Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 87


Phó Tư Dư không đồng tình với quan điểm khi ở nhà Thẩm Hạo Bác có địa vị rất thấp của Tần Xu. Cô cảm thấy Tần Xu nói vậy là bởi vì cô ấy không nhìn thấy dáng vẻ quyết đoán mạnh mẽ, nói một không nói hai của Thẩm Hạo Bác khi ở nhà mà thôi.


 


Đương nhiên những lúc Thẩm Hạo Bác mạnh mẽ quyết đoán thường sẽ đi kèm với một vài chuyện hơi xấu hổ, vậy nên Phó Tư Dư cũng không tiện kể ra để chứng minh rằng địa vị của Thẩm Hạo Bác ở nhà không hề thấp chút nào.


 


Sau khi Thẩm Hạo Bác sắp xếp gọn gàng quần áo, giày dép, túi xách mà cô mua về ngày hôm nay, anh chụp lại một bức ảnh rồi gửi cho cô.


 


Phó Tư Dư nhìn ảnh, trong phòng thay đồ toàn bộ đều là đồ của cô. Đồ của Thẩm Hạo Bác còn chưa bằng một phần mười so với đồ của cô. Nhất là tủ để túi xách, những chiếc túi hàng hiệu của cô gần như chiếm hết tủ hai bên tường, còn Thẩm Hạo Bác chỉ có vài chiếc cặp công sở màu đen nằm gọn trong góc, trông tội nghiệp đến lạ, như thể khi ở nhà cô suốt ngày bắt nạt anh vậy.


 


Nể tình anh cẩn thận, chu đáo sắp xếp đồ đạc giúp mình, Phó Tư Dư tự kiểm điểm lại bản thân, cảm thấy mình nên đối xử tốt với anh hơn một chút.


 


Sáng sớm hôm sau, Phó Tư Dư kéo Tần Xu đi đến trung tâm thương mại, nhờ cô ấy cùng chọn quần áo cho Thẩm Hạo Bác với mình.


 


“Xu Xu, cậu thấy chiếc áo len này thế nào?”


 


Phó Tư Dư cầm một chiếc áo len trong tay, quay sang hỏi Tần Xu.


 


Tần Xu liếc nhìn, gật đầu nói: “Trông cũng ổn đấy nhưng mà cậu mua đồ cho chồng mình thì sao lại phải hỏi ý kiến của tớ, chẳng phải cậu thấy ưng mắt là được rồi ư.”


 


“Cậu là nhà thiết kế thời trang chuyên nghiệp, mắt thẩm mỹ của cậu chắc chắn tốt hơn tớ, đương nhiên là tớ phải nhờ cậu xem giúp rồi!”


 


Phó Tư Dư vừa nói vừa đưa chiếc áo trong tay mình cho nhân viên cửa hàng gói lại.


 


“Ê, hay là cậu cũng chọn mấy món cho Thẩm Cố luôn đi?” 


 


Nghe Phó Tư Dư nhắc tới việc bảo mình mua đồ cho Thẩm Cố, Tần Xu lập tức xù lông lên như mèo bị giẫm phải đuôi, trợn mắt nói: “Tớ có bị điên đâu mà mua đồ cho anh ta, giờ tớ chẳng có quan hệ gì với anh ta cả.”


 


Khi Tần Xu cà khịa người khác thì cô ấy chẳng hề nể nang ai, dù là chính bản thân mình.


 


Phó Tư Dư cười nói: “Chẳng phải cậu đã quyết tâm theo đuổi anh ấy rồi sao? Hiện giờ vẫn chưa có quan hệ gì nhưng chẳng bao lâu sau sẽ có thôi. Dù gì cũng đã tới đây rồi, chẳng lẽ cậu không định mua gì à?”


 


Tần Xu thấy cô nói cũng có lý. 



 


Đã vào cửa hàng rồi mà lại tay không đi ra quả thật không phải là phong cách của cô ấy.


 


Nhưng hôm nay bọn họ toàn đi xem quần áo ở mấy cửa hàng đồ nam, cô ấy không thể nào đang yên đang lành lại mua mấy món đồ nam cho bản thân được.


 


“Thế tớ mua cho ba với em trai tớ vài bộ vậy, dạo gần đây hình như em tớ lại cao hơn trước, phải thay đồ mới rồi.”


 


“Ừ, vậy cậu chọn mấy bộ cho chú và Tiểu Kiêu đi.”


 


Phó Tư Dư nhìn dáng vẻ giấu đầu hở đuôi của Tần Xu, không khỏi cảm thấy buồn cười. Mỗi lần nhắc tới Thẩm Cố, giọng Tần Xu sẽ vô thức cao lên, nhấn mạnh rằng mình và Thẩm Cố không có quan hệ gì cả, còn cứ khăng khăng nói rằng bản thân không thích anh ấy.


