Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 73

Trên đài cao, Sở Ý tựa mình vào lan can, rũ mắt nhìn xuống Dung Kim Dao.

Dưới đài người đông như mắc cửi, tiếng reo hò cổ vũ của tân binh Bạch Vũ doanh vang trời dậy đất. Riêng chỉ có nàng lặng lẽ đứng đó, mình khoác chiếc áo choàng màu tuyết, mày ngài mắt biếc long lanh, ánh nhìn hướng về hắn vừa có chút mơ màng lại vừa vô cùng chăm chú, tựa như vạn vật trên thế gian này đều đã hóa thành hư ảnh, duy chỉ có bóng hình hắn là rõ nét đến từng chi tiết.

Lòng chàng thiếu niên khẽ rung động, đuôi mắt hơi nhướng lên, một nụ cười nhạt bất giác lan tỏa nơi khóe môi. Hắn thong thả cất lời: “Chẳng lẽ nàng nhìn ta đến ngây người ra rồi sao?”

Ngay khoảnh khắc Sở Ý vừa mở lời, khung cảnh vốn đang huyên náo ầm ĩ bỗng chốc im bặt.

Binh lính của Bạch Vũ doanh và Lương Châu doanh đứng xung quanh thấy vậy cũng lần lượt đưa mắt nhìn theo hướng của Sở Ý.

Vừa rồi, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào cuộc tỷ thí trên đài cao, chẳng ai để ý rằng ở phía rìa đã có thêm một bóng hình tự lúc nào.

Binh lính của Lương Châu doanh quanh năm đồn trú ở biên quan, hiểu biết về Thượng Kinh chẳng được bao nhiêu, lại càng không biết gì về công chúa. Giờ phút này, khi tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Dung Kim Dao, ai nấy đều sững sờ trong giây lát.

Mấy người lính Lương Châu trẻ tuổi nhìn đến ngẩn ngơ, không kìm được mà buột miệng kinh ngạc: “Từ khi nào mà chốn biên ải cằn cỗi này lại có tiên nữ hạ phàm vậy…”


Một người khác cũng hùa theo: “Trông không giống người Lương Châu chúng ta.”

Tân binh của Bạch Vũ doanh nghe vậy, gương mặt ánh lên vẻ tự hào vô hạn, cất giọng: “Tiên nữ ư? Đó là phu nhân của tướng quân chúng ta - Lục công chúa của Đại Chiêu đó!”

Lời này vừa thốt ra, đám binh lính Lương Châu doanh lập tức xôn xao, ánh mắt họ đảo qua đảo lại giữa Dung Kim Dao và Sở Ý, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

“Lục công chúa?”

“Phu nhân của tướng quân?”

Một bộ phận binh lính của Lương Châu doanh xưa nay chỉ tin phục Phương lão tướng quân và A Độ. Trong lòng họ, A Độ tuổi trẻ tài cao, một mình chống chọi vạn phần gian khó để trấn thủ Lương Châu, chính là một tiểu anh hùng độc lập đảm đương. Nếu nói Sở Ý là chiến thần quét sạch ngàn quân, thì A Độ chính là chàng thiếu niên mình đồng da sắt có thể khiến binh lính Lương Châu doanh liều mạng đi theo.

Ngày trước, Sở Ý từng dẫn quân xuất chinh núi Tê Ổ, nhưng rốt cuộc binh lính trong Lương Châu doanh chưa từng tận mắt chứng kiến, trong lòng họ khó tránh khỏi hoài nghi.

Cũng chính vì lẽ đó, A Độ bèn lập ra quy củ, phàm là tướng lĩnh nào đến Lương Châu trấn thủ, đều phải tỷ thí với cậu ta một phen.

Kẻ không thắng nổi cậu ta, thì nói gì đến chuyện bảo vệ Lương Châu?

Xét từ góc độ của các bên, cuộc tỷ thí lần này đều vô cùng hợp tình hợp lý. Chỉ có điều tướng lĩnh so tài, binh lính tất nhiên phải phất cờ trợ uy cho phe mình.

