Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 86


Tần Xu vạch ra cả một lô kế hoạch theo đuổi Thẩm Cố. Để giúp Tần Xu nghĩ cách, tối hôm đó Phó Tư Dư không về nhà. Cô chỉ nhắn một tin báo cho Thẩm Hạo Bác rồi sang nhà Tần Xu ngủ.


 


Ngay ngày đầu tiên chuyển đến nhà mới đã phải "phòng không gối chiếc", Thẩm Hạo Bác ngồi trên sofa ngoài phòng khách. Cứ cách một lúc lại có người giao hàng đến tận cửa, yêu cầu anh ký nhận.


 


Toàn là những thứ Phó Tư Dư đã mua sắm trong ngày hôm nay.


 


Sàn phòng thay đồ la liệt những túi lớn túi nhỏ đựng quần áo, giày dép, túi xách hàng hiệu.


 


Thẩm Hạo Bác vẫn thờ ơ bắt tay vào dọn dẹp, đầu tiên là lấy từng món quần áo ra treo vào tủ.


 


Phụ nữ hễ có tiền là sinh tật.


 


Sau này không thể đưa thẻ không giới hạn cho cô nữa, cứ thế này thì có mà đi biền biệt chẳng thèm về nhà.


 


Trong căn phòng tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng sột soạt khi Thẩm Hạo Bác sắp xếp quần áo. Nghĩ đến việc chính Tần Xu đã "dụ dỗ" Phó Tư Dư đi mất, lòng anh lại thấy bực bội không yên. Anh bèn rút điện thoại gọi cho Thẩm Cố, mắng cho một trận vì tội vô dụng, đến giờ vẫn chưa "rước" nổi vợ về nhà.


 


Nghe giọng điệu đầy hậm hực của anh trai, Thẩm Cố cũng đoán già đoán non được rằng có lẽ Phó Tư Dư đã vì Tần Xu mà bỏ bê anh cả rồi.


 


Thẩm Cố vẫn còn đang cần anh cả giúp đỡ trong công cuộc theo đuổi vợ nên đành "ngậm bồ hòn làm ngọt", nhẫn nhục chịu đựng để anh xả hết cơn bực.


 


Thẩm Cố thừa biết nhưng vẫn cố tình hỏi: "Anh cả, muộn thế này rồi, chị dâu không ở cùng anh sao?"


 


Thẩm Hạo Bác nghiến răng kèn kẹt: "Cô ấy ở nhà thì anh hơi đâu gọi điện cho em?"


 


Thẩm Cố: "Vậy thì chắc chị dâu đang ở cùng Tiểu Xu rồi. Anh cả à, anh cũng nên nghĩ thoáng một chút đi. Chị dâu với Tiểu Xu là bạn thân chí cốt, tình cảm gắn bó, tối ở lại hàn huyên tâm sự với nhau cũng là chuyện thường tình mà."


 


Thẩm Hạo Bác hừ lạnh một tiếng: "Em nghĩ thoáng quá nhỉ."


 


Thẩm Cố: "Em không nhìn thoáng cũng chẳng làm được gì. Hiện tại, em với Tiểu Xu có liên lạc gì đâu. Em lại không thể nửa đêm gọi điện cho cô ấy, không cho cô ấy ngủ cùng chị dâu, bắt cô ấy đưa chị dâu về nhà được. Em đâu phải chồng của cô ấy."


 


Thẩm Cố vẫn chưa "cưa" đổ được Tần Xu nên tối đến đương nhiên chỉ có thể ngủ một mình. Nhưng Thẩm Hạo Bác thì khác, anh đường đường là người đã có vợ mà.


 


Nói chuyện điện thoại với Thẩm Cố xong, tâm trạng của Thẩm Hạo Bác vẫn chẳng khá hơn là bao. Anh quẳng điện thoại sang một bên, tiếp tục thu dọn đống đồ Phó Tư Dư đã mua.


 


Ánh mắt anh chợt dừng lại khi liếc thấy một chiếc túi lộ ra một mảnh vải màu đen, trông không giống đồ của phụ nữ.


 


Động tác của Thẩm Hạo Bác hơi khựng lại. Anh treo nốt bộ đồ đang cầm trên tay lên, rồi mới quay người lấy món đồ màu đen kia ra. Đó là một chiếc áo khoác bành tô nam.


 



Là Phó Tư Dư mua cho anh.


