Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 91
Khi Phó Tư Dư làm bánh xong trở về phòng thì đã hơn mười giờ. Tầm hơn chín giờ Thẩm Hạo Bác đã tắm xong rồi đi ra nhắn tin hỏi cô đi đâu. Phó Tư Dư đáp rằng giờ này đi ngủ có vẻ hơi sớm, cô chưa buồn ngủ, bà chủ homestay và mấy nhân viên đang thiếu một tay chơi mạt chược chung nên rủ cô nhập hội. Toàn là phụ nữ cả, anh qua đó không tiện, nên cô bảo anh cứ ngủ trước.
Lý do này là do bà chủ nghĩ giúp Phó Tư Dư. Lúc đó Phó Tư Dư còn thấy cái cớ này nghe quá giả, chắc chắn không qua mặt được Thẩm Hạo Bác, nên còn cố ý nhờ bà chủ bày một bàn mạt chược ở phòng bên cạnh để lỡ Thẩm Hạo Bác hỏi cô đánh mạt chược ở đâu rồi đòi qua.
May mà Thẩm Hạo Bác không qua, cũng không hỏi thêm gì.
Phó Tư Dư đoán chắc là anh nghe thấy toàn phụ nữ, lại ở trong phòng có bật điều hòa, mấy cô gái đều cởi áo khoác ngoài nên mới tự giác giữ lễ độ, không nói muốn qua nữa.
Phó Tư Dư đẩy cửa ra, thấy Thẩm Hạo Bác vẫn cầm điện thoại ngồi trên ghế sô pha chứ chưa lên giường, cô hơi chột dạ hỏi: “Anh chưa ngủ à?”
Thẩm Hạo Bác nghe thấy cô về thì bình thản thoát khỏi giao diện trò chuyện với Phan Vĩnh Khang, đáp: “Anh chờ em về ngủ chung. Mới giờ này mà đã không chơi nữa rồi à?”
Mỗi lần đánh mạt chược vào buổi tối là mẹ anh và hai thím toàn kéo đến một hai giờ sáng mới xong, có khi hưng phấn quá còn đánh suốt cả đêm.
Phó Tư Dư nói dối mà thấy lương tâm cắn rứt, hít sâu tự nhủ đây là lời nói dối thiện ý, không tính là nói dối. Cô không thể để lộ sơ hở trước mặt Thẩm Hạo Bác, phải tỏ ra tự nhiên một chút.
“Ừm, em sợ chơi tiếp nữa thì ngủ muộn, mai có cố gắng dậy được cũng chẳng còn sức leo núi.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Thắng hay thua?”
Phó Tư Dư cười tít mắt, đưa đống tiền nắm trong tay cho anh xem: “Thắng rồi nè, đây, cho anh hết đấy.”
Tiền cũng là do bà chủ chuẩn bị sẵn, toàn tiền lẻ mệnh giá mười, hai mươi tệ, cộng lại vừa đúng tám mươi tệ.
Thẩm Hạo Bác bật cười, nhận lấy số tiền: “Giỏi dữ vậy sao?”
“Tất nhiên rồi, em thông minh thế cơ mà, ba người kia thua sạch, chỉ mỗi em thắng thôi.” Phó Tư Dư nhắm mắt nói bừa, trong lòng thầm cảm khái bà chủ homestay đúng là người sành sỏi từng trải, lo liệu chu đáo, đến chuyện thắng thua này cũng liệu trước được.
Nếu không có bà chủ lo liệu trước chuyện này, còn chuẩn bị sẵn cả tiền mặt cho cô, khả năng cao là cô đã lộ tẩy trước mặt Thẩm Hạo Bác rồi.
Phó Tư Dư cởi áo khoác vứt sang ghế sô pha cạnh đó, rồi vào phòng tắm rửa mặt lại, bôi nước dưỡng da sơ qua, vừa vỗ nhẹ mặt vừa đi về phía giường.
Thẩm Hạo Bác đã nằm lên giường. Phó Tư Dư đặt điện thoại bên gối, kéo chăn chui vào trong.
Thẩm Hạo Bác vươn tay đặt lên gối, Phó Tư Dư cười chui vào khủy tay anh, ôm lấy eo anh, cọ nhẹ mặt lên vai anh.
Thẩm Hạo Bác hôn nhẹ môi cô, hỏi rất tự nhiên: “Muốn không?”
Phó Tư Dư suy nghĩ đôi chút rồi lắc đầu: “Thôi, mai chúng ta dậy trễ nhất cũng phải ba giờ rưỡi, còn chưa tới năm tiếng để ngủ đâu, mình ngủ sớm một chút đi. Với lại lần nào anh cũng hăng quá mức, giờ mà làm gì thì mai em leo núi kiểu gì đây.”
