Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 26
Tạ Tranh giơ tay, bóp mặt Lộ Lộc.
Lộ Lộc hỏi: “Chú Tạ, có phải là có rất nhiều người thích chú không ạ?”
Tạ Tranh lười biếng đáp: “Nói nhảm.”
Nhưng anh không thích người khác thích mình.
Thích đến mấy thì có tác dụng gì chứ? Anh là một alpha thích alpha, không hề có chút hứng thú nào với omega.
Rất nhiều người từng theo đuổi anh, trong đó thậm chí có cả người mẫu nổi tiếng và tiểu minh tinh, nhưng Tạ Tranh lười đến mức ngay cả trả lời tin nhắn cũng không muốn.
Người mắc bệnh liệt dương như Tống Thanh Viễn còn cảm thấy khó tin: “Không ngờ cậu cũng—”
Nửa câu nói sau của Tống Thanh Viễn chưa nói hết, nhưng Tạ Tranh biết anh ta muốn nói cái gì: Bên ngoài vẫn luôn đồn đại anh có rất nhiều người tình.
Tạ Tranh chỉ có hai chữ giải thích nhạt nhẽo cho chuyện này: Phiền phức.
Nhưng Lộ Lộc thì khác.
Việc có thể khiến một alpha khác có cảm tình với mình là một điều rất kh*** g** đối với Tạ Tranh, mặc dù Tạ Tranh không nghĩ tình cảm của Lộ Lộc dành cho anh có thể sâu đậm đến cỡ nào.
Ngón tay đang bóp má Lộ Lộc dịch chuyển ra phía sau, lướt qua vành tai của alpha trẻ tuổi, quấn chiếc đuôi tóc nhỏ buộc sau gáy Lộ Lộc quanh đầu ngón tay.
Tạ Tranh híp mắt, hồi tưởng điều gì đó, cười: “Trước đây có lần phá kỷ lục chạy đường dài trong đại hội thể thao, vừa xuống sân đã nhận được mấy phong thư tình.”
Chuyện này Lộ Lộc đã biết từ khi học cấp hai. Ban đầu môn chạy 1000m là môn ít người quan tâm, nhưng ở trường bọn họ thì hoàn toàn ngược lại.
Các chàng trai vừa bước vào tuổi dậy thì, cố gắng chứng tỏ khả năng của mình, nhao nhao đăng ký chạy 1000m, háo hức muốn phá kỷ lục Tạ Tranh để lại, nhưng đều thất bại.
Sân vận động trường cấp hai của bọn họ nhiều năm nay không thay đổi vị trí, Lộ Lộc thậm chí còn biết vạch đích 1000m nằm ở đâu.
Nghe Tạ Tranh nói một câu này, Lộ Lộc đã có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó.
Tạ Tranh như một vật phát sáng đứng giữa sân vận động, nhận về tiếng reo hò và sự ái mộ của mọi người.
Thực ra Lộ Lộc có gì khác biệt so với tất cả những người hò reo cổ vũ Tạ Tranh trên sân vận động đâu? Bọn họ đều bị thu hút, điểm khác biệt duy nhất là Lộ Lộc đã giành được chiếc cúp. Thật may mắn.
Lộ Lộc không kìm được cúi xuống hôn Tạ Tranh một cái, một nụ hôn mềm mại, triền miên. Tạ Tranh cười khẽ: “Đừng quyến rũ tôi, bác sĩ đã nói phải bớt l*m t*nh cơ mà?”
Lộ Lộc liền thả động tác hôn chậm rãi hơn.
Từ hành động ôn hòa này, Tạ Tranh đại khái hiểu ý của Lộ Lộc: Lộ Lộc chỉ muốn hôn, không muốn l*m t*nh.
Mùi hương bưởi tươi mát bung tỏa trong khoang miệng, như thể đang ở bãi biển mùa hè. Tạ Tranh cười nhắm mắt tận hưởng, cũng chính lúc này Tạ Tranh cảm thấy bụng dưới mình giật nhẹ một cái, giống như cảm giác co giật mí mắt.
Tạ Tranh đẩy Lộ Lộc ra nhìn bụng mình, nhếch lông mày lên cao.
