Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 82
Dung Kim Dao khựng lại, ngước mắt nhìn Sở Ý.
Thiếu niên đứng dưới hành lang nơi ánh sáng và bóng tối đan xen, vệt nắng nghiêng nghiêng sắc như lưỡi đao.
Hắn chắp tay sau lưng đứng đó, ánh sáng và bóng tối chia cắt thân hình, nửa người ẩn vào nơi tăm tối, nửa người lại đắm mình trong ánh nắng ấm áp.
Sở Ý khẽ nhếch môi, giọng điệu vừa mang vẻ giễu cợt bâng quơ, lại vừa ẩn chứa ý vị khó dò. Hắn nhấn nhá từng chữ, từng lời, cực kỳ rõ ràng: “Ta đặc biệt chờ đợi công chúa ở đây.”
Đợi nàng làm gì?
Nụ cười trên mặt Dung Kim Dao nhạt đi đôi chút.
“Đợi ta?”
Hàng mi nàng khẽ cụp xuống, che đi nét kinh ngạc và cảnh giác thoáng qua trong đáy mắt, nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng và thăm dò vừa phải: “Làm sao Sở thế t.ử biết hôm nay ta sẽ đi ngang qua đây?”
Chuyện nàng đến Tàng Thư Lâu bái kiến tiên sinh vốn là quyết định nảy ra đột ngột vào sáng nay, thêm nữa trên đường đi còn nán lại dọn dẹp phòng ốc một lúc, hành tung tuyệt không thể nào bị biết trước được.
Nếu Sở Ý thật sự cố tình đợi ở đây, chắc chắn hắn đã phải canh giữ từ sáng sớm tinh mơ, có như vậy mới “tình cờ” gặp được nàng.
Sở Ý lười biếng cong môi: “Ta chỉ đ.á.n.h cược một phen thôi.”
Dung Kim Dao nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cược cái gì?”
Vẻ mặt hắn vẫn dửng dưng như mây bay gió thoảng: “Cược rằng sáng nay cô sẽ đến Tàng Thư Lâu.”
Sở Ý ung dung cất lời, ánh mắt dán chặt vào gương mặt nàng, tựa như nhất cử nhất động, từng biểu cảm nhỏ nhặt nhất của nàng đều bị hắn nhìn thấu không sót một chi tiết nào.
Dung Kim Dao: “...”
Sở Ý nhướng mày cười: “Xem ra, lần này ta cược đúng rồi.”
Người bạn học trông có vẻ “yếu đuối không thể tự lo liệu”, “gió thổi là ngã” này, từ khi vào Lăng Vân Đường đến nay, hở ra là bệnh, dăm bữa nửa tháng lại mệt mỏi, giờ đây lại vô tình tựa vào cột hành lang, đôi mắt trong veo như nước, trông đến là đáng thương, hệt như một chú thỏ con vô hại.
Nhưng thực chất, đó chẳng qua chỉ là một tư thế khác để giấu đi lưỡi d.a.o sắc bén mà thôi.
Vừa rồi bước chân nàng nhanh gọn, xoay người dứt khoát, làm gì có nửa phần yểu điệu yếu đuối nào? Rõ ràng là sói đội lốt cừu, dụ ngươi lại gần rồi bất thình lình c.ắ.n cho một phát, c.ắ.n rồi còn không chịu nhả.
Món nợ cũ giữa hai người họ đâu chỉ có một hai khoản.
Ví như, có lần Sở Ý vô ý làm văng vài giọt nước ấm lên vạt váy của Dung Kim Dao, nàng đến một cái liếc mắt cũng không thèm ban cho, vậy mà ngày hôm sau liền cáo ốm nghỉ học. Trùng hợp làm sao, Sở Quốc công lại nghe được mấy lời đồn thổi thêm mắm thêm muối, cứ ngỡ hắn bắt nạt Lục công chúa, liền phạt hắn đội nắng luyện kiếm suốt hai canh giờ. Lại có lần khác, khi chia đội đá cầu, nàng lỡ chân vấp ngã một cú. Kết quả là hắn không chỉ thua trận, mà còn bị phụ thân quất cho một trận roi...
Mùa đông năm ngoái, cũng chính thiếu nữ ngây thơ đáng yêu ấy đã lén đặt pháo nổ sau m.ô.n.g Giang Thiên Lăng. Tết Đoan Dương năm nay, nàng lại thẳng tay đạp Giang Thiên Lăng xuống nước rồi tình cờ bị hắn bắt gặp, cái vẻ tàn nhẫn dứt khoát đó hắn vẫn còn nhớ như in.
