Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 50
Suốt cả buổi chiều, Phó Tư Dư đã dành trọn tình yêu thương của mình cho chú mèo con mới nhặt về. Mặc dù chú mèo này tỏ ra khá kiêu kỳ và chẳng hề có ý định gần gũi nhưng điều đó cũng không thể ngăn cản được sự nhiệt tình cô dành cho nó.
Cảnh tượng ấy khiến Thẩm Hạo Bác tức tối trong lòng. Anh đứng dậy đi vào bếp uống nước. Chỉ một ly nước thôi, lúc anh quay ra đã nhìn thấy Phó Tư Dư đang nằm bò trên sàn phòng khách, vùi mặt vào bụng mèo con mà hôn lấy hôn để, miệng còn không ngừng thủ thỉ: "Cục cưng ngoan quá à, bụng của cục cưng mềm ghê, cho mẹ hun miếng nữa nào."
Hừ, anh còn chẳng biết cô lên chức mẹ từ bao giờ.
Thẩm Hạo Bác sa sầm mặt bước tới, vòng tay qua eo và nhấc bổng cô lên khỏi mặt sàn. Mèo con giật mình, hoảng hốt phóng thẳng vào một góc phòng rồi cuộn mình lại thành một cục tròn xoe.
Phó Tư Dư thấy tim mình như tan chảy, cô vừa đẩy vai Thẩm Hạo Bác vừa nói: "Anh làm gì vậy? Anh dọa Tiểu Tiên Nữ sợ rồi kìa."
Cuối cùng, Phó Tư Dư vẫn quyết định đặt tên cho chú mèo là Tiểu Tiên Nữ. Dù đó là một chú mèo đực nhưng vẻ ngoài của nó đã hoàn toàn chiếm trọn trái tim cô. Cô cảm thấy ngoài cái tên Tiểu Tiên Nữ ra, không có một cái tên nào khác xứng đáng với vẻ đẹp của chú mèo này. Cô không tài nào tưởng tượng nổi vì sao người chủ cũ lại nỡ lòng vứt bỏ một chú mèo vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như thế.
Giọng Thẩm Hạo Bác trầm xuống: "Tại sao em lại hôn nó?"
Phó Tư Dư bị anh chất vấn nên hơi ngơ ngác, cô ngây thơ đáp: "Vì nó đáng yêu nên em muốn hôn thôi."
Nếu không phải biết rằng mình chỉ vừa hôn một con mèo thì với cái giọng điệu này của Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư đã ngỡ mình ngoại tình và bị bắt quả tang tại trận.
Thẩm Hạo Bác lạnh lùng nói: "Một con mèo xấu xí, cũng chẳng biết trên người có vi khuẩn hay không, em không được phép hôn."
"Anh nói ai xấu cơ?" Phó Tư Dư tức giận trừng mắt nhìn anh: "Không cho phép anh nói Tiểu Tiên Nữ của chúng ta xấu, cũng không được nói nó có vi khuẩn. Bác sĩ đã kiểm tra cho nó rồi, nó hoàn toàn khỏe mạnh. Nếu anh ghét nó, vậy thì em sẽ đưa nó đi cùng."
Lúc mới nhặt về còn nói có thể nuôi riêng chú mèo ở phòng bên cạnh, vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ sau, cô đã đòi đi cùng với nó.
Nhìn tình thế này, anh cũng chẳng muốn tự rước lấy nhục nhã mà hỏi xem rốt cuộc mèo quan trọng hơn hay anh quan trọng hơn nữa. Anh không chắc mình có chịu nổi câu trả lời phũ phàng hay không nữa.
Thẩm Hạo Bác đưa tay day trán, đành bất lực thỏa hiệp: "Anh đâu có ghét bỏ nó. Em có thể nuôi nhưng không được hôn."
Phó Tư Dư lẳng lặng nói: "Thẩm Hạo Bác, không lẽ đến cả mèo mà anh cũng ghen à? Anh trẻ con thật đấy."
Anh đã nói không được hôn, Phó Tư Dư cũng không phản bác lại. Nếu anh đã không thích cô hôn Tiểu Tiên Nữ, vậy thì cô không hôn trước mặt anh là được rồi. Chẳng cần thiết phải tranh cãi vì chuyện cỏn con này. Phó Tư Dư chỉ sợ chọc anh tức lên, anh sẽ nhân lúc cô không để ý lén đem Tiểu Tiên Nữ đi mất.
Hơn nữa, cô còn nghĩ, bây giờ Thẩm Hạo Bác chê bai Tiểu Tiên Nữ thế thôi, sau này chắc chắn sẽ phải "tự vả".
Hôm nay dì Đàm vẫn chưa về. Thẩm Hạo Bác muốn đưa Phó Tư Dư ra ngoài ăn nhưng cô lại không yên tâm để Tiểu Tiên Nữ ở nhà một mình. Cả hai đều không biết nấu ăn nên đành gọi đồ ăn ngoài.
