Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Chương 65: Chờ chàng trở về, ta có chuyện muốn nói với chàng
Vết thương trên vai Trì Huỳnh dần dần lành lại, hai người cũng khôi phục trạng thái quấn quýt thân mật như trước.
Cuối tháng mười, Cẩm Y Vệ tra ra Hà Gian Vương nghi có hành vi chiêu mộ tư binh, lén đúc giáp trụ binh khí trong núi, dường như mang ý đồ mưu phản.
Vĩnh Thành Đế nghe tin thì long nhan đại nộ, lại lo rút dây động rừng, trước tiên phái mật thám tới Hà Gian âm thầm điều tra. Không ngờ người được phái đi một đi không trở lại, bặt vô âm tín, e rằng đã gặp bất trắc.
Vĩnh Thành Đế cân nhắc nhiều lần, cuối cùng nghĩ tới Yến Tuyết Thôi.
Dù hai mắt không nhìn thấy, nhưng nửa năm nay hắn liên tiếp phá nhiều án khó, Bắc Trấn Phủ Ty dưới quyền điều tra truy bắt, nối tiếp xử lý hơn mười quan viên tham ô, thất trách, kết bè kết đảng. Vĩnh Thành Đế tin tưởng năng lực của hắn, nếu hắn có thể đích thân đi Hà Gian một chuyến, ắt sẽ nắm được chứng cứ sắt đá Hà Gian Vương mưu nghịch, sớm ngày tóm gọn đám phản đảng này.
Chuyện này sớm muộn cũng phải giải quyết, Yến Tuyết Thôi liền nhận lời.
Sau khi về phủ, hắn cùng Trì Huỳnh tới Thọ Xuân Đường thỉnh an Trang Phi. Khi Yến Tuyết Thôi nhắc tới việc này, hai người đều kinh hãi.
Trang Phi cau mày: "Triều đình không còn ai sao, lại để con đi âm thầm điều tra phản đảng?"
Yến Tuyết Thôi thản nhiên đáp: "Vinh Vương và Tuyên Vương lần lượt xảy ra chuyện, các phiên vương khắp nơi tất sẽ dõi theo động tĩnh kinh thành. Nhưng hiện tại không thích hợp động binh, phụ hoàng là muốn con không tốn một binh một tốt, vạch trần tội trạng của Hà Gian Vương, áp giải người về kinh."
Trì Huỳnh siết chặt khăn lụa trong tay, không nhịn được hỏi: "Phải đi bao lâu? Có nguy hiểm không?"
Yến Tuyết Thôi nhìn nàng: "Ngày mai khởi hành, nhanh thì một tháng, muộn nhất cuối năm ta sẽ trở về."
Một hai tháng, với Trang Phi mà nói vốn đã quen. Trước kia ra ngoài hành quân đánh trận, Định Vương và Chiêu Vương đi hai năm cũng không lạ. Chỉ là tiểu phu thê chưa từng xa nhau, khó tránh không nỡ.
Trang Phi thở dài, dặn dò: "Tóm lại ra ngoài mọi việc phải cẩn thận, ta và Dĩnh Nguyệt ở nhà đợi con."
Yến Tuyết Thôi đáp: "Vâng."
Trên đường trở về Sấu Ngọc Trai, trong lòng Trì Huỳnh dâng lên một nỗi nặng nề khó nói, mãi đến khi Yến Tuyết Thôi gọi nàng, nàng mới chậm rãi hoàn hồn.
Vừa về tới phòng, cho lui tả hữu, Trì Huỳnh liền không nhịn được ôm chặt lấy hắn: "Điện hạ."
Yến Tuyết Thôi bật cười khẽ: "Sao vậy, luyến tiếc ta à?"
Giọng Trì Huỳnh trầm xuống: "Vừa rồi mí mắt ta giật dữ lắm, sợ chàng gặp nguy hiểm."
Yến Tuyết Thôi vỗ nhẹ lưng nàng: "Yên tâm, ta có chừng mực, cũng sẽ mang đủ Cẩm Y Vệ và ám vệ theo, sẽ không sao."
