Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Chương 67: Nàng ta không giống A Huỳnh, càng không phải A Huỳnh
Liên tiếp mấy mũi tên bắn lén tới, Yến Tuyết Thôi xoay người né tránh thật nhanh. Thích khách thấy hắn dường như đã trọng thương, vậy mà vẫn mạo hiểm quay lại nhặt chiếc túi gấm rơi trên đất, ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc, cả bọn đồng loạt vung kiếm, vây công hắn từ bốn phía.
Yến Tuyết Thôi gắng gượng chống đỡ mấy chiêu. Đợi cơn đau dữ dội nơi ngực tạm lắng xuống, hắn lập tức nắm chuẩn thời cơ, từ giữa loạn kiếm đoạt lại chiếc túi gấm kia.
Túi gấm lấm tấm vết máu. Trong lòng Yến Tuyết Thôi dâng lên một luồng bực bội dữ dội, kiếm thế cũng theo đó trở nên nóng nảy sắc bén, tựa sét xé gió, sát ý cuồn cuộn, vừa nhanh vừa tàn nhẫn phá tan thế công từ bốn phương tám hướng. Trường kiếm xé toạc thân thể thích khách, trong khoảnh khắc máu bắn tung tóe khắp nơi.
Trình Hoài dẫn người tới tiếp ứng, hai bên lại rơi vào hỗn chiến. Thích khách rất nhanh đã không chống đỡ nổi, chỉ chốc lát liền bị chém giết sạch sẽ, cuối cùng chỉ chừa lại hai tên còn sống, bị Trình Hoài dẫn người chế ngự.
"Điện hạ, người không sao chứ?"
Tần Tranh vừa rồi đã chú ý tới việc trước ngực điện hạ bị thương, vì nhặt một vật mà còn lao sâu vào vòng loạn kiếm, cả cánh tay đều bị máu nhuộm đỏ.
Yến Tuyết Thôi như không nghe thấy, cúi đầu vuốt nhẹ vết máu trên túi gấm. May mà đoạt lại kịp thời, đồ bên trong không hề hấn gì.
Thích khách bị áp giải đi thẩm vấn. Yến Tuyết Thôi nắm chặt túi gấm, đột nhiên hỏi Tần Tranh: "Trong phủ hôm nay có gì khác thường không?"
Tần Tranh lắc đầu: "Vẫn là tin lần trước, nói Vương phi muốn ở Trì phủ mấy ngày, đợi qua sinh thần của Xương Viễn Bá mới về."
Hắn tính lại ngày tháng, chợt nhớ ra: "Hôm nay vừa đúng là sinh thần của Xương Viễn Bá."
Trước đó ám vệ truyền tin bẩm báo việc này, Yến Tuyết Thôi đã đoán nàng lấy cớ chúc thọ để ở lại thêm mấy ngày bên Tiết di nương. Nhưng cơn đau thắt tim đột ngột vừa rồi lại khiến hắn sinh ra cảm giác bất an mãnh liệt, luôn thấy như có chuyện gì đó đã xảy ra.
Hắn siết chặt túi gấm trong tay, trầm ngâm giây lát rồi nói: "Tăng thêm người, tiếp tục theo dõi Vương phủ và Trì phủ. Có bất kỳ động tĩnh nào lập tức báo về. Vương phi không được xảy ra dù chỉ nửa phần sai sót."
Tần Tranh lập tức chắp tay lĩnh mệnh.
Sáng sớm hôm sau.
Trì Dĩnh Nguyệt cuối cùng cũng toại nguyện, bước lên cỗ xe ngựa tiến về Chiêu Vương phủ. Trong xe trải thảm lông cừu mềm mại, đệm ngồi, gối tựa đều là Thục tú, thoải mái hơn bất cứ lần đi xe nào trước đây của nàng ta.
Bánh xe lăn đều về phía đông, đường đi thênh thang, chở nàng ta hướng tới vinh hoa phú quý đến muộn nhưng vốn dĩ thuộc về nàng ta.
