Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Chương 30
Lộ Lộc không chút do dự mà đưa ra câu trả lời của mình.
Cậu hôn Tạ Tranh triền miên. Tạ Tranh có thể nghe thấy tiếng hít thở bằng mũi của cậu hòa lẫn với tiếng rên khe khẽ của mình. Trong suốt quá trình đó, tay Lộ Lộc luôn nhẹ nhàng đặt trên phần bụng nhô lên của Tạ Tranh, mang lại cảm giác ấm áp.
Pheromone hương bưởi từ từ bao bọc lấy Tạ Tranh, len lỏi vào cơ thể qua tuyến thể bên ngoài không tồn tại ở sau gáy và mọi ngóc ngách của làn da.
Khoảng thời gian này, Tạ Tranh cũng bắt đầu có những phản ứng mang thai rõ rệt hơn, nôn khan, buồn nôn, đau lưng.
Nhưng so với giai đoạn sau khi phân hóa, những khó chịu này chẳng thấm vào đâu, Tạ Tranh vẫn có thể làm công việc và làm việc riêng như bình thường.
Lúc này, pheromone của Lộ Lộc vây xung quanh, an ủi anh. Tạ Tranh cảm nhận được sự yên bình đã lâu không có. Cũng chính lúc này, Tạ Tranh mới nhận ra, khoảng thời gian vừa qua mình quả thực không hề dễ chịu chút nào.
Giống như trước khi thuốc giảm đau có tác dụng, rất nhiều người không biết mình đang phải chịu đựng cơn đau.
Tạ Tranh nhắm hờ hai mắt lại, vật phía dưới ngay lập tức trở nên nóng bỏng.
Anh nhấc chân vắt qua người Lộ Lộc, cười cười tháo cà vạt quàng lên cổ cậu.
Cân nhắc đến cơ thể của Tạ Tranh, Lộ Lộc không dám có động tác quá mạnh, chỉ nhẹ nhàng lắc lư, nhưng điều này ngược lại càng khiến người ta khó chịu hơn. Tạ Tranh chạm trán mình vào trán của Lộ Lộc: “Bảo bối… em chưa ăn cơm à…”
Lộ Lộc cũng không dễ chịu gì, trán cậu đã lấm tấm mồ hôi, nhẹ giọng dỗ dành: “Chú đừng vội.”
Cứ như vậy qua lại vài lần, Tạ Tranh cảm thấy mình sắp phát điên vì bị tra tấn rồi. Anh th* d*c vài hơi, ghé vào tai Lộ Lộc cắn nhẹ: “Bé Nai, chú yêu em, yêu em nhất, hửm?”
Hơi thở của Tạ Tranh nhẹ nhàng phả vào tai, giọng nói rất trầm rất khẽ, giống như lời thì thầm của người tình.
…Những lời nói trên giường đều là không tính.
…Thực ra Tạ Tranh không yêu mày.
…Đừng tin là thật, đừng tin là thật, tuyệt đối đừng tin là thật.
…Cũng đừng nói những lời làm mất hứng.
Lộ Lộc cảm thấy có một thứ gì đó ấm áp và ẩm ướt đang phình to trong lồng ngực của mình, càng lúc càng nóng bỏng, càng lúc càng ẩm ướt. Cậu cắn mạnh vào xương quai xanh của Tạ Tranh một cái, rồi nghe thấy tiếng Tạ Tranh hít vào đầy thỏa mãn.
Cảm xúc ẩm ướt, nóng bỏng đó cuối cùng cũng đột phá ra khỏi cơ thể Lộ Lộc. Lộ Lộc không kiểm soát được bản thân nói: “Em yêu chú.”
Đột nhiên, động tác và âm thanh của Tạ Tranh đều dừng lại.
Lộ Lộc rất ít nói khi ở trên giường, không giống anh, đột nhiên thốt ra câu này khiến Tạ Tranh giật mình. Sau khi nghe rõ nội dung, Tạ Tranh cảm thấy trong lòng càng kỳ lạ hơn.
Hóa ra những câu “yêu em”, “yêu chết em mất” của mình bình thường nghe trong tai Lộ Lộc là cảm giác này sao?
Rất gượng gạo, cũng rất kỳ quặc.
“Sến súa quá đi.” Tạ Tranh nhíu mày cười: “Chẳng trách bây giờ em không thích nghe câu này nữa.”
