Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 75
Giọng điệu đầy mê hoặc của thiếu niên tựa như một chén canh mê hồn được nấu rất công phu, khiến người ta đầu óc quay cuồng, gật đầu không được, mà lắc đầu cũng chẳng xong.
Người trước mắt này quả là biết cách tận dụng triệt để vẻ ngoài của mình để mê hoặc nàng.
Dung Kim Dao suýt chút nữa thì bị mê hoặc tâm hồn, nàng phải cố gắng lắm mới giữ được tỉnh táo: “Đêm nay thật sự không được đâu… Sáng sớm mai ta còn phải gặp người ta, chàng lúc nào cũng chẳng biết nặng nhẹ gì cả, hôm sau ta không tài nào dậy nổi!”
“Chẳng biết nặng nhẹ ư?”
Sở Ý khẽ v**t v* ấn đường của nàng, xua đi những nét mỏi mệt còn vương lại, rồi cười nói: “Ta nhẹ tay thì nàng không bằng lòng, lại còn hỏi có phải ta chưa ăn cơm không. Mà ta mạnh tay thì nàng cũng chẳng vừa ý, lại trách ta không biết thương hoa tiếc ngọc. Vậy rốt cuộc là nàng thích nhẹ, hay là thích mạnh đây?”
Lòng bàn tay Dung Kim Dao hờ hững đặt trước n.g.ự.c Sở Ý, cảm nhận được từng thớ cơ rắn chắc đang khẽ rung lên theo tiếng cười trầm thấp của hắn: “Vậy thì…” cứ mạnh đi.
Câu trả lời về “nhẹ hay mạnh” còn chưa kịp thốt ra, Dung Kim Dao bỗng thấy trời đất như chao đảo. Sở Ý đã bế thốc nàng lên, rồi ghé vào tai nàng trêu chọc: “Đêm nay, nàng không cần phải động đậy.”
Tay áo hắn thuận đà vung lên, tạo thành một luồng kình phong “vụt” một tiếng, thổi tắt ngọn nến trên án thư.
Căn phòng chìm vào bóng tối, màn che trên chiếc giường Bạt Bộ cũng thướt tha buông xuống.
Ngay sau đó, thân thể Dung Kim Dao mềm nhũn ra, cả người lún sâu vào trong lớp chăn đệm gấm vóc êm ái, không khỏi bực bội lên tiếng: “Ta không động đậy nhưng vẫn mệt chứ bộ!”
Giọng nói của Sở Ý khẽ vang lên trong bóng tối mịt mùng, thoạt nghe thì dịu dàng vô cùng: “Ngoan nào, ta sẽ không làm gì đâu, chỉ dỗ nàng ngủ một giấc thôi. Vì ngày mai còn phải gặp người ta, nên càng phải nghỉ ngơi sớm, dưỡng đủ tinh thần chứ.”
Vòng tay ôm lấy nàng vững chãi như bao đựng cung, Dung Kim Dao bất giác đưa tay tìm kiếm cánh tay có thể dùng làm gối ngọc, vừa chạm tới, nàng liền áp má mình lên đó.
Nàng thỏa mãn “hừm” một tiếng, tựa như một chú mèo con lười biếng đang vươn mình duỗi người.
Sở Ý: “Nàng đã buồn ngủ đến thế này rồi, còn cố gượng làm gì nữa?”
“Nếu chàng không quấy rầy ta, ta đã chẳng thấy buồn ngủ đâu.” Dung Kim Dao ngáp một cái, uể oải nói: “Ta chỉ thấy lạ là sao ngày nào chàng cũng tràn đầy sinh lực như vậy.”
Sở Ý khẽ nhướng mày, đột nhiên ghé sát lại, c.ắ.n nhẹ vành tai nàng rồi bật cười trầm thấp: “Đừng quên, ta là võ tướng đấy.”
Sức bền và thể lực của võ tướng vốn đã hơn người thường, nhưng ở phương diện này Sở Ý lại càng xuất chúng hơn cả.
Thân hình hắn thon dài thẳng tắp, đường nét cơ bắp uyển chuyển mà rắn rỏi. Giờ phút này, hắn đang lười nhác tựa mình trên giường, nhưng vẫn toát lên khí thế của một con mãnh thú đang thu mình chờ thời, dường như chỉ chực chờ để nuốt chửng lấy nàng.
“Chàng còn tự hào lắm nhỉ.” Tuy Dung Kim Dao nhắm nghiền đôi mắt, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên thành một nụ cười.
“Đó là lẽ dĩ nhiên.” Hắn đáp: “Vóc dáng của trượng phu chính là niềm kiêu hãnh của thê tử mà.”
Dung Kim Dao: “...”
Sở Ý dịu dàng mân mê phần thịt eo mềm mại của nàng, rồi cất giọng nghiêm túc: “Nàng ở trong phủ ngồi suốt một thời gian dài, khí huyết khó mà lưu thông, nên cảm thấy mệt mỏi cũng là điều khó tránh. Sau này mỗi khi rảnh rỗi, nàng cứ đến doanh trại tìm ta, ta sẽ tiếp tục dạy nàng luyện đao, thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng tốt.”
Kể từ khi bắt đầu tiếp quản sự vụ Lương Châu, quả thực số lần nàng bước chân ra khỏi phủ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dung Kim Dao ngẫm nghĩ đôi chút rồi khẽ đáp: “Cũng được...”
Sở Ý lại nói thêm: “Ta sẽ tặng Đoạn Nguyệt đao cho nàng.”
“Đó là binh khí bất ly thân của chàng, ta không muốn đoạt đi thứ mà người khác trân quý đâu.”
“Chẳng phải để nó kề cận bên người nàng sẽ càng tốt hơn sao?” Cái tài nói lời ngon tiếng ngọt của Sở Ý quả đã lên một tầm cao mới.
