Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 90


Thẩm Hạo Bác bế cô đi đến bên ghế sofa, không thả cô ra mà tự ngồi xuống ghế.


 


Phó Tư Dư rúc vào lòng anh rồi đổi tư thế ngồi, cười hỏi: "Sao thế, có phải anh thấy dạo này em đột nhiên tiết kiệm, không tiêu nhiều tiền nữa không?"


 


Cô đã học làm bánh ở lớp học từ tuần trước nên mấy ngày nay, cô chỉ tiêu tiền vào việc ăn uống chứ không mua sắm linh tinh.


 


Thẩm Hạo Bác nói: "Em không cần phải tiết kiệm."


 


"Anh xót em hả?" Phó Tư Dư chớp mắt: "Đừng lo, em sẽ không hy sinh bản thân chỉ để tiết kiệm tiền cho anh đâu. Em chắc chắn sẽ chi tiền vào chuyện thật sự cần chi tiêu, chỉ là hiện tại em không cần tiêu tiền thôi."


 


Thẩm Hạo Bác cố nhếch môi lên cười với cô.


 


Anh tự nhủ rằng sao cô lại không tiêu số tiền đáng lẽ phải tiêu đó, sinh nhật anh chính là lúc cô cần tiêu tiền mà.


 


Khi Thẩm Hạo Bác thấy vẻ mặt của Phó Tư Dư, có lẽ cô thật sự không nhớ ngày kia là sinh nhật anh.


 


Mặc dù tự nhắc đến sinh nhật mình thì đúng là hơi xấu hổ nhưng anh lại không muốn bỏ lỡ sinh nhật đầu tiên của mình với Phó Tư Dư.


 


Anh gián tiếp nhắc cô: "Cuối tuần này em có muốn ra ngoài chơi không?"


 


Phó Tư Dư hỏi: "Đi đâu vậy?"


 


Thẩm Hạo Bác nói: "Từ khi chúng ta ở bên nhau đến nay chưa từng đón kỳ nghỉ cùng nhau. Thứ ba anh có việc gấp không thể hoãn lại nên anh có ba ngày nghỉ. Tuy không thể đi chơi xa nhưng chúng ta có thể tìm một khu nghỉ dưỡng ở Nam Kinh, cùng nhau đón những ngày nghỉ cuối tuần đầy ý nghĩa."


 


Cuối tuần đầy ý nghĩa, rõ ràng anh đang cố ý nhấn mạnh điều đó.


 


Phó Tư Dư chỉ không chắc sinh nhật của Thẩm Hạo Bác rốt cuộc là ngày kia hay tháng sau. Mấy ngày nay, anh Diệu và mọi người trong nhóm chat không hề nhắc đến chuyện sinh nhật anh đang đến gần. Thậm chí, cô còn phải gọi điện thoại cho anh Diệu để hỏi xem cuối tuần này có phải là sinh nhật anh hay không. Kết quả, anh Diệu nói rằng nếu dựa theo sinh nhật trước đó thì sinh nhật anh là ngày kia. Tuy nhiên, Thẩm Hạo Bác lại nói rằng anh sinh vào ngày 7 tháng 12 âm lịch, cho nên ngày kia không thể coi là sinh nhật anh được.


 


Khi Phó Tư Dư nói chuyện với chị dâu, cô mới biết dạo này anh cả của cô không có ở nhà. Cô hỏi tới anh Bân thì anh ấy cũng không ở Nam Kinh.


 


Năm nào Thẩm Hạo Bác cũng tổ chức sinh nhật. Mặc dù có đôi khi đám anh em tốt của anh không thể tụ họp cùng nhau nhưng không phải tất cả đều vắng mặt. Vì vậy, Phó Tư Dư cho rằng năm nay có lẽ Thẩm Hạo Bác sẽ tổ chức sinh nhật vào cuối tháng.


