Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 23
Chất lượng âm thanh cuộc gọi rất rõ ràng, Tạ Tranh cũng không cố ý tránh mặt ai khi nghe điện thoại. Tạ Tranh biết nội dung cuộc điện thoại vừa rồi về cơ bản đã bị Lộ Lộc nghe thấy hết sạch.
Tạ Tranh lấy một điếu thuốc, không vội vàng châm lửa, ngón tay nhẹ nhàng v**t v*.
Anh đột nhiên hỏi Lộ Lộc: “Cảm thấy tôi kỳ lạ không?”
Lộ Lộc khẽ lắc đầu.
“Nếu tôi nói với em, tôi từng cứ ngửi thấy pheromone của alpha khác là muốn nôn thì sao?”
Năm mười chín tuổi anh phân hóa, nhưng khác với các alpha khác, anh không bị pheromone của omega thu hút, ngược lại lại muốn chinh phục các alpha khác.
Sự bài xích pheromone thể hiện rõ ràng nhất ở anh, pheromone từ các alpha khác thiêu đốt anh đau đớn khắp người, nôn mửa không ngừng.
Tạ Tranh ngậm điếu thuốc vào miệng, cười cười: “Mẹ tôi nhìn không chịu nổi, đưa tôi vào bệnh viện. Kiểm tra nói là, cái gì ấy nhỉ, à, mất cân bằng thụ thể pheromone.”
“Biết là có ý gì không? Bác sĩ nói tôi không có khả năng phân biệt pheromone của omega và alpha, có thể liên quan đến việc tôi chứng kiến ba tôi ngoại tình, cũng có thể là bẩm sinh.”
Việc điều trị của bác sĩ rất đau đớn nhưng cũng rất hiệu quả, anh sẽ không còn nôn mửa vì pheromone của alpha khác nữa. Cha mẹ rất mừng rỡ, niêm phong chuyện anh từng thích alpha, coi đó là sự ngông cuồng tuổi trẻ của anh.
Anh có oán hận không?
Khi anh quỳ trước bồn cầu run rẩy nôn mửa, Mạnh Hải Anh giúp anh lau mồ hôi trên trán, mắt bà rưng rưng vì lo lắng. Tạ Tiến Đức đã nhờ rất nhiều mối quan hệ mới đưa anh đến bệnh viện tốt nhất để điều trị.
Anh không oán hận sao?
Tạ Tiến Đức đã đánh chết chú chó Mễ Đoàn của anh, anh bị nhốt trong phòng bệnh đầy pheromone, xem đi xem lại các đoạn video về alpha và alpha ở bên nhau, nôn đến mức không còn gì để nôn nữa, bác sĩ liền nói anh có thể xuất viện.
Từ đó về sau mọi chuyện vẫn yên ổn, cho đến khi Tạ Tranh đến tuổi kết hôn, chuyện xem mắt kết hôn sinh con được đưa vào chương trình nghị sự.
Bật lửa xoay một vòng trong ngón tay thon dài của Tạ Tranh. Tạ Tranh nói xong, châm thuốc hút một hơi, nhả khói về phía Lộ Lộc.
Nụ cười của Tạ Tranh trông hơi khác so với thường ngày, dưới ánh mưa xối xả ngoài cửa sổ lại có vẻ âm u lạnh lẽo.
Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc thấy Tạ Tranh như vậy.
Có lẽ Lộ Lộc có một khuôn mặt rất phù hợp để lắng nghe, từ nhỏ đến lớn đều có rất nhiều người sẵn lòng kể bí mật của mình cho cậu. Lộ Lộc thường sẽ yên lặng lắng nghe, rồi kịp thời an ủi đối phương.
Bây giờ Tạ Tranh cũng sẵn lòng kể ra những trải nghiệm của mình, Lộ Lộc rõ ràng luôn rất tò mò, nhưng lồng ngực lại vô cùng nghẹt thở.
Cậu cúi xuống, vòng tay ôm lấy Tạ Tranh.
“Nai đần, em nghĩ tôi cần sự an ủi của em à? Buông ra.”
