Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 48
Bữa cơm trưa của nhà họ Thẩm diễn ra vào buổi trưa. Thẩm Hạo Bác và Phó Tư Dư ăn sáng xong ở nhà thì thu dọn đồ đạc rồi lên đường đến nhà họ Thẩm.
Kể từ hôm qua, lúc Thẩm Hạo Bác nói hôm nay sẽ đến nhà họ Thẩm, tâm trạng Phó Tư Dư vẫn luôn rất bình thản. Mãi cho đến khi xe gần tới nhà tổ nhà họ Thẩm, cô mới đột nhiên thấy căng thẳng, vội bảo Thẩm Hạo Bác dừng xe bên lề đường.
“Sao thế em?”
Phó Tư Dư níu lấy tay áo anh, lí nhí nói: “Em hơi sợ... Lỡ như ông nội và chú dì không thích em thì sao?”
Thẩm Hạo Bác tháo dây an toàn, rướn người qua ôm lấy cô, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cô mấy cái, dịu dàng an ủi: “Sẽ không có lỡ như đâu, mọi người rất quý em.”
Phó Tư Dư dụi đầu vào lòng anh một lúc rồi ngẩng lên. Thẩm Hạo Bác cúi xuống hôn lên môi cô: “Em còn sợ không? Nếu còn sợ, hôm nay mình không đến nữa nhé.”
Phó Tư Dư vẫn thấy hồi hộp nhưng nghĩ đi nghĩ lại, sớm muộn gì cô cũng phải cùng anh về nhà. Dù là lúc nào thì cũng là lần đầu tiên, cũng sẽ căng thẳng như vậy. Đằng nào cũng đến rồi, chi bằng cứ vào thẳng luôn.
Cô hít một hơi thật sâu: “Em đỡ hơn tí rồi, đi thôi.”
Phó Tư Dư đã đến nhà họ Thẩm rất nhiều lần. Người chi thứ ba nhà họ Thẩm rất đoàn kết, mỗi lần cô đến, phòng khách ở tầng một đều rất náo nhiệt, lần này cũng không ngoại lệ.
Phó Tư Dư xách theo hai túi quà, đứng bên cạnh Thẩm Hạo Bác, nhìn một hàng người nhà họ Thẩm đang ngồi trên sô pha, cô hơi ngượng ngùng nép sau lưng anh.
Thẩm Hạo Bác vòng tay qua eo cô, trịnh trọng giới thiệu với các người lớn nhà họ Thẩm: “Đây là Tư Dư, vợ sắp cưới của con.”
Phó Tư Dư căng thẳng y như lần đầu tiên đến nhà họ Thẩm, cô khẽ gật đầu cúi chào, phụ họa theo lời Thẩm Hạo Bác: “Dạ, cháu là vợ sắp cưới của anh ấy ạ.”
Thẩm Hạo Vĩ, người ngồi ở góc xa nhất trên sô pha, có mối quan hệ khá tốt với Phó Tư Dư. Hai người thường xuyên lập đội chơi game cùng nhau, lúc chơi game đến vui vẻ thì ai cũng có thể văng tục. Trong mắt Thẩm Hạo Vĩ, Phó Tư Dư là một cô nàng mạnh mẽ, phóng khoáng. Thấy dáng vẻ bối rối, lúng túng của cô lúc này, cậu ấy không nhịn được bật cười thành tiếng.
Thẩm Hạo Bác khẽ liếc cậu ấy, Thẩm Hạo Vĩ ngượng nghịu mím môi nín cười.
Những người khác trong nhà họ Thẩm cũng trừng mắt nhìn cậu ấy. Mẹ của Thẩm Hạo Bác, Cố Mộ Vân đi đến bên cạnh Phó Tư Dư, tươi cười nắm tay cô: “Con bé này, về nhà mình mà còn khách sáo mang quà làm gì, mau qua đây ngồi.”
Cố Mộ Vân kéo Phó Tư Dư ngồi xuống cạnh mình. Ba của Thẩm Hạo Bác, Thẩm Nhẫn, vốn ngồi cạnh bà ấy, sau khi gặp “vợ sắp cưới” của con trai thì đã đứng dậy lên lầu.
Trong phòng khách tầng một, ngoài Thẩm Hạo Bác ra thì còn lại toàn là phụ nữ.
Mọi người đều là những người nhìn Phó Tư Dư lớn lên, họ trò chuyện về những chuyện hồi nhỏ của cô, chỉ vài phút sau đã khiến Phó Tư Dư thả lỏng hơn nhiều.
