Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 80

Tiếng chuông vỡ tan lanh lảnh khắp gian phòng, bóng hình trên vách tường không ngừng chao đảo, đảo điên.

Dung Kim Dao khóc không ra nước mắt, giữa bầu không khí nóng bỏng, nàng gắng gượng gom góp lại một tia lý trí cuối cùng để tố cáo Sở Ý: “Ta còn chưa được ăn hạt lựu mà!”

Đúng là gieo gió gặt bão, lần này xem như Dung Kim Dao đã thấm thía sâu sắc.

Vốn dĩ là nàng trêu chọc Sở Ý trước, thế mà giờ đây ngay cả hạt lựu còn chưa kịp nếm, đã lại bị hắn nắm đằng chuôi.

Dung Kim Dao cũng chẳng biết rốt cuộc mình đã sai ở bước nào, có lẽ là do nàng đã kéo dài quá lâu, chỉ mải vui đùa mà xem nhẹ bản năng của một nam nhân. Còn Sở Ý, rốt cuộc hắn cũng không thể kìm nén được nữa, nếu cứ tiếp tục nhẫn nhịn e là sẽ sinh bệnh mất. Thế nên hắn mới không còn dằn lòng, mạnh mẽ thoát khỏi sự khống chế của nàng để chuyển từ thế phòng thủ sang tấn công.

Cổ tay thiếu nữ bị sợi dây buộc đính chuông bạc quấn chặt mấy vòng, chỉ cần nàng khẽ cựa quậy là một chuỗi tiếng chuông lại vang lên không ngớt.

Sau màn “giày vò” vừa rồi, hơi thở của Sở Ý có chút rối loạn, chiếc áo choàng tắm trên người đã sớm bị Dung Kim Dao vứt xuống đất, toàn thân không còn một mảnh vải che thân. Trái lại, y phục trên người nàng vẫn còn nguyên vẹn, chỉnh tề.

Thế nên lần này, cho dù Dung Kim Dao có lệ đẫm hàng mi, Sở Ý cũng không hề có ý định buông tha.

Sở Ý lấy gậy ông đập lưng ông, sau khi trói nàng lại đâu vào đấy, đầu ngón tay hắn khẽ khàng lướt tới, chậm rãi vén vạt áo nàng lên rồi trầm giọng cất lời: “Vội gì chứ?”

"Ta có thể tự tay đút cho nàng từng hạt một.” Hắn cất tiếng hỏi: “Như vậy đã đủ ân cần chưa?”

Dung Kim Dao mặt đỏ bừng tai nóng ran, thật tình chẳng hề muốn được “ân cần” theo kiểu này chút nào.

Áo tắm đâu giống những bộ xiêm y váy áo cầu kỳ, chỉ cần hơi đẩy lên một cái là một luồng gió mát lạnh đã từ dưới cuốn lên, men theo cổ chân trườn đến khoeo gối, rồi cứ thế xộc thẳng lên trên...

Dung Kim Dao không kìm được mà khép chặt hai chân lại, giọng nói run rẩy: “Ta không cần chàng đút.”

Nàng c.ắ.n chặt môi dưới, co khuỷu tay định thúc vào người Sở Ý, chỉ tiếc là chẳng ăn thua gì, hắn vẫn vững như bàn thạch, ngược lại còn bắt đầu nhấp nhô tấm thân nàng như để trả đũa.

Dung Kim Dao phải cố nuốt ngược tiếng rên khẽ chực bật ra khỏi miệng vào trong.

Mọi thứ trước mắt bỗng nhòa đi, nàng cảm nhận được sự rung động bên dưới đang không ngừng lớn dần, tựa như mây giông sấm dậy đang chực chờ bùng nổ.

Triều xuân vỡ đê, rồng cuộn bừng tỉnh, hơi nóng thiêu đốt khiến đôi chân nàng mềm nhũn, sau gáy cũng dấy lên một cơn rùng mình li ti.

