Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 74

Ba người thong thả dạo một vòng trong chợ đêm, rồi lại đặc biệt sắm sửa thêm ít cá thịt rau dưa.

Khi họ xách theo đồ ăn vừa mua bước qua cổng phủ, màn đêm tựa gấm mực đã ôm trọn cả thành Lương Châu từ lâu. Nơi chân trời, sao thưa lấp lánh ánh lên lớp tuyết đọng chưa tan trên mái hiên, càng tô điểm cho đất trời nơi đây thêm phần tĩnh lặng, mênh mông.

Tua rua của chiếc đèn lồng trước cửa đung đưa trong gió, vầng sáng vàng óng lan ra tựa như mảnh ngọc vỡ văng tung tóe.

Dung Kim Dao đội chiếc mũ trùm đầu màu tuyết vừa mới mua, vành lông cáo bạc dày mịn quanh mũ nhuốm đầy ánh sáng ấm áp, khiến đôi đồng tử trong veo của nàng càng thêm long lanh rạng rỡ.

Sở Ý đi sau cùng, ánh mắt hắn lặng lẽ dõi theo bóng lưng của thiếu nữ phía trước.

Đêm đông Lương Châu lạnh lẽo thấu xương, hắn dừng chân cách nàng chừng ba bước, và trong một thoáng chốc, Sở Ý bỗng cảm thấy dường như gió tuyết Lương Châu năm nay cũng chẳng còn buốt giá đến vậy.

Dung Kim Dao bước đi thoăn thoắt, đôi chân tựa như lướt trên gió, vừa bước qua ngạch cửa, nàng đã vội nhón gót, đưa tay chỉ những cột băng rủ xuống từ dưới mái hiên.

Nàng nghiêng đầu, cong cong đôi mắt nhìn A Độ: “Đây là lần đầu tiên ta thấy cột băng dài thế này đấy, có giống mặt của ngươi không?”

A Độ mặt không đổi sắc, buông ra hai chữ: “Không giống.”


Dung Kim Dao nghiêng nghiêng đầu, ra vẻ đăm chiêu nói: “Ta lại thấy có vài phần tương tự đấy chứ, đều lạnh như băng cả.”

"...”

Dung Kim Dao chẳng lấy làm lạ trước thái độ lạnh nhạt của A Độ.

Theo lời các binh sĩ ở doanh trại Lương Châu, A Độ việc gì cũng vô cùng xuất sắc, chỉ riêng khoản giao tiếp với nữ tử là kém cỏi, nói gì đến chuyện gần gũi chung đụng.

Huống hồ, nàng và Sở Ý mới đến Lương Châu chưa được bao lâu, mối quan hệ giữa mấy người vẫn chưa thể gọi là thân tình. A Độ có lòng đề phòng với nàng và Sở Ý cũng là chuyện hết sức bình thường.

Lần này theo quân đến đây, để tránh gây chú ý, nàng đã không cho Liên Quỳ đi cùng, bên cạnh vắng bóng người thân quen, Lương Châu càng thêm phần hiu quạnh. Còn A Độ thì đã chẳng còn người thân nào bên cạnh, nàng nhìn thấy nỗi “cô đơn” trong mắt cậu ta mà không khỏi chạnh lòng thương cảm.

Về tình riêng, nàng và Sở Ý muốn dùng thiện ý của mình để sưởi ấm cho vị tiểu anh hùng này; còn về việc công, Lương Châu là đất phong của nàng, A Độ là thần dân của nàng. Với kỳ hạn trấn thủ một năm, bao nhiêu chuyện sau này đều không thể thiếu sự chung sức của A Độ được.

Vì vậy, dù là việc công hay tình riêng, họ đều phải khiến A Độ từ từ gỡ bỏ lớp phòng bị trong lòng, để đôi bên có thể dựng xây sự tín nhiệm lẫn nhau.

Vẻ ngoài ương bướng chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc mà những cậu trai tuổi này khoác lên để tự vệ mà thôi, chứ thực ra nội tâm lại vô cùng nhạy cảm và mềm yếu.

Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ lay động, nàng vô thức bước lên bậc thềm mà không để ý dưới chân có một lớp băng mỏng, chẳng ngờ đế giày trượt đi, khiến nàng hơi lảo đảo: “Oái!”

Nghe tiếng kêu, A Độ theo bản năng ngẩng đầu, vội đưa tay ra định đỡ lấy nàng, nhưng lại chậm mất một bước, bàn tay chỉ kịp chụp vào khoảng không.

Gần như cùng một lúc, Sở Ý đã phản ứng nhanh như cắt, hắn tiến lên trước, cánh tay dài thoắt cái vươn ra, nhanh hơn một bước nắm lấy cổ tay Dung Kim Dao, rồi nhắc nhở: “Cẩn thận trơn trượt.”

Dung Kim Dao hoàn hồn, đôi mắt cong cong cười đáp: “Ta biết rồi.” Rồi nàng quay sang A Độ: “Cũng cảm ơn ngươi đã ra tay.”


Chỉ trong một ngày mà đã hai lần thua Sở Ý về độ nhanh nhạy, đây là chuyện A Độ chưa từng trải qua.

Cậu ta không khỏi hoài nghi nhân sinh, bèn trầm giọng nói: “Ta ra tay hồi nào, cô nhìn nhầm rồi.”

Đúng lúc A Độ đang cứng miệng chối cãi, cánh cửa bỗng “két” một tiếng rồi từ từ mở ra.

Hơi ấm từ trong sảnh đường phả vào mặt, ngọn đèn treo trên cao hắt xuống mặt đất ba chiếc bóng dài.

Dung Kim Dao cúi đầu, ngón tay thoăn thoắt cởi dây buộc chiếc áo choàng tuyết, cũng chẳng ngẩng lên mà nói với Sở Ý: “Chàng giao cá thịt cho đầu bếp đi.”

Sở Ý tiện tay đóng sập cửa lại, vài vụn tuyết theo gió lùa vào trong.

Hắn tiện tay đặt đồ ăn sang một bên, nghe vậy thì khựng lại một chút. Dường như sực nhớ ra điều gì, đôi mày hắn khẽ chau lại: “Ta đột nhiên nhớ ra, hôm nay bà đầu bếp nói nhà có việc, sáng nay đã xin ta nghỉ rồi.”

Sở Ý vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên trong lúc cởi bao cổ tay, đoạn bình thản bồi thêm một câu: “Thế nên, bữa tối nay chỉ đành để ta lo liệu thôi.”

Dứt lời, Dung Kim Dao bất chợt xoay người lại, vì động tác quá đường đột nên chiếc mũ trùm trên đầu cũng vì thế mà lệch hẳn sang một bên.

Nàng sững sờ nhìn Sở Ý, phải đoan chắc lại mấy lần rằng mình không hề nghe nhầm, và khi đối diện với vẻ điềm nhiên như không của hắn, con ngươi nàng bất giác co rút lại: “Chàng... nấu á?”

Chỉ vì câu “bữa tối nay để ta lo liệu” của Sở Ý, trong tâm trí Dung Kim Dao bất giác ùa về những ký ức chẳng mấy vui vẻ gì.

Nàng vẫn nhớ như in mấy ngày bị cảm phong hàn rồi sốt cao li bì ở vùng núi ngoại ô kinh thành, trong cơn mê sảng, nàng đã nếm phải món cháo do chính tay Sở Ý nấu. Hạt gạo thì nát bét chẳng còn ra hình thù gì, chỗ mặn chát, chỗ lại nhạt thếch, nuốt miếng nào cũng như cực hình.

Nghĩ đến đây, Dung Kim Dao khẽ rùng mình một cái mà không ai hay biết. Nàng cố nén đi vẻ chối từ hiện rõ trong đáy mắt, lựa lời khuyên can: “Thôi bỏ đi, quân tử nên tránh xa việc bếp núc…”

Sở Ý thừa sức nghe ra vẻ chê bai trong giọng nói của nàng, đuôi mày hắn khẽ nhướng lên, đoạn vặn lại với nụ cười như có như không: “Hay là để nàng trổ tài nhé?”

