Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 9


Sau khi mua trà sữa xong, Phó Tư Dư thấy Thẩm Hạo Bác cầm trà sữa bằng một tay, tay còn lại cầm điện thoại, ngón cái không ngừng gõ trên màn hình soạn tin nhắn.


 


Cô tưởng anh đang xử lý công việc nên thầm bội phục anh có thể tập trung làm việc trong hoàn cảnh này. Vậy nên cô im lặng đứng một bên uống trà sữa, không làm phiền anh.


 


Phó Tư Dư hơi cúi đầu ngậm ống hút, uống gần hết cốc trà sữa thì Thẩm Hạo Bác mới cất điện thoại, lạnh nhạt nói: “Đi thôi.”


 


Đi thôi? Đi đâu nữa?


 


Bình thường Thẩm Hạo Bác rất lạnh lùng, không thể hiện cảm xúc ra mặt nhưng hôm nay Phó Tư Dư nhận thấy rõ vẻ mặt của anh hơi là lạ, hình như gặp phải chuyện gì khó giải quyết, thỉnh thoảng anh lại nhíu mày cầm điện thoại lên nhìn.


 


Phó Tư Dư muốn hỏi anh rằng nếu anh gặp chuyện gì phiền lòng gì đó thì có thể tâm sự với cô để cô an ủi phần nào nhưng lại nghĩ chắc chắn Thẩm Hạo Bác không thích tâm sự nỗi lòng với người khác.


 


Nhất là giữa họ có sự khác biệt khá lớn về tính cách và tuổi tác, có lẽ cô không thể hiểu tư tưởng của Thẩm Hạo Bác, chút kinh nghiệm sống ít ỏi của cô chẳng là gì ở trước mặt anh cả, không nên múa rìu qua mắt thợ thì hơn.


 


Thấy Thẩm Hạo Bác muốn đi, cô đành đi cùng anh.


 


Hai người cứ đi mà không có mục đích gì, sau một hồi im lặng, Phó Tư Dư bóp nhẹ cốc trà sữa đã cạn, nghe Thẩm Hạo Bác hỏi cô: “Bình thường em thích cái gì?”


 


Phó Tư Dư sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.


 


“Anh hỏi sở thích của em hả?”


 


Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng, ánh mắt sâu thẳm: “Trừ việc đu idol ra.”


 


Phó Tư Dư suy nghĩ giây lát rồi đáp: “Thì ở nhà xem phim, chơi game, một ngày cứ thế trôi qua, hoặc là đi mua sắm.”


 


Cuộc sống của cô đơn giản và vui vẻ như thế thôi.


 


“Em không định tìm việc gì đó để làm sao?”


 


“À, tìm việc gì làm ạ?”


 


“Công ty anh có rất nhiều nhân viên bằng tuổi em, chắc các bạn cùng lớp của em đều đi làm hết rồi nhỉ.”


 


“...”



 


Chẳng lẽ Thẩm Hạo Bác nói nhiều thế chỉ vì muốn chê cười cô không có việc làm sao?


 


“Em vẫn đang tìm đây nhưng chưa thấy công việc nào phù hợp.” Phó Tư Dư nở một nụ cười xấu hổ nhưng vẫn giữ lịch sự, cô hỏi ngược lại anh: “Anh Bác, bình thường mấy giờ anh đi ngủ?”


 


Thẩm Hạo Bác lạnh nhạt đáp: “Không cố định, đôi khi rất muộn.”


 


“Em cứ tưởng những người ở tuổi anh sẽ sống rất quy luật ấy chứ, bởi vì những người bằng tuổi anh không thức khuya nổi nữa.” Phó Tư Dư quan tâm anh một cách giả trân: “Nghe nói đến ba mươi tuổi, sức khỏe của đàn ông bắt đầu giảm sút, anh phải đặc biệt chú ý giữ gìn sức khỏe, nếu không sẽ không tốt cho cơ thể.”


 


Phó Tư Dư mỉm cười nhìn Thẩm Hạo Bác, nói bóng nói gió thôi mà? Ai mà không biết!


 


“Anh mới hai mươi sáu, chưa đến ba mươi.” Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào đôi mắt tinh ranh của Phó Tư Dư, ánh mắt sâu thẳm nhưng không tức giận, nói bằng giọng đầy ẩn ý: “Yên tâm, anh rất khỏe, em không cần lo lắng.”


