Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 83
Sau lễ khai giảng, theo lệ thường sẽ là nửa tháng huấn luyện võ thuật, mỗi ngày đều phải dậy sớm luyện công, leo núi vượt đèo, đủ để khiến cho các học trò của Lăng Vân Đường kêu trời than đất.
Chỉ là cuối tháng Tám năm nay, cái nóng mùa hạ mãi vẫn chưa chịu lui, mặt trời vừa lặn mà vẫn có thể nóng đến vã mồ hôi. Học đường bèn đại phát từ bi một lần, dời thời gian huấn luyện võ thuật đến tận tháng Mười, đợi khi gió thu nổi lên, sương giá nặng hạt rồi mới tiến hành huấn luyện.
Đa số mọi người khi nghe tin này đều như được đại xá, thở phào một hơi nhẹ nhõm, ai nấy đều nói đây là “hoãn thi hành án” trời ban.
Thế nhưng Dung Kim Dao nghe vậy, lại chẳng hề vui vẻ chút nào.
Nàng lười biếng tựa mình bên khung cửa sổ trong phòng, ngước mắt trông ra vạt nắng cuối trời đang uể oải rải mình trên những thanh rui mái ngói.
Kể từ ngày Lý tiên sinh nhờ Sở Ý chỉ bảo nàng luyện chữ, những ngày qua, Dung Kim Dao càng ngẫm nghĩ lại càng thấy chuyện này có đôi phần kỳ quặc. Bảo là ghét thì không phải, mà thích thì cũng chẳng đúng, tóm lại là cả người cứ thấy không được tự nhiên.
Vì vậy, nàng đ.â.m ra mong ngóng buổi huấn luyện võ thuật mau mau đến.
Dẫu cho đến lúc đó có phải leo núi vượt đèo, dãi nắng dầm mưa cũng còn dễ chịu hơn nghìn lần so với việc mỗi ngày phải ngồi kề bên Sở Ý, để hắn cầm tay uốn nắn từng nét bút.
Nhưng may một nỗi, dường như Sở Ý có trăm công nghìn việc bủa vây, bận tối mắt tối mũi.
Hắn thường xuyên đến muộn, cứ vào lớp là đi một mạch xuống góc phòng ngồi. Rồi ngay sau đó, hắn lại chống một tay lên trán, chỉ một loáng là đã gà gật ngủ. Hết giờ học thì lại càng chẳng thấy tăm hơi đâu.
Về sau, chính Dung Kim Dao cũng quẳng chuyện chỉ dạy thư pháp ra sau đầu, bụng bảo dạ đó chẳng qua chỉ là một lời nói khách sáo mà thôi.
Đêm ấy, trời se se lạnh.
Dung Kim Dao ở trong phòng cứ thấy bồn chồn không yên, bèn ra ngoài đi dạo một lát. Nàng vốn chỉ định hít thở chút khí trời, nhân tiện gạt phăng những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu đi, nào ngờ tâm tư mới lắng lại đôi chút, vừa ngẩng mắt lên, bước chân đã khựng lại.
Trong học đường, đèn vẫn còn thắp sáng.
Ánh đèn dịu dàng ấy xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ hắt xuống mặt đất, tựa như một đốm lửa nhỏ được thắp lên giữa màn đêm tĩnh mịch.
Dung Kim Dao thoáng do dự, rồi rón rén bước lại gần, nhón chân nhìn vào qua một khe hở trên song cửa.
Bên trong tĩnh lặng đến lạ thường. Sở Ý ngồi một mình trước bàn, bóng hình được vầng sáng bao bọc lấy. Trước án thư là một cuốn sách đang mở, bên cạnh là nghiên mực vẫn còn đọng lại thứ mực chưa kịp khô.
Hắn cúi đầu, mi mắt rũ xuống, ngòi bút lướt trên trang giấy. Đôi mày khẽ chau lại, những đốt ngón tay thanh tú mà thon dài. Dáng cầm bút khoan thai, không nhanh không chậm, mỗi một nét đều hạ xuống vô cùng vững vàng, vẻ mặt chuyên chú trầm tĩnh khiến người ta bất giác phải nín thở.
Dung Kim Dao ngắm nhìn một lúc, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đẩy cửa bước vào.
“Ngươi đang ôn bài à?”
Giọng nói không lớn, nhưng cũng đủ để phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.
