Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
Chương 30
Giang Như Thu ôm bụng, giả vờ đau khiến Kiều Nguyệt lo lằng. Anh hiểm khi đau đến mức lăn lộn trên giường, nên cô khó tránh khỏi sốt ruột. Nhưng rồi thoáng thấy ánh cười mơ hồ trong mắt anh, cô hiểu ra mình bị trêu, trong lòng vừa xấu hổ vừa bực.
Cô vừa định tránh đi thì Giang Như Thu đã nhân cớ “đau bụng” mà dịch sát vào người cô. Thấy gương mặt âm trầm của anh bỗng nở nụ cười, dù là để lấy lòng thương hại, cô vẫn không nỡ vạch trần.
“... Đỡ hơn chút nào chưa?” Cô hôn lên trán anh.
Da Giang Như Thu xưa nay trắng trẻo, như đồ sứ tinh xảo, nhưng giờ đã đầy vết nứt. Kiều Nguyệt không dám nhìn vết thương, nhẹ nhàng in môi lên: “Em làm vậy anh có đau không?”
Mắt Giang Như Thu sáng như sao, cổ họng anh cuộn mấy cái, phát ra tiếng rên nhỏ như phủ nhận. Kiều Nguyệt lại hôn tiếp, môi cô lướt dọc vết thương trên xương lông mày, dính máu, trượt xuống khóe miệng anh.
Cơn đau do bỏng sữa bò đã biến mất. Nằm trên giường, anh trợn mắt nhìn Kiều Nguyệt, ngắm mắt, ngắm mũi cô, rồi dừng lại trên đôi môi dính máu. Cả người anh như bốc cháy, muốn vặn vẹo nhưng lại được nụ hôn của cô trấn an.
“Kiều Kiều, Kiều Kiều...” Anh không ngừng nỉ non, buộc cô thề: “Em phải mãi mãi tốt với anh như vậy, mãi mãi như thế này. Mau nói, em mau nói đi!”
Kiều Nguyệt khẽ cười. Ánh mắt chạm vào khuôn mặt ửng hồng của anh, vừa định mở lời đáp ứng thì một tràng gõ cửa dồn dập vang lên.
.
“Chào cô, cô là Kiều Nguyệt phải không?”
Kiều Nguyệt mở cửa, sững sờ. Vài cảnh sát đứng ngoài cửa, ánh mắt nghiêm nghị nhìn chằm chằm, khiến cô căng thẳng, theo bản năng nhớ lại xem mình có làm sai gì không, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Cô Kiều không cần lo, chỉ cần trả lời vài câu hỏi.”
Kiều Nguyệt gật đầu.
... Chắc trong lòng họ nghĩ cô mê tín.
“Tình hình chúng tôi đã nắm rõ, cảm ơn cô đã hợp tác.”
Kiều Nguyệt khẽ hỏi: “... Xin hỏi, có chuyện gì vậy ạ?”
Lúc mở cửa, cô quá căng thẳng nên không để ý xung quanh. Giờ bình tĩnh lại, cô thấy vài cảnh sát đứng ở cửa nhà hàng xóm, cửa phòng không đóng, có bác sĩ đứng bên trong, trên sàn loáng thoáng thấy có người nằm.
Đó là nhà Tiểu Lý. Bạn trai cô ấy, Chu Cường, đang ngồi thụp xuống đất, hai tay ôm mặt. Bên cạnh là một cặp vợ chồng trung niên đang kéo anh ta, sau đó bị cảnh sát tách ra. Rồi tiếng khóc vang lên.
Kiều Nguyệt có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên.
“Sáng nay có người báo án, cô Lý tử vong tại nhà. Cô Lý thất nghiệp, những người tiếp xúc trước khi chết chỉ có cô và Chu Cường. Trước khi có kết quả giám định pháp y, cô cũng là một trong những người tình nghi, mong cô hợp tác điều tra.”
Kiều Nguyệt ngạc nhiên, không biết phải phản ứng thế nào. Cô mới gặp người này đêm qua. Cô nhớ Tiểu Lý còn đưa kẹo mừng. Một sinh mệnh sống động như vậy, nay đã không còn nữa rồi sao?
