Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 10


Sau khi ăn trưa xong, ông cụ Phó cần phải đi ngủ trưa. Trước khi đi, ông ấy nắm tay Phó Tư Dư ân cần dặn dò, bảo cô hẹn hò với Thẩm Hạo Bác cho tử tế vào.


 


Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Nghiên lớn lên cùng nhau, ông cụ coi như cũng tận mắt thấy Thẩm Hạo Bác trưởng thành. Ông ấy rất thích nhất những chàng trai có tính cách chín chắn, đời tư kín đáo, không chơi bời lêu lổng bên ngoài giống anh.


 


Có thể thấy, ông cụ rất hài lòng đối với “cháu rể” Thẩm Hạo Bác này.


 


Gần đây, người của chi hai và chi ba nhà họ Phó liên tục gây ra những chuyện làm ông cụ tức giận. Vất vả lắm mới biết chuyện Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác đang “hẹn hò” nên ông cụ rất vui, Phó Tư Dư không đành lòng để ông ấy thất vọng. Cô không giải thích mối quan hệ giữa mình và Thẩm Hạo Bác, ông cụ nói gì cô cũng ngoan ngoãn gật đầu, ngoài mặt tươi cười nhưng trong lòng lại thầm căm hận Thẩm Hạo Bác, nghĩ bụng anh quá trơ trẽn, đã hai mươi mấy tuổi đầu mà vẫn trả đũa cô chỉ vì chuyện nhỏ nhặt ấy.


 


Vừa ra khỏi phòng ngủ của ông cụ, Phó Tư Dư lập tức thay đổi sắc mặt, đi thẳng về phía trước, không thèm nhìn Thẩm Hạo Bác đang đi theo sau.


 


Hôm nay cô mặc một chiếc váy ngắn, vạt váy chỉ dài đến trên đầu gối, đôi chân thon dài trắng nõn, cân đối và mịn màng lõa lồ bên ngoài. Lúc cô sải bước, vạt váy cứ đung đưa qua lại không ngừng.


 


Thẩm Hạo Bác liếc nhìn cẳng chân của cô, thong thả đi phía sau cô.


 


Xe đỗ bên ngoài cửa nhà họ Phó, Phó Tư Dư đi đến trước cửa xe, trong bụng chất chứa vô số lời muốn nói. Cô vốn định lái xe đi luôn nhưng ngẫm lại vẫn không thể nuốt trôi cục tức này, bèn quay người lườm Thẩm Hạo Bác đang đứng cách đó không xa: “Anh...”


 


Phó Tư Dư mới nói được một chữ, song khi nhìn khuôn mặt bình tĩnh lạnh lùng của Thẩm Hạo Bác thì khựng lại. Cô chợt nhớ ra điều gì đó, giọng điệu dịu đi phần nào nhưng vẫn tỏ rõ thái độ tức giận của mình: “Anh không có gì muốn giải thích với em sao?”


 


Thẩm Hạo Bác biết rõ còn cố hỏi: “Em muốn nghe gì?”


 


“Anh bày ra chuyện này mà còn hỏi ngược lại em hả? Có phải chính anh đã mách ông nội chuyện em đu idol không?”


 


“Ừ, anh mách đấy.”


 


Thẩm Hạo Bác trả lời nhanh chóng và thẳng thắn, như thể việc anh nói với ông cụ Phó chuyện cô theo đuổi thần tượng không phải là mách lẻo sau lưng, mà là đang thay trời hành đạo vậy.


 


Phó Tư Dư tức đến mức run tay, có vô vàn lời muốn mắng anh tuôn ra trong đầu nhưng cuối cùng cô chỉ thốt ra được bốn chữ đầy oán hận và tủi thân: “Anh thật quá đáng.”


 


Tuy giận thì giận nhưng cô vẫn kính sợ anh lắm. Hình tượng Thẩm Hạo Bác không thể chống đối trong lòng cô bấy lâu nay đang dần tan vỡ.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào gò má ửng đỏ của cô, chợt cong môi, tiếng cười bật ra khỏi cổ họng: “Mới đó mà đã bảo anh quá đáng rồi hả?”


 


Anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ sau này anh định làm chuyện quá đáng hơn sao?



 


Phó Tư Dư trợn mắt, tức giận trừng anh.


