Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 79

Ngay khoảnh khắc chữ cuối cùng vừa dứt, Sở Ý thoáng sững người, lần đầu tiên giữa chốn giường chiếu, hắn lại ngẩn ngơ trong chốc lát vì lời nói của Dung Kim Dao.

Ngoan ngoãn nằm sấp xuống…

Năm chữ này, hắn đã từng nghe Dung Kim Dao nói qua.

Dạo trước, họ có nhặt một chú mèo hoang trong đêm mưa đem về nhà, nó thường hay nô đùa cùng Phát Tài. Hễ cãi nhau, lỡ tay đ.á.n.h lộn là nó lại nhe nanh gầm gừ với Phát Tài.

Phát Tài cũng chẳng chịu kém cạnh, lông lá dựng đứng cả lên, không đứa nào chịu nhường đứa nào.

Mỗi khi ấy, Dung Kim Dao sẽ lập tức nghiêm mặt, tay chỉ vào chóp mũi chúng, mắng hai cục bông đang quấn lấy nhau bằng giọng trong trẻo: “Ngoan ngoãn nằm sấp xuống cho ta!”

Cái vẻ mặt mắng con mèo hoang khi ấy và vẻ mặt của Dung Kim Dao lúc này giống hệt nhau, chỉ có điều, ý tứ ẩn chứa bên trong lại chẳng hề tương đồng. Nó phức tạp hơn việc dạy dỗ một chú mèo rất nhiều.

Dung Kim Dao khẽ đảo mắt, thấy hắn không nói gì, nàng bất mãn cất lời: “Sao chàng còn chưa nằm xuống?”

Sở Ý bật cười trầm thấp: “Nàng xem ta là Phát Tài đấy à, định thuần phục ta sao?”

Vừa muốn làm “chủ nhân” của hắn, lại vừa muốn “thuần phục” hắn, Sở Ý cũng rất tò mò xem rốt cuộc Dung Kim Dao có thể bày ra trò mới lạ gì.

Dung Kim Dao gãi nhẹ cằm Sở Ý hệt như đang nựng mèo, rồi dùng đầu gối thúc nhẹ vào bên hông hắn, nói: “Ta muốn thuần phục chàng đó.”

“Chàng phải hầu hạ ta mới phải.”

“Không lẽ chàng định từ chối sao?”

Gian nhà gỗ này không cách âm, Dung Kim Dao chẳng muốn người ngoài nghe thấy tiếng động gì.

Xưa nay Sở Ý hành sự không biết nặng nhẹ, sức lực lại bền bỉ. Đôi khi nàng lại không kìm được phản ứng của mình, mỗi lần kết thúc đều là một trận đầm đìa thỏa mãn, thỉnh thoảng nghỉ một lát lại không tránh khỏi lần thứ hai, lần thứ ba.

Dung Kim Dao ngẫm nghĩ một lát, đã vậy thì cách tốt nhất là do nàng làm chủ.

Hơn nữa, nàng cũng rất muốn xem thử dáng vẻ Sở Ý bị mình “ức h**p” đến mức khoé mắt rưng rưng lệ.

Chắc chắn sẽ vô cùng mãn nhãn nhỉ?

Dung Kim Dao muốn đem tất cả những gì Sở Ý đã làm với mình diễn lại một lượt trên chính người hắn!

Sở Ý chống người nhìn nàng, hàng mi rũ xuống, hoàn toàn không hay biết trong đầu Dung Kim Dao đang ngập tràn hình ảnh làm thế nào để bắt nạt hắn đến mức đuôi mắt ửng hồng.


Hắn nhướng mày, giọng điệu vẫn rất bình thản: “Được thôi, cung kính không bằng tuân mệnh. Ta cũng muốn xem thử công chúa định thuần phục ta thế nào.”

Ngay giây tiếp theo, Dung Kim Dao khẽ nhếch môi, đột nhiên co gối tì vào bụng Sở Ý, nắm chặt cổ tay hắn, mạnh mẽ kéo một cái, dứt khoát đè hắn ngã sấp xuống giường.

Chiếc giường tre rung lên, Sở Ý bị nàng kéo theo lật người, buộc phải nằm sấp trên giường, hơi thở thiếu nữ từ trên cao bao trùm lấy hắn.

“…”

“?”

Dường như diễn biến của sự việc có chút kỳ lạ.

Mặt Sở Ý bất ngờ dúi dụi vào chiếc gối mềm, thân hình cứng đờ, giọng điệu bình thản ban nãy đã xuất hiện vết rạn. Cổ họng hắn khô khốc: “…Thật sự phải thế này sao?”