Vậy nên từ đầu đến cuối, Bạch Vũ doanh và Lương Châu doanh vẫn luôn ở thế gươm đao đối đầu, chẳng ai chịu nhường ai.


“Chứ còn gì nữa.” Binh lính của Bạch Vũ doanh vênh mặt lên đầy đắc ý, giọng điệu không giấu nổi vẻ khoe khoang: “A Độ tướng quân của các ngươi có phu nhân chưa?”

Binh lính Lương Châu doanh nghe vậy liền cứng họng.

A Độ phương diện nào cũng xuất chúng, chỉ duy có một điều trên phương diện tình cảm thì vẫn còn m.ô.n.g muội, chưa hề khai sáng. Cũng có những bà mai nhiệt tình đứng ra làm mối dắt duyên, nhưng lần nào cũng chẳng đi đến đâu.

Một lát sau, vẫn có người c.ắ.n răng đáp lại: “…Chưa có.”

“Thế thì các ngươi còn mặt mũi nào mà so với chúng ta?” Người của Bạch Vũ doanh lập tức thừa thắng xông lên, chẳng chút nể nang mà chế nhạo.

Binh lính Lương Châu doanh bị chọc tức đến mức mặt mày lúc xanh lúc đỏ: “Ai lại đi so sánh chuyện này bao giờ!”

Hai bên binh lính cứ thế lời qua tiếng lại, không ai chịu nhường ai, xem chừng sắp biến thành một cuộc “tranh chấp phe phái” ngay trong quân doanh. Dẫu binh lính Bạch Vũ doanh chiếm thế thượng phong, nhưng binh lính Lương Châu doanh cũng chẳng phải dạng vừa, người nào người nấy đều ra sức bảo vệ lẽ phải cho A Độ, khiến cho khung cảnh ngày một náo nhiệt, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc.

Cuối cùng, sự việc lại diễn biến thành một cuộc tỷ thí giữa Bạch Vũ doanh và Lương Châu doanh.

Thế nhưng Sở Ý chỉ dửng dưng nhìn tất cả, chẳng hề có ý can thiệp, lại càng không định ngăn cản.

Vị phó tướng đứng bên cạnh bất lực liếc nhìn hắn một cái, hạ giọng nhắc nhở: “Tiểu tướng quân, nếu không quản nữa, e rằng đám người này sẽ động thủ thật đấy.”

Sở Ý nghe vậy, lười biếng nhướng mi, giọng điệu bình thản: “Cứ để họ cãi nhau.”

Phó tướng: “…”

Sở Ý: “Càng cãi vã lại càng thêm thân tình. Ngươi xem, bọn họ sắp tự giác tỷ thí với nhau rồi kìa, đỡ cho ta phải tốn công tốn sức thống lĩnh quân binh.”

Bên này ồn ào náo nhiệt, tiếng tranh luận vang lên không ngớt, nhưng ánh mắt của Dung Kim Dao lại trước sau như một chỉ dán chặt vào bóng hình thiếu niên trên đài cao.

Ngay khoảnh khắc sau, dường như nàng đã hạ quyết tâm, bèn bất chợt vén tà váy, chẳng chút do dự mà chạy băng về phía đài cao.

Nắng ấm xuyên qua tầng mây, cờ xí trên đài cao bay lồng lộng trong gió. Sở Ý vốn đang lơ đãng tựa mình vào lan can, mãi cho đến khi bóng hình ấy đột ngột xông vào trong tầm mắt hắn…

Tấm áo choàng màu tuyết tung bay trong gió sớm, Dung Kim Dao tựa như một làn gió thoảng, nhẹ nhàng lướt qua đám đông, trâm hoa anh lạc cài trên mái tóc rung lên loạn nhịp, đáy mắt ngời lên tia sáng long lanh.

“Phu quân!”