Tạ Tranh đưa tay đẩy cậu, nhưng Lộ Lộc ôm anh rất chặt, Tạ Tranh nghe thấy Lộ Lộc nói: “Thật đáng ghét, bọn họ đều bắt nạt chú, thật đáng ghét.”
Lời than phiền giống như một đứa trẻ sáu, bảy tuổi, mang theo chút giọng mũi, ngược lại khiến Tạ Tranh bật cười.
Bàn tay đang đẩy vai Lộ Lộc chuyển sang bóp sau gáy Lộ Lộc, ngửi thấy mùi bưởi tươi mát trên người nam sinh.
Anh ngậm d** tai Lộ Lộc nghiền trong môi răng, tâm trạng bình tĩnh lại rất nhiều trong khoảnh khắc.
Tạ Tranh phát hiện không biết từ lúc nào mình đã có chút quen với cái ôm của Lộ Lộc rồi.
Nhưng thời gian quá lâu thì không được.
Ôm thêm một lúc nữa, Tạ Tranh đen mặt mắng cậu: “Mua một chai keo dán dính em vào người ông đây luôn đi được không?”
Lộ Lộc phì cười, cuối cùng cũng buông Tạ Tranh ra.
Buổi tối, mấy quản lý dự án tổ chức một buổi tiệc chào mừng cho bốn sinh viên vì họ là người do chính Tạ Tranh dẫn đến.
Tạ Tranh để điều chỉnh tâm trạng, cũng đi theo góp vui. Anh buồn cười phát hiện mấy sinh viên buổi sáng còn rạng rỡ, chỉ vài tiếng sau đã lộ vẻ mệt mỏi.
Tuy nhiên tinh thần vẫn rất hưng phấn, nói về những trải nghiệm ở nhóm dự án hôm nay đều thấy khá thú vị.
Thôi Tùng Bách hỏi Lộ Lộc: “Mày thế nào? Hôm nay tao thấy mày mấy lần, có chị trợ lý đi kèm nên tao không dám gọi. Chắc là bận lắm hả?”
“Bận thì bận, nhưng không cần động não nhiều, so với chúng mày—”
Lộ Lộc đang nói, khựng lại một cách kỳ lạ, đưa tay ấn giữ bàn tay Tạ Tranh đang trượt lên trượt xuống trên đùi mình, mặt không đổi sắc tiếp tục nói: “Không thể so sánh được.”
Tạ Tranh nhếch khóe môi cười một chút.
Anh như một đứa trẻ hư luôn thích trêu chọc người khác hồi tiểu học, nhìn thấy vẻ bối rối trong nháy mắt của Lộ Lộc liền cảm thấy thỏa mãn, định rút tay về, nhưng phát hiện tay Lộ Lộc ấn tay mình rất chặt.
Tạ Tranh dùng sức hai lần, Lộ Lộc không những không buông anh ra, mà còn tách các ngón tay anh ra, năm ngón tay mạnh mẽ luồn vào kẽ ngón tay của anh, đan chặt vào nhau.
Từ trước đến nay Tạ Tranh chưa từng thân mật nắm tay với ai như vậy, trong thoáng chốc da đầu anh muốn nổ tung.
Anh dùng sức rút tay của mình về, không nặng không nhẹ đá Lộ Lộc một cái dưới gầm bàn.
Ăn xong, Lộ Lộc đi cùng Thôi Tùng Bách và các bạn về nhà trọ, còn Lão Điền chở Tạ Tranh về nhà.
Bóng dáng mấy cậu bé trong gương chiếu hậu ngày càng nhỏ, điện thoại trong túi quần Tạ Tranh đột nhiên rung lên.
Tạ Tranh mở ra xem, phát hiện là Lộ Lộc đang nhắn tin cho mình.
[Nai Ngốc]: Chú Tạ
[Tạ]: .
[Nai Ngốc]: Chú không bị bệnh
[Nai Ngốc]: Chú rất khỏe mạnh
[Tạ]: …
Tất nhiên Tạ Tranh biết mình không bị bệnh, mình rất khỏe mạnh.
Nhưng lời này nói ra từ miệng một alpha khác đã ngủ với mình rất nhiều lần lại có chút khác biệt.