Trì Huỳnh gật đầu: "Ừm."
Trước kia hắn cũng có lúc ra ngoài công vụ, ba bốn ngày là về, nàng chưa từng có cảm xúc như vậy, thậm chí còn thấy nhẹ nhõm vì hắn không ở, ít nhất có thể nghỉ ngơi hai ngày, còn tranh thủ đi thăm nương. Nhưng lần này phải hơn một tháng không gặp, trong lòng nàng lại sinh ra một tia không nỡ.
Yến Tuyết Thôi hôn lên trán nàng: "Chẳng phải nàng hay nói ta dính người sao? Ta đi rồi nàng còn không vui à?"
Trì Huỳnh nói: "Nhưng chàng đi lâu như vậy, bên người lại không có ai chăm sóc, ở ngoài nếu có chỗ bất tiện..."
Yến Tuyết Thôi trấn an nàng: "Ta sẽ mang theo Thanh Trạch, ở phủ thế nào thì ra ngoài cũng vậy, không có gì bất tiện."
Trì Huỳnh gật đầu, nghĩ tới điều gì đó lại vội hỏi: "Nếu bệnh cũ của điện hạ tái phát thì sao?"
Yến Tuyết Thôi hiểu ra, nàng nói tới chứng "khát da thịt" của hắn.
Thật ra chính hắn cũng không chắc. Trước khi mắt hồi phục, chứng này đặc biệt nghiêm trọng. Ba ngày vào cung điều tra án hương tình, ngũ tạng hắn như bị lửa đốt, huyết mạch cuồn cuộn, từng khắc từng giây đều khao khát hơi thở của nàng. Sau đó triệu chứng dần dịu đi, cũng là nhờ nàng luôn ở bên. Hơn nữa hiện giờ hai mắt đã hồi phục, lại thân mật với người trong lòng, quả thực đã lâu không tái phát.
Ngay cả hắn cũng không biết, một khi xa nhau hơn tháng, cảm giác nóng nảy mất kiểm soát khi xưa có quay lại hay không.
"Giá như có thể mang nàng theo bên người thì tốt."
Nhưng Hà Gian hung hiểm khó lường, mọi thứ đều là ẩn số, hắn không thể để nàng lại rơi vào hiểm cảnh.
Yến Tuyết Thôi cúi đầu, chóp mũi tựa vào hõm cổ nàng, hít mùi hoa cam nhàn nhạt trên người nàng. Bàn tay đặt sau eo nàng cũng vô thức siết chặt hơn.
Trì Huỳnh cũng dùng sức ôm lại hắn. Nhịp tim nóng rực của hai người dán sát vào nhau, hết thảy tựa như lửa cháy lan đồng, khó bề khống chế.
Nụ hôn nóng bỏng dồn dập phủ xuống, trong khoảnh khắc nuốt trọn mọi hơi thở của nàng. Bàn tay đặt trên thắt lưng nàng mạnh hơn bất cứ lần nào trước đó, gần như muốn bóp nát xương cốt nàng.
Đây cũng là lần đầu tiên Trì Huỳnh nhiệt liệt đáp lại hắn như vậy, hoàn toàn giao phó bản thân cho hắn.
Tựa như quay lại ba ngày ba đêm không nghỉ kia, chỉ là lần này, nàng cảm nhận không chỉ có non nớt và giày vò khi ấy, mà là sự buông thả triệt để và kh*** c*m tràn đầy.
Cuối cùng nàng mệt mỏi đến ngủ mê man. Yến Tuyết Thôi giúp nàng thu dọn, dưới ánh đèn vàng rực, đem từng đường nét mày mắt, từng tấc thân thể của nàng nhìn thật kỹ, khắc sâu vào đáy lòng.
Trì Huỳnh mơ mơ màng màng cảm giác có người thay áo ngủ cho mình, ý thức hơi tỉnh lại, nghe hắn thì thầm bên tai: "A Huỳnh, cho ta một món đồ thân cận của nàng, để ta mang theo bên mình."
Nàng khàn giọng đáp một tiếng "được", nhưng không lâu sau lại bị hắn cuốn vào vòng xoáy trầm luân.
