Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 7


Phó Tư Dư rảnh rỗi, ở nhà suốt mấy hôm liên tục, cuối cùng cũng đợi đến ngày mùng 5 tháng 8, sinh nhật của Từ Gia Dịch.


 


Buổi tiệc sinh nhật bắt đầu vào 3 giờ rưỡi chiều và kết thúc lúc 5 giờ rưỡi.


 


Phó Tư Dư và Kiều Viện hẹn gặp nhau ở trước cổng trung tâm Nghệ thuật Nam Kinh.


 


Vì ban tổ chức buổi tiệc yêu cầu kiểm tra vé trước ba mươi phút nên Phó Tư Dư đã có mặt trước năm mươi phút. Bên ngoài tụ tập rất nhiều fan của Từ Gia Dịch, thậm chí có những người không mua được vé vào cửa vẫn đến tận nơi và kiên nhẫn đứng đợi, chỉ vì muốn chúc mừng sinh nhật Từ Gia Dịch, hòa mình vào bầu không khí sôi nổi mà các fan dành cho thần tượng của mình.


 


Hôm nay là ngày đi làm nên Kiều Viện cố ý xin nghỉ nửa ngày để tới đây. Lúc chuẩn bị xuất phát, Phó Tư Dư gửi tin nhắn cho cô ấy, Kiều Viện chuẩn bị rời đi thì nhận được tin nhắn này. Tuy nhiên, vừa đến cửa công ty, Kiều Viện bất ngờ bị sếp gọi điện quay lại để giải quyết một công việc khẩn cấp.


 


Hiện trường tổ chức buổi tiệc đã bắt đầu cho kiểm tra vé, Kiều Viện đang trên đường đến đây, Phó Tư Dư vội vàng nhắn tin hỏi bao lâu nữa cô ấy sẽ tới.


 


Kiều Viện: [Chị đến tàu điện ngầm rồi, còn ba trạm nữa thôi, chừng mười lăm phút nữa sẽ tới.]


 


Công ty của cô ấy cách trung tâm Nghệ thuật Nam Kinh không quá xa.


 


Phó Tư Dư: [Vâng, nửa tiếng nữa tiệc sinh nhật mới bắt đầu, vẫn còn kịp, chị cứ từ từ.]


 


Kiều Viện: [Aaaaaa, chị điên mất thôi, chị lên nhầm tàu chạy ngược chiều mất rồi.]


 


Phó Tư Dư: […]


 


Kiều Viện: [Chị sẽ đổi chuyến ở ga tiếp theo, hy vọng sẽ đến kịp, hay là em cứ vào trước đi.]


 


Phó Tư Dư: [Vé đang ở chỗ em, em vào rồi chị phải làm sao?]


 


Kiều Viện bực bội càm ràm: [Tất cả đều do lão sếp đáng ghét, tối ngày chỉ biết tăng ca tăng ca, ngày nào cũng tăng ca khiến chị quay cuồng, thiếu ngủ trầm trọng, đầu óc cũng trì trệ theo. Hồi trưa chị đã xin nghỉ phép rồi, vậy mà lão ta còn gọi điện bảo chị quay lại xử lý công việc. Biết thế chị đã không nghe điện thoại của lão ấy.]


 


Kiều Viện bực bội, nhắn một tràng dài phàn nàn về sếp của cô ấy với Phó Tư Dư. May mắn thay, năm phút trước khi buổi tiệc chính thức bắt đầu, Kiều Viện th* d*c chạy tới, cuối cùng cũng vào trong thành công.


 


Quy mô buổi tiệc không quá hoành tráng, vị trí ở hàng đầu tiên rất dễ tìm, trên mỗi chiếc ghế ở hàng đầu tiên đều có đặt một hộp quà được gói cẩn thận, đó là quà mà Từ Gia Dịch dành tặng cho fan của mình.


 


Kiều Viện mở hộp rồi nhìn món quà bên trong, reo lên: “Wow, Gia Dịch của chúng ta tốt với fan quá, toàn tặng đồ hiệu đắt tiền.”


