Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma

Chương 28

Giang Như Thu chưa bao giờ ngờ rằng có một ngày, anh lại trằn trọc không ngủ vì hành động của một cô gái. Anh vốn có vẻ ngoài ưa nhìn, từ nhỏ đến lớn không thiếu những người khác giới bày tỏ tình cảm, nhưng dù họ làm gì, anh cũng không quan tâm, chỉ cảm thấy phiền phức.


Người phụ nữ từng chiếm vị trí quan trọng nhất trong cuộc đời anh, bị anh tận mắt bắt gặp ngoại tình. Người cha từng được anh xem là hình mẫu sau đó lại đánh đập anh. Chỉ hai người đó thôi cũng đủ khiến anh chán ghét, thậm chí ghê tởm thế giới này.


Anh vốn nghĩ đời này cứ thế trôi đi, nhưng không ngờ lại bị hành động lúc lơ đãng của một cô gái khiến anh mất ngủ suốt đêm. Anh vô cùng khẳng định, cô gái Kiều Nguyệt đó là cố ý.


Từ buổi tối họ gặp nhau, cô liền dốc sức thu hút sự chú ý của anh, đối với anh quan tâm tỉ mỉ, còn hao tâm tổn trí trở thành bạn cùng bàn của anh, cô lại giả vờ ngây thơ, lạt mềm buộc chặt? Giang Như Thu vẫn luôn cho là như vậy.


Nhìn những bức ảnh lướt qua trên máy tính, ánh mắt hung ác của Giang Như Thu hoàn toàn dịu lại. Bàn tay mạnh mẽ ôm chặt eo cô nới lỏng, chỉ hư hư mà đặt lên đó. Anh bật cười, nhịn không được hôn lại hôn lên khuôn mặt Kiều Nguyệt.


"Kiều Kiều em xem tấm này."


Kiều Nguyệt không vội tránh né, cái gáy bị bàn tay to của anh ấn, để anh hôn đầy mặt nước miếng, lườm anh một cái rồi mới nhìn vào ảnh.


Trong ảnh là xuyên qua cửa sổ kính chụp cảnh Kiều Nguyệt ở trong phòng mình. Cô hẳn là vừa mới tắm xong, tóc ướt, trên người chỉ mặc chiếc áo dài che đến đùi, cầm một quyển sách ngồi ở đuôi giường.


Trang phục rất bình thường khi ở nhà, nhưng khi Giang Như Thu chỉ ra, lại có vẻ không đứng đắn.


Anh nói: "Em biết anh ở dưới lầu nhà em, vậy mà lại mặc đồ ngắn như vậy. Nếu đã quyết định mặc áo ngắn, vì cái gì không mặc ngắn hơn nữa? Em biết anh nhìn thấy khó chịu đến mức nào không, chỉ có thể nhìn mà không thể chạm vào, a, Kiều Kiều em là cố ý đúng không?"


Trong mắt Giang Như Thu mang theo ý cười, thần sắc tràn đầy ái dục nóng bỏng, dường như có thể làm bốc hơi toàn bộ khí lạnh của anh. Anh không buông tha, nói tiếp: "Kiều Kiều khi đó em thật hư hỏng."


"Em rõ ràng biết anh bị em câu dẫn sắp chết rồi, lại còn trước mặt người khác kéo giãn khoảng cách với anh, giả vờ như không có gì. Anh thực sự không có cách nào với dáng vẻ đó của em, chỉ có thể diễn cùng em. Nhưng sau này em thật quá đáng, chỉ biết học tập..."


Kiều Nguyệt chết lặng nhìn chằm chằm màn hình máy tính, đầu như muốn nổ tung. Rõ ràng từng chữ Giang Như Thu nói cô đều biết, nhưng lại nghe không hiểu nổi.


Anh rốt cuộc có ý gì?


Màn hình chiếu ra khuôn mặt Giang Như Thu cười đến dịu dàng, anh tiếp tục nói: "Em muốn học thì đi học đi, nhưng anh thì không nhịn nổi."