Mãi tới trưa hôm sau, Yến Tuyết Thôi vì bàn giao công vụ, buộc phải quay về Bắc Trấn Phủ Ty một chuyến.
Trì Huỳnh nằm trên giường, bụng dưới nặng nề ê ẩm, thực sự không chống đỡ nổi để ngồi dậy. Nàng chớp chớp mắt, nghĩ xem nên cho hắn thứ gì làm kỷ niệm.
Ngày mai hắn đã phải khởi hành, túi thơm hay áo ngủ đều không kịp thêu, khăn tay nàng dùng qua lại quá qua loa, hắn tiện tay là lấy được, hà tất còn phải hỏi nàng.
Trì Huỳnh vắt óc suy nghĩ hồi lâu, ánh mắt rơi vào lọn tóc quấn quanh đầu ngón tay, bỗng linh quang chợt lóe, nàng đứng dậy lấy kéo.
Vốn tưởng đêm nay hai người còn có thể tiếp tục ân ái, nào ngờ Yến Tuyết Thôi vì công sự trì hoãn, đến khuya mới về. Sau khi tới Thọ Xuân Đường từ biệt Trang Phi, quay lại Sấu Ngọc Trai, chỉ chờ chốc lát liền phải lên đường.
Trì Huỳnh đưa thứ đã chuẩn bị cho hắn. Yến Tuyết Thôi dùng ngón tay vuốt nhẹ: "Túi gấm?"
Trì Huỳnh tháo dây rút túi, để hắn đưa tay vào sờ thử.
Yến Tuyết Thôi cúi đầu. Thực ra hắn đã nhìn thấy, là một lọn tóc đen.
Tâm niệm khẽ động, hắn trầm mặc giây lát, vẫn thấp giọng hỏi: "Là gì?"
Trì Huỳnh nhẹ giọng nói: "Lần trước ở sơn trang suối nước nóng, chàng cùng ta đọc một bài 'Lưu biệt thê', có câu 'kết phát vi phu thê, ân ái lưỡng bất nghi', nên ta cắt lọn tóc này cho chàng."
Yết hầu Yến Tuyết Thôi cuộn lên, nhất thời không nói nên lời. Hắn đưa tay ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng ấn gò má nàng vào trước ngực mình.
Yến Tuyết Thôi xoa xoa sau đầu nàng, tim đau âm ỉ không dứt, vẫn dùng giọng cực nhẹ nói: "Đừng khóc, ta sẽ sớm trở về."
Trì Huỳnh gật đầu trong lòng hắn: "Chàng phải bảo trọng."
Yến Tuyết Thôi: "Ừm."
Hai người ôm nhau thật lâu, bên ngoài vang lên tiếng vó ngựa. Yến Tuyết Thôi vỗ nhẹ lưng nàng, Trì Huỳnh biết hắn phải đi rồi, cuối cùng buông tay khỏi eo hắn, chậm rãi rời khỏi vòng ôm.
Yến Tuyết Thôi nhìn nàng thật sâu, lau đi giọt nước nơi khóe mắt nàng, khắc sâu mày mắt nàng vào đáy mắt.
Cổ họng Trì Huỳnh nghẹn lại, bỗng gọi hắn: "Phu quân..."
Yến Tuyết Thôi nhướng mày: "Ừ?"
Một cơn xúc động không rõ từ đâu dâng lên, Trì Huỳnh không nhịn được nói: "Đợi chàng trở về, ta... có lời muốn nói với chàng."
Yến Tuyết Thôi nhìn nàng giây lát, không hỏi là chuyện gì, chỉ nói "được", rồi mỉm cười với nàng: "Đợi ta trở về, ta cũng nói với nàng một chuyện, một tin tốt."
Có lẽ có chờ mong, nàng sẽ vui vẻ hơn, không chỉ mãi nghĩ tới nỗi buồn ly biệt.
Trì Huỳnh cuối cùng mím môi cười: "Được, ta đợi tin tốt của phu quân."
...
Yến Tuyết Thôi chưa sáng trời đã khởi hành. Đã là âm thầm điều tra, dĩ nhiên không thể rầm rộ gây chú ý.