 


Phó Tư Dư cũng không vạch trần cô bạn, chỉ đưa mấy bộ quần áo mình đã chọn cho nhân viên chờ tính tiền.


 


Nhân viên cửa hàng gói đồ xong xuôi, lúc Phó Tư Dư đưa thẻ cho cô ấy, nhân viên đó hỏi: “Xin hỏi cô có thẻ thành viên của cửa hàng không ạ?”


 


Phó Tư Dư lắc đầu: “Tôi không có.”


 


Nhân viên hỏi tiếp: “Vậy cô có muốn tôi làm thẻ thành viên cho hai vị không ạ? Hóa đơn của cô đã đủ yêu cầu để mở thẻ thành viên của cửa hàng rồi. Thẻ thành viên của cửa hàng chúng tôi có thể tích điểm, vào ngày sinh nhật của mình, cô đến mua hàng còn có thể dùng điểm để trừ vào hóa đơn. Ngoài ra cửa hàng sẽ căn cứ vào số điểm tích được chuẩn bị quà tặng sinh nhật tương ứng cho cô nữa.”


 


Phó Tư Dư: “Quà sinh nhật sao?”


 


Nhân viên cửa hàng mỉm cười nói: “Đúng thế, nếu cô sợ cung cấp ngày sinh sẽ để lộ thông tin thì có thể điền ngày sinh tuỳ ý. Đến gần ngày đó, chúng tôi sẽ gửi tin nhắn cho cô, nhắc nhở cô khi nào điểm tích lũy có thể khấu trừ vào hóa đơn và nhận quà tặng.”


 


Phó Tư Dư vốn không mấy hứng thú với loại thẻ thành viên chỉ có thể dùng điểm đã tích lũy vào đúng ngày sinh nhật, thế nhưng sau khi nghe nhân viên nói vậy, cô chợt nhớ ra sinh nhật của Thẩm Hạo Bác cũng sắp đến rồi.


 


Trước đây, sinh nhật Thẩm Hạo Bác toàn là mấy người anh em như Tần Cảnh Diệu nhắn vào nhóm thông báo chỗ tụ tập, Phó Tư Dư chỉ việc chuẩn bị quà rồi đến thẳng đó là được, hơn nữa còn không thể mua những món quà sinh nhật có giá cao hơn quà tặng cho anh Diệu hay anh Bân.


 


Bởi vì khi còn nhỏ, vào lần đầu tiên Phó Tư Dư tặng quà sinh nhật cho mấy người anh, người đầu tiên đón sinh nhật là anh Diệu, cô đã mua một món quà trị giá năm trăm tệ cho anh ấy. Sau đó khi đến sinh nhật của anh Bân, cô đã mua một món quà có giá tám trăm tệ. Kết quả là anh Bân chạy đi khoe với anh Diệu quà cô mua cho mình đắt tiền hơn, khiến anh Diệu không được vui.


 


Từ đó về sau, mỗi một món quà cô chuẩn bị cho các anh đều có cùng một mức giá, mua cho ai đồ đắt tiền hơn cũng không được hay cho lắm, vậy nên điều này đã trở thành một thói quen suốt bao nhiêu năm qua, mỗi một món quà sinh nhật Phó Tư Dư chọn đều có giá tám trăm tệ.


 


Vừa tiết kiệm tiền lại vừa công bằng.



 


Nhưng năm nay là sinh nhật đầu tiên của Thẩm Hạo Bác kể từ sau khi cô và anh kết hôn, Phó Tư Dư nghĩ dù thế nào đi chăng nữa cũng không thể qua loa lấy lệ như ngày xưa, nhất định phải chuẩn bị trước quà sinh nhật mới được.


 


Chỉ có điều trước đây cô chỉ nhớ sinh nhật Thẩm Hạo Bác là ngày 7 tháng 12 nhưng lại không rõ cụ thể là ngày 7 tháng 12 âm lịch hay dương lịch, cô cũng chưa từng để ý kỹ.


 


Nếu như tính theo lịch dương, cuối tuần sau chính là sinh nhật Thẩm Hạo Bác. Song trước đây anh lại hay nhắc tới âm lịch dương lịch gì gì đó, khiến Phó Tư Dư rối cả đầu.


 


Nhỡ đâu cô muốn tổ chức sinh nhật cho Thẩm Hạo Bác mà lại sai ngày, đến lúc đó chắc chắn anh sẽ không vui, trách cô không quan tâm đến anh, ngay cả sinh nhật anh là ngày nào cũng không biết.


