Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 78
Ngay khoảnh khắc đôi môi họ chạm nhau, một chú đom đóm lướt qua vạt áo đan xen lấy nhau của cả hai. Bóng hai người đổ dài trên biển hoa linh lan, hòa quyện thành một hình bóng dịu dàng, quyến luyến.
Lồng n.g.ự.c Sở Ý như bị hơi thở ngọt ngào, mềm mại của thiếu nữ châm lên một ngọn lửa, nóng bỏng và cuồng nhiệt đến độ gần như có thể thiêu đốt con người ra thành tro.
Hàng mi Dung Kim Dao khẽ run lên, hơi thở trở nên hỗn loạn vô cùng.
Nàng có một thói quen nhỏ mỗi khi hôn, đó là nhắm mắt lại và lặng lẽ tận hưởng. Lúc ấy, bên tai nàng có thể nghe rõ cả tiếng môi lưỡi quấn quýt, cùng những âm thanh ướt át khe khẽ vang lên.
Trước đây, thỉnh thoảng Dung Kim Dao sẽ ngồi d*ng ch*n trên đùi Sở Ý, để cả hai mặt đối mặt. Vòng tay hắn sẽ siết chặt lấy eo nàng, còn nàng thì cúi người nâng mặt hắn lên rồi khẽ khàng mổ nhẹ, g*m c*n, một nụ hôn vô cùng dịu dàng.
Nhưng một khi đã hôn đến cuồng nhiệt, thì môi lưỡi sẽ trở nên đau rát, trái tim cũng đập dồn dập hơn, cả người cứ lâng lâng, choáng váng.
Lần này cũng vậy, Dung Kim Dao vẫn nhắm mắt như một thói quen, để mặc cho bản thân chìm đắm trong nụ hôn triền miên kéo dài.
Giữa khung cảnh tuyệt mỹ thế này, đương nhiên nụ hôn cũng thật nhẹ nhàng, bay bổng.
Thế nên, hôn một hồi, ý thức của Dung Kim Dao dần trở nên minh mẫn hơn, trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ…
Nào ngờ, hàng mi chỉ vừa hé ra một kẽ hở, Dung Kim Dao đã lập tức chạm phải ánh nhìn nóng bỏng của thiếu niên. Nàng giật mình, theo phản xạ lùi người về sau.
Nhưng Dung Kim Dao đã chẳng thể lùi lại được, bởi vòng eo nhỏ nhắn đã bị Sở Ý kéo ngược trở về.
Sở Ý khẽ rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, nặng trĩu, tựa như muốn khắc sâu hình bóng nàng vào trong con ngươi, đến cả đường cong của hàng mi khẽ run cũng ánh lên một nỗi quyến luyến chẳng hề che giấu.
Dung Kim Dao ngẩn người, bỗng thấy ý cười lóe lên nơi đáy mắt Sở Ý. Hắn cố tình dùng lưỡi c**n l** đ** l*** nàng, rồi trêu chọc mà khều nhẹ một cái.
Ánh mắt hắn như thể đang muốn nói: Nàng đang muốn nhìn trộm ta đấy à?
Dung Kim Dao nào chịu yếu thế, nàng lập tức đổi khách thành chủ, dời “chiến địa” sang phía Sở Ý, cũng c**n l** đ** l*** hắn một vòng, rồi khiêu khích đáp trả bằng một ánh mắt ngầm nói rằng: Nhìn thì đã sao nào.
Dung Kim Dao đã đảo ngược tình thế, trở thành người dẫn dắt, kẻ hoàn toàn nắm thế chủ động.
Đây là một cảm giác trước nay chưa từng có, nụ cười trên môi Sở Ý càng thêm sâu. Hắn cúi đầu, mặc cho Dung Kim Dao tùy ý cướp đoạt hơi thở của mình, ngoan ngoãn hé môi đón nhận.
Lúm đồng tiền bên má Dung Kim Dao thoáng ẩn hiện.
Trong Vọng Sơn cốc, đom đóm lượn lờ nhảy múa, hoa linh lan rung rinh trong gió. Giữa đất trời mênh mông, chỉ còn lại hơi thở của hai người quyện vào nhau không dứt.
…
Trên đường hai người xuống núi không còn ánh sáng của bầy đom đóm dẫn lối, bốn bề tối sầm lại thấy rõ.