Tạ Tranh sờ lên hình xăm xương trên vai, nhanh chóng nhếch khóe môi.
**
Cuối tuần, Tạ Tranh vốn không muốn về nhà.
Nhưng Tạ Lý thực sự không muốn một mình đối mặt với mấy người phụ huynh, thậm chí không tiếc đưa ra hợp đồng thử dụ dỗ Tạ Tranh.
Bộ não kinh doanh của Tạ Tranh bộc phát, anh đồng ý.
Mạnh phu nhân nấu một con cá trông thảm hại không thể tả được, may mà dì giúp việc làm các món khác rất ngon.
Gia đình Từ Tổng cũng đến, quả nhiên mang theo omega dễ thẹn thùng kia, còn mang theo một đứa bé nói chưa rõ ràng, là cháu nội của họ.
Rượu qua ba tuần, ăn uống no say, chủ đề lại quay về chuyện giục cưới quen thuộc.
Tạ Lý cúi đầu dùng nĩa xiên đậu Hà Lan trong đĩa giả chết, Tạ Tranh ngồi ung dung, coi như không nghe thấy, liếc mắt nhìn đứa bé đang nằm trên sofa.
Đứa bé đó khá ngoan ngoãn, ngủ từ lúc mọi người ăn cơm, bây giờ thì tỉnh rồi, từ từ cựa quậy trong khăn quấn, trông rất giống một con sâu khổng lồ.
Mạnh Hải Anh gọi Tạ Tranh hai tiếng, thấy anh không để ý đến mình, nhưng nhìn theo ánh mắt Tạ Tranh qua đó lại cười: “Trắng trẻo mập mạp, dễ thương làm sao. Khi nào con mới sinh một đứa cho chúng ta bế đây.”
“……” Tạ Tranh cười: “Để Tạ Lý sinh đi.”
Tạ Lý bị đẩy ra đầu sóng ngọn gió trừng mắt nhìn anh một cái.
Thực ra đôi khi Tạ Tranh cảm thấy mình nên tuân theo ý muốn của cha mẹ mà kết hôn sinh con, nhưng nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nỡ cuộc sống tự do tự tại hiện tại, chưa kể bây giờ anh còn có một người tình bé nhỏ, trừ thỉnh thoảng bị giục cưới, thật sự sướng không tả nổi.
Nghĩ đến Lộ Lộc, tâm trạng Tạ Tranh nhẹ nhõm hơn một chút.
Anh gửi tin nhắn cho Lộ Lộc: Chồng em là một người đàn ông sự nghiệp thành công, đẹp trai phong độ.
[Nai Ngốc]: Ha ha
Tạ Tranh nhập mật khẩu mở album ảnh lướt lên, tìm được một bức ảnh.
Có lẽ khóe miệng lộ ra một nụ cười kỳ quái nào đó, Tạ Tiến Đức hỏi: “Xem cái gì đấy?”
“À, hươu sao ăn lạp xưởng hun khói.”
“…?” Tạ Lý hỏi: “Không phải nó ăn cỏ sao?”
“Ai biết. Chú đi hỏi hươu sao đi.”
Tạ Lý: “…”
Anh cảm thấy mình thật thừa thãi khi nói chuyện với Tạ Tranh.
Bữa cơm này Tạ Tranh không ăn nhiều, món cá Mạnh phu nhân tự tay làm chết thảm và tỏa ra mùi tanh nhẹ, Tạ Tranh cực kỳ mất khẩu vị, đành ngồi cạnh sofa chơi với em bé.
Omega dễ thẹn thùng kia đi đến bên cạnh Tạ Tranh, khẽ gọi: “Anh Tạ.”
Đứa bé trong khăn quấn có mái tóc rất thưa thớt, trọc lóc trông không được xinh xắn cho lắm. Tạ Tranh đưa ngón tay ra, mắt em bé liền di chuyển theo.
Tạ Tranh trêu chọc em bé, cũng không nhìn omega kia, cười cười, khẽ nói: “Đừng thích tôi nữa, được không?”