Dung Kim Dao thấy vậy cũng đành lựa lời an ủi con người đêm nay chẳng được nếm chút ngọt ngào nào: “Vậy thì mấy ngày tới ta sẽ đến tìm chàng thường xuyên hơn, để chàng khỏi phải than phiền rằng ta lại bỏ bê chàng nữa.”
“Được.”
Hàng mi Sở Ý khẽ rũ xuống, hắn nương theo ánh đêm mờ ảo, đăm đắm nhìn thiếu nữ đang nép trong lồng n.g.ự.c mình, ánh mắt dịu dàng đến độ có thể làm tan chảy cả cõi lòng.
Giây lát sau, Sở Ý chậm rãi cúi người, dịu dàng đặt lên vầng trán nàng một nụ hôn đầy trân quý, rồi khẽ mỉm cười: “Đa tạ công chúa đã ban thưởng, nàng ngủ đi thôi.”
Giọng nói của hắn tựa như mang theo một thứ ma lực an thần kỳ diệu, ý thức của Dung Kim Dao dần trở nên mơ màng, cả người cũng thả lỏng trong cảm giác lâng lâng bay bổng.
Có lẽ vì đã thấm mệt thật rồi, nàng nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Sở Ý cứ thế lặng yên ôm lấy nàng, đợi cho đến khi nhịp thở của nàng đã hoàn toàn đều đặn, hắn mới hết sức cẩn trọng mà từ từ nới lỏng vòng tay.
Hắn nhẹ nhàng rón rén bước đến bàn ngồi xuống, một lần nữa thắp lên ngọn đèn leo lét. Ngồi sau tấm bình phong, Sở Ý lại tiếp tục rà soát những phần công văn mà Dung Kim Dao vẫn còn đang xem dở.
Ánh nến yếu ớt nhảy múa, hắt lên gương mặt nghiêng của thiếu niên một khoảng sáng tối đan xen.
Trên án thư chất chồng từng chồng sổ sách, hồ sơ thuế má cùng công văn đồn trú biên phòng dày cộp. Những sự vụ này vốn dĩ chẳng cần đến tay Dung Kim Dao phải nhọc công lo liệu, thế nhưng nàng lại khăng khăng muốn tự mình kiểm tra cẩn thận từng câu từng chữ, chỉ mong có thể góp thêm một phần sức lực.
Sở Ý không muốn nàng phải lao lực quá độ, vì vậy những công việc vụn vặt còn sót lại này, hắn có thể san sẻ được chút nào hay chút ấy.
Bên ngoài song cửa, ánh trăng đã dần phai nhạt, nhưng ngọn đèn trong phòng vẫn chưa hề có dấu hiện lụi tàn.
Sở Ý lật giở từng trang sổ sách, tỉ mẩn làm sáng tỏ từng điểm đáng ngờ mà Dung Kim Dao đã ghi chép lại.
Ngay khi Sở Ý bắt đầu rà soát lại những điểm khả nghi ấy, ánh mắt hắn bỗng nhiên ngưng đọng, ghim chặt vào một dòng ghi chép trong công văn đồn trú biên phòng:
[Cho đến nay, một tuyến biên giới nơi thành Lương Châu giao với Mạc Bắc vẫn chưa hề được bố phòng.]
Lòng Sở Ý chợt thắt lại, thảo nào hôm ở dịch quán, tên tiểu nhị kia từng nhắc: “Người Mạc Bắc thỉnh thoảng lại vượt biên sang đây quấy nhiễu, tuy rằng sau trận chiến ở núi Tê Ổ, bọn chúng đã biết điều hơn nhiều, nhưng trong xương cốt vẫn là một lũ chẳng chịu yên phận, lúc nào cũng chực chờ giở mấy trò mờ ám.”
Tuyến biên giới đó có địa hình vô cùng phức tạp, vừa có những dải đồi thấp trập trùng, lại vừa có những vùng sa mạc hoang vu rộng lớn, cực kỳ thuận lợi để quân địch che giấu hành tung.
Tuy Lương Châu có quân đồn trú, nhưng việc vận chuyển lương thảo lại gian nan trắc trở, đặc biệt là vào thời điểm giáp Tết. Một khi có kẻ bất ngờ quấy nhiễu công thành, khả năng cao sẽ xảy ra tình trạng thiếu hụt quân lương vật tư.
Sở Ý lại lật nhanh thêm mấy trang, chân mày nhíu chặt, rồi lập tức rút ra một tờ giấy viết thư mới, vung bút viết vội.
Ánh đèn chưa tắt, bóng đơn trĩu nặng.
Suốt đêm ấy, ngọn đèn leo lét trên thư án cứ cháy mãi cho đến hừng đông.
Sáng sớm hôm sau, Sở Ý bước vào lều quân nghị sự, nét mày mắt thanh tú ánh lên vẻ sắc lạnh nghiêm nghị.
Trong lều, mấy vị tướng lĩnh đang thì thầm bàn bạc, thấy hắn bước vào họ lập tức đứng dậy chắp tay hành lễ: “Tiểu tướng quân.”
Có người nhận ra nét mày trĩu nặng của Sở Ý, không kìm được bèn hỏi: “...Đã xảy ra chuyện gì sao ạ?”
Lời vừa dứt, trong lều bỗng chốc im phăng phắc, sắc mặt mọi người đều hơi biến đổi.
Sở Ý giơ tay trải tấm bản đồ phòng thủ quân sự của Lương Châu trên bàn, trên đó có đ.á.n.h dấu mấy cửa ải và phòng tuyến quan trọng, duy chỉ có một nơi lại mỏng manh lạ thường.