Giang Như Thu vẫn nghiêng người đứng ở cửa, tay ôm eo Kiều Nguyệt, luôn giữ cô trong tầm hơi thở của mình. Vừa nghe cô phải hợp tác điều tra, anh lập tức mất bình tĩnh, dùng sức kéo cô vào nhà.
Trước mặt mọi người, Kiều Nguyệt không tiện giằng co với anh, chỉ nói với cảnh sát: “Tôi sẽ ở trong phòng, không đi đâu cả, có vấn đề cứ đến hỏi. Nhà tôi có việc, tôi vào trước đây.”
Dứt lời, cửa “ầm” một tiếng đóng lại.
Cô lập tức bị Giang Như Thu ôm chặt, không còn khoảng trống.
“Anh có thể,” Kiều Nguyệt cúi đầu, khẽ nói lên mong muốn của mình, “... đừng lúc nào cũng như vậy không?”
Ánh mắt Giang Như Thu chùng xuống, đồng tử đen thẫm như giấu một mãnh thú ăn thịt người.
Anh không thể! Không thể!
Anh đã nói với Kiều Nguyệt vô số lần rằng anh chỉ cần cô, Kiều Nguyệt cũng nên như vậy, đó mới là tình yêu.
Giang Như Thu luôn chú ý đến cảm xúc của cô, sao lại không biết cô thương cảm vì cái chết của Tiểu Lý. Nhưng tại sao? Tiểu Lý chẳng liên quan đến cô, tại sao Kiều Kiều lại phải buồn vì cô ta? Anh không hiểu, anh thật sự không hiểu.
“Kiều Kiều, anh không hiểu em nói gì.”
“Anh hiểu mà.” Kiều Nguyệt thấp giọng phản bác.
“Anh muốn em nhắc lại, vừa rồi em có ý gì.”
Giọng Giang Như Thu đã thay đổi, anh buông tay ôm cô ra, đi đếm trước mặt Kiều Nguyệt đối mặt với cô. Anh mím chặt đôi môi, gương mặt căng thẳng. Máu từ hốc mắt rỉ ra thành chuỗi, từng giọt nặng nề lăn xuống gò má rồi men theo thái dương, chảy dọc xuống cổ, nhuộm thành một vệt đỏ sẫm.
Tầm mắt cô chỉ thấy một màu đỏ tươi. Ngoài cửa vẫn văng vẳng tiếng khóc.
Bên tai Kiều Nguyệt như không nghe thấy gì nữa, chỉ còn tiếng Giang Như Thu chất vấn: “Kiều Kiều, nói cho anh biết vừa rồi em có ý gì? Nói cho anh biết!” Cô cảm thấy đầu mình sắp nứt ra.
Giang Như Thu khí thế đáng sợ, quanh thân như có lốc xoáy đen cuốn người tới gần vào, vạn kiếp bất phục. Mà Kiều Nguyệt chính là người ấy.
Từ trước đến nay cô luôn mê mang nhưng giây phút này lại tỉnh táo một cách lạ thường.
Tình yêu của Giang Như Thu quá cực đoan, như ngọn lửa muốn thiêu rụi cô. Anh từng bước dụ dỗ cô lún sâu, chiếm lấy suy nghĩ, ngăn cách các mối quan hệ, cuối cùng khiến cô hoàn toàn thuộc về anh, không thể rời đi.
Những chuyện này, kể cả những thủ đoạn nhỏ anh làm sau lưng, như việc cô đột nhiên mất việc làm thêm hồi đại học, bạn bè dần xa lánh, hay mất công việc hợp ý, đều diễn ra dưới sự ngầm đồng ý hoặc biết rõ của Kiều Nguyệt.
Cô biết anh cố chấp, cực đoan đến mức nào, nhưng cô vẫn nguyện ý bao dung, nguyện ý nhượng bộ.
Kiều Nguyệt nhíu chặt mày, rồi vùi vào lòng anh, nhẹ nhàng trấn an: “Giang Như Thu, chúng ta sẽ ổn.”
Anh lập tức im lặng, ôm chặt cô, ánh mắt thoáng dịu dàng.
.
Kiều Nguyệt không còn ra ngoài nữa.