Thẩm Hạo Bác cụp mắt nhìn cô chăm chú.
Trong lòng vẫn giấu chuyện cầu hôn vào ngày mai nên không thấy buồn ngủ gì cả, song vì ngày mai cô cần có sức để lên đến đỉnh núi thì đúng là tối nay không thích hợp để vận động thân mật.
Phó Tư Dư ngước cằm lên, chu môi với anh: “Anh hôn em thêm cái nữa đi, hôn xong chúng ta ngủ.”
Thẩm Hạo Bác bật cười vì dáng vẻ nũng nịu đòi hôn của cô. Tay anh ôm chặt lưng cô, mạnh mẽ hôn môi cô, tiếp đó môi kề sát tai cô, giọng trầm thấp: “Em cố tình dụ anh chứ gì? Bảo anh hôn em rồi lại không cho làm gì, anh ngủ thế nào đây hả?”
Phó Tư Dư nhắm mắt, môi nhếch lên bảo: “Em không cố ý dụ anh đâu, chỉ là em muốn được anh hôn trước khi ngủ thôi. Giờ hôn xong rồi, chúng ta ngủ thôi nào.”
Cô nói xong thì mím môi, giả vờ ngủ.
Thẩm Hạo Bác nhìn gương mặt trắng nõn của cô một lúc rồi véo nhẹ má cô.
Phó Tư Dư giơ tay đập vào vai anh, khó chịu làu bàu: “Đừng chọc em, em buồn ngủ thật đó, anh tắt đèn đi.”
Thẩm Hạo Bác cười khẽ, đưa tay tắt công tắc ở đầu giường.
“Tách” một tiếng.
Căn phòng chìm vào bóng tối.
Thẩm Hạo Bác ôm chặt cô, hôn lên trán và thì thầm: “Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”
Phó Tư Dư đáp lại: “Ngủ ngon, mơ đẹp nhé.”
Hai người ôm chặt lấy nhau. Trong lòng đều giấu chuyện ngày mai nên tạm thời chẳng ai ngủ được ngay.
Nửa tiếng sau, điện thoại cạnh gối của Thẩm Hạo Bác rung lên mấy lần, anh nghiêng đầu cầm điện thoại lên đọc tin nhắn.
Phan Vĩnh Khang: [Tổng giám đốc Thẩm, chúng tôi đã lên đến đỉnh núi nhưng xảy ra chút việc ngoài ý muốn. Có một cặp đôi khác cũng muốn cầu hôn trên đỉnh núi, mà chỗ họ định dùng lại trùng với khu vực chúng ta đã khảo sát vào ban ngày.]
Thẩm Hạo Bác đọc xong tin nhắn, quay sang liếc nhìn Phó Tư Dư.
Phó Tư Dư cảm nhận được ánh sáng từ màn hình điện thoại, mở mắt hỏi: “Anh vẫn chưa ngủ à?”
Thẩm Hạo Bác vội úp điện thoại xuống bên gối, nhỏ giọng nói: “Em ngủ trước đi, anh đi vệ sinh đã.”
Phó Tư Dư gật gù, nhấc đầu lên để anh dễ rút cánh tay kê dưới cổ mình ra.
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại vào phòng tắm, nhắn lại cho Phan Vĩnh Khang.
Thẩm Hạo Bác: [Có người khác cũng cầu hôn trên đỉnh núi à?]
Cầu hôn trên đỉnh núi vốn không phải chuyện quá phổ biến. Rất ít người chọn leo lên nơi đỉnh núi cao như vậy để cầu hôn. Dù có thì cũng chỉ là đôi gà bông yêu nhau tự leo lên, chàng trai chỉ quỳ gối tặng nhẫn, nói vài lời cảm động rồi tặng nhẫn là xong việc. Sẽ không đến mức giữa đêm khuya huy động cả nhóm người lên núi như ăn trộm để bố trí hiện trường.
Xác suất hai cặp đôi cùng chọn cầu hôn trên một đỉnh núi gần như là cực kỳ thấp.
Xác suất xảy ra chuyện này ở Úc Sơn - nơi chẳng có bao nhiêu khách du lịch, lại càng xấp xỉ bằng 0.
Nhưng chuyện này đúng thật là đã xảy ra.
Ngay cả Phan Vĩnh Khang cũng cảm thấy kỳ lạ.
Ban đầu cứ nghĩ chỉ có sếp của anh ấy là đi ngược số đông, chọn đỉnh núi để cầu hôn.
Ai ngờ còn có người khác cũng làm như thế.
Chẳng lẽ bây giờ cầu hôn trên đỉnh núi đang thành trào lưu sao?