 


Nhưng Thẩm Hạo Bác đột nhiên đề nghị đi du lịch trong tuần này, anh còn cố tình hoãn công việc vào thứ hai, nhấn mạnh rằng đó là những ngày nghỉ cuối tuần đầy ý nghĩa. Nếu Phó Tư Dư không nhận ra ngày kia chính là sinh nhật của Thẩm Hạo Bác thì cô đúng là đồ ngốc.



 


Tuy nhiên, để tránh bị Thẩm Hạo Bác phát hiện ra mình đang học làm bánh, Phó Tư Dư không chuẩn bị bất kỳ dụng cụ làm bánh nào trong nhà họ. Cô học làm bánh ở trung tâm dạy làm bánh với cô giáo của mình. Ở nhà chị dâu cô có đầy đủ dụng cụ làm bánh nên Phó Tư Dư đã bàn với chị dâu rằng vào ngày sinh nhật của Thẩm Hạo Bác, cô sẽ đến nhà chị dâu làm bánh rồi mang về tặng anh. Nếu hai người quyết định đi du lịch, cô sẽ không thể làm bánh sinh nhật cho anh nữa.


 


Nghĩ đến đây, Phó Tư Dư do dự nói: "Nam Kinh không có nhiều địa điểm tham quan thú vị. Nhiều người chọn ra ngoài dạo chơi vào cuối tuần lắm, sao chúng ta không..."


 


Phó Tư Dư còn chưa nói hết câu đã thấy biểu cảm của Thẩm Hạo Bác thay đổi, cô vội vàng sửa lời: "Vậy chúng ta chọn chỗ nào chơi vui một chút nhé."


 


Lúc đầu cô chỉ muốn ở nhà thôi nhưng cô chợt nhớ ra anh cả và anh Bân đều không ở Nam Kinh, hơn nữa có vẻ Thẩm Hạo Bác cũng không định về nhà tổ vào ngày sinh nhật. Tới khi đó, chỉ có hai người họ ở nhà đón sinh nhật với nhau thì sẽ nhàm chán lắm.


 


Chỉ tiếc thay cho chiếc bánh kem của Phó Tư Dư. Cô đã dành hơn một tuần để học làm bánh nhưng tất cả lại thành uổng phí.


 


Nhưng may mà cô chuẩn bị chiếc bánh kem đó không chỉ như một món quà.


 


Trong mắt Thẩm Hạo Bác, dường như Phó Tư Dư đã hoàn toàn quên mất ngày kia là ngày gì.


 


Sau nhiều ngày tự điều chỉnh lại tâm lý, Thẩm Hạo Bác đã tìm được một cái cớ hoàn hảo khiến cô không nhớ ngày sinh nhật anh.


 


Có lẽ Phó Tư Dư nghĩ rằng sinh nhật anh là vào tháng tới.


 


Cô không nhớ cũng không sao hết.


 


Anh sẽ khiến ngày này trở nên có ý nghĩa hơn.


 


Là người sinh ra và lớn lên ở Nam Kinh, họ đã đến hầu hết các khu nghỉ dưỡng ở Nam Kinh, những nơi họ chưa có dịp ghé qua thật sự rất ít.


 


"Chúng ta tới đây đi."


 


Phó Tư Dư cầm iPad, chỉ cho Thẩm Hạo Bác xem một điểm du lịch mà cô chưa từng đến và hỏi ý kiến ​​anh.


 


"Em muốn đi leo núi à?"


 


Thẩm Hạo Bác nhìn Phó Tư Dư với vẻ hoài nghi.


 


Liệu một người lúc nào cũng cho rằng việc leo cầu thang rất mệt mỏi có muốn leo núi không?



 


Phó Tư Dư gật đầu: "Đúng vậy, em từng đến nơi này rồi, nghe nói đứng trên đỉnh núi ngắm bình minh lên thật sự rất đẹp. Hồi còn là sinh viên năm nhất, em và bạn cùng phòng đã đến đây chơi, tiếc là lần đó đi muộn quá nên không được thấy cảnh mặt trời mọc. Thật đáng tiếc, em vẫn luôn muốn khi nào rảnh sẽ đến đó chơi thêm lần nữa."


