Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 8


Ba câu hỏi dồn dập của Thẩm Hạo Bác khiến Phó Tư Dư trợn tròn mắt vì ngạc nhiên.


 


Thẩm Hạo Bác không biết Từ Gia Dịch là ai ư? Từ Gia Dịch nổi tiếng từ rất sớm, danh tiếng bền vững liên tục suốt mười mấy năm trời, từng thử sức với nhiều loại kịch bản khác nhau, rất nhiều vai diễn do anh ấy thủ vai đã ăn sâu vào lòng khán giả. Từ Gia Dịch nổi tiếng đến mức ngay cả ông nội 80 tuổi và cháu trai 4 tuổi của cô cũng biết diễn viên Từ Gia Dịch.


 


Không ngờ Thẩm Hạo Bác lại không biết Từ Gia Dịch là ai.


 


Hay là anh sống ở trong núi sâu, xài mạng 2G nhỉ?


 


Là một fan trung thành có thâm niên của Từ Gia Dịch, Phó Tư Dư không kìm được bắt đầu phổ cập kiến thức cho Thẩm Hạo Bác về những giải thưởng và thành tựu mà Từ Gia Dịch đạt được trong lĩnh vực hoạt động nghệ thuật, bao gồm việc anh ấy từng đóng những bộ phim nào, đã phát hành bao nhiêu album. 


 


Phó Tư Dư thuộc làu làu như lòng bàn tay, liến thoắng nói hơn nửa tiếng, đến độ môi khô khốc, cô còn giới thiệu cho Thẩm Hạo Bác vài bộ phim truyền hình có sự góp mặt của Từ Gia Dịch để anh xem lúc rảnh rỗi.


 


“Vừa nãy 805 chiếc drone kia là do em thuê người chuẩn bị đó, nó tái hiện lại tất cả các nhân vật kinh điển do Từ Gia Dịch thủ vai kể từ lúc ra mắt tới giờ. Anh thấy sao? Em có tâm lắm đúng không?”


 


Phó Tư Dư khoe kiệt tác của mình với Thẩm Hạo Bác, cảm thấy mình xứng đáng nhận một tràng pháo tay.


 


Cô đắc ý nhìn Thẩm Hạo Bác, đôi mắt sáng ngời.


 


Nghe cô liến thoắng về người đàn ông khác suốt nửa tiếng đồng hồ, sắc mặt Thẩm Hạo Bác vô cùng lạnh nhạt, cố kìm nén xúc động muốn bịt miệng cô lại. Anh lên tiếng, chất giọng ẩn chứa sự khó chịu không rõ: “Em thích anh ta hả?”


 


“Đúng.” Phó Tư Dư trả lời không hề do dự: “Em là fan của anh ấy, em thích anh ấy nhiều năm lắm rồi, anh có biết anh ấy xuất sắc cỡ nào không? Anh ấy…”


 


“Không biết.” Phó Tư Dư chưa nói hết câu thì đã bị Thẩm Hạo Bác thản nhiên ngắt lời.


 


Lúc này, Phó Tư Dư mới chú ý tới vẻ mặt mất kiên nhẫn của Thẩm Hạo Bác, cô nhận ra anh không muốn nghe cô nói chuyện. Cô cúi đầu, bĩu môi, đành nuốt ngược những lời định nói vào trong bụng.


 


Đúng là một người đàn ông nhàm chán, quả nhiên tuổi tác chênh lệch quá lớn sẽ dễ sinh ra khoảng cách thế hệ, nói chuyện cũng không được thỏa thích.


 


Cô tưởng rằng Thẩm Hạo Bác không nhìn thấy động tác bĩu môi, chu môi của cô.


 


Thẩm Hạo Bác cụp mắt nhìn cô tức giận bĩu môi, phồng cả hai má, mắt mở to y hệt như một chú cá vàng, anh nheo mắt, nhận ra cô đang không vui.


 


Bầu không khí đột ngột chùng xuống, Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào mặt cô giây lát rồi mới bình tĩnh dỗ cô: “Em muốn chụp ảnh không?”


 


Thẩm Hạo Bác không biết có phải cô gái nào cũng thích chụp ảnh hay không nhưng anh biết Phó Tư Dư rất thích chụp ảnh. Mỗi lần nhóm của họ hẹn gặp mặt, cô đều cầm điện thoại tự sướng, hoặc nhờ Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân chụp cho cô. Thi thoảng cô cũng mạnh dạn làm nũng với Phó Tư Nghiên để nhờ đối phương chụp ảnh cho mình, song cho đến trước ngày hôm nay, cô chưa từng nhờ anh chụp ảnh giúp.


 


“Không cần.” Phó Tư Dư từ chối: “Em hơi khát, định đi mua một cốc trà sữa, anh Bác hẹn…”


 



“Ừ, đến phía trước mua là được.”