Sở Ý đang cúi đầu chép chữ mẫu, đầu bút trong tay còn chưa kịp hạ xuống hết, đã bị thanh âm đột ngột này làm cho khẽ chệch đi. Hắn ngước mắt nhìn lên, ánh mắt dừng lại trên người thiếu nữ đang đứng ở cửa trong giây lát, dường như có chút bất ngờ.
Dưới ánh đèn vàng vọt, Dung Kim Dao khoác một tấm áo mỏng đứng bên ngoài ngạch cửa, một lọn tóc mai bên thái dương khẽ lay động theo làn gió đêm. Nàng chớp mắt, ánh nhìn mang theo vài phần dò hỏi.
Sở Ý dời ánh mắt đi, thản nhiên đáp: “Ăn tối xong không có việc gì làm, ta luyện tay một chút.”
Rồi lại hỏi: “Sao cô lại đến đây?”
“Ta đi dạo.” Dung Kim Dao thành thật trả lời, rồi vờ như không có chuyện gì nói tiếp: “Thấy trong học đường đèn vẫn sáng nên ta tiện đường ghé qua xem sao.”
Sợ Sở Ý hiểu lầm, nàng cụp mi mắt xuống, giọng điệu hết sức tự nhiên bổ sung: “...Ta còn tưởng là tiên sinh quên tắt đèn.”
Dung Kim Dao liếc trộm thiếu niên một cái, trong lòng có chút tò mò.
Dạo gần đây Sở Ý cứ thoắt ẩn thoắt hiện, ban ngày lên lớp thì hở ra là ngủ gật, thế mà vẫn luôn đối đáp trôi chảy. Giờ đây thấy hắn một mình ngồi lặng lẽ dưới đèn, trên giấy là những hàng chữ chi chít, xem ra không giống đang sống cho qua ngày.
Có điều, nàng cũng không hỏi thêm.
Dù sao thì mối quan hệ giữa hai người cũng chưa thân thiết đến mức có thể tùy tiện hỏi han chuyện riêng của nhau.
Sở Ý nhìn dáng vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi của Dung Kim Dao, bỗng bật cười khẽ: “Cô đã đến rồi thì vừa khéo.”
“Hử?”
“Cô đã đến đây rồi, vậy thì ta sẽ sửa lại thế bút cho cô.” Hắn khẽ gõ nhẹ vào cạnh nghiên mực: “Lý tiên sinh đã giao cô cho ta, ta vẫn chưa quên đâu.”
Sắc mặt Dung Kim Dao cứng lại: “...”
Quả nhiên, lẽ ra nàng không nên đến.
Nàng ngáp một cái, nói: “Muộn quá rồi.”
Nhưng có vẻ Sở Ý không nghe thấy, hắn trải một tờ giấy Tuyên Thành sạch sẽ ra, chấm mực vào nghiên rồi pha cho đều.
Dung Kim Dao thấy dáng điệu của hắn vô cùng nghiêm túc, đành bất đắc dĩ bước qua ngạch cửa, đi đến bên cạnh hắn.
“Ngày thường cô viết chữ quá vội, ngòi bút chưa thu, nét bút không vững.” Giọng Sở Ý nhàn nhạt, nhưng không hề có ý trách móc: “Bút phải nhấc, chữ phải trầm, tâm mà nóng vội thì nét bút sẽ không thể ổn định.”
Hắn cúi người cầm bút, viết xuống trang giấy một chữ “Hòa”.
Nét bút bắt đầu và kết thúc liền mạch, giữa những đoạn chuyển đều ẩn chứa nội lực, vừa phô bày cốt cách rắn rỏi, lại chẳng hề mất đi vẻ ôn nhu, mềm mại.
Trong từng nét chữ, phảng phất bóng hình và khí chất của chính Sở Ý.
Dung Kim Dao rũ mắt, cõi lòng khẽ rung động.
Sở Ý đứng dậy, đưa bút cho nàng, nhướng mày: “Cô viết đi.”
Dung Kim Dao nhận lấy bút rồi ngồi xuống, ra vẻ ngoan ngoãn mô phỏng lại chữ “Hòa” của hắn.
Mấy nét đầu tiên vừa mới đặt xuống, chân mày Sở Ý đã khẽ chau lại.