Dung Kim Dao giả vờ ngây thơ chớp mắt: “Chẳng phải ban nãy chàng đã đồng ý rồi sao, tối nay đều nghe lời ta hết.” Nàng tinh nghịch véo vào hõm lưng hắn: “Không lẽ, chàng tính nuốt lời à?”

Bóng hình chồng chéo của hai người được ánh nến in lên vách tre, khẽ nhấp nhô lay động, rồi chìm xuống theo từng nhịp thở.

Sở Ý hiếm khi chần chừ trong giây lát. Rốt cuộc hắn nên thuận theo hay nên lật ngược tình thế đây?

Lý trí mách bảo Sở Ý rằng, hắn có thể lật người giành lại thế chủ động bất cứ lúc nào, thậm chí có thể trở tay khống chế nàng. Nhưng lúc này, Dung Kim Dao đang ngồi trên hông hắn, đầu gối không nặng không nhẹ đè lên cánh tay hắn, mang theo một sự cứng rắn không cho phép chối từ.

Một sự “thuần phục” hoàn toàn không có chút sát thương nào. Nếu Sở Ý muốn, hắn có thể phối hợp đến cùng, còn nếu không muốn, cũng có thể lập tức đổi vị trí để dừng lại.

Hiếm khi Dung Kim Dao chủ động như vậy, Sở Ý nghĩ ngợi một lát, cuối cùng quyết định thuận theo, cười nói: “Không nuốt lời, ta nghe theo nàng.”

Bóng hình căng cứng trên vách tường khẽ run lên, cuối cùng cũng giãn ra, đường vai dần dần thả lỏng.

Đây là tư thế của một mãnh thú tự nguyện thu lại sự sắc bén của mình, cất đi móng vuốt và răng nanh, che giấu bản năng phá hủy và chiếm hữu, dịu dàng quy phục trước Dung Kim Dao.

“Vậy thì, bắt đầu nhé.”

Dung Kim Dao thấy vai lưng Sở Ý đã buông lỏng, nàng hài lòng gật đầu, đoạn tháo sợi dây buộc chuông bạc bên eo váy ra.

Dải lụa được kéo nhẹ, chuông bạc liền vang lên một tiếng “leng keng” giòn tan rất khẽ.

Dung Kim Dao men theo cánh tay Sở Ý, đưa hai cổ tay hắn gập ra sau lưng. Dải lụa đỏ bắt đầu quấn lấy, uốn lượn như rắn trườn, một vòng, hai vòng, rồi ba vòng. Nàng không siết quá chặt, nhưng cũng đủ để hắn chẳng thể dễ dàng vùng ra.



“Leng keng.”

Tiếng chuông trong trẻo vang vọng khắp gian nhà tre tĩnh mịch, tựa như một lời ám thị thầm kín, trêu chọc đến mức khiến cõi lòng người nóng ran.

Dung Kim Dao cười tủm tỉm hỏi: “Có hay không?”

“...Nàng trói ta?”

“Đề phòng chàng đổi ý giữa chừng.”

Sở Ý nở một nụ cười như có như không, chỉ khẽ dùng sức xoay nhẹ cổ tay, sợi dây buộc chuông bạc lập tức lỏng ra, tuột xuống một nửa. Sự trói buộc này đối với hắn chẳng khác gì không có.

Thế nhưng, chưa đợi Sở Ý kịp vùng ra, một tiếng “bốp” giòn giã vang lên khi một bàn tay đã vỗ thật mạnh lên xương bả vai hắn.

“Không được động đậy!” Dung Kim Dao cảnh cáo: “Chàng mà còn cử động nữa, ta sẽ tét vào nơi đó của chàng đấy.”


Sở Ý: “...”

Dung Kim Dao lại giữ chặt bàn tay đang rục rịch của hắn, siết lại dải lụa đã lỏng ra: “Được rồi, lần này chàng có thể xoay người lại đây.”

Bóng hình trên vách tường chầm chậm thay đổi tư thế.

Dung Kim Dao giữ chặt vai Sở Ý, từ từ dùng sức lật người hắn từ tư thế nằm sấp lại để đối diện với mình. Cánh tay Sở Ý bị ép vào thành giường, tiếng chuông leng keng không ngớt khiến lòng hắn rối như tơ vò.

Ánh mắt cả hai giao nhau, hơi thở quyện vào làm một, còn quấn quýt hơn cả sợi dây đang trói trên cổ tay.