 


Giọng của cô ấy lanh lảnh khiến các fan ở gần đó đều bật cười, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cô ấy.


 


Kiều Viện nhận ra điều này nên xấu hổ kéo tay Phó Tư Dư, trốn ra sau lưng cô.


 


Phó Tư Dư bật cười xoa dịu: “Không sao, không chỉ mỗi mình chị kích động hét to khi thấy thần tượng đâu. Đợi lát nữa Gia Dịch bước ra sân khấu, thể nào họ cũng hét điên hơn cả chị cho mà xem.”


 


Vừa dứt lời, buổi tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu, cả khán phòng bùng nổ trong tiếng reo hò kích động của đông đảo fan hâm mộ.



 


Phó Tư Dư nhún vai với Kiều Viện, như thể đang nói “chị thấy chưa, em đã nói mà”.


 


Từ Gia Dịch bước ra từ sau cánh gà, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh ấy.


 


Chỗ ngồi của Phó Tư Dư ở rất gần Tư Gia Dịch, gần đến mức cô có thể thấy rõ chiếc đồng hồ mà anh ấy đeo hôm nay thuộc nhãn hàng mà Mục Phù vừa công bố trở thành đại sứ thương hiệu không lâu.


 


Ánh mắt cô lập tức tỏa sáng, bộ não hoạt động hết công suất vì hít ke.


 


Fan couple trên toàn thế giới đều là giống loài hết sức kỳ diệu, bởi vì họ có thể hít ke chỉ bằng việc tưởng tượng.


 


Trước giờ Từ Gia Dịch chưa từng đeo đồng hồ của thương hiệu này, Mục Phù vừa trở thành đại sứ thương hiệu không lâu thì anh ấy đã đeo nó vào buổi tiệc sinh nhật. Có phải anh ấy đã lén theo dõi Mục Phù và ủng hộ nhãn hàng mà cô ấy đại diện không nhỉ?


 


Gặm đường, gặm đường mau!


 


Nhờ những “viên đường” tự tưởng tượng ấy, tâm trạng của Phó Tư Dư trở nên hưng phấn trong suốt buổi tiệc, lúc nào cũng cười tít mắt, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, say sưa ngắm nhìn Từ Gia Dịch ở trên sân khấu. Nụ cười của cô còn ngọt ngào hơn cả thiếu nữ đang chìm đắm trong tình yêu nữa.


 


Vì muốn tất cả fan đều được chiêm ngưỡng Từ Gia Dịch biểu diễn nên ngoài các fan có mặt tại hiện trường, buổi tiệc sinh nhật còn được phát sóng trực tiếp trên các nền tảng với nhiều camera ghi hình tại hiện trường.


 


Thi thoảng ống kính sẽ lia về phía hàng ghế khán giả, thông thường các cameraman sẽ ưu ái cho những fan có ngoại hình ưa nhìn. Phó Tư Dư có gương mặt xinh xắn, da trắng nõn nà, cần cổ thiên nga, vẻ ngoài rất kiêu sa và duyên dáng. Chẳng những vậy, cô còn rất hoạt bát và hay cười, chính khí chất ấy đã xoa dịu vẻ ngoài sắc sảo của cô rất nhiều, khiến cô trở nên dịu dàng và ôn hòa hơn.


 


Hơn nữa, Phó Tư Dư ngồi ở hàng ghế đầu, lúc cô mới bước vào thì người quay phim đã chú ý tới cô, mỗi lần ống kính lia qua khán phòng thì cô luôn được ưu ái quay cận mặt.


 


Phó Tư Dư không biết điều này nhưng các fan xem live stream lại bình luận không ngớt.


 


[Chị gái ngồi hàng ghế đầu trong buổi tiệc sinh nhật của anh Dịch là ai vậy? Sao camera cứ lia đến cô ấy mãi thế, tôi thấy tận mấy lần rồi.]