Trì Huỳnh ở trong phủ nghỉ ngơi hai ngày, liền định tới Liễu Miên Hạng. Trời ngày một lạnh, mùa đông rét nhất, bên nương cũng cần thêm áo bông và than sưởi.
Không ngờ hôm sau còn chưa kịp xuất phủ, Hương Cầm đã vẻ mặt khó xử ghé tai nàng nói: "Phu nhân mời người về phủ một chuyến, nói là có việc quan trọng cần bàn."
Ân thị lại có chuyện gì? Hay là vì Trì Dĩnh Nguyệt?
Trì Huỳnh cau mày: "Cứ nói vai ta còn chưa khỏi, không tiện đi lại, đợi qua một thời gian rồi nói."
Hương Cầm ngày ngày hầu hạ tắm rửa, dĩ nhiên biết đây chỉ là cớ, nhưng nàng cũng khó xử: "Phu nhân nói, nếu người không chịu về phủ thì... thì sẽ mời Tiết di nương cùng về..."
Sắc mặt Trì Huỳnh tái đi, siết chặt khăn gấm trong tay, đầu ngón tay trắng bệch.
Hương Cầm nhỏ giọng: "Phu nhân ép hỏi nhiều lần, nô tỳ không thể không nói..."
Trì Huỳnh luôn biết, nương ở Liễu Miên Hạng chỉ là tạm yên ổn. Hương Cầm là con gái của Trịnh ma ma, Ân thị muốn dò hỏi chỗ ở của nương quả thực dễ như trở bàn tay.
Nhưng nàng bị giam trong Vương phủ, mọi việc đều phải cẩn trọng, nhất thời không thể sắp xếp cho nương tới nơi thật xa kinh thành, không ai quấy rầy. Dù có thể, nàng cũng khó mà luôn chăm lo được.
Vì thế gần đây nàng cũng đang suy nghĩ, tìm cơ hội thích hợp để thẳng thắn nói hết với điện hạ.
Nàng không cầu được tha thứ. Nếu hắn còn nguyện giữ nàng bên mình, đời này nàng sẽ toàn tâm toàn ý đối đãi. Nếu không thể tiếp tục ở lại Vương phủ, nàng chỉ mong hắn tha cho mình và nương một mạng, hắn muốn nàng làm gì nàng cũng nguyện ý.
Nhưng hiện tại Yến Tuyết Thôi đã rời kinh chưa về, Trì Huỳnh chỉ có thể tiếp tục dây dưa với Ân thị, bất đắc dĩ quay về Trì phủ.
Hôm nay Xương Viễn Bá nghỉ triều, thấy trận thế này liền cùng Ân thị ra tận cửa đón tiếp, làm đủ mặt mũi bên ngoài.
Đợi Trì Huỳnh vào trong, Xương Viễn Bá ra hiệu lui hết người hầu, đóng cửa lại nói chuyện.
Trì Huỳnh đành để Liên Vân và Phụng Nguyệt ra đứng ngoài viện canh giữ.
Hai người đều biết Vương phi có bí mật, nhưng điện hạ đã dặn không cần giám sát dò hỏi nữa, chỉ cần bảo vệ cẩn thận. Liên Vân và Phụng Nguyệt chỉ có thể tuân lệnh, cùng hộ vệ lui ra ngoài chờ.
Trì Huỳnh bước vào Mộc Tê Viện, lại thấy Trì Dĩnh Nguyệt đã lâu không gặp, đang ở trong phòng ngủ của Ân thị sau tấm rèm sa xanh.
"Lâu rồi không gặp, tam muội giờ càng thêm phong quang."
Trì Dĩnh Nguyệt từ trên xuống dưới đánh giá nàng: trâm vàng lắc lư, gấm vóc lộng lẫy, ngay cả giày thêu cũng nạm đầy châu báu, trong lòng tức giận bốc lên, răng hàm sau gần như nghiến vỡ.
Nàng là đích nữ của bá phủ, nhưng gia cảnh sa sút, bản thân lại rơi vào hoàn cảnh này, vậy mà còn không bằng một thứ nữ ăn mặc thể diện.