 


Tâm trạng Thẩm Hạo Bác bỗng chốc tốt hẳn lên. Anh cởi chiếc áo khoác đang mặc trên người, thay bằng chiếc áo bành tô Phó Tư Dư mới mua.


 


Tuy không phải phong cách ăn mặc thường ngày của anh nhưng Thẩm Hạo Bác càng nhìn càng thấy vừa vặn.


 


Anh đứng trước gương lớn, tự chụp một tấm ảnh rồi gửi ngay cho Phó Tư Dư.


 


Phó Tư Dư trả lời tin nhắn nhanh như một cơn gió.


 


Phó Tư Dư: [Đẹp trai, đẹp trai, đẹp trai! Mắt thẩm mỹ của em đỉnh quá phải không?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Ừ.]


 


Phó Tư Dư: [Thế anh có cảm nhận được thành ý của em không?]


 


Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên: [Có.]


 


Phó Tư Dư: [Em cá là anh chưa cảm nhận được hết tấm lòng của em đâu. Anh kiểm tra đồ trong túi áo chưa?]


 


Thẩm Hạo Bác đút tay vào túi áo và chạm phải một tấm thiệp nhỏ hình trái tim. Trên đó là nét chữ quen thuộc của Phó Tư Dư.


 


[Gửi chồng yêu đẹp trai nhất của em! Đừng có nói em ở ngoài tung tăng mà không thèm nhớ tới anh nha. Em nhớ anh từng giây từng phút luôn đó!]


 


Đọc những dòng chữ trên tấm thiệp, một luồng hơi ấm khẽ lan tỏa trong tim Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác: [Cảm ơn vợ yêu.]


 


Phó Tư Dư: [Chỉ là vợ yêu thôi sao?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Vợ yêu xinh đẹp nhất của anh.]


 


Phó Tư Dư: [Chụt chụt ~ Moah!]


 


Thẩm Hạo Bác: [Em đang làm gì thế?]


 


Phó Tư Dư: [Đang nói chuyện với anh chứ làm gì. Hôm nay em không về nhà, anh không giận em đấy chứ?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Giờ thì hết rồi.]



Giờ thì hết, chứng tỏ lúc nãy đúng là có bốc hỏa thật.


 


Phó Tư Dư nằm dài trên sofa, vừa nhấm nháp trái cây vừa hí hửng tự khen mình đã biết "lo xa", tiện tay mua cho anh chiếc áo khoác kia.


 


Phó Tư Dư: [Anh không giận là em mừng rồi. Anh cũng biết dạo này nhà Xu Xu xảy ra nhiều chuyện, tâm trạng cô ấy không tốt. Em là bạn thân của cô ấy, không thể nào bỏ mặc cô ấy một mình được, anh nói đúng không?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Vậy thì có thể bỏ mặc anh à?]


 


Phó Tư Dư: "..."


 


Chẳng phải mới nói hết giận rồi sao? Sao giọng điệu lại có mùi "giấm chua" thế này?


 


Phó Tư Dư: [Em đâu có bỏ mặc anh đâu. Chẳng phải vì sợ anh ở nhà một mình buồn chán nên em đã kiếm cho anh cả đống việc còn gì? Mớ quần áo, giày dép, túi xách của em, anh đã sắp xếp gọn gàng ngăn nắp hết chưa đó?]


 


Thẩm Hạo Bác: [Vẫn đang dọn đây.]


 


Phó Tư Dư: [Vậy anh mau mau dọn dẹp cho xong đi nhé. Dọn xong mệt rồi thì đặt lưng xuống là ngủ được liền à. Chẳng bù cho em, tối nay không có anh bên cạnh, chắc chắn sẽ vì nhớ anh mà mất ngủ đến tận khuya cho coi.]


 


Thẩm Hạo Bác: [Nếu em đã nhớ anh đến thế, hay là bây giờ anh qua đón em về luôn nhé?]


 


Phó Tư Dư: [Thôi, để mai em rồi về. Em sợ nếu tối nay em đi, Xu Xu sẽ ở nhà khóc lóc thảm thiết một mình mất. Cũng muộn rồi, em không làm phiền anh dọn dẹp nữa đâu. Anh yêu, ngủ ngon nha!]


 


Thẩm Hạo Bác: [Ngủ ngon.]


 


Xem ra đoạn chat kết thúc cũng khá êm đẹp.


