Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 88
Anh thờ ơ ném chiếc áo sang một bên.
Phó Tư Dư giải thích: “Em chọn mà, chọn xong mới hỏi Xu Xu xem có hợp không. Sao thế, anh không thích à?”
Thẩm Hạo Bác không nói gì, lại cầm chiếc áo lên nói: “Cũng được.”
Phó Tư Dư đá nhẹ vào đùi anh: “Cũng được có nghĩa là bình thường rồi, vậy sau này anh tự mua quần áo đi, em mua anh cũng không thích, mất công mất sức mà chẳng được gì.”
Nói rồi cô lại thở dài, dịch người khỏi chân anh ngồi sang một bên.
Thẩm Hạo Bác quay sang ôm eo kéo cô ngồi lại lên đùi mình, cúi đầu cắn nhẹ vành tai trắng nõn của cô: “Không phải là anh không thích.”
Anh dừng lại một chút rồi bổ sung thêm: “Anh thích mà.”
Hơi thở nóng bỏng của anh phả lên vành tai cô, Phó Tư Dư chỉ có thể nghiêng đầu sang bên cạnh để tránh: “Anh nói chuyện thì nói cho đàng hoàng đi, đừng cứ dùng miệng làm việc khác. Em ở ngoài cả ngày trời, còn chưa tắm rửa gì anh đã hôn rồi, anh không ngại bẩn à.”
Thẩm Hạo Bác dời môi hôn lên má cô, khẽ hôn lên nơi có má lúm đồng tiền sẽ lộ ra mỗi khi cô cười, trầm giọng nói: “Tiểu Ngũ, sao người em thơm thế.”
Phó Tư Dư tưởng anh đang trêu mình, chống tay lên ngực anh nói: “Thơm gì chứ, anh đừng có ăn nói lung tung để lấy cớ trêu chọc em.”
Chóp mũi Thẩm Hạo Bác áp vào má cô hít một hơi: “Thật đấy, có mùi thơm của sữa.”
Phó Tư Dư giật mình, trong khoảnh khắc đó cô không khỏi nghi ngờ liệu có phải anh theo dõi mình không, biết chuyện cô đang học làm bánh sinh nhật cho anh.
Nhưng nhìn dáng vẻ anh lại không giống lắm.
Nếu như anh biết buổi chiều cô ở trung tâm học làm bánh, lúc cô về cũng sẽ không nhìn thấy vẻ mặt sa sầm đó của anh.
Có thể là anh đã ngửi thấy mùi kem tươi trên người cô.
Cô hít hít mũi, dường như cũng lờ mờ ngửi được mùi sữa ngòn ngọt, thế nhưng nếu không để ý kỹ thì chẳng ngửi thấy gì cả.
Thẩm Hạo Bác còn nói mình tuổi Hợi, theo cô thấy anh phải là tuổi Tuất mới đúng, mũi còn thính hơn cả chó.
“Làm gì có mùi sữa đâu, đừng nói là anh ra ngoài nghe lén người đàn ông khác nói những lời tán tỉnh đường mật với bạn gái mình rồi về áp dụng với em đấy nhé.”
Phó Tư Dư sợ anh đoán được chuyện cô đang học làm bánh, đẩy mặt anh ra: “Đừng hôn nữa, em còn chưa tẩy trang đâu. Để em tẩy trang trước đã, anh mặc thử quần áo em mới mua xem có vừa hay không đi.”
Thẩm Hạo Bác khẽ ừ một tiếng, nói: “Hôn anh một cái.”
Phó Tư Dư bực bội nói: “Chẳng phải lúc nãy anh đang giận em sao? Đã giận rồi còn bắt em hôn.”
Tay Thẩm Hạo Bác bóp nhẹ eo cô.
Phó Tư Dư khẽ run lên, bật cười dán sát vào người anh hôn lên môi anh: “Hôn rồi đấy, được chưa.”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu nhìn cô, bỗng bế ngang người cô lên rồi đi về phía cửa ra vào.
