Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 49
Trong gương, khuôn mặt cô vẫn còn ửng đỏ, môi cũng rất đỏ nhưng nếu tô son chắc sẽ không ai nhận ra.
Cô bảo Thẩm Hạo Bác vào lấy túi xách của cô ra, rồi đứng trước gương dặm lại lớp trang điểm.
Mặc dù không nhìn ra gì nhưng cô vẫn rất chột dạ: “Hay là em không xuống ăn cơm nữa nhé, anh nói với chú dì là em không khỏe, đang ngủ đi.”
Thẩm Hạo Bác khẽ cười, trêu chọc: “Lúc đến thì khỏe re, ở trên lầu với anh một lúc thì không khỏe, còn muốn đi ngủ? Em không muốn họ nghĩ nhiều, hay là muốn họ nghĩ nhiều đây?”
Phó Tư Dư xấu hổ quay lại đánh anh: “Đồ lưu manh, đều tại anh cả, ai bảo anh động tay động chân với em ở đây.”
Cô đánh một cái, định rút tay về thì bị Thẩm Hạo Bác nắm chặt lấy, giọng nói đầy ẩn ý: “Tổng cộng em đã đánh vào ngực và tay anh sáu mươi ba lần, đá anh mười bốn cái, ném đồ vào mặt anh bốn lần.”
Phó Tư Dư không rút tay về được, cau mày nói: “Làm gì? Em đánh anh đấy thì sao nào, ai bảo anh giở trò lưu manh.”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu, ghé sát vào tai cô, giọng trầm thấp: “Đánh anh thì không sao nhưng em đánh anh một lần, tối nay phải trả anh một lần.”
Đánh anh một lần, trả anh một lần.
Cô đấm anh một cái, chẳng lẽ anh lại định trả cô một đấm?
Phó Tư Dư chỉ mất vài giây để hiểu ra “tối nay trả anh một lần” là “một lần” gì, cô trợn tròn mắt, giơ chân đá anh theo phản xạ.
Thẩm Hạo Bác không né không tránh, báo số: “Cú thứ mười lăm rồi.”
Phó Tư Dư lại đá.
“Mười sáu, một cú đá tính năm lần, cứ đá tiếp đi.”
Chân Phó Tư Dư đang giơ lên khựng lại, rồi rụt về: “Anh nói thật đó hả?”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Vậy em nghĩ anh đùa à?”
Lưu manh trong chuyện “ăn thịt” đương nhiên sẽ không nói đùa.
Phó Tư Dư sợ hãi: “Lúc nãy anh nói em đánh anh bao nhiêu lần?”
Thẩm Hạo Bác lặp lại con số, Phó Tư Dư cảm thấy anh đang bịa đặt lung tung để lừa cô.
Làm sao có thể mỗi lần cô đánh anh, anh đều nhớ được chứ, vậy thì nhỏ mọn quá rồi.
“Em đánh anh nhiều như vậy từ bao giờ? Anh đừng có mà giở trò lưu manh, bịa đặt ở đây, em không tin anh đâu.”
Thẩm Hạo Bác cầm điện thoại lên rồi mở ghi chú, đưa cho cô xem.
Trên đó ghi rõ ràng ngày tháng năm nào, ở đâu, cô đã đánh anh mấy lần.
Phó Tư Dư há hốc mồm kinh ngạc.
Anh thật sự nhớ hết những chuyện này?
Chả trách mỗi lần bị đánh đều không đánh trả, hóa ra là âm thầm ghi lại hết vào ghi chú rồi.
Phó Tư Dư: “Thẩm Hạo Bác, anh có thể lưu manh hơn nữa được không? Đây là chuyện mà con người làm được sao?”
Thẩm Hạo Bác thản nhiên đáp: “Chắc là chuyện cầm thú làm.”
Phó Tư Dư: “...”
“Còn đánh anh nữa không?” Thẩm Hạo Bác hỏi.
Phó Tư Dư tức tối trừng mắt nhìn anh.
Bữa cơm ở nhà họ Thẩm cũng không có quy tắc “ăn không nói” gì. Mẹ Thẩm Hạo Bác và hai người thím của anh trò chuyện rôm rả. Thím ba của Thẩm Hạo Bác đề nghị: “Lát nữa ăn cơm xong chúng ta đánh mạt chược một lúc nhé, Tư Dư có biết đánh mạt chược không? Vừa hay bốn chúng ta chơi, không cần gọi Tiểu Vĩ nữa.”