Ở nhà cũng không hẳn là buồn chán, vốn dĩ tính cách cô trầm tĩnh, không phải người ham vui. Ban ngày, cô xem phim hoặc vẽ tranh.
Giang Như Thu thỉnh thoảng có những yêu cầu vô lý, ví dụ như khi ánh mắt cô không hướng về anh, hay khi cô không chú ý đến những lời lảm nhảm của anh. Kiều Nguyệt cũng rất ít khi phản bác, khi anh vừa nói ra cô chỉ lập tức dời mắt về phía anh.
Vài ngày sau, Kiều Nguyệt biết chuyện của Tiểu Lý qua lời người khác bàn tán.
Giang Như Thu dù không thích cô giao du với ai, nhưng anh biết sức khỏe cô không tốt, đôi khi vẫn cho phép cô xuống lầu phơi nắng. Dù lòng anh cồn cào khó chịu, nhưng anh không thể làm hại cô.
Trong lúc phơi nắng, Kiều Nguyệt nghe được câu chuyện của Tiểu Lý và bạn trai cô ấy.
Ngày đó, kết quả giám định pháp y đã có. Tiểu Lý bị đánh nên chết, thời gian tử vong là rạng sáng, nguyên nhân là do Chu
Cường đánh trúng gáy. Sáng hôm đó, bố mẹ Tiểu Lý đến thăm con gái, vừa lúc gặp Chu Cường định bỏ chạy nên đã kịp thời giữ lại và báo cảnh sát.
Tiểu Lý và Chu Cường là bạn học nhiều năm, tình cảm rất sâu đậm, mọi người xung quanh đều từng ngưỡng mộ. Hai gia đình đã tính chuyện cưới hỏi, nhưng cuối cùng lại xảy ra án mạng.
Chu Cường đã thú nhận mọi tội lỗi và bị kết án.
.
Giang Như Thu đang rửa bát trong bếp, đúng như lời anh nói, anh ôm đồm mọi việc nhà mà không một lời oán trách. Yêu cầu duy nhất là khi anh làm việc, Kiều Nguyệt phải ở bên cạnh anh.
“Giang Như Thu, anh biết Tiểu Lý chết như thế nào không?”
Giang Như Thu chẳng hề hứng thú với những chuyện này. Nhưng anh biết mấy ngày nay Kiều Nguyệt không vui, nuốt lại lời muốn cô đừng nghĩ về người khác, rồi thuận theo cô hỏi: “Thế nào?”
Kiều Nguyệt tới gần anh: “Bị Chu Cường đánh. Chu Cường chính là bạn trai Tiểu Lý.”
Giang Như Thu vẻ mặt hờ hững, ừ một tiếng cho có lệ.
Kiều Nguyệt tiếp lời: “Em nghe người ta nói, trước đây họ tình cảm tốt lắm. Chàng trai đó cũng giống anh, đối với tiểu Lí nói gì nghe nấy, cầm trong tay sợ rớt ngậm trong miệng sợ tan , không ngờ sau khi đính hôn, anh ta thay đổi hẳn, ghét bỏ cô ấy chỗ này không tốt, chỗ kia không tốt…”
Kiều Nguyệt định nói tiếp thì bị ánh mắt của Giang Như Thu làm giật mình.
“Kiều Kiều, em định nói gì với anh?”
Kiều Nguyệt ấp úng: “Em, em chỉ muốn nói, Chu Cường quá tệ, đúng, anh ta không ra gì cả!”
Giang Như Thu im lặng một lát, bỗng nhếch miệng cười: “Kiều Kiều sợ anh đánh em à?”
... Sao có thể?!
Kiều Nguyệt không hề nghĩ vậy.
Cô hiểu Giang Như Thu. Dù có chọc giận anh đến đâu, anh cũng sẽ không đánh cô. Anh chỉ ỷ vào tình yêu của cô mà muốn làm gì thì làm... Rất là đáng giận.
“Em không nghĩ vậy, anh đừng vu khống em.” Kiều Nguyệt lắc đầu.
Giang Như Thu lại nói: “Vậy là Kiều Kiều đang trách anh. Phải chăng em trách anh không cho em ra ngoài, không cho em tiếp xúc với người khác? Nhưng Kiều Kiều à, những người đó chẳng liên quan gì đến em, em phí thời gian làm gì? Anh yêu em, anh chỉ cần có em là cực kì vui rồi, em cũng nên như vậy mới đúng.”
