Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù

Chương 66: Tham Thần đều đã lặn, từ đây vĩnh biệt


Từng chuyện trong quá khứ lần lượt được đặt bút viết xuống, trái tim Trì Huỳnh cũng trải qua vô số đau đớn và giằng xé. Đến cuối cùng, nàng hoàn toàn tê liệt, cũng bình tĩnh lại.


Duyên đến duyên đi vốn đã có số, thứ không thuộc về nàng, dù có lưu luyến giãy giụa thế nào cũng vô ích.


Ngay từ đầu nàng đã biết, mình chỉ là kẻ thay thế, tuyệt đối không nên sa lún. Thế nhưng nàng vẫn không ghi nhớ thân phận của mình, cũng không nghe theo lời căn dặn của nương. Những đau khổ hôm nay, đều là cái giá phải trả cho sự si tình viển vông, cho một khoảnh khắc quỷ mê tâm trí năm xưa.


Nàng tự lừa mình dối người, cố tình bỏ qua tất cả dịu dàng quấn quýt về sau, không ngừng hồi tưởng những thử dò ác liệt thuở ban đầu, những ngày tháng bước đi như trên băng mỏng, lặp đi lặp lại nỗi sợ hãi khi mũi nỏ sượt qua người trong đêm hồi môn, cố gắng dùng những ký ức ấy để làm tê liệt ý chí của mình, nhắc nhở bản thân rằng, nếu không có những điều về sau ấy, quỹ đạo vốn dĩ của hai người nên là thế nào.


Mà những lời châm chọc lạnh lùng bên cạnh của Trì Dĩnh Nguyệt, lại càng kéo những ngọt ngào êm ái từng có xuống bùn lầy hiện thực.


"Đúng là ta đã xem thường ngươi, chỉ mấy tháng mà đã có thể dỗ Chiêu Vương xoay vòng vòng, công phu hồ ly mị hoặc cũng không tệ."


"Noãn Tình Hương à? Hóa ra lần đầu là dựa vào Noãn Tình Hương, xem ra hắn cũng chẳng yêu thương ngươi đến đâu."


"Ngươi là hàng giả, còn đem tóc tặng hắn? Ghê tởm hay không? Các ngươi cũng tính là vợ chồng?"


"Hắn mù hai mắt, ngay cả dung mạo ngươi cũng không thấy rõ, đó là thứ sủng ái ngươi tự cho là đúng sao? Nếu là ngươi thì được, vậy chẳng phải ai cũng được?"


...


Trì Huỳnh không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi đầu, tiếp tục viết xuống.


Dù yêu hay không, yêu đến mức nào, từ nay về sau đều không còn liên quan đến nàng nữa.


Trì Dĩnh Nguyệt từ đầu đến cuối lật xem một lượt, nói không ghen tị là không thể.


Những lời mỉa mai và châm chọc ấy, cũng chỉ là nàng ta từ những ký ức ân ái mà Trì Huỳnh ghi lại, cố tình bới móc ra vài điểm để nghi ngờ mà thôi.


Nàng ta cũng từng đích thân trải qua cái gọi là tình ái, nhưng so với hoàn cảnh của Tuyên Vương, so với sự đối đãi của người khác, những thứ ấy lại trở nên nhạt nhẽo đến buồn cười.


Tuyên Vương cách dăm ba ngày lại đến thăm nàng ta, ngoài việc giải tỏa d*c v*ng, thì chính là bị những lời ngọt ngào của nàng ta dỗ cho vui vẻ, ngoài ra hầu như chẳng còn gì khác.


Khi nàng ta tới kỳ, đau đến mức không nuốt nổi cơm, Tuyên Vương đại khái thấy không thể thân cận h**n **, ngồi được chốc lát liền lấy cớ công vụ rời đi. Còn Chiêu Vương thì lại chu đáo đến vậy, thậm chí đích thân xoa bóp bụng dưới cho Trì Huỳnh...