 


Thẩm Hạo Bác quay người, đi thẳng về trước.


 


Phó Tư Dư khựng lại, nhìn bóng dáng cao lớn của anh đi về phía quán trà sữa, hai chữ “gặp lại” chưa kịp nói ra đã bị mắc nghẹn trong cổ họng.


 


Thẩm Hạo Bác đi mua trà sữa cho cô.


 


Phó Tư Dư ngồi trên ghế nghỉ chân trong quán trà sữa, nhìn hàng người xếp thành hàng dài bên trong quán trà sữa và Thẩm Hạo Bác đang đứng ở cuối hàng, cảm thấy khó tin.


 


Hóa ra Thẩm Hạo Bác cũng thích uống trà sữa! Xếp hàng dài thế kia mà anh không ngại phiền!


 


Phó Tư Dư giơ điện thoại, chụp ảnh Thẩm Hạo Bác đứng ở cuối hàng.


 


Thẩm Hạo Bác nhạy bén ngẩng đầu, nhìn thẳng vào cô.


 


Phó Tư Dư nhanh chóng giơ điện thoại lên cao, giả vờ như đang tìm góc để tự sướng.


 


Một lát sau, Thẩm Hạo Bác mới dời tầm mắt sang nơi khác.


 


Phó Tư Dư lén liếc nhìn anh, thở hắt ra một hơi rồi gửi tin nhắn cho Tần Xu.


 


Phó Tư Dư: [Có tin cực sốc này, chắc chắn cậu không tin được đâu, người đàn ông lạnh lùng như Thẩm Hạo Bác cũng thích uống trà sữa đó.]


 


Tần Xu: [?]


 


Phó Tư Dư: [Thật mà, nói có sách mách có chứng nhé.]


 


Phó Tư Dư gửi bức ảnh vừa chụp cho Tần Xu.


 


Tần Xu: [Ai chụp bức ảnh này thế?]


 


Phó Tư Dư: [Tớ chụp, tớ ngồi bên trong quán đợi trà sữa.]


 


Tần Xu: [Nghĩa là Thẩm Hạo Bác mua trà sữa cho cậu đúng không?]


 


Phó Tư Dư: [Đúng rồi đúng rồi, anh ấy nói anh ấy cũng muốn uống trà sữa nên tiện thể mua giúp tớ luôn.]


 


Tần Xu: [Phó Tư Dư, có câu này tớ không biết có nên nói không.]



Phó Tư Dư: [Vậy cậu đừng nói.]


 


Chắc chắn không phải lời hay ho gì.


 


Tần Xu: [Không, tớ phải nói, hình như cậu hơi khờ trong chuyện tình cảm nam nữ thì phải.]


 


Phó Tư Dư: [Cậu giải thích rõ ràng cho tớ, tớ khờ hồi nào.]


 


Tần Xu: [Tớ lấy ví dụ cho cậu nhé. Nếu Từ Gia Dịch và Mục Phù cùng đi trên đường, bỗng nhiên Tần Gia Dịch nói với Mục Phù rằng mình muốn mua trà sữa, hỏi cô ấy muốn uống trà sữa vị gì. Cậu nghĩ anh ấy muốn uống trà sữa thật sao?]


 


Phó Tư Dư: [Đào được đường rồi nhé, thứ mà họ uống không phải là trà sữa, mà là tình yêu. Gia Dịch rất khắt khe trong chuyện ăn uống, anh ấy vì muốn giữ vóc dáng nên không động đến trà sữa, vậy nên chắc chắn anh ấy cố tình mua cho Mục Phù uống.]


 


Tần Xu: […]


 


Hay nhỉ, cô nàng này nắm bắt chi tiết trong chuyện tình cảm của người khác rất chính xác nhưng khi đến lượt mình thì lại không biết gì cả.


 


Nhắc tới vợ chồng Gia Mộc, rất nhanh Phó Tư Dư không còn quan tâm đến chuyện Thẩm Hạo Bác thích uống trà sữa nữa, bắt đầu chia sẻ viên đường đồng hồ mà cô đã hít được tối nay.


 


Bên kia, Thẩm Hạo Bác vẫn đang xếp hàng, Phó Tư Dư ngồi ở trong quán trà sữa, quay lưng lại với anh nên anh không thấy rõ mặt cô.


 


Anh không biết cô còn cáu kỉnh hay không. Nhớ đến đôi mắt tỏa sáng, trong veo, thái độ sung sướng như sắp chắp cánh bay lên trời khi nhắc tới Từ Gia Dịch của cô, ánh mắt Thẩm Hạo Bác tối sầm, gửi tin nhắn cho trợ lý Phan Vĩnh Khang: [Mau gửi cho tôi mọi thông tin liên quan đến Từ Gia Dịch.]