Bút pháp của Dung Kim Dao quá mạnh, nét đầu tiên đã sắc lẹm, tựa như ẩn chứa một luồng khí thế chực chờ xuyên thủng cả mặt giấy. Khác hẳn với dáng vẻ hiền thục, ngoan ngoãn thường ngày của nàng, nét chữ này trái lại bộc lộ mấy phần phóng khoáng và bất kham, là cảm giác sắc bén của một người không cam tâm bị trói buộc.
Giống như những góc cạnh mà nàng vẫn luôn cẩn thận che giấu trước mặt người khác, chỉ một chút sơ sẩy, vẫn cứ để lộ ra ngoài.
“Thu lại.” Sở Ý khẽ nhắc.
Dung Kim Dao thoáng ngẩn người, bàn tay cầm bút chưa kịp dừng lại.
Ngay khoảnh khắc nàng sắp sửa hạ nét bút cuối cùng xuống, Sở Ý bỗng từ phía sau lặng lẽ rướn người tới, thân hình hắn khẽ cúi xuống, vây hờ nàng giữa vòng tay và án thư.
Bàn tay hắn vươn ra từ bên cạnh, lòng bàn tay nhẹ nhàng mà vững chãi nắm lấy bàn tay đang cầm bút của nàng.
Trong chớp mắt, tựa như có một luồng hơi nóng rực theo đầu ngón tay lan ra, men theo cánh tay Dung Kim Dao cháy rực lên tận lồng ngực, khiến trái tim nàng bỗng chốc loạn nhịp.
Sở Ý nói: “Đừng vội.”
Dung Kim Dao có chút thất thần, buột miệng phản bác: “…Ta đâu có vội.”
Sở Ý cong môi, bật ra một tiếng cười trầm thấp, tiếng cười dường như tràn ra từ sâu trong cổ họng, mang theo chút lười biếng, lại pha thêm chút ác ý của kẻ đã nhìn thấu tâm can nàng: “Nói dối.”
“…”
Hành động giữa hai người không hẳn là thân mật, nhưng khoảng cách lại quá gần, gần đến mức Dung Kim Dao có thể cảm nhận được từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim của Sở Ý. Một cử chỉ vốn dĩ rất đỗi tự nhiên, nhưng trong đêm khuya tĩnh lặng, lại khiến người ta trở nên bối rối vô cùng.
Dung Kim Dao biết, hắn không hề có ý trêu ghẹo.
Sở Ý chưa từng vượt quá giới hạn, nhưng chính vì thế mới càng khiến người ta phiền lòng. Đó là một sự khiêu khích khoác lên mình vẻ ngoài đoan trang, luôn mang theo một cảm giác trêu ngươi mơ hồ, khó nắm bắt.
Dung Kim Dao mím chặt môi dưới, giọng nói căng như dây đàn sắp đứt: “Ngươi… nhất định phải dạy ta theo cách này sao?”
Sở Ý không lập tức buông ra, ngược lại còn nắm chắc những ngón tay đang cầm bút của nàng hơn, lặng lẽ siết chặt thêm một chút, chậm rãi nói: “Đừng động đậy.”
“Cổ tay quá cứng, nắm bút quá chặt.” Hắn kéo sự chú ý của nàng trở lại trang giấy, từng chút một chỉnh lại tư thế cho nàng: “Khi nhấc bút lên, tay phải thả lỏng, có lỏng thì mới thu bút được.”
Vừa nói, Sở Ý vừa cầm tay nàng, từng nét từng nét viết xuống một chữ.
Dung Kim Dao không dám nhúc nhích, khóe môi mím chặt đến trắng bệch, vành tai ửng lên một màu hồng khó nhận ra. Nàng vốn rất giỏi che giấu cảm xúc, nhưng ngay lúc này, có những phản ứng tự nhiên đến mức chẳng tài nào giấu được.
Hồi lâu sau, giọng điệu Sở Ý vẫn không đổi, nhưng ánh mắt lại dừng trên đầu ngón tay đang cầm bút của nàng: “Cô đang căng thẳng lắm sao?”
Dung Kim Dao quay đầu, bắt gặp ánh mắt hắn đang cúi xuống nhìn mình: “Ai căng thẳng chứ?”
“Vậy sao.” Sở Ý nhướng mày, giọng điệu có phần trêu chọc: “Thế tại sao ta lại có cảm giác tay cô đang run nhỉ?”
Dung Kim Dao cố gượng: “Cảm giác của ngươi sai rồi.”