Mà những thứ này vốn dĩ đều là của nàng!
Nghĩ tới việc tất cả sắp sửa trở về đúng chỗ, vinh hoa phú quý thuộc về nàng sắp được lấy lại toàn bộ, trong cơn uất ức phẫn hận, Trì Dĩnh Nguyệt lại sinh ra cảm giác mong chờ cực độ, sảng khoái cực độ.
Trì Huỳnh thấy nét mặt ngũ vị tạp trần của nàng ta, thản nhiên dời ánh mắt: "Mẫu thân gọi ta về, là vì chuyện gì?"
Ân thị thấy hộ vệ bên ngoài đã đứng xa, dứt khoát nói thẳng: "Chiêu Vương rời kinh là cơ hội tốt. Ngươi và Dĩnh Nguyệt mau chóng đổi lại, tránh đêm dài lắm mộng."
Trì Huỳnh cau chặt mày, gần như nghi ngờ mình nghe nhầm: "Ta ở Vương phủ hơn nửa năm, sớm tối bên Chiêu Vương. Lúc này đổi lại, mẫu thân coi Chiêu Vương là kẻ ngốc sao? Hắn sao có thể không nhận ra?"
Trì Dĩnh Nguyệt lập tức tiếp lời: "Lúc trước chẳng phải muội giả làm ta gả vào Vương phủ đó sao? Ta đương nhiên cũng có thể giả làm muội, chẳng qua là ngoan ngoãn nhu nhược chút thôi, có gì khó?"
Trì Huỳnh chỉ thấy buồn cười: "Lúc mới gả, ta nhiều lần muốn đổi lại, vì sao nhị tỷ không chịu?"
Trì Dĩnh Nguyệt gấp giọng: "Chẳng phải đó chính là dụng ý để ngươi thế gả sao? Chúng ta cứu mạng Tiết di nương, ngươi thay ta gả Chiêu Vương. Giờ Chiêu Vương phủ đã an ổn, hai ta đổi lại, chẳng phải lẽ đương nhiên ư?"
Thấy nàng lạnh nhạt, Trì Dĩnh Nguyệt nhếch môi mỉa mai: "Đừng nói là ngươi ham vinh hoa phú quý, không muốn đổi nhé? Sao, làm Vương phi mấy ngày liền tưởng mình là người trên người rồi, bay lên cành cao hóa phượng HSo? Ngươi đừng quên, thiên hạ đều biết Chiêu Vương phi tên Trì Dĩnh Nguyệt, là đích nữ Trì gia, là ta chứ không phải ngươi!"
Trì Huỳnh siết chặt lòng bàn tay, lạnh giọng nói: "Ta sẽ không đổi. Chuyện này chờ Chiêu Vương điện hạ về kinh rồi nói."
Nàng quay người định đi, lại bị Ân thị và một ma ma họ Điền chặn đường. Ma ma này thân hình vạm vỡ như trâu, chính là kẻ năm xưa từng quất roi vào nàng và nương.
Ân thị ở phía sau quát lạnh: "Ngươi tưởng Chiêu Vương có thể bảo vệ ngươi sao? Ngươi tin hay không, chỉ cần ngươi dám bước ra khỏi cửa này, hôm nay ta liền đi tố cáo lên Thuận Thiên Phủ, nói ngươi và Tiết di nương tham đồ phú quý, lừa trên gạt dưới, giả mạo Vương phi!"
Trì Huỳnh cười lạnh: "Ta không biết từ bao giờ Thuận Thiên Phủ lại là do mẫu thân mở, để bà tùy ý đảo trắng thay đen, vu oan hãm hại."
Ân thị cũng chẳng buồn giả vờ từ mẫu nữa, ánh mắt khóa chặt lấy nàng: "Vừa rồi ngươi nói đợi Chiêu Vương về rồi nói, chẳng phải là muốn chọc ra chân tướng thế gả sao? Ngươi tưởng mình được sủng ái là có thể nhẹ nhàng bỏ qua tội khi quân ư? Đừng mơ! Đây là hôn sự do hoàng thượng ban, dù là Chiêu Vương cũng không có quyền xá miễn tội chết cho ngươi!"