 


Thẩm Hạo Bác gật đầu nói: "Vậy chúng ta tới đó thôi."


 


Điểm tham quan mà Phó Tư Dư chọn là Úc Sơn, một trong tám điểm tham quan nổi tiếng ở Nam Kinh. Tuy nhiên, vì các khu vực lân cận chưa phát triển và không có khách sạn nghỉ dưỡng nổi tiếng nên bình thường khá ít người chọn đến đó du lịch.


 


Sở dĩ Phó Tư Dư đột nhiên muốn chọn nơi này là vì cô nhớ tới lần trước khi cô đến đây, cô đã nghỉ lại ở một homestay. Bà chủ của căn homestay đó rất tốt bụng. Khi cô rời đi, cô còn kết bạn WeChat với bà ấy, bây giờ trong danh bạ của cô vẫn còn số của bà chủ căn homestay đó.


 


Phó Tư Dư có thể nhờ bà chủ chuẩn bị dụng cụ và nguyên liệu làm bánh trước giúp cô, sau đó cô sẽ viện cớ để ra ngoài làm bánh.


 


Bên cạnh đó, trừ việc leo núi ngắm bình minh, khu vực xung quanh Úc Sơn không có điểm du lịch nào khác để tới tham quan. Vì thời gian khá dư dả nên Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác quyết định lái xe tới đó vào chiều thứ bảy.


 


Căn homestay được xây dựng dưới chân núi. Phó Tư Dư phát hiện lần này bầu không khí ở đây náo nhiệt hơn trước nhiều. Khi còn cách căn homestay một đoạn, cô thấy rất nhiều chiếc xe buýt đỗ dọc đường, con đường hơi tắc nghẽn.


 


Phó Tư Dư cảm thấy hơi kỳ lạ nên thò đầu ra ngoài nhìn. Lần cuối cùng cô và bạn cùng phòng đến đây, lúc đó tiết trời vẫn là mùa xuân. Mùa xuân là thời điểm thích hợp để du lịch nhưng quanh đó lại khá vắng khách du lịch.


 


"Thẩm Hạo Bác, anh có thể thấy chuyện gì đang xảy ra ở bên kia đường không? Đông người quá."


 


Thẩm Hạo Bác nói: "Năm ngoái có người xây một khu chợ đồ cổ ở đây, lượng khách vãng lai hằng ngày khá đông."


 


"Khu chợ mới được xây dựng vào năm ngoái mà sao em lại không biết nhỉ? Bảo sao ở đây lại đông người đến vậy. Hôm qua em còn bảo ở quanh đây quá vắng vẻ, chẳng có gì đáng xem. Sao hôm qua anh không kể với em? Nếu anh chịu nói sớm, hôm nay chúng ta đã đi sớm hơn và có thể dành nhiều thời gian ở đây hơn rồi."


 


Thẩm Hạo Bác: "Hôm qua anh không nghĩ tới chuyện này."


 


Hôm qua, anh hoàn toàn chìm đắm trong sự tức giận và oán trách vì Phó Tư Dư không nhớ sinh nhật mình. Úc Sơn cũng là nơi Phó Tư Dư lựa chọn, làm sao Thẩm Hạo Bác có thể nhớ ra có một khu chợ đồ cổ mới được xây dựng ở gần đó chứ.


 


Đến căn homestay kia, hai người cất hành lý lên phòng, Phó Tư Dư dẫn Thẩm Hạo Bác đến chợ đồ cổ dạo một vòng.


 


Tuy gọi là chợ nhưng thực chất chỉ là một cái lán dựng tạm bợ, trông giống hệt chợ bán rau củ.


 


Có rất nhiều người dựng quầy hàng, cả hai bên đường bên ngoài cái lán lớn nhất cũng chật kín quầy hàng.