Sở Ý cười như không cười nhìn nàng, không tranh cãi thêm, hắn thu tay về, lùi lại nửa bước rồi ngồi xuống bên cạnh nàng, buông một tiếng “ừm” đầy thâm ý.
Dung Kim Dao nghiến răng, cúi đầu nhìn chữ “Hòa” kia rồi gắng gượng viết tiếp.
Nét bút nặng trịch gần như muốn đ.â.m thủng cả giấy, chữ viết xiêu xiêu vẹo vẹo, vừa không có quy tắc, cũng chẳng có khí phách, trông hệt như đang hờn dỗi.
Vừa là hờn dỗi vì hành động áp sát ban nãy của Sở Ý, vừa là tức giận chính tâm tư đang rối như tơ vò của mình.
“Ta biết phải luyện thế nào rồi.” Dung Kim Dao đột ngột đứng dậy, giọng nói có phần hậm hực. Nàng vo tờ giấy Tuyên Thành trông chẳng ra hình thù gì kia thành một cục, nhét vào trong tay áo.
“Luyện chữ thì luyện chữ, ngươi cũng không cần phải…” Nàng ngập ngừng: “Không cần phải đến gần như vậy.”
Sở Ý vẫn ngồi yên tại chỗ, hờ hững liếc nhìn nàng: “Là do tư thế cầm bút của cô không đúng. Cô cứ yên tâm, nếu không cần thiết, ta cũng sẽ không chạm vào cô.”
Dung Kim Dao nhất thời nghẹn lời: “…”
Nàng lười nói thêm nữa, quay người bỏ đi với bước chân vội vã.
Đầu cũng chẳng ngoảnh lại.
Gió từ ngoài cửa lùa vào, hất tung vạt áo và mái tóc dài của nàng. Bóng lưng ấy phảng phất một cảm giác vừa bướng bỉnh lại vừa hoảng hốt như muốn trốn chạy, tựa chú cá con giãy khỏi lưỡi câu, vội vã thoát đi trong chớp mắt.
Sở Ý ngồi lặng trước án thư, ánh mắt dừng trên trang giấy Tuyên Thành đang trải rộng.
Hắn chẳng mảy may biểu lộ cảm xúc, chỉ lẳng lặng cẩn thận vô cùng thu lại chữ mà hai người vừa cùng nhau viết, gấp ngay ngắn vuông vức, rồi nhẹ nhàng cất vào trong tay áo.
Tựa như đang cất giấu một bí mật.
…
Đầu tháng Mười, tiết thu đã dần đậm.
Con đường núi uốn lượn vươn lên cao, kẽ đá phủ đầy rêu xanh. Cơn gió đầu thu tuy đã se se lạnh, nhưng vẫn chưa đủ sức xua tan đi hơi nóng còn sót lại của mùa hè. Kẽ lá xạc xào lay động, phả ra cái nóng ẩm oi ả. Đâu đó trên cành cây, tiếng ve sầu vẫn còn vương lại, day dứt chẳng chịu tan đi.
Kỳ huấn luyện võ thuật năm nay vẫn như thường lệ, được mở màn bằng phần thi “leo núi”.
Thế nhưng, đây nào phải một chuyến du ngoạn ngắm cảnh sắc thông thường…
Đám học trò phải đi bộ leo núi, suốt cả chặng đường không ngựa không kiệu, phải mang theo hành trang gọn nhẹ để lên đến khu cắm trại trên đỉnh núi, ăn uống nghỉ ngơi đều ở trên đó. Địa thế trong núi trập trùng bất định, dọc đường còn đặt sẵn vài cửa ải nhỏ, vừa để thử thách thể lực và ý chí, vừa đòi hỏi sự phối hợp và mưu lược.
Nếu có ai bị tụt lại giữa chừng, không những không được tính điểm huấn luyện, mà còn phải ở lại dưới chân núi nghỉ một đêm, chịu đói chịu rét, ngày hôm sau phải leo lại từ đầu.
Đối với các học trò mà nói, cuộc thi này vừa là “bài tập”, cũng vừa là một cuộc tranh tài cao thấp.
“Hai người cùng bàn là một nhóm.” Tiên sinh huấn luyện võ thuật dõng dạc tuyên bố: “Trên đỉnh núi có cắm cờ đỏ, người đến đầu tiên được cộng mười điểm, những người còn lại sẽ tính điểm theo thời gian. Kẻ nào vi phạm kỷ luật sẽ bị xử lý không điểm.”