Kiều Nguyệt biện giải: "Em không phải như anh nói, em không có câu dẫn anh!"


Giang Như Thu liếc cô một cái, vẻ mặt như thể "anh biết ngay mà", không tiếp tục chủ đề vừa rồi, như cũ ôm cô cho cô xem những bức ảnh anh chụp cô. Mỗi bức ảnh đều như được rắc những ngôi sao vụn, lấp lánh, dịu dàng mà chói mắt.


Người phụ nữ trong lòng anh cũng vậy.


Chiếc váy ngủ cổ tròn, bởi vì được anh ôm, hoặc có lẽ vì động tác của anh đầy sự chiếm hữu, cô co người lại nhỏ bé, cổ áo một bên vai trượt xuống, lộ ra mảng lớn làn da trắng muốt.


Ánh mắt anh dừng lại, rốt cuộc không thể rời đi.


.


d*c v*ng đến quá nhanh.



Thời điểm Kiều Nguyệt ý thức được, màn hình máy tính vốn sáng rực đã tối đi, nụ cười tươi đẹp của thiếu nữ trong ảnh bị bao phủ bởi màu xám, dần dần biến mất. Suy nghĩ còn phiền loạn trong đầu cô bị tiếng th* d*c nặng nề của Giang Như Thu ngay sát tai cắt ngang.


"Anh... anh có thể?" Kiều Nguyệt kinh ngạc, như ngồi trên đá cứng, cô vô cùng khó chịu, dịch chuyển vài cái sang trái phải, lại bị anh mạnh mẽ đè lại.


"Đừng nhúc nhích," Giọng Giang Như Thu khàn đặc thấp hơn một chút, nghe vào tai lại mang theo vài phần bá đạo. Anh tự mình th* d*c vài cái, bỗng nhiên phản ứng lại, sinh ra tức giận: "...Em có ý gì!"


Kiều Nguyệt ngượng ngùng không dám nói.


Cũng không phải cô nói bừa. Kể từ khi Giang Như Thu xuất hiện, dù anh thường xuyên ôm ấp hôn hít cô, nhưng những hành động sâu hơn thì chưa bao giờ có.


Kiều Nguyệt đã không còn là cô bé chưa trải sự đời. Giang Như Thu rất trọng, dù bề ngoài trông có vẻ vô dục vô cầu, một bộ dạng cấm dục và chán nản, nhưng trước mặt cô lại thay đổi hoàn toàn. Lần đầu tiên, Giang Như Thu đã tìm đọc rất nhiều tài liệu, thậm chí còn tìm Kiều Nguyệt để thảo luận xem nên làm thế nào để cả hai đều thoải mái.


Kiều Nguyệt da mặt mỏng, đem anh đuổi đi, Giang Như Thu liền một mình nghiên cứu. Cô vẫn nhớ mấy ngày đó, mọi hành động v**t v* của Giang Như Thu đều lớn đến mức khiến cô xấu hổ không dám liếc nhìn anh, nhưng anh trước sau không đi đến bước cuối cùng. Đại khái sau vài ngày, Giang Như Thu hẳn đã tìm hiểu kỹ càng, lúc này mới tiến hành đến bước cuối cùng.


Dù đau đớn là điều khó tránh khỏi, nhưng Giang Như Thu suốt quá trình đều tỉ mỉ và kiên nhẫn, luôn đặt cảm thụ của Kiều Nguyệt lên hàng đầu. Dù nửa đoạn sau anh mất kiểm soát, mấy lần khiến Kiều Nguyệt suýt ngất đi, nhưng tổng thể cảm giác thực không tồi.


Vì vậy Kiều Nguyệt cũng không kháng cự chuyện này, thậm chí còn âm thầm mong đợi.


Thế nên mỗi lần bị Giang Như Thu trêu chọc đến mức không thể tự chủ, anh lại lạnh nhạt rút lui, mỗi lần đều khiến Kiều Nguyệt tức giận mà không dám nói gì. Cô chỉ cho rằng anh là vì đã chết, nên lại không thể được rồi.


