Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 76

Ba ngày sau Tết, tiết trời vẫn còn giá lạnh.

Đêm qua, một trận tuyết mỏng lặng lẽ ghé qua, phủ lên song cửa tựa như một lớp lụa bạc mỏng tang như cánh ve.

Trong phòng hơi ấm nồng nàn, khói trầm lượn lờ tỏa ra từ lư hương, nhuốm cả không gian một vẻ lả lơi quấn quýt. Tấm rèm giường màu ngọc bích buông rủ, kín đáo che đi cảnh xuân diễm lệ trên giường.

Bên trong màn, Dung Kim Dao ôm tấm chăn gấm ngủ say sưa ngon lành, xiêm y xộc xệch nhàu nhĩ, trễ nải tuột khỏi bờ vai, để lộ ra một đoạn cổ trắng ngần như ngọc.

Trên đó chi chít những vết hôn đỏ li ti, tựa như những đóa hồng mai nở rộ trên nền tuyết trắng.

Mái tóc đen như thác xõa dài bên gối, càng tôn lên gương mặt kiều diễm động lòng người.

“Chiêu Chiêu.”

Người trên giường nghe thấy tiếng gọi, hàng mi bất giác run lên khe khẽ.

Dung Kim Dao cảm thấy xương cốt mềm nhũn, đến sức lực nhấc tay cũng chẳng có, chỉ có thể nặn ra một tiếng đáp lại mơ hồ từ trong cổ họng, dịu dàng rơi vào tận đáy lòng: “Ưm… Ta đây…”

Ngay khoảnh khắc sau, chăn nệm khẽ động, một đôi tay chai sần luồn vào, chẳng tốn chút sức lực nào đã bế bổng nàng lên khỏi chăn ấm.

Luồng không khí se lạnh luồn vào vạt áo, cảnh xuân thấp thoáng ẩn hiện.

Hơi thở của thiếu niên chợt ngưng lại, hắn vội giấu đi những gợn sóng nơi đáy mắt, một lúc lâu sau mới khẽ cất lời: “Ta phải đi rồi.”

Nghe thấy câu “Ta phải đi rồi”, ý thức của Dung Kim Dao vẫn còn mơ màng, nhưng thân thể đã phản ứng trước một bước. Nàng tựa như một chú chim non quyến luyến tổ ấm, mơ màng rúc sâu vào lòng Sở Ý hơn.

Nàng dùng đôi tay thon thả vòng qua ôm lấy eo hắn, động tác đầy vẻ không nỡ, thì thầm nói: “…Ta tiễn chàng.”

Sở Ý cúi đầu đăm đắm nhìn người trong lòng. Thấy dáng vẻ nàng đang cố gượng dậy để tiễn mình, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, vẽ thành một nụ cười cưng chiều hết mực:

“Không cần đâu.”

Hắn ngừng lại một chút, rồi ghé sát vào tai Dung Kim Dao, giọng nói trầm khàn đầy vẻ trêu chọc: “Ta vẫn thấy chốn ôn nhu hương này ấm áp hơn nhiều, nếu còn ở lại nữa, e là sẽ chẳng nỡ rời đi mất.”

Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai khiến Dung Kim Dao ngứa ngáy đến không chịu nổi, cái đầu nửa tỉnh nửa mê lập tức bừng tỉnh hoàn toàn.

Ba ngày nay, nàng suýt nữa bị Sở Ý giày vò đến mức không xuống nổi giường, xương cốt toàn thân như thể bị nghiền nát, vừa đau vừa mỏi, đến đầu ngón tay cũng tê rần.

Thể lực không biết mệt mỏi của Sở Ý quả thực còn bào mòn người ta hơn cả gió tuyết lạnh lẽo của mùa đông Lương Châu.


Đêm qua, Dung Kim Dao vốn định bụng nghỉ ngơi sớm để sáng mai dậy tiễn Sở Ý ra khỏi thành. Nào ngờ lại bị hắn đè lên thư án, cứ thế biến nàng thành một cuốn binh thư, để hắn “nghiền ngẫm” từ đầu đến cuối.

Nàng vẫn nhớ mình đã bị Sở Ý ép đến phát khóc ra sao, rồi lại kề tai hắn nhỏ giọng xin tha thế nào. Thế nhưng rõ ràng miệng hắn đã đồng ý sẽ dừng lại, mà hành động thì lại chẳng có chút ý định sẽ ngưng.

Mỗi khi Dung Kim Dao ngỡ rằng cuối cùng mình cũng được buông tha, hắn lại luôn tìm ra được những chiêu trò mới, dồn ép nàng đến mức tan tác rã rời.