 


Phan Vĩnh Khang nhanh chóng trả lời như người máy: [Vâng, sếp Thẩm.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Tâm lý của các cô gái khi theo đuổi thần tượng là gì?]


 


Chưa được bao lâu, Phan Vĩnh Khang gửi một file tài liệu về thông tin của Từ Gia Dịch cho Thẩm Hạo Bác, anh ấy đã quá quen với việc điều tra thông tin về một người nào đó, song câu hỏi thứ hai khiến anh ấy không hiểu gì cả.


 


Đầu tiên, anh ấy là đàn ông 100%, thứ hai anh ấy chưa từng theo đuổi thần tượng nên sao biết mấy cô gái có tâm lý gì khi theo đuổi thần tượng chứ.


 


Phan Vĩnh Khang chuyển tiếp câu hỏi cho nhân viên phòng marketing truyền hình và điện ảnh của công ty, sau đó nhanh chóng nhận được câu trả lời.


 


Câu trả lời rất bài bản, fangirl được chia thành vài kiểu. Có fangirl đu idol chủ yếu là vì thích ngoại hình của thần tượng, đó gọi là fan sắc đẹp. Có người theo đuổi vì cảm nhận được năng lượng tích cực từ thần tượng, hy vọng mình và thần tượng sẽ cùng tiến bộ, đó gọi là fan sự nghiệp. Ngoài ra còn có người xem thần tượng là người yêu, người chồng trong tưởng tượng của mình, đó gọi là fan bạn gái.


 


Hai kiểu fangirl đầu không có vấn đề gì nhưng kiểu fan bạn gái muốn kết hôn với thần tượng khiến sắc mặt vốn u ám của Thẩm Hạo Bác càng lạnh lùng hơn.


 


Phó Tư Dư và Tần Xu trò chuyện chốc lát thì phát hiện Thẩm Hạo Bác đã đặt đơn xong, đang đứng bên ngoài chờ trà sữa. Theo trải nghiệm trong quá khứ, cô nhớ thời gian đợi trà sữa sau khi đặt đơn sẽ lâu hơn thời gian xếp hàng order.


 


Phó Tư Dư vẫy tay với Thẩm Hạo Bác, nơi này quá đông người nên cô không tiện gọi tên anh. Thẩm Hạo Bác cúi đầu, nghiêm túc nhìn điện thoại nên không phát hiện Phó Tư Dư vẫy tay gọi mình.



 


Phó Tư Dư nhìn thấy bên cạnh còn vài chỗ trống bèn đứng dậy đi lại chỗ Thẩm Hạo Bác, muốn bảo anh vào trong ngồi chờ.


 


“Anh Bác.”


 


Thẩm Hạo Bác ngước lên nhìn cô.


 


Phó Tư Dư: “Anh vào trong ngồi chờ đi, lát nữa làm trà sữa xong thì nhân viên sẽ gọi tên thôi.”


 


Cô vừa dứt lời, một đám người ùa vào trong quán rồi ngồi hết những chỗ còn trống.


 


Phó Tư Dư xấu hổ chớp mắt, cố giữ thể diện cho chính mình: “Không thì cứ đứng đợi cũng được, chắc sẽ nhanh thôi.”


 


Phó Tư Dư hơi mất tự nhiên khi đối diện với Thẩm Hạo Bác, cô quay đầu nhìn màn hình lớn chiếu cảnh các fan chúc mừng sinh nhật Từ Gia Dịch ở tòa nhà bên cạnh.


 


Một vài fan mua trà sữa xong, cầm đồ cổ vũ Từ Gia Dịch thình lình dừng lại khi đi ngang Phó Tư Dư, thi thoảng lại lấm lét liếc nhìn gương mặt của cô rồi xì xầm nho nhỏ ở chỗ cách cô không xa.


 


Phó Tư Dư nhận ra họ đang bàn tán về mình nên cúi đầu kiểm tra quần áo của mình, không phát hiện ra chỗ nào bất thường. Cô vừa định mở camera của điện thoại để xem lớp trang điểm có bị trôi không thì giọng nói của hai cô gái đằng trước truyền tới.


 


“Chị ấy đẹp quá, chúng ta quá đó hỏi thăm chút đi.”


 


“Làm vậy không tốt lắm đâu, cùng đi đi, chúng ta cùng qua đó.”


 


Hóa ra họ khen cô đẹp, Phó Tư Dư đắc chí lắc đầu, ngẩng mặt lên nhìn Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác đang cảnh giác liếc nhìn nhóm fan đứng đằng xa, trong đó còn có một người là nam.


