Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Chương 47
Phó Tư Dư ăn hết những món anh gắp cho cô. Sau khi ăn xong, thấy Thẩm Hạo Bác định dọn dẹp hộp cơm ngoài bàn thì cô vội vàng đứng dậy, rất biết điều, nói: “Để em, để em, để em dọn là được rồi, anh làm việc vất vả như vậy, ngồi nghỉ chút đi.”
Phó Tư Dư giật lấy hộp cơm trong tay anh, phân loại rác cẩn thận, chủ động xuống tầng đổ rác, hy vọng Thẩm Hạo Bác thấy cô biểu hiện tốt như thế sẽ cho cô thêm chút tiền tiêu vặt.
Phó Tư Dư chạy còn nhanh hơn thỏ, chỉ sợ Thẩm Hạo Bác giành đổ rác với mình.
Trên thang máy quay về, cô bắt đầu nghĩ xem ngoài khóc lóc ăn vạ ra, còn cách nào khác để moi được ít tiền từ Thẩm Hạo Bác không.
Tuy tạm thời Tần Xu không nói gì về chuyện thiếu tiền nhưng sau chuyện này, cô nhận ra việc tiết kiệm là rất quan trọng. Sau này, cô còn muốn đầu tư làm phim, nhất định phải tích góp thêm tiền.
Thẩm Hạo Bác đang ngồi trong phòng khách gọi điện cho ai đó, Phó Tư Dư nghe anh nói với đầu dây bên kia rằng phải hỏi xem cô ấy có dám đi không, cô ấy nhát gan lắm. Phó Tư Dư theo phản xạ cảm thấy anh đang nói mình.
Cô nghiêng đầu nhìn anh, hơi nhướng mày.
Thẩm Hạo Bác ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau, sau đó anh tiếp tục nói với người bên kia điện thoại: “Cô ấy về rồi, cúp máy trước nhé, để tôi nói chuyện với cô ấy một chút.”
Phó Tư Dư xác nhận anh đang nói mình, bèn đi tới bên cạnh anh rồi hỏi: “Anh gọi cho ai đấy, đang nói em à?”
Thẩm Hạo Bác đáp một tiếng “ừ”, rồi hỏi: “Ngày mai em có rảnh không?”
“Ngày mai thì không chắc, để lát nữa em gọi điện hỏi anh họ xem ngày mai anh ấy có rảnh về thăm ông nội không, nếu anh ấy bận thì em sẽ về, còn nếu anh ấy về thì em không cần về nữa. Sao thế anh?”
Thẩm Hạo Bác nói: “Ngày mai nhà anh có bữa cơm họp mặt, ông nội muốn anh dẫn em về ăn cơm cùng cả nhà.”
“Hả.” Phó Tư Dư sửng sốt: “Anh nói với họ chuyện chúng ta kết hôn rồi sao?”
Trước đó hai người họ đã bàn với nhau là khoan nói với người nhà, lúc đầu quyết định như vậy là vì sau khi đăng ký kết hôn, Phó Tư Dư vẫn còn lưỡng lự, sợ nếu nói ra rồi sau này muốn ly hôn sẽ khó xử. Sau này, khi chuyện tình cảm đã chắc chắn, cả hai cũng không nhắc lại chuyện đó nữa.
“Vẫn chưa, em đồng ý cho anh nói với họ không?”
Phó Tư Dư nghĩ ngợi một lát, rồi nói: “Tạm thời chưa nói thì hơn.”
Gần đây ba và bác hai cô lại ầm ĩ chuyện muốn ép ông nội chia tài sản, tuy cô không hiểu rõ lắm não bộ của ba mình hoạt động kiểu gì nhưng cô rất hiểu ông ta. Nếu lúc này nói với gia đình chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã kết hôn, chắc chắn ba cô sẽ mặc định Thẩm Hạo Bác là con rể của mình, anh nhất định sẽ đứng về phía ông ta và ông ta sẽ càng nhảy nhót nhiều hơn nữa.
Phó Vĩnh Thịnh sẽ lấy danh nghĩa con rể nhà họ Thẩm để kích động những người trong hội đồng quản trị đứng về phe mình.
Cho dù Thẩm Hạo Bác không giúp ông ta thì cũng không thể công khai tuyên bố với người ngoài rằng đừng tin ba cô bịa chuyện. Người ngoài chỉ thấy cô đã kết hôn với Thẩm Hạo Bác, sẽ cho rằng ông ta đã có được sự hậu thuẫn của nhà họ Thẩm.