Đi ngang Như Ý Trai, nàng ta cố ý xuống xe, mua mấy món điểm tâm mang về cho Trang Phi.
Xe ngựa dừng trước cổng Chiêu Vương phủ, trong lòng Trì Dĩnh Nguyệt dâng trào kích động và mong chờ. Thế nhưng nàng ta vẫn cố gắng giữ vững thần sắc, giả bộ quen đường quen nẻo, để Hương Cầm dìu đỡ, đi về Sấu Ngọc Trai.
Chiêu Vương phủ quả nhiên khí phái bề thế, lầu ngọc điện vàng, xà ngang cột vẽ, khắp nơi toát lên vẻ hoa lệ trang nghiêm của phủ đệ hoàng thân. Đến Sấu Ngọc Trai, tiết trời này mà trong viện đã trồng đầy hoa cỏ cây quý, xanh tốt um tùm, mỗi bước đều là cảnh.
Hạ nhân biết hôm nay Vương phi hồi phủ, trong phòng sớm đã chuẩn bị lò sưởi, trà nóng và điểm tâm.
Phương Xuân cô cô mỉm cười lên đón, giúp nàng ta cởi áo choàng.
Trì Dĩnh Nguyệt đoán đây chính là Phương Xuân cô cô quản sự của Sấu Ngọc Trai, người rất được Trang Phi coi trọng, bèn khách khí nói: "Cô cô đừng bận rộn quá, lát nữa ta còn sang Thọ Xuân Đường thăm mẫu phi. À phải rồi, mấy món điểm tâm này, cô cô đem xuống chia cho mọi người."
Phương Xuân cô cô nhận hộp thức ăn Hương Cầm đưa tới, cảm tạ, ánh mắt lại vô tình dừng trên người Vương phi thêm một thoáng.
Vẫn là dáng vẻ ôn hòa dịu dàng thường ngày, nhưng bà luôn cảm thấy có gì đó khác.
Dường như so với trước kia, nhiều thêm mấy phần rạng rỡ, hào phóng.
Có lẽ là vì về phủ đoàn tụ cùng gia đình, lại gặp sinh thần của Bá gia, trong lòng Vương phi vui vẻ chăng.
Phương Xuân không nghĩ nhiều, xách hộp thức ăn rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại Hương Cầm. Trì Dĩnh Nguyệt lúc này mới đứng dậy, tỉ mỉ quan sát gian phòng ngủ.
Giường gỗ hoàng hoa lê trải chăn đệm vân gấm, trước bàn trang điểm chạm vàng đặt hộp trang sức hải đường khảm bảo thạch bằng vàng ròng, lò sưởi tay men pháp lang, bình phong tử đàn, lư hương bạch ngọc, bộ trà thanh hoa... chỗ mắt nhìn tới đều là tinh xảo xa hoa đến cực điểm.
Nghĩ lại một năm qua, nàng ta thật ngu xuẩn không chịu nổi, bỏ không thân phận Chiêu Vương phi đường đường chính chính, lại tự mình lao vào làm ngoại thất cho người khác. Vòng tới vòng lui, cuối cùng vẫn quay về nơi này.
Nhưng giờ trở lại cũng chưa muộn. Quãng đời còn lại, nàng ta còn rất nhiều thời gian để hưởng thụ cuộc sống tôn quý này.
Hương Cầm lại tỉ mỉ nói thêm những thói quen và sở thích thường ngày của Trì Huỳnh. Trì Dĩnh Nguyệt mới tới, không tiện lập tức xóa sạch dấu vết sinh hoạt của Trì Huỳnh, chỉ có thể đợi đứng vững chân trong Vương phủ rồi mới từ từ thay đổi theo sở thích của mình.
Thu xếp sơ qua, Trì Dĩnh Nguyệt liền tới Thọ Xuân Đường bái kiến Trang Phi.
