Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 85
Phó Tư Dư nhìn Thẩm Hạo Bác với vẻ mặt cạn lời, thực sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của anh được hình thành thế nào. Cô chỉ khen chị dâu vài câu mà anh đã âm thầm tính toán so đo trong lòng. Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành, có tầm vóc và khí phách mà lại đi so bì với chị dâu của cô.
"Thẩm Hạo Bác, anh có thấy mình nhàm chán không hả? Anh là chồng em, còn chị dâu là vợ của anh trai em. Trong lòng em, cả hai người đều rất tốt, có gì đáng để so sánh chứ?"
Thẩm Hạo Bác mím môi, im lặng giây lát, tỏ vẻ rất không hài lòng với câu trả lời này.
"Em với chị dâu mới quen nhau có bao lâu mà chuyện gì cũng nhớ rõ mồn một, còn những chuyện xảy ra giữa chúng ta thì em lại chẳng nhớ gì cả."
Hóa ra anh nói móc mỉa, so bì với chị dâu là vì chuyện này đây mà.
Phó Tư Dư thấy vẻ mặt u sầu của anh, trong đầu lập tức nghĩ cách dỗ dành: "Anh là chồng của em mà, chẳng phải người ta vẫn nói vợ chồng là một sao? Khi em ra ngoài cùng anh, em hoàn toàn không cần động não suy nghĩ, cứ lẽo đẽo theo anh là được. Đi đâu, làm gì đều do anh quyết định, sự chú ý của em đều tập trung hết vào anh rồi nên đương nhiên không nhớ những chi tiết khác. Anh đối tốt với em, đó là điều hiển nhiên. Nhưng chị dâu thì khác, chị ấy là vợ của anh trai em, chị ấy đâu có nghĩa vụ phải đối tốt với em. Vì vậy, chỉ một hành động nhỏ như mở cửa giúp thôi em cũng nhớ rất rõ. Anh hiểu ý em không?"
Thẩm Hạo Bác hỏi: "Vậy trong lòng em, anh và chị dâu, ai tốt hơn, ai quan trọng hơn?"
Phó Tư Dư nghiêng đầu: "Ý của em đã quá rõ ràng rồi còn gì, anh nhất định muốn em phải nói thẳng ra à?"
Thẩm Hạo Bác: "Phải."
Ý đồ đánh trống lảng của Phó Tư Dư thất bại, cô đành bất lực thở dài.
Đôi mắt đen của Thẩm Hạo Bác khẽ nheo lại: "Giữa anh và chị dâu, khó chọn đến vậy sao?"
Phó Tư Dư thấy anh như sắp nổi giận, vội vàng lắc đầu lia lịa: "Không khó chọn, không khó chọn chút nào."
"Vậy thì?"
Phó Tư Dư ngước mắt, giọng có hơi hờn dỗi: "Vậy tất nhiên là anh tốt hơn, anh quan trọng hơn rồi."
"Em nói thật lòng chứ?"
Phó Tư Dư đặt tay lên ngực: "Em xin thề với lương tâm của mình, đây hoàn toàn là lời nói thật lòng của em."
Nói xong, Phó Tư Dư hơi mất kiên nhẫn khều nhẹ chân Thẩm Hạo Bác một cái: "Anh đúng là ấu trĩ hết sức! Không phải đáp án của câu hỏi này quá rõ ràng rồi sao? Chị dâu là của anh trai, còn anh là của em. Đối với em, đương nhiên anh quan trọng hơn rồi."
Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, anh được voi đòi tiên hỏi tiếp: "Vậy giữa anh và anh trai em, ai quan trọng hơn?"
"..."
"Em có thể từ chối trả lời câu hỏi này được không?"
Thẩm Hạo Bác: "Không được."
"Anh nói không được là không được chắc? Em không thèm trả lời đấy."
"Phó Tư Dư."
Thẩm Hạo Bác véo nhẹ cằm Phó Tư Dư: "Trả lời anh. Nghiêm túc trả lời."
