Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 92
Hai người nằm đối diện nhau, quay lưng điện thoại vào đối phương, sự chú ý chuyển sang chiếc điện thoại.
Nghê Anh Kiệt: [Cô Phó, bên kia không chịu nhường địa điểm. Họ mong chúng ta nhường, bồi thường gấp bao nhiêu lần cũng được.]
Phó Tư Dư: [Tôi không chấp nhận bồi thường bằng tiền. Để họ ra giá đi.]
Phan Vĩnh Khang: [Tổng giám đốc Thẩm, bên kia cũng không thiếu tiền, không muốn nhường.]
Thẩm Hạo Bác: [Bao nhiêu tiền cũng được.]
Phan Vĩnh Khang: [Tôi nói với họ rồi nhưng bao nhiêu tiền họ cũng không nhường, còn bảo để chúng ta tự ra giá.]
Thẩm Hạo Bác: [Cậu nghĩ tôi thiếu chút tiền đó chắc.]
Nghê Anh Kiệt: [Cô Phó, bên kia nói chỉ cần chúng ta nhường chỗ, giá cả tùy chúng ta.]
Phó Tư Dư: [Không được, tôi không nhường, tôi không thiếu tiền.]
Vì cả Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đều rất kiên quyết, không ai chịu nhường, cũng không thiếu tiền và đều muốn dùng tiền để giải quyết.
Hai nhóm người trên đỉnh núi rơi vào thế bế tắc.
Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang nằm trong phòng cũng rơi vào bế tắc.
Nhắn tin qua WeChat không tiện bằng gọi điện thoại trực tiếp.
Thẩm Hạo Bác muốn gọi điện thoại cho Phan Vĩnh Khang để giải quyết, thế nhưng Phó Tư Dư cứ không chịu ngủ.
Phó Tư Dư cũng muốn gọi điện cho Nghê Anh Kiệt, ngặt nỗi Thẩm Hạo Bác vẫn chưa ngủ.
Đôi chim ri cứ thức trằn trọc đến tận hai giờ, nếu còn không bắt đầu bố trí thì sẽ không kịp đón mặt trời mọc.
Cuối cùng chỉ có thể mỗi bên lùi một bước, chia đôi khu vực ra mỗi người một nửa.
Phó Tư Dư: [Vất vả cho chị rồi, chị Nghê, nhất định phải bố trí hiện trường của tôi thật đẹp, không được thua người ta.]
Nghê Anh Kiệt: [Cô Phó, cô yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức phục vụ cô.]
Phó Tư Dư: [Vất vả rồi, trời tối quá, chị bảo mọi người chú ý an toàn, tôi sẽ gửi cho họ chút lì xì để tỉnh táo.]
Phó Tư Dư chuyển một khoản tiền cho Nghê Anh Kiệt.
Nghê Anh Kiệt: [Cảm ơn cô Phó.]
Dù không vì khách hàng là Phó Tư Dư thì cũng phải vì danh tiếng công ty của họ, không thể để thua nhà khác được.
Thẩm Hạo Bác: [Phải bố trí hiện trường thật tốt.]
Phan Vĩnh Khang: [Rõ thưa sếp Thẩm, hiện trường của chúng ta nhất định sẽ đẹp hơn đối phương.]
Thẩm Hạo Bác chuyển khoản cho Phan Vĩnh Khang.
Thẩm Hạo Bác: [Gửi lì xì cho họ.]
Phan Vĩnh Khang: [Vâng ạ, cảm ơn sếp Thẩm.]
Thỏa thuận xong việc bố trí địa điểm, Phó Tư Dư sợ có vấn đề gì phát sinh sẽ không kịp liên lạc nên cũng không dám ngủ.
May mà cô cũng không cảm thấy buồn ngủ gì hết, đầu óc vẫn rất tỉnh táo.
Ba giờ sáng, chuông báo thức điện thoại reo lên.
Phó Tư Dư trang điểm kỹ càng cùng Thẩm Hạo Bác đúng giờ xuất phát từ homestay l*n đ*nh núi.
