Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 72
Lưng chiếc ghế mây bập bênh uốn cong tựa trăng lưỡi liềm, chỉ cần người ngồi khẽ ngả ra sau, thân ghế liền cất lên tiếng “kẽo kẹt” rồi nhẹ nhàng đung đưa.
Thiếu nữ tựa như một cánh hoa ngọc lan được gió xuân nâng đỡ, chênh vênh lơ lửng giữa đất trời ngập nắng.
Sở Ý nặng nề đè xuống, khóa chặt con mồi nhỏ bé trong không gian gang tấc. Tay phải hắn nâng cằm nàng lên: “Sao không nói gì nữa rồi? Chẳng phải vừa rồi còn muốn ta bế nàng lên giường sao?”
Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ lóe lên, mãi lúc này nàng mới muộn màng nhận ra thâm ý của hai chữ “so tài”, nhịp tim cũng theo sự đung đưa của chiếc ghế mà loạn đi mấy phần.
Nàng ngẩng mặt, mím môi cười, lúm đồng tiền bên khóe môi ẩn hiện. Ngón tay nàng khẽ lướt qua những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay hắn: “Tiểu tướng quân muốn so tài gì với ta đây?”
Lắng nghe chất giọng ngọt tựa mật ong của nàng, ánh mắt Sở Ý càng thêm sâu thẳm: “Đương nhiên là thể lực.”
Hắn đột ngột siết c.h.ặ.t t.a.y vịn, những đốt ngón tay trắng lạnh nổi bật trên nền gỗ mun đen nhánh, giao nhau tạo nên một cảm giác “giam cầm” đầy áp bức.
Sống lưng Dung Kim Dao mềm nhũn, ánh mắt nàng lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vừa mới đến Lương Châu, chàng không có quân vụ nào cần xử lý sao? Chắc sẽ không có ai đến tìm chàng nữa đâu nhỉ…”
Sở Ý cúi xuống nhìn nàng, tay vén tà váy dày của nàng lên rồi ghé sát lại gần hơn: “Có thì có đấy, nhưng nàng có muốn ta đi xử lý không?”
Dung Kim Dao lắc đầu không một chút do dự: “Không muốn.”
Nghe vậy, Sở Ý khẽ nhướng mày, một tia sáng tối lóe lên trong mắt. Hắn vươn tay, một mạch bế bổng Dung Kim Dao lên khỏi ghế mây.
“Chàng làm gì vậy?” Thân thể nàng nhẹ bẫng, hai tay theo phản xạ vòng qua ôm lấy cổ hắn.
Sở Ý không nói rõ, chỉ ôm nàng sải bước đến bên cửa sổ, tiện tay cài then lại, rồi lại đi về phía cửa phòng. Ổ khóa đồng kêu “cạch” một tiếng, ngăn cách hoàn toàn mọi ồn ào náo nhiệt của thế giới bên ngoài.
Trong phòng tức thì tĩnh lặng đến độ chỉ còn nghe thấy hơi thở của cả hai quyện vào nhau. Hắn nói: “Giờ thì không ai làm phiền chúng ta nữa rồi, nàng yên tâm chưa?”
Dung Kim Dao tựa vào lòng hắn, khẽ mổ nhẹ lên khóe môi hắn. Ánh mắt nàng long lanh tựa nước, giọng nói mềm mại: “Thế này còn tạm được.”
Ngoài cửa sổ, một cơn gió đêm bất chợt lướt qua mang theo tiếng xào xạc. Làn gió nhẹ cuốn theo bước chân của chàng trai trẻ khiến ngọn nến chao đảo, kéo theo ánh sáng và bóng tối khắp căn phòng cũng bị khuấy động đến vỡ tan.
Sở Ý không đi thẳng về phía giường, mà ôm nàng quay trở lại chỗ chiếc ghế mây. Đôi môi hắn đã tìm đến môi nàng ngay từ lúc cất bước.
Thân ghế mây khá rộng, Sở Ý thoải mái ngồi xuống, còn Dung Kim Dao thì bị hắn giữ chặt trong lòng. Hai đầu gối nàng bất giác phải tách ra, đôi tay luống cuống chống lên vai hắn.
Dung Kim Dao hơi lơ đãng một chút, răng bèn c.ắ.n phải môi dưới của hắn: “Cái ghế này…”
Chiếc ghế mây đột ngột chịu lực, cả hai người bất giác cùng ngả ra sau. Sở Ý theo bản năng siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy Dung Kim Dao vào lòng để nàng không bị ngã xuống đất.
“Ghế làm sao?”
Đầu óc Dung Kim Dao trống rỗng, nàng không ngờ rằng ở trên chiếc ghế này, khoảng cách giữa hai người lại càng thêm sát sao, gần gũi.
Nàng lắp bắp nói: “Không, không có gì.”
Cánh tay Dung Kim Dao chống lên phần eo bụng săn chắc của Sở Ý, tấm lưng ong khẽ cựa quậy không yên. Nào ngờ, chính hành động này lại khiến chiếc ghế mây nhất thời mất thăng bằng rồi lại bắt đầu chao đảo.