Thím ba của Thẩm Hạo Bác nhìn con trai mình với ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
Thẩm Hạo Vĩ ở nhà không dám hó hé nửa lời, cậu ấy vốn dĩ chẳng muốn ngồi chơi mạt chược với mẹ và hai bác gái, lần nào cũng bị ép vào cho đủ người. Cậu ấy chỉ mong họ đánh mạt chược mà không rủ mình.
Không ngờ anh cả tìm được chị dâu, người đầu tiên được hưởng lợi lại là cậu ấy.
Phó Tư Dư vẫn đang lơ đãng vì chuyện Thẩm Hạo Bác nói hôm nay về sẽ xác định danh phận. Đột nhiên bị gọi tên, cô cũng không biết mọi người vừa nói gì, ngơ ngác nhìn về phía Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác thản nhiên nói: “Chúng con ăn cơm trưa xong sẽ về.”
Cố Mộ Vân: “Về sớm vậy sao, tối không ở lại nhà một đêm à?”
Thẩm Hạo Bác đáp “dạ”, quay sang nhìn Phó Tư Dư nói: “Chúng con về có chút việc gấp cần giải quyết.”
Phó Tư Dư cúi gằm mặt, mặt đỏ bừng, gần như muốn úp mặt vào bát.
Rốt cuộc Thẩm Hạo Bác lấy đâu ra can đảm mà có thể nói một cách nghiêm túc chuyện về nhà làm “chuyện ấy” thành về nhà giải quyết việc gấp cơ chứ.
Phó Tư Dư nói nhỏ: “Thật ra cũng không gấp lắm đâu ạ, cháu có thể chơi mạt chược với các dì một lúc.”
Tay Thẩm Hạo Bác ở dưới gầm bàn đặt lên eo cô, véo nhẹ một cái đầy vẻ đe dọa.
Phó Tư Dư khẽ run lên, nhích ghế sang bên cạnh để tránh.
Những người khác trên bàn ăn không để ý đến hành động nhỏ của hai người, Cố Mộ Vân cười nói: “Không sao, các con có việc thì cứ lo việc của mình, có Tiểu Vĩ chơi cùng chúng ta rồi.”
Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Vĩ đồng loạt im lặng.
Một người muốn ở lại chơi mạt chược.
Một người vô cùng không tình nguyện phải chơi mạt chược cùng mấy người lớn.
Ăn cơm xong, Thẩm Hạo Bác kéo Phó Tư Dư lên xe đi về nhà, không hề trì hoãn một giây phút nào.
Phó Tư Dư bị vẻ nôn nóng của anh làm cho căng thẳng vô cùng. Cô lén lấy điện thoại ra tìm kiếm trên Baidu xem lần đầu của phụ nữ có đau không và làm thế nào để giảm đau.
Thật ra cô đã tìm kiếm câu hỏi này rất nhiều lần rồi nhưng vẫn không nhịn được mà xem lại câu trả lời của người khác.
Đa số câu trả lời đều nói lần đầu sẽ đau, có người thậm chí còn miêu tả một cách sinh đ*ng t*nh trạng thê thảm của lần đầu.
Phó Tư Dư chỉ đọc chữ thôi mà dường như cũng cảm thấy đau. Hơn nữa, cô còn đọc nhiều tiểu thuyết “cưỡng ép yêu” miêu tả cảnh đàn ông đòi hỏi không biết mệt, phụ nữ đau đớn sống không bằng chết, sau đó đàn ông thì sung sức như hổ, còn phụ nữ thì như vừa trải qua cực hình.
Mặc dù lúc đọc những thứ này cô chẳng tin chút nào nhưng điều đó không cản trở việc lúc này trong đầu cô lại hiện lên những hình ảnh đó, khiến cô càng thêm căng thẳng.
Lúc dừng đèn đỏ bên đường, đột nhiên Thẩm Hạo Bác giật lấy điện thoại của cô. Màn hình điện thoại Phó Tư Dư vẫn đang dừng ở trang hỏi lần đầu của phụ nữ có đau không, sợ anh nhìn thấy, cô hoảng hốt hét lớn: “Không được lấy điện thoại của em!”
Thẩm Hạo Bác không biết cô đang xem gì nhưng thấy cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, môi hơi tái đi thì biết cô không xem thứ gì tích cực cho lắm.
Anh cũng không hứng thú với việc cô xem gì nên tắt màn hình điện thoại của cô rồi đặt lên phía trước xe: “Ngồi xe xem điện thoại dễ bị chóng mặt, đừng xem nữa.”