Mãi đến khi sắp xuống tới chân núi, cảnh vật trước mắt mới dần tỏ tường.
Đêm nay hai người không thể thúc ngựa về thành xuyên đêm được, đành phải nghỉ chân lại Vọng Sơn cốc.
Từ giờ giấc rời thành cho đến quãng đường ngựa chạy… Dung Kim Dao có lý do để hoài nghi rằng, tất cả mọi chuyện đều nằm trong sự tính toán chu toàn của Sở Ý.
Cũng may là nơi đây có những gian nhà tre gỗ cho du khách nghỉ qua đêm, còn có cả một khu chợ đêm đèn đuốc sáng trưng. Hương thơm từ đâu thoảng qua hàng rào tre len lỏi vào khoang mũi, bụng của Dung Kim Dao cũng đúng lúc réo lên hai tiếng “ùng ục”.
Nàng kéo tay áo Sở Ý: “Ta đói rồi.”
Sở Ý lật tay lại, nắm lấy ngón tay nàng, xoa nhẹ một cái rồi cười hỏi: “Nàng có muốn ăn mì không?”
Cơn thèm trong bụng bị khơi dậy, Dung Kim Dao thấy cổ họng khô khốc, bất giác l.i.ế.m môi: “Muốn!”
Chẳng biết hành động này đã chọc phải cọng rơm nào trong bụng hắn, ánh mắt Sở Ý bỗng cứng lại. Ngón tay hắn kẹp lấy cằm nàng, khiến cho đầu lưỡi vừa đưa ra của Dung Kim Dao không kịp rụt về, cứ thế đơ ra giữa đôi môi.
Dung Kim Dao: “...”
Ánh mắt Sở Ý khẽ lay động, hắn nhìn nàng chăm chú, nghiêm túc nói: “Sau này, ở trước mặt người khác không được thè lưỡi l.i.ế.m môi. Chỉ được cho một mình ta xem thôi.”
Dung Kim Dao bị cái tính ngang ngược đột ngột của hắn làm cho dở khóc dở cười: “Đồ điên!”
Cả khu chợ đêm nhộn nhịp kẻ qua người lại, du khách đa phần đều mặc trang phục màu đỏ thẫm giống Dung Kim Dao, lục lạc bạc bên hông reo lên lanh lảnh.
Những người bán hàng rong ven đường nhiệt tình rao mời, có ông lão nặn tò he, có anh hàng rong gánh hoa quả tươi, còn có bà cụ trải tấm bạt bán hàng vặt. Có lẽ chợ đêm ở đâu trên đời cũng na ná như nhau cả, lần này Dung Kim Dao chẳng còn tâm trạng dạo chơi, chỉ chăm chăm tìm đồ ăn lấp bụng.
Chưa tìm được hàng mì, chóp mũi nàng đã khẽ động, bị một mùi hương ngọt ngào cuốn hút trước tiên.
Lần theo mùi hương nhìn lại, Dung Kim Dao thấy một quán nhỏ lợp mái tre, một vị đại nương đeo tạp dề đang nhấc nắp xửng hấp, để lộ ra những chiếc bánh lê xanh trong suốt như ngọc, trông vừa dẻo lại vừa mềm.
Sở Ý biết Dung Kim Dao thích ăn đồ ngọt, hắn rũ mắt cong môi, bước lên trước một bước, rút bạc vụn từ trong tay áo ra đưa qua: “Cho một phần bánh lê xanh.”
Khóe môi Dung Kim Dao khẽ nhếch lên: “Lấy hai phần đi ạ.” Nàng nhìn sang Sở Ý: “Chàng một phần, ta một phần.”
Bà chủ quán cười tít mắt nhìn hai người, tay thoăn thoắt gắp bánh lê xanh bỏ vào túi giấy dầu, rồi thật tình khen ngợi: “Cô nương và công tử đúng là trai tài gái sắc, tựa như đôi thần tiên quyến luyến bước ra từ trong tranh vậy!”
“Đa tạ đại nương.” Dung Kim Dao cười đến cong cả mắt, ngoan ngoãn đáp: “Ta cũng thấy bà đẹp lắm.”
Sở Ý liếc mắt nhìn nàng.
“Nói cũng lạ...” Bà chủ quán bâng quơ nói: “...bánh lê xanh này vừa ngọt vừa dẻo, ngày thường khách đến mua đa phần là các tiểu nương tử, đây là lần đầu tiên ta thấy có nam nhân cũng thích ăn đó.”
