Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 77
Tháng tư ở Lương Châu vào độ tiết trời dễ chịu khoan khoái nhất, trời quang mây tạnh, gió cũng thật dịu dàng.
Hôm nay là sinh thần của Dung Kim Dao, trời vừa tờ mờ sáng, Sở Ý đã vận thường phục, thúc ngựa đến một tiệm thợ thủ công trong thành.
Cánh cửa gỗ của tiệm thủ công “két” một tiếng mở ra, một vị sư phụ già tóc bạc như cước, râu cũng trắng muốt đang lom khom dựng tấm biển hiệu. Ông vừa đứng thẳng người dậy thì thấy một bóng hình hiên ngang dần hiện ra trong làn sương mỏng.
Nắng mai vừa rạng, thiếu niên vận cẩm bào tay hẹp màu đỏ, những đường chỉ vàng thêu hoa văn dây leo uốn lượn dọc theo vạt áo và cổ áo. Mái tóc đen của hắn được búi cao gọn gàng, đôi mắt sáng như sao trời, toát lên vẻ hiên ngang, phơi phới.
Vị sư phụ già nheo mắt nhìn hắn: “Tiểu tướng quân đến đúng lúc lắm, có phải ngài đến lấy trâm hoa không?”
Sở Ý tung mình xuống ngựa, mỉm cười đáp lại ông: “Đúng vậy.”
Từ trước khi lên đường ra biên ải, hắn đã dò hỏi khắp nơi, lặn lội qua từng con phố lớn ngõ nhỏ của thành Lương Châu mới tìm được tiệm thủ công này, rồi nhờ sư phụ già rèn một cây trâm cài tóc hình hoa linh lan.
Ông thợ già đón Sở Ý vào tiệm, lấy ra một chiếc hộp gỗ đàn hương được gói ghém cẩn thận, rồi trịnh trọng đưa tới tay hắn: “Chiếc trâm hoa này tốn nhiều thời gian chế tác hơn mọi khi, Tướng quân xem thử có vừa ý không?”
Bên trong, một cây trâm hoa linh lan đang lặng lẽ nằm yên.
Thân trâm ánh lên màu bạc tuyết, đuôi trâm buông rủ một chiếc chuông bạc nhỏ nhắn tinh xảo, chẳng hề cầu kỳ diễm lệ như những món kim sức thường thấy. Gắn trên trâm là một đóa linh lan được chế tác từ bảo thạch san hô, với hình dáng phỏng theo chiếc khuy áo mà năm xưa Dung Kim Dao từng cất giữ.
“Tuyệt lắm.” Sở Ý khẽ cong môi: “Đã vất vả cho ông rồi.”
Khi Sở Ý mang trâm hoa linh lan về đến phòng ngủ trong phủ, cũng là lúc Dung Kim Dao vừa hay uể oải tỉnh giấc.
Vừa thấy hắn bước vào, nàng đã có phần hoảng sợ, vội vàng cuộn chăn quấn chặt lấy mình rồi co rúm người sát vào vách tường: “Tha cho ta đi mà, thật sự không nổi nữa rồi.”
Sở Ý vừa tức vừa buồn cười: “...Trong mắt nàng ta là hạng người gì vậy?”
Hạng sói đói vồ mồi chứ gì nữa, Dung Kim Dao thầm nghĩ. Nhưng nàng nào dám nói ra, chỉ cười hì hì cho qua chuyện: “Người tốt, chàng là người tốt.”
Sở Ý nhướng mày, thản nhiên ngồi xuống cuối giường: “Dậy đi nào, ta đưa nàng đến một nơi.”
“Đi đâu cơ?”
“Bí mật.” Hắn hỏi: “Nàng quên hôm nay là ngày gì rồi sao?”
“...”
“Là sinh thần của nàng đó.”
Người trên giường ngẩn ra, đáy mắt vẫn còn vương nét mệt mỏi chưa tan, đôi đồng tử mờ mịt nhìn hắn. Mãi một lúc sau, Dung Kim Dao mới sực tỉnh “à” lên một tiếng.