May mà anh không nhìn thấy nội dung trên điện thoại của cô, nếu không cô thật sự sẽ xấu hổ đến mức muốn nhảy khỏi xe.
Phó Tư Dư thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhìn chằm chằm vào hàng cây xanh đang lùi lại phía sau, cố gắng thả lỏng bản thân.
Bên đường đột nhiên lóe lên một vật gì đó màu trắng, giống như một cái đuôi nhỏ.
Phó Tư Dư quay đầu nói với Thẩm Hạo Bác: “Dừng xe.”
Thẩm Hạo Bác tưởng cô căng thẳng đến mức muốn đổi ý, anh giảm tốc độ xe nhưng không dừng lại.
Phó Tư Dư cuống quýt nói: “Dừng lại, mau dừng lại.”
Thẩm Hạo Bác khẽ cau mày, thấy cô cứ nhoài người ra cửa sổ nhìn về phía sau, anh dừng xe bên đường hỏi: “Sao thế em?”
“Hình như em thấy một con mèo hoang, em xuống xem thử.” Phó Tư Dư tháo dây an toàn, mở cửa xe rồi chạy ngược trở lại.
Thẩm Hạo Bác cũng xuống xe, chạy theo sau cô vài trăm mét thì thấy cô dừng lại, ngồi xổm bên đường, cẩn thận vén hàng rào cây xanh, để lộ ra một con mèo nhỏ gầy gò, bẩn thỉu, cuộn tròn thành một cục, bộ lông trắng nguyên thủy gần như không còn nhận ra được nữa.
“Đúng là mèo con thật này.” Giọng Phó Tư Dư rất nhẹ, sợ sẽ làm con mèo tội nghiệp trước mặt hoảng sợ.
Phó Tư Dư định chạm vào nó, Thẩm Hạo Bác cản tay cô lại nói: “Đừng chạm lung tung, cẩn thận nó cào em đấy.”
“Không sao đâu mà, anh xem nó đáng thương chưa kìa, trông nó như đã lâu lắm rồi không được ăn gì. Trên xe mình có đồ ăn vặt cho nó không anh?”
Dù nó có đáng thương đến mấy thì cũng có móng vuốt.
Con gái thường khó lòng cưỡng lại vẻ yếu đuối, ngây thơ của những chú mèo con như vậy. Nhưng con mèo này vừa nhìn đã biết là mèo hoang, không biết vì lý do gì mà bị chủ bỏ rơi. Thẩm Hạo Bác không có kinh nghiệm nuôi mèo, không biết loài vật này có xa lánh người lạ hay không.
“Trên xe có đồ ăn vặt, anh về lấy, em ở đây ngoan ngoãn đợi, đừng chạm vào nó đấy nhé.”
Anh vừa quay người đi, chưa kịp bước thì đã bị Phó Tư Dư đang ngồi xổm dưới đất níu lấy ống quần: “Thẩm Hạo Bác, em muốn nuôi mèo.”
Cô chớp mắt nhìn Thẩm Hạo Bác. Con mèo nhỏ vẫn cuộn tròn, không mở mắt. Dường như cảm nhận được điều gì đó, nó cũng mở mắt, run rẩy nhìn về phía Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác còn đang vội về nhà “làm chú rể”, nhận nuôi con mèo hoang này sẽ tốn không ít công sức, hơn nữa anh có dự cảm con mèo nhỏ này mang về chắc chắn sẽ gây ra không ít phiền phức.
“Em có biết nuôi mèo không? Nuôi thú cưng là phải có trách nhiệm đấy.”
Phó Tư Dư làm nhiều việc đều là kiểu cả thèm chóng chán.
“Không biết thì em có thể học mà.”
Lúc này Phó Tư Dư mới để ý thấy con mèo đã mở mắt, cô vui mừng reo lên: “Woa, Thẩm Hạo Bác, anh xem nó mở mắt rồi kìa, mắt nó màu xanh lam, đẹp quá đi mất! Em quyết định rồi, em sẽ nuôi nó.”
Để tôn trọng nửa kia của mình, Phó Tư Dư hỏi: “Anh có bị dị ứng lông mèo không?”
“Nếu anh dị ứng thì em sẽ từ bỏ ý định nuôi nó à?”
“Đương nhiên không, em đã quyết định nuôi nó. Nếu anh dị ứng không nuôi được thì em có thể nuôi nó ở phòng bên cạnh.”