Trước khi ăn, Phó Tư Dư đổ đầy thức ăn vào bát của Tiểu Tiên Nữ rồi mới yên tâm ra phòng ăn. Bữa cơm đang ăn dở thì bỗng nghe thấy tiếng "meo meo" yếu ớt của mèo con, cô lập tức vội vàng đặt đũa xuống để chạy đi xem.
Vừa đến nơi, cô đã thấy Tiểu Tiên Nữ nôn ra một đống trước mặt, bát thức ăn thì đã được nó chén sạch sành sanh. Lúc này, nó đang nằm sõng soài trên sàn, để lộ cái bụng căng tròn, miệng rên hừ hừ có vẻ khó chịu.
Rõ ràng buổi chiều Phó Tư Dư đã cho nó ăn rất nhiều rồi, lúc nãy cô đổ thêm thức ăn vào bát cũng chỉ để phòng hờ khi nó đói thì có cái ăn. Ai ngờ nó lại chén sạch ngay tức khắc, còn tự làm mình bội thực đến mức nôn ra.
Bãi nôn trên sàn trông hơi ghê. Phó Tư Dư bế Tiểu Tiên Nữ lên ghế sô pha, định xoa bụng giúp nó dễ chịu hơn.
Cô đặt tay lên bụng Tiểu Tiên Nữ, xoa nhẹ nhàng như cách cô vẫn thường tự xoa bụng mỗi khi ăn quá no.
Thẩm Hạo Bác ngồi ở bàn ăn đợi Phó Tư Dư, thấy cô đi xem mèo mà lâu quá chưa quay lại, anh đang định đứng dậy ra phòng khách gọi thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét thất thanh của cô.
Anh sải bước lao ra khỏi phòng ăn, lập tức thấy Phó Tư Dư đang ngồi trên sô pha, vẻ mặt có hơi hoảng hốt quay đầu nhìn anh.
"Sao thế?"
Phó Tư Dư chống hai tay lên sô pha, ấp úng nói: "Không có gì đâu."
Thẩm Hạo Bác không tin. Không có gì mà cô lại hét lên thảm thiết như vậy sao?
Cô ra đây để xem mèo, giờ người thì ngồi trên sô pha, còn con mèo kia thì đang run rẩy co rúm ở góc phòng khách. Phản ứng đầu tiên của Thẩm Hạo Bác là cô đã bị mèo cào.
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, vươn một tay ra ôm cô vào lòng. Ánh mắt anh đảo qua khắp người cô, cẩn thận kiểm tra từng tấc da thịt lộ ra bên ngoài nhưng không hề thấy vết thương nào.
Phó Tư Dư cúi đầu, ngón tay vò chặt vạt áo bên hông: “Thật sự không có gì mà, chỉ là Tiểu Tiên Nữ vừa nôn ra sàn, em sợ anh chê nó bẩn thôi."
Cô giơ tay trái chỉ về phía bãi nôn cạnh bát ăn của mèo.
Thẩm Hạo Bác liếc nhìn theo hướng tay cô chỉ, rồi hờ hững dời tầm mắt và dừng lại trên bàn tay phải trông có vẻ không được tự nhiên của cô. Anh đưa tay ra định nắm lấy.
Phó Tư Dư theo phản xạ giấu tay ra sau lưng, giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay anh: "Anh thả em ra, em phải đi dọn chỗ Tiểu Tiên Nữ nôn ngay mới được, nếu không lát nữa trong nhà sẽ có mùi khó chịu mất."
Thẩm Hạo Bác trầm giọng: "Đưa tay đây anh xem."
"Anh xem tay em làm gì chứ, anh... Đừng mà..."
Bất chấp sự phản kháng của cô, Thẩm Hạo Bác trực tiếp nắm lấy cổ tay, lật ngửa lòng bàn tay cô ra xem.
Trên lòng bàn tay trắng nõn là ba vệt máu do móng mèo cào, bên cạnh còn có một vết xước nông hơn, chỉ rách da một chút chứ không chảy máu.
Bị phát hiện rồi.
Phó Tư Dư chột dạ dùng tay không bị thương níu lấy tay áo anh. Cô còn chưa kịp nói gì thì cả người đã bị Thẩm Hạo Bác bế thốc lên, sải bước đi thẳng ra ngoài.
"Thẩm Hạo Bác, anh đừng giận mà, chỉ là vết thương nhỏ thôi, em không đau đâu."
Sắc mặt Thẩm Hạo Bác cực kỳ u ám: "Đến bệnh viện trước đã, chuyện khác về rồi nói."
Đây rõ ràng là ý muốn "tính sổ sau".