 


Quả nhiên anh đang trả đũa cô, cố ý nói với ông nội rằng cô suốt ngày chỉ biết đu idol, không chịu làm việc đàng hoàng để ông nội giao cô cho anh quản lý, nhờ vậy anh có thể dễ dàng bắt nạt trả thù cô.


 


Phó Tư Dư cắn môi, thái độ dịu đi nhiều: “Anh Bác, em biết hôm qua em nói với anh như vậy là không đúng, em không nên nhắc đến tuổi tác để đả kích lòng tự trọng của anh. Sau này em sẽ không nói đùa như vậy nữa, anh rộng lượng bỏ qua cho em nhé.”


 


Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Anh không hề bị đả kích vì tuổi tác của mình.”


 


Thôi đi, đừng giả bộ nữa, chỉ vì hôm qua cô châm chọc tuổi tác của anh mà anh muốn ăn tươi nuốt sống cô luôn rồi, vậy mà còn mạnh miệng nói lòng tự trọng không bị đả kích.


 


“Vậy tại sao anh lại muốn em đi làm ở công ty của anh? Chẳng lẽ không phải anh vì giận em, muốn em đến đó để dễ bề bưng trà rót nước, trút giận hay sao?”


 


“Em biết bưng trà rót nước không?”


 


“Chuyện đơn giản như bưng trà rót nước ai mà chẳng biết làm, anh coi thường em thế?” Phó Tư Dư nhẹ nhàng nâng cằm, giọng nói đầy vẻ không phục.


 


Thẩm Hạo Bác cười khẽ: “Nếu em thích bưng trà rót nước cho anh thì không phải không được.”


 


“...”


 


Ai mà thích bưng trà rót nước cho anh, anh bị khùng à?


 


“Em chẳng thèm nhé.”


 


Phó Tư Dư nhận ra Thẩm Hạo Bác rất hay xuyên tạc ý của cô, vậy nên cô phải nói thẳng thắn suy nghĩ của mình, nghĩ gì nói nấy, không được vòng vo.


 


Thẩm Hạo Bác: “Anh đã hứa với ông nội là sẽ chăm sóc em, em thích công việc gì cứ nói thẳng với anh.”


 


Câu này nghe mới giống phát ngôn của con người chứ.


 


“Anh nói thật hả?” Phó Tư Dư đảo mắt.


 


Thẩm Hạo Bác không trả lời cô: “Em muốn làm công việc gì?”



 


“Em thích nằm ở nhà xem phim, chơi game, công ty của anh có vị trí nào như vậy không?”


 


Thẩm Hạo Bác trả lời: “Em học ngành quản lý sản xuất phim ảnh, theo định hướng của chuyên ngành, em phù hợp làm việc ở phòng marketing truyền hình và điện ảnh.”


 


Phó Tư Dư tỏ vẻ mình chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng: “Tạm thời em không muốn đi làm.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Em đã hứa với ông nội là sẽ đến làm việc tại tập đoàn Quang Trì.”


 


“Vậy anh đừng nói cho ông biết em không đi làm là được, dù sao ông sẽ không đến tập tập đoàn Quang Trì kiểm tra xem em có thực sự đi làm hay không, anh cứ yểm trợ cho em là được rồi. Giống như việc chúng ta nói với gia đình rằng mình đang thử tìm hiểu nhau ấy, chỉ cần đôi bên phối hợp với nhau chứ không cần làm thật.”


 


Phó Tư Dư cố ý nhắc đến chuyện giả vờ hẹn hò, cô muốn nhắc anh rằng mình đồng ý làm bia đỡ đạn cho anh, giả vờ hẹn hò với anh là để giúp anh khỏi bị người nhà giục đi xem mắt. Công ơn lớn cỡ này, chẳng lẽ còn chưa đủ để bù đắp cho việc cô trêu chọc anh lớn tuổi hay sao?


 


Thẩm Hạo Bác im lặng một lúc, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô bằng ánh mắt sâu thẳm, cất giọng từ tốn và mạch lạc: “Em muốn biến giả thành thật luôn à?”


 


“...”


 


Câu nào của cô ám chỉ mình muốn hẹn hò với anh thật vậy?


 


Tai người này có vấn đề à, lần nào cũng chỉ nghe được một nửa.