Lời vừa dứt, những người cùng bàn nhanh chóng lập thành đội, tiếng thì thầm bàn tán lập tức rộ lên như ong vỡ tổ dưới chân núi.
“Sở T.ử Chiêm.” Lục Huyền Phong vỗ một tay lên vai thiếu niên: “Ta không đợi ngươi nữa, hẹn gặp trên đỉnh núi. Để xem lần này ngươi làm cách nào mà thắng được ta.”
Sở Ý thờ ơ liếc hắn một cái, giơ tay gạt phắt cánh tay đang đặt trên vai mình đi: “Nhàm chán, thắng ngươi thì có gì đáng để nói.”
Lục Huyền Phong “chậc” một tiếng, đang định nói thêm thì lại thấy dường như Sở Ý chẳng có hơi sức đâu mà đôi co với hắn, ánh mắt đã lướt qua đám đông, dừng lại ở một hướng nào đó.
“Ngươi đang nhìn ai thế?”
Sở Ý đã tìm thấy một bóng hình giữa dòng người, bèn nói với Lục Huyền Phong: “Không rảnh nói nhảm với ngươi nữa.”
Lục Huyền Phong ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.
Sở Ý đi thẳng một mạch đến một nơi trong đám đông, rất nhanh đã tìm thấy bóng dáng quen thuộc.
Dung Kim Dao vẫn còn đang đắn đo xem có nên cáo bệnh để trốn kỳ huấn luyện võ thuật lần này không, thì bỗng nghe một giọng nói nhàn nhạt vẳng bên tai: “Đi thôi.”
Nàng quay đầu lại nhìn.
“Đi?” Dung Kim Dao ngẩn người, rồi ngờ vực hỏi: “Nếu ta đi chậm, ngươi không chê ta làm vướng chân chứ?”
“Chính vì cô chậm…” Sở Ý liếc nàng một cái: “...nên ta mới phải để mắt đến cô, kẻo lát nữa cô lăn từ đâu xuống cũng không ai hay biết.”
Sự ngạc nhiên trong lòng Dung Kim Dao bị câu nói này dội cho tan biến không còn một dấu vết.
Thôi vậy, nàng không thể cứ mãi là vị công chúa ốm yếu bệnh tật trong mắt người ngoài được, nàng phải học cách tự mình leo l*n đ*nh núi.
Đoạn đường núi ban đầu còn khá bằng phẳng, được lát bằng đá xanh, hai bên cành lá sum suê, thỉnh thoảng có cơn gió thoảng qua, mang theo vài làn hương thơm trong lành của cỏ cây.
Lúc đầu, Dung Kim Dao còn có thể c.ắ.n răng theo kịp bước chân của Sở Ý, nhưng càng lên cao, cái nóng ẩm càng thêm nồng, tay nải nhỏ sau lưng bất giác như nặng thêm vài cân. Mấy sợi tóc mai bết vào thái dương, mồ hôi men theo sống lưng chảy xuống, thấm ướt lớp áo trong, mang đến một cảm giác nóng nực nhớp nháp.
Sườn núi mỗi lúc một dốc, rêu xanh lại trơn trượt, Dung Kim Dao lơ đãng một chút, chân trượt đi, thân hình loạng choạng, suýt nữa thì cắm đầu ngã nhào xuống dưới.
Một bàn tay đột nhiên vươn tới, nắm chặt lấy cổ tay nàng, kéo nàng đứng vững lại.
“Cô không sao chứ?” Sở Ý khẽ chau mày.
Dung Kim Dao được hắn kéo cho đứng vững, nhưng trái tim lại vì khoảnh khắc mất thăng bằng vừa rồi mà đập thình thịch, ngay cả hơi thở cũng có đôi phần hoảng loạn. Nàng gật đầu, cố gắng ổn định nhịp thở: “Không sao.”
Sở Ý không nói gì, chỉ nhìn sắc mặt rõ ràng đã tái đi của nàng, rồi lại liếc qua vầng trán ướt đẫm mồ hôi, đoạn cúi người, xách thẳng tay nải trên lưng nàng lên vắt lên vai mình.
“Đừng làm vướng chân ta nữa.”