Nàng ta còn dùng Noãn Tình Hương để chế giễu Trì Huỳnh, nhưng sau Noãn Tình Hương đó, Chiêu Vương lại sủng ái nàng suốt ba ngày! Về sau càng là ân sủng không dứt, thân mật không rời, hận không thể ngày ngày dính lấy nàng!


Ở suối nước nóng sơn trang, Chiêu Vương còn đích thân đàn cho nàng nghe, múa kiếm cho nàng xem, cùng nàng dạo chơi chợ búa, dạy nàng dùng nỏ phòng thân.



Ngày Tiễn Xuân, nàng ta trăm bề cầu xin, Tuyên Vương mới mạo hiểm dẫn nàng ta ra ngoài ngắm đèn, nhưng lại kiêng kỵ thân phận của nàng ta, sợ bị Phó gia phát hiện hắn nuôi ngoại thất, đến việc sóng vai đi cùng cũng không dám. Khi đó nàng ta còn đang mang thai, hắn ngay cả đỡ nàng cũng phải né tránh. Thế mà Chiêu Vương một kẻ mù, lại sẵn sàng cõng Trì Huỳnh khắp nơi ngắm đèn, mấy bước đường cũng chẳng nỡ để nàng tự đi!


Hai người họ còn có biết bao thân mật, một đêm đến ba năm lần, trong khi với Tuyên Vương, một tuần trà cũng đã miễn cưỡng. Nàng ta còn phải ra sức diễn trò lấy lòng hắn, nịnh nọt hắn, hầu hạ hắn...


Khó trách Trì Huỳnh không nỡ đổi lại, phú quý và ân sủng ngập trời như thế, đổi lại là ai cũng không nỡ buông tay.


Thấy ánh mắt nàng ta dừng lại ở đoạn Tiễn Xuân hôm ấy, Trì Huỳnh đoán ra điều gì, khẽ hỏi: "Ngày đó ở cùng Tuyên Vương, là ngươi phải không?"


Sắc mặt Trì Dĩnh Nguyệt hơi méo mó: "Là thì sao? Ngươi cười nhạo ta à?"


Trì Huỳnh bình thản đáp: "Thánh chỉ ban hôn ngươi cho Chiêu Vương, ngươi lại lén lút tư thông với Tuyên Vương. Nay Tuyên Vương thất thế, ngươi lại muốn quay về Chiêu Vương phủ, không sợ ngày nào đó đông song sự phát, bị người ta phát hiện ngươi trộm hương vụng trộm, không sạch sẽ sao?"


Trì Dĩnh Nguyệt xấu hổ giận dữ, mặt lúc đỏ lúc trắng: "Chiêu Vương không nhìn thấy, Tuyên Vương lại nửa người tàn phế, ngay cả phủ môn cũng không ra được. Ngươi không nói thì ai phát hiện?"


Trì Huỳnh không còn sức nói gì nữa. Trì Dĩnh Nguyệt lúc này một lòng chỉ muốn trở lại làm Vương phi cao quý của nàng ta, những chuyện khác đều nghe không lọt tai.


Nhưng muốn qua mắt Chiêu Vương, tuyệt đối không phải chỉ ghi nhớ vài chi tiết sinh hoạt là có thể lừa dối được.


Năm đó Trì Huỳnh để đối phó Chiêu Vương, từng nói mình không thích cầm kỳ thư họa, mà thích nữ công, bếp núc, trồng hoa cỏ. Nàng biết làm điểm tâm, nhận biết các loại hoa cỏ, nấm, rau dại, còn nhiều lần xuống bếp nấu ăn cho Chiêu Vương.


Mà Trì Dĩnh Nguyệt thì mười ngón tay chưa từng dính nước xuân, muốn giả cho ra dáng, thì phải học làm đủ loại điểm tâm món ăn, ít nhất những món Trì Huỳnh từng làm, nàng ta đều phải học cho bằng được.


Trì Dĩnh Nguyệt không còn cách nào, chỉ đành để Hương Cầm giả nàng ta thành dáng nha hoàn, theo Trì Huỳnh vào bếp, tỉ mỉ xem qua từng món nàng từng nấu. Nàng ta vừa phụ việc, vừa ghi nhớ nguyên liệu và các bước, lại học thêm chút động tác đảo chảo nêm nếm.