Nhất thời nàng đã quên bẵng đi mất.
Sở Ý trêu chọc: “Xem ra, dạo gần đây ta quả thật đã giày vò nàng không ít rồi.”
Nghe câu này, Dung Kim Dao tức thì tỉnh táo vài phần, nàng phóng một ánh nhìn oán giận sắc như d.a.o về phía Sở Ý: “Chàng còn mặt mũi để nói sao, chẳng phải đều tại chàng cả à! Kể từ ngày chàng từ biên ải trở về, ta chưa có lấy một ngày thảnh thơi, sáng học đao, tối cũng phải học đao.”
Ngày nào Dung Kim Dao cũng bị Sở Ý lôi đến Bạch Vũ doanh học đao pháp Đoạn Nguyệt đao, lại còn mỹ miều gọi là rèn luyện thể lực và sức bền. Chuyện đó thì thôi cũng được, dẫu sao cũng là để giãn gân cốt.
Thế nhưng, đến tối nàng lại còn phải múa một thanh “đao” khác nữa...
Nói đến câu cuối, cả ánh mắt lẫn giọng nói của Dung Kim Dao đều chan chứa nỗi oán hờn.
Sở Ý thừa hiểu ngụ ý của nàng, hắn bật cười thành tiếng: “Hửm? Sao lại là hai thanh đao?”
Dung Kim Dao: “Chàng nói xem.”
Sở Ý nhìn bộ dạng hờn dỗi của nàng, cuối cùng không nhịn được cười, hắn bật cười khe khẽ rồi bế bổng nàng ra khỏi chăn, dịu dàng dỗ dành: “Hôm nay nàng là chủ nhân bữa tiệc, không múa đao, không luyện tập được chưa.”
Dung Kim Dao miễn cưỡng tin hắn một lần: “Chàng đứng dậy đi, ta muốn thay y phục.”
“Được.”
Sở Ý miệng thì đáp lời ngoan ngoãn, nhưng tay đã nhanh hơn nàng một bước, vươn ra nhặt lấy chiếc váy mới may đặt cạnh giường, cẩn thận vuốt phẳng những nếp nhăn trên tay áo, đoạn giúp nàng thay y phục.
Chiếc váy này mang sắc đỏ thẫm, trên vải thêu đầy những đường vân hình thoi với đường kim mũi chỉ tinh tế, tựa như ráng chiều cuồn cuộn nơi chân trời sa mạc lúc hoàng hôn, một vẻ đẹp rực rỡ đến nao lòng. Quanh eo váy còn đính một hàng chuông nhỏ, mỗi bước đi, mỗi cử động đều vang lên những âm thanh vô cùng vui tai.
Dung Kim Dao ngạc nhiên hỏi: “Bộ y phục này là do chàng chuẩn bị sao?”
“Ta thấy mỗi dịp sinh thần nữ tử Lương Châu đều mặc trang phục thế này, nên nghĩ rằng nàng mặc vào người chắc chắn sẽ rất đẹp.”
“Coi như chàng có mắt nhìn.”
Dung Kim Dao rũ mắt, thấy Sở Ý đang chăm chú thắt đai lưng cho mình, trong lòng khẽ rung động, nàng cười tủm tỉm nói: “Bây giờ chàng càng lúc càng biết hầu hạ người khác rồi đấy, so với các tiểu lang quân trong nhã gian đó cũng chẳng kém cạnh chút nào.”
Sở Ý ngước mắt liếc nàng, vẻ mặt thản nhiên: “Hầu hạ phu nhân là bổn phận của ta.”
Dung Kim Dao vừa định trêu thêm vài câu, đã thấy hắn lại đứng dậy, đi thẳng đến bên tủ áo. Sở Ý lấy từ trong đó ra một đôi vớ lụa và một đôi hài thêu bằng đoạn mềm, rồi lập tức khuỵu một gối, ngồi xổm xuống bên chân nàng.
Đến cả hài mà hắn cũng chọn sẵn cho nàng rồi ư?
“Nhấc chân lên.” Giọng Sở Ý không nhanh không chậm.