Chiếc áo choàng tắm trên người Sở Ý vốn đã rộng rãi, sau một hồi vật lộn lại càng thêm xộc xệch. Vạt áo theo đường vai trượt xuống, để lộ vòng eo săn chắc thấp thoáng, mỗi khi hắn cử động mạnh một chút, vạt áo lại trễ xuống thêm vài phần.

Lý trí của Sở Ý chực chờ sụp đổ, giọng nói ở cuối câu cũng lạc đi: “Nàng nghịch đủ chưa?”

Đôi mắt vốn luôn ánh lên ý cười của thiếu niên giờ đây lại tối sầm đến lạ, giọng nói trong trẻo cũng trở nên khản đặc. Hắn gọi Dung Kim Dao, cất giọng cầu xin: “Tiểu tổ tông, nàng tha cho ta đi được không?”

“Không được...”

Dung Kim Dao không nhịn được mà nhướng mày, chỉ dăm ba động tác đã cởi phăng mảnh vải vướng víu, chiếc áo choàng tắm bị ném bừa xuống sàn.

Nàng thấy bên cổ Sở Ý đã lấm tấm mồ hôi, bàn tay bèn tiện đà lướt xuống, cố tình trêu chọc: “Trước đây chàng cũng đối xử với ta như vậy đấy, đêm nay ta đại phát từ bi, cũng cho chàng nếm thử mùi vị này một lần.”


Lần nào Sở Ý cũng phải hôn lên nơi riêng tư của nàng trước, dường như việc đó đã trở thành một nghi thức cố hữu giữa hai người, thật khó mà nhịn được.

Nhưng ngược lại, Dung Kim Dao không muốn hôn chỗ đó của hắn, nên đành dùng tay làm càn vậy.

Dung Kim Dao chống một tay bên người Sở Ý, cúi xuống đầy hứng thú ngắm nghía. Ánh mắt nàng lướt đi từng tấc một, từ mày mắt đến sống mũi, rồi dừng lại trên đôi môi mỏng. Trong khi đó, bàn tay phải của nàng vẫn không hề ngơi nghỉ, nghịch ngợm vui vẻ đến quên cả trời đất.

Nàng cười khẩy: “Cuối cùng cũng có lúc chàng bị ta hành cho thở không ra hơi.”

Sở Ý đang trên bờ vực mất kiểm soát, chỉ có thể cố gắng kiềm chế cơn th* d*c đang chực trào. Hắn theo bản năng giơ tay lên, nhưng ngay khi tiếng chuông bạc khẽ ngân, Sở Ý mới sực nhớ ra cổ tay mình vẫn đang bị trói.

Chẳng bao lâu sau, tiếng chuông bạc cuối cùng cũng ngừng bặt. Dung Kim Dao nghịch mệt rồi, ngồi sang một bên thở hổn hển.

Mồ hôi chảy dài trên cằm Sở Ý, ánh mắt hắn dừng lại trên sợi dây buộc chuông bạc ở cổ tay. Hắn khẽ xoay nhẹ, đầu ngón tay thuận thế lần đến nút thắt. Tuy nhiên…

“Không được động đậy!” Giọng nói của thiếu nữ đột ngột vang lên, một lần nữa cảnh cáo hắn.

Động tác của Sở Ý khựng lại.

Dung Kim Dao đang dùng đôi mắt hạnh xinh đẹp của mình nhìn hắn chằm chằm. Đuôi mắt nàng vì trận “mây mưa” vừa rồi mà ửng lên một màu hồng ẩm ướt, nhưng nơi đáy mắt lại ánh lên vẻ đắc ý xen lẫn cảnh giác.

Nàng thật sự đang thuần hóa hắn.

Cổ họng Sở Ý có chút đau rát, mà nơi h* th*n cũng căng đau đến mức khác thường: “...Nàng muốn ta c.h.ế.t ở đây có phải không?”

Đáy mắt Dung Kim Dao gợn lên những ý cười vụn vặt, khóe môi cong lên thành một vòng cung tuyệt đẹp. Nàng lại một lần nữa lật người đè lên hắn: “Ta nghỉ ngơi đủ rồi, lần này nhất định sẽ khiến chàng sung sướng như lên tiên!”

Dứt lời, Dung Kim Dao hồi tưởng lại những chiêu trò mà ngày thường Sở Ý vẫn hay dùng với mình. Nàng dùng phần thịt mềm nơi đầu ngón tay khẽ m*n tr*n cằm hắn, chóp mũi kề sát chóp mũi hắn, cố tình cọ nhẹ một cái, rồi mới ngậm lấy đôi môi Sở Ý.