Trên gương mặt Lộ Lộc vẫn còn vương lại vẻ đ*ng t*nh, còn có sự bối rối thoáng qua sau khi bị đẩy ra. Cậu th* d*c, giọng nói không còn trong trẻo như thường ngày: “…Chú Tạ?”
“Đột nhiên nhúc nhích một cái.” Tạ Tranh nói: “Đỉnh đấy.”
Lộ Lộc: “…?”
Sao có người lần đầu tiên cảm nhận được thai máy của con mình, lại thốt ra hai chữ cảm thán như thế?
Wow.
Cậu cười rất lâu mới bình tĩnh lại được, cẩn thận đặt lòng bàn tay của mình lên bụng dưới Tạ Tranh.
Nhưng đợi rất lâu cũng không thấy nhúc nhích lần thứ hai, Lộ Lộc thấy có chút tiếc nuối.
**
Giữa tháng Bảy, Tạ Tranh cử vài trợ lý của mình đến Lâm Uyên.
Anh không quên ý định mở chi nhánh công ty ở Lâm Uyên, nhưng theo kế hoạch của Tạ Tranh, anh sẽ chọn địa điểm vào mùa thu đông, trò chuyện trước với vài ông chủ ở Lâm Uyên, và chuyển một phần công ty sang đó vào năm sau.
Ai ngờ kế hoạch không bằng biến hóa nhanh.
Cho dù anh có thể chất đặc biệt, vài tháng nữa bụng cũng không lộ rõ, nhưng anh cũng không phải thần tiên, bụng cũng không thể phẳng lỳ cho đến tận lúc sinh. Chi bằng đẩy nhanh tiến độ sắp xếp ổn thỏa bên Lâm Uyên sớm hơn.
Trước đây Tạ Tranh đã hỏi qua Lộ Lộc, đã quyết định xong tòa nhà văn phòng, các trợ lý nhanh chóng ký hợp đồng, bắt đầu sắm sửa đồ dùng và tiến hành tuyển dụng nhân sự.
Mùa hè ở Lâm Uyên là như thế, nóng đến không chịu nổi. Khi Tạ Tranh mới đến học đại học, nóng đến mức mỗi ngày phải tắm mấy lần. Lúc đó mọi người ghen tị với beta và Tống Thanh Viễn nhất, vì bọn họ không có kỳ mẫn cảm và kỳ ph*t t*nh, sẽ không phải chịu cảm giác nóng như lửa đốt khắp người trong mùa hè oi ả.
Tuy nhiên Thần An cũng không khá hơn là bao, không khí sau khi vào hè khô hanh đến mức khiến toàn thân ngứa ngáy.
Thời tiết nóng bức dễ khiến người ta bực bội. Mấy ngày nay Tạ Tranh có chút ăn không vô, ăn những món Lộ Lộc làm cho anh như giấy A4 cũng có cảm giác buồn nôn.
Cảm giác dạ dày chậm rãi co bóp khiến người ta khó chịu vô cùng. Tạ Tranh dựa vào ghế da xem tài liệu dự án, sắc mặt rất trầm. Những người đến gửi tài liệu đều nghĩ Tạ Tranh đang nổi nóng, bước chân đi ra ngoài cũng nhanh hơn rất nhiều, sợ bị tai bay vạ gió.
Tạ Tranh xem tài liệu thêm một lúc, đứng dậy đi ra ngoài — Hôm nay là ngày bác sĩ họ Triệu hẹn tái khám.
Bác sĩ Triệu cẩn thận giúp Tạ Tranh làm kiểm tra, Tạ Tranh lại một lần nữa nhìn thấy cảnh tượng bên trong cơ thể của mình.
Cái cục mờ đó trông có vẻ lớn hơn lúc trước một chút, Tạ Tranh vẫn rất khó để nhìn ra chỗ nào là tay chỗ nào là chân.
Trong lúc Tạ Tranh nghiên cứu cục mờ đó, Lộ Lộc ở bên cạnh cúi người hỏi bác sĩ cảm giác buồn nôn của Tạ Tranh có bình thường hay không.
“Chỉ số cơ thể bình thường, thai nhi bình thường.” Bác sĩ Triệu nói: “Buồn nôn, khó chịu, nôn nghén, đây đều là biểu hiện thai kỳ bình thường. Các ông bố có thể thử xoa dịu bằng pheromone…” Nói đến đây, bác sĩ Triệu tự biết mình lỡ lời, đột nhiên dừng lại.