 


[Mấy người quay phim ở trường quay luôn thích tia những khán giả ưa nhìn mà, chủ yếu là làm vậy sẽ đẹp mắt hơn.]


 


[Ôi chao, ngoại hình của bạn fan nữ kia xinh thế, nếu cô ấy vào giới giải trí, đảm bảo khí chất đó sẽ đè bẹp cả mấy nữ minh tinh suốt ngày book bài khoe khoang mình đẹp hơn người khác.]


 


[Ánh mắt mà cô gái đó nhìn anh Dịch mới ngọt ngào và say mê làm sao. Cô ấy ngồi gần anh Dịch như vậy, chắc chắn anh Dịch sẽ thấy cô ấy.]


 


[Đây mới đúng là mẫu con gái mà anh Dịch thích nhỉ, vừa hoạt bát lại vừa phóng khoáng, hơn hẳn nữ minh tinh chỉ biết chế tạo tin đồn vớ vẩn nào đó.]


 


[Tôi cười chết mất, nữ minh tinh nào đó suốt ngày book bài đẹp nhất thế giới, ai ngờ lại bị một fan nữ nhà chúng ta đá ra chuồng gà. Dù cô ta bám dính anh Dịch của chúng ta như keo thì anh Dịch cũng chẳng thèm ngó ngàng gì tới đâu.]


 


[Vợ chồng Gia Mộc là thật, vợ chồng Gia Mộc đã kết hôn rồi.]


 


[Mẹ kiếp, bên trên có đống rác nào đó trà trộn vào kìa! Sao bọn fan couple kinh tởm quá vậy? Tiệc sinh nhật của anh Dịch mà cũng định giúp Mục Phù đẩy thuyền à?]


 


[Mọi người chú ý đừng nhắc tên nữ minh tinh khác trong bình luận nhé, chỉ tập trung vào nhà mình thôi, đừng để người ta ké fame anh nhà.]



 


[Gõ cụm “tập trung vào nhà mình” vào màn hình chung đi.]


 


[+1]


 


[+10086]


 


Mọi người có mặt tại hiện trường đều tập trung xem Từ Gia Dịch biểu diễn, xung quanh toàn là fan của anh ấy nên Phó Tư Dư không tiện phân tích những viên đường mà cô vừa hít với Kiều Viện. Sau khi buổi tiệc sinh nhật kết thúc, cô rời khỏi khán phòng, nóng lòng khoe ảnh Từ Gia Dịch mà cô đã chụp rồi chia sẻ viên đường mà cô vừa ảo tưởng.


 


Hai người đi tìm một quán ăn gần đó, cùng nhau châu đầu ghé tai mổ xẻ viên đường về chiếc đồng hồ nọ.


 


Phó Tư Dư vào trang web của thương hiệu đồng hồ đó và tìm được chiếc đồng hồ mà Từ Gia Dịch đã đeo, đọc phần giới thiệu về chiếc đồng hồ thì mới biết đó là đồng hồ đôi.


 


Cô lại hít thêm một viên đường nữa rồi.


 


Tuy rằng họ chưa từng thấy Mục Phù đeo chiếc đồng hồ nữ trong bộ sưu tập này bao giờ nhưng theo lối suy nghĩ của fan couple thì chắc chắn là thế.


 


Từ Gia Dịch đeo đồng hồ đôi, chắc chắn anh ấy đang hẹn hò.


 


Mục Phù là đại sứ thương hiệu của hãng đồng hồ này, chắc chắn chiếc đồng hồ của Từ Gia Dịch là được cô ấy tặng cho, nhất định chiếc còn lại đang ở chỗ Mục Phù.


 


Chắc chắn là thế!


 


Vợ chồng Gia Mộc nhất định là thật.


 


Nghe Phó Tư Dư phân tích xong, Kiều Viện giơ ngón cái khen ngợi cô: “Trời ạ, em đẩy thuyền chuyên nghiệp thật đấy. Hơn hai năm rồi chị không được hít đường mới của vợ chồng Gia Mộc, viên đường này hoàn toàn xứng đáng được đề cử ở Olympic luôn đó. Em có muốn đăng viên đường này vào super group của vợ chồng Gia Mộc không? Để mấy chị em đói khát của chúng ta được ăn no một bữa.”