Nhưng cảm giác của cô hiện tại lại vô cùng mãnh liệt.


Trong phòng bỗng nhiên bốc lên những mùi hương khác. Giang Như Thu quần áo chỉnh tề, mặt không đổi sắc, chỉ có vài vệt đỏ sẫm hiện lên trên khuôn mặt trắng bệch, đáy mắt đen đặc cũng trở nên đỏ đậm. Ngón tay anh vô cùng đẹp, thon dài và mạnh mẽ, khuyết điểm duy nhất là nhiệt độ lạnh lẽo, chạm vào liền nóng bỏng, khiến cả người anh run rẩy.


Tính tình Kiều Nguyệt từ trước đến nay mềm mại ấm áp, dù đau đến tột cùng cũng chỉ khẽ r*n r*, đáng yêu như một con vật nhỏ xù lông. Hơn nữa, cô vừa nghe Giang Như Thu nói những lời không thật về mình, đáy mắt tràn đầy hơi nước lẫn lộn sự oán trách, nhưng sau đó tất cả đều hóa thành khói tình, bay đi.


Mọi thứ đều giống như ở trên mây, hòa cùng mưa phùn.


.


Kiều Nguyệt run rẩy dữ dội, bị Giang Như Thu ôm chặt vào lòng. Tầm mắt cô mờ đi vì sương, mọi thứ trước mắt đều không rõ ràng, chỉ có đôi môi lạnh lẽo của người đàn ông lướt qua tai và khóe môi cô.


Một lúc sau, tầm nhìn mờ ảo cuối cùng cũng rõ nét.


Người đàn ông vùi đầu vào hõm vai cô, mái tóc đen mềm mại, phần cổ lộ ra mảng lớn đỏ tươi, nồng đậm và chói mắt.


Anh bỗng quay đầu lại. Đôi mắt u ám gần đây như được quét sạch khói mù, sáng như sao trời, đuôi mắt phủ một màu đỏ ửng nhàn nhạt, máu tươi trên khuôn mặt tinh xảo của anh hóa thành những giọt mồ hôi nóng bỏng lăn xuống.


Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, anh lại toát lên vẻ diễm lệ, quyến rũ đến lạ.


.


"Kiều Kiều, em thoải mái không?" Giang Như Thu thấy cô mơ màng như người trên mây, không nhịn được khẽ bật cười. Giọng nói dù khàn đặc, nhưng trên khuôn mặt anh lại trở nên êm tai đến bất ngờ.



Giang Như Thu một tay ôm lấy cô, nói: "Kiều Kiều, sau này đừng suy nghĩ lung tung. Anh dù sao cũng đã chết, chỉ cần đến gần em thôi cũng đủ khiến em lạnh chịu không nổi. Nếu lại có thêm hành vi thân mật hơn, anh sợ sẽ làm tổn thương cơ thể em."


Anh rút tay ra định vuốt mái tóc đen mềm mại dính vào người cô, nhưng tay còn chưa chạm đến đỉnh đầu thì nghe cô thì thầm: "...Đừng chạm vào em!" Rồi bổ sung: "Không sạch sẽ."


Giang Như Thu đành rút tay về: "Chính mình cũng ngại à?"


Kiều Nguyệt im lặng.


Giang Như Thu đành tự mình nói: "Kiều Kiều, vừa rồi em thoải mái không? Vẫn chưa trả lời anh."


Kiều Nguyệt vẫn không nói gì. Cô quá xấu hổ, dù Giang Như Thu vẫn chưa làm đến bước cuối cùng, nhưng cô thực sự rất sung sướng. Còn gọi vài tiếng, chỉ riêng ngón tay anh thôi cũng đủ khiến cô không chịu nổi.


"...Đừng hỏi em."


"Được được được, vậy anh không hỏi, nhưng em không thể mặc kệ anh đi? Vừa rồi anh đã hầu hạ em thực thoải mái, vậy còn anh thì sao? Kiều Kiều có phải cũng nên giúp anh không?"