Theo quán tính, Dung Kim Dao ép sát cả người vào hắn, còn tưởng mình sắp lật nhào cả người lẫn ghế, nàng sợ đến mức bật ra tiếng kêu yêu kiều: “Sở Ý!”
“Ta đây mà.” Tiếng cười trong trẻo của chàng trai trẻ tức thì vang lên, dường như hắn cố ý trêu chọc nàng, âm cuối vút cao: “Giọng nàng hay thật đấy.”
Vành tai Dung Kim Dao tức khắc ửng lên một màu hồng phơn phớt: “Chiếc ghế mây này không vững chút nào, chúng ta thật sự phải ở đây sao…”
Sở Ý cong ngón tay, móc lấy dải lụa bên hông nàng, động tác trên tay vẫn không ngừng: “Ta lại thấy nơi này rất tuyệt.”
Hắn chậm rãi ngước mắt, ánh nhìn trượt dài từ hàng mi đang khẽ run của Dung Kim Dao xuống, lướt qua vệt da trắng như tuyết bên sườn cổ, tựa như một nhành hoa thấm mực loang trên giấy Tuyên Thành, chưa cần điểm tô đã đủ khiến người ta thương mến.
Mà Sở Ý hắn lại giống như một họa sư đang cầm bút, chuẩn bị điểm thêm một nét mực đậm sắc lên nhành hoa ấy.
Đôi mắt trong veo của mỹ nhân tựa như làn nước hồ xuân, long lanh phản chiếu ánh đèn trong đêm tuyết, lại vương chút hoang mang bối rối, khiến người ta chẳng thể nào dời mắt.
“Nếu để ta ngã, một tháng tới chàng đừng hòng bước lên giường.”
Lời vừa dứt, bờ vai thon thả cùng tấm lưng ngọc ngà trắng ngần tựa sương tuyết cũng dần dần hé lộ trong không gian.
Sở Ý mỉm cười: “Được, nghe theo nàng hết.”
Hắn chầm chậm trườn người lên, dùng răng c.ắ.n lấy sợi dây yếm của nàng. Dung Kim Dao vội giữ lấy cổ tay đang lần mò không yên của hắn, bờ môi khẽ hé: “... Chàng cứ cọ xát thế này... khiến ta khó chịu lắm.”
“Giúp ta tháo đai lưng ra nào, Chiêu Chiêu ngoan.” Sở Ý vừa mân mê môi nàng, vừa thủ thỉ: “Nó cũng nhớ nàng rồi.”
Dung Kim Dao đỏ bừng mặt, bàn tay lần xuống phía dưới.
Chiếc đai lưng này được thắt rất tỉ mỉ, nàng thử mấy lần mà vẫn không tài nào cởi ra được, ánh mắt bất giác lảng đi nơi khác, lí nhí cất lời: “Sao lại thắt chặt thế này...”
Sở Ý ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười, giọng nói mang theo ý trêu chọc: “Không biết sao?”
Dung Kim Dao khẽ nhăn mũi, không phục tiếp tục thử, nhưng tay chân nàng quả thực lóng ngóng vụng về, đầu ngón tay cứ mân mê qua lại mà vẫn chẳng thể nào lần ra được cấu trúc của nút thắt.
Càng làm càng rối, trong lúc quýnh lên, nàng lỡ dùng sức, trực tiếp siết chặt lấy Sở Ý hơn nữa.
Một tiếng rên khẽ nén lại tức thì bật ra từ miệng hắn: “Ta sắp bị nàng làm cho c.h.ế.t mất.”
Dung Kim Dao mất hết cả kiên nhẫn: “Thôi dẹp đi, ngủ cho rồi!”
Sở Ý thấy nàng loay hoay mãi mà không xong, bèn đưa tay nắm lấy cổ tay nàng: “Trước hết hãy tháo cái khoen khóa ở lớp ngoài cùng ra.”
Dung Kim Dao cúi đầu, ngoan ngoãn làm theo lời hắn để tìm cái khoen khóa ấy.
Nàng hít một hơi, đang định thử lại lần nữa thì Sở Ý đã không thể nhẫn nại thêm, hắn nhẹ giọng chỉ dẫn: “Chỗ này, gạt sang trái.”
Hắn kiên nhẫn dẫn dắt nàng, tựa như đang dạy nàng tháo gỡ cơ quan của một món binh khí.
"Nới lỏng sợi dây da này, rồi rút xuống.”
Nàng nín thở, tập trung tinh thần làm theo chỉ dẫn của hắn: “Ồ...”
Giây lát sau, chỉ nghe một tiếng “cạch” rất khẽ, cuối cùng chiếc đai lưng được thắt chặt cứng cũng lỏng ra.
Sở Ý nhướng mày hỏi: “Học được chưa?”
Dung Kim Dao rũ mắt, khe khẽ “ừm” một tiếng gần như không thể nghe thấy.
Nàng luôn có cảm giác, dường như mình không chỉ học được cách tháo đai lưng, mà còn bị hắn từng bước từng bước dẫn dụ, rơi vào một chiếc bẫy vừa bí ẩn lại vừa hiểm nguy.
Sở Ý đăm đắm nhìn nàng một lúc, rồi khàn giọng dỗ dành: “Ngồi lên đi, được không Chiêu Chiêu.”