Câu nói này không hề nặng lời, nghe không ra là đang trách móc hay là sự quan tâm thầm lặng.
Quãng đường tiếp theo, cả hai đều im lặng.
Đường núi mỗi lúc một cheo leo, thỉnh thoảng có vài chú chim từ lùm cây giật mình bay vút lên, vỗ cánh phần phật rồi khuất dạng, lướt trên những tầng mây đã được mặt trời nhuộm một màu đỏ rực. Tiếng ve mùa thu râm ran, núi rừng tĩnh lặng, đôi lúc chỉ nghe tiếng sỏi đá vụn lạo xạo lăn xuống, nhưng cũng có khi tiếng chim lướt cành làm xao động cả một vùng lá rơi.
Sở Ý đi ở phía trước nàng, bước chân vẫn vững chãi, hai tay nải trên vai đè nặng khiến thân hình hắn hơi khom xuống.
Đi được một đoạn, Dung Kim Dao cuối cùng không nén được lòng, cất tiếng phá vỡ sự im lặng: “Ngươi không thấy mệt sao?”
Sở Ý không dừng bước, chỉ thản nhiên đáp lại ba chữ: “Ta quen rồi.”
Dung Kim Dao khe khẽ lẩm bẩm một câu: “Đúng là mình đồng da sắt.”
Nàng bất giác rảo bước nhanh hơn, tiến đến đi sóng vai cùng Sở Ý, bắt đầu câu chuyện phiếm: “Mấy đêm nay ngươi đều thắp đèn miệt mài ở học đường, là vì bài vở sao?”
“Bài vở chỉ là một phần.” Sở Ý đáp: “Gần đây ta đang luyện tập ở cấm quân doanh, những gì bỏ lỡ đành phải đến học đường học bù vào ban đêm.”
“Cấm quân doanh?” Dung Kim Dao kinh ngạc nhìn hắn.
“Ừm.” Sở Ý vẫn nhìn thẳng về phía trước: “Ta chuẩn bị tòng quân xuất chinh, nếu không có gì thay đổi, chậm nhất là mùa xuân năm sau sẽ lên đường. Khoảng thời gian này học được bao nhiêu hay bấy nhiêu.”
Dung Kim Dao sững lại trong giây lát, rồi rũ mắt nói: “Ngươi là con nhà quyền quý, lại có phụ thân che chở, không cần phải liều mình như vậy cũng sẽ có một tiền đồ rộng mở.”
Sở Ý không nói gì.
Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, một vệt ráng đỏ đang từ từ lan ra, nhuộm cho đỉnh núi một màu vàng óng.
Hồi lâu sau, hắn mới trầm giọng cất lời: “Nếu ngay cả bản thân còn chưa đủ sắc bén, thì làm sao có thể bảo vệ được niềm tin mà mình muốn bảo vệ, che chở cho người mà mình muốn che chở.”
Dung Kim Dao ngẩn người.
“Ngươi rất muốn làm tướng quân sao?” Nàng hỏi.
Sở Ý gật đầu.
Dung Kim Dao lại nói: “Vậy ngươi có từng nghĩ, nếu thực sự ra chiến trường, liệu có thể sẽ không trở về được không?”
Sở Ý im lặng vài giây, đoạn bình thản đáp: “Sống c.h.ế.t vốn là lẽ thường tình. Nếu ai cũng sợ c.h.ế.t, thì biên cương làm sao giữ được?”
Dung Kim Dao ngắm nhìn gò má thanh tú của hắn, trong lòng như có thứ gì đó khẽ chạm vào.
Nàng chợt nhớ đến lời Lý tiên sinh từng nhận xét về Sở Ý là “tư chất tuyệt vời, tâm tính cực kỳ vững vàng”. Nhưng có lẽ điều thực sự khiến hắn trở nên trầm tĩnh và kiên định như bây giờ, không chỉ đơn thuần là xuất thân và thiên phú, mà phần nhiều hơn là sự tôi luyện và kiên trì không quản ngày đêm.
“Vậy còn cô thì sao?” Hắn hỏi ngược lại: “Từ khi chúng ta quen biết, lúc nào cô cũng lưỡng lự bất định, dù là thi võ hay thi văn, cô đều chẳng mấy chuyên tâm.”
Sở Ý bình tĩnh nhìn nàng: “Vậy còn cô, cô muốn làm gì?”