 


Nhiều người bán hàng rong dọc đường khẳng định rằng họ đang bán đồ thủ công mỹ nghệ và những món đồ trang sức rất đáng để du khách mua về sưu tầm.



 


Phó Tư Dư không am hiểu về mấy thứ này. Cô cầm một chiếc vòng ngọc bích trông khá đẹp lên xem thử rồi ghé sát vào tai Thẩm Hạo Bác hỏi: "Anh thấy chiếc vòng này là hàng thật hay hàng giả?"


 


Thẩm Hạo Bác cầm lấy chiếc vòng từ tay cô, liếc mắt nhìn qua rồi đáp: "Đồ ở đây không phân thật giả."


 


"Tại sao?"


 


Thẩm Hạo Bác: "Em không nghe bọn họ nói chỉ bán đồ thủ công thôi sao?"


 


Người bán chỉ nói những thứ này là đồ thủ công chứ không phải đồ cổ, đương nhiên không cần phân biệt là thật hay giả.


 


Vừa nghe Thẩm Hạo Bác nói vậy, cuối cùng Phó Tư Dư cũng hiểu tại sao những người bán hàng kia lại nói họ bán đồ thủ công.


 


Phó Tư Dư trả chiếc vòng ngọc trở lại quầy, cô kéo Thẩm Hạo Bác đi về phía trước hai bước, khẽ lẩm bẩm: "Quả nhiên chữ Hán thật sự rất thâm thúy, mang hàm ý sâu xa, hơi bất cẩn một chút là đâm đầu vào bẫy ngay. Những thứ được bày bán ở đây đúng là đồ thủ công mỹ nghệ, không phải đồ cổ. Sao họ còn gọi chỗ này là chợ đồ cổ chứ?"


 


Thẩm Hạo Bác nhéo lòng bàn tay cô nói: "Cũng có hàng thật đấy. Hay là em chọn ngẫu nhiên hai món xem? Ngay đằng trước có một trung tâm giám định bảo vật, em có thể mang đồ qua đó kiểm tra."


 


Phó Tư Dư nghe loa phóng thanh bên cạnh rao bán rằng đồng giá 30 tệ/món nên nói: "Thôi bỏ đi, chắc chắn không thể mua được hàng thật đâu." Rõ ràng với những thứ đồng giá 30 tệ/món, chắc chắn không thể mua được thứ gì đáng giá.


 


Chợ đồ cổ vốn là nơi tụ họp của những người lớn tuổi. Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác nắm tay nhau đi dạo một vòng trong chợ đồ cổ, trải nghiệm bầu không khí và một cuộc sống hoàn toàn khác biệt.


 


Sau khi đi dạo quanh chợ đồ cổ một vòng, dù sao cũng tới rồi, đương nhiên không thể ra về tay không như vậy được. Phó Tư Dư đã mua một đôi vòng tay được đại sư nổi tiếng ban phước lành, giúp bảo vệ lương duyên đôi lứa.


 


Sau khi rời khỏi chợ đồ cổ, Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác ăn tối ở ngoài rồi về thẳng homestay.


 


Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại di động ngồi trên ghế sofa, hình như anh đang trò chuyện với một người lạ mặt. Phó Tư Dư vào phòng tắm tắm rửa, khi ra ngoài thì lập tức trèo lên giường chuẩn bị đi ngủ.


 


Thẩm Hạo Bác đặt điện thoại di động xuống, anh chậm rãi bước tới rồi cúi xuống hôn lên mặt cô: "Em đi ngủ sớm thế sao?" Bây giờ chỉ mới 8 giờ 30 phút tối.


 


Phó Tư Dư gật đầu: "Đúng vậy, không phải ngày mai chúng ta phải dậy sớm ngắm cảnh mặt trời mọc sao? Leo lên đến đỉnh núi mất khoảng hai tiếng, chúng ta phải dậy lúc 3 giờ sáng đấy, mau ngủ sớm đi thôi."


 


Cô vỗ vai anh và nói: "Anh cũng nên đi tắm rồi chuẩn bị đi ngủ đi."