Dung Kim Dao theo bản năng lùi người về sau, tấm lưng dán chặt vào thành giường, nhưng người trước mặt lại đuổi theo, nâng bổng vòng eo nàng lên, nhất quyết phải ôm ghì lấy nhau cùng ngồi trên giường mới chịu thôi.

“Trốn cái gì?”

“...Đâu có trốn.”

“Sao giọng nàng nhỏ thế?”

“Chàng phiền quá đi!”

Cả hai mặt đối mặt chẳng chút che giấu, cùng nhau đón nhận sóng gió.

Dung Kim Dao ngồi trên một mỏm đá ngầm nhô cao, khối đá lởm chởm chẳng chút nương tình mà ép chặt vào người nàng.

Tiếng sóng triều lúc xa lúc gần vỗ về. Những bọt sóng li ti quyện theo làn gió biển mặn mòi, không biết mệt mỏi mà vỗ vào ghềnh đá. Mỗi một lần va chạm, sóng lại tung lên vô vàn hạt nước trong veo, lả tả rơi xuống bề mặt đá.


Mái tóc cùng vạt áo trở nên xộc xệch, càng làm tăng thêm vẻ yêu kiều đáng thương. Dung Kim Dao không nén được xuýt xoa, trong cảnh tiến thoái lưỡng nan, chỉ đành gọi tên hắn: “Sở Tử Chiêm...”

“Ừm?”

Sở Ý khẽ nhướng mày: “Sao thế, A Dao khanh khanh.”

“Cởi trói cho ta.” Dung Kim Dao hít sâu một hơi, lắc nhẹ cổ tay: “Khó chịu quá...”

Cuối cùng nàng đã hiểu vì sao Sở Ý lại phải tự c.ắ.n rách môi dưới của mình rồi.

Muốn động cũng chẳng thể động đậy, đôi tay chỉ có thể chới với quờ quạng giữa không trung nhưng mãi chẳng níu được vào đâu, đành phải bị động đón nhận những cảm giác nguyên sơ nhất.

Cổ tay nàng bị trói rất chặt, sợi dây trói mà Sở Ý có thể giằng ra được, với nàng lại tựa như gông cùm siết chặt lấy, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Dung Kim Dao khẽ giọng oán trách: “Ta trói chàng đâu có chặt như vậy, còn chừa đường cho chàng giãy ra nữa.” Nàng ngừng một lát, rồi bồi thêm một câu: “Chàng chẳng ngoan ngoãn chút nào!”

Không ngoan ngoãn?

Điểm này, hắn không công nhận.

"Lúc nàng bảo ta không được động, ta không hề động đậy.” Sở Ý thong thả đáp lời: “Nhưng vừa rồi nàng đâu có nói là không được động.”

“Chàng ăn nói ngang ngược.”

Toàn thân Dung Kim Dao tê rần.

Kẻ đầu sỏ gây tội còn cười bên tai nàng: “Chẳng phải nàng cứ la hét đòi ăn lựu sao? Để ta đút cho nàng ăn.”

Sở Ý nâng cằm Dung Kim Dao lên, nhìn sâu vào đôi mắt mơ màng của nàng, ân cần hết mực đưa hạt lựu đến bên môi, nhưng lại cố tình day dưa nơi khóe môi chứ không để nàng dễ dàng ăn được.

Dung Kim Dao hờn dỗi quay mặt đi, không thèm để ý đến hắn: “Ta không ăn nữa.”

"Há miệng ra, ngoan nào, nếu không nàng sẽ không kìm nén được đâu.”

Hắn biết rõ trong lòng, Dung Kim Dao không muốn phát ra tiếng động gì để người phòng bên cạnh nghe thấy, thế nên trước khi thúc người vào, hắn đã báo trước cho nàng: “Nàng sắp được ăn lựu rồi đây.”

Ban đầu, bóng hình của cả hai vẫn còn phân biệt được đường nét của nhau, nhưng chỉ trong chốc lát đã hòa quyện làm một, tựa như đôi chim liền cánh quấn quýt bên nhau, khó lòng tách rời.