Ánh mắt thiếu niên đăm chiêu, đầu ngón tay lướt trên tấm bản đồ phòng thủ quân sự, cuối cùng dừng lại ở mấy điểm trọng yếu, lời lẽ sắc bén: “Đây chính là lý do vì sao tiểu nhị ở dịch quán lại nói, người Mạc Bắc thỉnh thoảng lại đến quấy nhiễu, lúc nào cũng không yên phận. Ngay cả các ngươi cũng luôn phải nơm nớp lo sợ.”
Giọng hắn lạnh đi mấy phần: “Những tin tức này các ngươi chưa từng bẩm báo, cứ mặc cho người của quan phủ ém nhẹm đi.”
Lời này vừa thốt ra, dường như ngay cả tiếng gió gào ngoài lều cũng ngừng lại, không khí nặng nề đến ngạt thở.
A Độ đúng lúc bước ra, tự trách nói: “Chuyện này là lỗi của ta. Ta không thích qua lại với người của quan phủ, nên đã không dốc lòng vào việc sổ sách, ngài muốn phạt thì cứ phạt ta đi.”
Sở Ý liếc nhìn cậu ta: “Phạt ngươi có giải quyết được vấn đề không?”
Không khí căng như dây đàn, một vị tham tướng trẻ tuổi khác chắp tay tiến lên, trầm giọng xin chỉ thị: “Vậy theo ý tướng quân, chúng ta nên đối phó thế nào?”
Sở Ý ngước mắt, cất lời chậm rãi: “Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ điều chỉnh lại việc phòng thủ quân sự.”
“Thứ nhất, kho lương tăng cường thêm nhân lực tuần tra ngày đêm. Mỗi ngày kiểm tra kho lương thảo ba lần, nghiêm cấm người ngoài lại gần.”
“Thứ hai, đội tuần tra tăng gấp đôi, đặc biệt là vào ban đêm. Cứ hai canh giờ lại đổi gác một lần, phải đảm bảo việc bàn giao không có kẽ hở, chắc chắn không một sơ suất nào.”
Ánh mắt Sở Ý hơi nheo lại: “Thứ ba, ngày mồng ba Tết, ta sẽ dẫn một đội binh mã đến biên giới để củng cố phòng tuyến. Đồng thời bố trí lính gác ngầm, nếu phát hiện động tĩnh bất thường thì lập tức đ.á.n.h úp.”
A Độ nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền: “Ta đi cùng ngài!”
“Không được, ngươi phải ở lại Lương Châu.” Sở Ý nói: “Số binh lính tinh nhuệ còn lại trong doanh trại Lương Châu cần ngươi thống lĩnh, nếu người Mạc Bắc thừa cơ gây chuyện, ngươi còn phải dẫn quân giữ vững thành trì này.”
A Độ im lặng giây lát, hít một hơi thật sâu rồi đáp lời chắc nịch: “Rõ!”
Quân lệnh đã ban, các tướng lĩnh lần lượt rời khỏi lều nghị sự, Sở Ý cũng theo gót ra sau. Hắn vừa trông thấy ánh ban mai, liền bắt gặp một bóng hình quen thuộc đang lặng lẽ đứng đợi ngoài cửa.
Sở Ý khẽ sững người: “Sao nàng lại đến đây?”
“Là chàng bảo ta đến tìm chàng học đao pháp mà.”
Dung Kim Dao nhìn thiếu niên thong thả bước về phía mình, ánh ban mai viền lên bóng hình của hắn. Ánh mắt nàng khẽ lay động, đoạn nhẹ giọng hỏi: “Ngày mồng ba Tết... chàng phải đến biên giới sao?”
Sở Ý gật đầu: “Đúng vậy.”
Dung Kim Dao lặng thinh.
Thấy vậy, Sở Ý liền cất giọng dỗ dành: “Nàng đừng lo, ta sẽ về sớm thôi.”
Dung Kim Dao “ồ” một tiếng.
Tim Sở Ý khẽ hẫng một nhịp, hắn nói tiếp: “A Độ sẽ ở lại Lương Châu, nếu có chuyện gì nàng cứ tìm A Độ, cậu ta rất đáng tin cậy. Nếu nàng nhớ ta, hoặc cảm thấy buồn chán…”
Chưa đợi hắn nói hết lời, Dung Kim Dao đã chớp chớp mắt, rồi bỗng bật cười rạng rỡ: “Chàng nói nhiều như vậy làm gì? Dài dòng quá đi!”
Sở Ý: “Hửm?”
“Chàng cứ yên tâm, ta ở Lương Châu đợi chàng trở về.”
Giọng Dung Kim Dao đầy vui vẻ: “Trong khoảng thời gian chàng không có ở đây, ta cũng sẽ giữ vững thành trì này.”
Sở Ý cúi đầu nhìn nàng, đưa tay xoa nhẹ sau gáy nàng, xoa đến khi mái tóc thiếu nữ hơi rối mới thôi, khóe môi hắn khẽ cong lên: “Được.”
…
“Đì đùng… Đoàng!!!”
Đêm giao thừa, tiếng pháo nổ vang không ngớt.
“Tết đến rồi!”
Các binh sĩ hớn hở ngược xuôi, doanh trại vốn lạnh lẽo, nghiêm trang thường ngày giờ đây được điểm tô bằng sắc đỏ tưng bừng, rộn rã.
Băng tuyết trên mặt đất vẫn chưa tan hết, soi bóng những chiếc đèn lồng đỏ rực, những chuỗi dây đỏ kết chùm, và cả nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mỗi người, càng tô đậm thêm mấy phần ấm áp.
Trong Lương Châu doanh giăng đèn kết hoa, lửa trại cháy bập bùng, hơi ấm nồng nàn phả vào mặt.
Trên bàn bày la liệt những món ăn thịnh soạn, canh thịt nóng hổi bốc hơi nghi ngút tỏa ra mùi hương quyến rũ. Các binh sĩ quây quần thành vòng tròn, chẳng chút câu nệ mà xé thịt ăn, cạn rượu uống, tiếng cười sang sảng vang vọng không dứt.