Dung Kim Dao lập tức cứng họng: “…”

Nàng đúng là chẳng biết nấu nướng gì thật, nhưng nàng cũng chẳng tin nổi tài bếp núc của Sở Ý lại có thể hơn mình được bao nhiêu.

Ánh mắt hai người chạm nhau nảy lửa giữa không trung, chẳng ai chịu nhường ai. Ánh mắt Sở Ý sâu lắng mà kiên định, như đang ngầm khẳng định “Bữa tối nay ta nhất định phải nấu”, còn Dung Kim Dao thì nhìn hắn đầy cảnh giác.

A Độ lặng lẽ quan sát hai người giằng co hồi lâu, cuối cùng không thể nhịn nổi nữa, đành lên tiếng: “… Để ta làm cho.”

Dung Kim Dao sửng sốt trong giây lát, đoạn quay sang nhìn A Độ: “Ngươi biết nấu ăn ư?”

A Độ đáp: “Nghĩa phụ của ta tuổi đã cao, không dùng được lương khô quân ngũ vừa khô vừa khó nuốt, nên ta vẫn thường nấu riêng cho người.”

Dung Kim Dao ngại ngùng hắng giọng: “Ngươi là khách, sao lại phiền đến ngươi được? Hay là, chúng ta ra ngoài tìm một tửu lầu nào đó ăn tạm vậy…”

“Lương Châu làm gì có tửu lầu như ở Thượng Kinh, mà có thì e là hai vị cũng khó mà nuốt nổi.” A Độ thẳng thừng ngắt lời: “Cứ chần chừ mãi thế này, e là tối nay khỏi cần ăn uống gì nữa.”


“Thật là ngại quá.” Dung Kim Dao khẽ thở dài, giọng đầy áy náy. Rồi nàng đưa tay chỉ Sở Ý đang đứng cạnh, thì thầm: “Quan trọng là không thể để người này vào bếp được.”

Ánh mắt Sở Ý chợt lạnh đi, hắn cười khẩy nói với nàng: “Sau này ngày nào ta cũng sẽ nấu cho nàng ăn.”

Tim Dung Kim Dao hẫng một nhịp, nàng lẳng lặng dùng đầu ngón tay khều nhẹ vào lòng bàn tay hắn, giả vờ hung hăng cảnh cáo: “Vậy thì ta sẽ bỏ nhà ra đi!”

“…” A Độ cạn lời, đành quay mặt đi chỗ khác, đoạn cậu ta cầm lấy mấy thứ nguyên liệu, lật xem một cách thuần thục rồi hỏi: “Nhà bếp ở đâu?”

Dung Kim Dao cũng hăm hở: “Ta vào phụ một tay!”

“Ở ngay bên cạnh.”

Sở Ý ấn vai Dung Kim Dao đang nhấp nhổm muốn đi, bắt nàng ngồi lại bên bàn, đoạn cụp mắt dặn dò: “Ta vào bếp phụ một tay, nàng cứ ở đây nghỉ ngơi. Thái tử Điện hạ vốn đã không muốn nàng đến Lương Châu, lỡ mà để ngài ấy biết chuyện đến cả bữa cơm cũng phải phiền đến tay nàng, thì chắc chắn ngài ấy sẽ lột da ta mất.”

Hai má Dung Kim Dao phồng lên, nhưng không lay chuyển được Sở Ý, nàng đành hậm hực hừ nhẹ một tiếng: “Thôi vậy.”

Chẳng mấy chốc, trong gian bếp đã nhóm lên ánh lửa, tiếng củi khô nổ lách tách trong lò, những đốm lửa màu cam tươi nhảy múa không ngừng, nước trong chiếc nồi hầm cũng bắt đầu bốc lên hơi nóng nghi ngút.