Chiếc ghế bập bênh vẫn không ngừng đung đưa.
Sở Ý hết lần này đến lần khác mổ nhẹ lên da thịt nàng, cuốn trọn vị ngọt ngào vào đầu lưỡi. Đến khi Dung Kim Dao bị hắn giữ chặt eo rồi đặt ngồi lên trên, cả người nàng đã mềm nhũn ra chẳng còn chút sức lực.
"Dừng lại...” Nàng nói.
"Không dừng lại được nữa rồi.” Hắn đáp.
Nơi khóe mắt Dung Kim Dao vương giọt lệ, chực chờ rơi xuống theo nhịp bập bênh của chiếc ghế. Cảm giác được lấp đầy mãnh liệt ập đến, trong khoảnh khắc cuốn phăng mọi suy nghĩ của nàng lên tận chín tầng mây.
Dung Kim Dao chợt nhận ra, thực ra nàng rất thích được Sở Ý hôn.
Nàng thích giọng nói của hắn, và cũng thích cả đôi mắt ngập tràn ý cười cùng d.ụ.c vọng nồng nàn của hắn nữa.
Lần này, từ trên cao nhìn xuống, nàng thu trọn mọi biểu cảm của Sở Ý vào trong đáy mắt.
Thỉnh thoảng hắn sẽ khẽ hé môi, dùng chất giọng dịu dàng đến mức tựa như lời thì thầm để gọi nàng là “A Dao khanh khanh”; vầng trán hắn sẽ rịn ra những giọt mồ hôi li ti, long lanh trong suốt; khi gò má nàng khẽ áp vào lồng n.g.ự.c hắn, có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đập dồn dập mà mạnh mẽ.
Mái tóc đen dài của nàng tùy ý đung đưa sau lưng, Dung Kim Dao nhắm mắt lại, rồi khi mở ra, không ngoài dự đoán mà bắt gặp ngay đôi đồng tử đen láy có phần mơ màng của thiếu niên vì sự chấn động.
Khi không cười, Sở Ý mang một vẻ lạnh lùng xa cách, như tuyết phủ trên cành tùng, như vầng trăng đơn độc trên vách núi. Thế nhưng trời sinh hắn lại sở hữu một đôi mắt thâm tình, mỗi khi cười lên là đuôi mắt lại cong vút.
Ánh nến nhảy nhót trong con ngươi, tựa như cả một dòng sông sao trời tan nát trong hồ nước.
“Sở Ý, hình như ta rất thích chàng.”
Dung Kim Dao vòng tay qua cổ hắn, đôi mắt sáng rực, giọng th* d*c vừa mềm mại ngọt ngào lại vừa trong trẻo.
Sở Ý đột ngột khựng lại trong giây lát.
Dung Kim Dao khẽ cười rồi đính chính: “Không đúng, phải là... càng thích chàng hơn nữa.”
Lời vừa dứt, hai cánh tay Sở Ý liền siết chặt, bế thốc Dung Kim Dao dậy, sải bước về phía giường. Ánh mắt hắn không rời nàng nửa phân, thà rằng lê từng bước chậm chạp, cũng không muốn tách khỏi nàng dù chỉ một khoảnh khắc.
Dung Kim Dao lí nhí làu bàu: “Chàng đi nhanh lên một chút đi.”
Sở Ý cố tình trêu chọc, bước chân càng lúc càng chậm lại, mỗi cử động của hắn đều kéo theo những va chạm vô cùng rõ rệt, khiến Dung Kim Dao chẳng thể nào né tránh mà phải áp sát vào người hắn hơn.
Hắn cười: “Vội gì chứ?”
Dung Kim Dao bị hắn vờn đến gò má ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước, nàng nghiến răng nói: “Ta muốn rút lại câu nói thích chàng vừa rồi!”
Chỉ trong khoảnh khắc, trên tấm nệm chăn êm ái đã hằn lên một vệt lún nhè nhẹ.
Dung Kim Dao như thể đang hờn dỗi trút giận, khẽ đẩy hắn ra: “Ta không muốn nữa…”
Sở Ý lưu luyến chẳng nỡ buông tay, cũng chẳng đành rút lui, lại ghì lấy nàng, kéo lại gần thêm một lần nữa. Mãi cho đến khi Dung Kim Dao hoàn toàn rã rời, mơ màng thiếp đi, hắn mới cam lòng buông tha.
Lời thì thầm mang theo ý cười của chàng thiếu niên khẽ lướt qua tâm hồn, gieo vào lòng một cảm giác xao xuyến đến bối rối:
“Ta sẽ mãi mãi yêu nàng, nhiều hơn cả tình yêu nàng dành cho ta.”
…
Hôm sau khi Dung Kim Dao tỉnh giấc, dư âm của đêm qua vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Trước tiên ánh mắt nàng dừng lại trên cảnh bừa bộn khắp sàn, rồi từ từ lướt qua chiếc ghế bập bênh… Nàng chẳng nỡ nhìn thẳng mà vội ngoảnh đi nơi khác.
Dung Kim Dao đưa tay xoa xoa lưng eo vừa mỏi vừa nhừ, còn hơn cả cái hôm ở trong nhã gian.
Lẽ nào đây chính là sức bền và… thể lực của một võ tướng ư?