 


“...”


 


Anh rất khỏe là có ý gì? Cái gì mà cô không cần lo lắng? Anh khỏe hay không thì liên quan gì đến cô?


 



 


Bị Thẩm Hạo Bác chọc ghẹo mất rồi!


 


Phó Tư Dư nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, càng nghĩ càng thấy câu nói của Thẩm Hạo Bác thật là vô sỉ.


 


Anh đã là đàn ông trưởng thành hai mươi mấy tuổi đầu, sao lại không biết việc nói mấy câu kiểu như “anh khỏe lắm” với phụ nữ là rất mập mờ chứ.


 


Cô chỉ trêu ghẹo anh một câu thôi, ai bảo anh cười nhạo cô không có việc làm trước? Cô chỉ hợp tình hợp lý phản công lại bằng một câu. Vậy mà anh lại dám trêu chọc cô, uổng công cô còn tôn trọng gọi anh là anh nữa.


 


Đồ già mất nết!


 


Lúc đó, Phó Tư Dư quá kích động nên nhất quyết phải nói móc lại anh, anh tính toán tuổi dương lịch và tuổi âm lịch rõ ràng thế kia ắt hẳn rất để tâm đến tuổi tác, do đó đã bị cô xoáy vào chỗ đau.


 


Không thể nói đùa kiểu này, Phó Tư Dư bực bội trở mình, kéo chăn trùm kín đầu, nhắm mắt lại để bản thân không nghĩ đến chuyện này nữa.


 


Không biết có phải câu nói “anh rất khỏe, không cần lo lắng” của Thẩm Hạo Bác đã phá vỡ hình tượng nghiêm túc, cổ lỗ sĩ của anh trong lòng cô, mang lại sát thương quá lớn hay không mà buổi tối cô lại nằm mơ thấy Thẩm Hạo Bác.


 


Trong mơ, anh cởi cúc áo sơ mi bằng một tay, để lộ tám múi cơ bụng săn chắc, hoàn toàn khác với phong thái nghiêm túc thường ngày, nhiệt tình mời cô đích thân thử xem tình trạng sức khỏe của anh.



Phó Tư Dư giật mình thức dậy.


 


Khi mở mắt ra, mặt trời ngoài cửa sổ đã lên rất cao. Phó Tư Dư sờ lên gò má nóng bừng của mình, vỗ nhẹ vào má liên tục như muốn xua đi những hình ảnh hỗn loạn trong đầu.


 


Điện thoại trên tủ đầu giường reo lên, Phó Tư Dư cầm điện thoại nhìn tên người gọi rồi bắt máy.


 


“Tiểu Dư, con dậy chưa?” Giọng Thượng Tình vang lên ở bên kia điện thoại.


 


Phó Tư Dư ngáp dài, giọng nói đầy lười biếng vì vừa mới ngủ dậy: “Con mới dậy thôi ạ, vẫn chưa rời giường đâu.”


 


Thượng Tình thúc giục: “Con mau dậy sửa soạn về nhà tổ một chuyến, hôm nay người nhà họ Thẩm đến thăm ông nội của con đó.”


 


“Người nhà họ Thẩm đến thăm ông nội thì con về làm gì ạ?”


 


Hai nhà Thẩm và Phó là có quan hệ thân thiết lâu đời, sức khỏe ông cụ Phó không tốt, nhà họ Thẩm thường xuyên đến thăm ông ấy nhưng trước giờ trong nhà chưa từng yêu cầu cô quay về lần nào.


 


Thượng Tình đáp: “Con và Thẩm Hạo Bác hẹn hò rồi mà, người nhà họ Thẩm đến chơi nên tất nhiên con phải về.”


 


“Con và Thẩm Hạo Bác hẹn hò bao giờ ạ? Mẹ đừng nói lung tung, để người khác nghe thấy rồi lại hiểu lầm. Con và anh ấy chỉ đang tìm hiểu thôi, chưa chắc có đi đến cuối hay không.”