Cô theo bản năng muốn nói có thể để Lộ Lộc xoa dịu Tạ Tranh bằng pheromone. Nhưng xoa dịu bằng pheromone là hành vi chỉ có thể thực hiện giữa alpha và omega, dùng pheromone của mình bao bọc người yêu, mô phỏng đánh dấu tạm thời để pheromone đi vào tuyến thể. Nhưng hành vi an ủi thân mật này đặt trên hai alpha thì không gọi là xoa dịu, mà nên gọi là khiêu khích.
Tạ Tranh hỏi: “Pheromone ăn mòn? Là ý gì?”
“Là xoa dịu bằng pheromone, cũng có người gọi là an ủi bằng pheromone.” Mặc dù có chút xấu hổ, nhưng bác sĩ Triệu vẫn làm tròn trách nhiệm giải thích cho Tạ Tranh.
Xoa dịu bằng pheromone, nói trắng ra, cũng giống như đánh dấu và đánh dấu tạm thời, cũng được coi là một cách l*m t*nh, nhưng thân mật và ám muội hơn.
Tạ Tranh tự nhận mình biết không ít trò vui, nhưng lúc này lại biết tại sao mình chưa từng nghe nói đến cái gọi là xoa dịu bằng pheromone này.
Giống như có người cả đời không biết con người thực ra có thể đạt được kh*** c*m thông qua đau đớn. Con người phải trải qua điều gì mới biết điều đó. Tạ Tranh dùng pheromone để đánh nhau, chưa bao giờ nghĩ thứ này lại có thể biến thành sự mềm mỏng quấn quýt.
Ra khỏi bệnh viện, hai người lên xe, Tạ Tranh vẫn còn suy nghĩ về lời bác sĩ Triệu nói, hứng thú hỏi Lộ Lộc: “Có muốn thử không?”
Lộ Lộc còn chưa trả lời, Lão Điền đã lặng lẽ mở cửa xe, bước xuống.
Nhìn bóng lưng Lão Điền nhanh chóng rời đi, Tạ Tranh ngẩn người ra, rồi cười lớn thành tiếng, lại đưa tay xoa xoa vành tai ửng đỏ của Lộ Lộc.
Lộ Lộc nhắm mắt.
Khoảng thời gian này cậu đã làm tròn trách nhiệm giúp ông chủ đang mang thai của mình giải quyết nhu cầu sinh lý, bằng tay hoặc bằng miệng, nhưng vì sợ Tạ Tranh bị thương nên cậu chưa từng vào trong lần nào.
Cậu tự nhận mình không phải người có h*m m**n mạnh mẽ, nhưng có vài lần cũng cảm thấy nhẫn nhịn rất khổ sở, lợi dụng lúc Tạ Tranh ngủ lén vào phòng tắm giải quyết nhanh chóng, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.
Lộ Lộc nghiêm mặt: “Không được, bác sĩ nói có thể nguy hiểm.”
Tạ Tranh coi như không nghe thấy gì, bàn tay men theo cạp quần Lộ Lộc luồn xuống, như ngòi nổ được châm lửa, đi đến đâu lửa bén đến đó.
Lúc này Lộ Lộc chỉ ước mình là một nhà sư.
Ừm, nhưng nhà sư phải cạo trọc đầu, cậu không muốn cạo trọc đầu.
Cậu thích mái tóc của mình.
Lộ Lộc nắm lấy tay Tạ Tranh, giọng khàn đặc: “Chú Tạ…”
Lời vừa mở đầu, điện thoại của Tạ Tranh đột nhiên reo lên.
Tạ Tranh liếc nhìn một cái, rồi ấn nghe máy.
Người gọi đến là Tống Thanh Viễn, anh ta nói mấy hôm nữa sẽ về Lâm Uyên một chuyến, hỏi Tạ Tranh có thời gian tụ tập không.
Tay Tạ Tranh vẫn còn đang ở trong áo của Lộ Lộc, nhưng d*c v*ng trên khuôn mặt đã phai nhạt, anh không có chút áy náy nào vì đã làm hư học trò của người khác, trò chuyện với Tống Thanh Viễn.