Sở Ý hơi sững người, đáy mắt ánh lên một tia dò xét, rồi bật cười trầm thấp: “Gọi ta ngọt ngào như vậy, không phải là nàng đã làm chuyện gì xấu rồi chứ?”

Dung Kim Dao cong đôi mắt hạnh, hờn dỗi đáp lại đầy bất bình: “Trong lòng chàng, ta là người như vậy sao?”

“Dĩ nhiên là không phải.” Sở Ý cúi đầu, chóp mũi khẽ lướt qua đỉnh tóc nàng: “Trong lòng ta, công chúa là người đẹp nhất.”

Khóe môi Dung Kim Dao bất giác cong lên thành một nụ cười, nàng cất giọng trong trẻo giòn tan: “Chàng biết vậy là tốt.”

Vòng tay Sở Ý ấm áp lạ thường, dù cách một lớp áo đông dày dặn vẫn cảm nhận được hơi nóng lan tỏa, tựa như còn vương vấn cả sự dịu dàng quyến luyến và hơi ấm nồng nàn của đêm qua trong lều quân doanh.

Dung Kim Dao thuận thế rúc sâu vào lòng hắn hơn , nhưng trong một thoáng vô tình, ánh mắt nàng lướt qua vai Sở Ý, chợt trông thấy A Độ đứng cách đó không xa, liền bất giác cất tiếng hỏi: “Đó là A Độ phải không?”

Sở Ý đáp “ừm”.

Thiếu niên ấy trông trạc mười lăm mười sáu tuổi, nhỏ hơn họ một chút. Bộ quân phục thẳng thớm khoác trên người vẫn không che giấu được vẻ non nớt giữa hai hàng lông mày.


Cậu ta một tay cầm đao, những đốt ngón tay hơi trắng bệch, dường như đang dùng sức rất nhiều. Ánh mắt cậu ta cúi thấp, tựa như đang đăm đăm nhìn vào lưỡi đao, lại tựa như đang xuất thần nghĩ ngợi.

Trong lòng Dung Kim Dao chợt khẽ động.

So với vẻ hiên ngang phơi phới của Sở Ý bên cạnh, khắp người A Độ lại bao trùm một cảm giác cô độc khó tả, hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh náo nhiệt xung quanh.

Nàng đã quá đỗi quen thuộc với vẻ cô độc và ảo não này rồi, giống hệt như khi nàng ở trong hoàng cung không một người bầu bạn, lòng tràn đầy vui sướng cầu mong sự công nhận của phụ hoàng nhưng rồi lại bị dội cho một gáo nước lạnh.

Hẳn là cậu ta đang phiền muộn vì tài nghệ không bằng người, chỉ sợ làm nghĩa phụ đã khuất phải thất vọng.

Thế nhưng, Dung Kim Dao còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, cằm nàng đã bị Sở Ý nhẹ nhàng giữ lấy, buộc nàng phải quay lại nhìn hắn: “Bên ngoài trời lạnh, ta đưa nàng về lều quân cho ấm.”

Dứt lời, Sở Ý nắm lấy tay Dung Kim Dao rời khỏi thao trường huyên náo. Họ men theo khoảng đất trống rộng rãi, thong thả đi về phía lều quân.

Bước vào lều, bên trong rộng rãi sạch sẽ, trên thư án chất mấy cuộn quân báo và binh thư, trên chiếc kỷ nhỏ có đặt một ấm trà. Nhìn sâu vào trong, trên giường nệm được trải một tấm chăn dày, thậm chí còn chu đáo đặt thêm hai chiếc gối mềm.

Sở Ý đưa tay, cởi áo choàng tuyết cho nàng, buột miệng nói: “Vừa rồi nàng đã nhìn A Độ mấy lần.”

Dung Kim Dao đi tới bên án kỷ ngồi xuống, trong đầu bất giác nhớ lại ánh mắt đong đầy cô đơn của A Độ. Nàng nghiêng đầu nhìn Sở Ý, khẽ khàng thăm dò: “Rốt cuộc A Độ có chuyện gì vậy? Ta nhớ tiểu nhị ở dịch quán có nói, Lương Châu doanh bây giờ chỉ còn một mình cậu ta gắng gượng chống đỡ.”