 


Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm, quẳng điện thoại sang một bên rồi há miệng về phía Tần Xu: "Đút cho tớ miếng dâu tây đi."


 


Tần Xu dùng nĩa xiên một miếng dâu tây, đưa đến tận miệng cô bạn rồi hỏi: "Dỗ ngọt được rồi hả?"


 


"Chuyện nhỏ ấy mà!" Phó Tư Dư ngậm miếng dâu tây vào miệng. Răng vừa chạm vào quả dâu, vị chua đã khiến cô nhăn cả mặt mày lại: "Sao dâu tây cậu mua chua lè vậy?"


 


"Chua hả? Tớ ăn thấy ngọt lịm mà."


 


Tần Xu lại nếm thử một quả khác, vẫn thấy ngọt: "Tớ ăn quả nào cũng thấy ngọt. Hay cậu thử thêm quả nữa xem sao?"


 


Phó Tư Dư vội xua tay: "Thôi thôi không ăn nữa đâu, tớ ăn chuối cho lành."


 


Nói rồi, cô với tay lấy một quả chuối từ đĩa trái cây, bắt đầu bóc vỏ.



 


Tần Xu tò mò hỏi: "Chỉ một cái áo mà dỗ được thật hả? Hay tại Thẩm Hạo Bác nhà cậu vốn hiền lành, chẳng thèm chấp nhất?"


 


Phó Tư Dư bóc xong quả chuối, cắn một miếng rồi mới nói: "Tớ thấy lúc đầu hình như anh ấy hơi dỗi. Chắc chắn là nhờ cái áo kia nên đã dỗ dành được rồi."


 


Tần Xu: "Vậy kể ra anh ấy cũng dễ dỗ nhỉ. Cậu mua sắm cả đống thứ, mà chỉ cần một cái áo bành tô là dỗ ngọt được người ta rồi."


 


Trước mặt cô bạn "gà mờ" không có chút kinh nghiệm tình trường, Phó Tư Dư ra vẻ "lão luyện", nhịp nhịp chân, giọng đầy vẻ tự đắc: "Đàn ông ấy mà, chỉ cần cho một tí 'thính', rồi lựa lời ngon ngọt dỗ dành là xong ngay thôi."


 


Tần Xu băn khoăn: "Theo cậu thì khả năng tớ theo đuổi được Thẩm Cố có cao không?"


 


Tần Xu là người rất coi trọng sĩ diện. Việc phải chủ động theo đuổi người khác đã khiến cô ấy cảm thấy mất mặt lắm rồi, nếu cuối cùng vẫn không thành công thì càng mất mặt hơn nữa.


 


Cô ấy tuyệt đối không thể để tình huống đó xảy ra được.


 


"Chắc là được thôi, cậu xinh đẹp thế kia cơ mà."


 


Từ nhỏ đến lớn, Tần Xu vô cùng tự tin vào nhan sắc của mình, song chỉ khi đối diện với Thẩm Cố là cô ấy lại thấy mất hết cả tự tin: "Nhưng mà hồi tớ tuyên bố độc thân, anh ta cũng chẳng thèm tìm tớ. Tớ nghĩ anh ta không thích tớ đâu. Nếu thích tớ, chắc chắn anh ta sẽ tìm tớ hỏi cho rõ mấy lời tớ nói ở tiệc sinh nhật có ý gì. Đằng này anh ta chẳng thèm tìm tớ luôn."


 


Chuyện này cứ khiến Tần Xu canh cánh trong lòng mãi.


 


Phó Tư Dư đã phải nghe Tần Xu lải nhải đoạn điệp khúc này không biết bao nhiêu lần rồi.


 


Dù Tần Xu là bạn thân của cô nhưng riêng về chuyện này, Phó Tư Dư vẫn hiểu được cách hành xử của Thẩm Cố.


 


"Cậu và anh ấy đã có hôn ước từ bé, tất cả mọi người đều mặc định hai người là một đôi. Vậy mà cậu lại đùng đùng tuyên bố mình độc thân trước mặt bao nhiêu người. Trong mắt người ngoài, hành động đó chẳng khác nào cậu không ưa gì Thẩm Cố, không chấp nhận cuộc hôn nhân do phụ huynh sắp đặt và muốn hủy hôn còn gì? Thẩm Cố cũng có sĩ diện của người ta chứ? Cậu đã nói toạc thế rồi thì người ta còn tìm cậu kiểu gì nữa? Nếu là tớ thì tớ cũng chẳng thèm quay lại tìm cậu đâu."