Dung Kim Dao chậm rãi ngồi dậy, thấy mình đã được lau người sạch sẽ cẩn thận, nàng hài lòng cong cong khóe môi.
Nàng rửa mặt xong, cúi đầu thắt lại đai áo, khoác thêm chiếc áo choàng tuyết rồi đẩy cửa phòng bước ra. Chỉ thấy trong sân vắng lặng như tờ, duy có người hầu đang cần mẫn quét tước.
Dung Kim Dao ngơ ngác nhìn quanh, cảm thấy dường như mình đã quên mất chuyện gì đó, bèn hỏi: “Sở Ý đâu rồi?”
Người hầu cung kính đáp: “Tiểu tướng quân đã đến Lương Châu doanh từ sáng sớm rồi ạ.”
Đúng rồi, Lương Châu doanh!
Lúc này Dung Kim Dao mới sực nhớ ra hôm nay Sở Ý phải tỉ thí với A Độ, bèn vội vàng nói: “Mau chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đến Lương Châu doanh.”
Lương Châu đại doanh được xây dựng dựa lưng vào núi, khuôn viên rộng lớn, tường trại cao sừng sững. Dọc đường đi có thể thấy những toán lính đang đi tuần tra, đao thương sáng loáng lạnh lẽo.
Xe ngựa chạy vào trong doanh trại, còn chưa dừng hẳn, Dung Kim Dao đã loáng thoáng nghe thấy tiếng binh khí va vào nhau chan chát, xen lẫn trong đó là tiếng reo hò cổ vũ của các tướng sĩ vây xem.
Cuộc tỉ thí trên đài cao vẫn chưa kết thúc, Sở Ý đứng thẳng tắp, một tay cầm đao, ánh mắt toát lên vẻ uy nghiêm không giận mà vẫn khiến người khác phải e dè.
Người đối diện cũng cầm đao đứng đó, hơi thở đã có phần gấp gáp, rõ ràng đang rơi vào thế yếu.
Hẳn người đó chính là A Độ.
Ngay khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng A Độ sắp nhận thua, ánh mắt cậu ta bỗng lóe lên, nhạy bén nắm bắt được một kẽ hở nhỏ nhoi…
Mỗi lần Sở Ý ra chiêu đều vô thức bảo vệ sợi dây kết bằng tóc xanh trên cổ tay. Dường như sợi dây ấy vô cùng quan trọng với hắn.
Nghĩ đến đây, A Độ thầm tính toán trong lòng, đột nhiên siết chặt chuôi đao, bước chân lướt đi, mũi đao chĩa thẳng vào sợi dây tóc xanh trên cổ tay Sở Ý.
Chiêu này nếu đ.á.n.h trúng cũng không đến nỗi gây thương tích, nhưng chắc chắn có thể buộc Sở Ý phải phân tâm.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi đao sắp chạm tới, cậu ta bỗng nhận ra mình đã lầm.
Trong mắt Sở Ý chẳng hề có chút bối rối, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo: “Muốn tìm điểm yếu của ta sao?”
“Đây là sợi dây do chính tay phu nhân của ta bện, khuyên ngươi đừng có mà động vào nó. Nếu không, nàng ấy sẽ giận đấy.”
Sở Ý chẳng hề bị kế mọn này làm khó, ngược lại còn lợi dụng đúng khoảnh khắc đối phương dồn sức tấn công, cổ tay khẽ xoay, Long Lân thần đao trong tay đã nhanh như chớp tuốt ra khỏi vỏ…
Ánh đao lạnh buốt xé toang không khí, bổ xuống!
“Keng!!!”
Lưỡi đao của A Độ tức thì bị đ.á.n.h văng ra, kẽ tay cậu ta tê rần, cánh tay cầm đao bị chấn động mạnh không sao giữ vững được nữa.
Bên dưới võ đài lập tức vang lên tiếng hoan hô vang trời dậy đất.
Sở Ý thu thế, nghiêng người đứng trong nắng sớm, nét mày sắc bén vừa lạnh lùng lại vừa cao sang, giọng thản nhiên nói: “Ngươi thua rồi.”
Sở Ý lơ đãng xoay người, đưa mắt nhìn xuống đài. Như mọi khi, khi bắt gặp ánh mắt của Dung Kim Dao, hắn khựng lại một chút, rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
Hắn giơ cổ tay lên về phía nàng.
Sợi dây tóc xanh vẫn còn nguyên vẹn, buộc chặt cứng, mặt dây chuyền song ngư treo bên hông khẽ đung đưa theo động tác của hắn, lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Khẩu hình của Sở ý đang nói: “Ta đã bảo vệ nó rất tốt.”
Dung Kim Dao đứng giữa những người lính đang reo hò, xung quanh ồn ào náo nhiệt nhưng nàng lại như điếc lòa, vạn vật trong khoảnh khắc này đều lặng thinh.
Ánh mắt nàng dừng lại trên người thiếu niên lang tài hoa tuyệt thế trên đài cao.
Tiếng trái tim trong lồng n.g.ự.c cứ đập thình thịch không ngớt, dồn dã từng nhịp, từng nhịp một.