Phó Tư Dư nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của người đàn ông, nắm lấy cánh tay anh, đầu hơi ngửa ra sau: "Trời ạ, sao bây giờ anh lại trở nên trẻ con giống anh Diệu với anh Bân thế? Chẳng phải mấy câu hỏi kiểu này là 'đặc sản' của hai ông anh đó hay sao?"
Thẩm Hạo Bác vòng tay qua eo và nhấc bổng cô lên, không cho cô nằm ì ăn vạ, thúc giục: "Nói mau, anh trai em quan trọng hay là anh quan trọng hơn?"
"Một bên là tình thân, một bên là tình yêu, câu hỏi kiểu này anh bảo em trả lời thế nào đây? Vậy để em hỏi anh, trong lòng anh, em quan trọng hay mấy cậu em trai của anh quan trọng hơn?"
Thẩm Hạo Bác đáp không chút do dự: "Ba đứa em trai của anh cộng lại cũng không bằng một góc của em."
Phó Tư Dư: "..."
Đúng là tình anh em "thắm thiết" ghê!
"A Dư." Thẩm Hạo Bác kề môi sát môi Phó Tư Dư thì thầm: "Nói cho anh biết đi, anh muốn biết lắm. Nếu anh và anh trai em cùng rơi xuống nước, em sẽ cứu ai trước?"
Phó Tư Dư nhìn anh với vẻ không thể tin nổi, bật cười: "Thẩm Hạo Bác, anh có chắc là anh hỏi câu này không phải đang đùa với em đấy chứ?” Thời buổi nào rồi mà còn hỏi câu này?
Thẩm Hạo Bác nói: "Không có đùa. Anh rất nghiêm túc."
"Hai người đàn ông sức dài vai rộng như các anh không tự bơi vào bờ được sao?" Phó Tư Dư giơ cánh tay mình lên so với tay anh: "Anh nhìn xem, tay anh to hơn tay em gấp mấy lần thế này, làm sao em lôi anh lên được?"
Thẩm Hạo Bác: "Vậy nếu anh rơi xuống nước thật thì em cũng không lo lắng chút nào sao?"
"Anh biết bơi mà, em lo lắng gì chứ?"
Thẩm Hạo Bác khẽ cau mày, không gặng hỏi thêm nữa. Anh lấy điện thoại ra xem, thấy đồ ăn vừa đặt sắp giao tới nơi thì xuống giường, ra ngoài chuẩn bị thức ăn cho Tiểu Tiên Nữ trước.
Phó Tư Dư cảm thấy hình như anh có vẻ dỗi rồi, cô bèn nằm trên giường nghỉ ngơi tiếp.
Một lát sau, Thẩm Hạo Bác bước ra từ cánh cửa thông giữa phòng ngủ và phòng thay đồ, tay cầm một bộ quần áo của cô, mặt vẫn điềm nhiên hỏi: "Chúng ta ra phòng ăn, hay để anh bưng đồ ăn vào tận giường cho em?"
Cũng có vài lần cô mệt không dậy nổi đều là Thẩm Hạo Bác bưng đồ ăn vào tận phòng cho cô.
Nhưng đó thường là bữa sáng đơn giản thôi, chứ bữa trưa mà ăn trong phòng ngủ thì ám mùi lắm.
"Ra phòng ăn đi."
Thẩm Hạo Bác bước tới bên giường, Phó Tư Dư lập tức giơ tay về phía anh, làm nũng: "Anh mặc giúp em."
Khi ở nhà không ra ngoài, Phó Tư Dư thường chỉ mặc đồ ngủ, vừa rộng rãi lại thoải mái dễ mặc.
Thẩm Hạo Bác đặt chiếc quần sang một bên, lật giở chiếc áo, rồi nhẹ nhàng tròng qua đầu cô xuống đến cổ: "Đưa tay ra nào."
Phó Tư Dư lập tức đưa tay ôm lấy cổ anh. Mặc kệ chiếc áo vẫn còn đang quấn quanh cổ, cô ngẩng lên, nịnh nọt ngửa đầu hôn lên cằm anh một cái, rồi mới trả lời câu hỏi ban nãy: "Anh quan trọng hơn."
Trong mắt Thẩm Hạo Bác thoáng hiện lên một tia vui vẻ, anh cố nén không cho khoé môi cong lên: "Mặc xong áo đã."