Sở Ý cụp mắt xuống, treo tấm áo choàng tuyết nàng vừa cởi ra lên giá, đoạn thuận tay nhấc ấm trà bên cạnh lên rót cho nàng một chén trà ấm.

“Cậu ta là con nuôi của Phương lão tướng quân.” Hắn chậm rãi nói: “Phương lão tướng quân trấn thủ Lương Châu cả một đời, chưa từng cưới vợ sinh con. Đối với người con nuôi A Độ này, có thể nói là đã dốc cạn tâm huyết.”

Dung Kim Dao ngẩn ra, xoay nhẹ chén trà trong tay để sưởi ấm, rồi hỏi tiếp: “A Độ là trẻ mồ côi sao?”

Sở Ý gật đầu: “Năm đó A Độ bị cha mẹ ruột bỏ rơi ở cổng thành Lương Châu, chính Phương lão tướng quân đã bế cậu ta về nhà.”

“Bỏ rơi…” Dung Kim Dao thì thầm lặp lại.

Chuyện về A Độ, Sở Ý cũng là nghe từ miệng phó tướng kể lại: “Ông ấy mang A Độ về quân ngũ nuôi nấng, xem như con ruột của mình. A Độ từ nhỏ đã lớn lên trong quân doanh, mưa dầm thấm lâu nên luyện được một thân bản lĩnh. Phương lão tướng quân đặt kỳ vọng vào cậu ta vô cùng lớn lao, thậm chí còn nghiêm khắc hơn cả với thuộc hạ của mình.”

Dung Kim Dao lặng yên lắng nghe, trong lòng không khỏi dấy lên một niềm thương cảm: “Thảo nào ánh mắt cậu ta lại đượm vẻ cô đơn đến vậy.”

Phương lão tướng quân có ý nghĩa vô cùng trọng đại đối với A Độ, thế nên cậu ta mới dốc lòng dốc sức vì mọi việc ở Lương Châu doanh, thậm chí có phần soi xét khắt khe.

Ngoài lều, gió khẽ nổi lên, cuốn theo mấy chiếc lá khô lả tả bay vào rèm cửa.

Sở Ý trầm giọng nói: “Di nguyện duy nhất của Phương lão tướng quân trước lúc lâm chung, chính là mong A Độ có thể kế thừa sự nghiệp của ông, tiếp tục trấn giữ Lương Châu.”

Nói đến đây, hắn khựng lại một chút rồi tiếp lời: “A Độ tuổi còn nhỏ hơn chúng ta, nhưng đã là người nổi bật nhất trong số những người cùng trang lứa. Cậu ta luôn khắc cốt ghi tâm lời dặn của Phương lão tướng quân, lại canh cánh lo rằng ta không thực sự bảo vệ được Lương Châu, thế nên mới tìm ta tỉ thí.”

“Thì ra là vậy.” Dung Kim Dao cụp hàng mi xuống, giọng nói có phần nặng trĩu: “Người thân duy nhất cũng đã qua đời, thật đáng thương quá.”

Trong phút chốc, cả lều chìm vào tĩnh lặng, hai người đều rơi vào khoảng không trầm mặc.

Sở Ý cũng tự rót cho mình một chén trà ấm, khẽ nhấp một ngụm, ánh mắt dừng lại trên người Dung Kim Dao: “Ta rất khâm phục cậu ta, chỉ là tính khí đứa trẻ này có hơi ngang ngược. Nếu cậu ta có thể gỡ bỏ được lớp phòng bị trong lòng, chắc chắn sẽ là một người bạn đồng hành trọng tình trọng nghĩa, rất đáng để kết giao sâu sắc.”

Hắn mỉm cười: “Công chúa có cách nào không?”

Dung Kim Dao ngước đôi mắt long lanh, bỗng cất lời đề nghị: “Tối nay… chúng ta mời A Độ về nhà dùng bữa nhé!”