Không khí năm nay náo nhiệt hơn mọi năm bội phần.
Dung Kim Dao ăn uống no say, khoan khoái cong môi cười. Đúng lúc này, một thị vệ vội vã bước tới, cung kính dâng lên một phong thư: “Công chúa, thư của người.”
Vừa trông thấy dấu ấn trên phong bì, nàng liền biết là của huynh trưởng Dung Duật Hành gửi tới.
Dung Kim Dao giở thư, nét chữ thân quen lập tức hiện ra trước mắt.
[Tiểu Lục, chúc muội năm mới vui vẻ. Ta vốn định tự mình đến thăm muội, nhưng việc ở kinh thành bận rộn quá, không thể đi được. Mong muội ở Lương Châu mọi sự thuận lợi, bình an vui vẻ, Đại ca ở Thượng Kinh chờ muội trở về.]
Chỉ vài câu chữ giản đơn, lại khiến Dung Kim Dao ngẩn ngơ xuất thần.
Đây là lần đầu tiên nàng đón năm mới xa thành Thượng Kinh.
Mọi năm vào đêm giao thừa, nàng đều ở Đông Cung cùng huynh trưởng và Liên Quỳ. Nay lại ở Lương Châu xa xôi, không khí ngày Tết tuy đậm đà, nhưng lại chẳng hề ăn nhập với những ký ức ngày xưa của nàng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Dung Kim Dao bất giác dâng lên một nỗi chua xót mơ hồ.
Dường như người bên cạnh đã nhận ra tâm trạng của nàng, hắn lặng lẽ đặt tay lên tay nàng, đột ngột hỏi: “Nàng có vui không?”
Nàng chẳng qua chỉ là hơi nhớ Đại ca một chút thôi, chứ tâm trạng cũng không có gì khác biệt.
Dung Kim Dao ngập ngừng giây lát rồi đáp: “Đương nhiên là vui rồi.”
Ánh mắt Sở Ý sâu thẳm, hắn cất lời đầy thâm ý: “Vậy nàng có muốn… vui hơn một chút không?”
Dung Kim Dao có phần mờ mịt, nhưng ngay khoảnh khắc sau, tay nàng đã bị hắn nắm lấy.
Trong lều quân ánh đèn lay động, những đốm sáng nhảy nhót li ti. Bên ngoài gió lạnh gào thét, bên trong lại ấm áp như mùa xuân.
Gò má Dung Kim Dao ửng hồng, hơi thở vẫn chưa ổn định: “Chàng… chàng chậm một chút…”
Mái tóc đen nhánh tựa lông quạ xõa tung trên gối, mấy lọn tóc mai trước trán ướt đẫm mồ hôi, mềm mại dán vào làn da trắng như tuyết. Nàng ngửa đầu, ánh mắt vừa vặn ngang tầm với người phía trên.
Sở Ý chống tay, cúi người đăm đắm nhìn nàng, con ngươi tựa như sóng sánh ánh sao trời. Hắn khẽ lướt qua gò má nàng, lau đi lớp mồ hôi mỏng, giọng nói trầm khàn: “Nhanh vậy đã mệt rồi sao?”
Dung Kim Dao liếc hắn một cái đầy hờn dỗi, giọng nói mềm mại: “Chàng bảo ‘vui hơn một chút’, hóa ra là ý này sao?”
Sở Ý cười khẽ, nét mày ánh mắt mang theo mấy phần thỏa mãn, hắn nắm lấy tay nàng, thì thầm: “Công chúa thấy thế nào?”
Dung Kim Dao nhắm mắt lại như không muốn để ý đến hắn, khẽ hừ một tiếng: “Chẳng thế nào cả!”
Sở Ý: “Nhưng rõ ràng ban nãy nàng rất hài lòng, còn bảo ta dùng sức thêm chút nữa cơ mà.”
“Chàng đừng nói nữa!”
“Vậy ta có cần dùng sức thêm chút nữa không?”
“Cần…”
Lại một hồi mây mưa kết thúc, hàng mi Dung Kim Dao khẽ run, chỉ muốn chuốc t.h.u.ố.c độc cho hắn câm miệng. Giọng nàng khản đặc sau những tiếng r*n r* ** *n: “Chàng đã tính toán cả rồi, phải không?”
Sở Ý cười trầm thấp, cúi người hôn lên mi tâm nàng, dịu dàng nói: “Tính toán gì chứ? Chẳng qua ta chỉ là thuận thế mà làm thôi.”
Ngay lúc Dung Kim Dao định cất lời phản bác, bên ngoài trướng bỗng vang lên tiếng pháo nổ điếc tai.
“Đoàng!!!”
Những chùm pháo hoa rực rỡ bay vút lên không trung, thắp sáng cả bầu trời đêm của thành Lương Châu.
Bên ngoài doanh trại ánh lửa đan xen, từng vệt sáng nở rộ giữa màn đêm, soi rọi đất trời tựa như ban ngày, cả hai người bất giác cùng nghiêng đầu nhìn ra.
Hồi lâu sau, Dung Kim Dao mới thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn Sở Ý, trong đôi mắt trong veo phản chiếu mày mắt tuấn tú của hắn.
Nàng giơ tay, đặt lên mu bàn tay hắn, mười ngón đan vào nhau, rồi từ từ cất lời: “Sở Ý, năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.” Sở Ý đáp lại thật dịu dàng.
“Nguyện cho năm tháng sau này, ngày nào cũng được như hôm nay.”
“…Ngày nào cũng như hôm nay sao?”
Nét mày ánh mắt Sở Ý đều chan chứa ý cười, hắn lại lật người, c.ắ.n lên môi nàng: “Vậy thì ta sẽ thích lắm.”
