Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 25


Lộ Lộc dọn dẹp chiếc giường bị hai người làm cho lộn xộn, nghe thấy Tạ Tranh nói: “Gọi đồ ăn ngoài đi, em ăn gì?”


“Đừng ăn đồ ngoài nữa, để em làm nhé. Kho sườn, nấu cháo, thấy sao?”


Giọng điệu của Lộ Lộc là sự dụ dỗ trắng trợn, khiến Tạ Tranh ý thức được rõ ràng mình là người đang mang thai, cần được đối xử cẩn thận.


Chết tiệt, ngượng chết đi được.


Tạ Tranh nói: “Tùy.”


Lần trước đồ ăn Lộ Lộc mang đến có cái đã ăn hết, có cái bị hỏng, Lộ Lộc nhìn một lượt cũng không có gì dùng được, đành đi ra ngoài mua.


May mắn là ngay dưới lầu căn hộ Tạ Tranh có siêu thị.


Lộ Lộc tải một ứng dụng công thức nấu ăn, mua đồ theo thực đơn thai kỳ trong đó. Trên đường về, cậu thấy tin nhắn của Thôi Tùng Bách.


[Thôi Tùng Bách]: Lộc ơi, mày đâu rồi?


[Thôi Tùng Bách]: Cả ngày nay ở công ty không thấy mày, tan làm mày cũng không ở nhà trọ, bọn tao còn định đến phòng mày rủ đánh bài, thằng này, mày không bị bắt cóc đấy chứ?


Lúc này Lộ Lộc mới nhớ ra mình ra ngoài cả ngày mà không hề báo cho Thôi Tùng Bách biết.


Chủ yếu là vì những chuyện xảy ra hôm nay quá sốc, bộ não vốn linh hoạt của cậu cũng trở nên chậm chạp.


Lộ Lộc gõ chữ cho Thôi Tùng Bách: wi, eo, ei


Cậu đánh chữ “tôi” đến lần thứ ba đều nhấn nhầm phím, Lộ Lộc lúc này mới nhận ra tay mình đang run.


Cậu nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay của mình, đột nhiên ngồi thụp hẳn xuống đất. Cậu vùi mặt vào cánh tay, không trả lời tin nhắn của Thôi Tùng Bách nữa, mà gọi điện cho ai đó.


Sau hai tiếng tít tít, điện thoại được nhấc máy, Lộ Lộc nói: “Bà ơi.”


Giọng bà cười hiền hậu: “Ăn cơm chưa Lộ Lộcc?”


“Cháu chưa ạ, bà ăn chưa? Ăn rồi ạ, ăn gì thế? —Hôm nay cháu định tự nấu ăn. Cháu mua sườn rồi, còn định làm trứng hấp nữa—”


Lộ Lộc trò chuyện rôm rả với bà, rồi đột nhiên im lặng. Bên kia điện thoại truyền đến giọng nói nghi hoặc của bà: “Lộ Lộcc? Lộ Lộcc? Ơ, có phải sóng yếu không?”


“Không phải sóng yếu đâu ạ.” Lộ Lộc vùi đầu vào cánh tay mạnh hơn, nói: “Bà ơi, bà chúc mừng cháu đi.”



“Chúc mừng nhé.” Bà nghe có vẻ rất vui cho Lộ Lộc, mặc dù không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì: “Có chuyện gì tốt à, Lộ Lộcc?”


Giọng Lộ Lộc trầm thấp: “Vâng.”


Chúc mừng cậu điều gì? Không phải chúc mừng cậu làm cha, mà là chúc mừng cậu cuối cùng đã để lại được gì đó trong cơ thể Tạ Tranh, một mối liên hệ không thể cắt đứt, dù sau này hai người có chia xa, cũng sẽ mãi mãi bị ràng buộc với nhau.


Lộ Lộc cong khóe mắt cười tươi, những người đi ngang qua chú ý đến cậu, cũng bị lây chút tâm trạng vui vẻ.


Về đến căn hộ của Tạ Tranh, Lộ Lộc nhanh chóng nấu xong bữa ăn, hương vị thanh đạm, không có chút ớt nào.