Cả đêm không ngủ, Thẩm Hạo Bác lo Phó Tư Dư không leo nổi đến đỉnh.
Thẩm Hạo Bác: “Em có leo nổi không? Không được thì anh cõng em lên.”
Phó Tư Dư ngẩng đầu nhìn con đường núi gập ghềnh, hơn nữa Thẩm Hạo Bác cũng thức trắng đêm, ngọn núi này cao thế này một người leo còn cực, dù thể lực của Thẩm Hạo Bác có tốt đến mấy cũng không thể cõng cô từ chân núi l*n đ*nh núi được.
Cô xua tay, nhấc chân bắt đầu leo lên: “Không cần đâu, em leo được.”
Thẩm Hạo Bác nắm lấy tay cô, nói: “Cẩn thận đấy.”
Phó Tư Dư leo được một đoạn đã thấy mệt nhưng vì trước đó từng leo núi nên biết phía trên vẫn còn đoạn đường rất xa, thế nên cô cố gắng chịu đựng, tự nhủ với bản thân chỉ cần nhịn thêm hơn một tiếng nữa là được.
Trên đường cứ đi rồi lại nghỉ, mấy lần Thẩm Hạo Bác muốn cõng Phó Tư Dư nhưng đều bị từ chối, cô kiên quyết muốn tự mình leo lên, cuối cùng vất vả lắm mới đến được đỉnh núi.
Trên đỉnh núi được bố trí thành hai khu vực, đầy hoa tươi, bóng bay và đèn màu.
Ban đầu Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư đều dự định sau khi bố trí xong thì cho nhân viên rút xuống, thế nhưng nghe nói còn một cặp đôi khác cũng định cầu hôn ở đây, sợ lúc người ta cầu hôn thì đông vui náo nhiệt, còn bên mình chỉ có hai người trông lạnh lẽo quá nên giữ nhân viên ở lại tạo không khí.
Người của hai bên đều không đi.
Trên đỉnh núi có khoảng hai mươi người đang đứng, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía hai người.
Phó Tư Dư chưa kịp nhận ra bên nào là sân khấu mình bố trí, cả người đã mềm nhũn dựa vào người Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác ôm eo đỡ cô, vẫy tay gọi Phan Vĩnh Khang đang chờ một bên: “Lấy nước đến đây.”
Phan Vĩnh Khang vội lấy một chai nước ở trên bàn đưa tới.
Thẩm Hạo Bác nhận lấy, vặn nắp chai, đưa nước đến bên môi Phó Tư Dư, cô ngửa đầu uống một hơi nửa chai rồi chầm chậm thở ra. Lúc này cô mới chú ý thấy Phan Vĩnh Khang, cô sững lại: “Trợ lý Phan, sao anh lại ở đây?”
Phan Vĩnh Khang không biết nên trả lời câu này thế nào, quay sang cầu cứu Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác: “Lát nữa em sẽ biết.”
“Cô Phó.”
Nghê Anh Kiệt cũng đi tới, thấy Phan Vĩnh Khang đang nói chuyện với Phó Tư Dư, hơi không hiểu tình hình trước mắt: “Cô Phó, cô quen anh Phan sao?”
Cô ấy vẫn chưa quên người đàn ông khó nhằn này, dù cô ấy vắt óc nghĩ đủ mọi cách năn nỉ để anh ấy nhường địa điểm cho họ, đối phương vẫn kiên quyết không chịu nhượng bộ.
Phó Tư Dư: “Đúng vậy, anh ấy là trợ lý của chồng tôi, sao...”
Phó Tư Dư đang nói thì bỗng nhận ra, cả đêm cô mất ngủ chính là vì tranh giành địa điểm với một người cũng muốn cầu hôn ở đây, bây giờ Phan Vĩnh Khang xuất hiện ở đây, mà Thẩm Hạo Bác cũng chẳng có vẻ bất ngờ gì, chẳng lẽ người muốn cầu hôn ở đỉnh núi này, lại giàu có sẵn sàng để cô tự ra giá chỉ cần nhường địa điểm, chính là Thẩm Hạo Bác!