 


Cuộc nói chuyện giữa Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác kết thúc tại đây, có thể nói là chia tay không hề vui vẻ, bởi vì Phó Tư Dư tức giận đến mức đóng sầm cửa xe rồi lái xe rời đi.


 



 


Phó Tư Dư vừa về đến nhà đã nhận được một email từ phòng nhân sự của tập đoàn Quang Trì, thông báo cô đến tập đoàn Quang Trì làm thủ tục nhận việc vào lúc 9 giờ sáng ngày 7 tháng 8, không được muộn quá 10 giờ sáng.


 


Ngày 7 tháng 8 tức là ngày mai.


 


Offer mà mọi người phấn đấu cạnh tranh muốn giành được này chỉ là rác rưởi trong mắt Phó Tư Dư. Cô tiện tay chuyển email đó vào mục thư rác.


 


Phó Tư Dư ngồi khoanh chân trên ghế sô pha, cầm điện thoại gửi tin nhắn WeChat cho Tần Xu để phàn nàn.


 


Tần Xu: [Sau đó thì sao? Cậu có đến tập đoàn Quang Trì làm việc không?]



 


Phó Tư Dư: [Không đi, tớ bị khùng mới làm việc tại công ty của anh ấy.]


 


Tần Xu: [Cậu không đi làm, ông nội cậu còn cho cậu tiền tiêu vặt không?]


 


Nhắc đến chuyện này Phó Tư Dư lại càng tức hơn. Hôm nay, Thẩm Hạo Bác không những mách chuyện cô đu idol với ông cụ mà còn đề nghị ông cụ nên để mấy ông anh họ suốt ngày chỉ biết ăn chơi đàng đ**m của cô tự lực cánh sinh.


 


Cách nói khác của “tự lực cánh sinh” là cắt tiền tiêu vặt, tự kiếm tiền bằng đôi tay của mình.


 


Ban đầu chỉ nói là sẽ cắt tiền tiêu vặt của mấy ông anh họ báo thủ nhà cô, song sau đó ông cụ Phó biết chuyện cô chi tận mấy triệu để thuê drone chúc mừng sinh nhật cho Từ Gia Dịch, thế là ông cụ tiện thể cắt luôn tiền tiêu vặt của cô, bắt cô đến công ty của Thẩm Hạo Bác làm việc kiếm tiền.


 


Nguồn kinh tế của cô là ông nội, ông nội không cho cô tiền thì cô không thể trông cậy vào ba mẹ được, ba cô đã đốt sạch tiền ở sòng bạc, không vay tiền cô đã là may mắn lắm rồi.


 


Tóm lại, bây giờ mỗi tháng cô không còn tiền tiêu vặt nữa, kẻ đầu sỏ chính là Thẩm Hạo Bác.


 


Phó Tư Dư: [Dù tớ có đi làm thì tạm thời ông nội cũng không cho tớ tiền vặt đâu. Tớ vẫn còn chút tiền tiết kiệm, có thể cầm cự được vài ngày, đợi một thời gian nữa ông nội hết giận rồi lại cho tớ tiền tiêu xài thôi. Ông nội thương tớ nhất mà, sao nỡ để tớ chết đói được. Tóm lại tớ không thể đến công ty của Thẩm Hạo Bác.]


 


Hành vi lần này của Thẩm Hạo Bác đã khơi dậy tâm lý chống đối của Phó Tư Dư, cô nhất quyết không nhân nhượng anh nữa. Buổi tối trước khi ngủ, cô tắt hết tất cả các báo thức, đeo tai nghe, tắt điện thoại, kéo rèm cửa thật kín.


 


Phó Tư Dư không bị tiếng ồn bên ngoài làm phiền, ngủ một giấc thẳng cẳng đến sáng hôm sau. 10 giờ rưỡi cô mới thức giấc, đã quá thời gian nhận việc mà phòng nhân sự tập đoàn Quang Trì gửi cho cô trong email hôm qua.


 


Sau khi khởi động điện thoại, Phó Tư Dư thấy có hai cuộc gọi nhỡ từ dãy số lạ, cô đoán đó là người của phòng nhân sự tập đoàn Quang Trì gọi đến giục cô đi làm, vì vậy cô tiện tay chặn số điện thoại đó.


 


Cô mở WeChat, Thẩm Hạo Bác lại không gửi bất kỳ tin nhắn nào cho cô, có lẽ anh vẫn chưa biết chuyện cô không đi làm.