Rất lâu sau, Tạ Tranh liếc mắt thấy omega kia khẽ gật đầu.
Tạ Tranh thu ánh mắt của mình lại.
Không ngoài dự đoán, buổi “xem mắt” này sẽ kết thúc theo yêu cầu của đối phương. Còn Mạnh phu nhân tức giận? Không nằm trong phạm vi cân nhắc của Tạ Tranh.
Ăn cơm xong, Tạ Tranh tự lái xe về căn hộ.
Cách xa xa, anh nhìnthấy một bóng dáng quen thuộc bên cạnh chốt bảo vệ, đang ngồi xổm trong bụi cỏ, có một con mèo đang quấn quanh chân người đó.
Tạ Tranh bấm còi hai lần, con mèo lập tức nhảy đi, người đó ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rất tươi với Tạ Tranh: “Chú Tạ.”
“Đến tìm tôi à?”
“Cháu đến đưa chú chút đồ ăn.” Để tiện nói chuyện với Tạ Tranh, Lộ Lộc cúi người, tóc mái sau gáy rủ xuống, dán vào má, trông có thêm một phần thanh tú hơn thường ngày.
Tạ Tranh nhướng mày: “Lên xe.”
Lộ Lộc vòng sang bên kia xe, mở cửa xe bước lên. Cậu cúi đầu lục tìm trong chiếc túi ni lông lớn: “Ăn uống không điều độ dễ bị đau dạ dày, cháu mua một chút đồ ăn dễ làm, bánh mì và trái cây, chú đói thì có thể ăn.”
“Tiểu keo kiệt lại hào phóng thế cơ à?” Cảm giác được người khác quan tâm lại tốt một cách kỳ lạ, Tạ Tranh đưa tay ra xoa mặt Lộ Lộc, rồi cúi người hôn Lộ Lộc.
Đối với Tạ Tranh mà nói, văn phòng là nơi làm việc.
Giống như việc anh thực ra không thích cảm giác áo sơ mi bó chặt cơ thể, nhưng anh là ông chủ, anh phải ăn mặc ra dáng người đàng hoàng.
Lộ Lộc làm trợ lý nhỏ cho anh được một tuần, Tạ Tranh về cơ bản chỉ hôn người ta hai cái sau khi tan làm, sau đó anh đi xã giao hoặc làm việc khác, Lộ Lộc đi cùng Thôi Tùng Bách về nhà trọ.
Lúc này hai đôi môi vừa chạm nhau, cơ thể Tạ Tranh đã bắt đầu nóng lên.
Tay Tạ Tranh luồn vào trong chiếc áo phông mềm mại của Lộ Lộc, đầu ngón tay xoay tròn trên bụng dưới được bao phủ bởi lớp cơ mỏng của alpha trẻ tuổi, trêu chọc: “Quả nhiên là đến đưa đồ ăn đêm cho chú.”
Hôm nay Tạ Tranh lái chiếc xe thể thao, không gian bên trong xe có thể nói là chật hẹp.
Tạ Tranh không muốn làm khổ mình, dẫn Lộ Lộc lên lầu. Ai ngờ sau khi anh tùy tiện nói mình chưa ăn gì, Lộ Lộc trực tiếp chui vào bếp, nói muốn nấu bữa tối cho Tạ Tranh.
Tạ Tranh đi theo vào bếp, dựa vào khung cửa nhìn Lộ Lộc quấn tạp dề bận rộn xoay xở.
Nhà bếp trong căn hộ của Tạ Tranh có khi cả năm rưỡi cũng chưa bốc hơi một lần. Anh nhìn nồi nước sôi sùng sục trắng xóa, đột nhiên cảm thấy nhà mình có chút xa lạ.
Mười phút sau, Lộ Lộc bưng ra một bát mì Dương Xuân, sợi mì dài mảnh có hai quả trứng ốp la hình tròn đẹp mắt, và vài cọng rau xanh, trông rất hấp dẫn.
Lộ Lộc dùng đũa gắp một chút vào bát nhỏ, hơi nhíu mày: “…Không ngon.”
Tạ Tranh nhận đũa từ tay cậu, nếm một miếng: “Vẫn ổn mà?”