Người trước mắt này quả là biết cách tận dụng triệt để vẻ ngoài của mình để mê hoặc nàng.
Dung Kim Dao suýt chút nữa thì bị mê hoặc tâm hồn, nàng phải cố gắng lắm mới giữ được tỉnh táo: “Đêm nay thật sự không được đâu… Sáng sớm mai ta còn phải gặp người ta, chàng lúc nào cũng chẳng biết nặng nhẹ gì cả, hôm sau ta không tài nào dậy nổi!”
“Chẳng biết nặng nhẹ ư?”
Sở Ý khẽ v**t v* ấn đường của nàng, xua đi những nét mỏi mệt còn vương lại, rồi cười nói: “Ta nhẹ tay thì nàng không bằng lòng, lại còn hỏi có phải ta chưa ăn cơm không. Mà ta mạnh tay thì nàng cũng chẳng vừa ý, lại trách ta không biết thương hoa tiếc ngọc. Vậy rốt cuộc là nàng thích nhẹ, hay là thích mạnh đây?”
Lòng bàn tay Dung Kim Dao hờ hững đặt trước n.g.ự.c Sở Ý, cảm nhận được từng thớ cơ rắn chắc đang khẽ rung lên theo tiếng cười trầm thấp của hắn: “Vậy thì…” cứ mạnh đi.
Câu trả lời về “nhẹ hay mạnh” còn chưa kịp thốt ra, Dung Kim Dao bỗng thấy trời đất như chao đảo. Sở Ý đã bế thốc nàng lên, rồi ghé vào tai nàng trêu chọc: “Đêm nay, nàng không cần phải động đậy.”
Tay áo hắn thuận đà vung lên, tạo thành một luồng kình phong “vụt” một tiếng, thổi tắt ngọn nến trên án thư.
Căn phòng chìm vào bóng tối, màn che trên chiếc giường Bạt Bộ cũng thướt tha buông xuống.
Ngay sau đó, thân thể Dung Kim Dao mềm nhũn ra, cả người lún sâu vào trong lớp chăn đệm gấm vóc êm ái, không khỏi bực bội lên tiếng: “Ta không động đậy nhưng vẫn mệt chứ bộ!”
Giọng nói của Sở Ý khẽ vang lên trong bóng tối mịt mùng, thoạt nghe thì dịu dàng vô cùng: “Ngoan nào, ta sẽ không làm gì đâu, chỉ dỗ nàng ngủ một giấc thôi. Vì ngày mai còn phải gặp người ta, nên càng phải nghỉ ngơi sớm, dưỡng đủ tinh thần chứ.”
Vòng tay ôm lấy nàng vững chãi như bao đựng cung, Dung Kim Dao bất giác đưa tay tìm kiếm cánh tay có thể dùng làm gối ngọc, vừa chạm tới, nàng liền áp má mình lên đó.
Nàng thỏa mãn “hừm” một tiếng, tựa như một chú mèo con lười biếng đang vươn mình duỗi người.
Sở Ý: “Nàng đã buồn ngủ đến thế này rồi, còn cố gượng làm gì nữa?”
“Nếu chàng không quấy rầy ta, ta đã chẳng thấy buồn ngủ đâu.” Dung Kim Dao ngáp một cái, uể oải nói: “Ta chỉ thấy lạ là sao ngày nào chàng cũng tràn đầy sinh lực như vậy.”
Sở Ý khẽ nhướng mày, đột nhiên ghé sát lại, c.ắ.n nhẹ vành tai nàng rồi bật cười trầm thấp: “Đừng quên, ta là võ tướng đấy.”
Sức bền và thể lực của võ tướng vốn đã hơn người thường, nhưng ở phương diện này Sở Ý lại càng xuất chúng hơn cả.
Thân hình hắn thon dài thẳng tắp, đường nét cơ bắp uyển chuyển mà rắn rỏi. Giờ phút này, hắn đang lười nhác tựa mình trên giường, nhưng vẫn toát lên khí thế của một con mãnh thú đang thu mình chờ thời, dường như chỉ chực chờ để nuốt chửng lấy nàng.
“Chàng còn tự hào lắm nhỉ.” Tuy Dung Kim Dao nhắm nghiền đôi mắt, nhưng khóe môi lại bất giác cong lên thành một nụ cười.
“Đó là lẽ dĩ nhiên.” Hắn đáp: “Vóc dáng của trượng phu chính là niềm kiêu hãnh của thê tử mà.”
Dung Kim Dao: “...”
Sở Ý dịu dàng mân mê phần thịt eo mềm mại của nàng, rồi cất giọng nghiêm túc: “Nàng ở trong phủ ngồi suốt một thời gian dài, khí huyết khó mà lưu thông, nên cảm thấy mệt mỏi cũng là điều khó tránh. Sau này mỗi khi rảnh rỗi, nàng cứ đến doanh trại tìm ta, ta sẽ tiếp tục dạy nàng luyện đao, thỉnh thoảng thư giãn một chút cũng tốt.”
Kể từ khi bắt đầu tiếp quản sự vụ Lương Châu, quả thực số lần nàng bước chân ra khỏi phủ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dung Kim Dao ngẫm nghĩ đôi chút rồi khẽ đáp: “Cũng được...”
Sở Ý lại nói thêm: “Ta sẽ tặng Đoạn Nguyệt đao cho nàng.”
“Đó là binh khí bất ly thân của chàng, ta không muốn đoạt đi thứ mà người khác trân quý đâu.”
“Chẳng phải để nó kề cận bên người nàng sẽ càng tốt hơn sao?” Cái tài nói lời ngon tiếng ngọt của Sở Ý quả đã lên một tầm cao mới.
