Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Chương 29
Tiểu Lý thất nghiệp ở nhà, từng thử tìm việc nhưng vẫn không thành. Bạn trai cô, Chu Cường, gần đây dọn đến ở cùng và không ngừng nói: "Em không cần lo, một mình anh đủ nuôi hai đứa mình."
Tiểu Lý tin lời anh, cả ngày quẩn quanh bên bếp núc. Ban đầu, cuộc sống của họ rất tốt đẹp. Cô muốn gì, Chu Cường cũng hào phóng mua cho. Tiểu Lý thấy mình thật may mắn khi tìm được người đàn ông tốt như Chu Cường.
Thế là, họ đính hôn, chuẩn bị cưới vào năm sau.
Nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi. Chu Cường không còn dịu dàng, luôn chê bai cô nấu ăn dở. Đôi khi hắn còn bực bội vì cô vô công rỗi nghề, nghiễm nhiên coi cô thành bảo mẫu trong nhà, nhưng đối xử còn tệ hơn cả bảo mẫu. Động một chút là đánh chửi.
Tiểu Lý nhiều lần phản kháng nhưng không có kết quả. Cô từng nghĩ đến việc chia tay, nhưng chỉ trong vài tháng, cô đã mất hết liên lạc với xã hội. Ngay cả tư tưởng cũng bị hắn tra tấn, khiến cô luôn nghĩ mình là một kẻ vô dụng. Hơn nữa, cả hai bên gia đình đều đã biết tin hai người muốn kết hôn nên việc dứt áo ra đi càng thêm khó khăn.
Điều khổ sở nhất là sau những lần bị bạo hành cả về thể xác lẫn tinh thần, Chu Cường chỉ cần vài câu đã có thể dập tắt ý định phản kháng của cô. Cô đã hoàn toàn không thể rời xa hắn. Khi nhận ra điều đó, mọi thứ đã quá muộn.
Tối nay, Chu Cường có việc xã giao, nhắn tin báo sẽ về muộn. Tiểu Lý thở phào nhẹ nhõm, không biết từ lúc nào đã đi lên sân thượng.
Cánh cửa nhỏ mở ra, lộ ra màn đêm thăm
Tiểu Lý từng bước đi lên sân thượng. Vừa đẩy cửa, cô không ngờ lại có người ở trên đó vào giữa đêm khuya. Nhìn thấy người đàn ông đứng bên cạnh, đồng tử cô chợt co lại: "Anh..."
Lời nói nghẹn lại.
Khi Tiểu Lý chớp mắt nhìn rõ hơn, hình bóng người đàn ông đã biến mất. Vệt máu vừa thoáng qua dường như chỉ là ảo giác. Định thần lại, cô chỉ thấy Kiều Nguyệt, hàng xóm ở tầng bên, đang ngồi xổm trên mặt đất, trước mặt là một đống lửa.
"Ở đây chỉ có một mình cô thôi sao?" Tiểu Lý hỏi.
Kiều Nguyệt đang quay lưng về phía cửa, không thấy ai bước vào. Giữa đêm khuya, cô cũng không nghĩ sẽ có người lên đây. Nghe thấy tiếng nói, cô giật mình, suýt ngồi xuống đất.
Giang Như Thu đỡ cô dậy.
"... Ừ, cô cũng không ngủ được à?" Kiều Nguyệt dùng chân dập tắt đống lửa. Cô cảm thấy chột dạ, đợi lửa tắt hẳn mới dám nhìn Tiểu Lý, gượng gạo lái sang chuyện khác.
Tiểu Lý "ừ" một tiếng, đi đến gần Kiều Nguyệt, thấy trước mặt cô là một đống tro tàn mơ hồ còn hình dáng quần áo. Cô nhớ lại chuyện từng nghe về Kiều Nguyệt và bạn trai. Tiểu Lý cũng từng đi tảo mộ với gia đình vào dịp Thanh Minh, nên ngập ngừng hỏi: "Đây là... cô đốt cho bạn trai à?"
Kiều Nguyệt ngạc nhiên nhưng không che giấu, thẳng thắn thừa nhận: "Ừ, đốt cho anh ấy."
Tiểu Lý tiến lại gần. Cô định xích lại gần Kiều Nguyệt hơn, nhưng một luồng khí lạnh buốt đột ngột ập đến, khiến hai chân cô vô cớ run rẩy. Cô không dám bước tiếp, chỉ nói: "Anh, anh ta là người thế nào?"