Anh thực sự không kén chọn thức ăn, món ngon thì ăn nhiều, món dở thì ăn ít. Món mì này đối với Tạ Tranh chỉ là mì bình thường, cảm giác cũng không khác biệt lắm so với ở tiệm.
Tạ Tranh nhìn vẻ mặt Lộ Lộc thấy thật sự khó ăn, cười đưa tay bóp mặt cậu: “Lần sau lại làm đồ ăn ngon cho chồng nhé.”
Lộ Lộc: “Sau này chú muốn ăn gì cứ gọi cháu bất cứ lúc nào, cháu…”
Lộ Lộc đột nhiên dừng lại, lảng sang chuyện khác một cách nhẹ nhàng: “…Có cần thêm chút giấm không ạ?”
“Không cần.” Tạ Tranh ăn rất nhanh, cuối cùng cũng có cảm giác no.
Anh lười biếng kéo Lộ Lộc đi tắm, rồi cùng Lộ Lộc ngã xuống giường.
Trong bóng tối hai cơ thể giao nhau, phát ra tiếng th* d*c trầm thấp. Tạ Tranh đột nhiên đưa tay ra, bóp cằm Lộ Lộc bắt cậu quay về phía cửa sổ.
Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu sáng khuôn mặt sạch sẽ của Lộ Lộc, Tạ Tranh thấy trên mặt cậu mang theo một chút vẻ nhẫn nhịn.
Rất kh*** g**.
Mới vài tháng trước Tạ Tranh còn nghĩ mình chắc chắn là người ở trên.
Nhưng mà, một alpha, lại để lộ biểu cảm này trên giường, toàn tâm toàn ý chìm đắm vào sự quấn quýt với anh, mỗi động tác đều rất cố gắng để làm anh sung sướng hơn.
Thực sự rất kh*** g**.
Chỉ cần nhìn khuôn mặt này thôi, Tạ Tranh gần như không chịu nổi, anh đổi sang dùng hai tay ôm lấy mặt Lộ Lộc: “Bảo bối… Thật sự bị em mê hoặc chết mất…”
Lộ Lộc dùng một tay ôm chặt Tạ Tranh, được Tạ Tranh khen ngợi khiến đầu óc cậu nhẹ bẫng, như thể đang lơ lửng trên mây.
Dưới ánh trăng, Lộ Lộc nhìn thấy mái tóc sấy khô của Tạ Tranh đã trở nên ẩm ướt trở lại. Cậu chăm chú ngắm nhìn cơ thể Tạ Tranh đang căng cứng, không ngừng gọi tên mình bên tai. Nghĩ, nếu Tạ Tranh đồng ý, cậu sẽ đến nấu cơm cho Tạ Tranh mỗi ngày.
Sau một đêm ngủ ngon giấc, Tạ Tranh đi đánh golf với mấy ông chủ quen biết trước đây.
Thực ra Tạ Tranh hoàn toàn không thích hoạt động chậm rãi như vậy, anh thích các môn thể thao mạnh hơn như bóng rổ, bóng đá.
Anh chán nản hoàn thành buổi giao tiếp này, sau đó được Lão Điền chở thẳng đến bệnh viện.
Hôm nay là ngày anh sắp xếp cho nhân viên kiểm tra sức khỏe.
Tinh Nhận đối đãi với nhân viên rất tốt, kiểm tra sức khỏe, tiền thưởng, đồ ăn vặt, các khoản trợ cấp. Cũng chính vì thế, dù môi trường làm việc áp lực cao, nhân viên vẫn sẵn lòng đi theo Tạ Tranh chinh chiến.
Bước chân vào bệnh viện, nhân viên của Tinh Nhận đang xếp hàng ngoài hành lang, nhìn thấy Tạ Tranh thì lần lượt chào anh.
Lộ Lộc và ba sinh viên khác cũng ở trong hàng, vẻ mặt ngập tràn nét sinh viên.
Tạ Tranh liếc nhìn Lộ Lộc một cái, nhếch khóe môi một cách khó nhận ra, hỏi: “Bác sĩ Trương đâu?”