Dung Kim Dao ngửa đầu, đôi môi anh đào hé mở, ngậm lấy hạt lựu kia, vô tình hay hữu ý mà siết mạnh hơn một chút.

Chỉ một cái nghiến nhẹ, ánh mắt Sở Ý bỗng sẫm lại, bật ra một tiếng thở than trầm khàn.

Nơi biển trời giao hòa, ghềnh đá và sóng biển quyện vào nhau, từng đợt nối tiếp không ngừng. Ghềnh đá vẫn hiên ngang sừng sững, nhưng dưới sự xô đập không dứt của sóng biển, nơi đó đã cuộn lên ngàn lớp sóng bạc đầu.

Ngọn sóng dâng lên thật cao, rồi lại nặng nề đổ ập xuống, bọt sóng vỡ tan thành vô vàn mảnh ngọc trắng ngần, tung bay, văng tung tóe giữa không trung.

“Nhẹ thôi, đừng c.ắ.n hỏng mất, Chiêu Chiêu.” Sở Ý khẽ xuýt xoa: “Cả thảy chỉ có hai hạt lựu, nàng ăn lần lượt thôi.”

Dường như Dung Kim Dao chẳng còn nghe thấy gì nữa, hàng mi khẽ cụp xuống, thu trọn mọi cử chỉ của cả hai vào đáy mắt, rồi khẽ khàng phân bua: “Ta vẫn còn hai hạt đây này.”


Nghe vậy, Sở Ý không sao nén nổi nụ cười: “Thế nàng có bằng lòng cho ta nếm thử không?”

Dung Kim Dao khẽ sững người, rồi nhẹ nhàng gật đầu, đoạn rướn người về phía trước: “...Ừm.”

Sở Ý ngậm lấy hạt lựu nàng vừa đưa tới, đầu lưỡi khẽ lướt qua, vị ngọt thanh mát của nước lựu tức thì lan tỏa khắp khoang miệng, một vị ngọt chỉ riêng mình nàng có.

Hắn khẽ nheo mắt, chất giọng trở nên khản đặc, trầm ngâm thốt lên: “Ngọt lắm.”

"Đây là quả lựu ngọt nhất ta từng được ăn.”

...

Dung Kim Dao đã trải qua một ngày sinh thần khá là “khó quên” ở Vọng Sơn cốc, sau khi trở về thành Lương Châu, Sở Ý lại lao đầu vào mớ công vụ phức tạp, bận rộn thu xếp những việc còn lại.

Câu nói “không quá một năm, nhất định sẽ để muội quay về” mà Thái tử từng nói khi xưa đã được thực hiện đúng như lời hẹn.

Quả nhiên, chưa đầy một năm sau, chiếu chỉ triệu hồi về kinh đã nằm gọn trong tay Sở Ý.

Trong khoảng thời gian ấy đã ẩn chứa bao nhiêu màn đấu đá tranh giành, bao nhiêu âm mưu quyền thế, đã trải qua những sóng gió gì, lại làm những việc gì, người ngoài không cách nào biết được, chỉ có một mình Dung Duật Hành tường tận mùi vị trong đó, tựa như người uống nước, nóng lạnh tự mình biết.

Hơn nữa, có rất nhiều chuyện nhất định phải nén chặt vào lòng, không được hé răng nửa lời.

Sau khi mọi việc đã được sắp xếp ổn thỏa, cuối cùng Dung Kim Dao và Sở Ý cũng thu xếp hành trang, bắt đầu hành trình trở về kinh thành.


Hôm ấy, trời trong mây tạnh, xa xa là núi xanh trập trùng uốn lượn, gần hơn là hoa dại ven đường đung đưa khoe sắc.

Sông núi Lương Châu dần khuất xa khỏi tầm mắt, đoạn đường tiến về Thượng Kinh ban đầu khá vắng vẻ, nhưng càng đến gần, đường quan lộ lại càng trở nên nhộn nhịp, những đoàn thương buôn, người đi đường nối đuôi nhau không ngớt.