"Anh bây giờ thật khó chịu, Kiều Kiều em quan tâm anh đi, em mau giúp cho anh đi."


Anh chịu không bỏ qua, cứ thế nói bên tai Kiều Nguyệt. Kiều Nguyệt không chịu nổi, chỉ đành đẩy anh một cái, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.


ᴡᴀᴛᴘᴀᴅ@ᴋɪᴍɴɢᴏᴄɴʜᴀ, có đăng tyt


.


Kiều Nguyệt mệt rã rời, ngủ thiếp đi. Giang Như Thu cố gắng kiềm chế sự lưu luyến trong lòng, buông cô ra, sờ trán cô, hơi lạnh. Anh bật điều hòa lên mức nóng nhất, chờ nhiệt độ cơ thể cô khôi phục, sắc mặt mới khá hơn một chút.


Anh ra phòng khách dọn dẹp. Hai người họ vốn ở trên ghế bàn ăn, chiếc ghế gỗ, dấu vết trên đó đã biến mất, nhưng mùi hương vẫn còn. Giang Như Thu lau sạch nó, rồi ra ghế sofa tháo bộ vỏ sofa cho vào máy giặt.


Cuối cùng, Kiều Nguyệt đã giúp anh giải quyết trên ghế sofa. Anh vốn nghĩ sẽ không để lại bất cứ dấu vết nào, giống như máu tươi nhỏ xuống đất của anh, sẽ nhanh chóng biến mất. Nhưng anh đợi cả đêm, dấu vết vẫn còn, lúc này anh mới tháo ra bắt đầu dọn dẹp.


Dọn dẹp xong xuôi, trời đã sáng. Giang Như Thu đầy mong đợi kéo rèm ra, vừa kéo hé một khe nhỏ, ánh sáng ban mai nhàn nhạt chiếu vào người anh lập tức bốc lên khói đen.


Giang Như Thu đột ngột kéo rèm lại. Trong phòng lại khôi phục sự tối tăm.


...Anh rốt cuộc đang vọng tưởng điều gì?


Giang Như Thu lại đi đến trước gương. Anh đã vô số lần nhìn quỷ trong gương, hận không thể che giấu tất cả những nơi đáng sợ trên người mình. Sau khi gặp Kiều Nguyệt, anh rất ít khi soi gương.


Đến chính anh còn cảm thấy không chịu nổi, huống chi là Kiều Nguyệt.


Thế nhưng, sâu thẳm trong lòng lại có một tia mong chờ bí ẩn, hy vọng Kiều Nguyệt có thể chấp nhận con người anh hiện tại. Anh vốn dĩ không phải con người, không thể sạch sẽ như khi còn là con người. Không chỉ có những vết thương rách toạc, mà thi đốm cũng thỉnh thoảng xuất hiện.


Anh hy vọng Kiều Nguyệt có thể chấp nhận anh.



Anh không thích Kiều Nguyệt đối với anh phản kháng, sợ hãi, xa cách dù chỉ một chút của. Anh không chịu nổi.


Ánh mắt anh một lần nữa dừng lại ở chỗ cổ, cái lỗ thủng máu lớn đó.


Anh có phải quá cố chấp? Rõ ràng biết sẽ dọa Kiều Nguyệt, lại luôn không che không giấu, đơn giản là sợ cô sẽ chán ghét mình. Anh còn chưa từng che đậy, trực tiếp tr*n tr** trước mặt cô. Hễ Kiều Nguyệt lộ ra vẻ sợ hãi, anh liền có thể quang minh chính đại trách móc cô, danh chính ngôn thuận giam cầm cô bên cạnh.


Nói cho cùng, Giang Như Thu chính là sợ Kiều Nguyệt không cần anh.


Nhưng Kiều Kiều đối với anh vẫn luôn rất tốt. Ngược lại là anh vẫn luôn rất xấu.


.


"Giang Như Thu," Kiều Nguyệt tỉnh dậy thì toàn thân bủn rủn, dù không thực sự làm, nhưng cũng bị anh ôm xoa đã lâu, cô vô lực thật sự, không tìm thấy người khác nên theo thói quen gọi tên anh.