Nhớ tới phần bánh nếp hoa mà Sở Ý mua cho mình hồi hắn được nghỉ phép, Dung Kim Dao buột miệng đáp: “Chàng ấy thích ăn đồ ngọt ạ.”
Sau khi gói bánh xong, hai người tìm một quán mì thịt cừu, rồi ngồi xuống bàn ghế kê ven đường.
Bánh lê xanh trong túi giấy dầu vẫn còn bốc hơi nóng. Dung Kim Dao nhón một miếng đưa vào miệng, bánh vừa ấm vừa mềm, thơm ngon vô cùng, lúc c.ắ.n xuống còn cảm nhận được cả thịt quả lê.
Nàng ăn một nửa, nửa còn lại đưa đến bên môi Sở Ý: “Chàng nếm thử đi.”
Sở Ý há miệng ngậm lấy, vô tình hay hữu ý chàm vào đầu ngón tay của Dung Kim Dao, yết hầu hắn khẽ trượt lên xuống theo động tác nuốt.
“Ngọt không?” Dung Kim Dao chống cằm hỏi.
Hắn gật đầu khẳng định, sau đó mới đáp: “Thật ra... ta không có thói quen ăn đồ ngọt.”
Dung Kim Dao hơi sững người, chớp mắt: “Vậy sao trước đây chàng còn mua bánh nếp hoa...” Nàng ngập ngừng giây lát, rồi như chợt nghĩ ra điều gì, kinh ngạc ngước nhìn hắn: “Thật sự là chàng cố tình mua cho ta sao?”
Sở Ý nhún vai, không hề phủ nhận.
Vẻ mặt Dung Kim Dao có chút phức tạp: “Đến cả Liên Quỳ còn không nhận ra ta thích ăn bánh nếp hoa, sao chàng lại biết được vậy?”
Khi ấy, rõ ràng Sở Ý chẳng ưa gì nàng, miệng thì cứ một mực nói nàng đang mơ mộng hão huyền, bảo nàng đừng suy nghĩ viển vông.
Sở Ý nhướng mày: “Ta của lúc đó cũng không hiểu vì sao mình lại mua hộp bánh ấy nữa.”
“Vậy còn bây giờ thì sao?”
“Ta của bây giờ thì đã hiểu rồi.”
Tim Dung Kim Dao khẽ run lên: “Là vì sao vậy?”
Ánh đèn từ phố chợ điểm tô cho màn đêm một sắc vàng ấm áp và dịu dàng. Thiếu niên rạng rỡ nở nụ cười, rồi gằn từng chữ cho nàng nghe: “Tình cảm khó kìm nén.”
Giây phút này, gió như ngừng thổi, ánh đèn bỗng sáng bừng, và dường như mọi âm thanh ồn ào xung quanh bị mấy chữ ấy nuốt chửng.
Bầu trời sao ở Vọng Sơn cốc đêm nay cũng giống hệt đêm đó, trăng sáng treo cao, muôn vàn vì sao quây quần bên cạnh, thật đúng với câu thơ: Nguyện ta như sao, chàng như trăng, đêm đêm ánh sáng cùng nhau soi rọi.
Hồi lâu sau, Dung Kim Dao mới quay đi, khẽ thầm thì: “Chàng giấu kỹ thật đấy.”
Mì thịt bò coi như là mì trường thọ mừng sinh thần lấp đầy chiếc bụng rỗng, hai người liền thong thả dạo bước về lại căn nhà tre, xem như đi lại cho tiêu cơm.
Nhà cửa ở Vọng Sơn cốc không giống với phủ đệ ở thành Thượng Kinh, cũng khác hẳn những sân viện mà họ từng ở tại Lương Châu.
Nhà ở đây phần lớn đều làm bằng tre gỗ, nằm rải rác mà vẫn hài hòa giữa thung lũng. Dọc đường thỉnh thoảng lại vẳng nghe tiếng chim đêm thánh thót, xen lẫn tiếng suối chảy róc rách êm tai.
Vì trên người còn vương mùi thơm của mì thịt bò, Dung Kim Dao trút bỏ bộ váy áo xinh đẹp, cầm theo áo tắm sạch sẽ đi tắm gội trước.
Lúc đi ra, Sở Ý đang ngồi bên chiếc kỷ nhỏ đốt hương. Nàng đưa tay lay lay vai hắn, thúc giục: “Chàng mau đi tắm đi.”