Phan Vĩnh Khang thấy hơi nghi ngờ phải chăng dạo này tốc độ lướt mạng của mình chưa đủ nhanh, không theo kịp thời đại nữa.
Phan Vĩnh Khang nhìn về phía nhóm người đối diện, trả lời: [Vâng thưa sếp Thẩm, đúng là có người khác cũng đang chuẩn bị cầu hôn trên đỉnh núi.]
Sau đó Phan Vĩnh Khang giơ điện thoại lên, chụp ảnh đám người bên kia gửi cho Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác: [Bên họ tới trước hay bên mình tới trước?]
Phan Vĩnh Khang: [Không phân biệt được, trời tối quá. Giữa đường gặp nhau còn tưởng cùng một nhóm. Lên tới đỉnh mới biết không phải.]
Thẩm Hạo Bác: [Cậu thử nói chuyện với người phụ trách bên đó. Màn cầu hôn này rất quan trọng đối với tôi. Nếu họ chịu nhường địa điểm cho chúng ta, tôi có thể gánh toàn bộ chi phí cầu hôn lần này của họ, hoặc bồi thường thêm cũng được, tùy họ ra giá, bao nhiêu cũng được.]
Phan Vĩnh Khang: [Vâng thưa sếp Thẩm.]
Thẩm Hạo Bác bấm xả nước bồn cầu rồi ra khỏi phòng tắm.
Ánh sáng từ điện thoại hắt lên đầu giường. Phó Tư Dư đang nằm nghiêng trên giường cầm điện thoại gõ tin nhắn, thấy Thẩm Hạo Bác đi ra thì vội che màn hình lại, ngồi dậy nói: “Em cũng đi vệ sinh cái đã.”
Vừa rồi Thẩm Hạo Bác vừa vào phòng tắm đóng cửa thì Phó Tư Dư nhận ngay được tin nhắn WeChat từ người phụ trách của công ty tổ chức tiệc cưới.
Người này tên là Nghê Anh Kiệt, do bà chủ homestay giới thiệu cho cô.
Nghê Anh Kiệt: [Xin lỗi cô Phó, làm phiền cô một lát, bên chúng tôi gặp chút sự cố.]
Phó Tư Dư: [Chị nói đi.]
Nghê Anh Kiệt: [Chúng tôi vừa lên đến đỉnh núi thì gặp phải nhóm người khác cũng muốn cầu hôn và trang trí ở đây.]
Chỗ cao nhất đỉnh núi Úc Sơn là khoảng đất rộng chỉ hơn hai trăm mét vuông. Trước khi lên, họ đã thiết kế sẵn bố cục để phủ kín cả khu vực này. Giờ hai nhóm đụng mặt thì không thể thực hiện theo kế hoạch ban đầu.
Quan trọng là chuyện cầu hôn mà bị đụng hàng cũng không ổn cho lắm. Nếu lỡ người ta chuẩn bị hoành tráng hơn thì bên mình sẽ rất mất mặt.
Hơn nữa Phó Tư Dư không định cầu hôn mà là muốn tổ chức sinh nhật cho Thẩm Hạo Bác. Cô dự định sau khi bố trí xong, tất cả nhân viên sẽ rút xuống, chỉ còn lại cô và Thẩm Hạo Bác ở trên đỉnh núi yên bình đón bình minh.
Nếu lúc đó cô ở bên này chúc mừng sinh nhật, người ta ở bên kia lại cầu hôn rình rang, chắc chắn cô với Thẩm Hạo Bác sẽ sượng trân.
Phó Tư Dư: [Bên chị đến trước hay người ta đến trước?]
Tuy cô đã tưởng tượng ra vô số cảnh tượng ngắm bình minh cùng Thẩm Hạo Bác, thế nhưng làm việc gì cũng phải có trước có sau. Nếu bên người ta đến trước thì cũng hết cách, cô chỉ còn nước nghĩ cách khác để mừng sinh nhật Thẩm Hạo Bác.
Nghê Anh Kiệt: [Đến cùng lúc.]
Cùng lúc?
Sao lại trùng hợp vậy chứ.
Nghê Anh Kiệt giải thích: [Ban đêm đường tối quá, thể lực leo núi của từng người lại khác nhau, có người nhanh có người chậm, chúng tôi và họ gặp nhau giữa đường, tưởng cùng một nhóm nên đi chung luôn, thành ra không phân biệt được là bên nào đến trước.]
Phó Tư Dư: [Chị thử thương lượng với bên đó, hỏi thử xem họ có thể nhường lại địa điểm đỉnh núi cho tôi không. Tôi có thể bù đắp thiệt hại cho họ, chị giúp tôi thăm dò xem ý họ thế nào, để họ tự báo giá.]
