Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!

Chương 24


Lão Điền lái xe thẳng đến bệnh viện gần nhất.


Trước khi vào bệnh viện, trong đầu Tạ Tranh không ngừng quanh quẩn một câu nói.


Anh, Tạ Tranh, mang thai?


Anh? Tạ Tranh? Mang thai?


Mấy chữ này xếp cạnh nhau, Tạ Tranh nghĩ, chính bản thân mình cũng thấy buồn cười.


Trước phòng khám sản khoa có rất nhiều người đang xếp hàng, alpha và omega, alpha và beta, beta và beta, đa số là hai người cùng đến, cũng có người đưa con hoặc một mình bụng lớn đến khám. Khi Tạ Tranh và Lộ Lộc xuất hiện, mọi người đều giật mình, những đứa trẻ đang khóc mếu cũng ngừng khóc, cắn ngón tay lén nhìn, như thể không hiểu tại sao hai alpha lại xuất hiện ở đây.


Tạ Tranh mở hai cúc áo, ngồi xuống ghế, hai chân dài bắt chéo, không giống người đi khám mà giống như đến tìm ai gây thù chuốc oán.


Lộ Lộc đứng ngay bên cạnh Tạ Tranh.


Trên đường đến đây cậu đã tra cứu bằng điện thoại, giống như lời bác sĩ Trương Tuyết Ý nói, gần ba phần mười alpha trên thế giới này khoang sinh sản chưa thoái hóa hoàn toàn, cũng có lác đác vài trường hợp alpha mang thai, vài bài báo còn đặc biệt đưa tin về chuyện này, trên tiêu đề dùng từ “kỳ tích” và rất nhiều dấu chấm than.


Lộ Lộc gần như có thể khẳng định, Tạ Tranh đã mang thai rồi.


Một phần của cậu không biết từ lúc nào đã thực sự nằm lại trong cơ thể của Tạ Tranh, âm thầm bén rễ, sinh trưởng, trở thành một sinh mệnh đang đập.


Cảm giác này thật kỳ diệu, thật lạ lùng. Lộ Lộc nhìn bụng dưới của Tạ Tranh, cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy, nhưng cậu lại có cảm giác bất lực nhiều hơn.


Cậu nghĩ có lẽ mình đã biết kết cục của sinh mệnh bé nhỏ này.


Tạ Tranh là một alpha vì thích alpha mà bị cha mẹ đưa đi điều trị, Tạ Tranh sẽ không muốn nó.


Một cảm giác nghèn nghẹn đọng lại trong cổ họng của Lộ Lộc, cậu thấy lòng chua xót, hòa quyện với cảm giác ngọt ngào, khiến người ta vô cùng khó chịu.


Em sẽ chịu trách nhiệm, em sẽ chịu trách nhiệm, hãy để em chịu trách nhiệm.


Miệng Lộ Lộc nhúc nhích không tiếng động hai lần.


Những người xếp hàng phía trước đều đã khám xong, hoặc là mặt mày ủ rũ hoặc là vui mừng bước ra khỏi phòng khám. Tạ Tranh đứng dậy đi vào, Lộ Lộc đi theo sau anh.


Vị bác sĩ omega nhỏ nhắn bị hai alpha cao lớn dọa giật mình: “Hai vị…”


Tạ Tranh đưa tờ báo cáo Trương Tuyết Ý đã gửi cho bác sĩ: “Kiểm tra mang thai.”


Nhìn alpha cao lớn sắc sảo trước mặt, bác sĩ có một thoáng sững sờ, nhưng phẩm chất nghề nghiệp khiến cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.


Cô cúi đầu nhìn báo cáo: “…Thai nhi mười một tuần đã có thể nhìn thấy trực tiếp… Nằm xuống đi, vén áo lên để lộ bụng.”



Tạ Tranh làm theo lời bác sĩ nói, nằm xuống chiếc giường được chỉ định, vừa nằm xuống khóe miệng đã giật giật.


Chiếc giường này quá hẹp và nhỏ, rõ ràng là được làm theo chiều cao trung bình của omega, anh nằm trên đó, cẳng chân còn lơ lửng một khúc trong không trung.


Tạ Tranh cởi cúc áo sơ mi phía dưới, để lộ chiếc bụng phẳng lỳ có cơ bụng.


Chết tiệt, dưới tám múi cơ bụng của ông đây có một đứa bé sao?


Tạ Tranh vẫn cảm thấy rất hoang đường.