Dung Kim Dao cố gắng chống đỡ thân thể mỏi nhừ, liếc thấy những dấu hôn lấm tấm còn vương trên da thịt, chúng âm thầm nhắc nhở nàng về ba ngày hoang đường vừa qua.

Thế là, đôi mắt hạnh liền liếc xéo một cái sắc lẹm: “Đều tại chàng không biết tiết chế, hôm nay ta vốn định tiễn chàng ra khỏi thành, giờ thì hay rồi, sắp không kịp nữa!”

Sở Ý nhướng mày, cười như không cười đáp: “Nàng còn sức để tiễn ta ra khỏi thành sao?”

“Ta sẽ cố hết sức…”

Sở Ý đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo vẻ nghiêm túc hiếm thấy thường ngày: “Thôi đừng tiễn nữa.”

“Tại sao?” Dung Kim Dao ngước mắt nhìn hắn, nghiêng đầu hỏi tiếp: “Lần trước đến Lương Châu, không phải chàng còn muốn ta tiễn chàng sao?”

“Ta muốn nàng tiễn, nhưng càng muốn nàng được nghỉ ngơi cho khỏe hơn.”

Ánh mắt Sở Ý lóe lên, giọng điệu không còn vẻ phóng khoáng như thường ngày, thay vào đó là sự quyến luyến. Hắn cụp mi mắt, chậm rãi thốt ra từng chữ: “Ta thật sự không nỡ.”

Dung Kim Dao hơi sững người.

Thiếu niên này trước nay luôn bình tĩnh và tự chủ, nhưng ngay lúc này đây ở ngay trước mặt nàng, ánh mắt Sở Ý sâu thẳm, sự lưu luyến đang cố kìm nén cứ âm ỉ trào dâng, khiến tim nàng đập loạn nhịp.

Dung Kim Dao chủ động choàng tay lên cổ hắn, áp má mình vào má hắn, dịu dàng an ủi: “Ta cũng không nỡ xa chàng.”

Sở Ý nói: “Tiễn ta ra đến cổng phủ là đủ rồi, được không.”

Dung Kim Dao im lặng một lúc, cuối cùng cũng miễn cưỡng đồng ý, bịn rịn nói: “Được rồi, vậy ta tiễn chàng ra đến cổng phủ.”

Bên ngoài phủ đệ, rạng đông mờ tỏ, từng làn hơi thở phả ra liền kết lại thành một màn sương trắng lãng đãng giữa không trung.

Sở Ý đứng dưới thềm đá, một tay đặt hờ trên chuôi đao bên hông, khẽ ngước mắt nhìn lên.

Hắn đứng giữa vầng dương, ánh nắng ban mai như mạ một lớp vàng ấm áp lên đôi mày nét mắt, xua tan đi vẻ lạnh lẽo, sắc bén của áo giáp sắt và dải lụa đào.

Dung Kim Dao vẫy vẫy tay với hắn.



“Ừ.”

“Nếu có chuyện gì, nhất định phải đi tìm A Độ, đừng có tự mình gồng gánh.”

Dung Kim Dao gật đầu, đôi mắt trong veo tựa làn nước mùa thu long lanh ánh lên chút nắng mai yếu ớt, đẹp như một tấm gương lưu ly trong suốt: “Ta biết rồi mà…”

Dứt lời, Sở Ý chẳng chút do dự mà sải một bước dài về phía trước, vươn cánh tay rắn rỏi, dùng một tay kéo Dung Kim Dao vào lòng mình.

Chóp mũi hắn lướt qua những lọn tóc mai thoảng hương thơm của nàng, bàn tay giữ lấy gáy nàng, cất giọng: “Khi mùa xuân đến, ta sẽ trở về.”

Dung Kim Dao hơi sững người, nàng ngẩng đầu hỏi: “Tại sao lại là mùa xuân?”

Xuân sang, rồi hạ tới thu về, một năm ở thành Lương Châu sẽ chóng qua thôi.

Ánh mắt Sở Ý khóa chặt vào đôi đồng tử của nàng, hắn cúi người xuống để tầm mắt họ ngang bằng, rồi khẽ nhếch môi cười: “Bởi vì mùa xuân có sinh thần của nàng.”

Trái tim Dung Kim Dao rung động.



Giây lát sau, nàng đưa tay lên ngoắc lấy ngón út của Sở Ý, hệt như lần hai người cùng tản bộ dưới cơn mưa năm ngoái, rồi móc ngoéo và đóng dấu tay với nhau.