Giang Như Thu đẩy cửa bước vào: "Cuối cùng cũng tỉnh rồi, hôm nay em ngủ lâu quá."


Kiều Nguyệt dụi mắt nhìn anh: "Em mệt í."


Giang Như Thu ngồi xuống bên cạnh Kiều Nguyệt, nắm tay cô kéo cô ra khỏi giường: "Là lỗi của anh, lần sau sẽ chú ý." Ánh mắt anh dừng lại ở những vết hồng nổi lên trên làn da lộ ra của cô, khẽ cười.


Kiều Nguyệt vốn dễ xấu hổ, bị ánh mắt anh nhìn càng đỏ bừng mặt. Cô không nói thêm lời nào, cũng không nhìn anh, ném tay anh ra rồi chạy vào phòng tắm.


Được nước ấm xối vào người, Kiều Nguyệt mới từ từ thoát khỏi sự vui thích của ngày hôm qua. Nước bọt từ trán cô chảy xuống đến chân, hòa cùng dòng nước, chảy vào ống dẫn. Ý thức của Kiều Nguyệt nháy mắt hoảng hốt, rồi sau đó, từng lời từng câu Giang Như Thu nói ngày hôm qua mới lặp lại trong tai cô.


Anh từng không chỉ một lần nói Kiều Nguyệt quyến rũ anh, cố ý thu hút sự chú ý của anh, khiến anh mỗi khi ở gần cô đều không thể rời mắt. Đại khái là anh ngày thường nói những lời hoa mỹ quen rồi, hoặc có lẽ là mỗi khi anh nói chuyện, sự dịu dàng của anh dường như có thể chảy ra nước, cho nên Kiều Nguyệt chưa bao giờ để trong lòng, chỉ coi đó là lời nói đùa.


Nhưng sắc mặt Giang Như Thu ngày hôm qua một chút cũng không giống nói đùa, mà là đang trần thuật sự thật.


Theo nhận thức của anh, Kiều Nguyệt lần đầu tiên thấy anh, liền đối với anh tình sâu rễ bền, không thể tự kiềm chế, cả ngày nghĩ cách làm gì đó để thu hút sự chú ý của anh, mà anh chính là con cá mắc câu, Kiều Nguyệt thậm chí không cần tốn nhiều công sức đã câu được anh vào tay.


Trời đất chứng giám, toàn bộ thời kỳ trung học của Kiều Nguyệt chỉ muốn học hành thật tốt. Dù cô và Giang Như Thu là bạn cùng bàn, là bạn tốt, nhưng cô tự nhận căn bản không hề có bất kỳ hành vi vượt rào nào đối với anh.


Ban đầu khi nghe Giang Như Thu nói, cô chỉ cảm thấy uỷ khuất, nhưng sau này nghĩ lại, Giang Như Thu... anh có phải bị bệnh không?


Kiều Nguyệt càng nghĩ càng thấy có khả năng này.


Khi anh còn sống, dù thỉnh thoảng có nổi điên, nhưng Kiều Nguyệt đều không để tâm. Từ khi anh chết, không chỉ tính tình trở nên lớn hơn, mà cả ngày đều rất kỳ quái.


Càng nghĩ sâu, càng sợ hãi.


Rõ ràng nhiệt độ nước đã điều đến mức cao nhất, nhưng khi rơi xuống người cô vẫn thấy lạnh.


Bên ngoài cửa truyền đến tiếng động, Kiều Nguyệt vẫn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, bị dọa giật mình.



Trên tấm kính mờ hiện ra hình dáng người đàn ông. Giang Như Thu khẽ "ừ" một tiếng.


Khi Kiều Nguyệt tắm xong bước ra, cô thấy Giang Như Thu ôm một đống quần áo đứng trước mặt cô, lời nói tràn đầy uỷ khuất: "Kiều Kiều, anh muốn thay một bộ quần áo khác."


.


Đêm khuya tĩnh lặng.