Lần này Tạ Tranh không cảm thấy buồn nôn, chỉ là ăn không có mùi vị gì, anh cảm thấy mình như một con bò đang nhai giấy A4.


Lộ Lộc còn mang về cho Tạ Tranh một túi kẹo m*t lớn, vị bưởi, nói là để Tạ Tranh ăn kẹo m*t thay thuốc lá mỗi khi thèm.


Tạ Tranh bóc một viên ngậm vào miệng.


Ngày dự sinh của anh —nghĩ đến từ này Tạ Tranh rùng mình một cái— là vào tháng Hai, chẳng lẽ hơn nửa năm tới anh chỉ có thể ăn giấy A4 và kẹo m*t??


Tạ Tranh nổi cơn giận vô cớ, nhưng oan có đầu nợ có chủ, Tạ Tranh quyết định dồn cơn giận này lại, đợi đứa trong bụng kia ra đời rồi tính sổ một thể.


Lộ Lộc đã cho bát đĩa vào máy rửa bát, vừa rũ nước trên tay vừa nhìn qua, thấy Tạ Tranh đang cầm một điếu thuốc chưa châm lửa, nhẹ nhàng ngửi trước mũi.


Cậu suy nghĩ một chút, ngồi xổm xuống trước mặt Tạ Tranh: “Chú Tạ.”


Động tác này khiến Tạ Tranh nhớ đến Mễ Đoàn, chú chó nhỏ luôn thích ngồi xổm dưới chân anh, ngây ngô ngẩng đầu nhìn anh, không phải để xin ăn, chỉ đơn thuần là thích nhìn chằm chằm mặt anh.


“Sao?”


“Chúng ta ước pháp tam chương một chút được không?”


“Ước pháp tam chương? Em nói ra nghe thử xem.”


Lộ Lộc giơ tay lên, ngón tay thon dài đặt trên mu bàn tay Tạ Tranh, đầu ngón tay v**t v* dọc theo ngón tay Tạ Tranh, vừa như đang v**t v* Tạ Tranh vừa như đang chiếm tiện nghi của anh. Cậu nói: “Ngay cả là vì sức khỏe của chính chú, số lần hút thuốc uống rượu phải giảm bớt. Nếu không…”


Tạ Tranh bóp mặt Lộ Lộc, híp mắt: “Nếu không thì sao?”


Lộ Lộc: “Nếu không đợi bé con sinh ra, em sẽ kể chuyện cho bé con nghe mỗi ngày.”


“Chuyện gì?”


Lộ Lộc hắng giọng: “Bé con, con là một đứa trẻ may mắn, con sống trong chiếc bụng đầy xa hoa trụy lạc, con… con lớn lên trong tình yêu của hai người ba…”



Cái quái gì thế?


Cái gì mà chiếc bụng đầy xa hoa trụy lạc? Anh bắt đầu nghi ngờ không biết con nai đần này đã thi đậu đại học bằng cách nào.


Tạ Tranh cuối cùng cũng bị chọc cười: “Không cần lo lắng.”


Có lẽ vì lăn lộn thương trường, luôn giao tiếp với những người tinh ranh, Lộ Lộc nhận ra Tạ Tranh gần như không bao giờ nói thẳng “được” hoặc “không được”. Cậu biết câu trả lời này coi như Tạ Tranh đã đồng ý với ý kiến của cậu, cũng cười, dùng đầu cọ cọ vào tay Tạ Tranh.


Buổi tối Lộ Lộc không về, cậu ngủ lại căn hộ của Tạ Tranh.


Cả hai người đều có chút khó ngủ, Tạ Tranh có thể cảm nhận được động tác trở mình của Lộ Lộc.


Một lúc sau, Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc hỏi mình: “Chú Tạ, chú nghĩ bé con là con trai hay con gái?”


Tạ Tranh không nói gì.


Ấn tượng của anh về sinh mệnh trong bụng là một cục mờ mờ (không nhìn rõ) có tay chân (không phải cứt), anh rất khó tưởng tượng thứ này lại có cả giới tính.


Lộ Lộc cũng im lặng, Tạ Tranh dần dần cảm thấy buồn ngủ, anh nhắm mắt chuẩn bị đi vào giấc ngủ, ngay khoảnh khắc sắp chìm vào cơn mơ màng, anh cảm thấy tay Lộ Lộc chui vào chăn của anh, nhẹ nhàng đặt lên bụng dưới của anh.