 


Thẩm Hạo Bác: "Em không muốn đợi đến 12 giờ đêm rồi mới đi ngủ sao?"



 


Sau 12 giờ đêm chính là sinh nhật của Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư biết rõ còn cố hỏi: "Sao phải đợi đến 12 giờ đêm? Nếu chúng ta đi ngủ muộn như vậy, chắc chắn đến 3 giờ sáng mai chúng ta sẽ không dậy nổi đâu."


 


Thẩm Hạo Bác mím môi, im lặng một lúc rồi quay người đi. Anh cúi xuống lấy quần áo từ trong vali ra, đi vào phòng tắm tắm rửa.


 


Phó Tư Dư đang nằm trên giường. Vừa nghe thấy tiếng nước chảy vang lên trong phòng tắm, cô lập tức hất chăn ra, nhẹ nhàng trèo xuống giường và đi ra ngoài trong âm thầm.


 


Trong phòng bếp của căn homestay, bà chủ đã chuẩn bị sẵn sàng tất cả các dụng cụ và nguyên liệu để làm bánh kem, Phó Tư Dư vừa đi vào phòng bếp đã bắt tay làm việc.


 


Cô vừa tập trung làm bánh vừa bàn bạc thêm với bà chủ về việc tổ chức sinh nhật cho Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư nhờ bà chủ tìm người xây một cái lán nhỏ trên đỉnh núi Úc Sơn, mời người của công ty tổ chức tiệc cưới đến trang trí địa điểm, chuẩn bị chúc mừng sinh nhật Thẩm Hạo Bác vào sáng mai ngay khi bình minh lên.


 


Bà chủ đứng cạnh, yên lặng lắng nghe cô huyên thuyên kể về kế hoạch ngày mai. Bà ấy mỉm cười hiền hậu và nói: "Bác chưa bao giờ thấy cô gái nào tổ chức sinh nhật cho bạn trai mà chuẩn bị chu đáo đến vậy. Sao cháu lại nảy ra ý tưởng tổ chức sinh nhật cho cậu ấy trên đỉnh núi thế?"


 


Phó Tư Dư cười nói: "Cháu cũng không biết nữa, chỉ là trong đầu đột nhiên nảy ra ý tưởng này thôi. Còn phải làm phiền bác sắp xếp người leo l*n đ*nh núi trang hoàng địa điểm giúp cháu."


 


Bà chủ nói: "Không phiền, cháu đừng ngại. Ngày mai cháu nhớ chụp thêm vài tấm ảnh rồi gửi cho bác là được, chúng ta quảng bá một chút. Biết đâu sau này có thể thu hút thêm nhiều khách du lịch đến nghỉ lại ở căn homestay này cũng không biết chừng."


 


Bên này, Phó Tư Dư đang thảo luận với bà chủ về những thứ cần chuẩn bị cho buổi tiệc sinh nhật ngày mai. Trong khi đó ở phía bên kia, Thẩm Hạo Bác cũng đang lên kế hoạch cầu hôn vào ngày mai với Phan Vĩnh Khang.


 


Thẩm Hạo Bác: [Mọi thứ đã chuẩn bị xong hết chưa?]


 


Phan Vĩnh Khang: [Chuẩn bị xong hết rồi, tổng giám đốc Thẩm. Người của chúng ta đã bắt đầu leo ​​núi rồi.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Nếu có vấn đề gì thì cứ liên lạc với tôi.]


 


Phan Vĩnh Khang: [Rõ thưa tổng giám đốc Thẩm.]


 


Phan Vĩnh Khang cất điện thoại di động đi, ngước nhìn dãy núi Úc Sơn đen kịt trải dài ngút tầm mắt, trong lòng không khỏi thầm than vãn. Nửa đêm nửa hôm rồi sao ông chủ còn lắm trò thế.


 


Cầu hôn thôi mà còn phải leo l*n đ*nh núi cao như vậy, sao không bay lên trời luôn đi?


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 90
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...