Lộ Lộc: “…”
“Ừm,” Lộ Lộc cười tủm tỉm: “Vậy từ nay về sau em sẽ không nói nữa.”
Cậu đưa tay ôm chặt Tạ Tranh hơn, tiếp tục động tác nhẹ nhàng vừa rồi, nghe thấy Tạ Tranh rủa bên tai mình: “Chết tiệt…”
Lộ Lộc thầm nghĩ trong lòng, bây giờ cậu đã biết hai điều cấm kỵ của Tạ Tranh:
1.Không được nói đùa về sinh tử một cách tùy tiện
2.Không được tùy tiện nói em yêu chú nữa
**
Lão Điền đúng nửa tiếng sau quay lại.
Trong xe tràn ngập mùi hỗn hợp của tiêu và bưởi. Lộ Lộc nhặt chiếc cà vạt màu đỏ sẫm đang vắt trên vai mình, thắt lại cho Tạ Tranh.
Cậu chỉnh lại quần áo cho Tạ Tranh, rồi đưa tay sờ bụng dưới Tạ Tranh: “Vậy em đi trước đây.”
Tạ Tranh “ừm” một tiếng.
Lộ Lộc bước xuống xe, đứng tại chỗ vẫy tay với Lão Điền, đợi anh ta lái xe rời đi.
Nhưng đợi một lúc, xe vẫn không khởi động, ngược lại cửa kính lại được hạ xuống. Tạ Tranh nói: “Bánh sinh nhật, cảm ơn em.”
Lộ Lộc cười: “Không có gì ạ.”
Lúc này xe mới lăn bánh.
Tạ Tranh không đóng cửa kính xe, mặc cho gió bên ngoài thổi tan đi một chút mùi nồng đậm trong xe.
Cái cục mờ trong bụng dường như cảm nhận được sự rời đi của người cha còn lại đã ban cho nó sự sống, không yên phận nhúc nhích hai cái, một sức sống rất mãnh liệt. Tạ Tranh đặt tay lên bụng dưới: “Ngồi im cho ông.”
Lão Điền: “Vâng, anh.”
Tạ Tranh: “……………”
Đồ ngu.
Mặc dù ngoài Lộ Lộc, Trương Tuyết Ý, và vị bác sĩ kia, cùng với chính Tạ Tranh, thì không có ai biết Tạ Tranh đang mang thai, nhưng điều này không ngăn cản Tạ Tranh cảm thấy Lão Điền là đồ ngu vào khoảnh khắc này.
Hai mươi phút sau, Tạ Tranh về đến nhà.
Để mừng sinh nhật anh, trong nhà đã chuẩn bị một bàn đầy thức ăn ngon. Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Tạ Lý, cùng một số người thân khác đều đã đến đông đủ.
Mạnh Hải Anh chào đón: “Bên ngoài có lạnh không?”
Lại nói: “Áo khoác đưa cho lão Tôn đi, để cô ấy giúp con treo lên.”
“Không cần.”
Thực ra, ngay cả khi anh có cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc bộ vest bên trong, có lẽ cũng không ai phát hiện ra điều gì bất thường. Nhưng để cẩn thận, Tạ Tranh vẫn quyết định mặc áo ngoài. Áo khoác dài che chắn bụng dưới hơi nhô lên của Tạ Tranh rất kín đáo. Khi Tạ Tranh nghiêng đầu, anh vẫn có thể ngửi thấy một chút mùi bưởi mà Lộ Lộc để lại trên cổ áo.
Tạ Tranh nhàn nhạt giải thích: “Hai hôm nay bị cảm.”
Lời này vừa nói ra, Tạ Lý nhìn Tạ Tranh bằng ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh: “Anh cũng biết cảm á? Anh chưa bao giờ bị ốm cơ mà?”
Tạ Tranh: “…”
Anh nói: “Còn biết mang thai nữa cơ, được chưa?”
Tạ Lý: “…”
Anh ta thực sự rất ghét người anh trai này của mình, anh ta lại không muốn nói chuyện với anh trai nữa rồi.
Hôm nay có nhiều họ hàng đến, ngoài Tạ Tranh và Tạ Lý ra thì cả nhà đều đã lập gia đình. Mọi người nói qua nói lại, rằng hai người đã đến tuổi, phải mau chóng ổn định.