 


Phó Tư Dư suy nghĩ rồi đáp: “Thôi đừng, hôm nay là sinh nhật của Gia Dịch, chắc chắn lát nữa sẽ có hotsearch cho xem. Nếu lúc này fan couple phát đường mà bị fan only phát hiện, kiểu gì họ cũng sẽ mắng Mục Phù ké fame, nói không chừng còn tẩy chay thương hiệu đồng hồ mà Mục Phù đại diện ấy chứ.”


 


Kiều Viện gật đầu: “Em nói có lý, vậy chúng ta không đăng lên mạng nữa, tự gặm một mình là được.”


 


Ăn cơm xong, hai người bắt taxi đến trung tâm Kinh tế Nam Kinh, chuẩn bị xem màn chúc mừng sinh nhật mà Phó Tư Dư đã chuẩn bị cho Từ Gia Dịch lúc 8 giờ 5 phút.


 


Vừa đến trung tâm Kinh tế Nam Kinh, sếp của Kiều Viện lại gọi điện giục cô ấy nhanh chóng về công ty, có công việc cần cô ấy giải quyết.


 


Kiều Viện chửi rủa, bực bội quay về công ty tăng ca.


 


Lúc này còn hơn nửa tiếng mới đến màn chúc mừng sinh nhật bằng drone, có lẽ fanclub của Từ Gia Dịch cũng đã chuẩn bị chúc mừng ở nơi này. Trên quảng trường người đông nghìn nghịt, đâu đâu cũng là fan cầm banner của Từ Gia Dịch.


 


Phó Tư Dư cầm điện thoại, tìm một chỗ thích hợp để quay màn chúc mừng sinh nhật bằng drone.


 


Ở xung quanh, các fan của Từ Gia Dịch đang tổ chức xếp hàng để chụp ảnh tập thể, thấy Phó Tư Dư xách quà sinh nhật mà anh ấy chuẩn bị cho fan, một fan nhiệt tình tiến lên hỏi cô có muốn chụp ảnh cùng hay không.



Phó Tư Dư mỉm cười từ chối, tuy rằng cô và họ đều là fan của Từ Gia Dịch nhưng bản chất hai bên khác nhau, một fan couple như cô trà trộn chụp ảnh cùng các fan only thì không ổn chút nào.


 


Phó Tư Dư đứng đợi một lát thì thấy chán, bèn cầm điện thoại tự chụp vài bức ảnh, chọn một tấm đẹp nhất rồi đăng lên khoảnh khắc.


 


Ảnh vừa được đăng lên chừng vài phút, nhóm chat năm người của Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Nghiên, Tần Cảnh Diệu và Hàn Nhậm Bân bỗng nhảy ra.


 


Tần Cảnh Diệu @Phó Tư Dư: [Em đang ở quảng trường Chính Nghiệp hả?]


 


Phó Tư Dư: [Vâng.]


 


Tần Cảnh Diệu: [Bọn anh đang ở gần đó, em có muốn đến chỗ bọn anh không?]


 


Phó Tư Dư không hỏi “bọn anh” mà Tần Cảnh Diệu nói bao gồm những ai mà chỉ trả lời là “không”.


 


Trong phòng VIP ở câu lạc bộ cao cấp cách quảng trường Chính Nghiệp không xa, Tần Cảnh Diệu nhìn tin nhắn trả lời của Phó Tư Dư, nghiêng đầu nói với Thẩm Hạo Bác ở bên cạnh: “Chắc chắn Tư Dư vẫn còn sợ chuyện lần trước, mấy ngày qua tôi rủ em ấy ra ngoài chơi nhưng em ấy không chịu đi. Giờ em ấy đang ở cách chúng ta chưa đến một nghìn mét theo đường chim bay, tôi rủ em ấy đến đây chơi mà em ấy vẫn từ chối.”