Một lần là trùng hợp, nhưng hai lần, ba lần thì chính là trời sinh xung khắc.
Hắn chẳng nhiều lời, cũng coi như đã giúp nàng che đậy. Chỉ là món nợ gánh vạ thay nàng, ôm lấy phiền phức này vẫn chưa thanh toán, làm sao có thể để nàng cứ thế lẩn đi được?
Sở Ý nhìn nàng, đuôi mày khẽ nhướng lên, ánh nhìn ẩn chứa vẻ dò xét và châm chọc.
Dung Kim Dao khẽ nhíu mày, nửa đùa nửa thật đáp: “Xem ra, Thế t.ử quả thực rất hiểu ta.”
Sở Ý chẳng mảy may để tâm đến lời châm chọc của nàng, hắn chỉ nhún vai, thản nhiên hỏi: “Ban nãy công chúa đã đến Tàng Thư Lâu tìm tiên sinh sao? Có phải muốn tiên sinh chấp thuận, để năm nay không phải ngồi cùng bàn với ta nữa?”
Dung Kim Dao ngước mắt chạm phải ánh nhìn của hắn, đôi mắt cong lên: “...Sao lại thế được.”
“Mấy bữa trước chân ta bị thương vẫn chưa khỏi hẳn, bỏ lỡ không ít bài vở, hôm nay chẳng qua chỉ đến thỉnh giáo tiên sinh mà thôi.” Giọng nàng vẫn bình thản: “Sao Thế t.ử lại có thể hiểu lầm như vậy?”
Sở Ý nhìn gương mặt thanh tú và ngây thơ của nàng, đáy mắt lại dần đượm ý cười, hắn gật đầu, buông một tiếng nhàn nhạt: “Ra là vậy.”
Hắn bỗng đổi giọng: “Ta cũng đã đến Tàng Thư Lâu.”
Tim Dung Kim Dao khẽ thót lại, đầu ngón tay kín đáo co vào: “Ồ, vậy sao?”
Sở Ý khoanh tay đứng thẳng, thanh trường kiếm vắt chéo sau lưng, làn gió nhẹ thổi bay vạt áo. Vẻ mặt hắn vẫn ung dung, nhưng ngữ khí lại nặng dần từng chút một, dễ dàng bao trùm lấy nàng bằng một áp lực vô hình:
“Ta đã thưa với tiên sinh, năm cuối cùng ở Lăng Vân Đường, ta vẫn muốn ngồi cùng bàn với cô.”
Hắn thế này rõ ràng là đang “tính sổ” với nàng.
Khóe miệng Dung Kim Dao giật giật, không thèm che giấu vẻ ngao ngán của mình nữa: “Ngươi hà tất phải tự chuốc lấy bực mình?”
“Ta lại thấy vui lắm chứ.”
Sở Ý nhìn nàng không chớp mắt, rồi đột ngột cúi người, ghé sát lại gần, khiến khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại một lằn ranh mong manh.
“Giữa chúng ta…” Giọng hắn dịu dàng đến độ mập mờ, nhưng trong mắt lại ngập tràn vẻ chế nhạo: “...vẫn còn nhiều món nợ chưa tính toán sòng phẳng.”
…
Năm nay, lễ khai giảng của Lăng Vân Đường được tổ chức tại khoảng sân rộng trước chính điện, hàng trăm học trò áo mũ chỉnh tề, đứng ngay ngắn thành từng hàng.
Một dãy thiếu niên vận áo đồng phục màu xanh lơ, vóc dáng thẳng tắp, gương mặt khôi ngô; còn các thiếu nữ thì khoác lên mình bộ đồng phục trắng phớt hồng, vừa thanh lịch lại đoan trang, trông tựa những đóa hoa anh đào núi vừa chớm nở.
Dung Kim Dao đứng trong hàng ngũ của các nữ học trò, mái tóc chỉ được vấn gọn gàng thành một búi đơn sơ, cố định bằng một dải lụa màu trơn. Nàng chẳng cần thoa son điểm phấn mà làn da vẫn trắng mịn tựa ngưng chi.
Ánh mắt nàng bình thản, khẽ nghiêng người nhìn về phía trước, đang chuyên tâm lắng nghe Lễ bộ Thượng thư tuyên đọc diễn văn, thì chợt cảm giác có một ánh nhìn nóng như lửa đang dán chặt lên người mình.
Nàng không kìm được mà quay đầu, lần theo nơi phát ra ánh nhìn ấy.