Anh họ cô vừa phải quản lý công ty vừa phải chăm lo cho ông nội, vốn đã rất bận rộn, lại vừa mới kết hôn với chị dâu chưa bao lâu, lúc này cô không muốn gây thêm phiền phức cho anh ấy, để anh ấy có thời gian vun đắp tình cảm với chị dâu. Còn ông nội thì dạo gần đây toàn dồn sự chú ý vào việc khi nào anh họ cho ông bế chắt trai, chuyện cô và Thẩm Hạo Bác đã đăng ký kết hôn tạm thời không vội nói ra.
“Vậy em đến nhà họ Thẩm với thân phận bạn gái của anh sao?”
Đàn ông nhà họ Thẩm ai cũng có vẻ lạnh lùng, từ nhỏ Phó Tư Dư đã chịu ảnh hưởng từ Thẩm Hạo Bác nên trong lòng có chút ngần ngại khi đến nhà anh.
Thẩm Hạo Bác còn tưởng vừa nhắc đến việc dẫn cô về nhà ăn cơm thì cô sẽ tìm cớ né tránh, không ngờ phản ứng đầu tiên của Phó Tư Dư lại là hỏi sẽ đến với thân phận gì.
Khóe môi Thẩm Hạo Bác cong lên, anh giơ tay đặt lên vai cô, ngón cái khẽ xoa xoa nơi xương quai xanh trên bả vai cô: “Em muốn lấy thân phận gì thì cứ lấy thân phận đó.”
Trong đầu Phó Tư Dư chợt hiện lên câu nói trước đây của ông cụ, cô bật cười, nói: “Vậy thì em sẽ đến với thân phận người yêu của anh.”
Thẩm Hạo Bác bật cười, vỗ vỗ vai cô: “Không phải em còn phải gọi điện cho anh họ em sao?”
“Đúng rồi, phải gọi điện hỏi xem ngày mai anh ấy có về không.”
Phó Tư Dư cầm điện thoại lên, gọi cho Phó Tư Nghiên.
Chuông điện thoại reo một lần mà không có ai bắt máy, Phó Tư Dư ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Hạo Bác rồi gọi lại lần nữa.
Lần này vừa mới đổ chuông hai tiếng, đầu bên kia đã có người nghe máy. Phó Tư Dư lập tức điều chỉnh tư thế ngồi ngay ngắn như học sinh tiểu học, giọng lễ phép: “Anh ạ.”
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ dịu dàng: “Là Tư Dư phải không?”
Phó Tư Dư khựng lại một chút: “Chị dâu ạ?”
Cô không gặp người chị dâu này nhiều nên cũng không dám chắc giọng trong điện thoại có phải giọng của cô ấy hay không.
Người bên kia nghe cô gọi “chị dâu” thì có chút ngượng ngùng, giọng nói cũng trở nên không được tự nhiên: “Chị là Nguyễn Hân, chị dâu của em. Anh em chiều nay đi công tác vừa mới về, đang hơi mệt nên ngủ rồi, em có chuyện cần tìm anh sao? Có cần chị gọi anh ấy dậy không?”
“Không, không cần đâu ạ, anh ấy ngủ rồi thì cứ để anh ấy ngủ, không cần gọi dậy đâu ạ.”
Nguyễn Hân: “Được rồi.”
Chị dâu em chồng cách nhau qua màn hình điện thoại, cùng im lặng hai phút. Bởi vì không quen thân với nhau nên chẳng biết nói gì, cả hai đều có chút lúng túng.
Phó Tư Dư mím môi, hơi căng thẳng. Mấy hôm trước mẹ cô có nói khi người chị dâu này đến nhà họ Phó đã một hơi mỉa mai cả nhà bác hai, thậm chí mẹ cô cũng bị nói móc vài câu.
Xem ra là người này biết rất rõ chuyện bất hòa trong chi thứ ba nhà họ Phó, mà cô lại là người của chi ba nên rất sợ chị dâu có ấn tượng không tốt về mình, lỡ nói sai sẽ khiến cô ấy không vui.
“Tiểu Dư, nếu có chuyện gì thì em cứ nói với chị trước, đợi anh em dậy chị sẽ nói lại với anh ấy.”
Phó Tư Dư: “Không có chuyện gì lớn đâu ạ, chị dâu nghỉ ngơi sớm đi, em không làm phiền nữa.”
