Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai

Chương 84


Bởi vì ý nghĩ “thử xem có còng được Thẩm Hạo Bác không” xuất hiện bất ngờ trong đầu Phó Tư Dư, cô đã tự đào hố chôn mình. Hai người giày vò nhau trên giường rất lâu, khiến Thẩm Hạo Bác chuyển dời “chiến trường” từ nhà bếp sang giường, thành công ngăn cản anh xuống bếp làm nổ tung cả căn bếp.


 


Chỉ là sự hy sinh của Phó Tư Dư có phần lớn lao quá.


 


Sau khi tắm rửa xong bước ra khỏi phòng tắm, Phó Tư Dư cảm thấy khoan khoái hơn hẳn. Cô cúi đầu chợt thấy một vòng dấu vết mờ ám trên cổ tay, chỉ muốn đá cho ai đó một cái. Vừa nhấc chân, một cơn đau nhức đã truyền đến từ bắp đùi, khiến cô cảm giác xương cốt toàn thân như vừa bị nghiền nát rồi lắp ráp lại.


 


Phó Tư Dư hít một hơi, xấu hổ và giận dữ trừng mắt nhìn Thẩm Hạo Bác, sau đó cô kéo chăn che mặt lại không muốn để ý đến anh.


 


Thẩm Hạo Bác cầm bấm móng tay định cắt móng cho cô, Phó Tư Dư rút tay khỏi tay anh, nhét luôn cả cánh tay vào trong chăn, cả người bị chăn che kín mít.


 


Thẩm Hạo Bác: “Chẳng phải là em muốn cắt móng tay à?”


 


Phó Tư Dư không thèm để ý đến anh.


 


Thẩm Hạo Bác kéo chăn để lộ khuôn mặt đỏ bừng của cô, hôn nhẹ lên môi cô.


 


Tứ chi Phó Tư Dư mềm nhũn không còn chút sức lực, cô tức giận dùng đầu đập vào trán anh.


 


Cốp!


 


Phó Tư Dư cũng bị đụng đau đến mức nhíu mày.


 


Thẩm Hạo Bác như không có chuyện gì xảy ra, xoa trán cho cô, khẽ nói: “Có ngốc không, muốn đánh anh thì dùng chân đá, dùng tay đánh, dùng răng cắn cũng được, dùng đầu mình đập không đau sao?”


 


Phó Tư Dư tức giận nói: “Vâng em ngốc, chỉ có anh thông minh thôi.”


 


Thẩm Hạo Bác vội vàng dỗ dành cô: “Được được được, bé cưng à, anh ngốc, là anh ngốc.”


 


Phó Tư Dư hừ một tiếng.


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Đưa tay ra đây, anh cắt móng tay cho.”


 


“Không cắt nữa.”


 


“Em nói móng tay dài rồi muốn cắt mà?”


 


“Anh có phiền không, em nói không cắt là không cắt, em muốn để móng dài.”


 


Thẩm Hạo Bác lập tức hiểu ra ý định đột ngột thay đổi muốn để móng tay dài của cô. Cô để móng dài là để cào anh đây mà, song anh cũng chẳng nề hà, cười nói: “Móng tay để dài cũng có tác dụng, vậy có cần cắt móng chân không?”


 


Phó Tư Dư liếc anh một cái, thò chân ra khỏi chăn, làm ra vẻ mặt ban ơn.


 



Thẩm Hạo Bác ngồi xuống cuối giường, ôm chân cô đặt lên đùi mình, cẩn thận cắt móng chân cho cô.


 


Đột nhiên Phó Tư Dư nhớ ra chuyện chuyển nhà nên bèn hỏi: “Chọn xong nhà mới chưa anh?”


 


Phó Tư Dư không muốn phải suy nghĩ về chuyện này nên đã giao hết cho Thẩm Hạo Bác.


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Anh chọn được hai căn nghĩ em sẽ thích, một căn duplex, một căn thường, em thích ở kiểu nhà nào hơn?”


 


“Căn thường đi, duplex còn có cầu thang, leo lên leo xuống phiền phức lắm.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Bây giờ em không đi làm, phần lớn thời gian đều ở nhà, mỗi ngày vận động ít như vậy, leo cầu thang mà còn thấy phiền à?”


 


Bây giờ Phó Tư Dư đang bực mình, anh nói gì cô cũng có thể bắt bẻ được.


 


“Em thấy phiền đấy, anh bớt lằng nhằng đi.”