A Độ đứng trước bếp lò, tuần tự làm sạch con cá tươi, lưỡi d.a.o trong tay cậu ta lướt đi trên mình cá, từng lớp vảy cá li ti cứ thế lả tả rơi xuống.


Sở Ý cũng xắn tay áo lên, đứng cạnh bên rửa sạch mớ rau củ.

A Độ liếc mắt qua nhìn hắn: “Thật ra một mình ta lo liệu là được rồi.”

Sở Ý nhẹ nhàng vẩy đi những giọt nước còn đọng trên tay, thản nhiên đáp: “Sao có thể để một mình ngươi bận rộn được.”

A Độ nghe vậy cũng không nói thêm gì, chỉ chuyên tâm băm chặt nguyên liệu trên thớt.

Mu bàn tay cầm d.a.o của cậu ta nổi lên những đường gân xanh, giữa những tiếng d.a.o thớt đều đều, bất chợt nghe thấy giọng nói tưởng chừng bâng quơ của Sở Ý: “Hôm nay ngươi thua ta, vấn đề không nằm ở sức mạnh, mà là ở đao pháp. Đao pháp hôm nay của ngươi quá nóng vội rồi.”

Tay A Độ khựng lại, cậu ta ngước mắt nhìn sang.

Sở Ý tiện tay cầm lấy con d.a.o phay, chỉ thấy ánh d.a.o lóe lên một cái, xé gió bổ xuống, cây cải xanh trong tay hắn tức thì tách ra làm tám mảnh đều tăm tắp.

Ngay khoảnh khắc sau, hắn chĩa mũi đao về phía yết hầu của A Độ, ánh thép lạnh lẽo dừng lại ngay trước cổ họng cậu ta chỉ nửa tấc.

“Ngươi muốn làm ta phân tâm, nên mới dồn sự chú ý xuống dưới, tập trung vào cổ tay của ta. Nhưng ngươi có bao giờ nghĩ rằng, lỡ như kẻ địch dùng thuật che mắt với ngươi, thì thứ gãy nát sẽ không phải là cây roi sắt của hắn, mà chính là xương cổ của ngươi đấy.”

Vẻ mặt A Độ thoáng nét trầm tư, cậu ta buột miệng hỏi theo bản năng: “Nghiêm trọng đến thế ư?”

"Giống như khi thái măng vậy, nhát d.a.o thứ ba chỉ cần chậm hơn nhát thứ hai nửa nhịp thở thôi, thì nửa nhịp thở ấy trên chiến trường đã đủ để ngươi c.h.ế.t đến mười lần rồi.”

A Độ ngẩng đầu, vơ lấy mấy cọng hành dại bên bếp, ánh đao lóe lên, hành đã được thái thành những sợi nhỏ mảnh như sợi tóc. "Như vậy đã đủ nhanh chưa?”



"Thứ ta cần không chỉ là nhanh, mà còn là biết lúc nào nên đánh, lúc nào nên dừng.” Sở Ý lại thản nhiên nhặt một cây cải xanh thả vào trong nước, ung dung cất lời: “Ngày mai đến quân doanh, mang đao của ngươi theo tìm ta.”

Dù A Độ có kém nhạy bén đến đâu cũng nghe ra được Sở Ý đang chỉ điểm cho mình.

Bao năm qua, cậu ta đã gặp không biết bao nhiêu tướng lĩnh đến Lương Châu trấn thủ, nhưng chưa một ai giống như Sở Ý, vừa có thể nhìn ra ngay yếu điểm của cậu ta, lại vừa sẵn lòng mở lời chỉ bảo.

Hôm nay tuy cậu ta thua một cách t.h.ả.m hại, nhưng giờ ngẫm lại, đao pháp của Sở Ý vừa vững vàng, ra chiêu lại nhanh gọn, đó là thứ đao pháp đã tôi luyện qua những trận huyết chiến sinh tử. Tuyệt không phải là thứ cậu ta có thể so bì.

