Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 81

Cuối tháng Tám, trời quang mây tạnh, nắng gắt treo trên đỉnh đầu.

Trên con đường quan lộ thênh thang trước Lăng Vân Đường, xe ngựa nối đuôi nhau không ngớt, dòng người chen chúc đông nghịt, tất cả đều là những học trò mang theo hòm sách đến nhập học.

Trang phục của họ tuy lộng lẫy, nhưng bước chân lại thiếu đi mấy phần hăng hái của tuổi trẻ, vẻ mặt người thì thiếu kiên nhẫn, kẻ lại bi ai sầu thảm, thậm chí có người còn phảng phất nét tuyệt vọng khôn nguôi.

Suy cho cùng, bắt đầu từ hôm nay, họ sẽ chính thức bước vào năm học cuối cùng tại Lăng Vân Đường – một năm học đầy khắc nghiệt.

Bên vệ đường, trước một cỗ xe gấm có một thiếu nữ vận chiếc váy dài màu vàng hạnh đang níu chặt rèm xe không buông, hàng mi đẫm lệ nhìn người phụ nữ trong xe: “Mẫu thân, con không ở nội xá được không... Giường trong nội xá cứng đến độ có thể làm gãy cả xương cốt!”

Nàng ta vừa làm nũng, vừa đưa đôi mắt đáng thương nhìn mẫu thân mình.

Người phụ nữ trong xe chỉ biết thở dài ngao ngán, dẫu lòng đau như cắt cũng đành bất lực, chỉ có thể dịu dàng an ủi: “Quy củ của Lăng Vân Đường là vậy, mẫu thân có thương con đến mấy cũng không thể phá lệ. Huống hồ, Lục công chúa cũng theo học ở Lăng Vân Đường! Công chúa cành vàng lá ngọc còn chẳng chê giường cứng, lời này của con tuyệt đối không được để người khác nghe thấy đâu đấy!”

Cảnh tượng như vậy có thể bắt gặp ở khắp nơi.

Cách đó không xa, một thiếu niên ăn vận cầu kỳ đang lén lén lút lút thì thầm to nhỏ với tên tiểu đồng nhà mình.

Nét mặt hắn ta vẫn mang vẻ công tử bột quen thói ăn chơi, nhưng lúc này lại hiện rõ sự lo lắng: “Ngươi mau theo ta vào học đường, đợi điểm danh xong thì trốn vào nhà chứa củi ở hậu viện. Mấy ngày tới ngươi mang cơm nước cho ta, tối đến thì lấy nước cho ta rửa chân...”

Tên tiểu đồng trông bộ khó xử: “Tiểu Hầu gia, nhưng mà Lăng Vân Đường năm nay...”

Lời còn chưa dứt, đã thấy một bóng người cao ráo từ phía trước thong thả bước tới.

Người đó mặc học phục sẫm màu, tay cầm thước răn dạy, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt lướt qua bóng dáng thiếu niên đang che giấu tên tiểu đồng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

Vị sư huynh giơ cây thước lên, giọng nói không lớn nhưng lại mang theo khí thế đĩnh đạc, vang lên rõ rành rọt trong tai mọi người: “Bắt đầu từ năm nay, các người không còn là trẻ con nữa, phải tuân theo phép tắc của Lăng Vân Đường, không được phép tùy tiện làm càn! Nếu không tuân theo sự sắp đặt, giở trò khôn vặt, bất kể thân phận thế nào đều sẽ bị đuổi khỏi Lăng Vân Đường!”

Lời vừa dứt, các học trò đều im bặt, sắc mặt không ít người thoáng thay đổi.

Lăng Vân Đường là học phủ cao nhất do hoàng gia lập ra, chuyên dạy dỗ con em hoàng tộc và các tiểu thư nhà quyền quý, thời gian học kéo dài sáu năm. Năm năm đầu tương đối tự do, chương trình học khá nhẹ nhàng, việc quản thúc cũng không quá nghiêm ngặt, thậm chí học trò còn được mang theo tỳ nữ, người hầu để chăm lo, sống những ngày tháng an nhàn, thoải mái.

Nhưng năm cuối cùng thì hoàn toàn khác.

Từ năm nay trở đi, tất cả mọi người đều phải ở trong nội xá, không có tôi tớ hầu hạ, không có yến tiệc gia đình, cứ bảy ngày mới được về nhà một lần. Thậm chí sau lễ khai giảng, họ còn bị đưa đến vùng ngoại ô hoang vắng để tham gia huấn luyện võ thuật trong nửa tháng.