 


“…”


 


Thẩm Hạo Bác cắt móng chân út xong, sau đó cẩn thận gói những mẩu móng chân vừa cắt vào giấy ăn rồi vứt vào thùng rác. Anh lấy điện thoại ở đầu giường, định cho cô xem bản vẽ thiết kế, nội thất và môi trường xung quanh của hai căn nhà.


 


“Nếu em thích ở căn hộ thường hơn, vậy thì xem căn này trước đi.”


 


Thẩm Hạo Bác tìm trong album ảnh điện thoại rồi đưa điện thoại ra trước mặt cô.


 


Phó Tư Dư vỗ vào cánh tay anh, tỏ ra ghét bỏ nói: “Thẩm Hạo Bác, anh vừa mới cắt móng chân xong, bẩn chết đi được, anh đi rửa tay rồi hẵng nói chuyện với em.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Anh cắt móng chân của em mà, chân của mình mà em cũng chê à?”


 


Anh còn chưa kịp làm gì, Phó Tư Dư đã cảnh giác kéo chăn che gần hết mặt: “Anh không rửa tay thì đừng có véo má em đấy.”


 


Thẩm Hạo Bác tức đến nỗi bật cười, xuống giường đi vào nhà vệ sinh rửa tay.


 


Anh cố ý dùng nước rửa tay rửa mấy lần mới ra, sau đó đi đến bên giường nâng mặt cô lên xoa xoa.


 


Phó Tư Dư cúi đầu định cắn tay anh nhưng không cắn được vì bị anh tránh đi.


 


“Căn này cũng ở trong khu chúng ta, lớn hơn căn mình đang ở một nửa.”


 


Thẩm Hạo Bác đưa bản vẽ thiết kế và hình ảnh đã hoàn thiện nội thất cho cô xem.


 


Phó Tư Dư hỏi: “Căn này cũng là nhà của anh à?”


 


“Đúng vậy.”



 


“Là có từ trước rồi hay mới mua gần đây thế?”


 


Thẩm Hạo Bác đáp: “Có từ trước rồi.”


 


“Trước kia đã có, còn ở cùng một khu, sao anh không ở căn lớn hơn?”


 


Mặc dù căn hiện tại cũng rất tốt nhưng vì dạo này phòng ốc không đủ dùng, Phó Tư Dư cảm thấy căn nhà này hơi nhỏ một chút. Nếu cô có hai căn nhà trong cùng một khu, vậy thì cô nhất định sẽ ở căn lớn hơn.


 


Bởi vì đồ đạc trong nhà chắc chắn sẽ ngày càng nhiều, ở căn nhỏ lỡ sau này phòng không đủ ở thì phải chuyển nhà tiếp sẽ rất phiền phức.


 


Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em không biết tại sao anh không ở căn lớn hơn à?”


 


Phó Tư Dư bị anh hỏi làm cho ngẩn người: “Anh chuyển đến đây ở trước cả khi em chuyển đến, làm sao em biết tại sao anh không ở căn lớn hơn chứ?”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Em suy nghĩ kỹ lại xem?”


 


“Có gì mà phải nghĩ, có lẽ anh thích căn bên này thôi.”


 


Dù sao thì nếu một mình ở trong căn nhà bên này cũng rất rộng rãi rồi. 


 


Cùng lúc đó Phó Tư Dư cũng lập tức để ý đến căn bên cạnh.


 


Thẩm Hạo Bác bất đắc dĩ nói: “Em không thể nghiêm túc đoán thử suy nghĩ của anh sao?”


 


Phó Tư Dư lười động não: “Anh nghĩ gì thì cứ nói thẳng ra không được à? Sao còn phải bắt em đoán.”


 


Thẩm Hạo Bác: “…”


 


Mong cô đoán ra được tâm tư của mình là không thể rồi, Thẩm Hạo Bác chủ động tự khai: “Bởi vì căn đó một tầng chỉ có một căn hộ, còn căn bên này một tầng có hai căn hộ.”


 


“Ồ, rồi sao nữa?”


 


Chuyện này có liên quan gì đến việc anh chọn căn này không?


 


Thẩm Hạo Bác im lặng nhìn cô một lát, khẽ nói: “Có hai căn hộ thì mới có thể khiến em chuyển đến ở sát vách nhà anh đó.”


 


Phó Tư Dư không thể tin nổi nhìn anh: “Anh đã nghĩ ra cách để gài bẫy em từ lâu rồi hả? Anh đúng là lắm mưu nhiều kế! Sao anh lại chắc chắn em sẽ thích căn nhà này chứ?”