Nụ hôn ấy vừa nhẹ nhàng, vừa mềm mại, cứ thế rơi xuống một cách vụn vặt, đứt quãng.

Dung Kim Dao không vội vàng tiến sâu, nàng chỉ hôn đi hôn lại, ngậm lấy đôi môi Sở Ý nếm hờ rồi lại thôi. Sau đó nàng lại chẳng chịu buông tha mà quay về, hết lần này đến lần khác thăm dò, từng chút từng chút m*t nhẹ, tựa như đang chậm rãi thưởng thức một món điểm tâm ngọt ngào nào đó.

Sở Ý: “Nàng đang cố tình giày vò ta.”

Dung Kim Dao rời khỏi đôi môi hắn, khẽ l.i.ế.m mép môi mình, mày mắt cong tít lại: “Trước đây chàng cũng giày vò ta như vậy mà!”

Dứt lời, đôi môi nàng lại phủ lên môi Sở Ý, giọng nói trở nên ngọng nghịu: “Sở Ý, đừng vội, cứ từ từ thôi.”



Hơi thở của Sở Ý chợt trở nên nặng nề, những đốt ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

Xem ra Dung Kim Dao đã học theo cái tài giày vò người khác y như đúc, chẳng sai một ly.

Sau một hồi môi lưỡi triền miên, Dung Kim Dao cụp mắt, vừa hay bắt gặp yết hầu Sở Ý đang lăn nhẹ và vệt m.á.u đỏ tươi rỉ ra từ môi dưới.

“Sao chàng lại tự c.ắ.n mình đến chảy m.á.u thế này…”

Ánh mắt Sở Ý có phần m.ô.n.g lung: “Đừng hỏi ta.”

Dung Kim Dao vùi mặt vào hõm cổ hắn mà cười, hơi nóng phả ra khiến người ta nhồn nhột. Nàng thấy tay Sở Ý đã nắm chặt lấy dải lụa buộc chuông bạc, sống lưng càng căng cứng hơn, khí thế nguy hiểm trong đôi mắt đen láy đã nồng đậm đến mức chỉ cần nhịn thêm một chút nữa là sẽ bùng nổ.

Dung Kim Dao hỏi: “Phải rồi, ta nhớ chàng rất thích ăn lựu, đúng không?”

Sở Ý quay mặt đi: “Không thích.”

Nàng đắc ý ngắm nhìn vẻ mặt của hắn, đoạn bắt đầu đi tìm hạt lựu. Sở Ý thích ăn hạt lựu nhất mà.

Dưới ánh nến lung linh, những hạt lựu vừa hé nở lại càng thêm căng mọng, sắc đỏ ửng lên ánh hồng quyến rũ. Dung Kim Dao đang định bắt chước những chiêu trò ngày thường của Sở Ý, nào ngờ…

Sở Ý đột nhiên giằng phắt dải lụa trói buộc, chống người dậy siết lấy cổ tay Dung Kim Dao với một lực không chút nương tay khiến nàng đau đến mức phải kêu lên.

Đáy mắt hắn cuộn trào sóng ngầm, quả thực không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Sở Ý ôm ghì nàng vào lòng, một tay đỡ lấy gáy nàng, không nói một lời, lập tức khiến cho cơn mưa rào trút xuống càng thêm dữ dội.

Cần cổ ngọc ngẩng cao của Dung Kim Dao, tấm lưng căng cứng của Sở Ý, hai thân thể quyện vào nhau không một kẽ hở, tựa như cành liền cành quấn quýt dưới ánh trăng.

“Nàng chơi đủ chưa?” Sở Ý cất giọng đầy thâm ý: “Chơi đủ rồi thì đến lượt ta. Ta đã nhịn nàng rất lâu rồi.”

“Sở…” Giọng Dung Kim Dao bị hắn nuốt trọn giữa đôi môi và kẽ răng.

Những ngón tay của Sở Ý luồn sâu vào mái tóc buông xõa của nàng khiến nụ hôn càng thêm sâu, nghiền nát những lời nàng định nói, khóa chặt mọi sự kháng cự của nàng lại.

Trong lúc đôi môi quấn quýt triền miên, tiếng chuông bạc trong trẻo bỗng vang lên từ một vị trí khác.

Cổ tay Dung Kim Dao chợt thấy lành lạnh, dải lụa vừa rồi còn quấn trên tay Sở Ý chẳng biết tự lúc nào đã vòng qua cổ tay của chính nàng.

Tiếng chuông vỡ tan lanh lảnh khắp gian phòng, bóng hình trên vách tường không ngừng chao đảo, đảo điên.


Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Story Chương 79
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...