So với sự phú quý lộng lẫy của Vương phủ, tiểu viện của Trang Phi lại có phần giản dị quá mức. Trì Dĩnh Nguyệt không dám nhìn ngó lung tung, che giấu vẻ kinh ngạc trên mặt, lặng lẽ vào trong thỉnh an.
Trang Phi ngồi trên sạp nghỉ ngơi, thấy nàng ta tới liền gọi tới gần để trò chuyện.
Hỏi thăm sức khỏe vợ chồng Xương Viễn Bá và mọi chuyện trong phủ, Trì Dĩnh Nguyệt dáng vẻ cung thuận, đều lần lượt đáp: "Làm mẫu phi phải bận tâm, trong nhà mọi sự đều ổn."
Trang Phi gật đầu: "Đợi Thất lang về kinh, dịp cuối năm nhất định để nó chuẩn bị hậu lễ, cùng con về phủ một chuyến. Dù sao cũng là nhà ngoại, lễ nghĩa không thể bỏ."
Trì Dĩnh Nguyệt vội nói: "Cha mẹ đều thông cảm việc điện hạ mắt không tiện, tuyệt không dám dùng lễ nghi thường dân mà yêu cầu điện hạ. Mẫu phi nhân hậu thấu hiểu, điện hạ dịu dàng chu đáo, đã là phúc phận mấy đời của Dĩnh Nguyệt và Trì gia rồi."
Trang Phi cười nói: "Con xưa nay hiểu chuyện. Thôi được, mọi việc đợi Thất lang về kinh rồi tính."
Trì Dĩnh Nguyệt nhu thuận đáp lời.
Nàng ta rời đi không lâu, Trang Phi ăn mấy miếng điểm tâm nàng ta mang tới, ăn được hai miếng lại đặt xuống.
Quỳnh Lâm hỏi: "Không hợp khẩu vị sao?"
Trang Phi cười than: "Ăn quen tay nghề của Dĩnh Nguyệt rồi, ăn đồ bên ngoài, dù là Như Ý Trai, vẫn thấy thiếu một chút hương vị."
Quỳnh Lâm cười nói: "Chuyện này có gì khó, để hôm nào Vương phi làm cho người mấy món là được."
Trang Phi nhìn ra ngoài cửa, trầm ngâm suy nghĩ.
Con dâu xưa nay cung kính dịu dàng, nhưng lúc nãy vừa gặp, bà luôn cảm thấy khách khí hơn ngày thường. Trong sự khách khí ấy lại lộ ra mấy phần xa lạ xa cách, lời nói tuy vẫn nhẹ nhàng mềm mỏng, nhưng lại có vẻ... quá lanh lợi trơn tru, không giống trước kia thân thiết dễ gần.
Có lẽ là sau khi về nhà, được người trong nhà nhắc nhở thêm vài quy củ chăng. Con dâu vẫn là con dâu ấy, nào có gì khác biệt.
...
Hà Gian.
Yến Tuyết Thôi đang bí mật thẩm vấn hai tên thích khách bị bắt hôm qua.
Tần Tranh tới bẩm báo, nói kinh thành truyền tin tới: "Vương phi đã bình an hồi phủ, trong phủ mọi thứ đều như thường."
Từ sau cơn đau thắt tim hôm qua, ngực Yến Tuyết Thôi vẫn luôn khó chịu, đau tức không dứt.
Không rõ vì sao, trong lòng hắn cứ lờ mờ dâng lên cảm giác chẳng lành.
Có lẽ vì rời xa nàng quá lâu, chứng khát da thịt lại như giòi bám xương quấn lấy hắn.
Để đẩy nhanh tiến độ tra xét, mỗi ngày hắn chỉ ngủ hai canh giờ, vậy mà đêm nào cũng trằn trọc. Chỉ khi ép chặt túi gấm vào trước ngực, tưởng tượng nàng ở ngay bên cạnh, thân thể mềm mại dựa sát vào hắn, hắn mới có thể chợp mắt được một lát.
Hắn cũng không định kéo dài thêm nữa. Chuyện ở Hà Gian cần sớm giải quyết, càng nhanh càng tốt.