A Độ im lặng giây lát, ánh mắt ánh lên vẻ phức tạp, cất giọng trầm trầm: “Tại sao ngươi lại nói cho ta biết những điều này?”

Sở Ý phủi đi những giọt nước còn đọng trên lá rau, liếc nhìn cậu ta với một nụ cười như có như không, rồi nhún vai đáp: “Cứ coi như là thù lao cho bữa cơm ngươi nấu đi.”



Kể từ bữa cơm hôm đó, thái độ của A Độ đối với Sở Ý đã thay đổi rõ rệt.

Tuy vẫn lầm lì ít nói như trước, nhưng cậu ta không còn tỏ ra thù địch nữa. Ngược lại A Độ còn chăm chú lắng nghe Sở Ý giảng giải về các trận pháp hành quân tác chiến trong lúc luyện tập.

Ban đầu Dung Kim Dao cũng có chút tò mò, thử dò hỏi xem hắn đã thu phục A Độ bằng cách nào, Sở Ý chỉ cong môi cười, nói với nàng: “Bí mật giữa nam nhân với nhau.”

Dung Kim Dao: “…”

Sau đó, Sở Ý vẫn giữ nếp đi sớm về muộn, ngày nào cũng vào quân doanh từ sáng sớm để thao luyện binh sĩ. Việc quân bận rộn, trăm công nghìn việc không thể lơ là, nên hắn hiếm khi có được giây phút rảnh rỗi.

Dung Kim Dao cũng dần quen với nếp sống và con người ở Lương Châu, quen cả với cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày tuyết bay đầy trời. Nàng dồn hết tâm tư vào việc công ở Lương Châu, không còn chìm đắm trong những thú vui nhàn nhã nữa.

Thoắt cái đã hơn nửa tháng trôi qua, Tết sắp đến, không khí năm mới đã bắt đầu len lỏi khắp các phố phường ngõ hẻm.

Đêm ấy, tuyết vụn gõ lách tách bên song cửa, trong phòng ngọn đèn đơn côi khẽ lay động. Vầng sáng màu vàng ấm áp viền nên bóng nghiêng của thiếu nữ đang cúi đầu, trông mờ ảo mà dịu dàng.

Dung Kim Dao khoác một tấm áo mỏng, tay áo hơi bo lại, để lộ cổ tay trắng ngần như tuyết. Ngón tay thanh tú của nàng nhẹ nhàng cầm cây bút lông sói, đang chăm chú xem xét những tập hồ sơ về thuế má và phòng ngự biên ải, nét mệt mỏi hiện rõ nơi chân mày khóe mắt.

Khoảng thời gian gần đây, chính vì đến Lương Châu mà nàng nhận ra tâm tính thiếu nữ của mình đã bị mài giũa đi rất nhiều.

Ngọn nến trên bàn đã cháy được một nửa, sáp nến theo chân đế bằng đồng chầm chậm nhỏ giọt, căn phòng càng lúc càng tĩnh lặng.

Dung Kim Dao đang cầm bút viết, bỗng nhiên một luồng hơi thở ấm nóng phả nhẹ qua vành tai, rồi một vòng tay quen thuộc từ phía sau dịu dàng ôm choàng lấy nàng.

Lòng bàn tay của Sở Ý luồn qua lớp áo choàng trên vai nàng, ôm chặt lấy vòng eo thon thả, cằm hắn khẽ tựa l*n đ*nh đầu Dung Kim Dao, giọng nói trầm thấp mang theo vài phần uể oải: “Lại không ngủ sao?”

Dung Kim Dao hơi nghiêng đầu: “Sao chàng cũng chưa nghỉ?”

"Nghỉ ngơi thế nào được chứ?” Sở Ý khẽ nheo mắt, đôi môi lướt dọc theo vành tai nàng, giọng điệu có phần hờ hững: “Dạo này nàng còn bận hơn cả ta.”