 


Thấy Phó Tư Dư đứng ngẩn người trước quầy tính tiền, Tần Xu chọc cánh tay cô: “Tư Dư, cậu đang nghĩ gì vậy?”


 


Phó Tư Dư hoàn hồn lại, vội vàng xin lỗi nhân viên cửa hàng đang chờ làm thẻ thành viên cho mình, nói cô không cần, cứ quẹt thẻ thanh toán bình thường là được.


 


“Tớ đang nghĩ không biết sinh nhật Thẩm Hạo Bác là ngày nào, cậu có nhớ không?”


 


Hồi đi học, Phó Tư Dư và Tần Xu như hình với bóng, mỗi lần đi mừng sinh nhật Thẩm Hạo Bác cô đều kể với Tần Xu.


 


Tần Xu nhìn bạn mình với vẻ không thể tin nổi: “Sinh nhật chồng cậu mà cậu lại hỏi tớ là sao? Chẳng lẽ cậu không biết à?”


 


Nếu như không phải quan hệ của hai người bọn họ quá thân thiết thì Tần Xu còn tưởng Phó Tư Dư đang thăm dò xem cô ấy có gì mờ ám với chồng của bạn thân không.


 


Phó Tư Dư: “Biết thì đương nhiên là tớ biết, chỉ là sau đó anh ấy lại bảo mặc dù sinh nhật của anh ấy là năm Tuất nhưng nếu tính theo lịch dương thì anh ấy sinh vào năm Hợi, thế nên tớ mới loạn hết cả lên. Cậu có nhớ mỗi năm tớ mừng sinh nhật anh ấy là trước Tết Dương lịch hay sau Tết Dương lịch không?”


 


Tần Xu lắc đầu: “Không nhớ nổi đâu, chuyện này ai mà nhớ chứ, cậu cứ hỏi thẳng chồng mình là được còn gì.”


 


“Không được, nếu như tớ hỏi, chắc chắn anh ấy sẽ trách tớ không quan tâm đến anh ấy, còn phát hiện ra tớ đang chuẩn bị quà sinh nhật cho anh ấy, vậy thì sẽ chẳng còn gì là bất ngờ nữa.”


 


Tần Xu bật cười: “Dù cậu không hỏi thì anh ấy cũng biết cậu sẽ chuẩn bị quà mà.”


 


Nếu như không chuẩn bị quà, chắc chắn Thẩm Hạo Bác sẽ ghim đến tận năm sau.


 


Phó Tư Dư ngẫm nghĩ rồi nói: “Thôi bỏ đi, tớ đau đầu với vụ ngày âm lịch dương lịch lắm rồi. Cuối tuần sau là ngày 7 tháng 12, tớ cứ chuẩn bị quà trước, đến lúc đó lại tùy cơ ứng biến vậy.”



Tần Xu giơ ngón tay cái lên khen cô: “Thông minh!”


 


Ở cạnh Phó Tư Dư lâu rồi, Tần Xu cũng đã học được cách tâng bốc.


 


Vì phải chuẩn bị quà sinh nhật cho Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư không mua thêm quần áo, giày dép cho anh nữa, tránh mua nhiều quá lại khiến món quà sinh nhật không còn đặc biệt.


 


Chọn quà sinh nhật quả thật là một chuyện tốn tế bào não, Phó Tư Dư muốn tặng Thẩm Hạo Bác món quà nào đó thật ý nghĩa, song những thứ có thể mua được bằng tiền dường như lại chẳng có ý nghĩa gì mấy.


 


Tần Xu gợi ý cô có thể tự tay làm một món quà tặng cho Thẩm Hạo Bác.


 


Phản ứng đầu tiên của Phó Tư Dư là làm một chiếc bánh sinh nhật tặng anh.


 


Mà Tần Xu lại thuộc tuýp người nói là làm.


 


Phó Tư Dư vừa nói muốn làm bánh sinh nhật, Tần Xu chẳng cần biết cô có năng khiếu ở phương diện này hay không đã lập tức hăng hái kéo cô đến một trung tâm dạy làm bánh ngọt.


 


Giáo viên ở trung tâm dạy làm bánh nói rằng bọn họ sẽ cung cấp nguyên liệu, chỉ cần học theo những gì giáo viên dạy thì không khó, nghiêm túc học khoảng một ngày là biết làm rồi, cộng thêm mấy lần luyện tập, khoảng một tuần sau ắt hẳn là có thể làm được một chiếc bánh ngon.