Tạ Tranh nghe thấy giọng Lộ Lộc nói rất khẽ: “Con lớn lên trong tình yêu của hai người ba…”


Tạ Tranh mơ màng đưa tay, túm lấy tóc Lộ Lộc nhấc đầu cậu lên một chút, hôn cậu.


Nam sinh mở miệng, để Tạ Tranh đưa lưỡi vào, cảm nhận được vị đắng nồng nặc.


Tạ Tranh: “Ọe.”


“Xin lỗi xin lỗi,” Lộ Lộc bật cười thành tiếng: “Vừa mới uống vitamin.”


Tạ Tranh đánh cậu một cái, chậc chậc hai tiếng, gối lên cánh tay đi ngủ.


**


Ngày hôm sau, Tạ Tranh lại đến bệnh viện một chuyến. Đi khám thai.


Lúc vợ Lão Điền mang thai, Tạ Tranh vẫn còn là một cậu nhóc mới lớn. Anh nhớ rất rõ, Lão Điền nói khám thai phải đưa một cái kẹp gì đó vào cơ thể, người bước ra khỏi phòng khám ai cũng rưng rưng nước mắt.


Nhưng không ngờ chỉ vài năm trôi qua, khám thai chỉ cần lấy một chút máu hoặc nước tiểu, thông qua phân tích dữ liệu AI là đã nhanh chóng và chính xác.


Tạ Tranh nghênh ngang ngồi giữa một đống phụ nữ mang thai bụng lớn để xếp hàng.



Vị bác sĩ vẫn là bác sĩ omega lần trước. Cô biết Tạ Tranh và Lộ Lộc chắc chắn đều không có hiểu biết gì, đã dặn dò cả hai một đống lưu ý chi tiết, rồi hẹn thời gian kiểm tra lần sau.


Buổi chiều Tạ Tranh có một cuộc họp quan trọng.


Các ông chủ của những công ty lớn trong ngành tập trung tại phòng thương mại, giao lưu thảo luận về triển vọng phát triển.


Khi Tạ Tranh mới vào nghề, anh thấy những buổi họp mặt này thật vô vị, chẳng qua là mấy ông tổng bụng phệ tụ tập lại khoác lác. Sau này anh phát hiện, mỗi câu nói của các đại gia trong ngành đều là chỉ báo hướng đi, đi theo sau, không ăn được thịt cũng uống được nước canh.


Anh từng phải chịu thiệt thòi vì chuyện này, không ngờ chỉ vài năm trôi qua mình cũng đã trở thành người có thể dẫn dắt chỉ báo hướng đi.


Hôm nay Tạ Lý cũng đến phòng thương hội. Công ty của anh ta hiện tại làm ăn không bằng Tạ Tranh, nhưng bọn họ là doanh nghiệp gia đình, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, hai anh em đều được coi là nhân vật nổi tiếng, xung quanh vây quanh một vòng, lời chúc tụng không ngớt.


Trong lúc giải lao uống trà, Tạ Tranh lấy một cây kẹo m*t từ túi áo ngực ra, nhai răng rắc răng rắc, Tạ Lý nhìn anh với vẻ mặt như nhìn thấy ma: “Tạ Tranh, anh ăn cái gì thế?”


Tạ Tranh trực tiếp lấy thêm một cây nữa ném cho đối phương: “Cầm lấy.”


Tạ Lý trợn mắt há hốc mồm: “Anh mang nhiều kẹo m*t thế làm gì?”


Tạ Tranh nhàn nhã ngậm kẹo m*t, nói: “Dưỡng thai.”


Tạ Lý: “…………”


Tạ Tranh nhếch khóe môi cười cợt vô cùng không đứng đắn.


Anh luôn tách biệt công việc và cuộc sống, nhưng vì ngậm cây kẹo m*t vị bưởi, Tạ Tranh lại nghĩ đến Lộ Lộc.


Cái con nai đần đó sáng nay trước khi đến công ty đã dùng miệng làm cho anh một lần, Tạ Tranh đến giờ vẫn còn thấy thư thái khắp người.