Hai người đến bệnh viện xử lý vết thương, tiêm một mũi vắc-xin phòng dại. Theo yêu cầu của bác sĩ, vắc-xin dại phải tiêm tổng cộng năm mũi, chia ra trong vòng một tháng mới xong. Sau khi tiêm, cần phải chú ý ăn uống, không được vận động mạnh.
Tiêm thì không đau lắm nhưng phải kiêng khem cả tháng trời, đúng là một cực hình.
Nếu là trước đây, chỉ cần bị thương một chút là Phó Tư Dư đã làm mình làm mẩy, nũng nịu rồi. Nhưng hôm nay, vì sợ Thẩm Hạo Bác không cho nuôi Tiểu Tiên Nữ nữa nên suốt quá trình xử lý vết thương và tiêm thuốc, cô không hề hé răng nửa lời.
Từ bệnh viện trở về, cơm canh đã nguội ngắt.
Trên đường về, Thẩm Hạo Bác đã ghé mua cháo và trứng. Vết thương của Phó Tư Dư ở ngay lòng bàn tay phải, hễ cầm đũa hay thìa là lại chạm vào miệng vết thương. Vì vậy, Thẩm Hạo Bác đã ngồi xuống trước mặt, mím chặt môi, lặng lẽ đút cho cô ăn.
Mỗi lần anh đưa muỗng cháo đến bên môi, cô đều ngoan ngoãn há to miệng ăn. Hết hơn nửa bát cháo, bụng cô đã hơi lưng lưng nên mím môi lại.
Thẩm Hạo Bác hờ hững hỏi: "No rồi à?"
Phó Tư Dư gật đầu: "No rồi."
Anh đặt muỗng vào bát, đứng dậy đi về phía phòng khách.
Phó Tư Dư lẽo đẽo theo sau, thấy ánh mắt sắc bén của anh đang quét về phía Tiểu Tiên Nữ, cô vội vàng bước lên một bước che chắn tầm nhìn của anh, rồi lấy lòng nắm tay anh lắc lắc.
"Anh đừng nghiêm nghị như vậy có được không, cười một cái đi."
Thẩm Hạo Bác đưa tay cốc nhẹ vào trán cô: "Bị mèo cào mà còn cười được."
"Đó là vì em và nó chưa quen nhau thôi, đợi thân thiết rồi nó sẽ không cào em nữa. Với lại, nó cũng không cố ý, là do em xoa bụng làm nó đau trước nên nó mới cào em."
Phó Tư Dư vội vàng nhận hết trách nhiệm về mình: "Bác sĩ cũng nói không có vấn đề gì rồi mà. Ông ấy còn bảo thường xuyên gặp trường hợp mèo vô ý cào chủ nữa."
Thẩm Hạo Bác: "Em cũng biết là mèo thường xuyên vô ý cào chủ à?"
Thôi chết, lỡ lời rồi. Nói như vậy chẳng phải càng chứng tỏ nuôi mèo rất nguy hiểm sao.
Phó Tư Dư mím môi, đắn đo suy nghĩ xem phải nói thế nào mới có lợi cho việc thuyết phục Thẩm Hạo Bác đồng ý để mình giữ lại Tiểu Tiên Nữ.
Nghe giọng điệu của Thẩm Hạo Bác đã dịu đi phần nào, Phó Tư Dư lập tức gật đầu: "Vâng, em muốn tiếp tục nuôi nó."
"Không sợ nó lại cào em nữa sao?"
"Em không sợ."
Thẩm Hạo Bác không nói thêm gì, chỉ mím môi ngồi xuống sô pha, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiểu Tiên Nữ.
Phó Tư Dư đảo mắt một vòng, rồi sán lại ngồi sát bên cạnh anh: "Nó thật sự không cố ý cào em đâu. Chính anh đã nói, đã nuôi nó thì phải có trách nhiệm. Từ khoảnh khắc chúng ta bế nó vào nhà, nó đã là một thành viên trong gia đình mình rồi. Chúng ta không thể chỉ vì nó chưa quen với môi trường lạ, vô tình cào em một cái mà đuổi nó đi được. Giống như em cũng thường xuyên đánh anh bị thương đó thôi, chẳng lẽ anh sẽ vì thế mà không yêu em nữa, rồi đuổi em ra khỏi nhà sao?"
Thẩm Hạo Bác tức đến bật cười: "Em lại đi so sánh tình cảm của chúng ta với tình cảm của em và nó à?"
Phó Tư Dư vốn nghĩ rằng ví dụ này sẽ khiến Thẩm Hạo Bác không thể đề nghị đem Tiểu Tiên Nữ cho đi được nữa. Suy cho cùng, anh không thể nào nói ra những lời kiểu như nếu cô làm anh bị thương thì anh sẽ vứt cô ra ngoài được.
Ai ngờ, đến nước này mà anh vẫn có thể tìm ra được cớ để ghen tuông.