 


Thẩm Hạo Bác bình tĩnh đáp: “Anh không chắc chắn, chỉ là chuẩn bị thêm một phương án thôi.”


 


Nghe ý anh thì có vẻ anh còn giữ lại những chiêu khác, Phó Tư Dư hứng thú hỏi: “Vậy nếu lúc đó em không thích căn nhà bên cạnh, hoặc em không nhờ anh tìm nhà giúp mà tự đi tìm nhà, không ở sát vách nhà anh, anh định làm thế nào?”


 



Thẩm Hạo Bác: “Không có nếu như gì cả, sự thật là em đã thích căn nhà bên cạnh.”


 


Phó Tư Dư nắm lấy cánh tay anh lắc lắc: “Thôi mà, anh nói đi, để em cảm nhận hương vị được theo đuổi xem nào. Anh xem, anh chuẩn bị nhiều kế hoạch theo đuổi em như vậy, em còn chưa kịp trải nghiệm thì đã đồng ý với anh rồi, em… em cảm thấy mình thiệt thòi quá.”


 


Phó Tư Dư muộn màng nhận ra mình đã đồng ý kết hôn với Thẩm Hạo Bác quá nhanh. Nhanh đến nỗi sau khi anh bày mưu tính kế đưa cô đến ở căn nhà bên cạnh, ưu thế “gần nhà hàng xóm, tiện bề qua lại” còn chưa kịp phát huy thì cô đã đi đăng ký kết hôn với anh, gói ghém đồ đạc đến ở chung với anh rồi.


 


Nghĩ đến đây, cô bĩu môi nói với anh: “Thật đấy, anh còn chưa theo đuổi em nữa. Em nghe người ta nói lúc đàn ông theo đuổi phụ nữ là tận tâm nhất, theo đuổi được rồi thì lại thấy không còn giá trị nữa.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Anh không theo đuổi em?”


 


Phó Tư Dư thấy vẻ mặt không đồng tình của anh, suy nghĩ một chút rồi nói: “Đúng là anh không theo đuổi em mà. Chẳng phải anh chỉ đi xem mắt với em, rồi chúng ta cùng về nhà tổ, ông nội em thúc giục cưới, anh dụ dỗ em vài câu, rồi em đi đăng ký kết hôn với anh sao?”


 


Phó Tư Dư càng nói càng cảm thấy mình có vẻ không có giá trị gì cả.


 


Thẩm Hạo Bác hỏi: “Anh không theo đuổi em thì tối hôm đó có tình cờ gặp em ở quảng trường không? Anh còn nghe em lải nhải khen ngợi người đàn ông khác hơn nửa tiếng đồng hồ?”


 


“Tình cờ gặp ở quảng trường là sao?”


 


Phó Tư Dư nhất thời không nhớ ra anh đang nói chuyện gì.


 


Sắc mặt Thẩm Hạo Bác sa sầm: “Phó Tư Dư, lúc chúng ta ở bên nhau em có thật lòng không vậy?”


 


Phó Tư Dư: “…”


 


“À à à, em nhớ ra rồi, anh nói cái hôm sinh nhật Từ Gia Dịch, em đi cổ vũ cho anh ấy đúng không? Hôm đó không phải anh tình cờ đi ngang qua mà là cố ý đến tìm em à?”


 


Thẩm Hạo Bác nhìn cô đầy ẩn ý.


 


Phó Tư Dư lấy lòng hôn lên má anh: “Tất nhiên em nhớ chuyện này nhưng em tưởng anh cũng tình cờ đến đó chơi cho nên không nghĩ nhiều.”


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Đương nhiên em sẽ không nghĩ nhiều rồi bởi vì tâm trí của em đều nghĩ về người đàn ông đó.”


 


“…”


 


“Anh đừng có người đàn ông đó, người đàn ông đó được không, nói cứ như em ngoại tình vậy. Cho dù lúc đó vì cổ vũ cho Từ Gia Dịch mà em không nghĩ nhiều đến việc tại sao anh lại xuất hiện ở đó, thì tâm trí em không chỉ có một mình Từ Gia Dịch đâu. Em còn nghĩ đến Mục Phù nữa mà. Ngày mà máy bay không người lái của em bay trên không trung chính là đúng ngày sinh nhật của Mục Phù đó. Thôi thôi, bỏ qua chuyện này đi, anh nói tiếp đi, còn gì nữa?”


 


Thẩm Hạo Bác không nói nữa: “Chúng ta xem căn thứ hai.”