Phó Tư Dư vòng tay ôm cổ anh, tưởng anh định giở trò gì với mình ở ngoài đó, đá chân giãy giụa: “Anh làm gì vậy, em đã bảo là em chưa tắm rồi mà, anh không thể cố nhịn một chút được sao?”
Cô vừa dứt lời, Thẩm Hạo Bác đã đặt cô lên tủ giày kê ở cửa ra vào: “Ngồi yên.”
Cánh tay Phó Tư Dư ôm chặt cổ anh: “Không được, thực sự không được đâu, hôm nay em ra ngoài dạo phố từ chín giờ sáng, người toàn mồ hôi, da dẻ dính dớp, không vệ sinh đâu.”
Thẩm Hạo Bác xốc nách giữ cô không rơi xuống, nói với giọng bất đắc dĩ: “Ngồi yên đi, anh lấy dép cho em.”
“Hả?”
Phó Tư Dư sửng sốt, ngồi thẳng người.
Thẩm Hạo Bác cúi xuống mở tủ giày, lấy đôi dép của cô ra đi vào cho cô, sau đó đứng dậy nhìn cô với ánh mắt trêu chọc: “Đi dép cho em thôi mà cũng cần phải cố nhịn gì à?”
Phó Tư Dư chợt nhận ra mình đã hiểu lầm anh, mặt cô đỏ bừng.
Tay Thẩm Hạo Bác nắm lấy mắt cá chân cô, ngón tay cái khẽ v**t v* nơi đó, nghiêm túc nói: “A Dư, suy nghĩ của em không được trong sáng lắm thì phải.”
Phó Tư Dư vừa xấu hổ vừa tức giận giơ chân lên đá nhẹ anh, không thèm giải thích cho những suy nghĩ đen tối của mình lúc nãy, mạnh miệng nói: “Suy nghĩ của em không được trong sáng là tại anh cả, anh toàn thích giở trò thôi.”
Thẩm Hạo Bác bật cười.
“Còn cười nữa.”
Mặc dù Phó Tư Dư ăn nói táo bạo nhưng phản ứng cơ thể lại đang bán đứng cô, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, lan sang cả tai, giơ tay lên bịt miệng anh, đe dọa: “Anh còn dám cười em nữa thì sau này đừng hòng chạm vào em.”
“Không cho anh chạm vào ư?”
Thẩm Hạo Bác híp mắt, kéo tay cô cúi đầu hôn xuống.
Khi gặp loại chuyện như này, dù Phó Tư Dư đe dọa Thẩm Hạo Bác cũng không ăn thua, song khi Thẩm Hạo Bác nghiêm giọng dọa lại là cô lại rén ngay, lập tức làm nũng nói: “Cho cho cho, tất nhiên là cho rồi. Anh đừng cười em nữa, em ngại lắm.”
Thẩm Hạo Bác bật cười nhéo má cô: “Được, không cười em nữa.”
Phó Tư Dư: “Bế em xuống đi.”
Thẩm Hạo Bác bế cô từ trên tủ giày xuống.
Phó Tư Dư rẽ trái theo thói quen, đi được mấy bước mới nhớ ra bọn họ đã chuyển nhà rồi, phòng ngủ không ở bên trái mà ở trên tầng hai.
Cô ngước mắt lên nhìn cầu thang, tâm trạng hơi suy sụp.
Mệt quá rồi, chẳng muốn leo chút nào.
Cô quay đầu ra sau nhìn Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác đang xách đống túi đựng quần áo cô mua, hỏi: “Không muốn leo lên tầng à?”
Phó Tư Dư gật đầu, thở dài: “Mệt chết đi được, sau này em không bao giờ đi dạo phố mua sắm hai ngày liên tiếp nữa.”
Thẩm Hạo Bác nói: “Để anh bế em lên.”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không cần đâu, em tự leo lên được, anh bế em leo cầu thang nguy hiểm lắm.”
Cô lững thững đi tới trước cầu thang, bám vào tay vịn, bước từng bước khó nhọc lên tầng hai.
Vào tới phòng ngủ chính, Phó Tư Dư cũng không vội tẩy trang hay tắm rửa ngay, mà nằm dài trên ghế sofa lướt điện thoại.