Nói xong, nhận ra mình đường đột, cô vội bổ sung: "Xin lỗi, tôi không cố ý hỏi chuyện riêng. Chỉ là, hai người dù đã chia tay mà cô vẫn có lòng đốt vàng mã cho anh ấy, chắc là... đã từng rất thích anh ấy?"
Họ chỉ là quan hệ hàng xóm. Theo lý thuyết, Tiểu Lý hỏi như vậy chẳng khác nào xát muối vào vết thương. Nhưng vì Giang Như Thu chưa thật sự rời xa Kiều Nguyệt, nên với cô, việc trả lời không có gì là không thể.
Kiều Nguyệt chưa kịp trả lời, cô cảm nhận được Giang Như Thu đến gần mình. Anh đi đến bên cạnh, ánh mắt đầy chờ mong. Kiều Nguyệt khẽ cười.
"Thích chứ, đương nhiên là thích. Bây giờ vẫn còn thích mà."
"Ơ? Nhưng anh ấy đã..."
Kiều Nguyệt vẫn mỉm cười: "Có những người, đã từng bên nhau trải qua bao năm tháng, ở bên nhau cảm nhận mọi điều, dù thế nào cũng không thể quên được, cũng không đành lòng mà buông bỏ."
Tiểu Lý cúi đầu không nói.
Làm sao cô có thể không quên? Chu Cường đối xử tệ bạc với cô bao nhiêu, cô lại càng nhớ nhung những lúc hắn từng đối xử tốt với cô bấy nhiêu. Chính vì sự tham luyến và sự mong chờ vô vọng vào việc hắn sẽ trở lại như xưa, làm cô hoàn toàn không thể thoát ra được.
Giang Như Thu đã mất kiên nhẫn. Cô gái này mang trên mình một luồng khí chết chóc u ám, làm anh vốn đã tức giận vì có người quấy rầy anh và Kiều Nguyệt lại càng bực mình hơn.
Anh không thành thật đưa tay nghịch lọn tóc dài của Kiều Nguyệt. Thấy cô gái tên Tiểu Lý vẫn còn nói chuyện, vẻ mặt anh trở nên khó chịu. Anh kéo tóc cô. Kiều Nguyệt kêu khẽ một tiếng, quay lại lườm anh.
Kiều Nguyệt mặc đồ ngủ, xõa tóc. Đôi mắt cô dưới màn đêm sáng như sao. Những đốm lửa tàn điểm xuyết dưới chân cô. Phảng phất như gặp lại đêm hôm đó, dẫm lên những đốm sáng lung linh đi vào con hẻm tối rồi tìm thấy anh.
Cổ họng anh nóng lên, đột nhiên không thể phát ra tiếng, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Đôi mắt anh dán chặt vào gáy cô, không rời. Anh nuốt nước bọt. Khoảnh khắc yết hầu chuyển động, anh cảm thấy máu nhỏ giọt trong cổ họng, chảy xuống với tốc độ không thể kiểm soát
Dường như cơ thể anh lúc này đang bốc cháy.
Giang Như Thu quyết định không nhẫn nhịn nữa. Cô là bạn gái, là người phụ nữ của anh. Cô chỉ nên nói chuyện với anh, dựa vào cái gì lại nói chuyện với một người chỉ mới gặp vài lần? Ngay cả phụ nữ cũng không được.
Giang Như Thu ôm eo Kiều Nguyệt, lấy một tư thế cực kỳ thân mật, nài nỉ bên tai cô: "Kiều Kiều, chúng ta mau về nhà thôi. Anh buồn ngủ quá đi, anh muốn đi ngủ."
Thấy Kiều Nguyệt không trả lời, Giang Như Thu càng tha thiết: "Mau về nhà đi. Mấy giờ rồi, anh buồn ngủ chết đi được. Ngày thường giờ này chúng ta đã ngủ rồi. Em không buồn ngủ sao? Ngủ muộn mai lại đau đầu đấy, mau về ngủ đi..."
Kiều Nguyệt trợn trắng mắt trong lòng.
Giang Như Thu căn bản không cần ngủ. Nhiều lần cô đang ngủ say thì bị anh đánh thức vào nửa đêm, mặt bị anh hôn nhão nhão dính dính. Cô muốn nổi giận, nhưng Giang Như Thu lại thành khẩn xin lỗi, khiến cô không biết phải làm sao.
Điều bực mình nhất là nhiều lần Kiều Nguyệt mắc tiểu hoặc khát nước nên tỉnh giấc giữa đêm, vừa mở mắt ra đã thấy khuôn mặt phóng đại của anh.