Nhưng chỉ trong năm ngày ngắn ngủi, muốn trù nghệ tiến bộ vượt bậc, bày ra được cả bàn sơn hào hải vị, quả thực khó như lên trời.


Trì Dĩnh Nguyệt vừa làm vừa chửi, hai tay bắn đầy dầu mỡ, chỉ hận Trì Huỳnh vì lấy lòng Chiêu Vương mà toàn làm những việc phức tạp khó học, rõ ràng là cố ý làm khó nàng ta!


Ân thị nếm thử món ăn nàng ta đích thân nấu, sắc mặt khó nói thành lời, chỉ đành thở dài: "Đợi đổi về rồi, con tìm cơ hội về đây ở thêm mấy ngày, nương bảo Lưu ma ma dạy con nấu ăn. Nếu vẫn không học được thì cũng đừng cố, việc xuống bếp giao cho hạ nhân là được."


Trì Dĩnh Nguyệt gật đầu, cũng chỉ có thể như vậy.


Còn về đám hạ nhân trong viện, hoa cỏ kỳ lạ ở Sấu Ngọc Trai, đến lúc đó Hương Cầm lại dạy nàng ta nhận biết từng thứ một. Dù sao cũng còn hơn một tháng, trước khi Chiêu Vương trở về, nàng ta vẫn có thể bù đắp cho xong.


Ngoài ra còn có sự khác biệt về thân thể, tóc da, dáng vẻ của hai người.


Năm đó Trì Huỳnh thay gả, chỉ cần mỗi ngày ăn uống tẩm bổ thêm, tắm nhiều, thoa nhiều hương cao, dưỡng da cho mềm mịn non nớt, trông giống khuê nữ là có thể che giấu qua được.


Giờ đã hơn nửa năm trôi qua, Chiêu Vương đối với nàng có thể nói là sủng ái đến cực điểm, hiểu nàng như lòng bàn tay. Nhưng cố tình hắn lại là kẻ mù, nhận biết về người bên gối chỉ có thể dựa vào giọng nói, hơi thở và xúc cảm. Điều này có nghĩa là, Trì Dĩnh Nguyệt không chỉ phải bắt chước giọng điệu, ngữ khí của Trì Huỳnh, mà còn phải khiến xúc cảm của mỗi tấc da thịt đều tương tự nàng.



Còn mùi cơ thể, trên người Trì Huỳnh có mùi hoa cam nhàn nhạt, Chiêu Vương lại không thích hương nồng. Ân thị liền tìm cho nàng ta loại hương liệu có mùi tương tự để thay thế.


Khó xử nhất, chính là vết sẹo trên vai Trì Huỳnh.


Vết roi dưới rốn vì kiên trì bôi kem trị sẹo, đã sờ không ra khác thường, nhưng vết thương trên vai là để lại từ đêm Trung Thu, dù là thuốc tốt đến đâu cũng không thể trong thời gian ngắn hồi phục như cũ.


Trì Dĩnh Nguyệt nghĩ đến biện pháp duy nhất đó, hung hăng liếc Trì Huỳnh một cái: "Ngươi chẳng phải cố ý muốn ta bị thương sao?"


Trì Huỳnh nói: "Nếu ngươi cảm thấy có thể lừa được Chiêu Vương, ta cũng không có ý kiến."


Cuối cùng vẫn là Ân thị cắn răng hạ quyết tâm, dùng dao găm rạch trên vai Trì Dĩnh Nguyệt một vết thương hình dạng tương tự, nông hơn vết thương của Trì Huỳnh trước kia, bảo đảm mười ngày nửa tháng là có thể đóng vảy lành lại. Đợi Chiêu Vương trở về, sờ vào còn có chút dấu vết là được.


Dù chỉ là một vết nông, cũng khiến Trì Dĩnh Nguyệt đau đến nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn ra, nhìn Trì Huỳnh lại càng thêm vài phần hận ý.