 


Anh nâng tay, nắm chặt cánh tay Phó Tư Dư, kéo cô lại trước mặt mình, vóc dáng cao lớn che trước mặt cô, lẳng lặng tuyên bố chủ quyền.


 


Phó Tư Dư nâng cằm lên, ánh mắt tràn ngập khó hiểu, không biết anh thình lình kéo mình để làm gì.


 


Bỗng nhiên một giọng nói ngượng nghịu vang lên bên tai: “Chị ơi, chị ơi, xin hỏi chị có phải là chị gái ngồi hàng ghế đầu trong tiệc sinh nhật của Gia Dịch hôm nay không?”


 


Phó Tư Dư không trả lời câu hỏi của cô ấy: “Sao vậy?”


 


Cô gái giơ màn hình điện thoại cho cô xem: “Em thấy ảnh chụp của chị trong super group của Gia Dịch, người quay phim cứ lia ống kính về phía chị suốt. Chị ơi, có phải ngoài đời chị cũng quen với Gia Dịch không ạ?”


 


Phó Tư Dư ngạc nhiên khi thấy ảnh của mình trên màn hình điện thoại của cô gái đó, nhận ra cô ấy đang cho mình xem super group của Gia Dịch thì sững sờ hỏi: “Tại sao ảnh của tôi lại được đăng trong đó?”


 



 


Ảnh cá nhân bị đăng lên super group của người nổi tiếng cũng không phải chuyện tốt, Phó Tư Dư vẫy tay nói: “Không, tôi không quen anh ấy ngoài đời, tôi chỉ là một fan bình thường thôi.”


 


Phó Tư Dư không dám nói mình là fan couple.


 


Nghe cô nói mình không quen Từ Gia Dịch ngoài đời, các fan không bao vây cô nữa, chỉ khen cô vài câu rồi lục tục rời đi.


 


Phó Tư Dư cầm điện thoại, ấn vào super group của Từ Gia Dịch. Hầu hết các bài đăng đều thảo luận về màn biểu diễn và tạo hình của Từ Gia Dịch hôm nay, cô phải lướt rất lâu mới nhìn thấy bài đăng mà cô gái kia đã cho cô xem.


 


Phó Tư Dư vào khu bình luận, thấy các fan không những khen cô xinh đẹp mà có rất nhiều người suy đoán thân phận của cô, tự hỏi liệu cô có phải là bạn gái của Từ Gia Dịch không? Tất nhiên cũng có người mắng cô, đưa ra thuyết âm mưu là cô mua chuộc người quay phim để họ cố tình cho cô xuất hiện trên màn ảnh nhiều hơn.


 


Phó Tư Dư dở khóc dở cười, với tư cách là một fan couple lâu năm, cô cảm thấy mình đang bị sỉ nhục.


 


Cô hoàn toàn không muốn cưới Từ Gia Dịch, cô muốn Mục Phù kết hôn với Từ Gia Dịch cơ.


 


Cùng lúc đó, Thẩm Hạo Bác mò mẫm tham gia vào super group của Từ Gia Dịch dưới sự hướng dẫn của Phan Vĩnh Khang, cũng thấy mấy bình luận đoán mò về thân phận của cô.


 


Ánh mắt của anh bỗng trở nên nguy hiểm, gửi tin nhắn cho Phan Vĩnh Khang: [Muốn fan bạn gái rời bỏ fandom thì phải làm sao?]


 


Phan Vĩnh Khang đáp: [Có lẽ cần thần tượng sập phòng.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Sập phòng?]


 


Thẩm Hạo Bác nhíu mày, cho rằng thần tượng sập phòng nghĩa là phòng ở nhà của thần tượng bị sập rồi đập chết thần tượng, chừng nào thần tượng chết rồi mới rời fandom được ư?


 


Phan Vĩnh Khang: [Sập phòng nghĩa là nam minh tinh hẹn hò đấy ạ.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Ừ, cậu mau điều tra xem Từ Gia Dịch có bạn gái không?]


 


Phan Vĩnh Khang: [Tạm thời Từ Gia Dịch vẫn còn độc thân.]


 


Ở mặt ngoài thì là vậy.


 


Thẩm Hạo Bác: [Tìm phóng viên điều tra xem anh ta có lén qua lại với cô gái nào hay không, đừng tiết lộ chuyện này.]


 


Phan Vĩnh Khang: [Dạ.]


 


Kiểu người này gọi là paparazzi chứ không phải phóng viên.


 


Sau khi nhận được nhiệm vụ mà sếp giao cho, Phan Vĩnh Khang nghi ngờ chẳng lẽ sếp bị kẻ khác đoạt xác mất rồi, tối nay anh cứ giao cho anh ấy mấy nhiệm vụ kỳ lạ.


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 8
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...