Phó Tư Dư giả vờ giận dỗi lườm anh một cái: "Anh nói gì vậy chứ, tình cảm giữa chúng ta đương nhiên không thể so sánh với tình cảm giữa em và Tiểu Tiên Nữ được rồi. Trong lòng em, anh quan trọng hơn nó rất, rất nhiều."
Nói thế này chắc anh sẽ vui lòng rồi chứ.
Thẩm Hạo Bác hừ lạnh một tiếng: "Tại sao anh phải đi so sánh với một con mèo?"
Phó Tư Dư: "..."
Làm sao mà cô biết được tại sao anh lại muốn so sánh với một con mèo cơ chứ.
Không phải chính anh tự khơi mào hay sao?
"Phải đó chồng ơi, một con mèo sao có thể so sánh với anh được chứ." Phó Tư Dư ghé sát vào tai anh, thổi nhẹ một hơi: "Vậy mình cứ tiếp tục nuôi nó nhé."
Đúng lúc này, chú mèo con vừa gây họa bỗng mở mắt, lê đôi chân ngắn cũn cỡn đi về phía sô pha. Phó Tư Dư mừng rỡ nói: "Anh xem nó thông minh chưa kìa, biết mình phạm lỗi nên cứ nằm im không dám nhúc nhích, sợ chúng ta đuổi đi đó. Nghe chúng ta nói sẽ tiếp tục nuôi nó nên mới dám lại gần làm thân này."
Phó Tư Dư vẫy tay với mèo con: "Tiểu Tiên Nữ, lại đây mau, nói cảm ơn ba đi, cảm ơn ba đã giữ con lại, bằng lòng tiếp tục nuôi con. Nếu không thì mẹ chỉ đành mang con đến nơi khác nuôi thôi."
Thẩm Hạo Bác: "..."
Cái gì mà cảm ơn ba đã giữ nó lại.
Nói cứ như thể anh là một tên cặn bã muốn ruồng bỏ vợ con vậy.
"Em muốn nuôi thì cứ nuôi đi."
Thẩm Hạo Bác đứng dậy, cất bước đi về phía phòng ngủ chính.
Thấy anh đẩy cửa phòng ngủ chính, Phó Tư Dư ngẩn ra một lúc mới nhớ lại chuyện anh nói hôm nay muốn "có danh phận thật sự", lòng cô bất giác thắt lại.
Thẩm Hạo Bác quay mặt nhìn cô, nói: "Còn chưa vào chuẩn bị đi ngủ à?"
"À vâng, được ạ."
Cô hít một hơi thật sâu, bế Tiểu Tiên Nữ về lại ổ, rồi lê những bước chân nặng nề trở về phòng ngủ.
Cô dựa người vào cửa phòng, hai chân như không thể nhúc nhích nổi.
Thẩm Hạo Bác đứng bên cạnh sô pha với vẻ mặt hết sức tự nhiên, đưa tay cởi cúc áo trên cổ, ra chiều vợ chồng son hỏi cô: "Tắm chung nhé?"
Tắm chung nhỡ đâu "củi khô lửa bốc" ngay trong phòng tắm thì sao? Lần đầu tiên mà lại ở trong phòng tắm... Chắc chắn sẽ không thoải mái đâu nhỉ?
Tim Phó Tư Dư bắt đầu đập thình thịch, hai má cũng nóng bừng lên. Cô lắc đầu nói: "Hay là... Tắm riêng đi."
Thẩm Hạo Bác bước về phía cô, nắm lấy tay phải của cô: “Tay em bị thương, không được dính nước, một mình tắm sẽ không tiện."
"Không có gì bất tiện cả, em tắm một tay cũng được! Cứ quyết định vậy đi, em tắm trước đây!"
Phó Tư Dư lao nhanh vào phòng tắm, nắm lấy ổ khóa, xoay “cạch, cạch” hai vòng để khóa trái cửa lại, rồi quay sang tấm gương trong phòng tắm vỗ vỗ lên đôi má đang nóng ran của mình.
Không sao, người lớn cả rồi.
Phó Tư Dư c** q**n áo, đứng dưới vòi hoa sen. Cô vừa định tắm thì nghe tiếng Thẩm Hạo Bác gõ cửa bên ngoài.
"Anh... Làm gì vậy?"
Thẩm Hạo Bác: "Anh đưa cho em găng tay dùng một lần, vết thương ở tay phải của em không được dính nước."
Nhưng mà cô đã cởi hết đồ rồi.
"Không cần đâu, em không quen đeo găng tay."
Cô nín thở, căng thẳng nhìn chằm chằm vào bóng người mờ ảo qua lớp cửa kính. Một lát sau, Thẩm Hạo Bác nói: "Tắm cẩn thận nhé."
Phó Tư Dư: "Vâng."
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 50
10.0/10 từ 39 lượt.