Chẳng bao lâu sau, Thẩm Hạo Bác thay một bộ đồ mới bước vào.
Phó Tư Dư vẫn tiếp tục cúi đầu lướt điện thoại, chẳng buồn để ý đến anh.
Thẩm Hạo Bác đi qua đi lại trước mặt cô mấy lần cô vẫn không ngẩng đầu lên, anh bước ra khỏi phòng ngủ với vẻ mặt bình tĩnh.
Một lúc sau, Thẩm Hạo Bác thay một bộ đồ khác rồi quay trở lại.
Phó Tư Dư vẫn cắm đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, thỉnh thoảng lại nhếch miệng cười tủm tỉm.
Thẩm Hạo Bác không cần nhìn cũng biết chắc chắn là cô lại đang hít ke couple Từ Gia Dịch và Mục Phù.
Anh đứng bên cạnh cô mấy phút liền, Phó Tư Dư xem xong một video tổng hợp dài hơn chục phút mới nhìn thấy Thẩm Hạo Bác đang đứng ngay bên cạnh, ngẩng đầu lên hỏi: “Anh đứng đây làm gì vậy?”
Thẩm Hạo Bác vươn tay kéo cổ áo len, cử động phần cổ: “Hình như chiếc áo len này không vừa lắm.”
“Không vừa á?” Phó Tư Dư ngồi dậy với vẻ biếng nhác, mắt nhìn chằm chằm cổ áo của anh, nói: “Em thấy cũng ổn mà, chỗ nào không vừa thế?”
“Cổ áo hơi nhỏ.”
“Bị siết cổ à?” Phó Tư Dư quỳ trên ghế sofa, dán người lại gần cổ anh, đưa tay kéo nhẹ cổ áo len: “Có nhỏ đâu, giờ đang là mùa đông mà, cổ áo mùa đông đều thế này cả, em sợ anh không thích mặc áo len cổ cao nên mới cố tình chọn áo cổ thấp cho anh đấy.”
Ngón tay mềm mại của cô lướt qua yết hầu anh, yết hầu Thẩm Hạo Bác hơi cử động, khẽ ừ một tiếng.
Phó Tư Dư không hiểu tiếng ừ vô duyên vô cớ này của anh có nghĩa là gì, cô dùng tay đo khoảng cách từ cổ áo đến yết hầu rồi giơ ra cho anh xem: “Tầm khoảng bốn, năm phân, em nhớ rồi, cổ áo với độ rộng như này anh thấy không thoải mái, vậy lần sau em sẽ mua loại có cổ rộng hơn. Anh cất chiếc áo này đi, đừng mặc nữa.”
Trong mắt Thẩm Hạo Bác lóe lên sự vui vẻ: “Không cần đâu, như thế này vừa rồi.”
“Chẳng phải anh mới nói cổ áo nhỏ ư, sao giờ lại vừa rồi?”
Thẩm Hạo Bác không trả lời câu hỏi của cô: “Em thấy anh mặc chiếc áo này hợp không?”
Phó Tư Dư lùi ra sau ghế sofa, đánh giá một lượt từ trên xuống dưới rồi vỗ tay tự tán thưởng mình: “Em thấy mắt nhìn của mình đúng là siêu đỉnh luôn, anh mặc chiếc áo này nhìn vừa đẹp trai lại vừa có khí chất đàn ông. Đương nhiên là với gương mặt và vóc dáng của anh thì vốn dĩ mặc gì cũng đẹp.”
Thẩm Hạo Bác cuối cùng cũng nghe được câu nói mình muốn nghe, hài lòng xoay người bước ra ngoài.
“Anh đi đâu đấy?” Phó Tư Dư hỏi.
“Đến phòng thay đồ.”
Phó Tư Dư: “Còn vào đó làm gì nữa, anh vẫn chưa thử đồ xong à?” Cô liếc nhìn đồng hồ, có mấy bộ đồ thôi mà hơn nửa tiếng rồi vẫn chưa thử xong ư?