Phó Tư Dư nghiêng đầu nhìn anh: "Vui rồi chứ?"
Khóe miệng Thẩm Hạo Bác khẽ nhếch lên.
Phó Tư Dư cười khúc khích, đưa tay chọc nhẹ vào má anh: "Vui thì cứ cười đi chứ, đồ trẻ con."
Thẩm Hạo Bác không nói gì, chỉ lẳng lặng giúp cô mặc xong áo.
"Em tự mặc quần được rồi, anh ra phòng ăn trước đi."
Thẩm Hạo Bác vẫn ngồi yên bên cạnh, không hề nhúc nhích.
Phó Tư Dư cầm quần liếc nhìn anh một cái. Dù cả hai đã thân mật không biết bao nhiêu lần nhưng bị anh nhìn chằm chằm lúc mặc quần thế này, còn khiến cô thấy ngượng hơn cả việc để anh mặc đồ giúp.
Nhưng cơn ngượng chỉ kéo dài một giây, Phó Tư Dư đã nhanh chóng xỏ quần vào chân, rồi cứ thế đứng thẳng trên giường kéo quần lên. Xong xuôi, cô nhảy lên ôm cổ anh từ phía sau, thơm nhẹ lên má anh một cái: "Đi thôi nào."
Ăn trưa xong, Phó Tư Dư sốt ruột thúc giục Thẩm Hạo Bác thu dọn đồ đạc, chuẩn bị chuyển nhà.
Thẩm Hạo Bác nói: "Mai dọn sau."
Phó Tư Dư: "Chiều nay mình rảnh mà? Sao phải đợi đến mai chứ?"
Thẩm Hạo Bác: "Không phải em đang khó chịu trong người sao?"
Phó Tư Dư hùng hồn đáp: "Em không khỏe thì em nằm nghỉ, có ảnh hưởng gì đến việc anh dọn đồ đâu."
Thẩm Hạo Bác: "..."
Suốt buổi chiều, Phó Tư Dư cứ ngồi trên chiếc ghế xoay có bánh xe, lượn qua lượn lại chỉ đạo Thẩm Hạo Bác đóng gói hành lý.
Những thứ cần tự tay sắp xếp cũng không quá nhiều nhưng khá lặt vặt nên nửa ngày trời vẫn chưa dọn xong.
Sáng thứ hai, Thẩm Hạo Bác có một cuộc họp rất quan trọng phải đến công ty. Phó Tư Dư ở nhà một mình, cô đã tự gọi dịch vụ chuyển nhà và chuyên gia sắp xếp đồ đạc tới. Đến chiều khi Thẩm Hạo Bác về, nhà cửa đã được chuyển đi đâu vào đấy, chỉ còn trơ lại bốn bức tường trống và vài món đồ đạc cơ bản.
Phó Tư Dư nhắn tin cho anh, báo rằng đã chuyển sang nhà mới nên cần mua sắm thêm đồ đạc và quần áo. Bây giờ cô đang hẹn hội chị em đi mua sắm.
Vì có khá nhiều thứ cần mua, tiền trong thẻ của cô không đủ. Đúng lúc hôm nay cô thấy chiếc ví đựng thẻ của anh để quên ở nhà, thế là cô tiện tay cầm thẻ của anh đi luôn.
Tin nhắn này vừa được gửi đi không bao lâu.
Điện thoại của Thẩm Hạo Bác bắt đầu liên tục nhận được thông báo trừ tiền.
Thẩm Hạo Bác gọi điện cho cô hỏi cô đang ở đâu. Phó Tư Dư chỉ trả lời qua quýt rằng đang ở trung tâm thương mại, cô bận lắm, bảo anh cứ đến nhà mới trước, tối cô sẽ về thẳng đó rồi cúp máy luôn.
Thẩm Hạo Bác lái xe đến nhà mới. Suốt dọc đường, chiếc điện thoại trong túi anh cứ rung lên bần bật, liên tục báo về các khoản chi tiêu.