Dung Kim Dao vén rèm xe, nửa người tựa vào bên cửa sổ, thong thả ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, ánh mắt phiêu đãng theo bánh xe lăn, bất giác có chút thất thần.

Lúc mới đến Lương Châu, tiết trời vẫn còn là mùa đông giá rét, gió bấc sắc như d.a.o cứa vào mặt đau rát. Khi ấy, nàng vẫn còn lẩn trốn trong đám tân binh, ngày ngày thấp thỏm lo âu, thậm chí suýt chút nữa còn bị xem là gian tế, đến giờ vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.

Lúc rời khỏi Lương Châu, thoáng chốc đã là mùa hạ, mà họ thành thân cũng đã được một năm rồi.

Ngoài xe, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên mặt đất, tựa như đang mở ra một con đường cho họ trở về, cỏ cây um tùm, vạn vật càng thêm căng tràn sức sống.

Sở Ý cưỡi ngựa đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn Dung Kim Dao một cái, thấy vẻ mặt nàng có chút ngẩn ngơ, bèn cất tiếng hỏi: “Nàng đang nghĩ gì thế?”

Dung Kim Dao chống cằm, khẽ đáp: “Đang nghĩ xem giờ này năm ngoái, chúng ta đang làm gì.”

Sở Ý nhớ rất rõ, liền tỉ mỉ kể lại: “Nàng lén xem sách tranh, nửa đêm ôm ta ngủ, ngày hôm sau là Hạ chí, chúng ta còn đi thả đèn hoa đăng...”

Dung Kim Dao vội đưa tay ra hiệu ngăn lại, lập tức ngắt lời hắn: “Chuyện sách tranh thì không cần nhắc lại cho ta nhớ đâu!”

“Ừ.” Sở Ý sảng khoái đáp lời.

Hắn để ý thấy Dung Kim Dao có ý định rụt người vào trong xe, nhưng bản thân lại muốn thỉnh thoảng được ngắm nhìn nàng, bèn mỉm cười thuận theo, rồi chuyển chủ đề: “Sắp vào thành rồi, nàng muốn về phủ luôn, hay là đi gặp Thái tử điện hạ trước?”

“Đến gặp Đại ca trước đi.” Dung Kim Dao suy nghĩ một lát rồi nói: “Lần trước Đại ca gửi thư cho ta có nói, huynh ấy sắp sửa nghênh thú Thái tử phi. Hôn kỳ được định ngay sau khi chúng ta về kinh không lâu, còn đặc biệt dặn dò nhất định phải để ta kịp dự tiệc cưới. Ta phải đi tra hỏi huynh ấy cho ra nhẽ mới được!”

Nàng không khỏi có chút xúc động, trong mắt lấp lánh niềm mong mỏi: “Thật mong Đại ca cũng có thể tìm được lương duyên, sau này thuận lợi hạnh phúc, giống như chúng ta vậy.”

Ánh mắt Sở Ý khẽ động, buông lời trêu chọc: “Trước đây ta còn tưởng sợ rằng Thái tử điện hạ sẽ phải cô độc đến già, không ngờ cũng đã tìm được mối lương duyên rồi.”

Dung Kim Dao mở to đôi mắt hạnh, bất bình thay cho huynh trưởng của mình: “Đại ca nho nhã lịch thiệp, phẩm hạnh trong sáng, khắp triều trên dưới ai cũng hết lời khen ngợi, còn được lòng người hơn cả chàng, sao lại có thể cô độc đến già được chứ!”

Sở Ý khẽ nhướng mày, ý cười lan tràn trong đáy mắt, thong thả cất lời: “Được được được, Thái tử điện hạ phong thái như ngọc, quang minh lỗi lạc, đương nhiên là được lòng người hơn ta.”

“Nhưng mà, ta cũng chẳng cần người khác phải yêu mến, những chuyện đó đều không đáng bận tâm.” Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn Dung Kim Dao không rời: “Chỉ cần một mình nàng là đủ rồi.”

Ánh nắng trong veo rót xuống, thiếu niên ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa như tắm mình trong vầng hào quang rực rỡ, gương mặt tuấn tú càng thêm phần quyến rũ, hút hồn.