Ánh mắt Dung Kim Dao trở nên nghiêm túc: “Thuế má và việc phòng thủ ở Lương Châu đều có vấn đề. Ta phải tìm hiểu cho rõ ràng trước, sau đó mới viết thư cho Đại ca được.”

Sở Ý mỉm cười: “Công chúa đã nhọc lòng hao sức như vậy, có cần thần xoa bóp vai cho người không?”

Dung Kim Dao bất giác đưa tay che trước ngực: “Không cần…"

Nhưng lời từ chối của nàng chỉ nhẹ như gió thoảng, hành động cũng chẳng có mấy sức uy h**p, hoàn toàn không thể ngăn được bàn tay đang làm càn của Sở Ý.

Bàn tay Sở Ý men theo đường eo thon thả của Dung Kim Dao  đi lên, nhẹ nhàng đặt trên n** m*m m**, cả người hắn vùi vào hõm vai nàng, hơi thở ngày một nóng rực: “Dạo này nàng toàn lơ là ta thôi.”

Dung Kim Dao ngứa ngáy đến không chịu nổi, tay nàng bất giác run lên, đầu bút lông liền loang một vệt mực trên giấy, giọng nàng cũng run run: “Chàng đừng có quấy!”

Nét mặt Sở Ý vẫn thản nhiên như không, tựa hồ chẳng nghe thấy gì. Động tác trên tay chẳng những không dừng lại mà còn thuận thế xoay người nàng về phía mình, để nàng phải đối diện với hắn. Ánh mắt hắn hơi cụp xuống, giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên: “Ta có quấy đâu.”

“…”

Dung Kim Dao có chút đau đầu nhìn hắn, thế mà dáng vẻ của thiếu niên lúc này lại chẳng hề sắc bén, ngược lại cứ như đang làm nũng.

Nàng còn chưa kịp cất lời, Sở Ý đã nhanh chóng nửa quỳ xuống trước mặt, chóp mũi của cả hai khẽ chạm vào nhau, đôi mắt hắn khép hờ, giọng khàn đặc: “Chiêu Chiêu cũng thương ta một chút đi? Hôn ta một cái, được không nào.”

Hơi thở ấm nóng quấn quýt bên vành tai, Dung Kim Dao như bị hơi nóng hừng hực bao bọc lấy. Đầu ngón tay nàng bất giác co lại, rồi lòng bàn tay áp lên gò má của Sở Ý, không chút nể nang đẩy mặt hắn lệch sang một bên.

Sở Ý: “?”

Dung Kim Dao thong thả thu tay về: “Không rảnh.”

Sở Ý nhìn nàng chằm chằm mất mấy giây: “Thật vô tình.”

Dung Kim Dao chẳng buồn liếc mắt, vẫn tiếp tục lật xem sổ sách, cứ như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Trong phòng bỗng chốc lặng như tờ.

Ngay khoảnh khắc sau, Sở Ý vươn cánh tay dài dứt khoát kéo siết nàng vào lòng: “Vậy để ta hôn nàng, thế thì được rồi chứ?”

Lời còn chưa dứt, hắn đã cúi đầu xuống, khóe môi hờ hững lướt qua tóc mai của nàng, mang theo chút tinh nghịch thăm dò: “Sao lại không nói gì hết vậy.”

“Chàng…”

Lòng Dung Kim Dao khẽ run lên, vừa định giơ tay đẩy ra đã bị Sở Ý giữ chặt cổ tay, thuận thế giam cầm nàng giữa án thư và lồng n.g.ự.c mình, ánh mắt hắn thoáng lên một vẻ nguy hiểm.

Thiếu nữ khẽ c.ắ.n môi, né tránh ánh nhìn của hắn: “…Chàng làm lỡ việc ta xem sổ sách đó.”

Sở Ý bật cười trầm thấp, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, rồi hôn lên khóe môi mềm mại ngọt ngào của nàng: “Đêm nay để ta giúp nàng rà soát phần sổ sách còn lại cần đối chiếu, có được không? Ta cũng không nỡ nhìn nàng vất vả như vậy.”


Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Story Chương 74
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...