Về đến nơi, Thẩm Hạo Bác đẩy cửa đi thẳng vào phòng làm việc, mở máy tính lên giải quyết công chuyện. Từ sáng đến giờ, chiếc điện thoại của anh vẫn chưa được sạc, màn hình cứ chớp tắt báo pin yếu ở bên cạnh. Chẳng bao lâu sau, vì nhận quá nhiều thông báo và tin nhắn, nó đã cạn sạch pin rồi tự động sập nguồn.
Dạo này Phó Tư Dư toàn quanh quẩn ở nhà. Hôm trước đến trung tâm thương mại cũng là đi cùng Thẩm Hạo Bác để chọn quà cho Hồng Văn và mọi người trong nhà, chứ chẳng mua sắm gì cho bản thân.
Hơn nữa, cảm giác đi mua sắm với đàn ông hoàn toàn khác hẳn với khi đi cùng hội chị em.
Chỉ khi đi cùng cô bạn thân Tần Xu, Phó Tư Dư mới thực sự tận hưởng được trọn vẹn niềm vui mua sắm.
Trước đây toàn dùng thẻ của mình, hôm nay được "cà" thẳng thẻ của Thẩm Hạo Bác, niềm vui như được nhân đôi.
Phó Tư Dư kéo Tần Xu vào một cửa hàng túi xách hàng hiệu, vô cùng xởi lởi tuyên bố: "Cậu thích cái nào cứ lấy tự nhiên đi."
Sáng nay, Tần Xu đã phụ Phó Tư Dư chuyển nhà suốt cả buổi, sau đó lại lượn lờ trong trung tâm thương mại khá lâu. Phó Tư Dư đi giày bệt nên chẳng thấy gì, chứ Tần Xu mang giày cao gót, đi nhiều như vậy nên gót chân đã bắt đầu phồng rộp cả lên, đau muốn chết. Cô ấy xua tay nói: "Tớ phải ngồi xuống nghỉ một lát thôi, đau chân quá. Cậu cứ tự xem đi nhé."
Cả hai đều là khách quen của cửa hàng nên nhân viên vừa thấy bóng dáng họ đã niềm nở dẫn ngay vào khu VIP.
Phó Tư Dư ngồi xuống, thấy gót chân Tần Xu đã bị giày cao gót cọ cho đỏ ửng cả lên, lo lắng hỏi: "Sao chân cậu sưng đỏ thế này mà không chịu nói sớm hả?"
Tần Xu tỉnh bơ nói: "Không sao đâu, vẫn đi được mà."
Phó Tư Dư lập tức nói: "Vậy thôi hôm nay mình không đi nữa, ngồi nghỉ một lát rồi về luôn nhé. Mà sao cậu cứ phải cố mang giày cao gót làm gì, đổi sang giày bệt cho thoải mái đi chứ."
Tần Xu thẳng thừng từ chối: "Không đời nào! Tớ thà chết chứ không mang giày bệt."
Từ khi trưởng thành, Tần Xu đã là một tín đồ cuồng nhiệt của giày cao gót. Bảo cô ấy từ bỏ giày cao gót còn khó hơn lấy mạng cô ấy.
Bản thân cô ấy không thấy có gì đáng ngại nhưng Phó Tư Dư nhìn thôi cũng thấy xót hết cả ruột.
Phó Tư Dư nhìn chằm chằm vào đôi chân tội nghiệp của Tần Xu, chậc lưỡi một cái: "Tớ đột nhiên thấy hơi hiểu Thẩm Hạo Bác rồi đấy."
Tần Xu: "Cậu hiểu cái gì của anh ấy?"
Phó Tư Dư: "Hiểu cái cảm giác muốn 'quản lý' tớ mỗi khi tớ ăn mấy đồ không tốt cho sức khỏe ấy."
Tần Xu nhướng mày, cảm thấy mình vừa bị nhét một họng "cơm chó" đầy ứ.
"Cậu lại đang rắc cơm chó cho tớ đấy hả?"