Bà ta cười âm trầm: "Chiêu Vương lần này đi, mười ngày nửa tháng không về được đâu nhỉ?"
Trì Huỳnh nghiến răng: "Chiêu Vương điện hạ không ở thì sao? Hộ vệ bên ngoài cũng không cho phép mẫu thân muốn làm gì thì làm."
Trong mắt Ân thị lóe lên hung ý: "Thuận Thiên Phủ do phụ thân ngươi giao hảo. Chỉ cần ta nói một câu, người ở Liễu Miên Hạng lập tức có thể áp Tiết di nương vào đại lao Thuận Thiên Phủ, dùng hình tra khảo!"
Nàng đỏ mắt, nghiến răng nói: "Nương ta vào ngục, phụ thân, mẫu thân và nhị tỷ cũng tuyệt đối không thoát. Mẫu thân dám sao?"
Ân thị sắc mặt hung tợn: "Ngươi sắp tố cáo chúng ta trước mặt Chiêu Vương rồi, ta còn có gì không dám? Dù sao cũng là tội chết. Nếu Trì gia thật sự vào nhà lao, người chết đầu tiên cũng là tiện thiếp! Thân thể bà ta yếu ớt, e rằng chưa kịp đợi Chiêu Vương trở về, đã không chịu nổi cực hình mà chết trong ngục rồi! Ngươi cũng không muốn bà ta vì muội chịu khổ mười mấy năm, cuối cùng bị đánh nát xương cốt, loạn côn đánh chết chứ?"
Toàn thân Trì Huỳnh lạnh buốt, như rơi vào vũng bùn, lồng ngực đau nghẹt không thở nổi.
Ân thị nói: "Giờ chỉ cần ngươi trả lại thứ vốn thuộc về Dĩnh Nguyệt, mọi người đều vui vẻ. Ngươi cũng có thể toại nguyện, đưa Tiết di nương rời kinh sống yên ổn. Chẳng phải đó chính là điều ngươi mong muốn ban đầu sao? Hay là giờ bị phú quý vinh hoa làm mờ mắt, không nỡ rời bỏ thân phận Vương phi, không nỡ ân sủng của Chiêu Vương?"
Trì Huỳnh run rẩy không còn sức, chỉ có thể dựa vào bàn tay bám chặt khung cửa để chống đỡ, cố đè nén cổ họng nghẹn cứng mà nói: "Các người nghĩ ta đi rồi là vạn sự đại cát sao? Vương phi đổi người, thật sự không ai phát hiện, không ai nghi ngờ ư?"
Trì Dĩnh Nguyệt nhướng mày bước lên: "Chuyện đó không cần ngươi lo. Chỉ cần ngươi đem mọi việc chung sống với Chiêu Vương kể lại tường tận, không giấu giếm chút nào, ta tự nhiên có thể thay thế ngươi, ngồi vững vị trí Vương phi này."
Trì Huỳnh nhìn nữ nhân trước mặt có dung mạo giống hệt mình, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng nhìn sang Ân thị: "Mẫu thân muốn đổi lúc nào, đổi bằng cách nào?"
Ân thị đã sớm tính xong: "Năm ngày nữa là sinh thần của bá gia. Năm ngày này ngươi đừng quay về Chiêu Vương phủ, ở lại trong phủ, kể tỉ mỉ mọi chuyện nửa năm qua cho Dĩnh Nguyệt. Năm ngày sau, ngươi cùng Tiết di nương rời kinh, Dĩnh Nguyệt trở về Chiêu Vương phủ, mọi thứ ai về chỗ nấy."
Trì Huỳnh hỏi: "An nguy của ta và nương bảo đảm thế nào? Nếu nửa đường các người âm thầm ra tay..."
Ân thị cắt lời: "Xa phu và lộ dẫn đều đã chuẩn bị sẵn. Nếu thật muốn ra tay, chúng ta còn tốn công làm gì? Ngươi còn chưa ra khỏi cổng thành đã bị giết chôn xác rồi."