Kiều Nguyệt cúi đầu, lặng thinh không đáp.
Giang Như Thu lau khô tay, quay lại, cúi người xuống ngang tầm mắt cô.
“Đừng so sánh anh với loại người đó.”
“Kiều Kiều, anh là quỷ, không sai. Anh không có tim, lúc làm người cũng không có chút tình cảm nào, nhưng anh sẽ không động thủ với em. Đó là việc làm của kẻ vô dụng. Loại người đó so với quỷ còn đáng sợ hơn."
"Em lấy hắn ta ra so sánh là đang làm anh ghê tởm, đang hạ thấp tình cảm của anh dành cho em, biết không?”
Kiều Nguyệt gật gật đầu.
Cô thừa nhận mình có chút ý đó. Muốn mượn chuyện của Chu Cường để nhắc nhở Giang Như Thu rằng hành động của anh đã quá giới hạn. Nhưng chỉ vài câu, anh đã lái sang chuyện khác. Cô cảm thấy vô cùng bất lực.
Nhụt chí, Kiều Nguyệt không muốn nói thêm lời nào.
“Không vui à?”
Khóe miệng Giang Như Thu nhếch lên, bàn tay to vuốt tóc dài của cô, dịu dàng mà đầy bá đạo.
“Anh biết nhốt em trong nhà làm em không vui, nhưng em có thể làm vậy vì anh được không? Lâu dần rồi em sẽ quen. Em muốn ăn gì anh cũng làm cho, muốn gì anh cũng cho, đừng không vui nữa được không? Hay là, em đánh anh cho nguôi giận nhé?”
Giang Như Thu hiểu rõ mọi chuyện trong lòng.
Mấy ngày nay Kiều Nguyệt luôn ở bên anh, hai người không rời nhau nửa bước, cô cũng không nói muốn ra ngoài nữa. Làm anh vui sướng tột cùng, hơn cả những lời đường mật cô từng nói.
Không gì có thể làm anh vui hơn việc trói buộc Kiều Nguyệt mãi mãi bên người anh!
“... Em mới không đánh anh đâu.” Kiều Nguyệt liếc anh. Cô nghĩ thầm trên người anh làm gì còn chỗ nào để cô đánh, toàn thân đầy máu. Hơn nữa, anh vốn là quỷ, chút sức của cô không biết có làm anh đau không.
Kiều Nguyệt trong lòng vẫn còn giận Giang Như Thu. Nhưng chút giận ấy, mỗi khi chạm vào khuôn mặt tuấn mỹ, mê hoặc của anh lại tan biến hết. Cô thật sự không thể giận anh lâu được.
Kiều Nguyệt cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi giày, cố ý không nhìn thẳng vào mắt anh: “Nếu muốn em nguôi giận cũng dễ thôi, em muốn anh một ngày không được nói chuyện với em.”
Giang Như Thu biến sắc, bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ: “Kiều Kiều! Em muốn mạng anh à! Đừng làm vậy được không? Cầu xin em!” Anh dùng môi cọ vào chỗ mẫn cảm của cô, cho đến khi cô chịu không nổi phải xin tha mới dừng lại.
.
Sau khi Chu Cường đền tội, Kiều Nguyệt đương nhiên được xóa bỏ nghi ngờ. Tưởng rằng sẽ không bao giờ phải giao tiếp với cảnh sát nữa, nhưng vài ngày sau cô nhận được một cuộc điện thoại từ nhà tù.
“Chào cô Kiều, đây là nhà tù Lâm An.”
“A, chào anh, xin hỏi... Có chuyện gì sao?”
“Thế này. Chuyện liên quan đến an toàn tính mạng của cô, chúng tôi buộc phải thông báo. Có một người tên Tưởng Thắng nói quen biết cô, hơn nữa nhiều lần tuyên bố, có người bên cạnh sẽ gây hại đến tính mạng của cô…”
Kiều Nguyệt không do dự nói: “Ông ta có bệnh, đầu óc không tỉnh táo.”