Quả nhiên, là Giang Thiên Lăng đang đứng trong hàng ngũ nam học trò. Trên mặt hắn ta vẫn là nụ cười cợt nhả quen thuộc, khóe môi mấp máy không biết đang trò chuyện cùng ai, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía nàng, thần sắc hết sức thiếu đứng đắn.
Mấy nam học trò đứng gần đó cũng hùa theo cười phá lên vài tiếng, chẳng giữ chút phép tắc nào.
Dung Kim Dao khẽ chau mày, trong lòng dâng lên một nỗi chán ghét khó tả, thầm buông một tiếng: Phiền phức thật.
Nàng biết tỏng Giang Thiên Lăng là kẻ lắm điều, thích nhất là lôi thân phận của nàng ra để nói ra nói vào.
Hôm Tết Đoan Dương, nếu không phải nể mặt Sở Ý còn ở đó, thì đạp phắt Giang Thiên Lăng xuống nước vẫn chưa hả giận, hôm nay hắn ta mà còn dám đến kiếm chuyện…
Đang mải nghĩ xem nên đáp trả thế nào, ánh mắt Dung Kim Dao chợt trĩu xuống.
Phía trước, một bóng người khẽ động đậy.
Sở Ý dáng vẻ nhàn nhã, lười biếng, cứ như thể buổi lễ khai giảng chẳng mảy may liên quan gì đến hắn. Chẳng hiểu vì sao, hắn dường như cảm nhận được điều gì đó, bèn thong thả bước lên một bước.
Chỉ một bước chân này đã vừa vặn chắn ngay giữa nàng và Giang Thiên Lăng.
Thiếu niên vóc người dong dỏng cao, bộ đồng phục màu xanh nhạt mặc trên người vô cùng ngay ngắn. Hắn chỉ khẽ nghiêng vai một cái, đã che khuất hoàn toàn ánh mắt nóng rẫy khó chịu kia.
Dung Kim Dao sững người.
Sở Ý đang giúp nàng sao?
Nàng đang ngẩn người thì dường như Sở Ý đã phát giác ra ánh nhìn của nàng. Hắn quay đầu lại, nét mày ánh mắt vẫn bình thản, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên thành một đường cong kín đáo.
Tựa như đang thầm hỏi nàng: Hài lòng chưa?
Dung Kim Dao khẽ dời mắt đi nơi khác.
Ở phía bên kia, Lục Huyền Phong đứng cạnh Sở Ý nhìn cảnh ấy mà chẳng hiểu mô tê gì, không nhịn được bèn ghé tai hỏi nhỏ: “Ngươi chen lên trước làm gì thế? Lại chẳng phải ngươi đọc diễn văn.”
Sở Ý vẫn giữ cái vẻ bất cần ấy, uể oải đáp: “Vị trí của Giang Thiên Lăng chướng mắt quá, chắn mất nắng của ta rồi.”
Lục Huyền Phong: “…”
“Giang Thiên Lăng thấp hơn ngươi nửa cái đầu, chắn mất nắng của ngươi kiểu gì?”
Sở Ý: “Kệ ta.”
Lục Huyền Phong: “Đồ dở hơi.”
Ngay lúc ấy, giọng Lễ Bộ Thượng Thư sang sảng như chuông đồng vang lên, tuyên đọc lời huấn thị: “Hôm nay, Lăng Vân Đường chính thức khai giảng. Việc học nặng nề, trách nhiệm lớn lao, mong các học trò chớ lãng phí thời gian, đừng phụ tháng ngày.”
Lễ khai giảng do Lễ Bộ và hiệu trưởng cùng chủ trì, mọi nghi thức đều được tiến hành đầy đủ, không thiếu một bước nào. Đầu tiên là tụng Thánh huấn, sau đó hành lễ vái chào, cuối cùng do hiệu trưởng dẫn dắt mọi người cùng tuyên thệ.
Sau khi tuyên thệ xong, tất cả học trò lần lượt vào giảng đường và ổn định chỗ ngồi.
Dung Kim Dao chân trước vừa bước vào giảng đường, chân sau đã nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc.
Tim nàng chợt thắt lại, ngẩng đầu lên liền thấy Sở Ý với dáng vẻ thản nhiên như không bước vào, rồi ung dung ngồi xuống chiếc ghế ngay cạnh nàng.
Dung Kim Dao đành chấp nhận số phận, nhắm nghiền mắt lại. Nàng lấy ra sợi dây của chiếc túi thơm luôn mang bên mình, những ngón tay thoăn thoắt rút ra một sợi chỉ đỏ mảnh, dùng nó chia mặt bàn thành hai nửa không một kẽ hở.