Cố Mộ Vân biết Phó Tư Dư từ nhỏ đã hơi sợ Thẩm Hạo Bác, bà ấy vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô hỏi: “Hạo Bác không bắt nạt cháu chứ?”
Phó Tư Dư đáp: “Dạ không đâu ạ, anh ấy đối xử với cháu rất tốt.”
Cố Mộ Vân cười: “Nó cũng chẳng có gan bắt nạt cháu đâu. Nhà họ Thẩm chúng ta không có người đàn ông nào dám bắt nạt phụ nữ. Nếu nó dám bắt nạt cháu, cháu cứ về mách dì, hai mẹ con mình cùng xử nó.”
Phó Tư Dư dứt khoát đáp: “Vâng ạ, cháu cảm ơn dì.”
Nói xong cô mới nhớ ra phải nhìn sắc mặt Thẩm Hạo Bác. Từ trước đến nay sân nhà của phụ nữ nhà họ Thẩm không có chỗ cho đàn ông chen vào. Từ lúc ngồi giữa một đám nữ quyến thì Thẩm Hạo Bác đã không nói lời nào. Nghe Phó Tư Dư không chút do dự hưởng ứng lời mẹ anh rằng sẽ cùng bà ấy hợp sức xử anh, anh cũng chẳng nói gì, chỉ nhìn cô với vẻ cười như không cười.
Phó Tư Dư cong cong khóe mắt, cười ngọt lịm với anh.
“Chị dâu, đừng chỉ mải nói chuyện với Tư Dư nữa. Chắc Tư Dư còn chưa xem phòng của Tiểu Bác đâu nhỉ, để Tiểu Bác đưa con bé lên phòng ngủ trên lầu xem thử đi.” Thím ba của Thẩm Hạo Bác cười tủm tỉm, nháy mắt ra hiệu với Cố Mộ Vân.
Cố Mộ Vân nói: “Xem chị này, suýt nữa thì chị quên mất chuyện chính. Tiểu Bác, con dẫn Tư Dư đi xem phòng của con đi, xem có chỗ nào Tư Dư không thích không, rồi tìm người đến sửa sang, trang trí lại theo sở thích của Tư Dư nhé.”
Lần đầu tiên đến nhà mà đã phải sửa sang lại phòng ngủ của Thẩm Hạo Bác vì cô à?
Phó Tư Dư vừa mừng vừa lo nói: “Dạ không cần đâu dì, gu của Hạo Bác rất tốt, cứ theo phong cách của anh ấy là được rồi ạ.”
“Gu của đàn ông với phụ nữ khác nhau mà. Sau này hai đứa kết hôn, lúc về đây là ở chung, quan trọng nhất là cháu thấy hài lòng, nó thích hay không không quan trọng. Ở nhà mình không cần khách sáo, có yêu cầu gì cứ nói, sao cho thoải mái là được, nhà mình không có quy tắc gì nhiều đâu.”
Thẩm Hạo Bác nắm tay Phó Tư Dư, dẫn cô lên lầu.
Phòng của Thẩm Hạo Bác ở tầng ba, cả tầng chỉ có một mình anh ở. Phong cách bài trí của phòng ngủ cũng tương tự như căn hộ họ đang ở hiện tại.
Phó Tư Dư không yêu cầu cao về bài trí phòng ngủ, chỉ cần có giường và sô pha để cô nghỉ ngơi là được. Hầu hết thời gian họ đều ở bên ngoài, một năm ở nhà tổ cũng chẳng được bao nhiêu ngày. Có điều phòng để đồ hiện tại của Thẩm Hạo Bác có lẽ sẽ không đủ chỗ nếu cô thêm quần áo, túi xách, giày dép của mình vào.
Phòng ngủ không cần lớn nhưng phòng để đồ nhất định phải đủ rộng.
Tầng ba vẫn còn vài phòng trống. Thẩm Hạo Bác nghe cô nói phòng để đồ hơi nhỏ nên bèn nói: “Mấy phòng còn lại sửa thành phòng để đồ cho em hết.”
Phó Tư Dư lắc đầu: “Không được, em còn muốn một phòng làm việc nữa.”
Mặc dù khả năng cô làm việc ở nhà không cao nhưng nghi thức cơ bản nhất vẫn phải có.
Thẩm Hạo Bác chiều theo ý cô: “Được.”
Sau khi bàn bạc xong việc sửa sang phòng ốc, Phó Tư Dư ngồi xuống chiếc ghế xoay trong phòng ngủ. Cô vắt tréo chân, tay vịn vào tay ghế rồi xoay một vòng, đột nhiên bật cười.