 


Chỉ còn hơn một tuần nữa là đến sinh nhật Thẩm Hạo Bác, dù giáo viên ở trung tâm đảm bảo với bọn họ là rất đơn giản, sẽ dạy đến khi làm được mới thôi, Phó Tư Dư vẫn không dám lơ là. Cô học ở trung tâm đến tận bảy giờ rưỡi mới tan.


 


Ra khỏi trung tâm, Phó Tư Dư đói lả cả người, cô và Tần Xu tìm một nhà hàng ở trung tâm mua sắm gần đó ăn tối rồi mới về.


 


Chờ cô về đến nhà thì đã gần mười giờ tối, Thẩm Hạo Bác ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, còn Tiểu Tiên Nữ thì cứ giơ chân lên, quẩn quanh bên người anh.


 


Phó Tư Dư vừa nhìn thấy vẻ mặt anh là đã biết ngay anh đang không vui, thấy cô mở cửa vào nhà cũng chẳng thèm nói gì.


 


Hai hôm nay Phó Tư Dư vừa dọn nhà vừa đi mua sắm, cả người mệt rã rời, cô tháo giày, chẳng buồn xỏ dép mà đi luôn chân trần về phía Thẩm Hạo Bác, tiện tay vứt đống túi đựng quần áo đã mua hôm nay lên ghế sofa, lê cơ thể mệt mỏi nặng nề ngả người lên chân anh.


 


“Ôi chao, mệt chết đi được, em cảm thấy eo mình sắp gãy đến nơi rồi đây này.”


 


Thẩm Hạo Bác liếc nhìn cô, bình tĩnh nói: “Thẻ đâu rồi?”


 



“Trong túi em.” Phó Tư Dư nói xong trợn trừng mắt: “Anh hỏi thẻ làm gì? Đừng bảo anh định đòi lại đấy nhé?”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Anh có nói là đưa cho em à?”


 


Phó Tư Dư nghẹn lời.


 


Đúng là anh chưa từng nói đưa thẻ cho cô thật, là cô tự lấy.


 


“Anh không nói đưa cho em thì em không được lấy à? Chúng ta là vợ chồng, của anh cũng là của em, đây là tài sản chung của vợ chồng chúng ta, anh hiểu không? Em muốn lấy thì lấy. Này này này, anh làm gì đấy?”


 


Thẩm Hạo Bác vươn tay lấy túi xách của cô, Phó Tư Dư vội vàng ôm chặt cánh tay anh không cho lấy: “Làm gì thế, đằng nào em cũng đã lấy rồi, anh đưa luôn cho em đi. Nếu anh không cho, lần sau em mua đồ lại phải hỏi anh, phiền lắm.”


 


Một tay Thẩm Hạo Bác giữ chặt hai cổ tay cô, tay còn lại lục túi cô tìm chiếc thẻ mà cô đã lấy từ ví anh, kẹp giữa hai ngón tay giơ lên cho cô nhìn: “Anh không sợ phiền, ít nhất khi em tìm anh quẹt thẻ, anh còn biết em ở đâu.”


 


Chiều nay Thẩm Hạo Bác gửi cho Phó Tư Dư cả đống tin nhắn mà chẳng nhận được câu trả lời nào từ cô.


 


Cô có thẻ là kéo bạn thân đi ăn chơi mua sắm, không thèm về nhà.


 


“Em đâu có cố ý không trả lời tin nhắn của anh, chẳng phải là em...” Phó Tư Dư khựng lại, nghĩ đến việc chưa chắc mình đã học được cách làm bánh sinh nhật, tạm thời đừng kể với anh lúc đó mình đang mải làm bánh không để ý điện thoại thì hơn.


 


“Chẳng phải là em đang đi mua đồ cho anh sao? Anh xem đi, toàn là đồ của anh còn gì? Hôm nay em không mua gì cho mình cả.”


 


Chân Phó Tư Dư khẽ đá đống túi đựng quần áo mình đã mua ở dưới đất, một chiếc túi bị cô đá đổ, quần áo trong đó rơi xuống đất, trông như mớ rác ven đường.


 


Thẩm Hạo Bác mím môi, nhìn cô bằng đôi mắt sâu thẳm.


 


Phó Tư Dư chột dạ rụt cổ: “Em không cố ý mà.”


 


Cô vội ngồi dậy định nhặt quần áo, Thẩm Hạo Bác đã nhanh tay cúi người nhặt lên trước.


 


Phó Tư Dư cầm hai bên cổ áo giơ lên trước người anh ngắm nghía: “Anh xem, chiếc áo này hợp với anh biết bao. Xu Xu chọn cùng em đấy, món đồ nào mà cô ấy ưng thì sẽ không thể xấu được đâu.”


 


Thẩm Hạo Bác khẽ nhíu mày: “Không phải là em chọn cho anh à?”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 87
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...