Tạ Lý bối rối, Tạ Tranh thì không có phản ứng gì, cắn một điếu thuốc chưa châm lửa, dùng răng cắn từng chút một tạo thành vết răng trên đầu nọc thuốc.
Mạnh Hải Anh và Tạ Tiến Đức rất hài lòng với thái độ có vẻ mềm mỏng của Tạ Tranh. Đợi người thân đi hết, Mạnh Hải Anh nói: “Cô em họ con trước đây cũng giống con, luôn nói tuyệt đối không kết hôn, bây giờ đến con cũng đã sinh rồi. Thằng bé mập mạp đáng yêu lắm.”
Gần đây Mạnh Hải Anh hễ gặp mặt là phải giục Tạ Tranh kết hôn sinh con.
Nhưng thực ra mọi người trong nhà đều hiểu rõ, mục đích cơ bản của bọn họ không phải là để duy trì nòi giống hay phát triển gia tộc gì cả.
Bà Mạnh cũng không nhận được gì từ cuộc hôn nhân với Tạ Tiến Đức, nhưng cùng với việc sức khỏe Tạ Tiến Đức bắt đầu có vấn đề rõ rệt, việc biến Tạ Tranh thành “người bình thường” gần như trở thành một sự ám ảnh của cả gia đình. Bất đắc dĩ, Tạ Tranh đã lớn, sự nghiệp thành công, khi bà không còn mạnh mẽ bằng con trai nữa, ý muốn kiểm soát chỉ có thể được thỏa mãn thông qua những lời nói lặp đi lặp lại.
Tạ Tranh liếc nhìn bụng dưới của mình.
Sau này anh cũng sẽ quản lý cái cục mờ này như vậy sao?
Có lẽ là không.
Cho một chút đồ ăn, một chút tiền, miễn là còn thở và không phạm pháp là được.
Tạ Tranh suy nghĩ miên man một lúc lâu, khi lấy lại tinh thần thì nói: “Con phải đi Lâm Uyên một thời gian.”
“Đi Lâm Uyên? Làm gì?”
“Một thời gian trước con thuê hai tầng lầu ở đó, có công việc, đi giám sát một chút.”
Bà Mạnh rất cảnh giác: “Con lại muốn bỏ nhà đi đấy à?”
Tạ Tranh đối mặt với bà Mạnh: “Nếu bỏ nhà đi, con sẽ nói cho mẹ biết con đi đâu à?”
Mạnh Hải Anh cười: “Cũng phải… Con đi khi nào?”
“Tháng sau đi, ở lại ba bốn tháng.”
Bà Mạnh tính toán: “Vậy là Tết cũng không về được à?”
Tạ Tranh cười: “Công việc nhiều quá, con phải đi sớm một chút.”
Bà Mạnh hừ: “Thằng nhóc thối. Đi sớm về sớm, giữ gìn sức khỏe.”
Tạ Tranh nói: “Con biết rồi.”
Vào cuối tháng 10, Tạ Tranh lại đi kiểm tra một lần nữa.
Lần này cuối cùng anh cũng nhìn rõ hình dáng của cục mờ bên trong bụng của mình, đã thành hình người, có tay có chân, đang ngủ dưới cơ bụng của anh.
Bác sĩ Triệu cười hỏi: “Dễ thương không?”
Tạ Tranh: “…”
Anh cảm thấy chút tình cha ít ỏi của mình đã bị cái nhìn này làm tiêu tan hết rồi.
Bác sĩ Triệu còn đặc biệt chụp một bức ảnh, gửi cho Tạ Tranh. Tạ Tranh chuyển tiếp cho Lộ Lộc và xóa ảnh trong một hơi.
Là một ông chủ, Tạ Tranh không nghi ngờ gì là rất hào phóng. Số tiền anh đưa cho Lộ Lộc, ngay cả khi cậu chi tiêu xa xỉ hàng tháng, vẫn có thể tiết kiệm được rất nhiều. Nhưng ngoài lần trang trí phòng em bé vừa rồi ra, Lộ Lộc hầu như không dùng đến số tiền còn lại. Cậu mở một tài khoản riêng để tiết kiệm tiền, hiện tại số dư đã rất lớn.
Lộ Lộc nhận được tin nhắn của Tạ Tranh khi đang đi làm thêm, vẫn là làm phục vụ ở club “One Cup”.
Cậu mở tin nhắn của Tạ Tranh giữa tiếng nhạc mập mờ trong club, đôi mắt mở to.