“Ừm...” Dung Kim Dao nhẹ nhàng gác một chân lên vai hắn, chân còn lại thì cong mũi lên: “Đến cả việc mang hài mà chàng cũng tự tay làm à.”
“Nếu không thì làm sao thắng nổi các tiểu lang quân khác? Chuyện hầu hạ nàng, ta phải làm tốt đến mức thiên hạ đệ nhất, chỉ một mình ta mà thôi.”
Dung Kim Dao bật cười khúc khích: “Sến c.h.ế.t đi được.”
Đợi nàng thay xong y phục, Sở Ý lại kéo nàng tới ngồi trước bàn trang điểm, thuần thục lấy thỏi bột vẽ mày từ trong tráp son phấn ra, rồi cúi người tô mày cho nàng.
Dung Kim Dao hơi ngẩn người: “Chàng còn biết vẽ mày sao?”
“Đương nhiên.”
Sở Ý từ từ ghé sát lại gần nàng, cẩn trọng uốn từng nét mày, rồi lại chuốt nhẹ phần đuôi mày.
Hàng mi Dung Kim Dao khẽ run, nàng sững sờ ngắm nhìn bóng hình thiếu niên ở ngay trong gang tấc.
Mỗi khi Sở Ý tập trung, hàng mi lại buông rủ, và vì quá chuyên chú, ngay cả tần suất rung động cũng chậm hơn thường lệ. Phần thịt mềm nơi đầu ngón tay hắn thỉnh thoảng lại lướt qua xương mày của Dung Kim Dao, vừa nhồn nhột, lại vừa khiến tim nàng rung lên bồi hồi.
Hồi lâu sau, Sở Ý mới dừng bút ở đuôi mày một cách hoàn hảo, đoạn cất thỏi bột vẽ mày đi, lùi lại nửa bước ngắm nghía: “Xong rồi.”
Trong gương đồng tức thì phản chiếu hình ảnh một tuyệt sắc giai nhân, vẻ đẹp diễm lệ không gì tả xiết.
Dáng mày Sở Ý vẽ quả thực rất hợp với Dung Kim Dao, đầu mày linh động vút cao, đuôi mày uyển chuyển thu lại. Ánh nắng ban mai phủ lên làn da trắng như sứ của nàng một lớp vàng óng ánh, càng tôn lên đôi môi tựa son điểm, đôi mắt trong như nước mùa thu.
Sở Ý dắt tay nàng: “Đi thôi, ta đưa nàng đến một nơi.”
…
Gần đến giờ Ngọ, mặt trời đã lên cao, dòng người qua lại gần phủ đệ cũng bắt đầu đông đúc.
Hai người cùng cưỡi chung một con tuấn mã. Dung Kim Dao vừa ngồi vững trên lưng ngựa, Sở Ý đã dẫm lên bàn đạp, nhanh nhẹn ngồi xuống phía sau, vòng tay ôm trọn cả người nàng vào lòng.
Nhưng hắn không vung roi thúc ngựa đi ngay, mà lại lấy một dải lụa từ trong lòng ra, nhẹ nhàng che mắt Dung Kim Dao lại.
Nàng ngẩn người: “Chàng làm gì vậy?”
Trước mắt Dung Kim Dao bỗng tối sầm lại, bên tai chỉ còn văng vẳng tiếng gió, cùng với hơi thở và nhịp tim của Sở Ý, từng nhịp, từng nhịp một rõ ràng đến lạ.
Sở Ý cong môi: “Nơi ta muốn đưa nàng đến hơi xa, có lẽ phải tối mịt mới tới nơi, nàng chợp mắt một lát nhé?”
Hắn cúi đầu: “Cứ tựa vào lòng ta mà ngủ, đến nơi ta sẽ gọi nàng dậy.”
Nàng vừa dứt lời, tiếng vó ngựa đã hòa cùng sự náo nhiệt của phố phường vang vọng rồi xa dần.