Câu hỏi này của cô cũng đồng nghĩa với việc cô thật sự không chú ý vừa nãy Thẩm Hạo Bác đã đi qua đi lại trước mặt mình lâu như thế nào.
Nhưng nhờ mấy câu khen ngợi vừa rồi, tâm trạng hiện giờ của Thẩm Hạo Bác cũng không tệ, ôn hòa đáp: “Chưa.”
Mỗi một câu tâng bốc của Phó Tư Dư đều không phải là vô ích, cô tranh thủ lúc anh đang vui, được nước lấn tới hỏi: “Anh thấy mắt thẩm mỹ của em khi chọn đồ cho anh thế nào?”
Thẩm Hạo Bác hỏi ngược lại: “Em thấy anh mặc đồ em chọn thế nào.”
Phó Tư Dư khẽ nhướng mày: “Còn phải hỏi sao? Anh mặc đồ em chọn đương nhiên là đẹp rồi. Cho nên anh cũng thấy vậy đúng không.”
Cô xoa tay: “Sau này em đi dạo phố mua sắm sẽ mua thêm cho anh nhiều quần áo, giày dép hơn nữa. Tiện thể, cái thẻ không giới hạn của anh, anh có thể...”
“Không thể.”
“Đừng keo kiệt như thế chứ, anh kiếm tiền chẳng phải là để nuôi em sao? Anh cũng chẳng ham chút tiền đó.”
Phó Tư Dư chớp mắt nhìn anh.
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Tính sau đi.”
Tính sau đồng nghĩa với không cho.
Phó Tư Dư lập tức lật mặt, hừ một tiếng: “Đồ keo kiệt.”
Thẩm Hạo Bác nhấc chân rời khỏi phòng ngủ.
Phó Tư Dư đi tới trước cửa, rút chìa khóa cắm ở ổ khóa ra rồi đóng sầm cửa phòng lại, khóa trái từ bên trong, còn cố ý hét to với Thẩm Hạo Bác ở bên ngoài: “Đêm nay anh cứ ôm cái thẻ của mình mà ngủ đi, đừng hòng ôm vợ anh nữa.”
Dứt lời, Phó Tư Dư quay người đi tắm.
Đang tắm được nửa chừng, cô bỗng nghe thấy tiếng Thẩm Hạo Bác đẩy cửa phòng ra, chưa kịp lên tiếng đã thấy một bóng người đang áp lên cửa kính phòng tắm.
“Có phải em muốn hỏi anh vào bằng cách nào không?”
Phó Tư Dư vốn định hỏi nhưng giờ chẳng cần hỏi cũng biết, chắc chắn là anh giấu chìa khóa dự phòng.
Cô không thèm để ý đến anh.
Bên ngoài vang lên tiếng xoay khóa cửa phòng tắm, Thẩm Hạo Bác đẩy cửa bước vào.
Phó Tư Dư vội kéo khăn tắm ở bên cạnh che trước ngực, trừng mắt nhìn anh: “Ra ngoài.”
Ánh mắt nóng rực của Thẩm Hạo Bác dán chặt lên người cô, anh tiến lại gần, vươn tay ôm lấy eo cô, cúi đầu thì thầm bên tai cô với giọng điệu trêu chọc: “Đêm nay anh muốn ôm vợ ngủ, có được không?”
Cô vừa mới dõng dạc tuyên bố đêm nay anh đừng hòng ôm vợ, giờ anh lại chạy vào tận trong phòng tắm hỏi vấn đề này, rõ ràng là cố ý.
Phó Tư Dư giơ tay đẩy anh: “Em còn chưa tắm xong, anh ra ngoài đi.”
Thẩm Hạo Bác giữ tay cô lại, nhìn một lượt cơ thể cô từ đầu đến chân, tiếp tục hỏi: “Được không?”
Mặt Phó Tư Dư đỏ bừng, cô khẽ cắn môi, bực bội đáp: “Được, giờ anh ra ngoài được chưa?”
Thẩm Hạo Bác nhéo má cô, cười đắc ý nói: “Ngoan, anh đợi em ở bên ngoài.”
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 88
10.0/10 từ 39 lượt.