 


Thẩm Hạo Bác cụp mắt nhìn ảnh mà Phó Tư Dư vừa đăng, không trả lời anh ấy.


 


Trên ảnh, Phó Tư Dư hơi nghiêng đầu, mắt cong cong, mỉm cười ngọt ngào, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.


 


Nhìn bức ảnh này, anh cảm thấy bực bội khó hiểu.


 


Phó Tư Dư rất tốt tính, có thể mỉm cười ngọt ngào với bất cứ ai nhưng chỉ riêng gặp anh thì cô lại không cười, cho dù chỉ là cái nhếch môi cũng giả tạo và gượng ép thấy rõ.


 


Tần Cảnh Diệu thấy Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào điện thoại mà không nhúc nhích, ghé lại gần rồi hỏi: “Cậu nhìn gì mà chăm chú vậy?”


 


Thẩm Hạo Bác bình tĩnh cất điện thoại, thản nhiên nhìn anh ấy rồi đứng dậy: “Tôi có việc, đi trước đây.”


 


Tần Cảnh Diệu vỗ đùi đôm đốp, không nhịn được cười, trêu ghẹo bạn mình: “Này, cậu đi đâu vậy? Tư Nghiên và Nhậm Bân sắp đến rồi mà cậu định đi đâu? Có chuyện gì quan trọng hơn việc mấy anh em chúng ta tụ tập chứ?”


 


Thẩm Hạo Bác không để ý đến anh ấy, sải chân đi ra ngoài.


 



 


8 giờ 5 phút, màn trình diễn chúc mừng sinh nhật bằng drone vừa bắt đầu đã nhận được một tràng hò reo điên cuồng. Tai Phó Tư Dư bị lùng bùng đến mức không nghe rõ nữa, cô mở điện thoại quay phim, nhắm ống kính về phía màn trình diễn bằng drone trên không để ghi hình gần ba phút.


 


Những người xung quanh đều bắt đầu chụp ảnh cho nhau, có người còn chụp ảnh lưu niệm với tên Tư Gia Dịch được ghép lại bằng drone ở trên bầu trời.


 


Phó Tư Dư cũng muốn lưu giữ kỷ niệm nhưng cô chỉ có một mình, tự chụp thì không thể lấy hết cảnh trên không, bên cạnh lại chỉ toàn là fan only, không tiện nhờ người ta chụp ảnh giúp cô được.


 


Cô giơ điện thoại lên, cố gắng điều chỉnh góc độ những vẫn không thể bắt trọn cả gương mặt mình lẫn drone ở trên bầu trời vào một khung hình. Trong đám đông thường xuyên có người chạy tới chạy lui xô đẩy cô, cô liếc nhìn chung quanh thì thấy dòng người lũ lượt kéo về phía này, bèn nhanh chóng hạ tay xuống và định tìm một chỗ ít người hơn.


 



Phó Tư Dư bất ngờ bị vấp phải thứ gì đó khiến cô lảo đảo suýt ngã sấp xuống đất, may mà cô phản ứng nhanh nhạy chống tay xuống đất nên mới không ngã chổng vó.


 


Bỗng nhiên một bàn tay chìa ra trước mặt cô. Phó Tư Dư tưởng là người qua đường muốn dìu cô đứng dậy nên lắc đầu từ chối: “Không cần, cảm ơn nhé.”


 


Phó Tư Dư đứng thẳng dậy, ngẩng đầu lên thì thấy Thẩm Hạo Bác. Cô sửng sốt, ngần ngừ hỏi: “Anh Bác? Em không hoa mắt chứ? Sao anh lại ở đây?”


 


Đây không giống nơi mà Thẩm Hạo Bác sẽ đến.


 


Thẩm Hạo Bác nhìn cô từ trên xuống dưới để xem có bị thương ở đâu không, sau đó bình tĩnh trả lời: “Anh đi ngang qua.”