"Đâu có, tớ đang xót cậu đây này. Nhìn cậu cắn răng chịu đau đi giày cao gót, chính tớ cũng muốn ra tay bắt cậu đổi sang giày bệt cho rồi. Nhưng tớ biết thừa là tớ chẳng đời nào quản nổi cậu." Phó Tư Dư thở dài, cảm khái: "Chẳng biết sau này, người nào mới có đủ bản lĩnh thuyết phục cậu từ bỏ giày cao gót mà chọn giày bệt đây."
Tần Xu cười phá lên: "E là không có người đó trên đời đâu."
"Thật sự không có ai sao?" Phó Tư Dư nhìn cô bạn với ánh mắt đầy vẻ trêu chọc, rồi ghé sát vào tai thì thầm: "Ngay cả Thẩm Cố cũng không có cửa hả?"
Tần Xu có vẻ hơi mất tự nhiên, cúi xuống xoa xoa cổ chân: "Thẩm Cố thì liên quan gì đến tớ? Anh ta lấy tư cách gì mà quản tớ chứ?"
"Sao lại không liên quan được? Lần trước, chẳng phải chính cậu hùng hồn tuyên bố với tớ là đã hạ quyết tâm phải theo đuổi Thẩm Cố cho bằng được còn gì?"
"Suỵt! Cậu nói nhỏ tiếng thôi." Tần Xu lén lút như làm chuyện mờ ám, liếc nhanh về phía nhân viên bán hàng: "Đừng để người khác nghe thấy."
Phó Tư Dư "Ồ" một tiếng, cũng hạ giọng theo: "Không sao đâu, họ đứng xa thế kia, không nghe thấy được. Mà dạo này cậu với Thẩm Cố thế nào rồi? Triển khai kế hoạch chưa?"
Nhắc tới Thẩm Cố, Tần Xu bỗng huơ huơ chiếc túi xách nhỏ trên tay, giọng hơi bất cần: "Chưa đâu. Tớ lại đổi ý, không muốn theo đuổi anh ta nữa rồi."
"Tại sao thế? Chẳng lẽ cậu không thích anh ấy à?"
Tần Xu phản ứng có hơi gay gắt: "Tớ thích anh ta hồi nào cơ chứ?"
Những bức vẽ nguệch ngoạc của cậu, đến từng nét mày nét mắt đều thấp thoáng bóng hình Thẩm Cố, vậy mà còn chối là không thích người ta.
Phó Tư Dư không nỡ vạch trần cô ấy. Dựa theo sự hiểu biết của cô về Tần Xu, nếu bị bóc mẽ, chắc chắn cô ấy sẽ "xù lông" lên ngay.
Phó Tư Dư: "Chẳng phải chính cậu từng nói, nếu phải liên hôn thì Thẩm Cố là lựa chọn tốt nhất còn gì? Sao giờ lại đổi ý rồi, có đối tượng nào khác tốt hơn à?"
Tần Xu lắc đầu: "Cũng không hẳn, chỉ là tớ thấy..."
"Thấy sao?"
Tần Xu: "Chỉ là tớ thấy, nếu tớ chủ động theo đuổi anh ta trước thì cứ như tớ thua cuộc vậy. Rồi sau này lỡ bọn tớ có con, bọn trẻ nó hỏi mẹ theo đuổi ba hay ba theo đuổi mẹ trước, mà biết là mẹ chủ động thì tớ biết giấu mặt vào đâu."
Phó Tư Dư nghe xong chỉ biết cạn lời: "Xu Xu, có cần tớ nhắc nhẹ cho cậu nhớ một chuyện không?"
Tần Xu: "Cậu nói đi."
Phó Tư Dư khẽ nhích người ra phía sau, giữ khoảng cách an toàn để đề phòng bị "ăn đòn".
"Bây giờ, nhà cậu sắp phá sản đến nơi rồi. Hiện tại là cậu phải chủ động đi 'cưa' người ta. Năm đó, cậu cả gan công khai hủy bỏ hôn ước từ bé, làm nhà người ta bẽ mặt ê chề. Giờ cậu có theo đuổi thì người ta cũng chưa chắc đã đổ đâu, thế mà đã lo đến chuyện sau này có mất mặt với con cái hay không. Cậu không thấy mình nghĩ hơi xa rồi à?"
Tần Xu: "..."
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 85
10.0/10 từ 39 lượt.