Nguyễn Hân: “Thật sự không có chuyện gì à?”
“Thật sự không có mà.”
Nguyễn Hân: “Vậy chị cúp máy nhé.”
Phó Tư Dư: “Vâng, chào chị dâu ạ.”
Sau khi cúp máy, Phó Tư Dư quay sang nói với Thẩm Hạo Bác: “Anh cả em ngủ rồi, người nghe máy là chị dâu em.”
Thẩm Hạo Bác khẽ “ừ” một tiếng, anh ngồi gần cô nên có thể nghe rõ tiếng trong điện thoại.
“Chị dâu nói anh ấy vừa đi công tác về, nên còn mệt lắm, cần nghỉ ngơi. Ngày mai em sẽ về nhà tổ với ông nội, còn chuyện đến gặp người lớn bên anh thì để hôm khác nhé.”
Từ nhỏ cô đã biết cách lấy lòng người khác, khéo léo dùng từ “về nhà” để biểu thị rằng giờ cô cũng xem mình là người nhà họ Thẩm rồi.
Thẩm Hạo Bác nói: “Ngày mai anh cùng em về nhà tổ nhà họ Phó.”
“Thế anh không về ăn cơm à?”
“Không về, anh đi với em.”
Đây chính là kiểu “cưới vợ rồi quên mẹ” trong truyền thuyết sao?
“Thế thì có lẽ chú Thẩm, dì Thẩm sẽ giận em, nghĩ em dụ dỗ con trai họ.” Phó Tư Dư nói xong thì thấy mình có chút giống kiểu “trà xanh”, cô nhìn anh bằng ánh mắt chân thành: “Không sao đâu, anh cứ về nhà ăn cơm đi, ông nội em chỉ cần thấy em là vui rồi, những người khác đều về nhà họ Thẩm đông đủ, anh theo em về nhà họ Phó có khi không tiện lắm.”
Thẩm Hạo Bác nhéo mũi cô một cái: “Em gọi ba mẹ anh là gì?”
Ý là muốn cô đổi cách xưng hô.
Phó Tư Dư há miệng định nói nhưng lại ngại, bèn kiêu ngạo nhún vai: “Hiện tại em không gọi đâu, còn chưa nhận được lì xì đổi cách xưng hô mà.”
“Đồ mê tiền.”
Phó Tư Dư hùng hồn nói: “Đúng là em mê tiền đấy, ai bảo anh không cho em tiền.”
Thẩm Hạo Bác nheo mắt lại: “Anh không cho em tiền à?”
“Anh cho ít quá.”
Điện thoại Phó Tư Dư rung lên hai lần, cô cầm lên xem, là tin nhắn từ chị dâu.
Chị dâu chuyển tiền cho cô?
Chị dâu chuyển tiền cho cô làm gì?
Lẽ nào cái nghèo của cô đã truyền qua sóng điện thoại đến được chị dâu rồi sao?
Cô soạn tin nhắn: [Chị dâu, sao chị lại chuyển tiền cho em?]
Nguyễn Hân: [Chuyển khoản qua WeChat có hạn mức, chị không có số tài khoản của em, em gửi số tài khoản cho chị đi.]
Phó Tư Dư: “???”
Ý gì đây, không lẽ cô ấy còn muốn chuyển tiền thẳng vào tài khoản của cô sao?
Phó Tư Dư: [Chị dâu, chị hỏi số tài khoản của em làm gì ạ?]
Nguyễn Hân: [Em bảo là gọi cho anh em vì không có tiền tiêu vặt còn gì?]
Trước đây có một lần cô ấy về nhà tổ họ Phó, vì có việc nên đến thư phòng tìm Phó Tư Nghiên, đúng lúc Phó Tư Dư cũng đến tìm anh ấy, cô ấy sợ Phó Tư Dư hiểu lầm mình và Phó Tư Nghiên làm gì đó trong thư phòng nên vô thức trốn xuống gầm bàn làm việc.
Cô ấy nghe thấy Phó Tư Dư đang nũng nịu với Phó Tư Nghiên đòi tiền tiêu vặt.
Vừa rồi Phó Tư Dư gọi điện tới, thấy là cô ấy nghe máy thì ngập ngừng không nói rõ cô tìm anh ấy có chuyện gì, cô ấy đoán chắc là Phó Tư Dư muốn xin tiền tiêu vặt nhưng ngại nói với chị dâu. Biết ông cụ đã cắt tiền tiêu vặt của cô, cô ấy nghĩ chắc hiện tại cô đang túng thiếu.