 


Phó Tư Dư vào phòng tắm vệ sinh cá nhân xong, gọi đồ ăn ngoài rồi bắt đầu một ngày ru rú trong nhà.


 


5 giờ chiều, Phó Tư Dư lại nhận được thông báo nhận việc của tập đoàn Quang Trì.


 


Công ty yêu cầu cô đến nhận việc vào 9 giờ sáng ngày 8 tháng 8, nội dung giống hệt như email hôm qua, có điều không còn dòng chữ không được đến muộn, quá giờ sẽ không đợi nữa.


 


Phó Tư Dư cười nhạo, dứt khoát chuyển email này vào mục thư rác thêm lần nữa.


 


Trong suốt một tuần lễ, Phó Tư Dư liên tục nhận được email giục nhận việc từ tập đoàn Quang Trì. Ban đầu cô còn bấm vào xem nhưng mấy ngày sau cô chẳng buồn xem nữa.



 


Cô vốn nghĩ nếu mình không đi làm thì chắc chắn Thẩm Hạo Bác sẽ tìm mình, vậy mà kể từ hôm từ nhà tổ trở về, Thẩm Hạo Bác chưa tìm cô lần nào.


 


Trước giờ Phó Tư Dư vốn không đoán được suy nghĩ của Thẩm Hạo Bác, dù sao anh không tìm cô tính sổ thì cô càng thoải mái hơn.


 


Trưa thứ hai, từ 12 giờ rưỡi đến 1 giờ, Từ Gia Dịch có buổi biểu diễn tại trung tâm thương mại gần đó. Kiều Viện rủ cô đi xem, tiện thể đi shopping trong trung tâm thương mại luôn.


 


Mặc dù thứ hai là ngày đi làm nhưng Từ Gia Dịch rất nổi tiếng, toàn bộ tầng một của trung tâm thương mại bị người hâm mộ chen chúc chật như nêm cối.


 


Kiều Viện tranh thủ thời gian nghỉ trưa để ra ngoài. Mỗi khi diễn ra hoạt động kiểu này, các fan thường đến tận nơi tìm chỗ đứng từ sớm, hơn 12 giờ hai người họ mới đến nên chỉ có thể đứng ở ngoài cùng nhìn gáy của fan khác, hoàn toàn không thể chen vào được.


 


“Anh ấy đến chưa? Anh ấy đến chưa?”


 


Kiều Viện khoác tay Phó Tư Dư, nhón chân nhìn vào bên trong.


 


Phó Tư Dư bất đắc dĩ nói: “Em không nhìn thấy gì cả nhưng xem phản ứng của fan thì chắc bây giờ anh ấy vẫn chưa đến đâu.”


 


Dù Từ Gia Dịch đã đến thì họ cũng không thấy được.


 


Vừa dứt lời, các fan phía trước phát ra tiếng thét chói tai, những người đứng đằng sau không nhìn thấy gì cũng hét theo.


 


Phó Tư Dư nói: “Giờ anh ấy đến rồi.”


 


“Chị không nhìn thấy gì cả.” Kiều Viện kéo Phó Tư Dư đổi mấy vị trí nhưng vẫn không thấy gì, sân khấu biểu diễn ở trung tâm thương mại không được thiết kế tốt như sân khấu ở concert, khán giả đứng ở xa không nhìn thấy mặt thì cũng thấy bóng người đứng trên đó. Còn hoạt động ở trung tâm thương mại thì khác, thi thoảng nghệ sĩ còn phải đứng dưới sàn nhà nên các fan đứng cách xa sẽ không nhìn thấy một cọng tóc của nghệ sĩ.


 


“Không nhìn thấy, chúng ta lên lầu hai xem thử đi.”


 


Phó Tư Dư và Kiều Viện chen chúc đến gần thang máy, vừa định đi lên, Phó Tư Dư chợt bắt gặp một bóng người quen thuộc đang đứng ở tầng hai.


 


Cô khựng lại, dừng bước.


 


Kiều Viện quay đầu nhìn cô: “Sao không đi nữa?”


 


Phó Tư Dư ngẩng đầu lên, đối mặt với Thẩm Hạo Bác đang đứng trên lầu nhìn xuống, lẩm bẩm: “Đúng là oan gia ngõ hẹp.”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 10
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...