Phó Tư Dư nhớ lại sự bất thường của Thẩm Hạo Bác đêm qua, cô mở to mắt ngẩng đầu nhìn anh, giọng mang theo nghi vấn nhưng trong lòng đã có đáp án: “Anh chính là người muốn cầu hôn trên đỉnh núi hả?”
Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên: “Em chính là người cũng muốn cầu hôn ở đây sao?”
Phó Tư Dư sửa lại: “Không phải là em cầu hôn, em muốn tổ chức sinh nhật cho anh.”
Hai người nhìn nhau bật cười.
Các nhân viên khác cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra, bọn họ đều bị tình huống hiểu lầm này chọc cười.
Giữa đêm khuya, hai bên vì tranh giành địa điểm mà cãi vã suốt mấy tiếng đồng hồ. Dù sau đó đã thỏa thuận chia đôi khu vực nhưng khi trang trí vẫn không tránh khỏi chuyện giận dỗi, trong lúc va chạm, anh đẩy tôi một cái, tôi huých cô một cái, suýt chút nữa thì đánh nhau, cuối cùng khách hàng của hai bên lại là vợ chồng.
Bọn họ làm việc bao nhiêu năm rồi mà chưa từng gặp chuyện nào buồn cười đến vậy.
“Mặt trời lên rồi!”
Không biết ai trong đám đông hô lên một tiếng, Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư cùng quay đầu nhìn về phía đông chân trời.
Mặt trời hồng nhạt từ từ nhô lên, ráng đỏ nhuộm kín bầu trời, rực rỡ chói lóa.
Phó Tư Dư lấy điện thoại ra chụp mấy tấm ảnh bầu trời, rồi chuyển sang camera trước, dựa vào lòng Thẩm Hạo Bác chụp ảnh selfie cùng anh.
Hai bên đều có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đi cùng, mỗi người ôm một máy ảnh chụp cho hai người.
Trên đỉnh núi đông người quá, Phó Tư Dư thấy hơi ngại ngùng, bèn lấy khuỷu tay huých Thẩm Hạo Bác, quay mặt sang hướng khác: “Anh muốn làm trước hay em làm trước?”
Thẩm Hạo Bác bật cười: “Anh làm trước đi.”
Phó Tư Dư: “Vậy anh nhanh lên nhé, anh cầu hôn xong thì em còn phải chúc anh sinh nhật vui vẻ nữa đó.” Trễ chút nữa là mặt trời lên cao mất.
“Ừ.”
Thẩm Hạo Bác buông tay cô ra, lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn, quỳ một gối xuống.
“Bé cưng, cảm ơn em đã cưới anh. Chúng ta sẽ bên nhau đến già, trăm năm hòa hợp.”
Ráng hồng phía chân trời lan rộng, ánh vàng rực rỡ phủ lên người Thẩm Hạo Bác. Phó Tư Dư như thấy ánh sáng lấp lánh rạng ngời trong đôi mắt sâu thẳm của anh, nó còn rực rỡ hơn cả mặt trời đang lên.
Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt của mọi người, mặt Phó Tư Dư dần đỏ bừng, cô không quen bị giữa đám đông vây quanh chú ý như vậy, cúi đầu nhìn vào mắt Thẩm Hạo Bác, ngượng ngùng nói: “Anh muốn cầu hôn mà? Sao lại nói như lời phát biểu sau khi cưới vậy.”
Thẩm Hạo Bác cười đổi lời: “Bé cưng, em có bằng lòng lấy anh không?”
Phó Tư Dư mỉm cười gật đầu: “Em bằng lòng.”
Nói xong cô lại bổ sung thêm một câu: “Em rất bằng lòng, chúng ta sẽ bên nhau đến già, gắn kết trọn đời.”
Bên kia, Phan Vĩnh Khang ghé sát lại gần Nghê Anh Kiệt, nhỏ giọng hỏi: “Cô Nghê, sếp tôi đọc luôn lời thoại của tôi rồi, cho hỏi còn lời chúc nào dùng được không?”