Nói cách khác, những vị công tử, tiểu thư từ nhỏ đã quen gấm vóc lụa là, được nuông chiều hết mực, từ nay về sau sẽ phải tự tay thu dọn xiêm y, giặt giũ chăn nệm, tập quen với việc tự mình gánh nước, thắp đèn, chép sách, thậm chí là luyện võ rèn thân... không thể ỷ lại vào gia nhân và người hầu được nữa.


Một góc ven đường, bên trong cỗ xe ngựa tĩnh lặng, một giọng nam lành lùng vang lên giữa không gian chật hẹp: “Tiểu Lục.”

Dung Kim Dao buông rèm xe xuống, dời ánh mắt đi, quay người về phía nam nhân đối diện, ngập ngừng nói: “Đại ca, chuyện ở nội xá thì muội không sao, chỉ là...”

Nàng thăm dò liếc nhìn Dung Duật Hành.

“Chỉ là cái gì?”

"Chỉ là... muội không muốn ngồi cùng bàn với Sở Ý.” Dung Kim Dao buông một tiếng thở dài, rầu rĩ nói: “Muội và hắn bát tự xung khắc.”

Ở Lăng Vân Đường, quy củ vô cùng nghiêm ngặt, chỗ ngồi của các học trò gần như không bao giờ thay đổi.

Huống hồ, nàng và Sở Ý vốn là cặp đối thủ một mất một còn mà ai ai cũng biết, hễ gặp nhau là đấu đá long trời lở đất, đến độ các tiên sinh cũng đã quen, chẳng buồn bận tâm đến ân oán giữa hai người họ nữa.

Còn về chuyện “bát tự xung khắc”, Dung Kim Dao chẳng hề nói bừa, mà là sự thật rành rành.

Năm đầu tiên nhập học, Sở Ý trèo tường thì bị nàng bắt gặp, nàng bèn “uy h.i.ế.p dụ dỗ” hắn băng bó cho một chú mèo con. Thật trùng hợp làm sao, hai người không chỉ học cùng lớp mà còn ngồi cùng bàn.

Nói cách khác, hai người họ ngồi chung một chiếu, dùng chung một nghiên mực, là mối quan hệ gần gũi đến độ cùi chỏ luôn chạm vào nhau.

Năm đó, mọi người mới chân ướt chân ráo vào Lăng Vân Đường, ai nấy đều còn xa lạ, nên hai người họ chung đụng cũng khá hòa hợp, không có xung đột gì to tát.

Bắt đầu từ năm thứ hai, mọi chuyện dần dà trở nên khác hẳn.

Dường như trời sinh nàng đã xung khắc với Sở Ý. Mỗi lần nàng làm chuyện gì đó “không đứng đắn”, y như rằng đều bị hắn bắt gặp. Ánh mắt thiếu niên nhìn nàng phảng phất nét kỳ lạ, đôi đồng tử đen láy ẩn chứa sự dò xét đăm chiêu, lại thoáng chút ý vị trêu chọc, đuôi mày khẽ nhướng lên, tựa như đã nhìn thấu hết thảy những mưu mẹo nhỏ nhặt trong lòng nàng.

Dung Kim Dao cũng chẳng buồn giải thích với Sở Ý, dù sao họ cũng đâu có thân thiết gì.

Chỉ là sau này, nàng còn vô tình để hắn gánh tội thay hai lần.

Một lần là lúc chia đội đá cầu, nàng ngã ngựa, hắn lại đứng ra gánh vác thay nàng; lần thứ hai chính là Tết Đoan Dương năm nay, nàng đá Giang Thiên Lăng xuống ao nhưng lại “gắp lửa bỏ tay người” cho Sở Ý, khiến cho lời đồn hai người là đối thủ một mất một còn ngày càng lan rộng.

Dung Kim Dao sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, bèn đem chuyện của Giang Thiên Lăng kể vắn tắt lại cho huynh trưởng một lượt, rồi nói: “Sau Tết Đoan Dương, muội giả vờ chân bị thương chưa lành, cứ thế kéo dài đến tận bây giờ mới đến Lăng Vân đường. Sở Ý không tìm được người để trả thù, e là sắp tức c.h.ế.t rồi.”