Sợi chỉ đỏ mảnh như tơ tằm, nhưng lại thẳng tắp và ngay ngắn, vừa vặn vạch ra một ranh giới rõ ràng rành mạch giữa hai người.
Dung Kim Dao quấn một đầu sợi chỉ vào nghiên mực trên bàn, cất giọng: “Mong Thế t.ử tự trọng.”
Sở Ý cúi đầu liếc qua sợi chỉ đỏ, ánh mắt thoáng vẻ thích thú. Hắn nghiêng đầu, giọng nói hạ thấp đến mức chỉ mình nàng nghe thấy: “Nếu ta vượt qua sợi chỉ này thì sẽ thế nào?”
Dung Kim Dao nhếch môi: “Ngươi cứ thử xem.”
Sở Ý khẽ nhướng mày, dường như bị nàng chọc cho vui, hắn thản nhiên ngả người ra sau ghế, khuỷu tay chống lên góc bàn: “Dữ dằn quá.”
“Lục công chúa hôm nay đúng là đằng đằng sát khí.”
“Nếu Thế t.ử không nói gì…” Dung Kim Dao bình thản đáp lời: “…chúng ta có thể chung sống hòa bình.”
Giọng nàng không lớn, nhưng khí thế lại chẳng hề nhượng bộ chút nào.
Sở Ý bật cười: “Thú vị thật.”
Tiết học đầu tiên là Binh sách luận.
Việc giảng dạy ở Lăng Vân Đường xưa nay vốn không câu nệ lề lối cũ. Tiết học đầu tiên không phải là những lời giáo huấn sáo rỗng, mà ném thẳng ra một đề bài vô cùng hóc búa.
Lý tiên sinh phụ trách giảng dạy đã ngót sáu mươi tuổi, nổi tiếng là người nghiêm khắc. Vừa mở lời, giọng ông ấy đã đanh thép dõng dạc: “Nếu biên ải phía Tây Bắc lại nổi lửa đao binh, các trò sẽ làm thế nào để an định biên cương, vạch ra sách lược?”
Tiên sinh vừa dứt lời, cả giảng đường bỗng chốc im phăng phắc.
Ngay sau đó, một học trò giơ tay, cất giọng sang sảng: “Thưa tiên sinh, học trò cho rằng nên lập tức tăng cường phòng thủ biên giới, binh quý thần tốc, không thể do dự.”
“Hấp tấp.” Một học trò khác hừ khẽ một tiếng, trầm giọng nói: “Chưa điều tra rõ tình hình địch đã vội vàng điều động binh lực, e rằng sẽ làm hỏng đại cục.”
“An định biên cương không chỉ dựa vào binh lính, mà còn cần sách lược. Có thể phái sứ giả về kinh xin điều động binh mã, đồng thời xoa dịu dân chúng, củng cố đường lương thảo, đó mới là việc cấp bách hàng đầu.”
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mấy người đã liên tiếp phát biểu, lời lẽ người thì gay gắt, kẻ lại thận trọng, đối đáp chan chát, quả thực có vài phần khí thế như đang tranh luận trên sa trường.
Đợi cho những lời bàn luận lắng xuống, Lý tiên sinh mới lên tiếng: “Binh, là việc lớn của quốc gia. Kẻ bàn chuyện binh đao trên giấy thì nhiều, nhưng người có thể định đoạt được càn khôn lại quá ít.”
Đổi giọng, ông ấy chỉ vào tờ giấy trắng trên án thư: “Các trò đã nói là có đối sách, vậy thì hãy viết hết những suy tư trong lòng mình ra giấy.”
“Bút mực giấy nghiên, tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng, trong một nén nhang, hãy viết một bài sách luận.”
Trước án thư, bút mực khẽ lay, giấy trắng nhẹ nhàng trải ra.
Có người trầm ngâm hồi lâu mới hạ được nét bút đầu tiên, lại có người ý tưởng đã chín muồi trong lòng, vừa nhấc bút đã viết một mạch như chẻ tre, tiếng bút lướt trên giấy sột soạt lan khắp giảng đường.
Dung Kim Dao thuộc loại “trầm ngâm hồi lâu mới hạ bút”.
Tuy trong đầu nàng đã có đôi chút ý tưởng, nhưng mãi vẫn chưa thể sắp xếp thành một bài văn hoàn chỉnh, chỉ biết cúi đầu c.ắ.n cán bút, ánh mắt có phần lơ đãng.
Lơ đãng một hồi, ánh mắt nàng vô tình dừng lại trên người thiếu niên kia.
Sở Ý ngồi bên cạnh đang múa bút lia lịa.