Thiếu nữ tựa như một cánh hoa ngọc lan được gió xuân nâng đỡ, chênh vênh lơ lửng giữa đất trời ngập nắng.
Sở Ý nặng nề đè xuống, khóa chặt con mồi nhỏ bé trong không gian gang tấc. Tay phải hắn nâng cằm nàng lên: “Sao không nói gì nữa rồi? Chẳng phải vừa rồi còn muốn ta bế nàng lên giường sao?”
Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ lóe lên, mãi lúc này nàng mới muộn màng nhận ra thâm ý của hai chữ “so tài”, nhịp tim cũng theo sự đung đưa của chiếc ghế mà loạn đi mấy phần.
Nàng ngẩng mặt, mím môi cười, lúm đồng tiền bên khóe môi ẩn hiện. Ngón tay nàng khẽ lướt qua những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay hắn: “Tiểu tướng quân muốn so tài gì với ta đây?”
Lắng nghe chất giọng ngọt tựa mật ong của nàng, ánh mắt Sở Ý càng thêm sâu thẳm: “Đương nhiên là thể lực.”
Hắn đột ngột siết c.h.ặ.t t.a.y vịn, những đốt ngón tay trắng lạnh nổi bật trên nền gỗ mun đen nhánh, giao nhau tạo nên một cảm giác “giam cầm” đầy áp bức.
Sống lưng Dung Kim Dao mềm nhũn, ánh mắt nàng lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ: “Vừa mới đến Lương Châu, chàng không có quân vụ nào cần xử lý sao? Chắc sẽ không có ai đến tìm chàng nữa đâu nhỉ…”
Sở Ý cúi xuống nhìn nàng, tay vén tà váy dày của nàng lên rồi ghé sát lại gần hơn: “Có thì có đấy, nhưng nàng có muốn ta đi xử lý không?”
Dung Kim Dao lắc đầu không một chút do dự: “Không muốn.”
Nghe vậy, Sở Ý khẽ nhướng mày, một tia sáng tối lóe lên trong mắt. Hắn vươn tay, một mạch bế bổng Dung Kim Dao lên khỏi ghế mây.
“Chàng làm gì vậy?” Thân thể nàng nhẹ bẫng, hai tay theo phản xạ vòng qua ôm lấy cổ hắn.
Sở Ý không nói rõ, chỉ ôm nàng sải bước đến bên cửa sổ, tiện tay cài then lại, rồi lại đi về phía cửa phòng. Ổ khóa đồng kêu “cạch” một tiếng, ngăn cách hoàn toàn mọi ồn ào náo nhiệt của thế giới bên ngoài.
Trong phòng tức thì tĩnh lặng đến độ chỉ còn nghe thấy hơi thở của cả hai quyện vào nhau. Hắn nói: “Giờ thì không ai làm phiền chúng ta nữa rồi, nàng yên tâm chưa?”
Dung Kim Dao tựa vào lòng hắn, khẽ mổ nhẹ lên khóe môi hắn. Ánh mắt nàng long lanh tựa nước, giọng nói mềm mại: “Thế này còn tạm được.”
Ngoài cửa sổ, một cơn gió đêm bất chợt lướt qua mang theo tiếng xào xạc. Làn gió nhẹ cuốn theo bước chân của chàng trai trẻ khiến ngọn nến chao đảo, kéo theo ánh sáng và bóng tối khắp căn phòng cũng bị khuấy động đến vỡ tan.
Sở Ý không đi thẳng về phía giường, mà ôm nàng quay trở lại chỗ chiếc ghế mây. Đôi môi hắn đã tìm đến môi nàng ngay từ lúc cất bước.
Thân ghế mây khá rộng, Sở Ý thoải mái ngồi xuống, còn Dung Kim Dao thì bị hắn giữ chặt trong lòng. Hai đầu gối nàng bất giác phải tách ra, đôi tay luống cuống chống lên vai hắn.
Dung Kim Dao hơi lơ đãng một chút, răng bèn c.ắ.n phải môi dưới của hắn: “Cái ghế này…”
Chiếc ghế mây đột ngột chịu lực, cả hai người bất giác cùng ngả ra sau. Sở Ý theo bản năng siết chặt vòng tay, ôm ghì lấy Dung Kim Dao vào lòng để nàng không bị ngã xuống đất.
“Ghế làm sao?”
Đầu óc Dung Kim Dao trống rỗng, nàng không ngờ rằng ở trên chiếc ghế này, khoảng cách giữa hai người lại càng thêm sát sao, gần gũi.
Nàng lắp bắp nói: “Không, không có gì.”
Cánh tay Dung Kim Dao chống lên phần eo bụng săn chắc của Sở Ý, tấm lưng ong khẽ cựa quậy không yên. Nào ngờ, chính hành động này lại khiến chiếc ghế mây nhất thời mất thăng bằng rồi lại bắt đầu chao đảo.
Theo quán tính, Dung Kim Dao ép sát cả người vào hắn, còn tưởng mình sắp lật nhào cả người lẫn ghế, nàng sợ đến mức bật ra tiếng kêu yêu kiều: “Sở Ý!”
“Ta đây mà.” Tiếng cười trong trẻo của chàng trai trẻ tức thì vang lên, dường như hắn cố ý trêu chọc nàng, âm cuối vút cao: “Giọng nàng hay thật đấy.”