Bác sĩ đẩy một chiếc máy đến, sau khi bôi một lớp gel lạnh lên bụng dưới Tạ Tranh, cô hướng đầu dò của máy vào bụng dưới anh.


Trên màn hình máy lập tức có hình ảnh.


Bác sĩ di chuyển vài chỗ, chỉ trong khoảng năm giây, cô nói với Tạ Tranh: “Đúng là mang thai rồi. — Nhìn xem.”


Tạ Tranh và Lộ Lộc cùng nhìn theo ngón tay bác sĩ.


Màn hình đen trắng nhấp nháy, ở chính giữa quả thực có một thứ gì đó lờ mờ.


5, 4, 3, 2, 1.


Lại năm giây im lặng tiếp theo, Tạ Tranh hỏi: “Có khả năng đây là cứt không?”


Lộ Lộc hỏi: “Cháu có thể chụp ảnh không ạ?”


“……Đừng làm loạn.”


Bác sĩ nói: “Có thể chụp ảnh. Phân sẽ không có tay chân, anh nhìn xem, đây là tay nó, đây là bàn chân nhỏ.”


Lộ Lộc chụp vài bức ảnh, vẻ mặt rất dịu dàng. Tạ Tranh nhìn chằm chằm vào khối mờ trên màn hình, thực ra cũng không nhìn ra chỗ nào là tay chỗ nào là chân. Anh ngồi dậy, lấy giấy lau sạch gel trên bụng, bực bội hất mái tóc lòa xòa trên trán ra sau.


Chết tiệt, chết tiệt… chết tiệt!


Mẹ nó, đáng lẽ anh không nên ham cái khuôn mặt của thằng nhóc nai ngốc này, cũng không nên vì tiện lợi mà dùng bao được có vài lần.


Bây giờ thì hay rồi, anh mang thai.


Bác sĩ nhìn biểu cảm của Tạ Tranh, đại khái cũng biết Tạ Tranh đang nghĩ gì. Kể từ khi Tạ Tranh nói câu “Đây là cứt à”, cô đã không còn sợ hãi người đàn ông này nữa.


Ánh mắt cô đảo qua đảo lại Tạ Tranh và Lộ Lộc một vòng, chủ động mở lời: “Nên biết, khoang sinh sản của alpha khác với omega, không tồn tại vì mục đích sinh sản. Vị trí của nó cao hơn, hẹp hơn, thai nhi ba bốn tháng đối với khoang sinh sản của alpha đã được coi là lớn.”


“Nói tóm lại,” bác sĩ nói: “Phá thai sẽ gây nguy hại lớn cho anh cực kỳ lớn. Nếu khám thai không có vấn đề gì, cũng không có vấn đề khác, anh có thể cân nhắc giữ lại nó.”


Tạ Tranh: “…”



“Tất nhiên,” bác sĩ nói: “Còn phải xem anh suy nghĩ thế nào.”


Ra khỏi bệnh viện, Tạ Tranh bảo Lão Điền chở thẳng về nhà.


Anh ngả lưng trên ghế sofa da thật, một tay gác lên lưng ghế.


Một tay thò vào túi quần tìm thuốc lá.


Lộ Lộc nghiêng người ấn vào tay Tạ Tranh, khẽ lắc đầu.


“Bảo bối,” Tạ Tranh bật cười: “Không thiếu một điếu này đâu. Tôi phải hút một điếu để sắp xếp lại suy nghĩ.”


Lộ Lộc do dự một chút, mặc dù vẫn không đồng ý, nhưng vẫn buông tay ra.


Tạ Tranh ngậm điếu thuốc, cầm lấy cuốn sổ trên bàn.


Anh kẻ một đường dọc ở giữa sổ, viết bên trái:


1.Sẽ bị người khác biết mình thích alpha


2.Sẽ đau


3.Tôi không thích trẻ con, rất phiền phức


4.Hại sức khỏe


Anh nhìn chằm chằm vào nét chữ rồng bay phượng múa của mình, rồi viết bên phải:


1.Tôi có thể nói đứa bé này là người khác sinh cho tôi, sẽ không có ai nghi ngờ


2.Tôi không sợ đau


3.Tôi không thích omega, không muốn kết hôn, nhưng tôi không phản cảm có một đứa con


4.Bác sĩ nói phá thai cũng hại sức khỏe


Suy nghĩ một chút, Tạ Tranh lại bổ sung thêm một điều dưới cùng:


5.Gen của Nai Ngốc rất hoàn hảo


Ánh mắt Tạ Tranh lướt qua hai hàng chữ trái phải này. Bên phải gần như bác bỏ hoàn hảo mọi nhược điểm bên trái. Hút xong một điếu thuốc, cán cân trong lòng Tạ Tranh đã nghiêng, trên mặt anh lộ ra nụ cười.