 


Thượng Tình không cho là đúng: “Có khác gì nhau, con và Thẩm Hạo Bác còn đang trong giai đoạn tìm hiểu, người nhà họ Thẩm đến nhà mà con không về thì bất lịch sự lắm, sẽ khiến nhà họ Thẩm cho rằng nhà chúng ta không làm tròn lễ nghĩa. Nhanh lên, mau trang điểm ăn mặc cho đẹp vào.”


 


“Vâng ạ, con dậy ngay đây.”


 


Cuộc gọi kết thúc, Phó Tư Dư lười biếng vươn vai, vén chăn xuống giường.


 


Cô bước vào phòng tắm, đứng trước bồn rửa tay, ngắm gương mặt mình trong gương. Đêm qua cô ngủ không ngon, may mà mắt không bị thâm quầng.


 


Nơi ở hiện tại của Phó Tư Dư cách nhà tổ khoảng một tiếng đồng hồ, bây giờ là đã hơn mười giờ, cô sợ đến muộn sẽ khiến ông nội và người nhà họ Thẩm phải đợi cơm trưa nên chỉ trang điểm nhẹ rồi xách túi ra ngoài.


 


Trên đường đi, Thượng Tình lại gọi điện đến nói người nhà họ Thẩm đến rồi, hỏi cô đã ra khỏi nhà chưa.


 


Sau khi nhận được câu trả lời rằng cô đang trên đường về, bà ấy dứt khoát cúp máy.


 


Về đến nhà tổ, Phó Tư Dư đi thẳng đến biệt thự của ông cụ. Cô vừa đi tới cửa đã nghe thấy ông cụ tức giận mắng: “Một đám ma cà bông, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng, đi gây chuyện khắp nơi, chúng nó muốn ông già này tức chết mới chịu đúng không?”


 



 


Ông cụ thở dài: “Giờ ông đã ra nông nỗi này thì sao quản được chúng nó nữa.”


 


Trên ghế sô pha phòng khách chỉ có ông cụ Phó và Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư nhìn một vòng nhưng không thấy những người khác trong nhà họ Thẩm, các thành viên khác của nhà họ Phó cũng vắng mặt.


 


Tốt lắm, cô lại bị mẹ lừa rồi.


 


Phó Tư Dư vừa quay người định đánh bài chuồn, Thẩm Hạo Bác đang ngồi đối diện ông cụ lơ đãng ngước mắt nhìn cô, đoạn nhẹ nhàng nói với ông cụ: “Tiểu Ngũ về rồi kìa ông.”


 


Phó Tư Dư khựng lại, nắm chặt tay, hít sâu một hơi, lúc quay người đã điều chỉnh tốt biểu cảm trên mặt, mỉm cười nói: “Ông nội, cháu về rồi ạ.”


 


Nói xong, cô lại nhìn Thẩm Hạo Bác, cắn răng chào anh: “Em chào anh Bác.”


 


Thẩm Hạo Bác đứng dậy từ ghế sô pha, đi về phía Phó Tư Dư.


 


Giọng ông cụ Phó nhuốm màu vui vẻ: “Sao hôm nay cháu về nhà thế, cháu và Tiểu Bác hẹn nhau đến chơi với ông đấy hả?”


 


Phó Tư Dư không tiện nói là mẹ cô bảo cô về nên đành tìm chém gió: “Không phải, cháu về là vì nhớ ông thôi ạ.”


 


Phó Tư Dư thấy Thẩm Hạo Bác đi tới, tưởng anh muốn ra ngoài nên nép sang một bên, nhường đường cho anh.


 


Thẩm Hạo Bác đi đến bên cạnh cô, dừng lại nhìn cô.


 


Phó Tư Dư: “...?”


 


Anh làm vậy là có ý gì? Chẳng lẽ anh đứng dậy đón cô ư?


 


Phó Tư Dư nhướng mày, nháy mắt ra hiệu hỏi anh muốn làm gì. Thẩm Hạo Bác cong môi, mỉm cười như có như không, không hiểu sao lại khiến Phó Tư Dư cảm thấy hơi đáng sợ.