Dung Kim Dao giật nhẹ mi mắt, nàng cố tình hắng giọng cười một tiếng: “Lo mà cưỡi ngựa cho đàng hoàng đi!”

Sở Ý mỉm cười, giật nhẹ dây cương: “Tuân lệnh, công chúa điện hạ.”

Sau khi trở về Thượng Kinh, người cần bẩm báo thì bẩm báo, người cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, mọi việc dần đi vào quỹ đạo, cuộc sống cũng không có gì thay đổi lớn.

Dạo gần đây, Dung Kim Dao cứ bẻ ngón tay đếm từng ngày.

Nàng hết lòng mong đợi ngày đại hôn của Dung Duật Hành, cũng vô cùng tò mò không biết hoàng tẩu rốt cuộc là một trang tuyệt sắc nhường nào. Để chuẩn bị quà mừng, nàng còn đặc biệt tìm đến một tú nương nức tiếng ở thành Thượng Kinh, tự tay chọn lựa từng sợi chỉ, từng mẫu hoa văn, định bụng sẽ tặng đại ca một bức Bách Điểu Triều Phụng đồ mang ý nghĩa chúc phúc viên mãn.

Sở Ý cũng thấy chuyện này mới lạ, chỉ có điều lại hoàn toàn trái ngược với Dung Kim Dao.

Hắn cũng có nghe qua chuyện Dung Duật Hành cưới Thái tử phi, thế nhưng, phiên bản mà hắn biết lại khác một trời một vực so với những gì Dung Kim Dao hay biết.

Theo lời Lục Huyền Phong, Thái tử phi đã nhất kiến chung tình với Dung Duật Hành.

Nàng ấy vì muốn tỏ rõ lòng mình, đã đặc biệt tìm một nơi thanh vắng, định bụng sẽ kéo gần khoảng cách giữa hai người. Nào ngờ Dung Duật Hành lại thẳng thừng từ chối ngay tại chỗ, chỉ để lại một câu “sau này đôi bên cứ tương kính như tân là được”, đồng thời nói thẳng rằng đời này sẽ không yêu thích bất kỳ ai, cắt đứt mọi tơ tình của Thái tử phi.

Vẻ mặt Lục Huyền Phong đầy thích thú: “Nói ra cũng thật bất ngờ, sau khi Thái tử phi bị Thái tử từ chối, chẳng những không nản lòng thoái chí mà ngược lại còn buông lời hùng hồn, thề sẽ hái cho bằng được đóa hoa trên đỉnh núi cao vời là Thái tử.”

Thiếu niên cũng từng nói câu “tương kính như tân” thuở trước cười lạnh: “Tương kính như tân ư? Đừng có mạnh miệng quá.”

Lục Huyền Phong tán đồng: “Ha ha, phải đó, không thì lại giống như ngươi bây giờ.”

Sở Ý nhíu mày: “...Lo cho bản thân ngươi trước đi.”

...

Ngày Dung Duật Hành thành hôn, khắp Đông cung giăng đèn kết hoa.

Đại hôn của Thái tử tất nhiên phải long trọng, cho dù giữa hai người họ thiếu đi chút tình cảm lãng mạn, nhưng lễ nghi của hoàng gia thì không được phép sai sót một ly.

Bên ngoài điện, tiếng lễ nhạc dần vang lên, trong điện, bá quan đồng loạt cúi đầu hành lễ.

Dung Kim Dao ngồi trong bữa tiệc, ngắm nhìn Đại ca trong bộ hôn phục và hoàng tẩu với mũ phượng khăn voan, từng bước từng bước đi qua tấm t.h.ả.m gấm dài. Bóng dáng nam nhân cao lớn thẳng tắp, phong thái vẫn như xưa, huynh ấy đã không còn là thiếu niên run lẩy bẩy vì rét trong đêm tuyết mùa đông năm nào nữa.

Thế nhưng trong đầu nàng, hình ảnh đêm tuyết ấy lại cứ mãi chẳng thể phai mờ.