Nét chữ của Tạ Tranh vô cùng sắc bén, vì vậy khi chữ nhiều lên thì có phần lộn xộn. Lộ Lộc đứng bên cạnh nhìn Tạ Tranh viết, khó khăn nhận ra chữ viết của anh.


Giây phút cậu đọc xong, Tạ Tranh vo tròn tờ giấy, ném vào thùng rác như ném bóng rổ, hỏi cậu: “Bé ngoan, em không ngại làm cha chứ?”



Ngay cả một omega, khi được thông báo có một đứa con ngoài ý muốn, cũng sẽ phải đấu tranh tâm lý mấy ngày trời.


Nhưng mới chỉ trôi qua mấy tiếng? Bốn tiếng? Năm tiếng? Tạ Tranh đã đưa ra quyết định rồi.


Tạ Tranh dường như sẽ không bao giờ cảm thấy bối rối, giống như một kiến trúc sắt thép trong mùa đông lạnh giá, kiên cường và vững chắc.


Lộ Lộc nhìn Tạ Tranh, chỉ cần nghĩ đến một phần của mình đang được nuôi dưỡng trong cơ thể Tạ Tranh, trái tim cậu liền tan chảy. Cậu hỏi một câu hỏi không phù hợp với hình tượng của mình, có phần ngốc nghếch: “Chú Tạ, chú sẽ hối hận vì lựa chọn của mình không ạ?”


Tạ Tranh cười: “Bảo bối, đừng có mà coi thường chồng em.”


Là một người lớn hơn Lộ Lộc rất nhiều tuổi, đã lăn lộn trong xã hội nhiều năm như vậy, Tạ Tranh suy nghĩ chu đáo hơn Lộ Lộc.


Anh nghĩ, một khi có con, cũng sẽ có rủi ro tiềm ẩn.


Nếu sau này Lộ Lộc kết hôn với người khác thì sao?


Nếu Lộ Lộc có con với người khác thì sao?


Nếu nhiều năm sau Lộ Lộc không thể có con của riêng mình thì sao?


Anh kéo Lộ Lộc ngồi xuống bên cạnh: “Nhưng bảo bối, chúng ta nói thẳng ngay từ đầu, đứa bé này tuy em là cha trên danh nghĩa, nhưng nó phải theo tôi. Chuyện này coi như em chịu thiệt, tôi có thể trả cho em một khoản bồi thường hậu hĩnh mỗi tháng, ừm? Em suy nghĩ kỹ đi?”


Tạ Tranh có ý định nói rõ từng rủi ro tiềm ẩn này với Lộ Lộc, nhưng Lộ Lộc lại lắc đầu, cắt ngang Tạ Tranh: “Như vậy là tốt rồi, thật đấy, chú Tạ.”


Quả là rất hào phóng.


Lúc này Tạ Tranh nhớ lại cái hẹn hai năm trước đây của Lộ Lộc và mình.


Hai năm sau, Lộ Lộc tốt nghiệp, bước vào cuộc đời của riêng cậu. Có lẽ anh là một bàn đạp trong cuộc đời Lộ Lộc.


Là ông chủ của Lộ Lộc, Tạ Tranh đột nhiên nhanh chóng cảm thấy khó chịu, anh đưa tay ra mạnh mẽ búng vào trán Lộ Lộc một cái.


Lộ Lộc “á” một tiếng, ôm trán cười tủm tỉm.


Bởi vì đã quyết định giữ lại đứa bé, nên có rất nhiều điều cần chú ý.


Lộ Lộc dùng laptop của Tạ Tranh tìm kiếm những điều cần lưu ý khi mang thai. Tạ Tranh ngồi với tư thế bệ vệ, cùng cậu xem. Nào là không được hút thuốc, không được uống rượu, đồ ăn lạnh và có tính hàn cũng không được ăn, ngay cả chuyện giường chiếu cũng là điều cấm kỵ, lực không được quá mạnh, càng không thể dùng các tư thế nguy hiểm.


Tạ Tranh rất thích các tư thế nằm sấp và quỳ. Cái lần nằm sấp thảnh thơi bên cửa sổ ngắm mưa kia, mấy hôm nay Tạ Tranh đã hồi tưởng không ít lần. Alpha nhếch môi, nghĩ nghĩ, cái này khó đây.