 


Anh chuyển chủ đề quá nhanh, Phó Tư Dư ngẩn người một chút, so với việc chuyển nhà, Phó Tư Dư thấy hứng thú với những việc Thẩm Hạo Bác đã làm để theo đuổi mình hơn.


 


“Chuyện xem nhà cũng không vội.” Phó Tư Dư đặt điện thoại của anh sang một bên: “Anh nói trước xem anh còn làm những việc gì nữa đi.”


 


Thẩm Hạo Bác: “Căn duplex thứ hai ở dưới lầu nhà Tư Nghiên.”



 


“Ấy, đã nói là chuyện nhà cửa…” Phó Tư Dư dừng lại, chợt ngộ ra: “Ai? Anh nói căn thứ hai ở dưới lầu nhà ai?”


 


“Phó Tư Nghiên, anh cả của em.”


 


“Là nơi anh ấy và chị dâu em đang ở bây giờ sao?”


 


Thẩm Hạo Bác “ừ” một tiếng.


 


Phó Tư Dư vui mừng nói: “Anh có căn nhà dưới lầu nhà anh trai em sao không nói sớm chứ, còn chọn với chả lựa gì nữa, phí thời gian, dọn thẳng đến dưới nhà anh trai em là được rồi mà!”


 


Như vậy cô có thể dễ dàng đến chơi với chị dâu, đến nhà anh cả chị dâu ăn chực rồi.


 


Thẩm Hạo Bác nói: “Ở dưới lầu nhà anh cả em không sợ à?”


 


Xưa giờ Phó Tư Dư vẫn hơi sợ anh cả Phó Tư Nghiên này, nên Thẩm Hạo Bác còn tưởng khi nghe nói căn nhà ở ngay dưới lầu nhà Phó Tư Nghiên, cô sẽ vì muốn tránh mặt Phó Tư Nghiên mà không chịu dọn đến ở cơ.


 


“Có gì mà phải sợ, tuy anh cả hơi hung dữ nhưng trong nhà đó còn có chị dâu xinh đẹp đáng yêu của em nữa, khuyết điểm nhỏ không che lấp được ưu điểm lớn. Anh yêu, ngày mai chúng ta chuyển nhà nhé.”


 


Sự phấn khích vui sướng của Phó Tư Dư đều hiện rõ trên mặt, nếu không phải toàn thân đau nhức, Thẩm Hạo Bác cảm thấy cô có thể nhảy cẫng lên trên giường được rồi.


 


Thẩm Hạo Bác: “Không phải em chê nhà duplex có cầu thang, rất phiền phức sao?”


 


Phó Tư Dư híp mắt nói: “Trên lầu căn nhà đó có chị dâu em mà, chút phiền phức này so với chị dâu em thì có là gì đâu?”


 


“Em thân thiết với chị dâu em từ khi nào vậy.”


 


Lần trước cô nói chuyện với Nguyễn Hân còn lúng túng không biết nói gì.


 


“Lúc anh đi công tác, em với chị dâu có ra ngoài hẹn hò mấy lần, bình thường chúng em cũng hay nhắn tin trên WeChat. Chị dâu em tốt lắm, không chỉ xinh đẹp mà tính tình còn rất được, đối xử với em cũng tốt, rất dễ gần.”


 


Cô lại bắt đầu điên cuồng khen người khác rồi, Thẩm Hạo Bác chưa từng nghe thấy ai không tốt trong miệng cô cả.


 


Phó Tư Dư khen Nguyễn Hân mấy phút liền, mặt mày hớn hở: “Anh biết không? Lúc bước vào, chị ấy đi trước đẩy cửa, rồi tay cứ giữ cửa không buông cho đến khi em vào rồi mới thả ra. Chi tiết nhỏ nói lên nhân cách, chị dâu em đúng là vừa xinh đẹp vừa tốt bụng. Em nhìn chị ấy mà cũng thấy xao xuyến, nếu em là đàn ông, chắc chắn em...”


 


“Phó Tư Dư, Phó Tư Dư.”


 


Thẩm Hạo Bác gọi Phó Tư Dư mấy tiếng liền mới kéo được Phó Tư Dư đang chìm đắm trong vẻ đẹp của chị dâu về.


 


“Hả, sao vậy?”


 


Thẩm Hạo Bác: “Trong lòng em, anh và chị dâu em, ai tốt hơn?”


 


Phó Tư Dư: “…”


Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai Story Chương 84
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...