Vành tai Dung Kim Dao tức khắc ửng lên một màu hồng phơn phớt: “Chiếc ghế mây này không vững chút nào, chúng ta thật sự phải ở đây sao…”
Sở Ý cong ngón tay, móc lấy dải lụa bên hông nàng, động tác trên tay vẫn không ngừng: “Ta lại thấy nơi này rất tuyệt.”
Hắn chậm rãi ngước mắt, ánh nhìn trượt dài từ hàng mi đang khẽ run của Dung Kim Dao xuống, lướt qua vệt da trắng như tuyết bên sườn cổ, tựa như một nhành hoa thấm mực loang trên giấy Tuyên Thành, chưa cần điểm tô đã đủ khiến người ta thương mến.
Mà Sở Ý hắn lại giống như một họa sư đang cầm bút, chuẩn bị điểm thêm một nét mực đậm sắc lên nhành hoa ấy.
Đôi mắt trong veo của mỹ nhân tựa như làn nước hồ xuân, long lanh phản chiếu ánh đèn trong đêm tuyết, lại vương chút hoang mang bối rối, khiến người ta chẳng thể nào dời mắt.
“Nếu để ta ngã, một tháng tới chàng đừng hòng bước lên giường.”
Lời vừa dứt, bờ vai thon thả cùng tấm lưng ngọc ngà trắng ngần tựa sương tuyết cũng dần dần hé lộ trong không gian.
Sở Ý mỉm cười: “Được, nghe theo nàng hết.”
Hắn chầm chậm trườn người lên, dùng răng c.ắ.n lấy sợi dây yếm của nàng. Dung Kim Dao vội giữ lấy cổ tay đang lần mò không yên của hắn, bờ môi khẽ hé: “... Chàng cứ cọ xát thế này... khiến ta khó chịu lắm.”
“Giúp ta tháo đai lưng ra nào, Chiêu Chiêu ngoan.” Sở Ý vừa mân mê môi nàng, vừa thủ thỉ: “Nó cũng nhớ nàng rồi.”
Dung Kim Dao đỏ bừng mặt, bàn tay lần xuống phía dưới.
Chiếc đai lưng này được thắt rất tỉ mỉ, nàng thử mấy lần mà vẫn không tài nào cởi ra được, ánh mắt bất giác lảng đi nơi khác, lí nhí cất lời: “Sao lại thắt chặt thế này...”
Sở Ý ngước mắt lên, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười, giọng nói mang theo ý trêu chọc: “Không biết sao?”
Dung Kim Dao khẽ nhăn mũi, không phục tiếp tục thử, nhưng tay chân nàng quả thực lóng ngóng vụng về, đầu ngón tay cứ mân mê qua lại mà vẫn chẳng thể nào lần ra được cấu trúc của nút thắt.
Càng làm càng rối, trong lúc quýnh lên, nàng lỡ dùng sức, trực tiếp siết chặt lấy Sở Ý hơn nữa.
Một tiếng rên khẽ nén lại tức thì bật ra từ miệng hắn: “Ta sắp bị nàng làm cho c.h.ế.t mất.”
Dung Kim Dao mất hết cả kiên nhẫn: “Thôi dẹp đi, ngủ cho rồi!”
Sở Ý thấy nàng loay hoay mãi mà không xong, bèn đưa tay nắm lấy cổ tay nàng: “Trước hết hãy tháo cái khoen khóa ở lớp ngoài cùng ra.”
Dung Kim Dao cúi đầu, ngoan ngoãn làm theo lời hắn để tìm cái khoen khóa ấy.
Nàng hít một hơi, đang định thử lại lần nữa thì Sở Ý đã không thể nhẫn nại thêm, hắn nhẹ giọng chỉ dẫn: “Chỗ này, gạt sang trái.”
Hắn kiên nhẫn dẫn dắt nàng, tựa như đang dạy nàng tháo gỡ cơ quan của một món binh khí.
"Nới lỏng sợi dây da này, rồi rút xuống.”
Nàng nín thở, tập trung tinh thần làm theo chỉ dẫn của hắn: “Ồ...”
Giây lát sau, chỉ nghe một tiếng “cạch” rất khẽ, cuối cùng chiếc đai lưng được thắt chặt cứng cũng lỏng ra.
Sở Ý nhướng mày hỏi: “Học được chưa?”
Dung Kim Dao rũ mắt, khe khẽ “ừm” một tiếng gần như không thể nghe thấy.
Nàng luôn có cảm giác, dường như mình không chỉ học được cách tháo đai lưng, mà còn bị hắn từng bước từng bước dẫn dụ, rơi vào một chiếc bẫy vừa bí ẩn lại vừa hiểm nguy.
Sở Ý đăm đắm nhìn nàng một lúc, rồi khàn giọng dỗ dành: “Ngồi lên đi, được không Chiêu Chiêu.”
Chiếc ghế bập bênh vẫn không ngừng đung đưa.
Sở Ý hết lần này đến lần khác mổ nhẹ lên da thịt nàng, cuốn trọn vị ngọt ngào vào đầu lưỡi. Đến khi Dung Kim Dao bị hắn giữ chặt eo rồi đặt ngồi lên trên, cả người nàng đã mềm nhũn ra chẳng còn chút sức lực.