Tạ Tranh xem một lúc liền cảm thấy nhàm chán, phàn nàn: “Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho.”


Anh vừa nói vừa đưa tay sờ gáy Lộ Lộc, cuộn những sợi tóc mềm mại của alpha trẻ tuổi từng vòng quanh ngón tay. Ánh mắt Lộ Lộc rời khỏi màn hình laptop nhìn anh, hai người nhìn nhau một lúc, Tạ Tranh đột nhiên đưa tay cởi cúc áo sơ mi, cởi áo trên.


Anh đứng dậy, để Lộ Lộc xem cái bụng dưới phẳng và săn chắc của mình: “Có khác gì trước đây không?”



Bụng của phụ nữ mang thai không phải sẽ phình to ra à? Bụng bốn tháng cũng có thể phẳng như thế này ư?


Tạ Tranh nhìn cơ bụng của mình, mặc dù đã chấp nhận sự thật mình mang thai, nhưng vẫn cảm thấy vô cùng khó tin.


Lộ Lộc: “Có lẽ liên quan đến thể chất.”


Cậu cũng cảm thấy kỳ diệu, dưới lớp da màu mật ong lại có một sinh mệnh, sinh mệnh do cậu và Tạ Tranh cùng nhau nuôi dưỡng.


Lộ Lộc cúi người xuống, môi nhẹ nhàng hôn lên bụng dưới Tạ Tranh.


Có lẽ vì chủ nhân của đôi môi là cha trên danh nghĩa của thai nhi, Tạ Tranh cảm thấy cơ thể đột nhiên nóng bừng, như có người vừa rắc một mồi lửa vào người anh.


Đương nhiên Lộ Lộc cảm nhận được sự thay đổi cơ thể của Tạ Tranh, ngẩng đầu nhìn Tạ Tranh một cái, đưa tay c** th*t l*ng anh.


“Không được, hoàn toàn không đủ thỏa mãn.” Tạ Tranh toàn thân nóng ran, th* d*c, kéo Lộ Lộc ngồi dậy, cười dỗ dành: “Không phải nói không dùng tư thế nguy hiểm là được à?”


Lộ Lộc: “…Không được.”


Tạ Tranh cắn tai cậu: “Chồng, con cũng đã có rồi, không kém lần này đâu.”


Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc nghe thấy giọng Tạ Tranh nũng nịu và ngọt ngào như vậy, cậu gần như tan chảy, trái tim như bị người ta vặn chặt, có chút đau, nhưng cũng rất thoải mái, là cảm giác nghẹt thở gây nghiện.


Cậu rất muốn dùng sức chiếm hữu Tạ Tranh, nhìn anh vì mình mà rơi nước mắt sinh lý, nhìn Tạ Tranh vì mình mà trở nên rất thoải mái sung sướng, rất thoải mái. Nhưng cuối cùng cậu vẫn giữ được lý trí.


Cậu đưa tay lên ấn bụng dưới của Tạ Tranh, muốn cảm nhận sự tồn tại của sinh mệnh khác bên trong.


Tạ Tranh không biết Lộ Lộc đang nghĩ gì, chỉ thấy Lộ Lộc ấn vào một chỗ rất kỳ lạ, ở vị trí hơi dưới lồng ngực một chút. Tạ Tranh phản ứng hai giây, mới nhớ ra mình biết vị trí này, mới hôm qua, bác sĩ Trương quyền uy đã cầm điện thoại tự mình dạy anh.


Khoang sinh sản, khoang sinh sản của alpha.


Lộ Lộc đang ấn vào đó.


Pheromone hương bưởi bao bọc lấy anh, Tạ Tranh cảm thấy da thịt đau đớn, một cảm giác kỳ lạ dâng lên, Tạ Tranh phát ra giọng run rẩy: “…Bỏ tay ra! Không được, thật sự không được…”


Lúc này Lộ Lộc nghĩ đến những tin tức mình đã tìm kiếm, alpha và alpha mang thai sinh con, phóng viên dùng rất nhiều dấu chấm than trên tiêu đề, còn dùng từ “kỳ tích”.


Kỳ tích thực sự tồn tại, nó thực sự đã xảy ra.


Tạ Tranh thực sự sẽ giữ lại đứa con của hai người họ.


**


Nhật ký Tạ Tranh


[Mười hai năm trước]


Ngủ đi, Mễ Đoàn


Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con! Story Chương 24
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...