Đây chưa phải điều đáng sợ nhất, Kiều Nguyệt nhiều lần tỉnh giấc còn thấy rõ máu trên người anh đang tí tách chảy xuống. Ban ngày nhìn là một chuyện, buổi tối lại là chuyện khác. May mà tim cô khỏe, nếu không thì đã bị dọa đến phát bệnh.
"... Anh đừng ồn ào nữa!" Kiều Nguyệt bị anh làm phiền đến mức không chịu nổi, khẽ đáp.
"Kiều Nguyệt, em vừa nói chuyện với anh sao? Anh không nghe rõ."
Kiều Nguyệt cười: "À, tôi nói tôi mệt rồi, muốn về ngủ đây. Đêm lạnh lắm, cô cũng về ngủ sớm đi."
Nghe thấy cô nói về, sắc mặt Tiểu Lý tối sầm lại. Đêm đã khuya, đèn tắt hết, lửa cũng đã tàn, nỗi mất mát trên mặt cô chỉ có một mình cô rõ.
.
Mới đóng cửa, Giang Như Thu liền đẩy Kiều Nguyệt vào tường, đè cô hôn một lúc rồi buồn bã nói: "Em nói chuyện với cô ấy mà không thèm để ý đến anh."
Kiều Nguyệt dùng sức đẩy anh ra nhưng không được, chỉ nhụt chí nói: "Nào có không để ý đến anh, em đã đi theo anh về nhà rồi mà."
"Nếu anh không thúc giục em, em còn định nói với cô ấy đến bao giờ? Em lên sân thượng vốn là để đốt quần áo cho anh. Làm việc sao có thể chân trong chân ngoài? Quần áo thì anh chưa nhận được, bạn gái thì suýt nữa bị người khác bắt cóc!"
Lời này của Giang Như Thu thật vô lý. Nhưng vẻ mặt anh lại đầy ấm ức. Ngũ quan tinh xảo và xinh đẹp vốn tạo cảm giác xa cách, thế mà anh lại hơi chu môi, đuôi mắt phiếm hồng vì ghen tuông. Cả người anh toát lên khí chất của một con mãnh thú hoang dã nhưng đã bị thuần hóa.
"... Anh đúng là nói bậy!" Kiều Nguyệt khẽ phản bác.
Giang Như Thu có lý lẽ của mình: "Nói bậy chỗ nào? Nếu anh không giục em về, có phải em còn muốn tiếp tục nói chuyện với cô ấy không?" Giọng anh lạnh hẳn, "Sau này, em ít tiếp xúc với cô ấy thôi, xui xẻo lắm."
Kiều Nguyệt trừng mắt, vừa khó hiểu vừa tức giận vì anh nói xấu người khác sau lưng: "Sao anh có thể tùy tiện mắng người như vậy chứ!"
"Anh không mắng." Giang Như Thu nhíu mày, thấy Kiều Nguyệt trừng mắt, anh giải thích: "Anh không mắng cô ấy. Là trên người cô ấy có một mùi rất khó chịu. Em là con người nên không ngửi thấy, nhưng anh thì có. Tóm lại là em nên tránh xa cô ấy một chút, gần cô ấy không tốt cho em đâu."
Giang Như Thu vốn là người chết, nên đặc biệt nhạy cảm với mùi của người chết. Đó là một loại mùi mục rữa, không có chút sinh khí nào.
Trước đây khi đi đổ rác, anh cũng từng gặp cô gái tên Tiểu Lý này. Lúc đó cô chỉ có vẻ yếu ớt, nhưng trên người không có mùi chết chóc này. Hôm nay, mùi vị ấy lại đặc biệt nồng, hơn hẳn những lần trước.
Đây là một điềm báo...
Nhưng điều đó thì liên quan gì đến anh? Anh chỉ cần bảo vệ tốt cô gái của mình, đảm bảo Kiều Nguyệt luôn ở trong tầm mắt anh, tốt nhất là mọi lúc mọi nơi chỉ nhìn anh, chỉ nói chuyện với anh và chỉ có anh. Như vậy thì còn gì bằng...
Anh âm thầm cười trong lòng, càng nghĩ càng vui vẻ, vui đến mức không nhịn được cúi đầu cọ cọ đỉnh đầu Kiều Nguyệt, làm tóc cô dựng lên vì tĩnh điện. Sợ bị cô phát hiện, anh chỉ mím môi, không nói gì, chỉ nhìn cô cười.