Thẩm Hạo Bác thấy cô cúi đầu cười tủm tỉm một mình, anh đứng dậy đi đến trước mặt cô, xoa xoa sau gáy cô: “Hết căng thẳng rồi à?”
Phó Tư Dư ngẩng đầu lên, vòng tay qua ôm eo anh, cằm tựa vào ngực anh, giọng điệu đầy tự hào: “Chú dì đều rất thích em.”
Khóe môi Thẩm Hạo Bác khẽ cong lên, anh chăm chú nhìn gương mặt rạng rỡ của cô. Bàn tay anh lướt đến, khẽ chạm vào chiếc cổ thon thả của cô, giọng nói pha lẫn ý cười: “Đúng vậy, ai cũng thích em.”
Phó Tư Dư cảm thấy cổ hơi nhột, cô rụt cổ lại tránh tay anh: “Đừng sờ cổ em.”
Yết hầu Thẩm Hạo Bác khẽ trượt lên xuống, giọng anh trầm đi: “Muốn cùng mẹ chồng xử lý anh sao?”
Phó Tư Dư cảm nhận được nguy hiểm, bèn chống tay lên ghế định đứng dậy thì Thẩm Hạo Bác đã ôm lấy eo cô, bế bổng lên rồi đi về phía giường.
Phó Tư Dư ôm cổ anh, đá đá chân muốn xuống: “Là dì nói, không phải em nói.”
Thẩm Hạo Bác đặt cô xuống giường, ngón tay lướt qua đôi môi hồng nhuận của cô: “Anh thấy em trả lời vui vẻ lắm mà.”
Phó Tư Dư cười gượng rồi nắm lấy cổ tay anh, hôn nhẹ lên mu bàn tay anh. Đôi mắt sáng long lanh của cô ánh lên ý cười, nhìn anh đầy vẻ lấy lòng, đuôi mắt hơi nhướng lên, chính cô cũng không biết mình quyến rũ đến nhường nào.
Thẩm Hạo Bác cúi xuống, đặt một nụ hôn lên mí mắt cô, rồi lật tay nắm lấy cổ tay cô đè l*n đ*nh đầu. Những nụ hôn triền miên men theo sống mũi cao thanh tú của cô đi xuống dưới, dừng lại trên đôi môi cô, rồi nụ hôn đột nhiên trở nên mạnh mẽ, quấn lấy đầu lưỡi mềm mại của cô, như muốn nuốt chửng lấy cô.
Trong căn phòng yên tĩnh vang lên những âm thanh hôn hít đầy mập mờ. Mặt Phó Tư Dư đỏ bừng, tim đập thình thịch. Cô chợt nhớ ra đây là nhà tổ nhà họ Thẩm, cũng không nhớ lúc vào Thẩm Hạo Bác có khóa trái cửa không, liệu có ai bất ngờ xông vào không. Cô lo lắng lắc đầu giãy giụa.
“Không được...” Phó Tư Dư ngửa đầu, áp sát vào má Thẩm Hạo Bác rồi th* d*c.
“Cái gì không được?”
Môi Thẩm Hạo Bác di chuyển đến bên cổ cô, tham lam hôn lên chiếc cổ trắng ngần của cô. Một cảm giác xa lạ mà bay bổng trào dâng trong cơ thể, Phó Tư Dư hoảng hốt cấu vào cánh tay anh, sợ hãi nói: “Đừng, đừng mà, dì sẽ vào đấy.”
“Sẽ không đâu.”
“Có đó, anh đừng hôn nữa.” Mặt cô đỏ bừng, mái tóc hơi rối bù, cơ thể bất giác muốn dựa sát vào anh. Cảm giác này trước đây cô cũng từng có khi hôn Thẩm Hạo Bác nhưng chưa lần nào mãnh liệt như hôm nay.
Có lẽ vì đang ở trong gia đình họ Thẩm đông người nên cô có cảm giác xấu hổ như đang thân mật trước đám đông.
Thẩm Hạo Bác ôm chặt lấy cô, giọng nói trầm thấp đầy d*c v*ng: “A Dư.”
“Ừm.” Phó Tư Dư nghe thấy cách xưng hô vừa xa lạ vừa thân mật của anh, cô có chút ngẩn ngơ. Hình như đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, trước đây cũng chưa từng có ai gọi cô thế này.
Môi Thẩm Hạo Bác áp sát vào vành tai cô: “Anh đã đưa em ra mắt phụ huynh rồi, khi nào em mới thực sự cho anh thành chồng của em đây?”
Trong giọng nói trầm đục pha lẫn vài phần tủi thân khó hiểu, Phó Tư Dư bị anh hôn đến nỗi ý thức mơ hồ, hồn vía sắp bay hết, cũng không kịp suy nghĩ kỹ lời anh nói có ý gì, vội vàng gật đầu bừa: “Được được được, em cho anh danh phận.”
