công ty là gần như sẽ ngâm mình trong căn phòng đó, làm công tác trang trí. Tạ Tranh rất tò mò căn phòng đã biến thành hình dáng gì, nhưng Lộ Lộc luôn không cho anh vào, nói vẫn là bán thành phẩm, không đẹp.


Ngày mùng 10/8, các bạn học của Lộ Lộc nộp đơn xin nghỉ việc.


Mặc dù còn một thời gian nữa mới khai giảng, nhưng bọn họ vẫn muốn đi ký họa ở nhiều nơi khác nhau ở Thần An, nên đành phải lưu luyến không rời cầm khoản lương hậu hĩnh, rưng rưng nước mắt rời khỏi công ty của Tạ Tranh.


Lộ Lộc thì vẫn ở lại Tinh Nhận làm thư ký nhỏ cho Tạ Tranh, giúp nhận gửi email, lập thời gian biểu, chạy việc vặt pha trà, rất hữu dụng.



Có lẽ vì khoảng thời gian này anh toàn dựa vào tay và miệng Lộ Lộc để giải phóng, khoảnh khắc thực sự được xâm nhập, Tạ Tranh hoàn toàn trống rỗng.


Anh run rẩy cắn vai Lộ Lộc, dùng sức rất lớn. Thực ra từ khi Tạ Tranh biết Lộ Lộc có chứng rối loạn đông máu thì đã ít cắn cậu rất nhiều rồi, Lộ Lộc lại có chút hoài niệm cái thời toàn thân mình đầy vết cắn của Tạ Tranh.


Cậu lợi dụng lúc Tạ Tranh mơ màng, đưa vai bên kia đến dưới răng Tạ Tranh: “Chú Tạ, cắn thêm bên này nữa, em mang về trường.”


Tạ Tranh làm theo, vừa m*t vừa cắn.


Lộ Lộc nhìn vẻ mặt Tạ Tranh với ánh mắt có chút trống rỗng.


Mỗi lần rời nhà, rời bà đi học, Lộ Lộc đều cảm thấy buồn. Thời gian và khoảng cách sẽ chia cắt tất cả.


Lần trước khi Tạ Tranh trở về Thần An, Lộ Lộc cảm thấy mình như bị người ta nhấn nút tạm dừng.


Hai tháng đó cậu đã trải qua như thế nào? Hình như là không ngừng ở trong studio điêu khắc, không ngừng làm tượng, không ngừng vẽ tranh. Nhưng đã làm gì, đã vẽ gì, lại mơ hồ không thể nhớ rõ được.


Sau này cậu đến Thần An, gặp Tạ Tranh, thời gian của cậu mới bắt đầu tiếp tục trôi đi.


Lộ Lộc áp mặt vào bụng dưới của Tạ Tranh.


Nơi đó đã hơi nhô lên một xíu rất nhỏ, nếu không chú ý sẽ không ai phát hiện Tạ Tranh đã mang thai, nhưng Lộ Lộc biết rất rõ đó là đứa con chung của mình và Tạ Tranh.


Cậu nói: “Em nhớ chú lắm.”


Rồi nâng người đứng lên, ghé miệng vào tai Tạ Tranh, nói: “Chú Tạ, em nhớ chú lắm.”


Bụng dưới Tạ Tranh co giật kỳ quái vài cái, anh ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.


Ngày hôm sau, Tạ Tranh tự lái xe đưa mấy đứa nhóc học sinh đến nhà ga.


Thôi Tùng Bách và những người khác vô cùng phấn khích vì được đi xe sang của Tạ Tranh. Lộ Lộc cười tủm tỉm dùng điện thoại chụp “ảnh check-in” cho Thôi Tùng Bách. Vừa chụp ảnh vừa nghĩ, mình sắp phải chia xa với một phần của mình rồi, thời gian của mình lại sắp phải tạm dừng rồi.


**


Nhật ký Tạ Tranh


[Mười một năm trước]


Đi ngang qua trường tiểu học


Làm học sinh tiểu học khóc thét


Bọn trẻ thật phiền


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 27
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...