Hơn nữa, đây cũng là năm cuối cùng ở Lăng Vân Đường, nàng cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đấu đá với hắn.

Dung Duật Hành nghe xong chỉ lắc đầu mỉm cười.


Những chuyện vặt vãnh giữa Lục muội muội và Sở Ý, hắn ít nhiều cũng có nghe qua, chỉ là lúc này nghe chính miệng Dung Kim Dao kể lại, hắn lại cảm thấy mối quan hệ của họ còn thú vị hơn cả lời đồn.

Dung Duật Hành ngẫm nghĩ một lát, rồi vạch cho nàng một con đường sáng: “Sau lễ khai giảng, chỗ ngồi sẽ được ghi vào sổ, không thể thay đổi được nữa. Nếu muội thật sự không muốn làm bạn cùng bàn với Sở Ý, vậy thì hãy nhân lúc lễ khai giảng chưa bắt đầu, mau đến gặp tiên sinh trình bày cho rõ.”

“Vâng!”

Được Dung Duật Hành cho phép, đôi mắt Dung Kim Dao chợt sáng rực lên. Nàng đeo hòm sách nhảy xuống xe ngựa, vẫy tay với nam nhân bên trong, giọng nhanh nhảu: “Đại ca, muội đi đây.”

...

Bước vào Lăng Vân Đường, những hàng cột sơn son đỏ thắm uốn lượn dọc theo hành lang dài, kéo mãi đến Tàng Thư Lâu ở nơi sâu nhất.

Bên ngoài hành lang, những rặng liễu rủ khẽ đung đưa trong gió, in bóng lung linh mờ ảo xuống mặt hồ. Làn nước trong vắt như gương, soi tỏ cả trời xanh mây trắng. Thỉnh thoảng, vài chú chim nước bất chợt lướt qua giữa hồ, khuấy động mặt nước tĩnh lặng thành từng vòng sóng gợn lăn tăn, lan tỏa ra những vệt sáng lấp lánh.

Sau khi thu dọn xong phòng ốc, Dung Kim Dao bèn nhân lúc lễ khai giảng chưa chính thức bắt đầu, đi thẳng đến Tàng Thư Lâu nơi các tiên sinh ở.

Tà váy lụa sa màu hạnh thêu hoa văn mây nhấp nhô theo từng bước chân vội vã của thiếu nữ, đôi mắt đẹp của nàng khẽ cụp xuống, hàng mi dài cong vút tựa cánh quạ nhẹ nhàng rung động.


Lần này đến đây, lòng Dung Kim Dao trĩu nặng, tựa như đang dấn thân vào một trận chiến ác liệt.

Nếu không đổi được chỗ ngồi, vậy thì một năm sắp tới, nàng lại phải đấu trí đấu dũng với Sở Ý trên cùng một bàn học. Huống chi năm nay còn có nửa tháng huấn luyện võ thuật, lỡ đâu ngày nào đó tâm trạng Sở Ý không vui, tuốt kiếm chĩa thẳng vào nàng thì phải làm sao?

Nghĩ đến đây, Dung Kim Dao bất giác đưa tay xoa thái dương, rảo bước nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến Tàng Thư Lâu.

Tàng Thư Lâu được dựng ở phía đông của Lăng Vân Đường, tòa lầu sừng sững vươn thẳng lên trời, cao ngất bảy tầng. Nếu tạm thời các tiên sinh không vướng bận việc dạy học thì có thể tìm một gian phòng trong lầu để nghiên cứu kinh thư, luận bàn đạo lý, học trò cũng có thể tùy ý lên lầu tra cứu điển tịch.

“Học trò Dung Kim Dao, cầu kiến tiên sinh.”

Nàng đứng yên ngoài lầu, cúi người hành lễ, giọng điệu vừa cung kính vừa ngoan ngoãn.

Từ trong Tàng Thư Lâu vọng ra tiếng lật sách sột soạt, ngay sau đó, một giọng nói ôn hòa cất lên: “Vào đi.”

Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, một mùi đàn hương dịu nhẹ đã len lỏi vào trong hơi thở.

Một vị tiên sinh vận áo nho bào sẫm màu đang ngồi ngay ngắn sau thư án, tay lật giở sổ học bạ của năm mới, thấy Dung Kim Dao bước vào, bèn ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái.