Kiều Nguyệt bị anh nhìn chằm chằm một cách khó hiểu, trong lòng thấy ớn lạnh. Cô giả vờ bình tĩnh nói: "Mau thả em ra, em phải đi chuẩn bị đi ngủ."
Giang Như Thu nhàn nhạt đáp. Sau đó, anh chỉ vào cổ mình và hỏi: "Kiều Kiều, em có sợ không?"
Kiều Nguyệt liếc nhìn, vẫn không dám nhìn lâu. Cô đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn thất bại. Cô hiểu tâm tư Giang Như Thu nhạy cảm, hơn nữa mới biết anh có khả năng bị bệnh, nên cô không dám kích động anh.
"Ban đầu thì có chút sợ, nhưng nhìn quen rồi cũng thế thôi. Chỉ là, có lúc em lo anh có đau lắm không."
Giang Như Thu lắc đầu. Lòng anh đang nở hoa vì những lời cô nói. "Kiều Kiều còn nhớ em đã hứa đan khăn quàng cổ cho anh không? Khăn quàng cổ đâu rồi? Anh nhớ lúc đó anh đã nài nỉ em đan, nhưng em đan dở rồi bỏ. Không kiên nhẫn như vậy là không được đâu!"
"Anh muốn khăn quàng cổ lâu lắm rồi, mau đan cho anh một cái đi!"
Kiều Nguyệt bị anh quấn đến mức không còn cách nào, chỉ nói: "Bây giờ vẫn là mùa hè mà."
"Nhưng anh không có cảm giác nha."
Lòng Kiều Nguyệt chùng xuống. Nhìn vẻ mặt tội nghiệp của Giang Như Thu, cô đột nhiên thấy xót xa. Đúng vậy, anh không có cảm giác gì cả. Anh đã chết, vì cứu cô mà chết. Là bạn gái và cũng là người được anh cứu, lẽ nào yêu cầu nhỏ này của anh cô cũng không thể đáp ứng sao?
"Ngày mai em sẽ đan. Sau này anh muốn gì, cứ nói với em, em sẽ làm cho anh." Kiều Nguyệt chớp mắt, kiên định nói.
Giang Như Thu nghe những lời này, trong lòng nóng lên. Anh ghé vào tai cô, thủ thỉ: "... Được rồi Kiều Kiều, bây giờ anh muốn."
.
Mọi chuyện đến rất nhanh, kết thúc cũng không chậm.
Tất cả là do một câu nói vô tình của Kiều Nguyệt. Vô tình nói ra nghi vấn trong lòng, nhưng lại bị Giang Như Thu ghi tạc, không thể nào quên được. Mặc dù nhớ rằng thân thể mình không thể làm đến cùng, nhưng quá trình lại bị anh kéo dài.
Anh dùng đủ mọi cách, nhất định phải đưa cô lên tận mây xanh, một lần thôi chưa đủ.
.
Kiều Nguyệt ra một thân mồ hôi, được Giang Như Thu ôm đi tắm rửa sạch sẽ. Chưa kịp lên giường đã ngủ thiếp đi trong vòng tay anh. Sáng hôm sau vừa mở mắt, cô thấy Giang Như Thu ngồi bên mép giường, có vẻ gì đó khác lạ.
Kiều Nguyệt nhìn kỹ.
Giang Như Thu vốn quen mặc áo không cổ, trên cổ chưa bao giờ có thứ gì che đậy, nay lại quấn một chiếc khăn quàng cổ màu hồng nhạt. Đó là của Kiều Nguyệt. Trước đây cô không thích màu sắc thiếu nữ hồng phấn như vậy, nhưng càng lớn tuổi lại càng thích. Giang Như Thu cũng rất thích cô mặc đồ màu sáng, vì vậy tủ quần áo của cô phần lớn là màu hồng nhạt.
Đeo trên cổ người đàn ông, chiếc khăn quàng cổ khiến anh trông ngoan ngoãn một cách kỳ lạ.
Kiều Nguyệt cười một tiếng, không tiếc lời khen ngợi khi anh nhìn cô: "Đẹp lắm." Sau đó mới sực tỉnh, "Anh... sao lại quấn nó lên?"
Giang Như Thu đáp: "Trước kia không được. Bộ quần áo này là bộ anh mặc khi chết. Bây giờ không có bộ nào khác để thay. Nếu cởi ra thì sẽ không có gì che đậy nữa." Anh dừng lại, rồi bổ sung: "Em tuyệt đối sẽ không muốn nhìn thấy cơ thể của anh đâu."