Thẩm Hạo Bác bất lực nói: “Em muốn nuôi thì cứ nuôi đi nhưng mà...”
Anh còn chưa nói xong, Phó Tư Dư đã hứng khởi ôm con mèo nhỏ lên, quần áo lập tức bị dính một mảng bùn lớn, cô cũng không hề chê bẩn.
Thẩm Hạo Bác căng thẳng nhìn chằm chằm vào con mèo nhỏ, chỉ sợ nó đột nhiên cào Phó Tư Dư một cái.
“Đưa đây cho anh.” Anh chìa tay về phía Phó Tư Dư: “Để anh ôm cho.”
Phó Tư Dư cúi đầu, trìu mến nhìn con mèo nhỏ trong lòng: “Không cần đâu, em muốn tự ôm cơ. Nó mềm mại đáng yêu quá, chúng ta mau về xe cho nó ăn đi, nó sắp đói lả rồi.”
Trên xe toàn là đồ ăn vặt thường ngày của Phó Tư Dư. Cô xé một túi bánh mì, chẳng mấy chốc đã bị con mèo nhỏ ăn hết sạch.
Phó Tư Dư không ngờ nó trông gầy gò thế mà sức ăn lại lớn như vậy. Cô lại xé thêm một túi nữa định cho nó ăn thì Thẩm Hạo Bác đã dừng xe trước cửa một bệnh viện thú y.
Bác sĩ ở bệnh viện thú y tắm rửa sạch sẽ cho con mèo nhỏ, sau đó tiến hành kiểm tra toàn thân.
Con mèo nhỏ sạch sẽ có bộ lông trắng muốt, ngoan ngoãn nằm trên bàn, vô cùng xinh đẹp.
Phó Tư Dư vui mừng kéo Thẩm Hạo Bác lại gần xem: “Anh xem em may mắn chưa này, nhặt được một tiên nữ. Sau này chúng ta gọi nó là Tiên Nữ nhé.”
Đã nuôi rồi thì cô muốn gọi là gì Thẩm Hạo Bác cũng không có ý kiến.
“Tùy em.”
Bác sĩ thú y nghe thấy cái tên Phó Tư Dư đặt cho mèo con thì cười nói: “Tên Tiên Nữ nghe hay đấy.”
Phó Tư Dư vui vẻ nói: “Đúng không, có phải rất hợp với vẻ ngoài của Tiểu Tiên Nữ nhà chúng ta không.”
Bác sĩ thú y nói: “Nhưng đây là một con mèo đực.”
Phó Tư Dư ngẩn người: “Xinh đẹp thế này mà là mèo đực sao?”
Bác sĩ thú y lật ngửa con mèo con lại, bảo cô qua xem.
Thẩm Hạo Bác che mắt cô lại, giọng nói không vui: “Chúng ta không nuôi nữa, anh tìm người nhận nuôi nó.”
Phó Tư Dư không hiểu tại sao Thẩm Hạo Bác đang yên đang lành lại đột nhiên không muốn nuôi nữa, cô gạt tay anh ra nói: “Em muốn nuôi nó, anh không nuôi thì em nuôi.”
Tại bệnh viện thú y, Phó Tư Dư chăm chú lắng nghe bác sĩ giới thiệu những điều cần lưu ý khi nuôi mèo, còn ghi chép lại cẩn thận. Cô mua một đống đồ dùng cho mèo con từ bệnh viện thú y mang về.
Về đến nhà, cô lại bắt đầu bận rộn ngược xuôi chuẩn bị ổ cho mèo, thức ăn cho mèo, cát cho mèo, tâm trí hoàn toàn đặt hết vào con mèo nhỏ, quên bẵng mất “việc gấp” mà hai người họ phải về nhà giải quyết.
Vẻ mặt Thẩm Hạo Bác khó coi ngồi trên sô pha nhìn cô dùng que trêu mèo chọc ghẹo con mèo kia. Có lẽ con mèo đã bị bắt nạt nhiều khi lang thang bên ngoài nên cứ nằm im thin thít dưới đất, không hề động đậy, chẳng thèm đoái hoài tới.
Phó Tư Dư vẫn kiên nhẫn dỗ dành nó. Thẩm Hạo Bác càng nhìn càng tức, không hiểu sao Phó Tư Dư lại trùng hợp nhìn thấy con mèo này, mà lại còn là mèo đực nữa chứ!
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 49
10.0/10 từ 39 lượt.