"Dừng lại...” Nàng nói.
"Không dừng lại được nữa rồi.” Hắn đáp.
Nơi khóe mắt Dung Kim Dao vương giọt lệ, chực chờ rơi xuống theo nhịp bập bênh của chiếc ghế. Cảm giác được lấp đầy mãnh liệt ập đến, trong khoảnh khắc cuốn phăng mọi suy nghĩ của nàng lên tận chín tầng mây.
Dung Kim Dao chợt nhận ra, thực ra nàng rất thích được Sở Ý hôn.
Nàng thích giọng nói của hắn, và cũng thích cả đôi mắt ngập tràn ý cười cùng d.ụ.c vọng nồng nàn của hắn nữa.
Lần này, từ trên cao nhìn xuống, nàng thu trọn mọi biểu cảm của Sở Ý vào trong đáy mắt.
Thỉnh thoảng hắn sẽ khẽ hé môi, dùng chất giọng dịu dàng đến mức tựa như lời thì thầm để gọi nàng là “A Dao khanh khanh”; vầng trán hắn sẽ rịn ra những giọt mồ hôi li ti, long lanh trong suốt; khi gò má nàng khẽ áp vào lồng n.g.ự.c hắn, có thể nghe rõ mồn một tiếng tim đập dồn dập mà mạnh mẽ.
Mái tóc đen dài của nàng tùy ý đung đưa sau lưng, Dung Kim Dao nhắm mắt lại, rồi khi mở ra, không ngoài dự đoán mà bắt gặp ngay đôi đồng tử đen láy có phần mơ màng của thiếu niên vì sự chấn động.
Khi không cười, Sở Ý mang một vẻ lạnh lùng xa cách, như tuyết phủ trên cành tùng, như vầng trăng đơn độc trên vách núi. Thế nhưng trời sinh hắn lại sở hữu một đôi mắt thâm tình, mỗi khi cười lên là đuôi mắt lại cong vút.
Ánh nến nhảy nhót trong con ngươi, tựa như cả một dòng sông sao trời tan nát trong hồ nước.
“Sở Ý, hình như ta rất thích chàng.”
Dung Kim Dao vòng tay qua cổ hắn, đôi mắt sáng rực, giọng th* d*c vừa mềm mại ngọt ngào lại vừa trong trẻo.
Sở Ý đột ngột khựng lại trong giây lát.
Dung Kim Dao khẽ cười rồi đính chính: “Không đúng, phải là... càng thích chàng hơn nữa.”
Lời vừa dứt, hai cánh tay Sở Ý liền siết chặt, bế thốc Dung Kim Dao dậy, sải bước về phía giường. Ánh mắt hắn không rời nàng nửa phân, thà rằng lê từng bước chậm chạp, cũng không muốn tách khỏi nàng dù chỉ một khoảnh khắc.
Dung Kim Dao lí nhí làu bàu: “Chàng đi nhanh lên một chút đi.”
Sở Ý cố tình trêu chọc, bước chân càng lúc càng chậm lại, mỗi cử động của hắn đều kéo theo những va chạm vô cùng rõ rệt, khiến Dung Kim Dao chẳng thể nào né tránh mà phải áp sát vào người hắn hơn.
Hắn cười: “Vội gì chứ?”
Dung Kim Dao bị hắn vờn đến gò má ửng hồng, đôi mắt long lanh ngấn nước, nàng nghiến răng nói: “Ta muốn rút lại câu nói thích chàng vừa rồi!”
Chỉ trong khoảnh khắc, trên tấm nệm chăn êm ái đã hằn lên một vệt lún nhè nhẹ.
Dung Kim Dao như thể đang hờn dỗi trút giận, khẽ đẩy hắn ra: “Ta không muốn nữa…”
Sở Ý lưu luyến chẳng nỡ buông tay, cũng chẳng đành rút lui, lại ghì lấy nàng, kéo lại gần thêm một lần nữa. Mãi cho đến khi Dung Kim Dao hoàn toàn rã rời, mơ màng thiếp đi, hắn mới cam lòng buông tha.
Lời thì thầm mang theo ý cười của chàng thiếu niên khẽ lướt qua tâm hồn, gieo vào lòng một cảm giác xao xuyến đến bối rối:
“Ta sẽ mãi mãi yêu nàng, nhiều hơn cả tình yêu nàng dành cho ta.”
…
Hôm sau khi Dung Kim Dao tỉnh giấc, dư âm của đêm qua vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Trước tiên ánh mắt nàng dừng lại trên cảnh bừa bộn khắp sàn, rồi từ từ lướt qua chiếc ghế bập bênh… Nàng chẳng nỡ nhìn thẳng mà vội ngoảnh đi nơi khác.
Dung Kim Dao đưa tay xoa xoa lưng eo vừa mỏi vừa nhừ, còn hơn cả cái hôm ở trong nhã gian.
Lẽ nào đây chính là sức bền và… thể lực của một võ tướng ư?
Dung Kim Dao chậm rãi ngồi dậy, thấy mình đã được lau người sạch sẽ cẩn thận, nàng hài lòng cong cong khóe môi.