Đợi sau này nàng ta đứng vững trong Chiêu Vương phủ, nhất định sẽ cùng lúc trừ sạch con tiện nhân này và Tiết di nương, nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối không để lại hậu hoạn!


Năm ngày tuy gấp gáp, nhưng hai người sớm tối ở chung, trên người Trì Dĩnh Nguyệt ít nhiều cũng đã có bóng dáng của Trì Huỳnh.


Ân thị bảo nàng ta đi vài bước, nói mấy câu xem thử. Trì Dĩnh Nguyệt liền học theo giọng điệu mềm mại trong trẻo của Trì Huỳnh, ghé sát lại trước mặt nàng, hạ thấp giọng nói: "'Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi', nên ta cắt chùm tóc này tặng chàng..." Nàng ta nhướn mày, nghiêng đầu cười với Trì Huỳnh, "Thế nào, có giống không?"


Tim Trì Huỳnh trĩu nặng đau nhói, như bị kim đâm. Nhưng trên mặt nàng không dám để lộ chút chua xót nào, chỉ cụp mắt xuống, lệ ý trong đáy mắt lóe lên rồi vụt tắt, rốt cuộc vẫn nhịn trở vào.


Ân thị ở bên cạnh khen: "Rất giống."


Lại không quên dặn thêm mấy câu: "Đến Vương phủ rồi, còn phải thu liễm cái tính kiêu căng này lại, làm việc gì cũng không được nóng vội, không được tùy tiện mắng chửi hạ nhân..."


Trì Huỳnh lặng lẽ đi tới bên cửa sổ, đón cơn gió lạnh hiu hắt, để gió thổi khô lệ ý nơi khóe mắt.


Một người giống nàng đến vậy, ngữ điệu, hương liệu, từng cử chỉ đều chẳng khác nàng là bao. Điện hạ... liệu có coi nàng ta là một Trì Huỳnh khác, rồi cũng đối đãi với người khác như keo sơn gắn bó, sủng ái hết mực như đã từng đối với nàng không?


Hay là, xuyên qua vị Vương phi tươi sáng sống động kia, cũng sẽ thấy bóng dáng của một người từng tồn tại, cho đến năm tháng trôi qua, cuốn trôi tất cả sạch sẽ không còn gì?


Gió đêm quất vào mặt đau rát. Trì Huỳnh nhìn ánh đèn thưa thớt trong viện, nghĩ rằng đây có lẽ là đêm trọn vẹn cuối cùng nàng ở lại kinh thành.


Trên bệ cửa sổ có một con chim vỗ cánh bay tới, dừng lại trước mặt nàng, dường như luyến tiếc mảng ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ trong phòng, thật lâu không nỡ rời đi.


Trì Huỳnh cẩn thận nâng thân thể yếu ớt của con chim lên, muốn đem chút ấm áp trong lòng bàn tay mình truyền cho nó. Nhưng đúng lúc ấy, phía sau đột ngột vang lên giọng Ân thị: "Ngươi đang làm gì?"


Con chim giật mình, vỗ cánh bay đi.



Ánh mắt Ân thị sắc lạnh: "Đó là chim gì? Ngươi đang ra ngoài mật báo à?"


Mấy ngày nay bà ta đặc biệt để ý từng cử động của Trì Huỳnh, không cho nàng ra phủ, không cho nàng tiếp xúc nhiều với hộ vệ. Vừa rồi thấy con chim bay khỏi tay nàng, Ân thị theo bản năng liền cảnh giác.


Trì Huỳnh nghe bà ta hỏi về con chim, nhất thời còn có chút ngẩn ngơ. Đến khi lại nghe thấy mấy chữ "mật báo", đầu óc nàng xoay chuyển thật nhanh, trong chốc lát không kịp đáp lời.


Ân thị nổi giận: "Ngươi không sợ ta bây giờ liền cho Tiết di nương..."


"Ta đúng là đã truyền tin ra ngoài," Trì Huỳnh đóng cửa sổ lại, xoay người cắt ngang lời bà ta, "nhưng mẫu thân yên tâm, ta chỉ là để lại cho mình và nương một con đường lui. Ta có giao hảo với một vị quý nhân, trong cung yến từng cứu nàng ta một mạng. Vừa rồi ta đã gửi thư, nói rõ sự thật với nàng ta."