Cậu phóng to bức ảnh, nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải, cảm thấy vô cùng mới lạ.
[Deer]: A
[Deer]: Bé con
[Deer]: Dễ thương quá
[Deer]: Bé con của chúng ta
[Deer]: Đáng yêu quá
Tạ Tranh bị cậu spam màn hình, lại nói: Tôi đi Lâm Uyên vào ngày 3
Lộ Lộc biết Tạ Tranh sẽ đến, nhưng vẫn không biết ngày chính xác. Bây giờ thấy Tạ Tranh cuối cùng cũng đã ra quyết định, cậu mở lịch ra xem, còn bảy ngày nữa. Trừ đi thời gian ngủ, đi học, ăn uống, chỉ còn khoảng hai ngày là có thể được gặp Tạ Tranh rồi.
Ngày Tạ Tranh đến, bầu trời Lâm Uyên đổ cơn mưa, nhưng không phải là cơn mưa thu mát mẻ, mà là những hạt mưa dính dớp như nước ấm bị tạt từ trên trời xuống, khiến người ta bực bội.
Đám sinh viên đều không thích cơn mưa như vậy, cả khuôn viên trường học u ám. Lộ Lộc mượn máy sấy plasma đắt tiền của Thôi Tùng Bách sấy tóc cả buổi, tóc vẫn mềm.
Trong ký túc xá chỉ có cậu và Thôi Tùng Bách, ban đầu Thôi Tùng Bách đang chơi game, thua xong thì ngồi đó nhìn Lộ Lộc vật lộn, sau cùng chịu không nổi nữa, liền vẫy vẫy tay: “Lộc, lại đây, anh giúp mày.”
Lộ Lộc ngồi qua, Thôi Tùng Bách lấy một cái hộp nhỏ trên bàn học, Lộ Lộc hỏi: “Cái gì thế?”
“Keo vuốt tóc.” Thôi Tùng Bách nói rồi lấy một ít chất đặc sệt ra tay xoa hai cái, xoa đều rồi đưa tay lên đầu Lộ Lộc.
Lộ Lộc né tránh như gặp phải đại địch: “Có được không đấy?”
“Yên tâm đi. Anh mày chỉ lười chải chuốt thôi, chứ không thì còn đẹp trai hơn cả mày đấy.”
Thôi Tùng Bách vuốt phần lớn tóc mái của Lộ Lộc ra sau đầu, chỉ để lại một chút làm mái: “Kiểu tóc mỹ cải tiến, heo rừng cũng có thể biến thành hoàng tử.”
Lộ Lộc cũng không so đo việc mình biến thành heo rừng, nhìn mình trong gương, quả thực rất sáng sủa, so với bình thường còn có thêm vẻ đẹp trai phô trương nổi bật.
Thôi Tùng Bách nghiện việc làm đẹp cho cậu, lại lôi từ tủ quần áo ra một chiếc áo khoác cho Lộ Lộc mặc. Sau khi xoay quanh Lộ Lộc hai vòng, Thôi Tùng Bách mới nhận ra một vấn đề: “Mày ăn diện như thế này đi đâu đấy? Hẹn hò? Yêu đương à?! Chúng ta đã nói sẽ độc thân cả đời rồi cơ mà?!”
Lộ Lộc bị cậu ta nắm cổ áo lắc lư, cố gắng nhịn cười, thà chết không chịu khuất phục. Cậu tìm cơ hội chạy ra khỏi ký túc xá, bắt taxi đến sân bay.
Cậu đợi ở khu vực tập hợp khoảng nửa giờ, thì nhìn thấy Tạ Tranh bước ra.
Người đàn ông alpha cao lớn, chiếc áo khoác dài màu đen càng làm nổi bật thân hình thon dài, săn chắc của anh. Người đàn ông ngẩng đầu nhìn xung quanh một lượt, tìm thấy Lộ Lộc. Đôi giày da bóng loáng từng bước giẫm trên mặt đất đi về phía cậu, lộ ra một nụ cười hờ hững: “Bảo bối, kiểu tóc đẹp đấy.”
Lộ Lộc cảm nhận rõ ràng rằng nút tạm dừng đã được thả ra, thời gian của cậu lại tiếp tục trôi về phía trước.
Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Đánh giá:
Truyện Song A, Nhưng Lại Sinh Bốn Đứa Con!
Story
Chương 30
10.0/10 từ 32 lượt.