“Cô Kiều xin hãy nghe tôi nói hết, chúng tôi cũng từng nghĩ vậy. Lúc mới vào, ông ta quả thật có vẻ điên khùng, nhưng qua các bài kiểm tra tâm lý, ông ta không có bất thường nào. Hy vọng cô có thể đến đây một chuyến.”
Điện thoại kết thúc.
Tưởng Thắng ở trong tù đã gầy không ra hình người. Lẽ ra hắn không nên ở tù lâu như vậy, nhưng mỗi khi ra ngoài, hắn lại nhớ đến cảnh tượng đêm đó.
Nhắm mắt là ác quỷ vồ mồi, mở mắt là khuôn mặt dính máu của Giang Như Thu.
Thế là hắn lại đi làm vài chuyện xấu, lại bị nhốt vào.
Nhưng đồng thời, hắn ta cũng biết thêm một vài bí mật.
“Cảnh sát, tôi không lừa anh. Kiều Nguyệt từng là hàng xóm của tôi, tôi nhìn cô ấy lớn lên. Cô ấy có một người bạn trai muốn lấy mạng cô ấy! Mà Kiều Nguyệt đã bị anh ta mê hoặc! Anh là cảnh sát, là người tốt, xin hãy giúp cô ấy đi? Dù lời tôi nói là giả, mời cô ấy đến một chuyến cũng không mất gì!”
Hà Ngọc An nghĩ lại, thấy quả đúng là như vậy.
.
Kiều Nguyệt cúp điện thoại mà vẫn còn cảm thấy khó hiểu. Nhưng cuộc gọi đó đúng là từ trại giam, cô đã cố ý kiểm tra, không phải số lừa đảo. Nàng không từ chối thẳng thừng trong điện thoại, nhưng lại sợ nếu không đến thì sẽ có chuyện không hay.
Trong lòng cô thực sự vẫn có chút tò mò. Mặc dù ghét Tưởng Thắng, nhưng cô cũng biết rõ, Tưởng Thắng là người hiểu Giang Như Thu. Có lẽ, hắn thật sự có chuyện cần nói với cô?
Kiều Nguyệt nhận cuộc gọi này khi đang ở trong nhà vệ sinh, lúc Giang Như Thu ra ngoài đổ rác. Vì thế, anh không biết gì về nội dung cuộc trò chuyện.
Khi Giang Như Thu quay lại, Kiều Nguyệt ấp úng, còn chưa kịp mở lời đã nghe anh hỏi: “Em muốn nói gì thì cứ nói đi, đừng sợ anh, Kiều Kiều.”
Kiều Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói: “Em muốn ra ngoài một lát được không?”
Đáy mắt Giang Như Thu tối sầm lại, anh cố kìm nén cơn cuồng loạn đang dâng lên, dời tầm mắt khỏi người cô. Anh sợ nếu nhìn thêm một chút, anh sẽ từ chối yêu cầu của Kiều Nguyệt, anh sợ anh sẽ làm tổn thương lòng cô.
“Được chứ.”
Kiều Nguyệt ngây người: “Anh đồng ý sao?”
“Ừm.”
“Anh… anh không hỏi em muốn đi đâu à?”
“Kiều Kiều, anh không muốn làm tổn thương em, đôi khi anh cũng không thể kiểm soát được hành vi của mình. Vì vậy, em đi nhanh về nhanh nhé? Hoặc là, đợi đến tối...”
Không đợi Giang Như Thu nói hết câu, Kiều Nguyệt đã tiến đến hôn chụt một cái lên má anh, rồi vội vã mặc quần áo chạy ra ngoài: “Em sẽ về sớm!”
Giang Như Thu đứng sững tại chỗ, sự trống rỗng trong lòng chỉ có mình anh biết.
Từ trước đến nay anh luôn thiếu cảm giác an toàn. Dù khi đó đã ở bên Kiều Nguyệt, nhưng hai người bọn họ không thể ở cùng nhau mọi lúc mọi nơi, mỗi người đều có công việc riêng. Sau này, Kiều Nguyệt xin nghỉ việc, nàng đi theo anh đến phòng khám, khi đó anh đã rất vui vẻ.
Kiều Nguyệt đối xử với anh một chút tốt đẹp, là có thể khiến anh bay đến chín tầng mây.