Sắc mặt Ân thị lập tức đại biến: "Ngươi nói cái gì?"


Trì Huỳnh bình tĩnh nói: "Mẫu thân cứ yên tâm, nàng ta sẽ thay ta, thay Trì phủ giữ kín bí mật. Điều kiện là ta đến Giang Nam phải gửi cho nàng ta một phong thư báo bình an. Nhưng nếu nàng ta không nhận được thư, nàng ta sẽ thay ta đem tất cả chuyện của Trì phủ nói cho Chiêu Vương điện hạ biết."


Ngũ quan Ân thị méo mó: "Ngươi còn để lại một chiêu này!"


Trì Huỳnh nói: "Chỉ là những việc mẫu thân từng làm trước kia, khó khiến người ta tin tưởng, ta mới bất đắc dĩ làm vậy. Chỉ cần ta và nương trên đường này bình an vô sự, bí mật của Trì phủ sẽ vĩnh viễn không bị vạch trần."


Ân thị không ngờ đến phút cuối còn bị nàng gài lại một vố. Nhưng lúc này lại không tiện phát tác, sợ gây chú ý, chỉ có thể nuốt sống cơn tức này vào bụng.


Trì Huỳnh dĩ nhiên là bịa chuyện. Chỉ cần khiến Ân thị có điều kiêng dè, chí ít không dám động tay động chân với nàng trên đường rời kinh. Dù sau này có phát hiện nàng nói bừa, thì lúc đó nàng và nương cũng đã an ổn rồi.


Khoảnh khắc vừa rồi, nàng thực ra cũng nghĩ tới Trang Phi.


Nhưng sự đã đến nước này, nương e là vẫn đang bị Trì phủ quản thúc. Nàng không dám lấy tính mạng của nương ra đánh cược, cũng không tiện làm phiền Trang Phi ra mặt xử lý những chuyện bẩn thỉu này. Dù sao Trì phủ lừa dối quân thượng trước, Trang Phi chưa chắc đã có thể làm gì.


Trì Huỳnh hít sâu một hơi. Đã quyết tâm rời đi, nàng cũng không còn giày vò nữa. Chỉ cần nàng và nương bình bình an an, ở đâu cũng được.


Ngày hôm sau, sinh thần của Xương Viễn Bá.


Tuy không phải thọ, nhưng để che mắt người ngoài, trong phủ vẫn mời vài vị thúc bá huynh đệ cùng thân thích bên ngoại của Ân thị. Dạ yến bày ba bàn, ngoài cửa đậu kín xe ngựa.


Hôm nay ra mặt ở yến tiệc chính là Trì Dĩnh Nguyệt. Nàng ta dịu dàng xinh đẹp, trầm tĩnh đoan trang, mặc bộ váy áo hải đường mà Trì Huỳnh thường mặc. Cử chỉ cũng không còn khoa trương ngang ngược như trước. Hộ vệ đứng xa xa chờ đợi, không phát hiện điều gì khác thường.


Tiết di nương cũng ngồi trong một cỗ xe ngựa không mấy bắt mắt ven đường. Trì Huỳnh được Hương Cầm hóa trang thành dáng phụ nhân bình thường, theo mấy tốp khách khứa lẻ tẻ đi ra từ cửa hông, bước lên xe ngựa của Tiết di nương.


Đêm tối dày đặc. Rèm xe vén lên, gương mặt người phụ nhân da xám vàng đập vào mắt, ngay cả Tiết di nương cũng sững người một lát. Đến khi nhìn rõ đôi mày quen thuộc của nữ tử kia, bà mới nhận ra: "A Huỳnh?"


Trì Huỳnh ngồi vào trong xe, lúc này mới khẽ gọi một tiếng: "Nương."



Bên trong xe trang trí đơn sơ, chật hẹp, nhưng cũng chính vì quá mức giản dị, ngược lại không thu hút ánh nhìn.