 


Người bên cạnh lại đổ xô qua đây, Thẩm Hạo Bác nhanh tay che chắn vai của cô, lưng cô bị người ta va vào nên nhoài người về trước, khiến gò má vô tình chạm vào cổ anh.


 


Cảm giác mềm mại lướt qua làn da khiến yết hầu của Thẩm Hạo Bác nhẹ nhàng cuộn lên. Anh bảo vệ Phó Tư Dư, liếc nhìn đám đông xung quanh, nhíu mày, lạnh lùng hỏi: “Một mình em chạy tới nơi nguy hiểm này làm gì?”


 


Bỗng nhiên những tiếng la ó chói tai vang lên xung quanh, át đi giọng nói của Thẩm Hạo Bác. Sự chú của của Phó Tư Dư lại bị thu hút vì màn trình diễn drone xếp thành hình Từ Gia Dịch, cô quay đầu lại để xác nhận sự hiện diện của Thẩm Hạo Bác, sau đó ôm chầm cánh tay anh, vui sướng nói: “Ôi chao, đúng là anh Bác đến đây thật! Tốt quá, mau quay video em và màn trình diễn bằng drone trên trời với.”


 


Thẩm Hạo Bác sững sờ, cúi đầu nhìn bàn tay cô đang ôm cánh tay mình.


 


Lúc này Phó Tư Dư chỉ nghĩ đến chụp ảnh chứ không để ý đến phản ứng của Thẩm Hạo Bác. Cô kéo anh đi sang bên cạnh vài bước, nhét điện thoại vào tay anh, bắt đầu tạo dáng hình trái tim trước mặt anh.


 


Thẩm Hạo Bác vẫn chưa hiểu chuyện gì, Phó Tư Dư đang tạo dáng hình trái tim với anh ư?


 


“Anh Bác, anh mau lên, còn ngẩn ra đó làm gì, mau quay video cho em.”


 


Nếu là bình thường, Phó Tư Dư tuyệt đối không dám ra lệnh cho Thẩm Hạo Bác nhưng hôm nay vì được ăn đường nên tâm trạng của cô có phần phấn khích, không thể kiểm soát được hành vi.


 


Thẩm Hạo Bác hoàn hồn khi nghe cô gọi, anh giơ điện thoại rồi quay video cho Phó Tư Dư.


 


Phó Tư Dư vui vẻ như một chú thỏ con, liên tục tạo dáng đáng yêu, ngọt ngào trước ống kính, quay video chừng mười phút thì màn trình diễn drone cũng kết thúc.


 


Phó Tư Dư mệt đến mức trán thấm mồ hôi, cười chạy đến chỗ Thẩm Hạo Bác: “Anh Bác, anh quay em đẹp không vậy?”


 


Thẩm Hạo Bác nhìn cô chằm chằm, bất giác cong môi: “Đẹp lắm.”


 


“Đưa em xem nào.” Phó Tư Dư cầm điện thoại, mở video mà anh vừa quay ra. Tất cả cảnh quay trong video đều tập trung vào cô, tên và hình ảnh Từ Gia Dịch được ghép bằng drone trên không trung hoàn toàn không lọt vào trong ống kính.


 


Phó Tư Dư lập tức thay đổi sắc mặt, cáu kỉnh hỏi: “Trời ạ, anh quay cái quái gì vậy? Gia Dịch của em đâu rồi? Chẳng phải em bảo anh quay cả em lẫn anh ấy hay sao?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Gia Dịch nào?”


 


Phó Tư Dư cầm điện thoại, tức giận dậm chân với anh: “Là Từ Gia Dịch, Từ Gia Dịch đó. Chẳng lẽ anh không nhìn thấy mấy chữ chúc mừng sinh nhật Từ Gia Dịch to đùng ở trên trời hả?”


 


Thẩm Hạo Bác xị mặt: “Từ Gia Dịch là ai? Làm gì? Sinh nhật của đối phương thì có liên quan gì tới em?”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 7
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...