Hiện tại, anh có thể ở bên Kiều Nguyệt cả ngày, nhưng trong lòng lại không hề cảm thấy vui vẻ. Mỗi ngày phải sống trong lo lắng bất an.
Ban ngày, anh cố gắng kiềm chế h*m m**n, vì Kiều Nguyệt nấu cơm giặt giũ, nỗ lực trở thành một người bình thường. Thế nhưng đến buổi tối, anh lại nhìn chằm chằm cô không rời, trong đó dĩ nhiên có cả tình yêu, nhưng phần lớn là sợ hãi Kiều Nguyệt sẽ rời bỏ mình.
Ngay cả khi biết Kiều Nguyệt đang ở ngay bên cạnh, anh vẫn không thoát khỏi nỗi sợ hãi và bất an.
Anh không bình thường, quá không bình thường.
Nhưng anh đã tận lực khống chế.
Giang Như Thu không ngừng tự ám thị bản thân, Kiều Nguyệt chỉ về phòng ngủ thôi, cô đi ngủ, sẽ tỉnh lại ngay thôi, tỉnh lại rồi sẽ đến bên anh. Vì thế, hiện tại anh phải đi vào bếp nấu đồ ăn, nếu không Kiều Kiều tỉnh lại sẽ đói bụng...
.
Kiều Nguyệt không nói cho Giang Như Thu biết cô đến trại giam là có lý do riêng. Giang Như Thu trời sinh tính đa nghi, nếu nói quá nhiều, anh sẽ suy nghĩ lung tung và không cho cô ra ngoài.
Trong lòng Kiều Nguyệt trước sau vẫn bất an. Tưởng Thắng từng nhìn thấy Giang Như Thu, còn bị anh siết cổ suýt chút nữa ném ra ngoài cửa sổ. Mặc dù biết Tưởng Thắng có kể ra chuyện này cũng sẽ chẳng có ai tin, nhưng cô vẫn không yên tâm.
Oán trách Giang Như Thu thì có, nhưng Kiều Nguyệt vẫn không muốn anh rời xa mình. Hơn nữa, anh đã là người chết, điều này khiến Kiều Nguyệt đối với những hành động của anh càng thêm bao dung.
Đến gặp Tưởng Thắng một lần, xem hắn có thể nói ra được những gì.
Sợ rời đi quá lâu, Kiều Nguyệt gọi taxi đi, chưa đến nửa giờ đã tới nơi.
Tưởng Thắng gầy trơ xương, khi nhìn thấy
Kiều Nguyệt, đôi mắt khô quắt chợt sáng
bừng lên: “Kiều Nguyệt, Kiều Nguyệt! Cuối cùng cô cũng đến!”
Kiều Nguyệt lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc ông muốn nói gì?” Sau đó quay đầu nhìn về phía viên cảnh sát đi theo: “Chào anh, người này tôi không hề thân thiết, hơn nữa đầu óc hắn cũng có chút vấn đề. Lúc đó chính hắn đến nhà tôi trộm cắp nên mới bị bắt, anh đừng nghe hắn nói.”
Hà Ngọc An khoanh tay đứng một bên, giục: “Có chuyện thì nói nhanh lên.”
Đôi mắt Tưởng Thắng sáng quắc, gắt gao nhìn chằm chằm Kiều Nguyệt.
Mấy ngày gần đây, cứ mỗi khi nhớ đến Giang Như Thu, lưng hắn lại ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong mơ cũng toàn là bộ dạng ác quỷ của anh, sợ đến mức hắn cả ngày điên điên khùng khùng. Hôm đó nhìn thấy Giang Như Thu ở nhà Kiều Nguyệt, hắn cũng không rõ đó là thật hay chỉ là ảo tưởng.
Tưởng Thắng chỉ biết mình rất khó chịu, mỗi ngày hắn bị tra tấn đến sắp điên rồi…
Thế nhưng những chuyện này hắn không thể kể ra, nỗi thống khổ của hắn cũng không ai có thể biết được.
Không, không phải là không có ai, còn có Kiều Nguyệt!