Ngay cả khi làm những chuyện thân mật với Kiều Nguyệt, khi cô đ*ng t*nh muốn vén áo anh lên, anh sẽ kịp thời ngăn lại. Bởi vì dưới lớp quần áo, ngực và bụng của anh đầy những mảng đốm xác chết, trông rất đáng sợ.
"Em nhát gan lắm. Anh từng thử che vết thương, nhưng những thứ đó anh có thể chạm vào lại không thể ở trên người anh lâu được. Nhưng hôm nay, chiếc khăn quàng cổ này anh đột nhiên lại có thể quấn được."
Anh nói, đôi mắt sáng rực lên.
"Nhất định là vì có mùi của Kiều Kiều mới được."
"Kiều Kiều hôn anh nhiều hơn đi, sau khi thân mật với em, anh thấy cơ thể mình càng trở nên có thực thể hơn đấy!"
Giang Như Thu nói không sai. Kiều Nguyệt là người thấy rõ nhất. Ban đầu, Giang Như Thu trong phòng này, Kiều Nguyệt hoàn toàn không thể phát hiện ra anh. Sau này anh từ từ xuất hiện trước mắt cô, đến bây giờ, anh không còn là một cái bóng mờ mà là một cơ thể hoàn chỉnh.
Kiều Nguyệt cảm thấy vui mừng vì nhận ra điều này.
Phải chăng điều đó chứng tỏ là, anh có thể vĩnh viễn ở bên người cô, không bao giờ phải lo lắng anh sẽ đột nhiên biến mất?
.
Giang Như Thu rất hài lòng với vẻ ngoài hiện tại. Mặc dù vẫn là bộ quần áo bẩn thỉu cũ kỹ, nhưng trên cổ lại quấn chiếc khăn quàng cổ của Kiều Nguyệt. Anh cảm nhận được, sau khi vết thương được che lại, số lần Kiều Nguyệt nhìn anh nhiều hơn hẳn. Khi ăn cơm, cô nhìn anh rất nhiều lần, khiến anh mơ mơ màng màng mà vô thức uống hết một ly sữa bò.
Thường ngày anh không uống. Uống nhiều quá anh sẽ khó chịu.
Giang Như Thu nằm bẹp trên giường, uể oải. Vùng bụng chỉ hơi đau một chút, nhưng anh lại không ngừng kêu: "Kiều Kiều, mau lại đây, anh đau quá, đau quá, đau chết mất."
Kiều Nguyệt lo lắng nhưng cũng không có cách nào, chỉ nhẹ giọng trách anh: "Biết mình không uống được mà còn uống!"
"Anh cũng có biết đâu. Ai mà biết được ma quỷ ăn nhiều đồ ăn sẽ đau bụng chứ..." Giang Như Thu nắm lấy tay Kiều Nguyệt, nhân cơ hội làm nũng: "Kiều Kiều đừng mắng anh, anh khó chịu thật mà."
"Em mau hôn anh đi, hôn anh thì sẽ đỡ ó."
Khóe mắt anh rịn nước. Kiều Nguyệt đành cúi xuống hôn, lau đi nước mắt cho anh.
"Không sao, không sao, có em ở đây rồi." Cô học cách dỗ con nít, nửa ôm Giang Như Thu vào lòng, vỗ nhẹ lưng anh. Cô đau lòng vô cùng. Cô có thể cảm nhận được lồng ngực anh đang run rẩy.
Nhưng cô không biết, khóe miệng Giang Như Thu đã cười ngoác đến mang tai. Trong mắt anh, sự thỏa mãn và h*m m**n gần như không thể che giấu. Anh rất muốn, rất muốn chiếm hữu cô.
Anh đã sớm cảm nhận được, mỗi lần thân mật với Kiều Nguyệt, cơ thể anh lại trở nên thông suốt lạ thường. Đây đại khái là điều mà kịch bản đã từng nhắc đến, thải dương bổ âm.
Anh rất muốn tiến thêm một bước, nhưng lại có một tiếng nói khác trong lòng bảo rằng không được làm tổn thương cô.
Tác giả có lời muốn nói: Mỗi ngày tôi đều đặt mục tiêu viết sáu nghìn hoặc mười nghìn chữ, nhưng lần nào cũng bị gián đoạn vì yếu tố bên ngoài hoặc do bản thân lười biếng...
Ngày mai sẽ cố gắng viết nhiều hơn!
Vậy nên, các bạn có thể cho tôi một bình luận nhiệt tình không?
Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