Trì Huỳnh mượn ánh đèn lọt vào khi rèm xe lay động, tỉ mỉ nhìn Tiết di nương từ trên xuống dưới. Thấy bà thân thể không việc gì, nàng mới yên lòng.


Có lộ dẫn do Xương Viễn Bá chuẩn bị từ trước, cửa thành không khó qua. Binh lính giữ thành liếc nhìn một cái liền cho đi.


Bánh xe lăn qua mặt đường đẫm sương đêm. Từ phố xá đèn đuốc sáng trưng, xe tiến ra quan đạo ngoài thành trống trải tĩnh mịch. Gió lạnh từ bốn phía tràn tới. Trì Huỳnh từ hành lý dưới ghế lôi ra chăn đệm, cùng Tiết di nương mỗi người quấn một tấm chăn mỏng để sưởi ấm.


Tiết di nương cũng nhân lúc này, mượn ánh đèn lẻ tẻ ngoài xe mới phát hiện nơi khóe mắt nàng lấp lánh ánh nước. Nhìn kỹ lại, con gái bà đã sớm lệ rơi đầy mắt.


"A Huỳnh..." Tiết di nương thở dài, trong lòng chua xót không thôi, "đều là nương liên lụy con, hại con phải thay gả. Nay thật vất vả mới yên ổn được, lại bắt con đột ngột chia tay tất cả..."


Trì Huỳnh lắc đầu. Bao ngày qua cố gắng gượng giữ bình tĩnh, cuối cùng cũng sụp đổ trong khoảnh khắc này. Cảm xúc tích tụ cuồn cuộn trào lên, nàng không sao kìm được, nước mắt tuôn rơi.


Một năm biến cố đã đập nát sự yên ổn vốn có của cuộc sống, như một giấc mộng đẹp được dệt nên tỉ mỉ. Những ngày ở bên hắn, là quãng thời gian vui vẻ nhất trong hơn mười năm qua của nàng, khiến nàng đắm chìm không thể tự thoát.


Nhưng hôm nay rốt cuộc vẫn phải nói lời từ biệt.


Phu quân, phu quân, cho ta gọi chàng lần cuối là phu quân đi. Đã hẹn chờ chàng trở về, vậy mà ta lại không giữ lời. Tin vui chàng nói, ta vĩnh viễn không còn nghe được nữa.


Xin lỗi, thật sự xin lỗi...


Nàng chỉ nhớ câu thơ nghe qua tưởng chừng đẹp đẽ: "Kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi", mà quên mất rằng bài thơ ấy sớm đã viết sẵn một kết cục bi thương.


Tham Thần đều đã lặn, từ đây vĩnh biệt.


Từ nay núi dài sông xa, chỉ mong chàng mọi sự an lành, sớm ngày hồi phục, nhìn thấy thế gian muôn vàn tốt đẹp.


Còn nữa, xin hãy quên ta.


...


Hà Gian, cách đó năm trăm dặm.


Yến Tuyết Thôi dẫn theo ám vệ đang giao chiến với một toán thích khách. Đối phương đã lộ vẻ suy bại. Hắn rút trường kiếm, vừa định chém chết một tên áo đen trước mặt, thì ngay lúc ấy, nơi ngực bỗng bất ngờ truyền đến một cơn đau như bị ăn mòn thấu xương, đau đến tê dại, co quắp.


Một nỗi sợ hãi khó hiểu đồng thời dâng lên trong lòng.


Trong khoảnh khắc thân hình chậm lại, mũi tên lạnh của thích khách thừa cơ xé gió bắn tới. Ngực hắn đau dữ dội, gần như đứng không vững, phải gắng chịu đau chống kiếm xuống đất, nghiêng người né tránh.


Mũi tên sượt qua người, xé rách vạt áo trước ngực, kéo theo một vệt máu, đồng thời móc rơi chiếc túi gấm mà hắn luôn cất trong ngực xuống đất.


Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù Story Chương 66: Tham Thần đều đã lặn, từ đây vĩnh biệt
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...