Vẻ mặt hắn vô cùng chuyên chú, giữa đôi mày chau lại ẩn chứa một nét trầm tĩnh, thế bút vững vàng, tựa như trong lòng sớm đã có ngàn vạn binh mã, chỉ chờ được tuôn ra trên mặt giấy.
Tên này lúc yên tĩnh trông cũng không đến nỗi đáng ghét.
Khoan đã, nàng đang nghĩ cái gì thế này?
Dung Kim Dao nhận ra mình vừa ngẩn người, vội vàng dời ánh mắt đi, cố gắng tập trung tinh thần, nghiến răng hạ bút.
Mãi cho đến lúc mặt trời lặn, tiếng chuông vang lên, ánh tà dương xiên xiên chiếu vào giảng đường.
Mọi người lần lượt nộp bài sách luận, thu dọn tráp sách rồi rời đi, chỉ còn lại hương mực thoang thoảng chưa tan hết. Ấy vậy mà trong một góc giảng đường, vẫn còn có người gục đầu trên bàn, lười biếng cuộn mình, không một chút động đậy.
Dung Kim Dao chẳng hơi đâu mà gọi hắn dậy, nàng thu dọn tráp sách của mình, vừa định đứng lên thì sau lưng bỗng vang lên một tiếng gọi không nặng không nhẹ: “Lục công chúa, xin dừng bước.”
Nàng sững người, ngoảnh đầu nhìn lại.
Lý tiên sinh chẳng biết từ lúc nào đã giở bài sách luận của nàng ra, đôi mày bất giác chau lại, ánh mắt cứ dán chặt trên mặt giấy hồi lâu không dời.
“Ý tứ của bài sách luận cũng được, chỉ là chữ viết này…” Ông ngập ngừng, dường như đang đắn đo lựa lời, lại như đang cố gắng để lời nói không quá khó nghe: “...thật sự có chút khó nói.”
Dung Kim Dao thoáng chút ngượng ngùng.
Nàng không thể nói rằng, vì trước đây muốn phụ hoàng chú ý đến việc học của mình nên mới cố tình viết chữ thật xấu, lâu dần thành quen, không thể sửa lại được.
“Lục công chúa bản tính thông tuệ, nhưng nếu chữ viết quá cẩu thả, dù ở trên chính đường hay trước ngự tiền đều là không hợp quy củ.”
Nói rồi, Lý tiên sinh lật sang một trang khác, ánh mắt lướt nhẹ, rồi chỉ vào bài sách luận bên cạnh có nét chữ thanh thoát mạnh mẽ, ẩn chứa phong thái riêng.
“Chữ của Sở Ý thanh cao đĩnh đạc, bút pháp mạnh mẹ, là một hình mẫu rất tốt.” Ông nói: “Hay là để trò ấy chỉ dạy thư pháp cho công chúa, sau giờ học giúp đỡ lẫn nhau, cũng xem như là sự quan tâm giữa bạn cùng lớp.”
“…”
Dung Kim Dao đột ngột ngẩng đầu, đôi môi mím chặt, rõ ràng đang cân nhắc làm sao để từ chối cho thật khéo.
Thế nhưng nàng còn chưa kịp lên tiếng, người vốn đang gục trên bàn ngủ bỗng cựa mình.
Chỉ thấy Sở Ý chống người dậy, nửa tựa đầu vào tay, ánh mắt vẫn còn vương ba phần ngái ngủ, giọng nói lười biếng phất phơ bay tới: “…Ai gọi ta đó?”
Lý tiên sinh không hề trách mắng, mà nhìn thẳng về phía hắn: “Sở Ý, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày sau giờ học trò hãy đến chỉ dạy thư pháp cho Lục công chúa, cuối tháng ta sẽ kiểm tra thành quả.”
“Chỉ dạy sao…”
Sở Ý ngước mắt lên, vừa vặn bắt gặp vẻ mặt nghiến răng nhẫn nhịn của Dung Kim Dao, tức thì cảm thấy thú vị, liền vui vẻ thuận theo: “Tuân lệnh.”
Hàng mi Dung Kim Dao khẽ run: “…Học trò cũng tuân lệnh.”
Lý tiên sinh gật đầu hài lòng, thu dọn các bài thi rồi rời đi.
Trong giảng đường im lặng trong giây lát, ánh chiều tà từ song cửa chiếu vào, rọi lên sợi chỉ màu đỏ mảnh mai kia.
Sở Ý đứng dậy, rũ mắt, chỉ vào sợi chỉ đỏ chia đôi chiếc bàn, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Dung Kim Dao, e là vạch kẻ này của cô không cản được ta nữa rồi.”
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