Dung Kim Dao thấy vậy cũng đành lựa lời an ủi con người đêm nay chẳng được nếm chút ngọt ngào nào: “Vậy thì mấy ngày tới ta sẽ đến tìm chàng thường xuyên hơn, để chàng khỏi phải than phiền rằng ta lại bỏ bê chàng nữa.”
“Được.”
Hàng mi Sở Ý khẽ rũ xuống, hắn nương theo ánh đêm mờ ảo, đăm đắm nhìn thiếu nữ đang nép trong lồng n.g.ự.c mình, ánh mắt dịu dàng đến độ có thể làm tan chảy cả cõi lòng.
Giây lát sau, Sở Ý chậm rãi cúi người, dịu dàng đặt lên vầng trán nàng một nụ hôn đầy trân quý, rồi khẽ mỉm cười: “Đa tạ công chúa đã ban thưởng, nàng ngủ đi thôi.”
Giọng nói của hắn tựa như mang theo một thứ ma lực an thần kỳ diệu, ý thức của Dung Kim Dao dần trở nên mơ màng, cả người cũng thả lỏng trong cảm giác lâng lâng bay bổng.
Có lẽ vì đã thấm mệt thật rồi, nàng nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.
Sở Ý cứ thế lặng yên ôm lấy nàng, đợi cho đến khi nhịp thở của nàng đã hoàn toàn đều đặn, hắn mới hết sức cẩn trọng mà từ từ nới lỏng vòng tay.
Hắn nhẹ nhàng rón rén bước đến bàn ngồi xuống, một lần nữa thắp lên ngọn đèn leo lét. Ngồi sau tấm bình phong, Sở Ý lại tiếp tục rà soát những phần công văn mà Dung Kim Dao vẫn còn đang xem dở.
Ánh nến yếu ớt nhảy múa, hắt lên gương mặt nghiêng của thiếu niên một khoảng sáng tối đan xen.
Trên án thư chất chồng từng chồng sổ sách, hồ sơ thuế má cùng công văn đồn trú biên phòng dày cộp. Những sự vụ này vốn dĩ chẳng cần đến tay Dung Kim Dao phải nhọc công lo liệu, thế nhưng nàng lại khăng khăng muốn tự mình kiểm tra cẩn thận từng câu từng chữ, chỉ mong có thể góp thêm một phần sức lực.
Sở Ý không muốn nàng phải lao lực quá độ, vì vậy những công việc vụn vặt còn sót lại này, hắn có thể san sẻ được chút nào hay chút ấy.
Bên ngoài song cửa, ánh trăng đã dần phai nhạt, nhưng ngọn đèn trong phòng vẫn chưa hề có dấu hiện lụi tàn.
Sở Ý lật giở từng trang sổ sách, tỉ mẩn làm sáng tỏ từng điểm đáng ngờ mà Dung Kim Dao đã ghi chép lại.
Ngay khi Sở Ý bắt đầu rà soát lại những điểm khả nghi ấy, ánh mắt hắn bỗng nhiên ngưng đọng, ghim chặt vào một dòng ghi chép trong công văn đồn trú biên phòng:
[Cho đến nay, một tuyến biên giới nơi thành Lương Châu giao với Mạc Bắc vẫn chưa hề được bố phòng.]
Lòng Sở Ý chợt thắt lại, thảo nào hôm ở dịch quán, tên tiểu nhị kia từng nhắc: “Người Mạc Bắc thỉnh thoảng lại vượt biên sang đây quấy nhiễu, tuy rằng sau trận chiến ở núi Tê Ổ, bọn chúng đã biết điều hơn nhiều, nhưng trong xương cốt vẫn là một lũ chẳng chịu yên phận, lúc nào cũng chực chờ giở mấy trò mờ ám.”
Tuyến biên giới đó có địa hình vô cùng phức tạp, vừa có những dải đồi thấp trập trùng, lại vừa có những vùng sa mạc hoang vu rộng lớn, cực kỳ thuận lợi để quân địch che giấu hành tung.
Tuy Lương Châu có quân đồn trú, nhưng việc vận chuyển lương thảo lại gian nan trắc trở, đặc biệt là vào thời điểm giáp Tết. Một khi có kẻ bất ngờ quấy nhiễu công thành, khả năng cao sẽ xảy ra tình trạng thiếu hụt quân lương vật tư.
Sở Ý lại lật nhanh thêm mấy trang, chân mày nhíu chặt, rồi lập tức rút ra một tờ giấy viết thư mới, vung bút viết vội.
Ánh đèn chưa tắt, bóng đơn trĩu nặng.
Suốt đêm ấy, ngọn đèn leo lét trên thư án cứ cháy mãi cho đến hừng đông.
Sáng sớm hôm sau, Sở Ý bước vào lều quân nghị sự, nét mày mắt thanh tú ánh lên vẻ sắc lạnh nghiêm nghị.
Trong lều, mấy vị tướng lĩnh đang thì thầm bàn bạc, thấy hắn bước vào họ lập tức đứng dậy chắp tay hành lễ: “Tiểu tướng quân.”
Có người nhận ra nét mày trĩu nặng của Sở Ý, không kìm được bèn hỏi: “...Đã xảy ra chuyện gì sao ạ?”
Lời vừa dứt, trong lều bỗng chốc im phăng phắc, sắc mặt mọi người đều hơi biến đổi.
Sở Ý giơ tay trải tấm bản đồ phòng thủ quân sự của Lương Châu trên bàn, trên đó có đ.á.n.h dấu mấy cửa ải và phòng tuyến quan trọng, duy chỉ có một nơi lại mỏng manh lạ thường.
Ánh mắt thiếu niên đăm chiêu, đầu ngón tay lướt trên tấm bản đồ phòng thủ quân sự, cuối cùng dừng lại ở mấy điểm trọng yếu, lời lẽ sắc bén: “Đây chính là lý do vì sao tiểu nhị ở dịch quán lại nói, người Mạc Bắc thỉnh thoảng lại đến quấy nhiễu, lúc nào cũng không yên phận. Ngay cả các ngươi cũng luôn phải nơm nớp lo sợ.”