 


Ông cụ Phó nhìn thấy Phó Tư Dư vừa đến thì Thẩm Hạo Bác đứng dậy đón cô, hai người còn liếc mắt đưa tình, quấn quýt không rời, thân thiết như vợ chồng son ở trước mặt mình nên cười tủm tỉm nói: “Tiểu Bác, hay là để Tiểu Ngũ đi làm ở công ty cháu đi, cháu sắp xếp một vị trí cho con bé, quản lý con bé thật tốt, cho nó có công ăn việc làm.”


 


Phó Tư Dư sửng sốt: “Tự nhiên ông lại bảo cháu đến công ty của anh Bác làm gì? Cháu không đi đâu, cháu muốn tự tìm việc ạ.”


 


Ông cụ nói: “Cháu được nuông chiều từ nhỏ, có chịu nổi cảnh đến công ty người ta bưng trà rót nước không ?”


 


Đúng là không thể chịu được, Phó Tư Dư vẫn tự hiểu lấy mình.



Phó Tư Dư: “Vậy cháu tự mở phòng làm việc cá nhân là được.”


 


Ông cụ bật cười: “Cháu mở phòng làm việc thì có thể làm được những gì?”


 


Phó Tư Dư đáp: “Đầu tư quay phim ạ.” Thật ra bây giờ cô vẫn chưa có đủ tài chính nhưng cô không muốn bị ông nội đưa vào công ty của Thẩm Hạo Bác.


 


Ông cụ Phó hừ lạnh: “Cháu định đầu tư quay phim hay định theo đuổi thần tượng hả? Cháu nghỉ hè cũng sắp hơn hai tháng, suốt ngày chỉ lo chơi bời, đừng học theo anh ba của cháu.”


 


Cách đây không lâu, anh họ thứ ba của Phó Tư Dư đã lên hot search ầm ĩ chỉ vì bao nuôi nữ minh tinh nào đó. Nguyên nhân là vì minh tinh mà anh ấy bao nuôi bắt cá nhiều tay, run rủi thế nào mà các sugar daddy đụng mặt nhau, đấm nhau vỡ đầu khiến nhà họ Phó mất hết mặt mũi.


 


Bây giờ cứ hễ nhắc tới người trong giới giải trí là ông cụ Phó lại cảnh giác cao độ.


 


Người trong nhà không biết chuyện Phó Tư Dư đu idol, cổ vũ cho Từ Gia Dịch, chỉ có hôm qua cô mới nói với Thẩm Hạo Bác biết chuyện này. Vậy mà hôm nay ông nội đã biết, chắc chắn Thẩm Hạo Bác mách lẻo.


 


Thảo nào lúc cô vừa vào đã nghe ông nội và Thẩm Hạo Bác nói gì mà chơi bời lêu lổng, hóa ra hôm nay Thẩm Hạo Bác đến để tọc mạch.


 


Cô chỉ nói móc anh một câu thôi mà, anh có cần thiết có thù tất báo cỡ đó không? Hôm qua anh đã trêu lại cô còn gì, vậy mà hôm nay chạy đến chỗ ông nội của cô rồi mách lẻo nữa cơ.


 


Phó Tư Dư tức giận liếc Thẩm Hạo Bác, làm nũng với ông cụ: “Ông nội ơi, hay là ông bảo anh cả tìm việc cho cháu nhé.”


 


Ông cụ đáp: “Anh cả của cháu mới vừa kết hôn, làm gì có thời gian mà quản cháu. Cứ đến chỗ bạn trai cháu đi, tính tình thằng bé chững chạc, chín chắn, cháu đến chỗ thằng bé thì ông mới yên tâm.”


 


Phó Tư Dư: “...”


 


Đến chỗ bạn trai cô ư?


 


Bạn trai nào?


 


Thẩm Hạo Bác á?


 


“Không phải, ông ơi, bọn cháu không...”


 


“Được ạ, ông cứ giao cô ấy cho cháu, cháu sẽ quản thúc cô ấy chặt chẽ.”


 


Thẩm Hạo Bác ngắt lời giải thích của Phó Tư Dư, chậm rãi nói: “Tiểu Ngũ hiếu thảo với ông như vậy, nhất định sẽ không làm ông thất vọng đâu, đúng không, Tiểu Ngũ?”


 


Trước ánh mắt vui vẻ của ông cụ, Phó Tư Dư im lặng giây lát rồi bực bội đáp: “Vâng.”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 9
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...