Tưởng Thắng muốn kéo nàng cùng xuống nước, khiến nàng cũng phải sống trong sợ hãi mỗi ngày! Vì thế, hắn trăm phương nghìn kế cầu xin Hà Ngọc An, dùng lời nói dối “muốn tốt cho Kiều Nguyệt” để lừa Kiều Nguyệt tới.
“Ông muốn nói gì với tôi?” Kiều Nguyệt nhíu mày nhìn hắn. Nàng cảm thấy ánh mắt kia của hắn không hề chứa thiện ý.
Tưởng Thắng cười quái dị mấy tiếng, nói: “Cậu nhóc nhà họ Giang đó lớn lên đúng là đẹp trai, hoàn toàn thừa hưởng những điểm tốt của cha mẹ. Từ nhỏ đã rất nổi bật, không ít người thích cậu ta. Chắc hẳn, cô cũng rất yêu cậu ta đúng không?”
Kiều Nguyệt mím môi, không trả lời.
Tưởng Thắng cũng không để ý, tiếp tục nói: “Những chuyện khác tôi không nói với cô nhiều nữa. Thằng nhóc đó có bệnh, không cần tôi nói cô cũng biết. Ông già Giang Hải Sinh kia chỉ biết kiếm tiền, căn bản không quan tâm đến nó. Lúc còn nhỏ, nó đã có thể mặt không đổi sắc mà g**t ch*t thú cưng của Diệp Mai, làm sao có thể là người tốt?”
“Họ luôn trách tôi và Diệp Mai bỏ trốn, nhưng sao không ai nghĩ xem, chồng quanh năm không có nhà, con trai lại là một quái vật, ai mà có thể sống thoải mái được?”
Kiều Nguyệt vốn không muốn nói chuyện nhiều với hắn, nhưng nghe đến đây nàng thực sự không nhịn được, cười khẩy một tiếng: “Ông có nói nhiều thế nào cũng không thể bào chữa cho những việc các người đã làm.”
“Được được được, vậy không nói mấy chuyện đó nữa. Hôm nay tôi tìm cô đến, chính là để nói cho cô biết một chuyện, Giang Như Thu muốn giết cô,” Tưởng Thắng cười lớn mấy tiếng, “Hắn muốn g**t ch*t cô! Thế nào? Không tin phải không? Tôi biết ngay là cô sẽ không tin, nhưng tôi có bằng chứng!”
Kiều Nguyệt cảm thấy hắn điên rồi.
Vừa định buông điện thoại, lại nghe hắn nói tiếp: “Vụ tai nạn xe cộ một năm trước, là Giang Như Thu sắp đặt.”
Tưởng Thắng nói hắn đã gặp lại mấy tên lưu manh từng cho hắn vay nặng lãi. Dĩ nhiên là bị đánh một trận, sau đó hắn nghe được từ miệng chúng nói về chuyện của Giang Như Thu.
Chúng nói rằng đây là một vị khách hàng VIP, đưa tiền rất hào phóng, cho nên vẫn luôn giữ liên lạc.
Lần cuối cùng Giang Như Thu tìm bọn chúng, lại là để chúng lái xe đâm chết một người.
Lúc đó Tưởng Thắng chỉ nghe thôi mà mồ hôi lạnh đã toát ra khắp người. Liên tưởng đến những chuyện Giang Như Thu đã làm với mình, hắn sợ đến mức tè ra quần chạy trốn.
Nếu Kiều Nguyệt biết, người lẽ ra phải chết trong vụ tai nạn xe cộ kia chính là cô, do chính người đàn ông cô yêu tha thiết tự tay sắp đặt. Mặc dù sau đó anh lại đổi ý, nhưng vẫn không thể thay đổi được sự âm u, đáng sợ đó.
Tưởng Thắng nhìn gương mặt Kiều Nguyệt tái mét, cười càng thêm khoái chí.
“Kiều Nguyệt à, bạn trai của cô, muốn g**t ch*t cô đấy!”
Lời của tác giả: Đừng gấp, đừng sợ, đừng hoảng hốt.
Tôi là mẹ ruột của nhân vật mà ~~~~
Tiểu Giang, con thật sự hư như vậy sao?
Tiểu Giang: Không thể tiết lộ.
Sau Khi Bạn Trai Tôi Trở Thành Ma