Giọng hắn lạnh đi mấy phần: “Những tin tức này các ngươi chưa từng bẩm báo, cứ mặc cho người của quan phủ ém nhẹm đi.”
Lời này vừa thốt ra, dường như ngay cả tiếng gió gào ngoài lều cũng ngừng lại, không khí nặng nề đến ngạt thở.
A Độ đúng lúc bước ra, tự trách nói: “Chuyện này là lỗi của ta. Ta không thích qua lại với người của quan phủ, nên đã không dốc lòng vào việc sổ sách, ngài muốn phạt thì cứ phạt ta đi.”
Sở Ý liếc nhìn cậu ta: “Phạt ngươi có giải quyết được vấn đề không?”
Không khí căng như dây đàn, một vị tham tướng trẻ tuổi khác chắp tay tiến lên, trầm giọng xin chỉ thị: “Vậy theo ý tướng quân, chúng ta nên đối phó thế nào?”
Sở Ý ngước mắt, cất lời chậm rãi: “Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ điều chỉnh lại việc phòng thủ quân sự.”
“Thứ nhất, kho lương tăng cường thêm nhân lực tuần tra ngày đêm. Mỗi ngày kiểm tra kho lương thảo ba lần, nghiêm cấm người ngoài lại gần.”
“Thứ hai, đội tuần tra tăng gấp đôi, đặc biệt là vào ban đêm. Cứ hai canh giờ lại đổi gác một lần, phải đảm bảo việc bàn giao không có kẽ hở, chắc chắn không một sơ suất nào.”
Ánh mắt Sở Ý hơi nheo lại: “Thứ ba, ngày mồng ba Tết, ta sẽ dẫn một đội binh mã đến biên giới để củng cố phòng tuyến. Đồng thời bố trí lính gác ngầm, nếu phát hiện động tĩnh bất thường thì lập tức đ.á.n.h úp.”
A Độ nắm c.h.ặ.t t.a.y thành quyền: “Ta đi cùng ngài!”
“Không được, ngươi phải ở lại Lương Châu.” Sở Ý nói: “Số binh lính tinh nhuệ còn lại trong doanh trại Lương Châu cần ngươi thống lĩnh, nếu người Mạc Bắc thừa cơ gây chuyện, ngươi còn phải dẫn quân giữ vững thành trì này.”
A Độ im lặng giây lát, hít một hơi thật sâu rồi đáp lời chắc nịch: “Rõ!”
Quân lệnh đã ban, các tướng lĩnh lần lượt rời khỏi lều nghị sự, Sở Ý cũng theo gót ra sau. Hắn vừa trông thấy ánh ban mai, liền bắt gặp một bóng hình quen thuộc đang lặng lẽ đứng đợi ngoài cửa.
Sở Ý khẽ sững người: “Sao nàng lại đến đây?”
“Là chàng bảo ta đến tìm chàng học đao pháp mà.”
Dung Kim Dao nhìn thiếu niên thong thả bước về phía mình, ánh ban mai viền lên bóng hình của hắn. Ánh mắt nàng khẽ lay động, đoạn nhẹ giọng hỏi: “Ngày mồng ba Tết... chàng phải đến biên giới sao?”
Sở Ý gật đầu: “Đúng vậy.”
Dung Kim Dao lặng thinh.
Thấy vậy, Sở Ý liền cất giọng dỗ dành: “Nàng đừng lo, ta sẽ về sớm thôi.”
Dung Kim Dao “ồ” một tiếng.
Tim Sở Ý khẽ hẫng một nhịp, hắn nói tiếp: “A Độ sẽ ở lại Lương Châu, nếu có chuyện gì nàng cứ tìm A Độ, cậu ta rất đáng tin cậy. Nếu nàng nhớ ta, hoặc cảm thấy buồn chán…”
Chưa đợi hắn nói hết lời, Dung Kim Dao đã chớp chớp mắt, rồi bỗng bật cười rạng rỡ: “Chàng nói nhiều như vậy làm gì? Dài dòng quá đi!”
Sở Ý: “Hửm?”
“Chàng cứ yên tâm, ta ở Lương Châu đợi chàng trở về.”
Giọng Dung Kim Dao đầy vui vẻ: “Trong khoảng thời gian chàng không có ở đây, ta cũng sẽ giữ vững thành trì này.”
Sở Ý cúi đầu nhìn nàng, đưa tay xoa nhẹ sau gáy nàng, xoa đến khi mái tóc thiếu nữ hơi rối mới thôi, khóe môi hắn khẽ cong lên: “Được.”
…
“Đì đùng… Đoàng!!!”
Đêm giao thừa, tiếng pháo nổ vang không ngớt.
“Tết đến rồi!”
Các binh sĩ hớn hở ngược xuôi, doanh trại vốn lạnh lẽo, nghiêm trang thường ngày giờ đây được điểm tô bằng sắc đỏ tưng bừng, rộn rã.
Băng tuyết trên mặt đất vẫn chưa tan hết, soi bóng những chiếc đèn lồng đỏ rực, những chuỗi dây đỏ kết chùm, và cả nụ cười rạng rỡ trên gương mặt mỗi người, càng tô đậm thêm mấy phần ấm áp.
Trong Lương Châu doanh giăng đèn kết hoa, lửa trại cháy bập bùng, hơi ấm nồng nàn phả vào mặt.
Trên bàn bày la liệt những món ăn thịnh soạn, canh thịt nóng hổi bốc hơi nghi ngút tỏa ra mùi hương quyến rũ. Các binh sĩ quây quần thành vòng tròn, chẳng chút câu nệ mà xé thịt ăn, cạn rượu uống, tiếng cười sang sảng vang vọng không dứt.