Tâm trạng anh tốt, tử tế nhắc nhở Tạ Lý: “Gần đây có người làm hàng giả, tay không bắt sói đấy, chú mày tự chú ý một chút, đừng để bị lừa.”


Tạ Lý nhìn Tạ Tranh với vẻ mặt phức tạp.


Người này một giây trước còn không đứng đắn như vậy, giây sau lại thực sự giống như một người anh trai đang dạy dỗ anh ta. Tạ Lý vừa kính nể vừa sợ hãi lại vừa căm ghét người anh họ này, khẽ nói một tiếng cảm ơn, rồi lại nói: “Sao người anh lại có mùi bệnh viện thế, anh bị sao à?”


Tạ Tranh: “Khám thai.”


Tạ Lý: “…………”


Anh ta lườm một cái rồi bỏ đi.


**



Có thể làm ở căn hộ thì làm ở căn hộ, không kịp giờ thì xử lý đơn giản ở công ty.


Tạ Tranh dứt khoát bảo Lộ Lộc nói với mấy người bạn học của cậu, rồi chuyển thẳng đến căn hộ của mình ở.


Đồ đạc của Lộ Lộc rất ít, một cái túi sách, một cái balo, và một cái bảng vẽ rất lớn, bên trên kẹp một xấp tranh đã vẽ xong.


Khi Lộ Lộc xếp quần áo vào tủ, Tạ Tranh ở bên cạnh lật xem tranh của Lộ Lộc.


Tống Thanh Viễn nói Lộ Lộc có năng khiếu, thực ra Tạ Tranh cũng không phân biệt được tượng điêu khắc hay tranh vẽ đẹp hay xấu, nhưng tranh của Lộ Lộc khiến anh xem rất thoải mái.


Mấy bức trên cùng là phong cảnh phác họa, nhân vật với nhiều tư thế khác nhau. Tạ Tranh lật xuống nữa, bức cuối cùng là phong cảnh màu nước, cây anh đào bên hồ Công chúa Hoài Lưu.


Tạ Tranh cầm bức tranh lên, phát hiện góc dưới bên phải có hai chữ được viết bằng bút chì.


Nét chữ nhẹ nhàng, chữ viết là tên của anh, Tạ Tranh.


Lộ Lộc đã cất hết quần áo của mình vào tủ, xích lại gần Tạ Tranh, cũng nhìn thấy bức tranh trong tay Tạ Tranh.


“Vẽ khi nào thế?” Tạ Tranh nhếch khóe môi cười: “Còn lén viết tên chú nữa, thích chú đến vậy cơ à?”


“Mới vẽ mấy hôm trước thôi.” Lộ Lộc lần lượt trả lời hai câu hỏi của Tạ Tranh: “Ừm, thích chứ.”


Thường ngày Tạ Tranh cũng thích trêu chọc Lộ Lộc, nghe người tình bé nhỏ nói thích mình, nhớ mình.


Nhưng mà, tiếng thích này nghe có vẻ không giống những lần thích khác.


Tạ Tranh ngước mắt lên nhìn alpha trẻ tuổi, nụ cười trên môi không thay đổi, cong ngón tay búng vào trán Lộ Lộc một cái: “Thằng nhóc còn chưa lớn bằng con chó của ông đây nuôi, mà đã biết thế nào là thích rồi hả?”


Lộ Lộc cười rộ lên: “Thần Tình Yêu là vị thần cổ xưa nhất trong các vị thần. Là vị thần vinh quang nhất trong các vị thần. Hành vi theo đuổi tình yêu nảy mầm từ tuổi thiếu niên, theo luận chứng, em thực sự đã đến tuổi biết thích là gì rồi, chú Tạ.”


Tạ Tranh: “…………”


Mẹ nó, cái quái gì thế này? Cái con nay đần này vừa mới trích dẫn kinh điển để dạy anh một bài triết học đấy à?


Ngốc nghếch quá. Ngốc chết đi được.


**


Weibo Lộ Lộc


[Đăng cách đây một ngày]


@Deer: Bé con, bé con, ngoan ngoãn nghe lời, đừng làm ba khó chịu. Bé con, bé con, rất muốn gặp con.


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 25
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...