Ánh mắt của vị trưởng giả đôn hậu toát lên vẻ hiền hòa, ông ấy buông quyển sách trong tay xuống, mỉm cười hỏi: “Sao hôm nay công chúa lại đích thân đến tìm lão phu? Chẳng hay có chuyện gì quan trọng chăng?”

Dung Kim Dao chớp chớp mắt, nở một nụ cười vừa ngoan hiền vừa ngọt ngào: “Thưa tiên sinh, học trò có một chuyện muốn thỉnh cầu.”

Tiên sinh mỉm cười đáp: “Công chúa cứ nói, không sao cả.”

Nàng chần chừ trong giây lát, khẽ cúi đầu, dáng vẻ như có điều khó nói. Mãi một lúc sau, nàng mới ho khẽ một tiếng rồi thăm dò: “Học trò nghĩ rằng, năm nay liệu có thể sắp xếp lại chỗ ngồi một chút được không ạ?”

Tiên sinh lấy làm ngạc nhiên: “Ồ? Vì sao thế?”

Dung Kim Dao đã soạn sẵn lời trong bụng, bèn làm ra vẻ sầu não, thở dài một hơi, giọng điệu đầy vẻ bất đắc dĩ: “Thưa tiên sinh, có điều người không biết, học trò và Sở Thế tử thực sự… không thể hòa hợp nổi. Tính khí hắn nóng nảy, tính tình lại quái gở, học trò mà cứ tiếp tục ngồi chung bàn với hắn, e rằng… e rằng có ngày chọc giận hắn, bị hắn đ.á.n.h cho một trận cũng nên.”

Giọng điệu của nàng pha chút tủi hờn, đôi mắt long lanh ngấn nước lại càng ánh lên vài phần “khiếp sợ”.

Cái dáng vẻ này của Dung Kim Dao nếu để người ngoài nhìn thấy, e rằng sẽ tin là thật. Thế nhưng, tiên sinh đã quen biết hai người họ nhiều năm, vốn đã tường tận tính nết cũng như mối quan hệ giữa nàng và Sở Ý, làm sao lại không nhìn thấu tâm tư của nàng cho được.

Nghe vậy, tiên sinh vuốt râu trầm ngâm giây lát, rồi đưa ánh mắt có phần kỳ lạ nhìn nàng: “Công chúa và Thế tử không hòa hợp, điều này quả thật không sai. Thế nhưng…”

Tiên sinh bỗng chuyển giọng, đầy thâm ý nói: “Vừa rồi lúc Sở Thế tử đến tìm lão phu, lại nói một kiểu khác hẳn.”

Sở Ý đã đến tìm tiên sinh rồi ư?

Dung Kim Dao sững người, trong lòng chợt dấy lên một dự cảm chẳng lành: “Nói gì thế ạ?”

Tiên sinh mỉm cười nhìn nàng: “Hắn nói với lão phu, năm nay vẫn muốn ngồi chung bàn với công chúa, còn bảo hai người hòa hợp vô cùng.”

Không khí bỗng chốc lặng như tờ.

“…”

Dung Kim Dao đứng ngây ra trong Tàng Thư Lâu, suýt thì tưởng tai mình có vấn đề. Nhất thời nàng chưa thể tin nổi những lời tiên sinh vừa nói, bèn kinh ngạc thốt lên: “Hắn nói, chúng ta hòa hợp ư?”

Nàng và Sở Ý ư? Hòa hợp á?

Dung Kim Dao cẩn thận ngẫm lại, ba năm nay hai người họ hễ gặp mặt là đấu khẩu, mở miệng là châm chọc, trong giờ học thì tranh giành hơn thua, đến cả lúc tình cờ chạm mặt bên ngoài Lăng Vân Đường cũng phải buông lời lạnh lùng châm biếm, móc mỉa đối phương. Nếu phải kể ra hai người nào trong Lăng Vân Đường này không đội trời chung nhất, thì tên của nàng và Sở Ý chắc chắn chiếm hai vị trí đầu bảng.

Vậy mà giờ đây, hắn lại chạy tới chỗ tiên sinh chủ động đòi ngồi chung bàn, còn dám nói hai người họ “hòa hợp vô cùng” ư?

Nhất thời, Dung Kim Dao không tài nào đoán được Sở Ý đang nghĩ gì, trong lòng dâng lên một nỗi khó chịu, nhưng cũng không tiện tiếp tục làm phiền tiên sinh, đành phải hành lễ cáo lui.