Hơi thở của Thẩm Hạo Bác nặng nề, giọng nói cũng thay đổi: “Thật sao?”
“Thật mà.” Cô khó chịu cựa quậy trên giường, lẩm bẩm: “Em cho anh danh phận rồi còn gì?” Họ đã đăng ký kết hôn rồi, anh còn cần danh phận gì nữa.
Thẩm Hạo Bác gạt lọn tóc mai lòa xòa trước trán cô, tốt bụng nhắc nhở: “Ý anh là biến danh phận của hai ta thành sự thật.”
Họ đã có danh phận rồi, “biến danh phận thành sự thật” nghĩa là sao?
Ánh mắt Phó Tư Dư khẽ thay đổi. Thẩm Hạo Bác đã luồn tay vào trong váy, kéo áo cô ra. Phó Tư Dư sợ đến mức giọng nói cũng run lên, vội giữ chặt bàn tay đang làm loạn của anh: “Đừng, không được.”
Thẩm Hạo Bác nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan chặt, nghiêm túc trần thuật sự thật: “Em đã đồng ý với anh rồi.”
“Lúc... Lúc đó em chưa kịp phản ứng.”
“Anh đã hỏi em hai lần rồi.” Thẩm Hạo Bác đặt tay cô lên ngực mình, để cô cảm nhận nhịp tim của anh, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú: “A Dư, em có cảm nhận được anh yêu em không?”
Anh cúi sát lại, trán chạm vào trán cô, hơi thở nóng rực lướt qua má cô: “Em có yêu anh không?”
“Em yêu anh mà, đương nhiên là em yêu anh.”
Phó Tư Dư không ngờ Thẩm Hạo Bác lại đột nhiên nói những lời như vậy nhưng cô không thể không đáp lại tình yêu của anh. Hơi thở cô rối loạn nhưng giọng nói lại vô cùng kiên định.
Anh dụ dỗ từng bước, cô gái nhỏ chưa trải sự đời làm sao chống đỡ nổi.
Phó Tư Dư ngửa đầu, đôi mắt mơ màng, mặt đỏ bừng nói: “Bây giờ... ở đây... không tiện lắm.”
Giờ là ban ngày, cả nhà họ Thẩm vẫn đang đợi hai người dùng bữa trưa.
Nghĩ đến người nhà họ Thẩm, đầu óc Phó Tư Dư bỗng tỉnh táo hơn một chút, cô níu lấy tay áo anh nói: “Đừng ở đây.”
“Vậy ở đâu?”
“Về nhà, về nhà rồi...”
“Được.” Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên: “Về nhà rồi làm.”
Anh vốn cũng không định làm gì vào lúc này. Chẳng bao lâu nữa là đến giờ ăn trưa rồi, đây là lần đầu tiên Phó Tư Dư về nhà cùng anh, dù có cầm thú đến mấy anh cũng không thể làm vào lúc này được. Chỉ là tình cảm dâng trào khó kiềm chế, nhân cơ hội tiến thêm một bước với cô, muốn cô cho anh một lời hồi đáp mà thôi.
Thẩm Hạo Bác đỡ Phó Tư Dư ngồi dậy rồi chỉnh lại quần áo và tóc tai giúp cô.
Ngoài cửa vang lên tiếng của Cố Mộ Vân: “Tiểu Bác, Tư Dư, ăn cơm được rồi.”
Phó Tư Dư như đứa trẻ làm việc xấu bị phát hiện, vội kéo tay Thẩm Hạo Bác, cúi đầu giấu mặt đi.
“Vâng ạ.” Thẩm Hạo Bác đáp lời Cố Mộ Vân, rồi quay lại vỗ nhẹ lưng cô: “Không sao đâu, mẹ không vào đâu.”
Phó Tư Dư ngước mặt lên, để anh nhìn môi mình: “Anh xem môi em có sưng không, liệu chú dì có nhìn ra không?”
Thẩm Hạo Bác nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng phấn của cô, hít một hơi thật sâu. Nếu không phải thời điểm không thích hợp, anh thật sự muốn “làm” cô ngay tại đây.
“Không sưng, không nhìn ra đâu.”
Phó Tư Dư cảm thấy môi mình hơi tê tê, không yên tâm hỏi lại: “Thật sự không nhìn ra sao?”
“Ừm.”
Phó Tư Dư không tin anh, tự mình vào phòng tắm soi gương.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 48
10.0/10 từ 39 lượt.