Trì Huỳnh run rẩy toàn thân, như bị tảng đá lớn đè nặng lên tim. Trì gia, Ân thị, Trì Dĩnh Nguyệt cứ thế cao cao tại thượng nhìn xuống nàng, giẫm mạnh lên tim nàng, muốn nghiền nát xương cốt, xé toạc ngũ tạng lục phủ nàng mới chịu thôi!
Nàng như rơi xuống vực sâu, mỗi lần hít thở đều vô cùng khó khăn, cổ họng đầy vị đắng và mùi máu. Nàng chỉ có thể cắn răng gắng gượng, không cho mình khóc, không cho mình gục ngã.
Ân thị lạnh giọng nhắc nhở: "Hộ vệ ngoài cửa, ngươi biết phải nói thế nào rồi chứ? Nếu ngươi dám nói bừa, hay cầu cứu ai, kẻ chịu khổ trước tiên sẽ là Tiết di nương."
Trì Huỳnh nuốt khan, đáp: "Ta hiểu."
Rất lâu sau, nàng chậm rãi ổn định lại cảm xúc, mở cửa dặn Liên Vân: "Phiền ngươi về bẩm với mẫu phi, nói ta ở nhà thêm vài ngày, đợi mừng sinh thần phụ thân xong sẽ trở về."
Liên Vân ngẩng lên thấy hốc mắt nàng hơi đỏ, định hỏi thêm một câu, Trì Huỳnh đã mím cười: "Mau đi đi, đừng để mẫu phi lo lắng."
Liên Vân lúc này mới chắp tay đáp vâng.
Trì Huỳnh quay về phòng, như một con rối vô hồn. Đầu nặng chân nhẹ, tim đã tê dại, ngược lại không còn cảm giác đau nữa.
Ân thị đã chuẩn bị sẵn giấy bút: "Mấy tháng nay ngươi chung sống với Chiêu Vương ra sao, dung mạo và tính tình người trong Chiêu Vương phủ, còn cả Trang Phi và các quý nhân trong cung, hễ đã gặp, đã nói chuyện, đều phải ghi lại cho ta từng việc một."
Nói xong lại nhắc: "Đừng giở trò, đừng quên thiếu sót. Nếu sau này chuyện bại lộ, ngươi và Tiết di nương cũng chỉ có con đường chết."
Trì Huỳnh ngẩng mắt nhìn bà ta. Rất lâu sau, khóe môi mới hiện lên một nụ cười cực nhạt: "Đã tới nước này, chỉ cần có thể rời đi an ổn, ta đương nhiên phối hợp tới cùng."
Nàng ngồi xuống trước án thư, chấm mực đầu bút, hít sâu một hơi. Nàng không viết từ đầu đến cuối, mà bắt đầu từ gần nhất, lần ngược về trước.
Từ lọn tóc trong túi gấm, tới ba mươi thẻ trúc ở sơn trang suối nước nóng; từ đêm Thất Tịch dải Ngân Hà, tới tối hôm Tiễn Xuân Tiết trên thuyền dạo chơi dưới sao trời... nàng từng việc từng việc nhớ lại, từng việc từng việc hạ bút, cũng từng việc từng việc nói lời từ biệt trong lòng.
Trì Dĩnh Nguyệt ngồi trên trường kỷ không xa, vừa ăn điểm tâm vừa đứng dậy đi tới, thuận tay cầm lấy một tờ giấy đã khô mực. Nhìn chữ trên đó, nàng ta không nhịn được cau mày mắng: "Ngươi lại dám gọi Chiêu Vương điện hạ là phu quân? Đúng là thứ không biết xấu hổ!"
Trì Huỳnh trầm mặc mím môi: "Phải, sau này chỉ đành ủy khuất nhị tỷ học theo kẻ không biết xấu hổ như ta, làm những chuyện hạ tiện ấy."
Trì Dĩnh Nguyệt tức đến nghẹn lời: "Ngươi..."
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Story
Chương 65: Chờ chàng trở về, ta có chuyện muốn nói với chàng
10.0/10 từ 15 lượt.