“Đóng dấu rồi nhé.” Nàng nở một nụ cười rạng rỡ: “Chàng nhớ phải về sớm mừng sinh thần với ta đấy, nếu không ta sẽ tìm chàng tính sổ.”



Hai tháng sau ngày Sở Ý lên đường ra biên giới, đông qua xuân tới.

Thoắt cái, cả thành Lương Châu đã đượm màu xuân sắc. Hơi ấm của đất trời như thôi thúc vạn vật bừng lên sức sống mãnh liệt, những chùm tơ liễu tựa hoa tuyết bay lả tả rơi xuống từ kẽ lá, nhuộm khắp nơi một màu xanh tươi mơn mởn.

Quán trà nằm cạnh cổng thành Lương Châu vốn luôn tĩnh lặng, vậy mà hôm nay lại rộn rã tiếng người, ồn ào náo nhiệt.

Trong một nhã gian, khung cửa sổ bằng gỗ bị đẩy ra, cánh cửa phát ra tiếng “kẽo kẹt” khe khẽ, cơn gió se lạnh đầu xuân cùng với khói lửa nhân gian trên đường phố lập tức ùa vào.

Dung Kim Dao ngồi trên chiếc ghế gỗ gụ, bên tay nàng bày mấy chiếc đĩa sứ trắng, bên trong đựng mứt quất vàng óng, sắc màu trong suốt lấp lánh, vị chua xen lẫn ngọt, vừa đưa vào miệng đã ứa nước bọt.

Ăn xong mứt quất, nàng lại thèm chút gì đó mằn mặn.

Ngay sau đó, những ngón tay trắng ngần nhẹ nhàng nhón lấy một miếng bánh hạnh nhân, vừa chạm đến môi thì những lời bàn tán của khách khứa trong quán trà đã lọt vào tai.



Trong quán trà, người kể chuyện ngồi nghiêm chỉnh trên đài cao, thước gỗ trong tay gõ mạnh xuống bàn một tiếng “cốp”.

Ông ta vuốt chòm râu dưới cằm, hắng giọng một tiếng rồi cất giọng kể lể câu chuyện một cách đầy sinh động:

“...Bạch Vũ quân và Lương Châu quân của chúng ta uy danh lừng lẫy nơi biên giới! Mấy hôm trước, quân Mạc Bắc định mở một cuộc tấn công bất ngờ, nào ngờ lại bị Sở tiểu tướng quân dẫn người mai phục phản công một phen, đ.á.n.h cho chúng không kịp trở tay, cuối cùng chỉ có thể tháo chạy trong chật vật!”

“Hay!”

Trong đám đông có người phấn khích đập bàn, lớn tiếng tán thưởng: “Bọn người Mạc Bắc này cũng không biết tự lượng sức mình, xem thử chúng đang đối đầu với ai cơ chứ!”

“Lần này phòng tuyến được củng cố xong, e là đến con ruồi ở Mạc Bắc cũng bay không lọt được nữa!”

Người bên cạnh lập tức nối lời cảm thán: “Còn có Lục công chúa nữa chứ.”

“Lục công chúa đã không quản ngại hiểm nguy mà theo tiểu tướng quân đến Lương Châu trấn thủ biên cương, cùng tiến cùng lùi với chúng ta, chuyện này mới giống với Sở Quốc công và Liễu phu nhân năm xưa làm sao…”

“Đúng vậy!” Trong quán trà càng nói càng sôi nổi, tiếng người bàn tán vang lên không ngớt: “Lục công chúa và Sở tiểu tướng quân đúng là trai tài gái sắc, tình đầu ý hợp, chẳng phải là một đôi thần tiên quyến lữ khiến người người ngưỡng mộ hay sao!”

Trong nhã gian, Dung Kim Dao chống cằm lắng nghe những lời bàn tán ấy, khóe môi bất giác cong lên.

Đầu năm ngoái, cũng vào một mùa xuân sắc đang dần đậm như thế này, chỉ khác là địa điểm đã đổi từ thành Thượng Kinh sang thành Lương Châu.

Khi ấy, Dung Kim Dao đã dày công sắp đặt cuốn thoại bản Lương Duyên Trời Ban, cố tình bịa ra câu chuyện yêu hận tình thù giữa mình và Sở Ý, sau đó lại tìm đủ mọi cách để câu chuyện của họ được lan truyền ồn ào khắp hang cùng ngõ hẻm.

Mà nay, vật đổi sao dời, từ lâu đã chẳng cần nàng phải cố tình làm gì nữa, tên của hai người họ đã nghiễm nhiên được đặt cạnh nhau, còn được người đời ca tụng là “thần tiên quyến lữ”.