Dường như người bên cạnh cảm nhận được tâm trạng của nàng, hắn bèn nắm lấy tay nàng, nghiêng người ghé sát lại, hỏi ý nàng: “Đêm nay chúng ta nghỉ lại ở Hoan Ý cung nhé?”

Ra khỏi cung còn phải đi một đoạn đường, làm lỡ mất giấc ngủ của Dung Kim Dao, quả thực có chút bất tiện.

Dung Kim Dao không nói nhiều, chỉ gật đầu đồng ý, đoạn cầm ly rượu nếp trước mặt lên uống một hơi cạn sạch, rồi ngã vào người Sở Ý, nói: “Ta vui quá.”

“Vui thì uống thêm vài ly nữa đi, lát nữa ta cõng nàng về Hoan Ý cung.”

“Thế thì không hay cho lắm...” Trước bàn dân thiên hạ, Dung Kim Dao da mặt mỏng, bèn từ chối lời đề nghị của hắn: “Thôi thôi.”

Chỉ có điều, da mặt dù mỏng đến đâu cũng chẳng thể nào chống lại được men rượu đang ngấm dần, bao nhiêu vẻ e lệ, giữ gìn cũng bị cuốn trôi đi hết cả. Rượu dường như càng uống càng nóng, dần dà, mi mắt nàng bắt đầu trĩu nặng.

Chẳng biết từ lúc nào, đầu Dung Kim Dao đã nhẹ nhàng gục lên vai Sở Ý, cả người trông mơ màng, bắt đầu dùng giọng mềm nhũn thúc giục: “Ta thật sự đi không nổi nữa rồi, chàng mau cõng ta về Hoan Ý cung đi.”

Sở Ý cười nói: “Tiểu vô lại, lại say rồi phải không?”

“Chưa say! Chỉ là hơi choáng một chút thôi.”

Vừa hay tiệc rượu cũng sắp tàn, Sở Ý liếc mắt nhìn sang, thấy hai má Dung Kim Dao đã đỏ ửng vì say, bèn dứt khoát cõng nàng lên lưng một cách vững vàng, rồi sải bước về phía Hoan Ý cung.

Đường trong cung thăm thẳm hun hút, bốn bề tĩnh lặng như tờ.

Dung Kim Dao mềm mại áp sát vào lưng Sở Ý, hai tay buông lơi vòng qua cổ hắn, thỉnh thoảng tay nàng lại mân mê vùng da thịt bên cổ hắn.

“Sở Ý...” Nàng chợt gọi tên hắn, rồi lại đổi giọng: “Phu quân!”

“Ta đây.” Sở Ý nhẹ nhàng đáp lời.

Dung Kim Dao nhắm mắt, mỉm cười: “Ta muốn hỏi chàng một câu.”

Ánh trăng tựa bạc chan hòa, bóng hình cả hai quyện chặt làm một. Sở Ý sải bước vô cùng vững vàng, nhưng người hắn cõng trên lưng lại chẳng chịu nằm yên.

Sở Ý: “Nàng nói đi.”

Dung Kim Dao khẽ nghiêng đầu: “Chàng có thích ta không?”

“Thích.”

“Vậy… chàng sẽ yêu ta mãi mãi chứ?”

“Ừ.”

“Trong lòng ta…” Giọng Sở Ý nhẹ bẫng nhưng lại đong đầy vẻ trang trọng: “...Chiêu Chiêu chính là vầng trăng sáng tỏ.”

Người trên lưng hắn bỗng dưng lặng thinh.

Sở Ý ngỡ nàng đã thiếp đi, nào ngờ lại nghe thấy tiếng vải áo cọ vào nhau sột soạt, Dung Kim Dao đang vùi mặt vào gáy hắn, một dòng nước ấm nóng từ từ thấm ướt cổ áo.

“Ta thật lòng thích nàng.” Hắn dừng bước, ngước nhìn ánh trăng trong trẻo rải đầy mặt đất: “Chỉ nguyện cho nàng hay.”


Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Story Chương 80
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...