Sở Ý đáp: “Không vội.”
Dung Kim Dao: “Lát nữa còn có việc quan trọng phải làm đấy.”
"Hửm?” Sở Ý cố tỏ ra thản nhiên, ung dung đáp: “Đã hẹn đêm nay không luyện tập, không múa đao rồi mà. Không phải nàng mệt rồi sao?”
Dung Kim Dao đá nhẹ vào đầu gối Sở Ý, đợi hắn đứng dậy liền chẳng nói chẳng rằng đẩy người vào phòng tắm sau cánh cửa tre, rồi nhón chân c.ắ.n nhẹ vành tai Sở Ý: “Có cách để không thấy mệt mà.”
Sở Ý chỉ cười mà không nói gì.
Chẳng bao lâu sau, Dung Kim Dao đã nghe thấy tiếng nước khẽ sóng sánh vọng ra từ sau cánh cửa tre, ngay cả những tiếng khua nước bất chợt cũng nghe rõ mồn một.
Nàng xoắn những lọn tóc còn hơi ẩm, đợi khoảng một nén hương thì chợt nghe thấy giọng Sở Ý từ bên trong vọng ra, hòa cùng hơi nước mờ ảo: “Chiêu Chiêu.”
Dung Kim Dao cất cao giọng: “Sao vậy?”
Tiếng nước lại vang lên mấy lần, tựa như hắn đang xoay người trong thùng tắm để tìm thứ gì đó: “Ta quên lấy áo tắm rồi, giúp ta một chút.”
Dung Kim Dao nhìn về phía chiếc áo tắm đang được xếp gọn gàng trên ghế đẩu.
Ban nãy cứ thế đẩy thẳng Sở Ý vào phòng tắm, đúng là nàng đã quên mất chuyện này. Dung Kim Dao đứng dậy, vắt chiếc áo tắm lên cánh cửa tre: “Chàng tự lấy đi.”
Sở Ý túm lấy vạt áo kéo xuống, nhưng không thu lực lại. Nào ngờ ngay tức thì, cánh cửa tre “két” một tiếng hé ra một khe hở, hơi nước nóng hổi từ đó ùa ra.
Rồi ngay sau đó, khe hở này đột ngột mở toang.
Giữa làn hơi nước mờ mịt, một bóng hình ướt sũng thoắt ẩn thoắt hiện. Bờ vai thiếu niên rộng rãi, vòng eo thon gọn, những giọt nước men theo từng thớ cơ bắp chầm chậm trượt xuống, tụ lại thành một dòng nhỏ nơi eo bụng.
Ánh mắt nàng vô tình liếc xuống, trong chớp mắt, hơi thở của Dung Kim Dao như ngừng lại.
Nàng vốn tưởng Sở Ý đang ngồi trong thùng tắm vươn tay ra lấy áo, nào ngờ...
Vậy mà hắn lại đứng thẳng dậy từ trong làn nước!
Tất cả đều hiện ra trọn vẹn không sót một thứ gì. Ngón tay Sở Ý móc lấy chiếc áo tắm, cứ thế ung dung khoác lên người ngay trước mặt nàng, vẻ mặt thản nhiên như không, chẳng hề có ý định che đậy.
Đầu óc Dung Kim Dao tức thì “ong” lên một tiếng, gò má nóng bừng lên từng tấc. Nàng vội vàng ngoảnh mặt đi, giọng điệu mất tự nhiên: “Chàng đứng dậy làm gì!”
Sở Ý cười như không cười đáp: “Ta đâu phải vượn tay dài, nàng vắt áo tắm trên cửa tre, tất nhiên ta phải đứng dậy mới lấy được chứ.”
“Vậy... vậy... vậy...” Dung Kim Dao nói năng lộn xộn, gần như theo bản năng vươn tay “rầm" một tiếng đóng sập cửa lại, lắp ba lắp bắp nói: “Chàng cũng nên báo cho ta một tiếng mới phải chứ.”
Người trong phòng bật cười khe khẽ, trêu nàng: “Đã thân thuộc đến thế rồi, sao còn ngượng ngùng làm gì?”
“...”
Có những chuyện càng làm càng thấy mới mẻ, lại có những thứ bất chợt trông thấy cũng hóa lạ lẫm.