Nàng rửa mặt xong, cúi đầu thắt lại đai áo, khoác thêm chiếc áo choàng tuyết rồi đẩy cửa phòng bước ra. Chỉ thấy trong sân vắng lặng như tờ, duy có người hầu đang cần mẫn quét tước.
Dung Kim Dao ngơ ngác nhìn quanh, cảm thấy dường như mình đã quên mất chuyện gì đó, bèn hỏi: “Sở Ý đâu rồi?”
Người hầu cung kính đáp: “Tiểu tướng quân đã đến Lương Châu doanh từ sáng sớm rồi ạ.”
Đúng rồi, Lương Châu doanh!
Lúc này Dung Kim Dao mới sực nhớ ra hôm nay Sở Ý phải tỉ thí với A Độ, bèn vội vàng nói: “Mau chuẩn bị xe ngựa, ta muốn đến Lương Châu doanh.”
Lương Châu đại doanh được xây dựng dựa lưng vào núi, khuôn viên rộng lớn, tường trại cao sừng sững. Dọc đường đi có thể thấy những toán lính đang đi tuần tra, đao thương sáng loáng lạnh lẽo.
Xe ngựa chạy vào trong doanh trại, còn chưa dừng hẳn, Dung Kim Dao đã loáng thoáng nghe thấy tiếng binh khí va vào nhau chan chát, xen lẫn trong đó là tiếng reo hò cổ vũ của các tướng sĩ vây xem.
Cuộc tỉ thí trên đài cao vẫn chưa kết thúc, Sở Ý đứng thẳng tắp, một tay cầm đao, ánh mắt toát lên vẻ uy nghiêm không giận mà vẫn khiến người khác phải e dè.
Người đối diện cũng cầm đao đứng đó, hơi thở đã có phần gấp gáp, rõ ràng đang rơi vào thế yếu.
Hẳn người đó chính là A Độ.
Ngay khi tất cả mọi người đều nghĩ rằng A Độ sắp nhận thua, ánh mắt cậu ta bỗng lóe lên, nhạy bén nắm bắt được một kẽ hở nhỏ nhoi…
Mỗi lần Sở Ý ra chiêu đều vô thức bảo vệ sợi dây kết bằng tóc xanh trên cổ tay. Dường như sợi dây ấy vô cùng quan trọng với hắn.
Nghĩ đến đây, A Độ thầm tính toán trong lòng, đột nhiên siết chặt chuôi đao, bước chân lướt đi, mũi đao chĩa thẳng vào sợi dây tóc xanh trên cổ tay Sở Ý.
Chiêu này nếu đ.á.n.h trúng cũng không đến nỗi gây thương tích, nhưng chắc chắn có thể buộc Sở Ý phải phân tâm.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi đao sắp chạm tới, cậu ta bỗng nhận ra mình đã lầm.
Trong mắt Sở Ý chẳng hề có chút bối rối, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo: “Muốn tìm điểm yếu của ta sao?”
“Đây là sợi dây do chính tay phu nhân của ta bện, khuyên ngươi đừng có mà động vào nó. Nếu không, nàng ấy sẽ giận đấy.”
Sở Ý chẳng hề bị kế mọn này làm khó, ngược lại còn lợi dụng đúng khoảnh khắc đối phương dồn sức tấn công, cổ tay khẽ xoay, Long Lân thần đao trong tay đã nhanh như chớp tuốt ra khỏi vỏ…
Ánh đao lạnh buốt xé toang không khí, bổ xuống!
“Keng!!!”
Lưỡi đao của A Độ tức thì bị đ.á.n.h văng ra, kẽ tay cậu ta tê rần, cánh tay cầm đao bị chấn động mạnh không sao giữ vững được nữa.
Bên dưới võ đài lập tức vang lên tiếng hoan hô vang trời dậy đất.
Sở Ý thu thế, nghiêng người đứng trong nắng sớm, nét mày sắc bén vừa lạnh lùng lại vừa cao sang, giọng thản nhiên nói: “Ngươi thua rồi.”
Sở Ý lơ đãng xoay người, đưa mắt nhìn xuống đài. Như mọi khi, khi bắt gặp ánh mắt của Dung Kim Dao, hắn khựng lại một chút, rồi nở một nụ cười rạng rỡ.
Hắn giơ cổ tay lên về phía nàng.
Sợi dây tóc xanh vẫn còn nguyên vẹn, buộc chặt cứng, mặt dây chuyền song ngư treo bên hông khẽ đung đưa theo động tác của hắn, lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Khẩu hình của Sở ý đang nói: “Ta đã bảo vệ nó rất tốt.”
Dung Kim Dao đứng giữa những người lính đang reo hò, xung quanh ồn ào náo nhiệt nhưng nàng lại như điếc lòa, vạn vật trong khoảnh khắc này đều lặng thinh.
Ánh mắt nàng dừng lại trên người thiếu niên lang tài hoa tuyệt thế trên đài cao.
Tiếng trái tim trong lồng n.g.ự.c cứ đập thình thịch không ngớt, dồn dã từng nhịp, từng nhịp một.
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Story
Chương 72
10.0/10 từ 36 lượt.