Sở Ý khẽ nhướng mày, dường như có chút bất ngờ: “Hửm?”

“Chẳng phải chàng nói cậu ta lớn lên trong quân ngũ, không có người thân thích hay sao?”



Sở Ý trầm ngâm giây lát, rồi khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười, hắn dịu dàng đáp: “Nghe lời nàng hết.”



Sắp đến cuối năm, chỉ cần ông trời chiều lòng người không đổ tuyết lớn, thì đêm ở thành Lương Châu vẫn náo nhiệt lắm.

Ánh đèn dọc hai bên phố uốn lượn tựa rồng rắn lên mây, từng chiếc đèn lồng đỏ thắm tỏa ra những vầng sáng ấm áp chan hòa. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang lên không ngớt, lũ trẻ con thì chạy nhảy nô đùa khắp phố phường. Dường như cái lạnh lẽo của mùa đông cũng bị xua tan đi vài phần giữa khu chợ đêm tấp nập lạ thường này.

Dung Kim Dao lấy làm thích thú trước sự nhộn nhịp của chợ đêm Lương Châu. Nàng say sưa ngắm nhìn những gian hàng ven đường, chốc chốc lại dừng chân mua vài món bánh ngọt, lúc thì lại lựa mấy món đồ chơi nhỏ xinh được chế tác tinh xảo.

Lúc đi đến trước một sạp hàng, Dung Kim Dao đưa tay sờ thử một chiếc mũ trùm đầu bằng lông mềm mại, cảm giác thích vô cùng. Nàng không kìm được mà cầm lên ướm thử rồi hỏi Sở Ý: “Chàng thấy sao?”

“Chiếc này đẹp lắm.” Sở Ý đưa bạc cho chủ sạp: “Lấy chiếc này.”

Dung Kim Dao lại cười tươi như hoa nhìn người phía sau: “A Độ, ngươi thấy thế nào?”

Trái ngược với vẻ thong dong tự tại của hai người, A Độ chỉ lặng lẽ đi theo bên cạnh, bước chân cứng ngắc, vẻ mặt trông gượng gạo khó tả.

Thỉnh thoảng cậu ta lại ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt đảo liên hồi, dường như đang tính toán tìm thời cơ để chuồn đi mất.

Theo lẽ thường, sau khi thao luyện xong thì ai về nhà nấy, chẳng ai làm phiền ai. Huống hồ cậu ta lại vừa thua trong cuộc tỉ thí với Sở Ý, trong lòng đang nén một cục tức, chỉ muốn về nhà nghiền ngẫm lại trận đấu hôm nay. Cớ sao lại bị lôi đi dạo chợ đêm, thậm chí còn phải cùng nhau dùng bữa tối thế này?

Điều khiến A Độ khó hiểu hơn cả là: tại sao cậu ta lại ngoan ngoãn đi theo họ cơ chứ.

A Độ mím chặt môi, chẳng nói chẳng rằng.

Dung Kim Dao nào đâu không nhìn ra cậu ta muốn bỏ đi, bèn dỗ dành như dỗ trẻ con, giọng ngọt ngào thủ thỉ: “A Độ, một mình ăn cơm thì buồn tẻ biết bao.”

A Độ cau mày nhìn nàng, vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt: “Ta quen rồi, không cần cô nhiều chuyện.”

Dung Kim Dao nghe vậy, đôi mắt trong thoáng chốc đã phủ một tầng sương mỏng trông đến tội nghiệp, nàng quay sang chớp chớp mắt với Sở Ý: “Phu quân! A Độ nạt ta kìa.”

A Độ: “…”

Sở Ý trông có vẻ tùy tiện khoác tay lên vai A Độ, nhưng thực chất lại ghì chặt không rời, hắn mỉm cười nói: “Bảo ngươi cùng ăn cơm với bọn ta là quân lệnh đấy, hiểu chưa?”

A Độ: “...”


Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn Story Chương 73
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...