Tắt điện thoại đã là mười phút sau.
Khoảnh khắc điện thoại vừa tắt, Lộ Lộc đột nhiên dùng sức hôn lên.
Tạ Tranh cười khẽ.
Lộ Lộc hôn sâu hơn một chút, rồi cởi cúc áo sơ mi của Tạ Tranh.
Tạ Tranh vô cùng hợp tác giơ tay lên, hỏi: “Sao thế bảo bối? Vừa nãy còn thà chết không chịu cơ mà?”
“Xoa dịu bằng pheromone.” Lộ Lộc th* d*c một hơi, nhìn Tạ Tranh, khóe môi cong lên, nhưng đôi mắt màu nhạt lại không có chút ý cười nào. Cậu hỏi Tạ Tranh: “Chú còn muốn thử không?”
Tạ Tranh còn chưa trả lời, đã ngửi thấy mùi hương bưởi nồng nặc.
Pheromone hương bưởi từ từ bao bọc lấy Tạ Tranh, nhưng cảm giác khác với bình thường, rất nhẹ, rất mỏng. Tạ Tranh cảm thấy mình như đang mặc một chiếc áo lụa vô hình.
Những pheromone đó dần dần thu lại.
Tạ Tranh cảm thấy đau trước, nhưng bụng dưới lại trở nên vô cùng thoải mái.
Cái cục mờ trong bụng như nhận ra pheromone này là của người cha khác đã ban cho nó sự sống, đột nhiên trở nên ngoan ngoãn và yên tĩnh.
Tạ Tranh cảm thấy mình như đang ngâm mình trong một suối nước nóng vô cùng dễ chịu, cơ thể vốn săn chắc của anh lại không thể dùng sức, gần như là một đống bùn nhão.
“Nai con, bé nai.” Tạ Tranh nói: “Hôn chú một cái…”
Lộ Lộc lại cúi xuống hôn Tạ Tranh, nhưng Tạ Tranh không đáp lại, vì vậy, có nước miếng trong suốt chảy xuống khóe miệng Tạ Tranh. Lộ Lộc không dám tiếp tục bao bọc bằng pheromone nữa, cậu hỏi Tạ Tranh: “Có khó chịu không ạ?”
Tạ Tranh mở miệng: “…À.”
Vẻ mặt của anh trống rỗng, như thể không hiểu cơ thể mình đang cảm thấy thế nào.
Lộ Lộc nhìn thấy hình ảnh của mình phản chiếu trong đôi mắt mơ màng của Tạ Tranh, đó là đôi mắt chỉ chứa một mình cậu.
Sự bồn chồn do cuộc gọi của Tống Thanh Viễn đã giảm đi rất nhiều. Cơ thể Lộ Lộc lùi lại phía sau một chút, ai mà ngờ được, giây tiếp theo Tạ Tranh lại trượt xuống ghế.
Lần này Lộ Lộc thực sự sợ hãi rồi.
Cậu vội vàng đỡ Tạ Tranh ngồi thẳng người lại: “Chú Tạ?? Chú không sao chứ?!”
Tạ Tranh thở ra một hơi dài, ôm lấy cổ Lộ Lộc.
“Biết em không thích nghe điều này, nhưng chú vẫn phải nói.” Giọng Tạ Tranh vang lên bên tai Lộ Lộc, đặc biệt khàn: “Yêu chết em rồi, chú yêu em, bé nai ngoan.”
Từ câu nói này, Lộ Lộc cảm nhận được cảm xúc của Tạ Tranh.
Lúc này chẳn hẳn Tạ Tranh đang rất thoải mái, rất hạnh phúc, mới có thể nói ra lời khiến cậu nghe cũng trở nên hạnh phúc.
Lộ Lộc áp lòng bàn tay của mình lên bụng dưới của Tạ Tranh, môi mấp máy hai lần.
Bé con, bé con kỳ tích.
Hãy làm thêm một kỳ tích nữa đi. Đừng để ba của con xem ba là trẻ con nữa, hãy khiến ba con yêu ba đi, trong mắt ba con chỉ có một mình ba thôi.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 26
10.0/10 từ 32 lượt.