Phó Tư Dư thấy tin nhắn của Nguyễn Hân, mặt đỏ bừng.
Chị dâu hiểu lầm cô gọi điện là để xin tiền anh họ.
Phó Tư Dư vội vàng giải thích: [Không phải đâu chị dâu, chị hiểu lầm rồi, em không gọi cho anh họ để xin tiền, em chỉ muốn hỏi ngày mai anh ấy có về nhà tổ không, nếu anh ấy không về thì em sẽ về.]
Nguyễn Hân: [À à, anh em không nói với chị là có về nhà tổ hay không, ngày mai em có việc bận sao?]
Phó Tư Dư: [Có một chút.]
Nguyễn Hân: [Vậy em cứ làm việc của mình đi, ngày mai chị rảnh, có thể về nhà thăm ông.]
Phó Tư Dư: [Vâng ạ, cảm ơn chị dâu.]
Ông nội rất quý chị dâu, cho dù anh họ không về thì để chị dâu về cũng như nhau. Vậy là cô không cần về nữa, có thể đi cùng Thẩm Hạo Bác đến nhà họ Thẩm.
Nguyễn Hân: [Gửi số tài khoản ngân hàng của em qua đây nhé.]
Phó Tư Dư lúng túng: [Chị dâu, em thật sự không phải gọi để xin tiền anh họ đâu.]
Nguyễn Hân: [Chị biết rồi, là chị hiểu nhầm. Nhưng trước giờ chị chưa chuẩn bị quà gì cho em, cũng không biết em thích gì, em cứ gửi số tài khoản cho chị, chị gửi em một ít xem như quà gặp mặt.]
Chị dâu kiểu gì vậy chứ, đúng là chị dâu thần tiên, quá chu đáo rồi.
Nhưng Phó Tư Dư vẫn ngại nhận tiền.
Phó Tư Dư: [Không cần đâu chị dâu, em không thiếu tiền.]
Nguyễn Hân: [Chị biết em không thiếu tiền nhưng chị vẫn muốn cho em. Nhà chị không có em trai em gái, chị chưa từng có cảm giác cho em gái tiền tiêu vặt, mà anh em thì chỉ có một mình em là em gái, tiền nhiều cũng chỉ có thể tiêu cho em thôi.]
“…”
Nguyễn Hân: [Anh em có tiền, nếu em không có tiền thì cứ thoải mái xin anh ấy.]
Nguyễn Hân: [Xin chị cũng được, chị cũng có tiền mà.]
Có vẻ sợ cô ngại, Nguyễn Hân lại nhấn mạnh thêm lần nữa.
Nguyễn Hân: [Thật sự nhà chị có rất nhiều tiền.]
Trong lòng Phó Tư Dư ấm áp hẳn lên, cô cảm thấy chị dâu đúng là tiên nữ hạ phàm, chẳng trách anh họ lại thích chị dâu đến thế.
Phó Tư Dư nhắn: [Vâng ạ, cảm ơn chị dâu, chị đúng là tiên nữ!]
Cô quay đầu lại đưa đoạn tin nhắn cho Thẩm Hạo Bác xem, nói: “Anh nhìn đi, nhìn đi, em ở nhà được cưng chiều cỡ nào, ngay cả chị dâu mới cưới về cũng chủ động muốn cho em tiền. Bên cạnh em toàn là người tranh nhau cho em tiền tiêu vặt, anh còn không cố gắng hơn một chút, cho em nhiều thêm nữa, cẩn thận bị họ vượt mặt đấy.”
Thẩm Hạo Bác liếc qua màn hình điện thoại, nhàn nhạt nói: “Em nên suy nghĩ lại đi, tại sao em vừa gọi điện, còn chưa kịp nói gì mà chị dâu em đã nghĩ là em gọi để xin tiền.”
“...”
Phó Tư Dư đẩy nhẹ vai anh, tức tối nói: “Ý anh là gì, anh đang nói em giống con nợ chuyên đi đòi tiền hả?”
Thẩm Hạo Bác mỉm cười không nói, Phó Tư Dư xấu hổ đến mức tức giận, đứng bật dậy đá nhẹ vào bắp chân anh một cái, rồi bỏ chạy rất nhanh vào phòng ngủ.
Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Đánh giá:
Truyện Sắc Hôn Trêu Người - Quân Lai
Story
Chương 47
10.0/10 từ 39 lượt.