Kiều Nguyệt kéo chiếc vali đầy quần áo ra sân thượng. Để đảm bảo không bị ai phát hiện, cô cố tình đợi đến khi đèn dưới lầu gần như tắt hết mới đi.


Một người một quỷ lén lút tìm đến một góc khuất.


Kiều Nguyệt chưa từng trải qua chuyện này, Giang Như Thu cũng không hiểu, vì vậy Kiều Nguyệt đã tra cứu rất nhiều tài liệu trong nhà mới chuẩn bị kỹ càng. Một tờ giấy viết tên Giang Như Thu, cùng với đống quần áo anh từng mặc khi còn sống, được chất lại một chỗ rồi châm lửa.


Chỉ thoáng chốc, lửa bùng lên ngút trời, khói đặc nghi ngút.


"Như vậy... như vậy là được rồi sao?" Kiều Nguyệt chịu đựng khói sặc khiến cô ho khan, kiên trì canh giữ bên đống lửa, nhìn ngọn lửa càng cháy càng cao, quần áo từ từ cháy thành tro tàn.


Kiều Nguyệt lại bỏ thêm vài món vào trong, vẻ mặt đầy mong đợi: "Anh mau xem, anh nhận được quần áo em đốt cho anh chưa?"


Giang Như Thu ngớ người. Anh nhìn đi nhìn lại vài lần, dưới ánh mắt lấp lánh của Kiều Nguyệt, xấu hổ sờ mũi mấy cái, hỏi: "...Hay là em tra lại xem, anh nên nhận quần áo bằng cách nào?"


Kiều Nguyệt nói: "Anh thử niệm một câu chú xem?"


"Niệm thế nào?" Giang Như Thu chân thành đặt câu hỏi.


Điều này làm khó Kiều Nguyệt. Cô chỉ biết đốt quần áo, nhưng không biết đốt xong thì quần áo làm thế nào mới đến tay Giang Như Thu. Trong chốc lát, hai người nhìn nhau, mặc cho ngọn lửa càng lúc càng bốc cao.


"Vậy thì làm sao bây giờ đây?" Kiều Nguyệt sốt ruột đến mức giật tóc, cầu cứu nhìn về phía Giang Như Thu.


Hai vai Giang Như Thu hơi sụp xuống, sống lưng vốn thẳng tắp cũng cong lại. Anh vốn nghĩ tối nay có thể thay quần áo, để che đi vết thương, dù không trở lại như trước, cũng muốn duy trì hình ảnh sạch sẽ, đẹp trai trong mắt Kiều Nguyệt.


Nhưng bây giờ anh dường như cũng không biết phải làm thế nào.


Đôi tay rũ xuống nắm chặt đường may quần, anh ở trước mặt Kiều Nguyệt ủ rũ cụp đuôi cúi đầu nhìn về phía mình. Áo hoodie trắng dính máu, quần dài cũng bẩn thỉu, không hề có nửa phần đẹp trai, thậm chí còn có vẻ luộm thuộm.


Anh vậy mà đã ở trước mặt Kiều Nguyệt mấy tháng với bộ dạng này.


Giang Như Thu mất hết khí lực, đôi mắt đen đặc nổi lên màu đỏ, phảng phất Kiều Nguyệt đã bắt đầu ghét bỏ anh. Nhận thức như vậy khiến anh khó chịu cực kỳ, thậm chí cảm thấy không thở nổi, một tảng đá lớn đè nặng lên người.


Anh thấp giọng nói: "Kiều Kiều em đừng vội, anh sẽ nghĩ cách."


Bản thân anh sốt ruột đi vòng vòng, hận không thể nhảy vào lửa. Nếu có thể đốt sạch quần áo bẩn trên người anh, th*n th* tr*n tr** cũng hơn thế này.


Ngay khi anh đang đi vòng quanh tại chỗ, cửa sân thượng mở ra. Anh tìm theo tiếng nhìn lại, ánh mắt chạm phải người vừa đến, cả hai đều sững sờ.


Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma Truyện Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma Story Chương 28
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...