Ra khỏi thành, thành quách dần lùi lại phía sau, một khung cảnh khoáng đạt bỗng mở ra trước mắt. Gần đó, trên những thửa ruộng, mạ non mới nhú xanh mơn mởn, mỗi khi gió lướt qua lại dập dờn tựa những lớp sóng biếc. Xa xa là dãy núi xanh thẳm như mực tàu trải dài giữa đất trời, tĩnh lặng và mênh mông.
Trước đây, Dung Kim Dao từng kể với Sở Ý về Vọng Sơn cốc, nàng nói đom đóm ở nơi đó có thể thắp sáng cả một khe suối, còn dải ngân hà thì rực rỡ và lấp lánh hơn cả lễ hội hoa đăng ở Thượng Kinh. Vì vậy, trước khi quay về kinh thành, Sở Ý muốn đưa nàng đến Vọng Sơn cốc để ngắm đom đóm.
Cả hai cứ thế rong ruổi trong làn gió mát, từ lúc mặt trời đứng bóng cho đến khi ráng chiều buông phủ. Lúc vòng qua sườn núi cuối cùng, trước mắt họ bỗng hiện ra một dòng suối róc rách.
So với Lương Châu, sương núi nơi đây ôn hòa ẩm mượt, cỏ cây cũng um tùm tươi tốt hơn hẳn. Dưới chân núi là nơi dành cho du khách nghỉ chân qua đêm, với những ngôi nhà tranh vách gỗ được dựng lên san sát.
Sở Ý đưa mắt nhìn qua nơi họ sẽ nghỉ lại đêm nay.
Dung Kim Dao được Sở Ý bế xuống ngựa, đôi chân nàng lún vào t.h.ả.m cỏ mềm mại khiến thân hình bất giác chao đảo. Nàng vội đưa tay lên định gỡ dải lụa che mắt: “Đến nơi rồi sao?”
“Đừng vội.” Sở Ý nắm lấy cổ tay nàng, rồi xoay người ngồi xổm xuống trước mặt: “Còn phải đi một đoạn nữa, nàng đang bị che mắt nên không tiện đi lại, để ta cõng nàng.”
Dung Kim Dao còn chưa kịp đáp lời, một đôi tay rắn chắc đã đỡ lấy khoeo chân nàng. Nàng bất giác choàng tay ôm chặt lấy cổ Sở Ý, cảm giác đột ngột lơ lửng giữa không trung khiến tim nàng đập nhanh hơn mấy nhịp, bèn khẽ thì thầm: “Cứ thần bí mãi.”
Dung Kim Dao nép mình trên tấm lưng rộng của Sở Ý, nghe hắn cất lời: “Nàng cứ đếm đủ một trăm bước là sẽ tới nơi.”
Trên người thiếu niên phảng phất hơi lạnh đặc trưng của màn đêm, nhưng hơi ấm tỏa ra từ dưới lớp áo lại nóng rực đến độ khiến tim người ta loạn nhịp.
“...Thật không?”
“Thật mà.” Giọng Sở Ý xen lẫn ý cười: “Ta lừa nàng làm gì.”
Dung Kim Dao lắng nghe tiếng bước chân sột soạt trên t.h.ả.m cỏ, tâm trạng không hiểu sao lại trở nên bình yên đến lạ: “Vậy ta thử xem.”
Nàng bắt đầu nghiêm túc đếm thầm trong lòng.
Một bước, hai bước… năm bước, sáu bước…
Đoạn đường này thực ra dài hơn một trăm bước rất nhiều.
Dung Kim Dao đếm rất chậm, có lúc lại lơ đãng ngẩn người, có lúc lại quay sang trêu đùa Sở Ý vài câu, rồi lại quên mất mình đã đếm tới đâu, đành phải bắt đầu lại từ đầu.
“Chín mươi chín…”
Lần này, khi nàng vừa đếm đến bước thứ chín mươi chín, quả nhiên Sở Ý dừng bước.
Dung Kim Dao cảm nhận được có đầu ngón tay vừa gỡ dải lụa đang che mắt nàng.