Kết quả là Dung Kim Dao hít một hơi thật sâu rồi hoảng hốt tháo chạy.
Trong phòng tắm, tiếng nước dần ngưng lại. Sở Ý khoác lên mình chiếc áo choàng tắm, đẩy cánh cửa trúc ra với dáng vẻ thong dong, tiện tay lau mái tóc còn hơi ẩm ướt. Ánh mắt hắn dừng lại trên giường, thấy người nào đó cuộn tròn thành một cục, ý cười nơi đáy mắt lại càng sâu thêm mấy phần.
Sở Ý bước tới, vén tấm màn sa bên giường, lơ đãng hỏi: “Nàng định đi ngủ sao?”
Hắn cứ thế áp người xuống, đè lên cạnh Dung Kim Dao, khóe môi khẽ nhếch, chậm rãi lặp lại nguyên văn lời thiếu nữ lúc trước: “Còn có chuyện quan trọng phải làm nữa mà.”
Hơi nóng lan tỏa từ nơi da thịt kề cận, hơi thở tức thì hòa quyện vào nhau.
Sắc mặt Dung Kim Dao khẽ động, nàng quấn lọn tóc của Sở Ý vào đầu ngón tay, vừa định mở lời thì đúng lúc này, phòng kế bên bỗng vọng lại từng tràng âm thanh “kẽo cà kẽo kẹt” đứt quãng, kèm theo đó là tiếng th* d*c thoảng như có như không và những tiếng r*n r* tựa khóc tựa than.
Nhịp điệu rung lắc của chiếc giường gỗ mỗi lúc một dồn dập, tưởng chừng như giây sau sẽ vỡ tan ra.
Sở Ý: “...”
Nét mặt hắn cứng đờ.
Dung Kim Dao liếc hắn một cái đầy ẩn ý, giọng nói mang hàm ý sâu xa: “Căn phòng chàng chọn quả là ‘cách âm’ tốt thật.”
“Đúng là thất sách.” Sở Ý nắm lấy bàn tay đang nghịch ngợm của nàng: “Lần sau ta sẽ để ý hơn.”
Cũng may, động tĩnh bên phòng kế bên rất nhanh đã lắng xuống.
Tiếng thì thầm triền miên đã dứt, tiếng giường gỗ kẽo kẹt cũng không còn vang lên nữa, căn phòng lại chìm vào yên tĩnh.
Dung Kim Dao vốn tưởng rằng trận “giao tranh” này sẽ còn kéo dài thêm một lúc, nào ngờ đối phương lại rút quân nhanh đến vậy.
Nàng sững người, trao cho Sở Ý một ánh nhìn, vẻ mặt hết sức khó tả, muốn nói lại thôi.
Cuối cùng, Dung Kim Dao ho khan một tiếng, hiếm khi lộ ra vẻ ngượng ngùng, thì thầm một câu: “...Nhanh vậy sao?”
Lời vừa dứt, Sở Ý liếc nàng rồi cất giọng trêu chọc: “Gặp phải tình huống thế này, người bình thường đều sẽ vờ như không nghe thấy gì cả.”
Rồi lại thong thả hỏi: “Có phải đã đến lượt chúng ta rồi không?”
Dung Kim Dao chặn đầu hắn đang định cúi xuống, chỉnh lại tư thế cho ngay ngắn, giọng điệu nghiêm túc nói: “Hôm nay là sinh thần của ta, chàng phải nghe lời ta, có đúng không?”
Mày mắt Sở Ý cong cong ý cười: “Tất cả đều nghe theo nàng.”
Nhận được câu trả lời vừa ý, khóe môi Dung Kim Dao cong lên, nàng nói một cách đầy thâm ý: “Vậy thì đêm nay, ta muốn làm chủ nhân của chàng.”
Mi tâm Sở Ý giật nhẹ một cái gần như không thể nhận ra, ánh mắt hắn từ từ khóa chặt lấy nàng, dường như có chút hứng thú, lại tựa như đang nghiền ngẫm ý tứ sâu xa trong câu nói của nàng.
Làm chủ nhân?
Nàng lại học được trò này từ đâu vậy?
Dung Kim Dao vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ngoắc ngón tay về phía Sở Ý, rồi vỗ lên mặt giường, hắng giọng cất lên giọng điệu không cho phép phản kháng: “Chàng…”
“Ngoan ngoãn nằm sấp xuống!”
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