Không khí năm nay náo nhiệt hơn mọi năm bội phần.
Dung Kim Dao ăn uống no say, khoan khoái cong môi cười. Đúng lúc này, một thị vệ vội vã bước tới, cung kính dâng lên một phong thư: “Công chúa, thư của người.”
Vừa trông thấy dấu ấn trên phong bì, nàng liền biết là của huynh trưởng Dung Duật Hành gửi tới.
Dung Kim Dao giở thư, nét chữ thân quen lập tức hiện ra trước mắt.
[Tiểu Lục, chúc muội năm mới vui vẻ. Ta vốn định tự mình đến thăm muội, nhưng việc ở kinh thành bận rộn quá, không thể đi được. Mong muội ở Lương Châu mọi sự thuận lợi, bình an vui vẻ, Đại ca ở Thượng Kinh chờ muội trở về.]
Chỉ vài câu chữ giản đơn, lại khiến Dung Kim Dao ngẩn ngơ xuất thần.
Đây là lần đầu tiên nàng đón năm mới xa thành Thượng Kinh.
Mọi năm vào đêm giao thừa, nàng đều ở Đông Cung cùng huynh trưởng và Liên Quỳ. Nay lại ở Lương Châu xa xôi, không khí ngày Tết tuy đậm đà, nhưng lại chẳng hề ăn nhập với những ký ức ngày xưa của nàng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Dung Kim Dao bất giác dâng lên một nỗi chua xót mơ hồ.
Dường như người bên cạnh đã nhận ra tâm trạng của nàng, hắn lặng lẽ đặt tay lên tay nàng, đột ngột hỏi: “Nàng có vui không?”
Nàng chẳng qua chỉ là hơi nhớ Đại ca một chút thôi, chứ tâm trạng cũng không có gì khác biệt.
Dung Kim Dao ngập ngừng giây lát rồi đáp: “Đương nhiên là vui rồi.”
Ánh mắt Sở Ý sâu thẳm, hắn cất lời đầy thâm ý: “Vậy nàng có muốn… vui hơn một chút không?”
Dung Kim Dao có phần mờ mịt, nhưng ngay khoảnh khắc sau, tay nàng đã bị hắn nắm lấy.
Trong lều quân ánh đèn lay động, những đốm sáng nhảy nhót li ti. Bên ngoài gió lạnh gào thét, bên trong lại ấm áp như mùa xuân.
Gò má Dung Kim Dao ửng hồng, hơi thở vẫn chưa ổn định: “Chàng… chàng chậm một chút…”
Mái tóc đen nhánh tựa lông quạ xõa tung trên gối, mấy lọn tóc mai trước trán ướt đẫm mồ hôi, mềm mại dán vào làn da trắng như tuyết. Nàng ngửa đầu, ánh mắt vừa vặn ngang tầm với người phía trên.
Sở Ý chống tay, cúi người đăm đắm nhìn nàng, con ngươi tựa như sóng sánh ánh sao trời. Hắn khẽ lướt qua gò má nàng, lau đi lớp mồ hôi mỏng, giọng nói trầm khàn: “Nhanh vậy đã mệt rồi sao?”
Dung Kim Dao liếc hắn một cái đầy hờn dỗi, giọng nói mềm mại: “Chàng bảo ‘vui hơn một chút’, hóa ra là ý này sao?”
Sở Ý cười khẽ, nét mày ánh mắt mang theo mấy phần thỏa mãn, hắn nắm lấy tay nàng, thì thầm: “Công chúa thấy thế nào?”
Dung Kim Dao nhắm mắt lại như không muốn để ý đến hắn, khẽ hừ một tiếng: “Chẳng thế nào cả!”
Sở Ý: “Nhưng rõ ràng ban nãy nàng rất hài lòng, còn bảo ta dùng sức thêm chút nữa cơ mà.”
“Chàng đừng nói nữa!”
“Vậy ta có cần dùng sức thêm chút nữa không?”
“Cần…”
Lại một hồi mây mưa kết thúc, hàng mi Dung Kim Dao khẽ run, chỉ muốn chuốc t.h.u.ố.c độc cho hắn câm miệng. Giọng nàng khản đặc sau những tiếng r*n r* ** *n: “Chàng đã tính toán cả rồi, phải không?”
Sở Ý cười trầm thấp, cúi người hôn lên mi tâm nàng, dịu dàng nói: “Tính toán gì chứ? Chẳng qua ta chỉ là thuận thế mà làm thôi.”
Ngay lúc Dung Kim Dao định cất lời phản bác, bên ngoài trướng bỗng vang lên tiếng pháo nổ điếc tai.
“Đoàng!!!”
Những chùm pháo hoa rực rỡ bay vút lên không trung, thắp sáng cả bầu trời đêm của thành Lương Châu.
Bên ngoài doanh trại ánh lửa đan xen, từng vệt sáng nở rộ giữa màn đêm, soi rọi đất trời tựa như ban ngày, cả hai người bất giác cùng nghiêng đầu nhìn ra.
Hồi lâu sau, Dung Kim Dao mới thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn Sở Ý, trong đôi mắt trong veo phản chiếu mày mắt tuấn tú của hắn.
Nàng giơ tay, đặt lên mu bàn tay hắn, mười ngón đan vào nhau, rồi từ từ cất lời: “Sở Ý, năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.” Sở Ý đáp lại thật dịu dàng.
“Nguyện cho năm tháng sau này, ngày nào cũng được như hôm nay.”
“…Ngày nào cũng như hôm nay sao?”
Nét mày ánh mắt Sở Ý đều chan chứa ý cười, hắn lại lật người, c.ắ.n lên môi nàng: “Vậy thì ta sẽ thích lắm.”
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Story
Chương 75
10.0/10 từ 36 lượt.