Nghê Anh Kiệt: [Vâng, cô Phó.]
Phó Tư Dư ấn xả nước bồn cầu, định bước ra thì tin nhắn của Nghê Anh Kiệt lại đến.
Nghê Anh Kiệt: [Cô Phó, bên kia nói không cần bồi thường tiền bạc, họ nói nếu chúng ta chịu nhường chỗ, họ có thể gánh toàn bộ chi phí tổ chức lần này của chúng ta, còn nói sẽ bồi thường thêm.]
Nghê Anh Kiệt: [Họ nói lần cầu hôn này rất quan trọng với họ, hy vọng chúng ta nhường.]
Lời cầu hôn của họ quan trọng, chẳng lẽ buổi sinh nhật tôi tổ chức cho Thẩm Hạo Bác thì không quan trọng sao?
Còn bảo sẽ gánh chi phí tổ chức giúp cô? Cô đâu thiếu chút tiền này!
Phó Tư Dư: [Chị Nghê, làm phiền chị nói hộ tôi với họ thêm lần nữa. Bình minh ngày mai cũng rất quan trọng với tôi, dù họ ra giá bao nhiêu cũng được.]
Nghê Anh Kiệt: [Vâng, tôi sẽ nói với họ ngay.]
Phó Tư Dư cầm điện thoại nhẹ nhàng quay lại giường, lúc vén chăn nằm xuống thì thoáng thấy Thẩm Hạo Bác đang mở mắt nhìn mình, trong lòng cô hơi thấp thỏm: “Anh không ngủ được sao?”
Thẩm Hạo Bác khẽ đáp “ừ” rồi ôm cô vào lòng.
Phó Tư Dư nói: “Em cũng vậy, chắc là đột ngột đổi chỗ ngủ nên lạ giường, không ngủ nhanh như lúc ở nhà.”
Màn hình điện thoại trên gối Thẩm Hạo Bác lóe sáng, anh giơ tay xoa nhẹ sau đầu Phó Tư Dư: “Ngủ đi.”
Phó Tư Dư: “Ừm, anh ngủ sớm nhé, chúc ngủ ngon.”
Phó Tư Dư cố ý làm ngơ chiếc điện thoại cô đang giấu dưới chăn, định đợi Thẩm Hạo Bác ngủ say rồi tiếp tục nói chuyện với Nghê Anh Kiệt.
Thẩm Hạo Bác cũng đang chờ cô ngủ.
Hai người ôm nhau, nhắm mắt, giả vờ ngủ.
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở của nhau.
Không biết qua bao lâu, Thẩm Hạo Bác nghĩ chắc Phó Tư Dư đã ngủ, Phó Tư Dư cũng đoán hẳn là Thẩm Hạo Bác cũng ngủ rồi. Hai người không hẹn mà cùng mở mắt, dưới ánh sáng yếu ớt rọi vào qua rèm cửa, lặng lẽ nhìn nhau.
Một lúc sau, Phó Tư Dư hơi mím môi: “Anh vẫn... vẫn chưa ngủ à?”
Thẩm Hạo Bác khẽ ừ, bàn tay to đặt trên vai cô vỗ nhẹ: “Ngủ thôi.”
Làm sao cô ngủ được nữa?
Không biết bây giờ tình hình trên đỉnh núi ra sao rồi.
Phó Tư Dư siết tay lại, quyết định thôi cứ mặc kệ Thẩm Hạo Bác, phải bàn bạc với Nghê Anh Kiệt trước đã.
Phó Tư Dư đưa tay cầm điện thoại lên.
Thẩm Hạo Bác lập tức hỏi: “Em không ngủ à?”
Phó Tư Dư nghe ra giọng thúc giục của anh, sợ anh giật lấy điện thoại của mình nên cảnh giác siết chặt tay lại.
“Em không ngủ được, để em chơi điện thoại một lát rồi ngủ, anh ngủ trước đi, đừng để ý đến em.”
Thẩm Hạo Bác híp mắt, nhìn Phó Tư Dư chằm chằm.
Phó Tư Dư cầm điện thoại, cô bị anh nhìn chằm chằm mà lòng loạn cả lên, tưởng anh đã phát hiện gì đó, phân vân không biết có nên nói thật với anh không. Cô đang xoắn tay thì thấy Thẩm Hạo Bác cũng lấy điện thoại.
Phó Tư Dư đảo mắt liếc nhìn, thấy Thẩm Hạo Bác vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh nói: “Công ty có việc cần xử lý.”
“À.”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 91
10.0/10 từ 39 lượt.