 


Tần Xu ôm mặt: "Vậy giờ làm sao đây? Hồi đó anh ta còn chẳng thèm níu kéo tớ. Bây giờ đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, hai đứa cũng không có tí liên lạc nào, chắc chắn anh ta càng không thích tớ."


 


Phó Tư Dư: "Không níu kéo không có nghĩa là không thích. Với lại, đằng nào bây giờ anh ấy cũng đang độc thân, cậu cứ thử xem sao."


 


"Nhỡ đâu không thành công thì biết làm thế nào?"


 


Phó Tư Dư: "Cậu không thử thì đến cả cái 'nhỡ đâu' đó cũng chẳng có đâu mà lo."


 


Tần Xu: "Vậy theo cậu, khả năng tớ thành công có cao không?"


 


Sao lại quay về câu hỏi này nữa rồi?


 



 


Nghe bạn thân động viên, sự tự tin của Tần Xu cũng nhích lên được một tẹo.


 


"Nhưng mà tớ thực sự không biết phải theo đuổi thế nào cả. Cậu cho tớ vài lời khuyên đi."


 


Phó Tư Dư cũng chưa từng theo đuổi ai bao giờ. Có điều, sáng nay cô vừa mới thảo luận chuyện này với Thẩm Hạo Bác xong nên cứ thế bê nguyên xi bí kíp của chồng mình ra truyền lại.


 


"Tạo ra những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, tạo cơ hội ở cạnh nhau và quan trọng nhất là dùng nhan sắc tuyệt trần này của cậu quyến rũ anh ấy."


 


"Quyến rũ kiểu gì mới được?"


 


Phó Tư Dư ngẫm nghĩ một lát, rồi ghé sát mặt vào Tần Xu thị phạm: "Cậu cứ nhìn thẳng vào mắt anh ấy thế này này, nhìn chằm chằm ấy, rồi đừng có nhúc nhích."


 


Tần Xu: "Chỉ đơn giản vậy thôi á?"


 


"Đúng thế."


 


Tần Xu ném cho cô một cái nhìn đầy vẻ nghi ngờ, không tin tưởng.


 


Phó Tư Dư bị bạn thân nhìn đến mức hơi chột dạ, cô vội chộp lấy điện thoại: "Hay là... Để tớ hỏi Thẩm Hạo Bác xem sao. Tớ nhớ mang máng hình như anh ấy cũng dùng chiêu này để quyến rũ tớ thì phải."


 


Tần Xu: "Khoan đã! Mấy cái chiêu cậu vừa dạy tớ là Thẩm Hạo Bác dùng để theo đuổi cậu, chứ không phải cậu dùng để theo đuổi anh ấy hả?"


 


"Đúng rồi. Nhưng mà đàn ông theo đuổi phụ nữ với phụ nữ theo đuổi đàn ông chắc cũng giống nhau thôi, nhỉ?"


 


"Không giống! Sao mà giống được!" Tần Xu phản bác: "Các cậu đều được chồng theo đuổi, chỉ có mình tớ là phải đi theo đuổi đàn ông, sau này tớ còn mặt mũi nào nữa chứ!"


 


Phó Tư Dư: "Thế bây giờ cậu có cao kiến gì để khiến Thẩm Cố phải tự động mò đến theo đuổi cậu không?"


 


"Không có."


 


Phó Tư Dư: "Thật ra tớ thấy ai chủ động trước cũng chẳng quan trọng bằng kết quả cuối cùng. Cậu xem, nhà tớ rõ ràng là Thẩm Hạo Bác theo đuổi tớ trước đấy nhưng bọn tớ vẫn là một cặp vợ chồng bình thường như bao người thôi, tớ có bao giờ coi thường anh ấy đâu."


 


Tần Xu chau mày: "Cậu nói vậy lại càng làm tớ thấy mình không thể chủ động theo đuổi Thẩm Cố được nữa."


 


"Tại sao?"


 


"Thẩm Hạo Bác nhà cậu là người theo đuổi cậu trước, cho nên bây giờ mới phải ở nhà 'chăn đơn gối chiếc', còn cậu thì muốn không về là không về, anh ấy chẳng có tí trọng lượng nào!"


 


Phó Tư Dư: "..." Thẩm Hạo Bác không có "trọng lượng" trong nhà đến thế cơ á?


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 86
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...