Ngay khoảnh khắc dải lụa tuột xuống, hàng mi Dung Kim Dao khẽ run rẩy, nàng dụi dụi mắt, rồi khi trông thấy cảnh tượng bày ra trước mắt, bèn vui mừng thốt lên: “Vọng Sơn cốc?”
Trời đất chìm dần vào một màu hoàng hôn dịu dàng, và chỉ trong chớp mắt, hàng ngàn con đom đóm từ trong lùm cỏ lần lượt bừng sáng, tựa như cả một dải ngân hà đang ào ạt trút xuống trần gian.
Những đốm sáng li ti ấy soi rọi cả một t.h.ả.m hoa linh lan dưới chân, trên những cánh hoa trắng bạc vẫn còn vương lại giọt sương chưa khô, long lanh tựa những mảnh ngọc vụn vương vãi khắp mặt đất.
Dung Kim Dao nín thở, ngẩn ngơ chiêm ngưỡng cảnh tượng tuyệt mỹ này.
Nàng chợt nhớ lại, có một đêm rất khuya, nàng từng gối đầu lên đùi Sở Ý, buột miệng nhắc đến Vọng Sơn cốc. Khi ấy nến đã lụi tàn, nàng vừa dứt lời đã mơ màng thiếp đi, để rồi khi tỉnh giấc đã hoàn toàn quên bẵng chuyện đó.
Nào ngờ, Sở Ý lại lặng lẽ ghi khắc trong lòng.
“Sở Ý…”
Dung Kim Dao chuyển mắt nhìn hắn, nhưng lời vừa đến môi đã vội im bặt.
Sở Ý không hề nhìn những con đom đóm kia, ánh mắt hắn từ đầu đến cuối vẫn chỉ đong đầy hình bóng nàng. Ánh đom đóm đang nhảy múa nơi đáy mắt hắn, nhưng hết thảy ánh sáng trên thế gian này cũng chẳng thể nào sánh bằng ánh nhìn hút hồn ấy.
Hồi lâu sau, Sở Ý mới nhẹ nhàng nắm lấy tay Dung Kim Dao, đặt chiếc hộp gỗ đàn hương vào lòng bàn tay nàng: “Chiêu Chiêu, sinh thần vui vẻ.”
Dung Kim Dao sững người một lúc, nàng nhìn xuống chiếc hộp nhỏ trong lòng bàn tay, và ngay khi mở nắp, một cây trâm cài tóc hình hoa linh lan đang lặng lẽ nằm trên tấm lót bằng nhung.
Nàng miết nhẹ lên thân trâm, cõi lòng khẽ rung động, một lát sau, nàng ngước mắt nhìn hắn: “Tại sao lại là hoa linh lan?”
Sở Ý bật cười khe khẽ, dịu dàng cài chiếc trâm lên mái tóc nàng: “Bởi vì hình dáng của nó giống hệt chiếc khuy áo mà năm xưa nàng từng cất giữ. Điều đó khiến ta có cảm giác rằng, ngay từ khi ấy, chúng ta đã phải lòng nhau rồi.”
Hắn đã luôn hy vọng rằng, trong những năm tháng thiếu thời ngây ngô ấy, cả hai đã sớm đặt đối phương vào tận sâu trong tim.
Dung Kim Dao ngỡ ngàng nhìn Sở Ý, dường như mặt hồ tĩnh lặng nơi đáy lòng nàng bị câu nói này khuấy động, gây nên từng gợn sóng lăn tăn lan ra mãi, rất lâu sau vẫn chưa thể lắng lại.
Nàng khẽ hé môi, một cảm xúc nào đó cuộn trào trong lồng ngực, chực chờ vỡ òa ra ngoài.
Người trước mắt đang rũ mi, dịu dàng vuốt lại lọn tóc mai cho nàng, khoảng cách gần đến mức ngạt thở. Trong lòng Dung Kim Dao khẽ động, nàng bèn nhón gót, hai tay vòng qua vai Sở Ý…
Một cảm giác mềm mại chợt đáp xuống bờ môi.
Giữa màn đêm lấp lánh ánh đom đóm, thiếu nữ ngẩng đầu, chủ động hôn hắn.
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