Dung Kim Dao bị hỏi đến ngây cả người.
Nàng cụp hàng mi xuống, bóng mi đổ thành một mảng li ti. Nàng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, nhưng lại phát hiện trong đầu là một khoảng m.ô.n.g lung, trống rỗng, chẳng hề có lấy một câu trả lời rõ ràng.
“Ta…” Bước chân Dung Kim Dao chậm lại, giọng nói cũng nhỏ đi: “Thực ra, ta không biết. Ta không có việc gì đặc biệt muốn làm, chỉ là bị người ta sắp đặt để đi đến ngày hôm nay, đọc sách, lễ nghi, nữ công, thứ gì cũng từng học qua, nhưng chẳng có thứ nào là ta thực sự yêu thích cả. Nhưng mà, bây giờ ta đã biết một điều.”
Sở Ý hơi nghiêng đầu nhìn nàng.
“Ta không muốn quay về thời thơ ấu nữa.” Nàng mím môi: “Không muốn sống lại cái cuộc sống bị ai đó sắp đặt, phải nhìn sắc mặt người khác mà sống, càng không vì bất kỳ ai mà làm tổn thương chính mình.”
Đáy mắt Sở Ý thoáng hiện lên một tia cảm xúc hiếm thấy.
Tựa như một mặt hồ sâu vốn tĩnh lặng, bỗng bị một viên sỏi nhỏ rơi xuống khuấy động.
“Rất tốt.” Hắn nói: “Cô chính là cô.”
Ánh mắt Dung Kim Dao khẽ lóe lên.
Đường núi ngày càng hẹp lại, hai người một trước một sau, nhưng không còn vội vã như lúc trước, bước chân cũng dần chậm rãi hơn.
Đoạn đường núi này dường như dài vô tận, mặc cho người ta cứ đi, cứ thở, gió thu lướt qua núi rừng, mây mù cuồn cuộn dâng lên từ thung lũng. Sắc trời dần sẫm lại, ánh tà dương xiên xiên chiếu xuống, hắt lên rặng núi xa xa một bóng hình màu đỏ cam.
Chẳng biết đã qua bao lâu, bậc đá cuối cùng đã ở ngay dưới chân.
Đã tới đỉnh núi rồi.
Đây là một ngọn núi không quá cao, nhưng đứng trên đỉnh núi này đã có thể phóng tầm mắt bao quát nửa thành Thượng Kinh.
Tà dương loang dần nơi chân trời tựa như có ai vô tình đ.á.n.h đổ hộp phấn son, tầng tầng lớp lớp nhuộm thắm cả một khoảng trời. Biển mây cuồn cuộn dưới chân từng lớp từng lớp nối đuôi nhau, vừa bao la hùng vĩ, lại vừa mênh mang vô tận, dường như giữa đất trời chỉ còn lại nơi này một cõi tịch liêu.
Dung Kim Dao đứng trên đỉnh núi, mái tóc bị gió thổi bay phất phơ, vài lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi bết nhẹ bên gò má, nhưng chẳng hề có chút nhếch nhác nào, ngược lại còn điểm thêm vài phần trong trẻo tinh khôi như vừa được gió núi gột rửa.
Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt được ráng chiều nơi xa nhuộm một tầng sáng dịu dàng, bất giác thốt lên: “Đẹp quá…”
Sở Ý vác hai tay nải đứng bên cạnh với vẻ mặt bình thản, cũng bất giác ngắm nhìn cảnh sắc hiếm có khó tìm này.
Suốt một thời gian dài, hắn đã quen với ánh đao bóng kiếm ở cấm quân doanh, hiếm có dịp được trèo cao trông xa. Giờ phút này lặng mình trên đỉnh núi, hắn chợt nhận ra non sông cũng có một mặt dịu dàng đến thế.
Sau này, nếu hắn thật sự phải bước lên con đường chinh chiến, nếu có thể khải hoàn trở về, hắn cũng muốn một lần nữa leo lên ngọn núi này, để ngắm nhìn phong cảnh của thế gian.
Gió mỗi lúc một thổi mạnh hơn, Sở Ý bèn đặt tay nải xuống. Dung Kim Dao vẫn hướng mắt về phía xa, tà áo bay phần phật, tựa như cánh bướm trắng duy nhất giữa đất trời, vừa nhẹ nhàng thanh thoát, lại vừa kiên cường bướng bỉnh.