Rời khỏi Tàng Thư Lâu, trời đã gần đứng bóng, sắp đến giờ dùng bữa trưa, phần lớn học trò đã kéo nhau đến nhà ăn.

Dung Kim Dao khẽ xoa xoa bụng, cảm thấy bụng dạ trống rỗng, cồn cào, bèn định bụng cũng sẽ đến nhà ăn dùng bữa, tạm gác chuyện đổi chỗ sang một bên, không bận tâm đến nữa.

Trên đường đến nhà ăn, nàng không thể không đi qua một khu luyện võ rộng thênh thang.

Nơi đây địa thế thoáng đãng, bốn bề là những rặng trúc xanh cao vút mọc thẳng tắp, quả là nơi lý tưởng để múa kiếm. Giữa sân luyện võ, cơn gió nhẹ thoảng qua làm tung bay vạt áo bào tay rộng của người đang luyện kiếm. Ánh kiếm loang loáng cuốn theo vài chiếc lá rụng, thân pháp uyển chuyển như mây trôi nước chảy, ẩn chứa luồng sát khí sắc bén.

Bản năng thôi thúc nàng dừng bước, nhưng vừa nhìn rõ dung mạo của người nọ, Dung Kim Dao đã thầm kêu một tiếng oan gia ngõ hẹp, theo phản xạ định bụng sẽ đi đường vòng.

“Vút!”

Nào ngờ, nàng vừa cất bước, mũi kiếm đã x.é to.ạc không gian, một luồng kiếm khí sắc bén mang theo tiếng gió rít gào thét ập đến.

Tim Dung Kim Dao giật thót một cái, gần như là một phản xạ vô điều kiện, nàng vội lùi lại nửa bước. Một luồng hàn quang lạnh lẽo sượt qua ống tay áo của nàng, rồi cắm phập vào cây cột hành lang ngay bên cạnh.

Thân kiếm khẽ rung lên bần bật, chùm tua rua nơi chuôi kiếm theo đà lao tới mà khẽ đung đưa, phản chiếu thứ ánh sáng lạnh buốt.

Dung Kim Dao hoảng hốt quay đầu lại, liền trông thấy thiếu niên đứng cách đó không xa đang khẽ nhướng mày, mũi kiếm vẫn chưa thu lại, tư thế vừa tùy hứng lại vừa ngạo mạn.

So với mấy tháng trước, dường như vóc dáng Sở Ý lại trổ mã cao hơn, đường nét mày mắt càng thêm sâu thẳm, sắc lẹm, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng xa cách như thường. Hắn đứng đó tựa như một thanh trường kiếm chưa tra vào vỏ, dẫu khí thế sắc bén đã được ẩn dưới dáng vẻ trầm tĩnh, vẫn khiến người ta không dám tùy tiện đến gần.

Dung Kim Dao nhìn hắn với vẻ hoài nghi, trái tim trong lồng n.g.ự.c vẫn chưa hoàn toàn bình ổn trở lại.

Mấy tháng không gặp, dường như Sở Ý lại có chút thay đổi...

Rốt cuộc là đã đổi khác ở đâu? Nhất thời nàng cũng không nói rõ được.

Trong lúc dòng suy nghĩ còn đang trôi nổi, thiếu niên đối diện bỗng bật ra một tiếng cười khẩy, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười như có như không: “Sao thế, thấy ta là muốn chạy à?”

Dung Kim Dao dẹp đi chút hoảng hốt còn chưa tan, bày ra dáng vẻ yếu ớt mệt mỏi, giả bộ đáng thương tựa người vào cây cột hành lang bên cạnh: “Thật trùng hợp.”

“Ta chỉ tiện đường đi ngang qua thôi, ngược lại là Sở thế tử...” Nàng chỉ vào thanh kiếm vẫn còn găm trên cột, giọng nói run run: “Chẳng lẽ định g.i.ế.c ta hay sao?”

Sở Ý thong thả bước lại gần, vươn tay rút phắt thanh kiếm đang găm trên cột, tùy ý phủi đi bụi bặm trên thân kiếm rồi đưa mắt nhìn nàng, thản nhiên lên tiếng: “Chẳng trùng hợp chút nào. Ta cố ý đợi cô ở đây đó.”


Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Story Chương 81
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...