Trợ lý đáp: “Các kiểm tra vừa rồi đều do bác sĩ Trương làm, bây giờ đã đổi người, bác sĩ Trương hiện tại chắc đang nghỉ ngơi.”
Tạ Tranh gật đầu.
Anh tìm ba phòng khám, cuối cùng tìm thấy Trương Tuyết Ý ở căn phòng trong cùng.
Trương Tuyết Ý là một beta nam, nhỏ hơn Tạ Tranh một tuổi, là chủ nhiệm khoa phẫu thuật tim, tỷ lệ phẫu thuật thành công cao đến kinh ngạc. Bao nhiêu người chen chúc muốn đặt lịch hẹn với anh, nhưng lại không gặp được mặt bác sĩ Trương.
Tạ Tranh quen biết anh là vì mấy năm trước khi đi cùng Mạnh Hải Anh đến bệnh viện kiểm tra thị lực, tiện tay nhấc bổng người đàn ông cầm dao định đâm anh lên rồi ném ra ngoài.
Trương Tuyết Ý có một khuôn mặt khá đẹp trai, nhưng tính cách lại không được điềm tĩnh, đang luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc, thấy Tạ Tranh thì chào hỏi: “Ồ, anh đến rồi à.”
Tạ Tranh đưa thứ trong tay cho anh: “Chuyện của ba tôi, làm phiền cậu rồi.”
Trương Tuyết Ý lau tay vào áo blouse trắng, nhận lấy: “Không sao.”
Lại hỏi: “Anh kiểm tra sức khỏe chưa? Giúp anh chen ngang nhé?”
Tạ Tranh cũng không khách sáo với anh ta: “Cảm ơn.”
Buổi kiểm tra sức khỏe do bác sĩ Trương đích thân sắp xếp rất chi tiết, phiếu kiểm tra dài hơn người khác một khúc, ngay cả máu cũng phải lấy thêm một lần.
Khi kiểm tra dạ dày, Tạ Tranh còn đặc biệt kể tình trạng gần đây của mình cho bác sĩ nghe.
Hai ngày sau báo cáo kiểm tra sức khỏe được gửi đến, do Trương Tuyết Ý và một y tá khác cùng nhau mang đến công ty Tạ Tranh.
Khi Trương Tuyết Ý đến, Tạ Tranh đang nổi cơn thịnh nộ, đối mặt với mấy nhân viên sắp phạm lỗi, cười lạnh liên tục: “Tất cả cút hết cho ông!”
Anh ta chú ý thấy bên cạnh Tạ Tranh có một chàng trai alpha trông còn trẻ, làn da rất trắng, cao ráo thon gọn, có một khuôn mặt tươi sáng dễ mến.
“Đến gửi báo cáo kiểm tra sức khỏe đấy à?” Tạ Tranh bóp bóp sống mũi, kiềm chế cơn giận: “Chuyện nhỏ như vậy mà đáng để bác sĩ Trương phải đích thân đến gửi cơ à?”
Trương Tuyết Ý ngập ngừng đưa ra mấy tờ giấy: “Anh có thể xem trước, báo cáo của anh.”
Tạ Tranh đưa tay ra, Trương Tuyết Ý lại không buông tay ngay.
Tạ Tranh: “?”
Trương Tuyết Ý liếc nhìn Lộ Lộc: “Ờm—có lẽ anh cần người khác tránh đi một lúc.”
Lời này vừa nói ra, Tạ Tranh lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
Bác sĩ thường sẽ không yêu cầu người nhà hoặc bệnh nhân né tránh, một khi xuất hiện từ “tránh đi”, vấn đề tuyệt đối là nghiêm trọng.
Tạ Tranh nghĩ đến dạ dày thỉnh thoảng bị xoắn lại, khiến anh buồn nôn, đột nhiên mất cảm giác thèm ăn.
…Có lẽ tình hình rất tệ.
Suy nghĩ của Lộ Lộc giống Tạ Tranh.
Cậu lập tức căng thẳng, mím chặt môi, cảm thấy toàn thân cơ bắp đều căng cứng, thậm chí hơi run rẩy. Im lặng một lát sau, Lộ Lộc nói một cách nghèn nghẹn: “…Cháu không muốn né tránh, chú Tạ.”