Căn cứ mật thư vương phủ bị chặn lại, Yến Tuyết Thôi lập tức sai người âm thầm bao vây ngọn núi nơi huấn luyện ám vệ và đúc binh khí trái phép. Đêm đó, mấy trăm mũi tên lửa bắn vào, ép toàn bộ thợ rèn bên trong lộ diện. Dưới cực hình, bọn họ đều khai nhận.
Cùng lúc, Thiên Tân Vệ và Thiên hộ sở phòng thủ Thương Châu điều binh từ hai phía giáp công Hà Gian vương phủ, bắt sống Hà Gian vương. Đám tướng sĩ dưới trướng có ý mưu phản cũng bị chém tại chỗ.
Trước sau chưa tới hai mươi ngày, Yến Tuyết Thôi thúc ngựa ngày đêm, một mình về kinh trước. Đội Cẩm Y Vệ áp giải Hà Gian vương theo sau, nhưng xe tù đi chậm, ước chừng ba ngày sau mới có thể về tới kinh thành. Vì vậy, ngày hồi kinh công bố ra ngoài của Yến Tuyết Thôi cũng là ba ngày sau.
Không ai biết, ngay đêm nay hắn đã che giấu hành tung, lấy thân phận Cẩm Y Vệ, che mặt lặng lẽ trở về kinh.
Nửa đêm Chiêu Vương phủ gió lạnh rít lên, canh phòng nghiêm ngặt. Ám vệ ngoài phủ đều là tâm phúc của hắn, thấy hắn bí mật hồi kinh, lập tức cúi người hành lễ rồi lặng lẽ rút đi.
Yến Tuyết Thôi tung người vượt tường viện, âm thầm ra hiệu. Mấy trạm gác bị kinh động cũng đồng loạt lui xuống.
Đi tới hành lang, nhìn ánh đèn vàng ấm trong phòng, băng sương phủ đầy người hắn dường như cũng tan ra theo đó.
Chia xa hai mươi ngày, nỗi nhớ gặm nhấm đến tận xương tủy. Trong mộng thấy nàng cười, cũng nghe nàng khóc. Vung không đi, xua không tan đều là nàng. Hôm nay rong ruổi ngựa về suốt dọc đường, trong đầu hắn cũng chỉ toàn là bóng dáng nàng.
Lúc này trở lại Sấu Ngọc Trai, ngược lại không còn sự vội vàng ban đầu nữa. Dù sao nàng cũng ở đây.
Không biết nàng có nhớ hắn không, hẳn là có. Trước lúc chia tay, dáng vẻ nàng ôm hắn khóc, lưu luyến không rời, đến giờ nhớ lại hắn vẫn thấy cổ họng nghẹn lại, tim mềm ra một mảnh.
Cũng không biết nàng muốn nói với hắn điều gì. Có phải đã chuẩn bị sẵn sàng để thẳng thắn với hắn rồi không?
Chỉ cần nàng chịu nói thật, hắn còn có gì không thể tha thứ?
Nghĩ vậy, Yến Tuyết Thôi bước nhẹ chân, chậm rãi đẩy cửa đi vào.
Đêm đã khuya, người trong phòng sớm đã ngủ. Trong rèm truyền ra tiếng hô hấp đều đặn.
Hắn cũng không nhất định phải gọi nàng dậy, càng không phải kéo nàng làm gì. Chỉ cần lặng lẽ nhìn nàng, ôm nàng vào lòng, cũng đủ xoa dịu nỗi nhớ hơn nửa tháng này.
Nhưng khi hắn vén rèm lên, đầu ngón tay bỗng khựng lại, không kìm được nhíu chặt mày.
Đập vào mũi là một mùi hương xông hơi gay gắt.
Là mùi hoa cam, không sai, nhưng không giống khí tức tự nhiên thanh ngọt của nàng. Trái lại giống như được cố ý điều chế từ bột hoa cỏ.