Dung Kim Dao quay đầu lại, gọi hắn: “Sở Ý.”
Hắn đáp: “Sao vậy?”
Ánh mắt Dung Kim Dao trong vắt, dường như cuối cùng đã thông suốt được điều gì, nghiêm túc nói: “Bây giờ, ta có lẽ đã hiểu rồi.”
“Hiểu gì cơ?”
“Ngươi không phải vì chiến công, cũng không phải vì muốn vang danh thiên hạ, mà bởi vì ngươi thật sự muốn bảo vệ một điều gì đó, dẫu cho đó chỉ là cảnh sắc trước mắt này.”
Sở Ý khẽ sững người, đôi môi mấp máy, nhưng không thốt nên lời.
Khóe môi Dung Kim Dao cong lên, nở một nụ cười rạng rỡ như hoa: “Vậy thì… ta thật lòng chúc phúc cho ngươi. Chúc ngươi đao kiếm không thể xâm phạm, trăm trận giao tranh mà chẳng hề tổn hao một sợi tóc, những điều mong mỏi trong lòng đều được thuận buồm xuôi gió, vẹn tròn viên mãn. Cũng nguyện cho ngươi mỗi lần vung kiếm đi khắp chân trời, rong ruổi phương xa, đều có thể bình an trở về, khi đặt chân về nhà dưới ánh trăng vẫn vẹn nguyên dáng hình thiếu niên.”
Giọng Dung Kim Dao rất nhẹ, nhưng từng lời từng chữ lại đanh thép vang vọng, ngân nga giữa đỉnh núi mênh mông.
Sở Ý đứng trước mặt nàng, nét mặt có chút xúc động. Gió thổi khiến hắn khẽ nheo mắt, như thể bị ánh ráng chiều làm cho chói lòa.
Một lúc sau, hắn khẽ cười: “Ta còn tưởng cô sẽ nói ‘Đừng đến những nơi nguy hiểm như vậy’.”
Dung Kim Dao cũng bật cười, trong mắt phản chiếu ánh hoàng hôn và sắc mây: “Chẳng phải ngươi đã nói rồi sao? Nếu ai ai cũng sợ c.h.ế.t, thì biên cương làm sao giữ được?”
Nàng nói: “Sau này nếu có cơ hội, chúng ta lại cùng nhau leo núi nhé.”
“Được.” Hắn đáp.
Gió núi gào thét, cuốn theo sương mỏng lướt qua đỉnh non, thổi tung vạt áo bay lượn như cánh hoa diên vĩ. Ánh ráng vàng rực rỡ từ những kẽ mây tuôn chảy xuống, dường như đất trời trong khoảnh khắc này lặng ngắt như tờ, chỉ còn lại hai người họ đứng giữa nơi ánh sáng và bóng mây đan xen.
Ánh mắt Sở Ý dừng lại một thoáng trên lọn tóc khẽ bay của Dung Kim Dao, rồi hắn cúi người xuống, đưa tay lần mò trong một khe đá.
Hắn nhặt một viên sỏi nhỏ lên.
Đó là một viên sỏi núi không thể bình thường hơn, vì năm tháng dãi dầu mưa nắng, bị nước mưa xói mòn nên đã trở nên tròn nhẵn và mát rượi, trên bề mặt còn có thể thấy những đường vân li ti.
Sở Ý nắm viên đá trong tay, lau sạch sẽ rồi đưa đến trước mặt Dung Kim Dao: “Giữ làm kỷ niệm.”
Dung Kim Dao đón lấy, cúi đầu nhìn viên đá.
Sở Ý nói: “Ta cũng chúc cô bình an thuận lợi, can đảm và tự do.”
Dung Kim Dao khép năm ngón tay lại, siết chặt viên đá, rồi mỉm cười với hắn.
Đó không phải là nụ cười xã giao, cũng chẳng phải nụ cười qua loa cho có lệ, mà là một nụ cười ẩn chứa chút rung động, chút chân thành, và một chút… dịu dàng mà chính nàng cũng chưa từng nhận ra.
Nàng cẩn thận cất viên sỏi vào vạt áo trong, áp sát nơi trái tim mình.
“Chúng ta đi thôi.” Dung Kim Dao nói.
“Được.” Sở Ý đáp.
Sau Khi Thành Hôn Với Đối Thủ Một Mất Một Còn