Tạ Tranh suy nghĩ một chút, lắc đầu với Trương Tuyết Ý: “Cậu ấy không sao, có thể ở lại.”
“Được thôi.”
Trương Tuyết Ý cũng không cố chấp, ánh mắt anh ta đảo loạn khắp nơi, nói rất nhanh: “Anh không bị đau dạ dày. Tạ Tranh, anh mang thai rồi.”
Tạ Tranh: “………?”
Sau một khoảng im lặng rất lâu, Tạ Tranh mặt đầy vẻ cạn lời nói: “……Nói nhảm gì thế?”
“Báo cáo đây.” Trương Tuyết Ý lật đến một trang, ánh mắt vẫn đảo loạn: “Anh xem. Dương tính.”
Tạ Tranh: “…………”
Tạ Tranh với vẻ mặt như thể Trương Tuyết Ý là kẻ thần kinh, cắn chữ rất mạnh: “Ông đây là A, alpha.”
“Tôi cũng nghi ngờ là kiểm tra sai. Nhưng máu của anh hôm đó được gửi đi riêng, sau đó tôi lại bảo bọn họ dùng ống máu khác của anh để kiểm tra…”
Trương Tuyết Ý lấy điện thoại ra, bấm vài cái, rồi đưa màn hình cho Tạ Tranh xem.
Dưới ánh mắt lạnh lẽo như dao của Tạ Tranh, anh ta không nhịn được toát ra một giọt mồ hôi lạnh, nói: “Anh xem. Bên phải là khoang sinh sản của omega, bên trái là khoang sinh sản của alpha. Không phải tất cả alpha đều không có, khoang sinh sản của một số alpha chỉ là bị thoái hóa… Nếu c**ng b*c mở miệng khoang, vẫn có khả năng thụ thai.”
Giọng Trương Tuyết Ý lại hạ thấp xuống một chút, cuối cùng anh ta cũng hỏi ra câu hỏi then chốt nhất: “Nếu anh thực sự có hành vi quan hệ t*nh d*c bị xâm nhập, thì kết quả sẽ không sai… Tôi đến đây, là muốn tự mình nói cho anh biết chuyện này, đổi sang người khác, anh sẽ chỉ nghĩ bọn họ đang nói đùa.”
Tạ Tranh khó tin nhìn hai bức hình so sánh khoang sinh sản, khoang sinh sản alpha bên trái rõ ràng nhỏ hơn một vòng, vị trí cũng cao hơn một chút.
Anh nói: “……Thực ra tôi cũng nghĩ cậu đang nói đùa với tôi.”
Sau khi Trương Tuyết Ý rời đi, Tạ Tranh cúi đầu nhìn tờ báo cáo đó.
Mục Thai kỳ 11-16 tuần bị đánh dấu tích, chứng minh anh đã mang thai đủ ba tháng, không quá bốn tháng.
Chuyện đó là khi nào? Tháng Tư?
Lúc đó anh mới vừa xác nhận quan hệ với Lộ Lộc!
Lúc đó đã có rồi sao??
Làm sao có thể?!
Trong lòng Tạ Tranh biết Trương Tuyết Ý không phải là lang băm nói năng bừa bãi, nhưng câu trả lời này quá hoang đường, khiến anh có cảm giác lúc này đang nằm mơ, cả người như lơ lửng trong không gian, nhẹ bẫng không tìm được điểm tựa.
Tạ Tranh theo bản năng nhíu mày nhìn về phía Lộ Lộc, ánh mắt Lộ Lộc đang đợi ở đó.
“Chú Tạ,”
Giọng nói của nam sinh nghe có vẻ run rẩy, không biết lẫn lộn cảm xúc gì, nhưng âm điệu rõ ràng, mạch lạc: “Bây giờ chúng ta đến bệnh viện một chuyến, kiểm tra lại lần nữa. Trước tiên phải xác định chú có thật sự mang thai hay không.”
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 23
10.0/10 từ 32 lượt.