Nhờ ánh đèn yếu ớt, hắn nhìn thấy Vương phi nằm trên giường, nhắm mắt ngủ say. Xa cách nhiều ngày gặp lại, cảm giác khác lạ do mùi hương mang tới rất nhanh tan biến, trong mắt hắn chỉ còn lại con người trước mắt.
Nhưng khi hắn cúi xuống, tỉ mỉ nhìn kỹ đường nét mày mắt nàng, lại từ dung nhan ngủ say kia nhận ra một cảm giác lạnh lẽo xa lạ.
Hắn quá quen thuộc với nàng, thậm chí còn quen hơn cả chính mình.
Khi không nhìn thấy, dù chỉ dựa vào đầu ngón tay phác họa, hắn cũng đã nắm rõ đường nét ngũ quan của nàng. Huống chi sau khi hồi phục, hai người sớm tối bên nhau, đêm nào hắn cũng nhìn nàng, từ vui buồn giận hờn cho tới dáng ngủ yên tĩnh, tất cả đều được hắn nhìn thật rõ, khắc thật sâu trong lòng.
Vì thế, gần như chỉ liếc mắt một cái, hắn đã nhận ra những thay đổi tinh vi của người trước mắt.
A Huỳnh mày mắt thanh tú ôn hòa, đến lúc ngủ cũng thường ngoan ngoãn co mình lại.
Còn người trước mặt này, lông mày đậm hơn, đuôi mắt hơi xếch lên. Dù đang ngủ, giữa mày mắt cũng lộ ra vẻ kiêu kỳ như có như không.
A Huỳnh mũi ngọc môi anh đào, chóp mũi nhỏ nhắn tròn trịa, dáng môi mềm mại, môi đỏ đầy đặn, không mang nửa phần sắc bén.
Nhưng người trước mặt này, sống mũi sắc hơn, đỉnh môi rõ nét, môi cũng mỏng hơn.
Kỳ thực đều là những thay đổi rất nhỏ. Ban ngày nếu dùng trang dung che đậy, gần như khó nhận ra khác biệt.
Nhưng trong mắt hắn, mọi chi tiết nhỏ bé đều bị phóng đại vô hạn.
Giống như một bức danh họa hiếm có được sao chép tỉ mỉ. Hàng giả có thể mô phỏng đến mức hoàn mỹ, nhưng rốt cuộc không phải chân tích. Chỉ vài nét bút đã khác biệt rất xa, thần vận hoàn toàn không còn.
Nàng không giống A Huỳnh.
Cũng không phải A Huỳnh.
Đèn dầu "lách tách" một tiếng, bấc đèn bắn tung.
Trái tim xao động của Yến Tuyết Thôi hoàn toàn lạnh xuống. Dưới khăn che mặt, sắc mặt hắn âm trầm như mực. Đối diện với gương mặt giống nàng đến tám phần ấy, trong đáy mắt xám lạnh cuộn lên sát ý sắc bén.
Nếu nàng không phải A Huỳnh, vậy vì sao lại xuất hiện trong Chiêu Vương phủ?
A Huỳnh của hắn rốt cuộc đang ở đâu?
Đúng lúc này, Trì Dĩnh Nguyệt dường như bị tiếng bấc đèn đánh thức. Nàng ta khép hờ mí mắt, mơ hồ cảm thấy ánh sáng trong phòng tối đi không ít.
Lông mi nàng ta run nhẹ, mở mắt ra, không kịp phòng bị đã thấy bên giường ngồi một nam nhân áo đen che mặt như u hồn, lập tức sợ đến run rẩy toàn thân, thét lên kinh hãi.
Yến Tuyết Thôi thu hết vẻ hoảng sợ ấy vào mắt, bình tĩnh lên tiếng dò hỏi: "Là ta."
Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thế Gả Cho Vai Ác Mù
Story
Chương 67: Nàng ta không giống A Huỳnh, càng không phải A Huỳnh
10.0/10 từ 15 lượt.