Nghê Anh Kiệt mỉm cười nói: “Đừng hỏi tôi, lời chúc phúc của tôi cũng được vợ của sếp anh nói rồi.”
Thẩm Hạo Bác chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Phó Tư Dư.
Cầu hôn xong, toàn bộ nhân viên đều rút xuống lưng chừng núi.
Trên đỉnh núi chỉ còn lại Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác.
Cả đêm không ngủ, lại leo núi hai tiếng đồng hồ, Phó Tư Dư thực sự không trụ nổi nữa, nằm xuống tấm thảm trải dưới căn nhà hoa, chỉ vào chiếc bánh kem trên bàn cạnh bên: “Anh yêu, sinh nhật vui vẻ. Đây là bánh em tự tay làm cho anh đó.”
Thẩm Hạo Bác ngạc nhiên: “Em làm thật hả?”
Phó Tư Dư gối tay sau đầu, gật gật: “Tối qua em làm đó, để đến tối thì hỏng mất, anh mau ước đi rồi cắt bánh ăn luôn nhé.”
Thẩm Hạo Bác mở hộp bánh ra, bên trong là một chiếc bánh hình trái tim màu hồng, mặt bánh còn vẽ chibi của hai người tựa vào nhau.
Ánh mắt Phó Tư Dư đầy mong đợi: “Anh thích không?”
Thẩm Hạo Bác không nói gì, bước tới cúi người hôn lên má cô, dùng hành động nói cho cô biết rằng anh rất thích.
Gió trên đỉnh núi rất lớn, hai người ăn xong bánh kem rồi chui vào lều ngủ một giấc say sưa, tỉnh dậy đã là buổi chiều.
Phó Tư Dư nằm trong lòng anh, nghĩ đến cảnh đêm qua hai người lén lút chuẩn bị bất ngờ cho nhau, giờ mới chợt cảm thấy buồn cười.
Thẩm Hạo Bác véo mũi cô: “Sao em vui thế?”
Phó Tư Dư xoay người nằm đè lên người anh: “Sao anh lại nghĩ ra chuyện cầu hôn trên đỉnh núi vậy?”
Cô còn tưởng ý tưởng tổ chức sinh nhật cho anh trên đỉnh núi đã là rất sáng tạo rồi chứ.
Thẩm Hạo Bác nắm lấy tay cô, hôn lên ngón tay đang đeo nhẫn của cô: “Có lẽ đó là sự ăn ý giữa vợ chồng chúng ta.”
“Xí, sến sẩm.”
Thẩm Hạo Bác: “Sến chỗ nào chứ?”
Phó Tư Dư chỉ cười lắc đầu, không trả lời anh.
“Thẩm Hạo Bác, em còn một câu muốn hỏi anh, anh nhất định phải trả lời thành thật cho em.”
“Em hỏi đi.”
Phó Tư Dư chống cằm suy nghĩ: “Rốt cuộc anh tuổi Tuất hay tuổi Hợi thế?”
Thẩm Hạo Bác ánh mắt ánh lên ý cười: “Em nghĩ sao?”
“Em nghĩ á…” Phó Tư Dư khẽ hắng giọng: “Em nghĩ anh chắc chắn là chó.”
Thẩm Hạo Bác hơi nheo mắt: “Dám mắng anh hả?”
Anh ôm lấy lưng cô, xoay người đè cô xuống. Còn chưa kịp làm gì thì Phó Tư Dư đã nhanh chóng ôm chặt eo anh, vùi mặt vào vai anh, hét lớn: “Em yêu anh!”
Thẩm Hạo Bác bật cười trong cổ họng.
Phó Tư Dư đưa tay kéo tai anh đến đỏ lên, rồi ghé sát tai anh, nghịch ngợm nói: “Em yêu anh, em yêu anh.”
Tai Thẩm Hạo Bác bị cô kéo đỏ bừng, thế mà anh vẫn để mặc cho cô kéo, dịu dàng đáp lại: “Anh biết rồi, anh cũng yêu em.”
[Hết chính truyện]
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 92
10.0/10 từ 39 lượt.