Dung Kim Dao cũng chưa từng ngờ rằng sau bao nhiêu lận đận gian truân, cuối cùng mình và Sở Ý lại thật sự trở thành một đôi duyên trời tác hợp.

Dung Kim Dao uống cạn ngụm trà cuối cùng trong chén, đoạn đứng dậy đội nón có mạng che mặt, chuẩn bị đến doanh trại Lương Châu lấy thư.

Thư của Sở Ý cứ cách bảy ngày lại được gửi về một lần.

Trong thư không có nhiều lời lẽ tha thiết triền miên, thậm chí có lúc chỉ vỏn vẹn đôi ba dòng ngắn ngủi, nhưng nàng vẫn lần giở đọc kỹ từng câu từng chữ, rồi mới cẩn thận xếp lại cất đi.

Đến nay, nàng đã gom được cả một giỏ thư đầy ắp, mỗi một lá thư đều được xếp lại ngay ngắn, gọn gàng.

Hôm nay, cũng như thường lệ, Dung Kim Dao men theo con đường quen thuộc để đi về phía lều quân của A Độ, trong lòng thầm đoán xem Sở Ý sẽ viết những gì.

Dù gì thì cũng đã sang xuân rồi, hắn từng hứa sẽ trở về đón sinh thần cùng nàng kia mà.

Nào ngờ, nàng còn chưa đến được lều trại thì đã thấy A Độ từ xa hớt ha hớt hải chạy ngược về phía mình, vẻ mặt vô cùng vội vã: “Công chúa!”

Dung Kim Dao để ý thấy vẻ mặt căng thẳng của A Độ, lại thêm việc củng cố phòng thủ lần này đã kết thúc mà đại quân vẫn chưa về thành, một dự cảm chẳng lành bỗng dấy lên trong lòng.

Nàng cất tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

A Độ ấp a ấp úng đáp: “...Hôm nay không có thư gửi về.”

Tim Dung Kim Dao chợt thót lên một nhịp: “Không có thư gửi về ư?”

A Độ đáp: “Lá thư gần nhất được gửi về là từ bảy ngày trước, lẽ ra tối qua đã phải có người đưa thư mới đến, nhưng mãi cho tới sáng nay vẫn bặt vô âm tín. Liệu có phải đã xảy ra biến cố gì không?”

“Sẽ không đâu, chàng ấy là tiểu tướng quân lợi hại nhất mà.” Dung Kim Dao trầm ngâm giây lát rồi quả quyết nói: “Ngươi cứ cho người đi dò la trước đi, ta về phủ viết thư cho Đại ca ngay đây.”

Dứt lời, Dung Kim Dao không dám chần chừ một khắc nào, vội vàng xoay người chạy về hướng ngược lại.

Tà váy tung bay, mái tóc cũng rối bời trong gió, nhưng nàng mới chạy được vài bước, phía sau đã đột ngột vọng lại một tiếng cười khẽ.

Bước chân Dung Kim Dao bỗng khựng lại, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập thình thịch.

“Công chúa đang tìm ta à?”

Dung Kim Dao sững người, rồi lần theo giọng nói quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn mà nhìn lại.

Nắng sớm xuyên qua tầng mây, thiếu niên ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa. Hắn vận bộ cẩm bào màu huyền thêu hoa văn bạch hạc, trông càng thêm điềm tĩnh, lạnh lùng hơn ngày thường. Bên hông hắn đeo một thanh Long Lân đao, dáng người cao thẳng, cốt cách thanh tú, dung mạo tuấn mỹ khiến người ta phải ngoái nhìn.

Là Sở Ý.

Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ lay động.

Thảo nào vừa rồi A Độ cứ ấp a ấp úng, thì ra không phải thư chưa được gửi về, mà là họ đã trở về rồi.

Ngay khoảnh khắc Dung Kim Dao nhấc bước chân về phía Sở Ý, thiếu niên cũng đồng thời tung mình xuống ngựa, từng bước, từng bước một tiến về phía nàng.

Sợi dây đeo tay gói trọn nỗi niềm tương tư vẫn được buộc ngay ngắn trên cổ tay hắn, mặt dây chuyền song ngư cũng không vương một hạt bụi. Nỗi tương tư quẩn quanh trong những giấc mộng, giờ đây đều hóa thành vòng tay ấm áp sắp tới.

“Dung Chiêu Chiêu, xuân về rồi.”

Sở Ý mỉm cười cất lời.

(Hoàn chính văn)


Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Story Chương 76
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...